Chương 43: Chương 42. Chào mừng đến với Học viện Triệu hồi sư (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~33 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 2 Chào mừng đến với Học viện Triệu hồi sư (8)
"Nào, giờ thì bắt đầu nghi thức triệu hồi thôi."
"Vâng...
nghiến răng."
Kẻ đang nhìn tôi chằm chằm như thể kẻ thù giết cha mẹ sau câu nói đó, chính là trưởng nữ của gia tộc Letia danh giá, Aris.
Nhưng mà, tại sao con nhóc lại lườm tôi dữ dội đến thế nhỉ.
Có phải vì chủ nhân đã nhìn thấy quần lót của con bé không? Là con gái nên xấu hổ đó mà?
Chắc không phải đâu nhỉ... Phải không ta?
Thành thật mà nói, chính tôi cũng không lường trước được.
Việc kẻ đầu tiên trong toàn trường bỏ trốn lại là Hội trưởng Hội học sinh.
Và việc kẻ đầu tiên trong khối năm nhất bỏ trốn lại là tiểu thư của gia tộc Letia danh giá. Thêm vào đó...
Ai mà ngờ con bé lại mắc phải cái bẫy sơ sài đó rồi bị treo ngược lên không trung cơ chứ?
Chủ nhân ăn chửi của học sinh thôi chắc cũng đủ sống thọ ngang với bất tử rồi.
Chà, ngay cả tôi cũng không ngờ rằng khoảnh khắc đầu tiên gặp lại vị tiểu thư danh giá của gia tộc Letia sau buổi phỏng vấn, lại là hình ảnh con nhóc bị treo ngược lơ lửng trên không, một tay giữ chặt váy, miệng la hét thất thanh.
Lúc đó, cảnh con nhóc lườm nguýt và hét "Cút đi!" với đám nam sinh chạy ra hành lang xem náo nhiệt quả thực là một phân đoạn hoàn hảo cho một bộ phim kinh dị.
Dù vậy, trong giới nam sinh năm nhất, truyền thuyết về "chiếc quần lót màu đen" vẫn đang được lan truyền một cách mạnh mẽ.
"Thầy không định bắt đầu nhanh lên sao?"
"Ta đã vẽ xong vòng tròn triệu hồi rồi."
Tôi vừa lắc lắc viên phấn trên tay vừa nói, và con bé lại nghiến răng trèo trẹo đến mức tôi bắt đầu lo lắng cho hàm răng của nó. Không thấy đau răng sao?
"Hãy hiện diện nơi đây, trở thành sức mạnh của ta..."
Aris cũng cố gắng đè nén cơn giận và bắt đầu từ tốn niệm chú.
Mục tiêu được nhắm đến, là một vị Nữ thần.
Tôi đã chuẩn bị sẵn những vật tế phẩm phù hợp và dùng cả loại ma thạch thượng hạng.
Chỉ cần khế ước được thành lập, đây chắc chắn sẽ là tư liệu quảng bá tuyệt vời.
"Triệu hồi!"
Ngay khoảnh khắc tôi đang ôm đầy kỳ vọng theo dõi, câu chú của Aris kết thúc, vòng tròn ma pháp tỏa sáng rực rỡ, và một ma thú triệu hồi mang đôi tai cùng thân hình trắng muốt, điểm xuyết đôi mắt đỏ ngầu xuất hiện...
"Hãy lập giao ước với ta và trở thành ma..."
Bốp!
"Thầy, thầy làm cái gì vậy?!"
Gì thế này, thứ này làm ta thấy rùng mình!
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhanh chóng chuyển cây gậy sắt sang chế độ đánh bóng và vung tay tiễn nó bay thẳng lên trời.
Thứ đó là một ác thú không được phép tồn tại trên thế giới này! Phải cưỡng chế hủy triệu hồi ngay lập tức!
"Đó là một con ác quỷ vô cùng nguy hiểm, hễ nhìn thấy là phải tiêu diệt ngay. Tuyệt đối không được phép lập khế ước."
Nơi này làm gì có Vị Thần Ma Pháp nào bảo kê.
Nguy hiểm, quá nguy hiểm.
"V-vâng, em hiểu rồi."
Không biết có hiểu lời tôi không, nhưng Aris gật đầu, tiếp tục dồn ma lực và bắt đầu đọc thần chú một lần nữa.
Và rồi.
"Ngươi có phải là..."
Bốp!
"Sao, sao nữa vậy?"
"Tên đó cũng là một kẻ cực kỳ nguy hiểm."
Dù đúng là một vị anh hùng nổi tiếng, nhưng cái câu thoại kia cộng với việc là con gái thì quá nguy hiểm.
Cụ thể hơn, nó nguy hiểm ở chỗ có thể đánh thức một thứ vũ khí đáng sợ dư sức hủy diệt thế giới này: Luật bản quyền.
Và rồi.
"Ta đã đế..."
Bốp!
"Ta sẽ trở thành Hoka..."
Bốp!
"Cùng nhau mê hoặc..."
Bốp!
"Thế giới luôn cần những anh hù..."
Bốp!
"Ta là Opti..."
Bốp!
"Hộc... hộc..."
Chủ nhân, ta cũng mệt quá rồi...
"Tại sao thầy cứ đánh bay mọi thứ em triệu hồi ra vậy hả!"
Tự gây ra tội lỗi mà còn dám nổi cáu sao! Toàn gọi ra những kẻ nguy hiểm theo nhiều nghĩa khác nhau, chẳng lẽ con nhóc này là hóa thân của một Tà thần đang nhăm nhe hủy diệt thế giới à!
Chết tiệt, tôi cũng mệt mỏi lắm rồi chứ đùa đâu. Nếu con nhóc này không phải là người của gia tộc Hầu tước thì tôi đã bỏ mặc nó từ lâu rồi!
"Triệu hồi!"
Dù đã lộ rõ vẻ mệt mỏi, con bé vẫn tiếp tục tiến hành triệu hồi.
Tôi chỉ cầu mong lần này sẽ có một ma thú triệu hồi bình thường xuất hiện...
Bốp!
"Oái?"
Chủ nhân, lần này cảm giác đánh trúng khang khác!
Ừ, vì lần này con bé đã triệu hồi chính xác thứ cần gọi mà...
Thế sao còn đánh người ta?
... Do thói quen chăng?
Thói quen quả là một thứ đáng sợ.
Cứ đập bay liên tục trước khi quá trình triệu hồi hoàn tất, nên lần này, vừa thấy đối tượng xuất hiện là tôi cũng tự động vung gậy luôn.
Đó là ai vậy?
Hơn nữa...
Là Thần.
Lại còn đập trúng một vị Thần nữa chứ.
Góc nhìn của họ: Lời tự sự của Aris Ril Letia.
Mọi chuyện trên đời không phải lúc nào cũng diễn ra theo ý muốn của mình.
Tôi hiểu rất rõ điều đó.
Cho dù tôi có là trưởng nữ của gia tộc Hầu tước Letia - một trong những gia tộc nắm giữ quyền lực bậc nhất Đế quốc đi chăng nữa, thì sự thật này vẫn không hề thay đổi.
Tôi không có ý định phủ nhận điều đó.
Thế nhưng, việc khao khát một cuộc sống học đường bình thường như bao người khác, bộ là sai trái lắm sao?
Cho đến tận lúc phỏng vấn nhập học, mọi thứ vẫn rất ổn thỏa.
Các vị giáo sư đều đối xử vô cùng thân thiện với tôi, và bầu không khí của học viện cũng rất tuyệt vời.
Và sự ổn thỏa đó vẫn kéo dài cho đến ngày thứ ba sau khi nhập học.
Nhưng mọi chuyện sau đó đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Một thông báo phát thanh đột ngột vang lên, tuyên bố cấm toàn bộ học viên rời trường trước 10 giờ tối.
Những song sắt xuất hiện ở mọi khung cửa sổ, còn hành lang thì mọc lên vô số bức tường chắn.
... Đây mà là cuộc sống học đường sao?
Theo lẽ thường tình, có ai đời lại tưởng tượng ra một ngôi trường như thế này cơ chứ?!
Dù vậy, tôi vẫn cố cắn răng chịu đựng vì một cuộc sống học đường đầy ý nghĩa.
Tôi có nghe loáng thoáng việc Hội học sinh, dẫn đầu là Hội trưởng ở tầng trên, đã tìm cách trốn thoát nhưng toàn bộ đều thất bại.
Thế nhưng, thời gian càng trôi qua, lượng kiến thức được nhồi nhét càng tăng lên.
Chúng tôi nhận ra một sự thật phũ phàng: việc giải quyết hết đống giáo trình được phát để được về nhà một cách đường hoàng là điều hoàn toàn bất khả thi.
Ngay từ nội dung của cuốn giáo trình đã là một điều vô lý.
Dù mang những cái tên có vẻ cực kỳ căn bản như "Cơ sở về Ma thú triệu hồi", "Tìm hiểu về Ma thú triệu hồi", hay "Khái niệm về Ma thú triệu hồi"... nhưng nội dung bên trong lại ẩn chứa những kiến thức thâm sâu đến đáng sợ.
Nó thâm sâu đến mức độ khó của nó khiến chẳng ai có thể giải nổi!
Thậm chí khi đem hỏi các giáo sư, họ cũng không thể đưa ra đáp án ngay lập tức. Không, phải nói là đối với một vài câu hỏi, thì ngay cả hiệp hội triệu hồi sư cũng chưa chắc đã đưa ra được lời giải đáp chính xác. Và những nội dung mang đẳng cấp như vậy lại tràn ngập trong sách!
Chuyện này nghe có lọt lỗ tai được không cơ chứ!
Và rồi, tôi chợt nhận ra. Dù có qua hết năm nay thì chuỗi ngày học đường của tôi vẫn còn kéo dài tận 3 năm nữa.
Điều đó đồng nghĩa với việc, tôi phải cống hiến phần lớn thanh xuân rực rỡ tuổi mười mấy của mình cho cái thứ gọi là "Tự học buổi tối"!
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đạp ghế và lao thẳng ra hành lang.
Cùng với một tiếng "vút", một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ chân tôi và kéo tuột tôi lên không trung.
Tất nhiên, đó hoàn toàn không phải do lỗi bất cẩn của tôi.
Nhìn tôi thế này thôi, chứ tôi đã trải qua quá trình rèn luyện không ngừng nghỉ tại một gia tộc võ thuật truyền thống như Letia.
Nhưng cho dù có rèn luyện đến đâu, tôi cũng chẳng thể nào lường trước được việc bức tường phòng ngự lại đột ngột trồi lên sát trần nhà như vậy.
Vì thế, tôi đã bỏ lỡ mất nhịp định đạp vào tường để bật lên, khiến cú nhảy bị lệch hướng. Chớp lấy cơ hội đó, một mũi tên bất ngờ lao tới cản trở.
Dẫu vậy, nhờ sự khổ luyện bấy lâu nay, tôi vẫn kịp xoay người đổi hướng ngay giữa không trung.
Và đúng vào cái khoảnh khắc tôi vừa chật vật đáp xuống sàn nhà an toàn, thì một sợi dây thừng đã trói gô cổ chân tôi và kéo tôi lơ lửng trên trời.
Sự cố bất ngờ khiến tôi rơi vào hoảng loạn và hét toáng lên. Hậu quả là, đồ lót của tôi đã bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ – những học sinh chạy tới sau khi nghe thấy tiếng hét.
Và cả trước mắt giáo sư Niserwin - kẻ chủ mưu gây ra tất cả mọi chuyện!
Vừa xấu hổ, vừa nhục nhã. Và hơn hết là phẫn nộ! Tôi lập tức tìm đến giáo sư Niserwin để tính sổ, nhưng kết cục lại là thất bại thảm hại. Thậm chí tôi còn mang theo một bụng ấm ức cùng tiếng cười nhạo của ông ta mà quay về.
Trái lại, ông ta còn đưa ra một đề nghị kỳ quặc.
"Trò có muốn tham gia một câu lạc bộ không? Ta đoán đó sẽ là một câu lạc bộ rất hợp với sở thích của tiểu thư Aris đấy."
"... Câu lạc bộ gì cơ ạ?"
"Quân đoàn Giải phóng Học sinh."
Một cái tên nghe như thể không nên tồn tại trong chốn học đường, nhưng xét đến tình hình hiện tại của học viện, thì nó lại chẳng có gì là lạ.
Mục tiêu của câu lạc bộ: Bỏ trốn khỏi giờ tự học buổi tối.
Và người sẽ đứng ra hỗ trợ câu lạc bộ dưới tư cách là giáo sư cố vấn, lại chính là giáo sư Niserwin.
Ai mới là kẻ đầu têu ra cái cớ sự này cơ chứ?!
Dù vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận.
Vốn dĩ, tôi không hề có duyên với ma thú triệu hồi. Là một quý tộc cấp cao, lẽ ra tôi nên lập khế ước với ít nhất một ma thú hạ cấp để phòng thân từ khi còn nhỏ. Nhưng vì niềm tự hào của gia tộc - rằng bản thân phải tự mình trở nên mạnh mẽ, nên tôi đã từ chối làm việc đó.
Với một người như tôi, để đột phá được hàng phòng ngự của đội ngũ giáo sư đang được đánh giá là vượt qua cả thời kỳ hoàng kim của học viện, thì quả là điều không tưởng. Vì vậy, cuối cùng tôi đã phải thành lập cái câu lạc bộ nực cười do giáo sư Niserwin đề xuất.
Việc chiêu mộ thành viên diễn ra vô cùng dễ dàng.
Bằng lời hứa hẹn rằng đích thân giáo sư Niserwin sẽ làm chủ tọa cho nghi thức lập khế ước.
Chỉ riêng điều này đã thu hút sự chú ý của hầu hết học viên năm nhất.
Nói gì thì nói, phần lớn tân binh năm nhất, bao gồm cả tôi, đều vì tin tưởng vào cái tên Niserwin Ain nên mới cất công đến học viện này.
Thế nhưng, dù tôi đã thực hiện nghi thức hàng chục lần, giáo sư Niserwin đều thẳng tay đập bay mọi thứ được gọi ra với lý do "Đó toàn là những kẻ nguy hiểm".
Cuối cùng, tôi đã phải vắt kiệt chút ma lực cuối cùng trong người đến mức chạm đáy giới hạn để thực hiện lần triệu hồi chốt hạ.
Bốp!
Ông ta lại đập bay nó. Nhưng khác với những sinh vật bị hủy triệu hồi ngay lập tức trước đó, thực thể vừa bị đánh bay kia chỉ rên rỉ đau đớn chứ không hề biến mất.
Và khi nhìn kỹ lại... tôi chợt thấy dáng vẻ đó vô cùng quen thuộc. Dù dám chắc đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nữ nhân này, nhưng lại có một cảm giác quen mắt đến kỳ lạ.
Một nhan sắc kiều diễm đến mức có thể xưng tụng là Nữ thần.
Mái tóc bị che khuất dưới lớp mũ sắt, vóc dáng được bọc kín trong bộ áo giáp, thế nhưng những lọn tóc xanh biếc buông lơi khỏi chiếc mũ lại tỏa sáng lấp lánh như màu nước biển trong vắt. Ngay cả vóc dáng ẩn sau lớp giáp phục kia, dù là con gái như tôi khi nhìn vào cũng không khỏi trầm trồ khen ngợi.
Một tay giữ chặt thanh trường thương.
Tay còn lại nắm lấy chiếc khiên được khắc hình đầu rắn của một nữ quỷ. Một nữ nhân mang vẻ đẹp thoát tục.
Rõ ràng là chưa từng gặp mặt, nhưng hình bóng thân thuộc này là...
'Chắc chắn giáo sư Niserwin từng nhắc đến một thực thể có những đặc điểm y hệt như thế này...'
Trong số đó, ông ấy từng nói rằng đây là tồn tại phù hợp nhất với tôi...
"Giáo sư Niserwin, chẳng lẽ đó là...?"
Nữ thần Athena.
Nữ thần chiến tranh và trí tuệ. Đồng thời cũng là một vị thần toàn năng trong mọi lĩnh vực như ẩm thực, gốm sứ, văn minh... Không những thế, người còn sở hữu sắc vóc tuyệt mỹ đến mức từng được đem ra so bì với cả Nữ thần sắc đẹp.
Một vị Nữ thần vĩ đại như thế, hiện đang nằm sõng soài đằng kia, miệng còn đang sùi bọt mép sau khi bị đánh bay.
'Ổng vừa phang Nữ thần chiến tranh!'
Dẫu cho các vị thần đến từ dị giới rất hiếm khi được triệu hồi trong lịch sử, nhưng với một người xuất thân từ gia tộc võ thuật, tôi buộc phải ghi nhớ toàn bộ những vị thần liên quan đến chiến tranh, chiến thuật và thắng lợi.
Trong số đó, Nữ thần Athena, chỉ bằng trí tuệ của mình, đã đào tạo ra vô số danh tướng lẫy lừng. Người chính là đại diện tiêu biểu nhất cho các vị thần chiến tranh!
Mà ổng lại dám đánh một vị thần như vậy, xong đời rồi, phen này chết chắc rồi!
"Tiểu thư, chuẩn bị lập khế ước thôi."
"Dạ? Thật sự được sao ạ?"
Nhưng chưa dứt lời, giáo sư Niserwin đã phóng tới, tay lăm lăm món vũ khí màu bạc – thứ đã dùng để đánh bay bao nhiêu ma thú tôi gọi ra từ nãy đến giờ – lao thẳng về phía Nữ thần.
"K-kẻ nào to gan dám vô lễ... Oái?"
Và thế là, ông ta bắt đầu giáng những đòn đánh liên tiếp xuống Nữ thần Athena - người vừa mới tỉnh táo lại đôi chút và đang nhìn chúng tôi với ánh mắt bàng hoàng.
"K-khoan đã! Á? Ui da? C-cái gì đây hức? T-tên vô lễ nào... mau dừng... tay."
Điều đáng kinh ngạc là, vị Nữ thần quyền uy kia đang lảo đảo và rên rỉ đau đớn trước những đòn tấn công đó!
Dù biết rằng một tồn tại khi đặt chân sang dị giới sẽ bị hạn chế sức mạnh, nhưng dù gì đi nữa, người đó vẫn là một vị Thần.
Nghe đồn rằng trong hàng ngũ ác ma, có những kẻ nếu từ chối khế ước sẽ bị ép buộc lập giao ước thông qua đe dọa. Thậm chí còn có những ma thú sẵn sàng giết chết người triệu hồi chỉ vì thấy không vừa mắt.
Thế mà ông ta lại ngang nhiên đánh đập một vị thần, tồn tại tối cao nhất trong số các ma thú triệu hồi!
Cứ cái đà này, nếu cả tôi cũng chuốc lấy cơn thịnh nộ của thần linh thì toi mạng mất!
"Ư... Ta sẽ giết ngươi! Aegis!"
"Tiểu thư Aris, nếu nhìn vào chiếc khiên đó, cô sẽ bị hóa đá đấy."
"L-làm sao thầy biết?!"
Ngay khoảnh khắc một luồng sáng trắng bắt đầu phát ra từ chiếc khiên của Nữ thần Athena, tôi vội vàng nhắm chặt mắt lại theo lời giáo sư Niserwin.
"Ư? Cái gì, làm sao ngươi biết... Á?"
Và khi mắt vừa nhắm lại, tiếng rên rỉ cùng những tiếng la hét bắt đầu lọt vào tai.
"Á á? K-không chịu đâu? Dừưưng lại!"
"Ta từ chối!"
"Á á á?!"
Chẳng biết tôi đã phải nghe những âm thanh rên rỉ và la hét đó trong bao lâu. Đến mức cơn giận dành cho giáo sư Niserwin cũng bay biến từ lúc nào không hay. Giữa lúc tôi đang run lẩy bẩy khi nghe thấy tiếng la hét của thần linh, có ai đó đã vỗ nhẹ vào vai tôi.
"Giờ trò có thể mở mắt ra được rồi."
"A... Làm sao thầy...?"
Đó chính là giọng nói của giáo sư Niserwin vang lên ngay sát bên.
Nhưng hiện tại, những âm thanh đau đớn của Nữ thần vẫn tiếp tục vang lên đều đặn.
Cuối cùng, không kìm nén được sự tò mò, tôi quay đầu lại nhìn. Và cảnh tượng đập vào mắt tôi là...
"Hây a! Ya! Bụp bụp! Ya ya!"
"Ặc? Ớ? Ư ư? Không chịu đâu..."
Một sinh vật nhỏ xíu màu bạc đang ngồi vắt vẻo trên nửa thân trên của Nữ thần và liên tục vung hai nắm đấm tí hon đấm huỳnh huỵch vào người ngài.
— Nữ thần Athena: nữ thần này cùng là nữ thần chiến tranh tương tự như Ares nhưng Athena nghiên về phía chiến tranh phòng ngự còn Ares lại là dạng chiến tranh chinh phạt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn