Chương 33: Chương 32. Ngoại truyện - Ký ức của một Hoàng nữ (2)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~39 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 2 Ngoại truyện - Ký ức của một Hoàng nữ (2) #3. Hoàn cảnh của họ: Hoàn cảnh của một ác nhân nào đó
"Hả?"
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, tiếng cảm thán đầy vẻ cạn lời của Hoàng nữ vang lên.
Tuy chưa được nghe cụ thể nội dung công việc, nhưng tiền bối Hiret đã phổ biến ngay cho tôi về vị Hoàng nữ nhãi ranh này ngay sau khi anh ấy diện kiến cô ta vào hôm qua.
Tóm tắt lại ba mươi phút giải thích thì: Đệ nhất Hoàng nữ của Đế quốc, đồng thời là thiên tài xuất chúng nhất trong Hoàng tộc. Đi kèm với đó là thái độ xấc xáo. Đã thế còn được Hoàng đế hết mực sủng ái, đòi gì được nấy.
Đối phó với kiểu người như vậy, thà cứ giả vờ ngu ngơ không biết gì còn hơn là lôi mấy câu sáo rỗng nhặt nhạnh đâu đó ra để lấp liếm.
Phải rồi. Nhân cơ hội này phô bày sự vô dụng của bản thân để bị sa thải thôi. Đến lúc đó thì tổ chức cũng đành bó tay chứ biết sao giờ.
Hoàng nữ được Hoàng đế cưng chiều nhất mực đã đuổi thẳng cổ về nhà, thì ai dám làm gì được?
Tất nhiên là có nguy cơ bị trừ lương, nhưng so với việc phải sống trong chốn Hoàng cung mười cái mạng cũng không đủ xài này, thì bị trừ chút lương rồi quay về làm giáo quan vẫn tốt chán.
"Tên thần là Ast. Thần sinh ra là con trai của một nông phu thuộc Vương quốc Harken cũ. Vì chiến tranh, thần đành từ bỏ việc đồng áng, vượt biên sang Đế quốc làm đủ thứ nghề vặt vãnh và phiêu bạt tới tận đây. Năm nay thần 25 tuổi, sở thích là đọc sách. Từ khi sinh ra thần đã mang thể chất đặc thù không thể tích tụ ma lực, nên có mài giũa kiếm thuật cả trăm ngày cũng tài nghệ kém cỏi, và cũng hoàn toàn không thể sử dụng ma pháp."
"Gì chứ, ngươi biết cách giải thích tử tế mà."
"Nhưng đó liệu có phải là lời giải thích mà điện hạ mong muốn?"
"…Không."
Biết ngay mà. Chẳng rõ cô nhãi này muốn gì, nhưng mục đích thì tôi thừa hiểu.
Đơn giản là muốn chơi khăm tôi thôi. Nhớ lại những lời nữ kỵ sĩ tên Leah bên cạnh vừa nói, xem chừng trước đây đã có rất nhiều người hầu phải bỏ việc theo kiểu này.
"Điện hạ đã lệnh cho thần nói ngắn gọn, vậy thần xin được phép trình bày ngắn gọn. Điện hạ. Bản chất của con người có phải là thể xác không?"
"Không."
"Vâng, đúng vậy. Thông thường con người chết đi sẽ để lại thân xác. Nhưng đó cũng chỉ là cái xác sớm muộn cũng thối rữa, chứ không phải là người đó. Vậy thưa ngài Leah, ngài nghĩ bản chất của con người là gì?"
"Hả? N, ngài đang hỏi tôi sao?"
Nữ kỵ sĩ luống cuống tròn xoe mắt nhìn tôi. Tốt lắm. Một con mồi ngon.
"Vâng, đúng vậy ạ."
"Ư… L, linh hồn chăng?"
Cô nàng vừa lúng túng vò đầu bứt tai vừa dùng câu hỏi tu từ để đáp lại.
Nhìn chẳng có vẻ gì là kỵ sĩ Hoàng gia - những người vốn đòi hỏi cả văn võ song toàn mới được tuyển chọn.
Trông có vẻ là hộ vệ bên cạnh Hoàng nữ, chắc hẳn võ công của cô ta phải vô cùng xuất chúng để bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ. Hoặc cũng có thể do cô ta ngốc nghếch nên mới được giữ lại bên cạnh Hoàng nữ.
À, biết đâu Hoàng nữ giữ cô ta lại làm món đồ chơi tiêu khiển cũng nên.
"Vậy thì, ngài Leah. Giả sử linh hồn của thần và ngài Leah hoán đổi cho nhau, thể xác này chứa đựng tâm trí và linh hồn của ngài Leah, vậy đó có còn là ngài Leah không?"
"Ưm… Đúng chứ nhỉ? À, không phải sao? Ưm…"
"Đừng có bắt nạt Leah. Chị ấy đâu phải người phụ trách giáo dục của ta."
"Đ, điện hạ…"
Nhìn Leah đang ấp úng, Hoàng nữ cất tiếng nói với tôi.
Nghe câu đó, ngài Leah có vẻ như đã rất cảm động.
"Ta quá thông minh để phải học hỏi từ một kẻ ngốc."
"Điện hạ!"
Dù bầu không khí cảm động đã bị dập tắt ngay tức khắc.
"Điện hạ, dẫu người có nghĩ bản thân ngốc nghếch đi chăng nữa, thì người bên cạnh điện hạ cũng không nên thiếu hụt kiến thức đâu ạ."
"Không sao. Cả Hoàng cung này ai mà chẳng biết Leah ngốc nghếch. Nhưng võ công của chị ấy xuất chúng nên chắc ổn thôi."
"Khoan đã, điện hạ! Thần không có ngốc…"
"Dẫu võ công có xuất chúng đến đâu, thì ít nhất cũng phải có đủ trí tuệ để phân biệt đúng sai cho chủ nhân. Nếu không sẽ chỉ mang lại tai họa cho chủ nhân mà thôi."
"Ngươi nói đúng, nhưng không sao. Ta đâu có kém cỏi đến mức rước họa vào thân chỉ vì Leah."
"Cả điện hạ và ngài nữa, hai người không thấy quá đáng sao?! Đặc biệt là ngài! Mới gặp mặt lần đầu mà đã buông lời chê bai trí tuệ của người khác, ngài quá vô lễ rồi đấy!"
Tôi hướng mắt nhìn ngài Leah đang đỏ bừng mặt quát tháo.
Bình thường thì bị nói vậy, người ta rút kiếm ra và quát lên "Dám vô lễ với ta! Lấy cái mạng của ngươi ra bồi thường đi!" cũng chẳng có gì lạ.
"Vậy ngài Leah. Thần có thể nghe câu trả lời cho câu hỏi vừa rồi được không?"
"Ư hự! C, chuyện đó…"
"Leah, chị không cần cố quá đâu."
"Không được, điện hạ! Thần có thể trả lời!"
Ồ ồ! Quả nhiên là tuýp kỵ sĩ nhiệt huyết!
Ngài Leah ấp úng một hồi, dường như đã hạ quyết tâm liền dõng dạc nói.
"Câu trả lời của tôi là: Không."
"Vì sao lại thế?"
"Dẫu linh hồn và tâm trí của tôi có trú ngụ trong cơ thể của ngài Ast, thì trong mắt người khác, tôi vẫn là ngài Ast chứ không phải là tôi."
Chà, nghĩ thế cũng được, mà không nghĩ thế cũng chẳng sao.
Thường thì trong mấy bộ truyện chuyển sinh, à không, trường hợp của tôi cũng nằm trong số đó, lập trường của việc mượn xác hoàn hồn sau khi chết đi vốn rất mông lung.
Đặc biệt, nếu phân loại thì thế giới này thuộc thể loại kỳ ảo.
Ở một thế giới tồn tại linh hồn, tôi thực sự rất tò mò không biết linh hồn của vị chủ nhân gốc của cỗ cơ thể này đã đi đâu về đâu.
Nếu tôi chiếm đoạt vị trí vốn thuộc về linh hồn nguyên bản đó, vậy linh hồn ấy đã trôi dạt về phương nào. Liệu có khi nào nó đang định cư ở một nơi quái quỷ nào đó, rồi một ngày sẽ quay lại truy sát tôi để trả thù hay không.
Hồi nhỏ cũng có lúc tôi trăn trở về những chuyện này.
Tất nhiên khoảng thời gian đó là lúc tôi còn bé xíu. Giới hạn trong những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thôi.
Bởi vì dân đen bình thường, nhất là nông phu thì lo cái ăn bỏ vào miệng còn khó. Bận tối mắt tối mũi với việc đồng áng.
Thêm nữa, có lẽ vì xu hướng thể loại kỳ ảo thời tôi còn sống là chuyển sinh thành những thứ không phải con người, nên tôi chẳng được ban cho tí buff chuyển sinh nào cả, à không, toàn bị ăn debuff rồi bắt đi cày cuốc khổ sai thì có. Đọc tiểu thuyết thấy mấy đứa chuyển sinh thành nhện, thành slime hay thành thanh kiếm cũng sống sung sướng lắm mà!
Thà rằng có một tên ác quỷ đeo mặt nạ nào đó, tôi chỉ cần miêu tả đồ vật ở kiếp trước rồi hắn chế tạo mang đi bán, xong trích phần trăm hoa hồng cho tôi thì tốt biết mấy.
Vì dù là kiếp trước hay kiếp này, bản thân thiếu năng lực nên sống mệt mỏi quá mà.
"Vậy thì, sự tồn tại đó là ai?"
"Dạ?"
"Ký ức và linh hồn của ngài Leah ngự trong cơ thể thần nhưng đó lại không phải là ngài Leah. Vậy đó có phải là thần không?"
"Ơ, c… chuyện đó cũng không phải."
"Nếu vậy, giả sử thần lọt vào cơ thể của ngài Leah, thì ngài cũng định nói đó không phải là thần sao? Vậy lúc đó hai chúng ta đã đi đâu, và cái tồn tại đang trú ngụ trong cơ thể chúng ta lại là ai?"
"Hả? Ơ? Chuyện đó?"
Ngài Leah quay lại trạng thái ấp úng vò đầu bứt tai trông có chút dễ thương.
Đến mức khiến người ta bất giác muốn bắt nạt.
Quả nhiên bắt nạt kẻ ngốc rất có thú vị.
Dù là hộ vệ trực thuộc Hoàng nữ, hẳn cũng là thiên kim của một gia tộc quý tộc có máu mặt, nhưng lại chẳng hề kiêu ngạo mà lại rất ngây thơ.
Tuýp người sinh ra để bị bắt nạt đây mà. Nhưng đây không phải là công việc chính của tôi, nói chính xác hơn thì đây là chốn thị phi cần phải chuồn lẹ càng sớm càng tốt, nên đành ngậm ngùi bỏ qua vậy.
"Câu trả lời của ngài Leah xét theo một ý nghĩa nào đó thì là đáp án đúng. Nhưng xét theo khía cạnh khác thì lại không. Mọi chuyện trên đời đều có thể diễn giải theo vô vàn cách. Tốt hay xấu cũng chẳng hề được định đoạt từ đầu. Tốt, xấu. Có ích, có hại. Vĩ đại. Xấu xa. Kẻ diễn giải những điều đó chính là bản thân mỗi người. Điện hạ hẳn đã tự đưa ra diễn giải về thần theo một cách nào đó rồi. Và mọi lời thần nói ra, điện hạ cũng sẽ lại lấy chính tiêu chuẩn của mình để tiếp tục phán xét."
"Ý ngươi là, đừng có hỏi nữa sao?"
Đôi mắt nãy giờ vẫn vờ như ngây thơ bỗng chốc trở nên hờ hững lạnh nhạt.
Thú thật, ánh mắt long lanh chớp chớp ban nãy vốn chẳng hợp chút nào với vị Hoàng nữ này.
Phải diễn tả sao nhỉ, giống như đang đọc manga shounen nhiệt huyết mà nét vẽ lại chèn nhầm nét của manga shoujo thiếu nữ vậy?
Rõ ràng là truyện chiến đấu nhiệt huyết, thế mà nam chính và kỳ phùng địch thủ lại đột ngột sa đà vào cái hố sâu nguy hiểm bắt đầu bằng chữ "B" một cách đầy gượng gạo.
Mà có vẻ cô nhóc cũng bắt đầu khó chịu rồi thì phải. Tốt lắm.
Cứ duy trì mức độ chọc tức vừa phải, khiến cô ta bực mình đến mức đuổi việc tôi nhưng không đụng đến cái cổ của tôi là được!
"Thần không có ý đó. Thần chỉ muốn nói, thần hiểu rõ bản thân mình. Thế nhưng, con người 'thần' mà điện hạ muốn gạn hỏi lại chẳng phải là thần, mà là con người nằm trong nhận thức của điện hạ. Thế nên, thần kính mong điện hạ hãy tự mình quan sát và đánh giá thần ạ."
Tôi cúi đầu thi lễ đúng theo chuẩn mực học được trong khóa đào tạo cấp tốc.
Nào, xem nhãi ranh tung chiêu gì đây! Miễn không phải là cái kết trở thành sương hồn nơi pháp trường, thì tôi sẵn sàng đón nhận tất cả! Đuổi việc luôn thì càng tốt!
Cộc. Cộc.
Những ngón tay ngắn ngủn của Hoàng nữ bắt đầu gõ nhịp lên mặt bàn.
Khẽ liếc mắt nhìn, có vẻ như cả Hoàng nữ và ngài Leah đều đang nhắm mắt suy ngẫm điều gì đó.
Khoan đã ngài Leah? Hộ vệ của Hoàng nữ mà lại được phép nhắm mắt thiền định thế này sao? Hộ vệ Hoàng tộc làm ăn tắc trách như vậy mà coi được à?
"Được thôi. Câu hỏi lần này, ta công nhận ngươi đã trả lời đạt."
Trong lúc tôi đang thực sự nghĩ đến viễn cảnh tổ chức Howling có khi sẽ chiếm trọn được cái Hoàng cung này mất, Hoàng nữ lại nở một nụ cười có vẻ thích thú và nói vậy.
Này, cô nhóc không được phép vui vẻ đâu đấy…
Nhanh chóng buông một câu "Cái loại dân đen vô dụng như ngươi không cần thiết, mau cút khỏi mắt ta!" rồi sa thải thần đi có được không?
"A a! Tôi tìm ra rồi! Chỉ cần tôi chứng minh được sự thật là tôi và ngài Ast đã bị hoán đổi thể xác cho nhau, thì mọi chuyện sẽ được giải quyết!"
"…À, và không cần giáo dục ta đâu, lo mà giáo dục lại cái đồ ngốc kia đi."
"Haa… Người đang giao cho thần một bài toán quá khó đấy ạ."
"Hai người quá đáng với tôi lắm rồi đấy nhé?!"
Nhìn ngài Leah la hét phản đối, tôi tự nhủ với lòng.
Được rồi, đằng nào cũng không thể bị sa thải ngay tắp lự. Vậy thì tôi cứ chuyển sang bắt nạt ngài Leah, để khiến Hoàng nữ phát ngán mà đuổi việc tôi vậy!
Và 1 năm sau, tôi vẫn chưa bị sa thải.
Nhạy bén, có trí nhớ tốt ở những chuyện không đâu, và là một bậc thầy ngụy biện.
Đó là tóm tắt ngắn gọn về đánh giá của ta dành cho Ast.
Đầu tiên là cực kỳ nhạy bén.
Rất tinh ý. Tinh ý đến mức phát cáu.
Thế nên hắn biết tỏng ta sẽ không bao giờ để hắn nghỉ việc cho đến khi ta tìm được thứ ta muốn ở hắn, chính vì vậy, hắn bắt đầu lộng hành trong khuôn khổ giới hạn cho phép.
"Điện hạ, ăn cà rốt rất tốt cho thị lực. Đồng thời cũng giúp duy trì xương khớp, chắc răng, và vì mang tính ấm nên cực kỳ có lợi cho những người có cơ địa lạnh."
"…Mắt kém thì cứ đeo kính là xong, xương khớp của ta không có vấn đề gì. Răng cũng rất chắc."
"Dù vậy người vẫn phải ăn. Đây là món ăn được đầu bếp Hoàng gia cất công chế biến đấy ạ."
"Này, Ast? Ta nhớ rõ ràng là trước đây ta đã dặn đầu bếp không được cho cà rốt vào món ăn rồi mà nhỉ. Chẳng lẽ đầu bếp đã bị thay thế mà ta không hay biết sao?"
"Dạ không, đâu dễ gì tìm được nhiều đầu bếp giỏi đến thế. Đương nhiên là do đích thân thần đã yêu cầu thêm cà rốt vào rồi. Kén ăn là thói quen không tốt. À, sẵn tiện thưa ngài Leah. Nghe nói cà rốt cũng cải thiện chứng táo bón và rụng tóc đấy."
"Sao ngài đang nói chuyện với điện hạ, tự dưng quay sang buông lời xỉa xói tôi là có ý gì vậy hả ngài Ast!"
Đằng nào thì cuộc đời này cũng ngắn ngủi nhưng đầy huy hoàng, kén ăn một chút thì đã sao chứ?
Ngứa ngáy muốn nói ra lắm nhưng không thể. Ngay cả những người biết chuyện xung quanh ta, tính cả Leah, cũng chưa đếm đủ 5 ngón tay.
Dẫu tên này có kỳ dị đến mức nào, ta cũng không thể tiết lộ bí mật đó được!
"Ta không ăn!"
"Người có còn là trẻ con nữa đâu."
"Ta vẫn là trẻ con mà?"
"Nếu là trẻ con thì càng phải nạp đủ các chất dinh dưỡng cần thiết cho sự phát triển. Bởi thiếu hụt dinh dưỡng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tỷ lệ cơ thể. Có đúng không, ngài Leah?"
"Sao, sao ngài vừa nói vừa nhìn tôi chằm chằm từ trên xuống dưới vậy hả? Tính gây sự sao? Cho dù ngài có là quản gia thân cận của điện hạ đi chăng nữa, thì tội lăng mạ quý tộc vẫn phải nhận án phạt rất nặng đấy!"
"Người xem đi, điện hạ. Nếu không chịu ăn cà rốt, người sẽ trở nên tự ti với cơ thể của chính mình hệt như ngài Leah vậy."
"Kíaaaa! Tôi sẽ giết ngài, giết chết ngài!"
Ánh mắt của Ast khẽ lướt qua vòng một của Leah - người đang bước vào độ tuổi đôi mươi.
Bức tường phẳng lặng. Ta thừa biết độ lớn của vòng một phụ nữ có thể khơi gợi hảo cảm từ nam giới.
Nhưng ta lại chẳng có hứng thú gì với việc thu hút đàn ông, vả lại cho dù có muốn, thì ta cũng sẽ ngỏm củ tỏi 100% trước khi kịp phát triển đến mức đó.
Thế nhưng. Vì cớ gì mà tay ta lại tự động cầm lấy củ cà rốt một cách vô thức thế này?
"Điện hạ?! Rõ ràng người ghét cà rốt đến vậy, rốt cuộc người nhìn vào bộ phận nào của thần mà quyết tâm nuốt nó xuống thế! Nếu vị trí đó là ngực, thần e là thần sẽ phải đặt nghi vấn lớn về lòng trung thành của mình dành cho điện hạ mất thôi!"
"Leah à, kén ăn là không tốt đâu."
"Thần đâu có kén ăn! Với cả từ trước đến nay thần vẫn luôn thích ăn cà rốt cơ mà!"
"Hà, Ast này. Ta vừa phát hiện ra một lỗ hổng rất lớn trong lời nói của ngươi. Xem ra cà rốt cũng chẳng cần thiết đâu."
"Thần đã rõ."
"Cả hai người định hùa nhau bắt nạt tôi đấy à?!"
Leah đỏ bừng mặt quát tháo trông thật dễ thương.
Dù lớn tuổi hơn ta, nhưng dễ thương thì vẫn cứ là dễ thương thôi.
Nhìn Leah rơm rớm nước mắt lầm bầm "Tôi vẫn đang trong độ tuổi phát triển cơ mà!" hay "V, vẫn còn hy vọng..." một cách đầy ấm ức, ta quyết định lôi mẹ, chị gái và họ hàng của chị ấy ra làm minh chứng để dập tắt hoàn toàn chút hy vọng le lói đó.
"Hức… Hoàng nữ điện hạ đã thay đổi rồi… Tất cả là tại ngài Ast hết!"
Kết quả là, chị ấy khóc nức nở chạy tọt ra khỏi phòng.
Chà chà, dễ thương ghê, Leah.
"Người lại chọc khóc cô ấy rồi."
"Chẳng phải là do ngươi đã làm chị ấy suýt khóc trước sao."
"Nhưng người tung đòn kết liễu lại là điện hạ ạ."
"Hiển nhiên. Chọc khóc Leah là một trong số ít những niềm vui bé nhỏ trong cuộc đời của ta mà."
Tay ta tự nhiên đưa về phía tách trà đặt trên bàn.
Ban đầu ta thắc mắc sao người ta có thể uống thứ nước đắng nghét này, nhưng rồi vì sập bẫy khiêu khích của Ast mà dần dà ta đã hình thành thói quen uống nó.
Đến nay, ta đã đạt đến cảnh giới thưởng thức được trọn vẹn cả hương lẫn vị.
"Vị ngon đấy."
"Đây là loại trà mới được mang đến sáng nay. Vì được nuôi trồng trực tiếp trong Hoàng gia nên vị càng tuyệt hảo hơn."
"…Kỳ lạ thật. Theo ta được biết thì loại thảo mộc này đâu nằm trong danh mục vật phẩm được Hoàng gia phân phối."
"À, khi thần mượn danh nghĩa của điện hạ để đưa ra yêu cầu, họ đã lập tức triển khai. Quả không hổ danh là Hoàng nữ điện hạ. Ngay cả thần cũng không ngờ rằng một trang trại thảo mộc lại được xây dựng thần tốc chỉ trong vòng 3 ngày."
"Gì cơ?"
Tên này đang lải nhải cái quái gì vậy. Đôi khi ta phải tự hỏi, hắn có thể ngang nhiên làm ra những chuyện động trời đến thế mà sắc mặt chẳng mảy may thay đổi.
"Này, Ast. Đây là loại trà ngươi thích nhất đúng không?"
"À, đúng vậy thưa điện hạ. Cũng là loại trà điện hạ thường dùng ạ."
"Thế ngươi có biết lý do vì sao ta lại thường xuyên uống loại trà này không?"
Lý do ta hay uống loại trà này. Đó là.
"Chẳng phải là do thần thường xuyên pha nó sao?"
"Phải, vì vốn dĩ ngay từ đầu ta không hề có thói quen uống trà! Vậy mà đùng một cái, lại có hẳn một trang trại thảo mộc độc quyền mọc lên trong Hoàng cung? Hơn nữa lại còn chuyên gieo trồng đúng cái loại giống mà ngươi, Ast, thích nhất? Ngươi nghĩ đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao?"
"Thần không nghĩ đó là sự trùng hợp."
"Nói vậy là ngươi thừa nhận việc mượn danh ta để ra lệnh xây dựng vườn thảo mộc phục vụ cho tư lợi cá nhân?"
"Không phải vậy, thưa điện hạ. Thần chỉ đơn thuần buột miệng chia sẻ với các hầu gái trong Hoàng cung rằng điện hạ rất ưa chuộng loại trà này mà thôi."
Hắn điên thật rồi sao?
Cho dù Ast có là quản gia thân cận của ta, thì hắn cũng chỉ mới làm việc được vỏn vẹn một năm, thuộc dạng tay mơ lọt sàng xuống nia chẳng có chỗ đứng vững vàng.
Ấy vậy mà một kẻ như thế lại dám cả gan mượn danh ta để xây hẳn một đồi chè cho riêng mình.
Tất nhiên là sẽ không có bằng chứng nào rồi.
Vì hắn chỉ nói bóng gió với các hầu gái. Thế nhưng, rỉ tai với đám hầu gái Hoàng cung thì cũng chẳng khác nào phát loa thông báo cho cả cái Hoàng thành này biết.
Đặc biệt là mạng lưới truyền tin của các hầu gái vốn nổi tiếng với khả năng tam sao thất bản, làm gì có chuyện hắn không biết. Kẻ điên cũng không thể điên đến mức này.
"Có vấn đề gì sao điện hạ?"
"Không."
Thôi thì, vừa không có bằng chứng cũng chẳng có cớ bắt bẻ.
Dù sao thì chuyện ta đang bắt đầu tận hưởng loại trà này cũng là sự thật.
Và quan trọng hơn tất thảy, ta lại cực kỳ thích những kẻ điên rồ mang dáng vẻ như vậy.
—
"Thà rằng có một tên ác quỷ đeo mặt nạ nào đó, tôi chỉ cần miêu tả đồ vật ở kiếp trước rồi hắn chế tạo mang đi bán, xong trích phần trăm hoa hồng cho tôi thì tốt biết mấy." Konosuba mention: >

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn