Chương 28: Chương 27. Câu chuyện của những người khác (1)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~33 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 1 Câu chuyện của những người khác (1) #1 Hoàn cảnh của họ: Nỗi khổ của kẻ đánh bại Kiếm Thánh.
"Hắn ta là kẻ đã đánh bại Kiếm Thánh đấy!"
"Á á á, c, cái quái gì thế nàyyyyy!"
"Chết tiệt, siết chặt vòng vây lại! Tuyệt đối không được để hắn sổng mất!"
"Ôi mẹ ơi. Tại sao mình lại phải cắm đầu bỏ chạy thế này."
"Để khỏi bị ăn đòn chứ sao."
"Chí lý!"
Ma pháp thay đổi địa hình giáng xuống dồn dập, những mũi tên tẩm độc tê liệt chỉ cần sượt qua cũng đủ khiến người ta đổ gục cứ bay vèo vèo trên đỉnh đầu.
Trời ơi, chết mất thôi. Mệt muốn đứt hơi rồi. Nếu theo đúng dự tính thì lẽ ra mình đã phải bị bắt rồi mới đúng chứ.
"Đứng lại đó! Các ngươi đã bị bao vây. Giờ có chạy đằng trời cũng vô ích thôi!"
Vấn đề là cái cô kỵ sĩ đang đuổi theo sát nút đằng sau kìa!
Có giấu cũng chẳng được, người đó chính là vị Tiểu thư Công tước mà tôi vẫn thường hay nhắc tới đấy!
Nghĩ lại thì, chống lưng cho cô ấy chính là Công chúa điện hạ cơ mà!
Vậy nên, việc hiệp sĩ đoàn của Công chúa xuất kích cũng chẳng có gì lạ, và xác suất chạm trán Tiểu thư trong số đó cũng là có thể xảy ra, nhưng ai mà ngờ lại đụng độ chính diện thế này chứ!
Nếu tận mắt nhìn thấy tôi, Tiểu thư sẽ phản ứng ra sao đây?
Sẽ nổi điên đòi giết tôi vì dám lừa dối cô ấy sao? Hay là sẽ rơi nước mắt khóc lóc thảm thiết?
Dù là cái nào thì tôi cũng xin khiếu. Đặc biệt là vế sau lại càng không.
"Này, có phải đã đến lúc chúng ta nên chịu trói rồi không?"
"Đại ca vừa đánh gục Kiếm Thánh xong, giờ toàn mấy thứ vũ khí nguy hiểm chết người đang bay về phía này kìa!"
"Số 17, cúi xuống."
"Hícccc! Nh, nhanh cái chân lên một chút đi!"
Số 17 của nhà Nermia vừa khó nhọc né được mũi tên sượt qua đầu đã gắt lên với tôi.
Cứ cái đà này thì e là chẳng trông mong gì vào sự giúp đỡ của nhà Nermia được nữa.
Ừ. Đúng rồi. Hay là cứ...
"Chết quách cho xong nhỉ?"
"Đại ca đang nói mớ cái gì đấy!"
"Muốn ngủ mớ thì về giường mà ngủ!"
"Nhưng mà có khi chết thật đấy chứ đùa."
Một ma pháp cỡ lớn vừa giáng thẳng xuống ngay trước mặt, tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Có vẻ như đội ma đạo sĩ trên không cũng đã vào vị trí rồi.
Dù bọn họ có nhầm tưởng tôi là Giáo quan đi chăng nữa, tôi cũng từng tự hỏi liệu họ có ra đòn chí mạng hay không, nhưng mà...
"Cái đòn ban nãy rơi trúng ngay chỗ này đấy nhé?"
"Điên thật rồi, đây là oanh tạc! Hơn nữa còn là tấn công trực diện!"
"Tránh ra!"
Theo lời Giáo quan từng kể, cái đòn tấn công đang giáng xuống khủng khiếp tới mức ngay cả số 1000 - kẻ từng dễ dàng né được màn oanh tạc ma pháp kiểu Đế quốc trong lúc huấn luyện - cũng phải khiếp vía.
À, ngẫm lại thì, cũng có thể vì tưởng tôi là Giáo quan nên họ mới đinh ninh "cái tên đó làm sao mà chết bằng chừng này được" rồi thi nhau trút đòn xuống.
Cứ tiếp tục chạy thì nguy hiểm. Mà dừng lại thì có Tiểu thư đang đợi. Phải làm sao... làm sao đây...
'Có rồi!'
Đúng thế, vẫn còn một cách.
Dù lương tâm có chút cắn rứt, nhưng thà thế còn hơn là tôi phải đối mặt trực tiếp với Tiểu thư.
"Doppelganger, chỉ cần thực hiện thành công giao kèo này, ngươi sẽ được tự do."
"Thần đã sẵn sàng làm bất cứ điều gì."
Nhìn Doppelganger gật đầu, tôi tháo chiếc mũ trùm đầu của nó ra và ra lệnh cho nó chạy theo hướng ngược lại với chúng tôi.
Và kế hoạch đánh lạc hướng đã thành công mỹ mãn.
"R, Rain?!"
Trái tim tôi nhói lên khi thấy Tiểu thư tròn xoe mắt kinh ngạc nhìn con Doppelganger, nhưng biết làm sao được, tôi hết cách rồi!
Chạy đi, chạy càng xa càng tốt!
Đã rõ.
Tôi đã giao hẹn trước rằng ngay khi nó bị bắt, khế ước sẽ chấm dứt.
Nhưng bù lại, tuyệt đối cấm cố tình để bị bắt. Nó chỉ cần di chuyển thật nhanh, thật xa để phân tán sự chú ý là được.
"Kasen! Ngươi dẫn đội tiếp tục truy kích. Ta sẽ đuổi theo kẻ vừa bỏ trốn."
"Hả? Thưa Đội phó, ngài nói gì cơ?!"
May mắn thay, Tiểu thư đã dẫn theo 5 người đuổi theo con Doppelganger. Dù có nỗ lực đến đâu, con Doppelganger tách khỏi chúng tôi kia chắc cũng chỉ trụ được chưa đầy 10 phút trước khi bị tóm gọn.
Một người khi vận dụng ma lực có thể đạt tốc độ nhanh hơn cả ngựa phi, nhưng giới hạn của sức người là điều không thể phủ nhận.
Chính vì vậy, từ nãy đến giờ tôi phải tận dụng đủ loại đạo cụ mà Giáo quan đưa cho để cản đường ngựa của họ, nới rộng khoảng cách mà chạy trốn. Nhưng giờ đạo cụ cũng sắp cạn, hơn nữa, tôi thực sự không muốn phải nơm nớp lo sợ mỗi khi nhìn thấy Tiểu thư suýt ngã ngựa thêm vài lần nào nữa.
Thế nên, nhân lúc Tiểu thư không có mặt ở đây...
"Giờ chúng ta đầu hàng được chưa?"
"Kết thúc thật rồi hả?"
"Hết rồi?"
Ngay khi chúng tôi dừng bước, màn oanh tạc cũng chấm dứt như có phép thuật, đám nhóc tì thở phào nhẹ nhõm.
"Đứng im!"
"Á?!"
"Kh, khoan đã?!"
Nhưng sự nhẹ nhõm đó chẳng kéo dài được lâu, tôi lập tức rút đoản kiếm kề vào cổ Số 1.
Dù gì thì thân phận huyết thống trực hệ của Đại Công tước cũng mang lại giá trị con tin không hề nhỏ!
"Phải câu thêm chút thời gian."
"Không, nhưng tại sao em lại bị biến thành con tin vậy hả."
"Vì nhà em giàu nhất."
"Thế ạ?"
Nhìn cảnh tượng đó, nhóm người truy đuổi trố mắt ra nhìn đầy hoang mang.
Cũng phải thôi, người cùng một tổ chức tà ác đang chạy trốn cùng nhau, tự dưng lại quay sang bắt cóc tống tiền lẫn nhau thì có thấy kỳ quái cũng là lẽ thường!
"A a~ Tại hạ là Raina Rel Swin của Công tước Raina! Tại hạ đang thâm nhập làm gián điệp trong tổ chức tà ác, nhưng lại bị bắt mất rồi! Xin hãy cứu tại hạ với."
"Đại ca à, diễn giả trân quá đấy. Không diễn tử tế hơn được à."
"Cỡ này chắc là đủ dùng rồi đấy chứ?"
Ngay khi tôi dứt lời, đám kỵ sĩ bắt đầu xôn xao bàn tán, rồi chẳng mấy chốc, một kỵ sĩ bước lên phía trước, vẫy tay ra hiệu cho những người khác lui lại.
"Ta là Kasen, Đội trưởng đội 1 thuộc Hiệp sĩ đoàn số 3 của Công chúa điện hạ! Ngươi muốn gì thì hãy đàm phán đi!"
Chà, tên hiệp sĩ đoàn là "Hiệp sĩ đoàn số 3" thật luôn. Khác với thông lệ thường lấy tên gia tộc, tên hoa hay tên động vật, lời đồn Công chúa lười biếng nên cứ lấy số thứ tự đặt tên xem ra là thật!
Không, trước khi bận tâm chuyện đó.
Tôi phải thỏa thuận thế nào với tên Đội trưởng đội 1 kia để không bị Tiểu thư bắt gặp đây.
Đằng nào thì khi phát hiện ra Doppelganger là đồ giả, cô ấy cũng sẽ quay lại ngay thôi. Giờ có bị tóm thì kết cục cũng chẳng có gì thay đổi.
Hay là yêu cầu chúng che mặt tôi lại nhỉ? Hoặc là, xin được giải đi bởi các ma đạo sĩ thay vì kỵ sĩ thì sao?
"Nào, hãy nói ra yêu cầu của ngươi. Nơi này đã được các ma đạo sĩ phong tỏa, giờ chỉ có ngươi và ta mới nghe được những lời này! Hãy nói ra mọi điều ngươi muốn!"
"Chẳng hề có chút dấu hiệu nào luôn?!"
"Thật đấy... Đây chính là thực lực của binh đoàn ma đạo sĩ mạnh nhất Đế quốc sao?"
Tôi thì kinh ngạc, còn Số 17 thì cất tiếng than thở. Xung quanh chúng tôi đã bị bao bọc bởi một rào chắn ma lực từ lúc nào không hay.
Điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi đã bị nhốt. Rào chắn này không chỉ có tác dụng cách âm, mà có thể biến thành kết giới giam cầm, thậm chí là phương tiện kết liễu chúng tôi bất cứ lúc nào.
Thiết lập một rào chắn không một tiếng động, thần không biết quỷ không hay để nhốt chúng tôi thế này.
Chẳng lẽ đây chính là thực lực của binh đoàn ma đạo sĩ trực thuộc Công chúa, đội quân được mệnh danh là mạnh nhất Đế quốc sao!
"Vậy... Ta sẽ đầu hàng với điều kiện không được tiết lộ danh tính của ta!"
"Điều kiện kiểu quái gì vậy?"
"Người lớn thì có nỗi khổ của người lớn. Giờ mà lộ mặt là đời ta tàn đấy..."
"Khoan đã. Không phải đại ca bảo đang cố câu giờ cho Giáo quan sao?"
"Tụi này cũng vì nể tình xưa nghĩa cũ, thấy Công chúa đó đích thân truy đuổi nên mới bỏ trốn cùng mà?! Hóa ra nãy giờ chỉ lo cho cái thân đại ca thôi à?"
Ái chà, ánh mắt của lũ trẻ bắt đầu lạnh lẽo dần rồi. Tôi thiết nghĩ nếu còn tiếp tục câu giờ nữa, có khi tôi sẽ bị bọn nhóc này đánh úp từ phía sau trước mất...
"Lý do là... vì những người phụ nữ khác mà anh từng qua lại sao. Hay là..."
Đã có người đánh úp tôi từ phía sau thật.
"Là vì em hả, Rain?"
"Tiểu... Tiểu thư?!"
"Rain, anh thực sự nghĩ là em không nhận ra anh sao?"
Là bẫy!
Đ, đây chắc chắn là bẫy! Chắc chắn tôi đang trúng ảo ảnh ma pháp của một tên ma đạo sĩ khốn kiếp nào đó của quân đội Đế quốc rồi. Ng, người đang đứng kia tuyệt đối không thể là hàng thật được!
"Hừm, vẻ mặt này rõ ràng là đang tự nhủ mình trúng ảo ảnh ma pháp rồi đây mà."
"S, sao cô lại?!"
"Bởi vì mọi suy nghĩ của Rain đều hiện rõ mồn một trên mặt mà."
Đôi mắt xanh biếc kia khẽ cong lên thành hình bán nguyệt khi nhìn thẳng vào mắt tôi.
Thứ đó thực sự là ảo ảnh sao?
Dường như cảm nhận được bầu không khí căng thẳng và bất an đang leo thang, Số 1 - kẻ đang bị bắt làm con tin - lẩm bẩm:
"Này đại ca, làm ơn đừng dí dao sát cổ em quá được không? Đại ca đang run bần bật lên kia kìa? Báo hại lưỡi dao cứ cọ qua cọ lại trên cổ em nãy giờ, thế này khéo em đổ máu oan mất?! Không, khoan đã! Đại ca còn run mạnh hơn rồi kìa! Ng, nguy hiểm quá!"
"Nào, Rain. Mặc kệ những thứ đó đi, hãy đến bên em. Công chúa điện hạ cũng đã cho phép rồi."
"Những thứ đó? chúng ta vừa bị coi là 'những thứ đó' đấy à?!"
"Số 1, hình như giờ không phải lúc để tụi mình xen mồm vào đâu."
"Ừm."
"Không, nếu ở vào vị trí của tôi thì mấy người có thốt ra được câu đó không hả?!"
Số 1 đang gào thét gì đó, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm, vì vị Tiểu thư trước mắt còn đáng sợ hơn ngàn lần.
"Cô đã biết từ lúc nào vậy?"
"Nếu bảo là biết ngay từ đầu thì chắc chắn là nói dối rồi. Chỉ là, em thấy tò mò. Thế nên em đã nhờ Công chúa điện hạ điều tra, và ngài ấy đã cho em biết."
"Nhưng mà, tại sao..."
"Bởi vì em thích anh."
Rõ ràng đó là một câu thoại vô cùng cảm động, nhưng ngay khoảnh khắc này, chẳng hiểu sao tôi lại có thể đồng cảm sâu sắc với nỗi lòng của Giáo quan.
Hiểu được tại sao thầy ấy lại phải chạy trối chết để trốn tránh mấy cô nàng mỹ nữ như Sia hay Công chúa.
"Em biết hết. Chuyện anh làm việc theo nhiệm vụ của tổ chức. Chuyện anh tuồn thông tin thu thập được từ bọn em cho tổ chức. Nhưng mà, việc anh giữ kín như bưng những điều em căn dặn là bí mật tuyệt đối, việc anh chưa từng nói dối em dù chỉ một lần. Và cả... việc Rain quá đỗi dịu dàng nên không nỡ bỏ rơi một ai, em cũng biết cả."
Thanh kiếm bên hông cô ấy từ từ được rút ra. Nhưng mũi kiếm lại chĩa về một hướng hoàn toàn ngược lại với lẽ thường.
"Đây, con tin đây Rain. Nếu anh không qua đây, thanh kiếm này sẽ đâm xuyên qua con người tên là Iris này."
"Tự lấy bản thân mình ra làm con tin sao, cô điên rồi à?!"
"Ai biết được. Giống như anh tưởng tượng ban nãy, biết đâu đây chỉ là ảo ảnh thì sao. Nhưng mà Rain à. Em đã từng nói với anh rồi mà. Em..."
Rain, nếu là vì anh, em có thể chết.
"Rain, nếu là vì anh, em có thể chết."
Khoảnh khắc hình ảnh vị Tiểu thư trong bộ váy lộng lẫy kiêu sa chồng chéo lên vị Tiểu thư trong bộ áo giáp lúc này, một dòng máu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra từ cổ cô ấy.
"Tiểu thư!"
"He he, bắt được rồi."
Nếu đây là ảo ảnh, thì tôi cũng đành cam tâm tình nguyện bị sập bẫy thôi...
"Chà, bỏ mặc tụi mình để quay phim tình cảm lãng mạn luôn kìa..."
"Eo ôi, nổi hết cả da gà. Mình chúa ghét mấy thể loại này."
"Hôm nay mình mới ăn được có một bữa thôi đấy."
Một thứ tình yêu nặng nề mà đám nhóc tì kia chẳng tài nào hiểu thấu, nhưng dù vậy, tôi cũng không thể bỏ mặc người con gái này được.
Dòng máu ấm nóng trào ra mỗi khi tôi chạm tay vào cổ Tiểu thư như một minh chứng chân thực nhất nhắc nhở tôi rằng đây hoàn toàn là hiện thực.
"Thật tình, sao cô lại có thể liều lĩnh đến mức này... Hả?"
Cạch.
"Bắt được anh thật rồi."
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi đưa tay lau vệt máu đỏ chảy rỉ trên cổ Tiểu thư, một thứ gì đó đã vòng qua và khóa chặt lấy cổ tôi.
Ngay giây phút ấy, những câu chuyện ngày xưa mà Giáo quan từng kể lúc tôi còn là thực tập sinh cấp cao bỗng nhiên xẹt qua tâm trí tôi như một tia sét.
Chà, cái thời đó ta suýt mất mạng mấy lần luôn đấy. Làm việc trong cái chốn ma quỷ ám như Hoàng cung, lại còn dưới trướng của vị Công chúa đó nữa chứ. Đã vậy, Công chúa luôn luôn chỉ chọn những kẻ có nét tương đồng với mình để thu nạp, nên ngay cả đám thuộc hạ của ả cũng toàn là những kẻ giống hệt ả. Thuộc hạ của Công chúa thực chất chẳng khác gì phiên bản rút gọn của chính ả cả.
Và cả những lời tôi vừa nói với Giáo quan lúc chia tay ban nãy.
Rốt cuộc thì trong mắt cậu, Công chúa là cái hình tượng gì mà cậu lại phản ứng như thế...
Là một phiên bản Sia ở quy mô lớn hơn ạ?
Không thể phủ nhận được.
Và cả câu chuyện về những bông hồng đen mà tôi từng hàn huyên với Tiểu thư trước đây.
Cách đây không lâu em có gặp Công chúa điện hạ, ngài ấy bảo dạo này đang có thú vui trồng hoa hồng đen. Ngài ấy nói trồng để tặng cho một người, hóa ra Công chúa điện hạ cũng có tâm hồn thiếu nữ mộng mơ phết. À, Rain này. Anh có biết ngôn ngữ các loài hoa của hoa hồng đen là gì không?
Và ý nghĩ cuối cùng đọng lại, là câu nói mà Giáo quan đã dành cho tôi khi tôi báo cáo rằng mình được phân vào Cục Tình báo, hoạt động dưới thân phận một Host ở club.
Để ta tiên tri cho cậu một quẻ nhé. Ta có thể cược 1 vàng rằng cậu sẽ bị một người phụ nữ gặp ở đó nuôi nhốt như thú cưng, hoặc là bị đâm chết.
Trời ơi, Giáo quan. Lần nào thầy buông vài lời bâng quơ là y như rằng nó biến thành sự thật, thế ra đó không phải là nói đùa sao?!
Thà rằng thầy cẩn thận cược nhiều tiền một chút có phải tốt hơn không!
Mà suy cho cùng thì, hóa ra là vậy sao? Đáng lẽ trước khi lo lắng cho Giáo quan, tôi nên lo bảo toàn cái mạng nhỏ của mình trước mới phải!
"Số 17. Đợi đã. Có cái gì sai sai thì phải?"
"Đồ ngốc, chúng ta chưa nhìn thấy gì cả. Ở tổ chức cậu không được học kỹ năng cơ bản đó à?"
"Học ở đâu cơ?"
"Từ Phó Cục trưởng Cục Tình báo."
"Hiểu đại khái rồi."
Ngay lúc này đây, tôi chỉ muốn quay đầu lại và gào lên cầu cứu đám nhóc đó, nhưng bàn tay của Tiểu thư - người vừa đeo thứ cùm quái quỷ gì đó lên người tôi - đã áp chặt lấy mặt tôi, khiến tôi không thể ngoảnh đầu đi đâu được.
"Đây là chiếc gông cổ đặc biệt mà Công chúa điện hạ đã ban cho em, dặn rằng hãy đeo nó vào nếu bắt được người của phương Bắc. Một chiếc vòng cổ hàng thửa do người lùn chế tác, thậm chí còn không có lỗ khóa. Một khi đã khóa lại, cách duy nhất để mở là phải truyền ma lực theo đúng phương thức của người đầu tiên đã khóa nó. Không chỉ định vị được vị trí, mà nó còn có thể khiến người bị đeo rơi vào trạng thái bất thường như tê liệt, ngất xỉu bất cứ lúc nào. Thế nên, Rain à."
Đôi môi đỏ mọng của cô ấy từ từ tiến lại gần, in một nụ hôn lên má tôi, rồi dịu dàng thì thầm vào tai tôi.
"Bây giờ... anh không thể trốn được nữa đâu."
— Quá khó cho Rain…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn