Chương 75: Chương 74. Cứ làm, rồi sẽ được thôi. (9)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~37 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(9) Part 3 (9)
"Chết đi á á á!"
"Chúng ta không thể chết được á á á!"
Tiếng la hét thảm thiết của các giáo sư đang vang vọng phát ra từ ma đạo cụ truyền tin hình ảnh.
Kế hoạch Alpha mới: dùng gậy sắt lên người các giáo sư thay vì học sinh.
Hiệu quả mang lại thực sự quá đỗi tuyệt vời.
Trước đây, sau những giờ tự học buổi tối, các giáo sư vốn luôn tự tin vào ma pháp hồi phục nên thường chủ động tấn công. Nhưng kể từ khi cái gậy sắt xuất hiện, họ bắt đầu chuyển toàn bộ sự tập trung sang phòng ngự và né tránh.
Đồng thời, họ cũng bắt đầu bẻ gãy từng đợt tấn công của học sinh một cách đầy lão luyện và hiểm hóc, kéo theo việc đám học sinh cũng bắt đầu tổ chức phối hợp hiệp đồng một cách vô cùng bài bản.
Một bên phát triển, kéo theo bên còn lại cũng buộc phải tiến hóa để sinh tồn.
Giáo sư thúc đẩy học trò phát triển, và những học trò mạnh lên đó lại tiếp tục ép giáo sư phải vượt qua giới hạn của bản thân.
Tạo ra được một nền giáo dục tối thượng thế này, có phải cái tên Ast ta đây thực sự sinh ra là để làm nhà giáo không nhỉ?
"Tốt lắm, tốt lắm."
Tầm này chắc cô nàng gậy sắt chuyên đi bắt bẻ ta đang vô cùng sung sướng với việc trị liệu (bằng cách nện) các giáo sư, nên văn phòng giáo viên lúc này cũng trở nên yên tĩnh lạ thường.
"Kỳ lạ thật đấy."
Ta lẩm bẩm lên tiếng vì chưa quen với sự tĩnh lặng kỳ quặc này, nhưng quả nhiên chẳng có lấy một tiếng đáp lời.
Có lẽ nào ta đã già rồi nên đâm ra dễ cảm thấy cô đơn chăng... Nghĩ đến chuyện quanh đi quẩn lại bên cạnh mình rốt cuộc cũng chỉ có mỗi một cái gậy sắt, ta suýt chút nữa đã rơi nước mắt.
Ngẫm lại thì kiếp trước ta đâu có ế, thế mà kiếp này lại đâm ra chưa từng có mảnh tình vắt vai.
Thực ra ở kiếp này không phải ta không có sức hút, nhưng trong số những kẻ đang liên tục vẫy tay quyến rũ ta mau thoát ế, lại chẳng có lấy một kẻ nào là người bình thường cả.
Rốt cuộc là kiếp trước hay kiếp này ta đã gây ra tội tình gì cơ chứ?
"Thôi, làm việc tiếp vậy."
Cứ suy nghĩ vẩn vơ thêm nữa chắc ta khóc thật mất, thế nên ta liền lấy tài liệu ra và bắt đầu lập chiến lược.
Giờ đám học sinh đang phát triển đến mức quái vật thế này thì khả năng thất bại ở Lễ hội Đế quốc là không có, nhưng trên đời này cái gì cũng có biến số!
Ta phải tính đến cả trường hợp xấu nhất là ba học viện còn lại sẽ liên minh với nhau.
Chính vì thế, ta đang rà soát lại toàn bộ các hạng mục thi đấu từng diễn ra trong lịch sử Lễ hội Đế quốc để lên kế hoạch.
"Chết đi á á á!"
"Bọn em đã nắm rõ mọi phương thức tấn công của Giáo sư Halian rồi!"
"Đó chỉ là đòn nghi binh của ta thôi!"
"Ngay cả đòn nghi binh đó bọn em cũng đã dự đoán được rồi!"
Nhìn đoạn phim truyền từ tầng một, nơi đang diễn ra một trận chiến có kịch bản y hệt như cảnh dũng giả đối đầu với ác nhân trong mấy cuốn tiểu thuyết giả tưởng cổ điển, ta lại mơ hồ nhớ về những học viện trong mấy bộ truyện hồi xưa.
"Mấy cuộc thi kiểu này trong truyện học đường thì nhiều vô kể..."
Hồi kiếp trước, ta thường tranh thủ đọc tiểu thuyết trong lúc chờ nhận nhiệm vụ, và rõ ràng là có một vài phần thi trông rất giống với mấy trò này.
"Cái này thì đã dùng rồi, còn cái này thì bị cấm vì quá gian lận..."
Dù không nhớ được hết toàn bộ, nhưng ta vẫn dựa vào những chi tiết thú vị từng đọc để viết ra các phương pháp phá giải từng hạng mục thi đấu.
Bình thường thì dù có những chiến lược siêu việt được tạo ra bởi hội nhân vật chính hay những người xung quanh họ nhờ vào hào quang nhân vật chính đi chăng nữa, thì với trình độ của đám nhóc này bây giờ, chẳng phải bọn chúng cũng đã ngang ngửa với nhân vật chính trong mấy cuốn tiểu thuyết khác rồi hay sao?
Đặc biệt là tên Hội trưởng hay mấy đứa Phó Hội trưởng.
Và trong trường hợp của Aris thì cô bé thực sự sở hữu bảng chỉ số cấp độ nhân vật chính luôn rồi!
Nên cho dù kế hoạch có chút sơ sài, thì chỉ bằng kỹ năng cá nhân, chúng cũng dư sức đoạt ngôi vô địch tại Lễ hội Đế quốc.
Nói cho cùng, lý do ta lập ra mấy chiến lược Lễ hội Đế quốc này cũng chỉ vì thấy các giáo sư khác đang làm việc đến bán sống bán chết để chỉ dạy học sinh, còn mỗi mình ta là có vẻ rảnh rỗi nên mới làm cho có việc mà thôi.
Đây không phải là ta đang ăn không ngồi rồi đâu nhé.
Đây chính là vai trò của ta.
Vai trò của Viện trưởng và ta - những người không tham gia vào việc chỉ đạo giờ tự học buổi tối - chính là đại diện cho học viện để giải quyết các công việc liên quan đến Lễ hội Đế quốc, nên ngày nào chúng ta cũng đang phải vật lộn với hàng núi giấy tờ cơ mà!
Các vấn đề đối ngoại thì do Viện trưởng đảm nhận, còn các vấn đề nội bộ thì ta phụ trách, tạo nên một sự phân công công việc vô cùng hoàn hảo.
"Chết đi á á á!"
"Ta không thể chết được á á á!"
Công việc nội bộ ở đây, chính là giám sát thái độ và định hướng nâng cao năng lực cho học sinh.
Nhìn thực lực của chúng đang tự động thăng tiến vùn vụt, ta vô cùng hài lòng hệ thống lại các chiến lược cho Lễ hội Đế quốc.
Bởi vì chức vô địch Lễ hội Đế quốc đã chắc chắn thuộc về Yugrasia rồi!
Nỗi lòng của họ: Nỗi lòng của Aris Liel Letia.
"Nào, Aris."
Một ánh mắt vô cùng quen thuộc đối với toàn thể học sinh Yugrasia.
Ánh mắt ấy trở nên quen thuộc không phải vì đối phương là giáo sư đang giảng dạy chúng tôi.
Mà là vì bất kỳ học sinh nào theo học tại học viện này cũng đã từng, à không, hầu như ngày nào cũng mang một ánh mắt y hệt như vậy.
"Chúng ta cùng liều mạng một phen xem sao."
Một luồng gió lạnh buốt đè nặng lên cả không gian.
Đây chính là sức mạnh chân chính của một Tinh linh sư cấp Thần đang điều khiển Thú triệu hồi cấp Thần.
Đây không phải là mối quan hệ giữa giáo sư Hội học sinh và học trò, mà là toàn bộ sức mạnh của Giáo sư Halian khi dốc hết sức chiến đấu như một kẻ thù thực sự đang đánh cược cả tính mạng.
Mọi hành động nhí nhảnh thường ngày đều bị thổi bay cùng với cơn gió lạnh, để lại một áp lực kinh hoàng không khác gì hóa thân của thần linh.
"Chúng em cũng không thể bỏ cuộc được ạ."
"Vậy sao? Là một giáo sư, tôi rất tán thưởng việc các em không bỏ cuộc, nhưng bản thân tôi cũng xin hạn chế việc phải hứng chịu cái thứ kia thêm một lần nào nữa."
Ngay bên cạnh, Hội trưởng và Giáo sư Muam cũng đang trao đổi với nhau bằng những biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Ngày mai chính là niềm hy vọng cuối cùng của chúng tôi – ngày khai mạc Lễ hội Đế quốc.
Chính vì vậy, bằng mọi giá, học sinh chúng tôi vô cùng khao khát thoát khỏi cái giờ tự học buổi tối chết tiệt này, ít nhất là trong ngày hôm nay.
Thế nhưng, đối thủ lại là hai vị Triệu hồi sư xuất chúng nhất Yugrasia: Giáo sư Muam và Giáo sư Halian.
Và đứng sau hai vị Triệu hồi sư tối cường ấy... là con ác quỷ màu bạc đang quan sát cả hai với lời dối trá trắng trợn rằng nó ở đó là để... trị liệu.
Cứ mỗi khi Giáo sư Muam hay Giáo sư Halian gục ngã, con ác quỷ màu bạc lại lao đến với tốc độ chóng mặt và nện hai người họ nhừ tử, buộc hai vị giáo sư phải hét lên thảm thiết rồi lồm cồm bò dậy chiến đấu tiếp với chúng tôi.
Bởi vì đã thấm thía thất bại đồng nghĩa với những cơn đau kinh hoàng, nên hai vị giáo sư không hề lơ là cảnh giác dù chỉ một khoảnh khắc, thực sự chiến đấu cản đường chúng tôi như thể đối mặt với kẻ thù sinh tử.
Minh chứng rõ ràng nhất chính là phương thức triệu hồi của hai vị giáo sư đã hoàn toàn thay đổi so với lúc đầu.
Giáo sư Muam đã vứt bỏ cách thức gom độ ẩm trong không khí để mượn sức mạnh của Thủy Tinh linh vương như trước đây, thay vào đó, thầy ấy đã trực tiếp triệu hồi Thủy Tinh linh vương xuất hiện.
Giáo sư Halian cũng đang nhuộm xanh mái tóc vốn có màu lục của mình.
Thoạt nhìn thì có vẻ giống với thuật Giáng thần mà tôi thường sử dụng, nhưng thực chất đó lại là cảnh giới cao hơn một bậc: Hóa thần.
Vượt qua giới hạn của việc mời gọi thần linh nhập vào cơ thể, đây là kỹ năng tối thượng của thuật Giáng thần – tự biến bản thân mình thành thần.
Vốn dĩ đây là một cảnh giới bất khả thi đối với Giáo sư Halian trước kia, nhưng để sinh tồn trước con ác quỷ màu bạc, chính Giáo sư Halian đã tự bứt phá và đạt đến cảnh giới tối cao của một Triệu hồi sư.
Nhờ vậy mà cho đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn luôn bị chặn đứng ở tầng một, năm lần bảy lượt không tài nào chọc thủng được bức tường phòng thủ của hai người họ.
Nhưng hôm nay thì khác.
"Em, à không, bọn em nhất định phải vượt qua hai thầy cô để tiến lên phía trước trong ngày hôm nay!"
Quyết tâm của chúng tôi hôm nay đã lên đến đỉnh điểm.
Ngay cả những học sinh bị thương nặng cũng cự tuyệt việc chữa trị, kéo lê những bước chân nặng trĩu để lết xuống tận nơi này.
Vì Lễ hội Đế quốc ngày mai, chúng tôi đã đến đây để củng cố lại sự quyết tâm của mình!
"Em lên đây!"
"Lên đi!"
Tôi tạo Thương Aura trên ngọn giáo ngay từ giây phút đầu tiên.
Trải qua vô số trận chiến với các giáo sư, lớp Thương Aura màu đỏ rực đã được rèn giũa ngày càng sắc bén hơn, nay đang bùng cháy dữ dội.
"Ngạ Lang Nha (Nanh sói đói)" Ngay từ lúc khai màn đã là một đòn tấn công uy lực nhất!
"Quá yếu!"
Thế nhưng, luồng Kiếm Aura đó đã dễ dàng bị chặn đứng bởi cơn cuồng phong bị dồn nén xung quanh cô ấy.
"Nào, Aris bé nhỏ đáng yêu của ta."
Âm thanh xoẹt vang lên khi cô ấy rút kiếm ra, một luồng khí tức xanh thẫm bắt đầu ngưng tụ lại trên lưỡi kiếm.
"Em cũng biết cô rất giỏi dùng kiếm mà đúng không?"
"Vâng ạ!"
Lần đầu tiên nhìn thấy Giáo sư Halian rút kiếm, tôi đã bị đẩy lùi vì quá bất ngờ, và lần tiếp theo, tôi lại bị ép lùi vì luồng khí tức màu xanh thẫm đó.
Theo lời Giáo sư Halian, tộc Elf vốn dĩ đã được học kiếm thuật và cung thuật ngay từ khi còn nhỏ.
Và trong số đó, những người có tài năng thiên bẩm sẽ tự chọn học thêm ma pháp, thuật triệu hồi, hay nhiều thứ khác để phát triển. Kỹ năng kiếm thuật của Giáo sư Halian thuộc hàng khá đáng gờm so với những gì được học từ nhỏ.
"Thổi đi... Boreas!"
Và luồng khí tức xanh thẫm kia nữa.
Thoạt nhìn thì trông giống như Kiếm Aura, và trên thực tế sức công phá của nó cũng ngang ngửa với việc đối đầu với Kiếm Aura, nhưng đó hoàn toàn không phải là Kiếm Aura.
Đó hoàn toàn là những luồng gió siêu cường do chính vị thần kia gọi đến và áp súc lại.
Đòn tấn công áp súc sức mạnh của Boreas – Thần Bắc Phong – sở hữu một uy lực khủng khiếp đến mức dùng Kiếm Aura để đối đầu cũng vô cùng chật vật.
Vốn dĩ cô ấy thường hô "Thổi đi, cuồng phong!" mỗi khi vung kiếm, nhưng do có lần đang hô thì bị con ác quỷ màu bạc thình lình nện thẳng vào mạng sườn với lý do "Chủ nhân đã cấm không cho nói như thế!", nên cô đành phải đổi thành câu "Thổi đi Boreas".
Chuyện cô ấy từng mang một bụng bất mãn đi phàn nàn thì lại bị ăn chửi ngược bằng một câu hoàn toàn không hiểu ý nghĩa gì là "Đang tuổi ăn tuổi lớn mà cứ thích chơi trội..." thì lại là một câu chuyện khác.
"Chết đi!"
"Không được đâu ạ!"
Dù có thể dùng thương để chặn đứng thanh kiếm đang lao tới đầy mãnh liệt, nhưng lượng ma lực tiêu hao sẽ vô cùng lớn.
Việc tiêu hao ma lực để đấu với tộc Elf – những kẻ vốn có lượng ma lực dồi dào hơn con người – là một hành động quá sức.
Vì vậy, tôi cũng phải sử dụng đến năng lực của một Triệu hồi sư.
"Nữ thần!"
Biết rồi!
Tôi cầu nguyện Nữ thần và mượn sức mạnh của Người.
Thứ được gọi đến chính là Aegis – chiếc khiên mà chính Nữ thần cũng tự xưng là tấm khiên phòng ngự tối thượng.
"Chậc, lại là cái thứ phiền phức đó!"
Tôi dùng khiên chặn đứng thanh kiếm của Giáo sư Halian.
Đỡ lấy này! Ánh sáng hóa đá!
Cùng lúc đó, Nữ thần sử dụng tấm khiên để phóng ra một luồng ánh sáng.
Quái vật Medusa – kẻ có thể biến bất cứ ai thành đá chỉ bằng cách nhìn vào mắt.
Tương truyền, vị anh hùng đánh bại Medusa đã dâng thủ cấp của ả cho Nữ thần Athena, người đã trợ giúp mình.
Kể từ đó, chiếc thủ cấp đã hòa làm một với tấm khiên Aegis mà vị anh hùng từng sử dụng, nhờ vậy mà tấm khiên của Nữ thần đã trở thành món vũ khí tối thượng, có thể vừa phòng thủ vừa tấn công!
"Muam! Đổi chỗ!"
"Cô đã dùng đến Khiên Thần rồi sao?"
"Ừ! Thế nên mau đổi chỗ đi!"
Để phối hợp với tấm khiên, tôi cầm ngắn ngọn thương lại và đâm thẳng về phía Giáo sư Halian, nhưng Giáo sư Halian vẫn nhắm tịt mắt và né gọn đòn tấn công của tôi.
"Bên này cũng không hề dễ xơi đâu nhé!"
"Chuyện đó cô mày biết thừa rồi! Ở cái học viện này làm gì có học sinh nào dễ xơi đâu cơ chứ!"
Giáo sư Halian nhanh chóng nới rộng khoảng cách, cản phá các đòn tấn công của học sinh đang bao vây xung quanh.
Nhờ sự nhanh nhẹn của tộc Elf cộng hưởng với sức mạnh của Phong Thần, Giáo sư Halian đã lẩn tránh sự truy cản của học sinh một cách điêu luyện và bắt đầu di chuyển về phía Giáo sư Muam.
"Đối thủ của cô là em cơ mà!"
"Trẻ con mà cố chấp quá là không được yêu thích đâu nhé, Aris! Hơn nữa, cô thích con trai cơ!"
Vị giáo sư này, cô lại phát ngôn mấy lời khiến người ta bị hiểu lầm thành loại người có sở thích biến thái rồi đấy!
"Em cũng thích con trai!"
Tôi vội vàng hét lên để phản bác, nhưng đó lại là một phát ngôn sai lầm.
"Ối chà chà, một tiểu thư trưởng nữ của gia tộc Hầu tước mà mới ngần này tuổi đã hét toáng lên là thích con trai sao! Với tư cách là một giáo sư, cô có nghĩa vụ phải ngăn chặn những mối quan hệ yêu đương không lành mạnh của học sinh mới được!"
"Giáo sư!"
Tôi giải trừ triệu hồi Aegis, nắm chặt ngọn thương đang rực cháy Aura bằng cả hai tay.
"Biến thể Letia, Nhất Nha!"
Tôi dùng hết sức bình sinh, phóng ngọn thương đi.
Kỹ năng ném thương vốn không được gia tộc khuyến khích.
Trong hoàn cảnh không thể thoải mái sử dụng vũ khí, kỹ năng ném thương chính là giải pháp cuối cùng – ném đi món vũ khí duy nhất của bản thân.
"Hây!"
Nhưng đòn đánh mang tên "Cú cắn của loài sói" của gia tộc Letia, nơi ma lực không chỉ dồn vào mũi thương mà bao trùm lên toàn bộ thân thương, vẫn luôn đảm bảo được uy lực tuyệt đối.
"Cô sẽ... không gục ngã đâuuuuu!"
Ngay khoảnh khắc đó, Giáo sư Halian vứt bỏ thanh kiếm, dang rộng hai tay và bắt đầu hội tụ luồng khí tức xanh thẫm từ thanh kiếm vào giữa hai lòng bàn tay, rồi đẩy luồng khí tức đã được áp súc đó về phía trước ngay khi ngọn thương bay tới.
"Á á á!"
"Mau tránh ra!"
Ngọn thương chứa đầy Aura va chạm với sức mạnh của Phong Thần đã tạo ra một luồng sóng xung kích mạnh đến mức thổi bay các học sinh xung quanh vì không thể trụ vững.
"K-Kuh...!"
"Chờ, chờ đã! Thế này chẳng phải quá lố rồi sao?"
"Chết thật đấy chứ đùa à?"
Vì đối thủ quá mạnh, nên tôi đã dốc toàn lực cho cú ném thương này.
Ngay cả khi là khế ước giả của thần linh, thì đây vẫn là một đòn đánh cực kỳ khó để cản phá.
Thế nhưng.
"Muammmmm!"
Đối thủ không chỉ có một mình.
Theo một khía cạnh nào đó, trên thế giới này, đó là một sự tồn tại còn rắc rối hơn cả thần linh.
Kẻ chi phối mọi nguồn nước.
"Nói thật là tôi cũng mệt lắm rồi."
Dù miệng đang càu nhàu, Giáo sư Muam vẫn vừa điều khiển người khổng lồ nước khổng lồ chặn đứng đòn tấn công của Hội trưởng, vừa triệu hồi một quả cầu nước xuất hiện ngay bên cạnh Giáo sư Halian.
"Sức mạnh của Thủy Tinh linh vương kết hợp với sức mạnh của Phong Thần là vô địch!"
Ngọn thương của tôi dù đã xuyên thủng được cơn gió của Giáo sư Halian, nhưng khi quả cầu nước của Giáo sư Muam nhập cuộc, nó đã dần mất đi đà tiến tới.
Đây vốn dĩ là một đòn tấn công tiêu tốn rất nhiều sức lực của tôi, nếu nó không hiệu quả, thế trận sẽ hoàn toàn đảo ngược.
Nếu vậy, thứ cần phải lợi dụng lúc này chính là giới hạn thể chất!
"Nếu vô địch thật, vậy liệu hai thầy cô có thể cản được con ác quỷ màu bạc phía sau lưng không ạ?"
"Hả, c-cái gì cơ?"
Đã từng có bài học mà tôi được Giáo quan Niserwin chỉ dạy ở cái học viện này.
Đó là đôi khi, những đòn tấn công tâm lý bằng lời nói còn hữu hiệu hơn cả đòn tấn công vật lý!
Và bài học đó đã thực sự phát huy tác dụng.
Giáo sư Halian thoáng giật mình hoảng hốt đến mức đánh mất khả năng kiểm soát gió!
"Arissssss!"
Cùng với một vụ nổ sóng xung kích cực lớn, tiếng hét của Giáo sư Halian vang lên.
Cơn sóng xung kích đã phá nát hành lang tạo ra một đám khói bụi mịt mù không thể nhìn rõ, nhưng có lẽ Giáo sư Halian cũng đã gục ngã sau đòn này.
Theo lời dạy của Giáo quan Niserwin, nếu thốt ra câu "Kết thúc rồi sao?" trong những tình huống như thế này, thì khả năng cao là kẻ địch sẽ hồi sinh lại. Vậy nên tôi chỉ định im lặng quan sát tình hình...
"Kết thúc rồi sao?"
"Chờ đã?"
... Vậy mà khi khói còn chưa kịp tan, một học sinh đã vô tình nói ra cái câu cấm kỵ tuyệt đối không bao giờ được nói đó.
Và...
"Kết thúc... cái quỷ ấy!"
Đúng như lời Giáo quan Niserwin từng nói, Giáo sư Halian đã xuất hiện trước mặt chúng tôi với thân hình tơi tả, nhưng bộ dạng đó lại chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến khả năng chiến đấu của cô.
"Giờ thì đến lượt ta rồi chứ nhỉ, Aris?"
"Không đâu, phải là lượt của chúng em mới đúng."
Cùng với Giáo sư Muam đã hội quân từ lúc nào, chúng tôi bao vây lấy hai người họ. Trận chiến cuối cùng của chúng tôi đang dần bước sang hiệp 2.
—
"Tương truyền, vị anh hùng đánh bại Medusa đã dâng thủ cấp của ả cho Nữ thần Athena, người đã trợ giúp mình." đây là câu chuyện về anh hùng Perseus. Và như bao vị anh hùng Hi Lạp khác, cái kết vẫn khá là thảm

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn