Chương 52: Chương 51. Địa ngục giờ mới bắt đầu (8)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~31 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 2 Địa ngục giờ mới bắt đầu (8) #11 Hoàn cảnh của họ: Hoàn cảnh của một vài giáo sư học viện (1)
"Uooooo!"
"Cứ thế này mà đẩy lùi họ đi!"
"Có ai ngã xuống thì cứ giẫm lên mà tiến bước!"
Ông đã trải qua vô số trận chiến.
Để trở thành sĩ quan, ông đã kinh qua vô vàn trận mạc, thậm chí còn tham gia vào cuộc Đại chiến lưu danh sử sách lục địa.
Sau Đại chiến, dù chiến tranh không còn, nhưng những thứ gọi là ma thú, ma vật vẫn tồn tại. Bảo vệ người dân khỏi chúng là nghĩa vụ, khiến một quân nhân như ông phải tiếp tục chiến đấu.
Ngay cả khi trở thành giáo sư của Yugrasia thông qua thỏa thuận giữa Quân đội và học viện, ông vẫn nghĩ đây chỉ là một kỳ nghỉ ngắn ngủi.
Ông cứ ngỡ mình chỉ việc thảnh thơi dạy dỗ học sinh, truyền đạt lại những bí quyết thực chiến cho những đứa trẻ chưa từng nếm mùi chiến trường!
"Tại sao, tại sao các người lại làm đến mức này hả!"
"Đương nhiên là để xóa bỏ Tự học buổi tối rồi!"
"Vì chức vô địch Lễ hội Đế quốc!"
Trên danh nghĩa, số lượng Tinh linh Thượng cấp mà ông có thể sử dụng là bốn.
Nhưng thực chất, ông đã lập khế ước với một Tinh linh Tối thượng và sáu Tinh linh Thượng cấp, và ông chưa từng giải phóng tất cả chúng kể từ cuộc Đại chiến.
Vậy mà lúc này, tại đây. Chỉ để đối phó với một đám học sinh, ông lại phải tung hết toàn lực!
"Xuyên thủng đi!"
"Đập Tinh linh Nước trước! Để nó hồi phục là rắc rối lắm!"
"Cứ giữ chân Tinh linh Đất lại! Xử Tinh linh Nước, Lửa, Gió trước rồi hẵng lo Tinh linh Đất! Sát thương từ Tinh linh Đất yếu lắm!"
"Chia tổ 6 người đối phó Tinh linh Tối thượng hệ Đất! Chủ yếu dùng các thú triệu hồi hệ Nước khắc chế nó đi!"
"Đội pháp sư hãy triệu hồi ngược thú triệu hồi và chuyển sang dùng ma pháp! Đằng nào không gian cũng chật hẹp, số lượng thú triệu hồi có thể áp sát cũng có giới hạn!"
Trước đây, đám học sinh cũng đã nỗ lực để trốn thoát khỏi giờ Tự học buổi tối, gọi tắt là Tự học.
Nhưng ý chí đó đã bị bẻ gãy bởi dàn thú triệu hồi của vị giáo sư được mệnh danh là Ác quỷ màu bạc - Niserwin, cùng với việc nâng cấp mức độ chiến thuật lên Kế hoạch B.
Thế nhưng, bây giờ thì khác.
Khi một con đường để xóa bỏ hoàn toàn Tự học buổi tối xuất hiện, đám học sinh đã thay đổi.
Chúng không còn chiến đấu để chạy trốn khỏi Tự học nữa, mà là thực hành chiến đấu nhằm kết thúc nó vĩnh viễn.
Và để làm được điều đó, chúng đang lợi dụng các giáo sư!
"... Được thôi. Nếu đã vậy, ta cũng sẽ đánh cược tất cả!"
Hơn cả pháp sư, Triệu hồi sư cũng phải phân bổ ma lực thật khéo léo.
Trừ phi là Triệu hồi sư hệ Vũ khí, những người không tốn ma lực sau khi đã triệu hồi, còn những kẻ chủ yếu sử dụng thú triệu hồi như ông thì khác.
Đặc biệt là những người sai khiến tinh linh, khi tinh linh sử dụng ma pháp, chúng sẽ tiêu hao ma lực của bản thân lẫn ma lực của người triệu hồi.
Đó là lý do tại sao dù có lập khế ước với nhiều tinh linh, người ta vẫn chỉ thường xuyên sử dụng một vài tinh linh chủ lực.
Nhưng những kẻ địch hiện tại quá mạnh.
Chúng là những kẻ đã quyết tâm chiến đấu vì tương lai của chính mình, làm sao có thể yếu ớt được chứ!
Bảo ông bảo toàn sức lực khi đấu với chúng sao? Điều đó là không thể!
"Lên đây, ta là Marun Harsen!"
Ông trút cạn mọi ma lực để triệu hồi toàn bộ sáu Tinh linh Thượng cấp.
Ba Tinh linh Đất tạo thành một bức tường phòng ngự vững chãi, trong khi Tinh linh Gió bảo vệ phía sau.
Và những tinh linh đang đứng trước nguy cơ bị đánh lẻ được ông triệu hồi ngược lại, rồi lập tức gọi ra ngay phía trước!
"Chí ít cũng phải kéo theo 100 đứa, nếu không thì vác mặt đi đâu cũng thấy xấu hổ chết mất!"
Sức mạnh của bốn tinh linh nguyên tố nổi tiếng nhất trong số các tinh linh vừa được triệu hồi lại, được hòa làm một.
Dù là những sức mạnh đối nghịch, nhưng một Triệu hồi sư xuất sắc hoàn toàn có thể điều hòa chúng.
"Đỡ lấy đòn này đi!"
Hai Tinh linh Đất đã hoàn toàn bị nghiền nát và phải thu hồi.
Con còn lại chắc cũng chẳng trụ được bao lâu. Tinh linh Gió hỗ trợ phía sau cũng sẽ tàn đời ngay khoảnh khắc Tinh linh Đất gục ngã.
Nhưng, chỉ cần câu đủ thời gian chuẩn bị ma pháp là được.
Ít nhất, miễn là ông có thể kéo tất cả học sinh ở tầng này xuống mồ cùng mình!
Chỉ cần dập tắt được tầng 7, nơi tập trung hỏa lực mạnh nhất của đám học sinh!
Tiếng Gầm Nguyên Tố!
Bốn đại tinh linh đồng loạt gầm thét.
Đòn tấn công dung hợp từ Lửa, Nước, Gió và Đất bỏ qua mọi tương khắc, có thể xóa sổ mọi kẻ thù!
"Đúng như dự đoán!"
"Tản ra! Tản ra mau!"
"Toàn bộ phòng ngự!"
Thế nhưng, phản ứng của đám học sinh đã vượt xa dự tính của ông.
Cứ như thể đã biết trước, chúng dạt ra hai bên cuối hành lang, xếp thành một hàng ngang để chuẩn bị phòng thủ.
"Làm thế mà đòi đỡ... Cái gì!"
Làm thế thì đỡ làm sao được. Ông đã nghĩ vậy.
Cho đến khi ông nhìn thấy một người duy nhất đứng ngay chính giữa đội hình đông đảo kia.
"Nerkiaaaaa!"
Tiếng Gầm Nguyên Tố!
Tinh linh Lửa, Nước, Gió và Đất gầm thét. Nhưng không phải của ông.
"Quân đoàn Tinh linh sao?"
Lửa, Nước, Gió và Đất. Nhưng số lượng lại là tám.
Là một đòn tấn công sử dụng số lượng Tinh linh Thượng cấp gấp đôi ông.
Nhìn Tiếng Gầm Nguyên Tố của Nerkia bay đến và xé toạc Tiếng Gầm Nguyên Tố của mình, ông chỉ biết cười khổ.
"Mình thua rồi sao?"
Ông chẳng còn đủ ma lực để chặn đòn đó.
Địch không phải là loại chừa cho ông đủ sức để vừa tấn công vừa phòng thủ.
Đã bao lâu rồi ông mới nếm mùi thất bại gọn gàng thế này?
Kể từ sau Đại chiến, ông không ngờ những điều mà chẳng ai làm được lại đang được thực hiện bởi một đám học sinh.
"Nhưng mà, với tư cách là giáo sư của Yugrasia, ta cũng phải vùng vẫy hết sức chứ nhỉ!"
Thua thì thua rồi. Nhưng ông là giáo sư cơ mà, phải làm gương cho học sinh chứ!
Ông vắt kiệt chút ma lực cuối cùng dưới đáy, triệu hồi lại Tinh linh Tối thượng hệ Đất một lần nữa.
"Nào, phân thắng bại thôi!"
Bởi vì đêm Tự học dài đằng đẵng này vẫn chưa kết thúc.
#12 Hoàn cảnh của họ: Hoàn cảnh của một vài giáo sư học viện (2)
"Hư hư, ha ha ha!"
"Tiểu, tiểu thư?"
"Tuyệt quá, tuyệt quá! Nữa, nữa đi!"
Nhìn tiểu thư Aris lau vệt máu rỉ ra trên khóe miệng rồi bật cười, tôi thoáng chốc hoảng hốt.
Mái tóc đỏ đặc trưng của gia tộc Letia ướt sũng như nhuốm máu, và đôi mắt đỏ rực rỡ - biểu tượng của Letia - nay lại ngập tràn sự điên loạn.
Rõ ràng màu sắc vốn dĩ là thế, nhưng sao tôi lại có cảm giác như mái tóc kia thực sự đẫm máu và cô bé vừa thi triển ma pháp Cuồng Chiến Sĩ (Berserker) vậy nhỉ?
"Hãy trở thành vật hiến tế để kết thúc Tự học đi!"
Tự học sao? Vì Tự học à?
Tôi vừa nghĩ vừa gạt phăng mũi thương lao tới. Tôi đã từ bỏ ý định dùng thương để đối đầu từ lâu rồi.
Sở trường của tôi là kiếm.
Vốn xuất thân từ quân đội và cũng có chút am hiểu về thương thuật, ban đầu tôi đã dùng thương khi đấu với tiểu thư Letia, nhưng từ hôm qua, tôi đã ném luôn suy nghĩ đó đi rồi.
"Thức thứ hai, Phá Lang!"
"Blade Attack!"
"Hự?!"
Tôi dùng kiếm hất văng mũi thương đang múa lượn điêu luyện.
Nhưng như thể đã đoán trước được, cô bé lợi dụng lực xoay để tung đòn thứ hai.
Tôi vừa đỡ được, đòn thứ ba lại ập tới!
Nhờ đó mà tư thế của tiểu thư bị hổng, nhưng chưa kịp nhắm vào điểm yếu đó, một con chim lửa đã húc thẳng vào mạng sườn tôi.
Một pha đột kích hoàn toàn không màng đến sự an nguy của thú triệu hồi.
Lẽ ra cách làm này sẽ làm đứt đoạn sợi dây liên kết với thú triệu hồi, nhưng trước khát vọng mãnh liệt của chủ nhân, bản thân thú triệu hồi cũng đang hiến dâng tất cả để lao lên.
Sau con chim lửa, tôi lại phải gạt phăng một thú triệu hồi thuộc họ Ảo thú bám sát theo sau.
Đây là lý do tôi không dùng thương.
Sức hấp dẫn lớn nhất của thương là tầm đánh xa.
Nhưng một khi kẻ địch đã luồn lách qua được tầm đánh đó, việc phòng ngự sẽ trở nên cực kỳ khó khăn.
Huống hồ đây lại là những kẻ bám riết lấy với quyết tâm vứt bỏ cả mạng sống!
"Thương phái Letia, Nanh Sói Đói!"
"Aura của thương?!"
Trong tích tắc, khí tức tích tụ nơi mũi thương bùng nổ thành một màu đỏ sẫm rực rỡ.
"Hự?"
Nhưng là một quân nhân lão luyện, làm sao tôi có thể luống cuống được! Ngay lập tức, tôi rút thanh kiếm chuyên phòng ngự ra và dùng kiếm khí để chống đỡ!
Dù nhận một chấn động lớn, nhưng may mắn là tôi vẫn cản lại được.
"Khỉ thật, cấp Bán Master sao..."
Không phải là 'Aura' - cảnh giới của một Master thực thụ.
Nhưng cô bé đã tiến một bước vào ranh giới đó.
Kiếm aura là việc nén ma lực sử dụng trong kiếm khí, sau đó định hình lại cho nó sắc bén như kiếm khí.
Hiện tại tiểu thư Aris đã thành công bước đầu trong việc nén kiếm khí.
"Đáng sợ thật..."
Mới mười bảy tuổi.
Tất nhiên cũng có những kẻ dậm chân tại chỗ ở cảnh giới đó, nhưng xét đến dòng máu của gia tộc Letia, tốc độ này có khi còn phá vỡ được kỷ lục của 'Công chúa Kiếm thuật' - kỷ lục ngắn nhất Đế quốc.
"Chà chà..."
Người ta thường nói, nếu không được Thần Ma lực và Thần Tranh đấu ban phước, bạn sẽ không bao giờ bước lên được con đường của một Master.
Kỹ năng đủ nhưng ma lực thiếu, hoặc ma lực thừa nhưng kỹ năng yếu, đều không thể vươn tới cảnh giới Master.
Và tôi cũng là một trong số những kẻ như vậy.
Trải qua vô số trận chiến, nhưng tôi chưa bao giờ chạm tới được cảnh giới Master.
Thế mà một cô bé vắt mũi chưa sạch, tuổi đời còn chưa bằng một nửa tôi, lại đang đuổi kịp đến lãnh địa mà tôi đã chật vật đạt được!
"Chuyến này, thực sự phải nghiêm túc rồi."
Tôi cất thanh kiếm có khắc ma pháp phòng ngự đi. Rút ra thanh kiếm của Lửa và thanh kiếm của Băng.
Những vũ khí chỉ dành riêng cho tấn công, những thứ tôi dùng khi từ bỏ phòng ngự và dồn toàn lực để xuất chiêu! Mục tiêu chỉ có một!
"Vậy thì, không phải với tư cách một giáo sư, mà là một võ giả, ta sẽ đánh cược tất cả!"
Đánh cược tất cả với tư cách là một võ giả, và khao khát chiến thắng.
"Hứ, có vẻ vui đấy."
Tôi ngồi khoanh chân, giữ chặt đầu Cây Gậy Sắt đang vừa cắn ngón tay cái vừa dán mắt vào các ma đạo cụ truyền hình ảnh.
"Không được đi."
"Biết rồiiiii... Nên mới tiếc nèeeee..."
Trong đại chiến ở tầng 7, Hội học sinh đã đánh bại phần lớn lực lượng bao gồm cả giáo sư Marun. Hội trưởng Hội học sinh dù cạn kiệt ma lực đến mức ngất xỉu, nhưng nhờ tài lãnh đạo vượt xa mong đợi của các cán bộ Hội học sinh khác, họ đã an toàn tiến xuống tầng 5.
Và tầng 3 cũng đang có một trận giáp lá cà khốc liệt.
Đám học sinh đang vắt kiệt sức lực thú triệu hồi đến mức gần như phá vỡ khế ước, vậy mà bọn thú triệu hồi cũng điên theo, bám riết lấy các giáo sư như không có chuyện gì xảy ra.
Vốn dĩ Triệu hồi sư và thú triệu hồi là những thực thể kết nối bằng linh hồn.
Tâm hồn của cả hai được liên kết ở một mức độ nào đó, nên trạng thái tâm lý của Triệu hồi sư sẽ ảnh hưởng đến trạng thái của thú triệu hồi. Cảm xúc của bọn học sinh phải mãnh liệt đến mức nào mới khiến lũ thú triệu hồi cũng muốn dốc toàn lực để chấm dứt giờ Tự học cơ chứ.
"Hức hức... Chủ nhân... Thực sự không được saoooo? Cho em một tầng thôi. Dọn một tầng thôi màaaa."
"Bọn nhỏ khó khăn lắm mới bừng bừng ngọn lửa nhiệt huyết, cô dập tắt rồi thì làm sao nhóm lại được."
"Hự... Quá hoàn hảo nên không thể ra trận được sao... Đây là tội lỗi của tôi... Một tội lỗi quá hoàn hảo!"
Con nhóc đang giả vờ khóc lóc thút thít, thấy tôi bơ đi thì lập tức càu nhàu và tiếp tục dán mắt vào ma đạo cụ truyền hình.
"Ư, em cứ tưởng ông chú đó tung cái trò Vô hạn gì gì đó ra là mình được xuất kích rồi. Ai dè ổng không xài nữa..."
"Tại tôi cấm rồi."
Để phòng hờ, tôi từng hỏi ông ta xem có xài được C ổng B bylon trong số các kỹ năng không, nhưng ổng bảo chưa từng nghĩ tới.
Và chuyện Cây Gậy Sắt đá cho giáo sư Arhan một cú đau điếng vào mạng sườn khi ông ta định dùng chiêu đó, rồi ổng phải cảm ơn tôi, lại là một câu chuyện ngoài lề nho nhỏ.
"Hừm... Xét đến tính cân bằng, mình đã bố trí giáo sư Myuam và giáo sư Harian ở tầng 1 rồi, nhưng với tình hình này, cứ để mặc kệ chắc cũng ổn."
"Hả? Vậy thì, triển luôn Kế hoạch S với việc em thân chinh ra trậnnnnn..."
"Đã bảo là chưa mà."
Tôi dùng tay phải ấn chặt cái đầu đang bồn chồn của Gậy Sắt xuống.
Có lẽ sinh ra để đập người nên nó lúc nào cũng thèm khát được đánh đập ai đó. Rõ ràng tôi cùng tộc Hắc Đoạn và lũ Tiên tộc đã tạo ra nó vì tình yêu và hòa bình cơ mà.
"Tình yêu? Hòa bình? Bởi một ông chủ đang bị mấy bà chị đáng sợ truy sát á? Bởi một ông chủ đã quậy tung chảo giữa cuộc Đại chiến á?"
"Im mồm."
"Ối ối!"
Cái mõm nào vừa thốt ra mấy lời xấc xược thế hả?
Cái mõm dính trên cái đầu này đúng không? Nào, nếm mùi bị ấn đầu cho im lặng đi!
Gậy Sắt rên rỉ ư ử rồi ngoan ngoãn im bặt. Phải thế chứ, tôi đang phải suy nghĩ nhức cả đầu đây này.
Nếu cứ đà này, có nguy cơ dàn giáo sư sẽ bị chọc thủng trước kỳ nghỉ mất.
Giáo sư Marun và giáo sư Harian, những người từng đỡ được mọi đòn tấn công của học sinh, nay đã bị đánh bại.
Đặc biệt lần này, gần như Hội trưởng Hội học sinh và đích thân Aris đã tung đòn quyết định. Đây là một nguyên nhân cốt lõi.
Hiện tại thì còn dựa vào sức mạnh tập thể của toàn bộ học sinh, nhưng với tốc độ này, trước khi kỳ nghỉ bắt đầu, các giáo sư bình thường có lẽ sẽ bị đánh bại dễ dàng trong các cuộc đấu 1 chọi 1.
Chưa kể đến tên nam Phó hội trưởng Trickster - dù kỹ năng còn lấp lửng nhưng thời cơ tung đòn đánh rồi lùi của cậu ta ngày càng chuẩn xác.
Nếu Aris và Hội trưởng chịu trách nhiệm xử lý các thế lực chủ chốt, thì Trickster và Hội học sinh sẽ đảm nhận việc dọn đường ở khoảng giữa.
Và bốn người khác - những kẻ đã cùng Aris trở thành Triệu hồi sư cấp Thần dù vẫn còn nhiều thiếu sót - cũng đang dần trưởng thành.
Tuy nhiên, để tung Kế hoạch S (sử dụng Cây Gậy Sắt) ra lúc này, tôi vẫn chưa chắc đám học sinh có chịu đựng nổi hay không.
Vậy thì chỉ còn lại một cách duy nhất.
"Phải thực hiện Kế hoạch A sớm thế sao?"
Chỉ còn lại phương sách cuối cùng đầy tính nhân đạo, Kế hoạch A.
—
"C ổng B bylon" bắn vũ khí thay mũi tên thì học sinh đi tong mất. Không biết có cây kiếm E nào đó màu đỏ đỏ dài dài trong đó hong =))

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn