Chương 7: Chương 6 Lúc đó tôi đã không biết (6)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~34 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Part 1 Chương 6 Lúc đó tôi đã không biết (6)
"Đấy, bắt đầu rồi."
Trừ hơn chục đứa, những đứa còn lại đã tập hợp với nhau và bắt đầu di chuyển.
Cô nhóc thực tập sinh nhận ra thân phận của chiếc ô đầu tiên cực kỳ ngầu lòi, đi đầu tạo ra một ma pháp lá chắn với cô ta ở vị trí trung tâm.
Những đứa còn lại bắt đầu nhanh chóng tiến lên phía trước trong khi cố gắng chống đỡ lại cuộc oanh tạc.
Thành thật mà nói, tôi đã định hủy bỏ buổi huấn luyện này vì một cặp đôi điên khùng nào đó.
Không, nếu chỉ có một đứa nhảy vào thì có thể đinh ninh rằng đứa đó bị điên, nhưng việc đứa thứ hai cũng thành công đã dấy lên sự nghi ngờ, và vì thế, sẽ có đủ thể loại thiêu thân lao đầu thẳng vào lửa.
Đặc biệt là với những kẻ chưa từng trải qua cuộc Đại Chiến và chỉ nghe ngóng qua những lời đồn thổi, hay qua vài lời nhắc đến hời hợt trong khóa huấn luyện sơ cấp, chắc chắn sẽ có những đứa trẻ tự hỏi liệu những lời đồn đó là thật hay chỉ là bốc phét.
Nếu là những đứa trẻ chưa từng tận mắt chứng kiến số lượng người bị chôn vùi bởi kiểu oanh tạc này, thì chúng sẽ chỉ coi những thương vong đó đơn thuần là những con số.
Nghe báo cáo về hàng trăm thương vong khác xa cmnr so với việc tận mắt chứng kiến hàng trăm cái xác đẫm máu đó.
Nếu là những người lính trên tiền tuyến, họ có thể hiểu được ý nghĩa của những con số đó, nhưng sẽ thật ngu ngốc khi mong đợi sự thấu hiểu tương tự từ lũ nhóc này.
Đó chính là giới hạn của những đứa trẻ không có chút kinh nghiệm thực chiến nào.
Chúng có thể hiểu vài trăm là lớn đến mức nào nếu bị ngần ấy kẻ địch bao vây trong một nhiệm vụ, nhưng kiểu huấn luyện đó là bất khả thi ở đây.
Dù đây là một tổ chức tội phạm, nhưng chúng tôi không hề rảnh rỗi đi tàn sát lũ trẻ vô cớ trong quá trình huấn luyện.
Ở khóa huấn luyện sơ cấp, kể cả khi phải cho chúng học lại, "an toàn là trên hết" vẫn là tiêu chí hoạt động của chúng tôi. Và ngay cả khi chúng đã trở thành thực tập sinh cấp cao, ngoại trừ những lúc phải trải nghiệm thực chiến, nguyên tắc cốt lõi vẫn luôn là giảm thiểu tối đa thương vong.
Dù rằng dạo gần đây việc tìm kiếm lính mới đã trở nên dễ thở hơn nhiều do cuộc Đại Chiến đã khiến số lượng trẻ mồ côi tăng vọt, nhưng trong một tổ chức tội phạm - nơi mà phần lớn công việc chúng tôi làm đều là bất hợp pháp, chúng tôi phải luôn nhận thức được rủi ro mất mạng bất cứ lúc nào.
Cũng vì lý do này, những nơi được gọi là tổ chức tội phạm luôn trong tình trạng khan hiếm nhân lực.
Để giải quyết vấn đề này, chúng tôi đào tạo bọn trẻ ngay từ khi còn nhỏ để không ngừng củng cố quân số, nhưng chi phí đổ vào chuyện này cũng không phải dạng vừa đâu.
Trước khi cuộc Đại Chiến khiến giá cả rớt thê thảm, trung bình phải mất hai mươi đồng bạc, dạo gần đây thì còn khoảng mười lăm đồng do rớt giá, mới mua được một đứa trẻ. Nhưng thử nhân con số đó lên hàng trăm, hàng ngàn xem, đó không phải là khoản chi phí mà bất kỳ tổ chức nào có thể nhắm mắt làm ngơ.
Thêm vào đó là chi phí ăn ở, trang phục, huấn luyện và vô vàn thứ khác, cộng dồn lại thì thà đi thuê một thằng người lớn có khi còn tiết kiệm hơn. Thế nhưng, có quá nhiều gián điệp từ các tổ chức và quốc gia khác, thế nên hầu hết thời gian chúng tôi chỉ có thể sử dụng những đứa trẻ mồ côi hoặc nô lệ.
Chính vì thế, tôi không bao giờ giết bất kỳ ai.
Thậm chí, trong báo cáo đánh giá nhân viên, tôi có khi còn được khen ngợi là một giảng viên xuất sắc với kỷ lục không thương vong, đồng thời nêu cao tinh thần trách nhiệm tài chính đấy chứ!
Vì tôi mang lại kết quả thực tế, nên không phải do phương pháp giáo dục của tôi sai, mà là do những kẻ không chịu nổi nhiệt quá yếu kém! Đó là đánh giá cuối cùng!
"Ba mươi bảy."
Một kết quả đáng nể.
Mười hai đứa còn sót lại ở đằng kia sẽ bị trả về khóa huấn luyện sơ cấp cùng với năm mươi mốt đứa khác đang nằm dài trên giường, nhưng đó chẳng phải là chuyện của tôi.
Những đứa rớt môn đã không còn thuộc thẩm quyền của tôi nữa, mà là vấn đề của các giảng viên sơ cấp.
"Đến lúc phải về rồi."
Số 1000 đang nhai nhồm nhoàm miếng thịt bò khô thứ ba, và Số 1 đang nhìn cô chằm chằm với một ánh mắt rực lửa.
Cậu ta đổ con bé rồi à? Trúng tiếng sét ái tình rồi sao?
Ồ, một câu chuyện tình lãng mạn hiếm hoi trong cái tổ chức tội phạm này!
…Vâng, phải rồi.
Đã rất lâu kể từ khi tôi vứt bỏ những ảo tưởng nhảm nhí thường thấy trong mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn rồi.
Tôi chỉ đành hy vọng và cầu nguyện rằng Số 1 sẽ không đâm lén Số 1000 trong lúc làm nhiệm vụ chỉ vì vài ba cơn ghen tuông dở hơi.
Dù đi đến đâu, phần lớn những sinh vật được gọi là Số 1 đều là những kẻ không thể chịu đựng được sự hiện diện của một người nào đó vượt trội hơn mình.
Khi quay đầu lại, tuy yếu ớt, tôi vẫn có thể nhận ra được quyết tâm trong ánh mắt của những thực tập sinh giờ đây đã trở thành cựu binh của đợt oanh tạc ma pháp kiểu Đế quốc.
Tất cả trông đều mệt mỏi, nhưng quyết tâm thì vẫn còn đó.
Đúng vậy, phải thế chứ.
Nếu chúng đã nhụt chí chỉ vì bấy nhiêu đây, thì việc giáo dục bọn nhóc sẽ vô cùng khó khăn.
Tôi thích những phương pháp huấn luyện thoải mái và đơn giản. Tất nhiên, không phải thoải mái và đơn giản cho học viên, mà là thoải mái và đơn giản cho TÔI cơ.
"Chúc mừng các em đã sống sót qua cuộc oanh tạc khét tiếng của Đế quốc."
Đầu tiên là vực dậy tinh thần của chúng một chút, sau đó ra hiệu cho vị pháp sư truyền tin bên cạnh.
"…Chúng ta thực sự sẽ làm chuyện này sao?"
"Đúng."
Có lẽ chỉ là do tôi tưởng tượng, nhưng những tiếng thì thầm "Ôi trời ơi, tại sao lại..." kia chắc chắn chỉ là ảo giác của tôi thôi.
Bài huấn luyện mà chúng ta sắp thực hiện từ bây giờ dễ né tránh hơn nhiều so với kiểu oanh tạc ma pháp của Đế quốc nên sẽ không sao đâu?
Thêm nữa là dù có bị trúng đòn thì mấy đứa cũng đâu có chết?
Phía trên đỉnh đầu của những thực tập sinh đang dán chặt sự chú ý vào tôi, một vòng tròn ma thuật mờ ảo bắt đầu chớp sáng.
Tôi có thể xóa bỏ hoàn toàn mọi dấu vết của nó, nhưng đó là tiết mục dành cho ngày cuối cùng.
Vì tôi không phải là một giảng viên quá độc ác, tôi sẽ cho chúng thời gian để làm quen với nó.
Người ta chẳng luôn nói con người là loài động vật có khả năng thích nghi cao sao? Chúng cũng có thể dễ dàng thích nghi với thứ này thôi.
"Vì các em đã sống sót qua đợt oanh tạc cực kỳ khét tiếng kia, một cuộc oanh tạc bình thường hẳn sẽ dễ như ăn kẹo nhỉ?"
Trong khi một vài đứa nhìn lên bầu trời với vẻ kinh hoàng, lần này, không phải màu bạc, mà là một cơn mưa đủ màu sắc bắt đầu trút xuống.
"Giờ thì, những thực tập sinh xuất sắc đã sống sót qua đợt oanh tạc ma pháp của Đế quốc, lần này sẽ là màn oanh tạc ma thuật yêu thích của tổ chức chúng ta. À, ta đã kiểm soát uy lực của nó nên các em sẽ không chết ngay nếu bị trúng đòn đâu, nhưng nếu cứ để trúng liên tục thì vẫn đi chầu ông bà như thường đấy, nên hãy cẩn thận nhé!"
Có lẽ chúng không nghe hết những gì tôi nói, bọn nó đang bận chạy té khói rồi.
Nghe tai này lọt tai kia à? Là một giảng viên, điều này làm tôi buồn lắm đấy.
"Vậy thì. Chúng ta chơi trò này trong khoảng một tuần nhé?"
Đối với những đứa trẻ có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khoản lương hưu của tôi, tôi sẽ bón cho chúng kinh nghiệm thực chiến hệt như một đầu bếp nhà hàng cao cấp đang dọn món.
Để mở màn, thực đơn đầu tiên sẽ là một set cao cấp gồm tất tần tật các kiểu oanh tạc ma pháp mà chúng có thể phải đối mặt trên chiến trường.
#7 Câu chuyện của họ: Nỗi khổ của một quản lý nhân sự trong một tổ chức nọ.
"Ahhhh…"
Tôi đọc báo cáo từ các pháp sư của tổ chức.
Có thể tóm tắt ngắn gọn là: một cuộc huấn luyện của ác quỷ mà không ai có thể sống sót.
Được đánh giá là một bài huấn luyện mà bọn trẻ ở độ tuổi đó sẽ không bao giờ có thể sống sót qua nổi, không, thậm chí là những kẻ có mặt vào thời điểm hiện tại cũng vậy.
Nếu đó là bất kỳ phòng ban nào khác, và nếu người phụ trách khóa huấn luyện đó là một ai đó khác ngoài Giảng viên Naruan, người ta hoàn toàn có thể chửi rủa họ là một lũ yếu kém.
Nhưng ngay cả trong một tổ chức tội phạm, các pháp sư vẫn là những cá thể vô cùng đặc biệt.
Đỡ hơn nếu họ chỉ là những pháp sư ru rú trong phòng nghiên cứu, hoặc chỉ biết nấp ở hậu phương và đốt sạch ma lực chỉ cho một vụ nổ duy nhất.
Nhưng họ là những Pháp sư chiến đấu.
Tác chiến ở cả tiền tuyến lẫn hậu phương là lẽ dĩ nhiên, ngoài ra còn thâm nhập, ném bom, ám sát và đủ mọi loại nhiệm vụ khác, nghĩ xem, một quân đoàn pháp sư tác chiến đặc biệt dạn dày kinh nghiệm lại đưa ra lời đánh giá như thế này!
Và thậm chí kết quả cũng ghi nhận chỉ có ba người sống sót trên tổng số một trăm!
Bắt đầu từ trận oanh tạc ma thuật kiểu Đế quốc, cho đến một tuần oanh tạc phép thuật liên tục mà không có lấy một phút nghỉ ngơi.
Bất kể việc chúng đã được cấp một quyền trượng phòng thủ kiểu Đế quốc cực kỳ hiệu quả trong việc chống lại ma thuật, thì thực tế là ba người bọn họ đã thực sự sống sót trong khi cơ thể bị bào mòn suốt cả tuần liền cũng đủ để chứng minh bọn chúng là quái vật rồi.
Và cũng không phải là do thực tập sinh yếu kém.
Có tận ba mươi người đã sống sót được trong năm ngày liền.
Chỉ có ba mươi bảy người sống sót sau trận oanh tạc kiểu Đế quốc, nhưng ba mươi đứa đã sống sót sau đó!
Chúng tự đào hố, tìm kiếm chỗ nấp, tạo căn cứ và nơi trú ẩn tạm thời, gạt sang một bên thực tế rằng đây đều là sự vùng vẫy giữa ranh giới sinh tử của bọn trẻ, điều đó vẫn chứng tỏ kỹ năng sinh tồn của chúng vô cùng xuất sắc nếu xét đến độ tuổi của bọn nó.
Có lẽ tin đồn đã lan xa, vì các lực lượng đặc nhiệm khác nhau đã và đang bắt đầu gửi yêu cầu chiêu mộ, dù cho đó có là những kẻ bỏ cuộc đi chăng nữa.
Khỉ thật, ngay cả anh ta cũng muốn có chúng. Đặc biệt là năm đứa gục ngã vào ngày cuối cùng, không phải vì oanh tạc ma pháp mà là do đặc sản bắn tỉa tầm trung im lặng của tổ chức.
Đây là kỹ năng chúng tôi sử dụng rất nhiều ngay cả trong các nhiệm vụ, cực kỳ khó cản phá dù cho có biết nó đang lao đến, và hoàn toàn bất khả thi để chặn nếu bạn không có lấy một chút thông tin nào về nó.
Các pháp sư đánh giá cao năm đứa này với tư cách là 'con người', còn về phần ba đứa đã sống sót qua tay họ, các pháp sư thậm chí không thèm coi bọn chúng là con người nữa, họ gọi chúng là quái vật bằng những lời lẽ mập mờ mà nghe chả biết là đang khen hay đang chửi.
-Đánh giá cuối cùng- Số 1 – Kẻ điên. Kỹ năng kiếm thuật cực tốt nhưng dường như tâm trí không được bình thường. Có vẻ có tiềm năng về ma pháp nhưng nếu truyền dạy cho hắn có thể sẽ rất nguy hiểm. Thường ném những cái nhìn nguy hiểm về phía Số 1000. Cần cẩn trọng khi tiếp xúc.
Số 17 – Tài năng ma pháp siêu việt. Có tiềm năng để trở thành cả Pháp sư và Hiền triết. Có thói quen sử dụng đồng đội như những quân cờ. Khả năng dùng ma thuật của cô ta rất đáng nể, nhưng nghệ thuật thao túng con người còn tuyệt vời hơn. Có báo cáo xác nhận cô ta đã cố tình đẩy đồng đội của mình đến các vị trí được dự đoán sẽ bị bắn tỉa. Thể hiện năng khiếu cực tốt để trở thành một ác nhân.
Số 1000. Điên khùng. Vua Sinh Tồn. Có cảm giác như con nhóc này sẽ sống nhăn răng bất kể có vứt nó vào chỗ nào. Có nguy cơ phản bội rất cao nếu phe địch sở hữu một đầu bếp tay nghề cao, vì vậy nó là một cá thể chỉ phù hợp với các nhiệm vụ ở sa mạc hoặc vùng đất hoang vu cằn cỗi.
Khi đang tổng hợp những đánh giá của các pháp sư, tôi có thể cảm nhận được một cơn đau đầu đang ập đến.
Một tên lính mới có thể sẽ nghĩ đây chỉ là trò chơi khăm của lũ pháp sư, nhưng tôi đã biết từ đợt tốt nghiệp của học trò Giảng viên Naruan hai năm trước rằng đánh giá cuối cùng của họ cũng tương tự hệt như lứa này.
Đặc biệt, có một người trong số đó là một con điên chính hiệu.
"Hí hí, mấy đứa này là đàn em của tôi sao?"
"Hả, hảaaaa?"
Tim tôi như ngừng đập một nhịp trước giọng nói cất lên bất thình lình từ phía sau.
Tại sao cái con điên rồ này lại xuất hiện ở đây vào lúc này cơ chứ!
"Sao anh lại ngạc nhiên đến thế?"
"Kh, không có gì, thưa Phó Giám đốc."
Harnel Sia.
Phó Giám đốc trẻ nhất từ trước đến nay của một trong những lực lượng nòng cốt của tổ chức: Cục Tình báo.
Người được tay Giám đốc Tình báo kén chọn vô cùng đánh giá là một người hoàn toàn có thể tin tưởng để kế nhiệm chức vị của ông ta bất cứ lúc nào, một trong những cựu học trò của Giảng viên Naruan.
Có một lần, vì không tin tưởng, tôi đã mang cái bản đánh giá như một trò đùa này hùng hổ đi tìm người viết để làm cho ra nhẽ. Và sau khi gặp tay giám khảo đó, hắn bảo tôi tự đi mà kiểm chứng. Lần đầu tiên đến tìm Giảng viên Naruan, cô ta chính là học trò đầu tiên mà tôi chạm trán, và cũng là người đã giúp tôi thấu hiểu ngọn ngành bản đánh giá kia.
Nỗi sợ hãi từ thuở đó vẫn còn in hằn trong cơ thể tôi cho đến tận ngày hôm nay.
-Heeeh. Tôi hiểu rồi. Anh là người bên bộ phận Nhân sự. -Có vị trí nào mà tôi có thể ở cạnh Thầy không? -Không có á? Thật sao? Thậtttt saooo? Lấy. Cái. Mạng. Của. Anh. Ra. Đảm. Bảo. Đi?
Tất cả những điều đó buông ra từ miệng một cô nhóc có lẽ sống còn chưa bằng một nửa số tuổi của anh ta.
Mặc dù tôi là nhân viên hỗ trợ, chỉ chủ yếu làm bạn với đống giấy tờ, nhưng hồi còn trẻ tôi cũng đã từng lăn lộn trên biết bao chiến trường. Vậy mà sát khí cô ta toát ra lại là thứ tôi chưa từng được trải nghiệm ở bất kỳ chiến trường nào, và nó đã giúp tôi thấu hiểu cặn kẽ ý nghĩa của bản đánh giá đó.
"Đừng sợ hãi thế chứ. Chẳng phải đều nhờ Quản lý đây mà tôi mới leo lên được vị trí Phó giám đốc sao?"
Sắc đẹp của Phó Giám đốc lộng lẫy đến mức rộ lên những tin đồn cho rằng cô ta có được vị trí này là nhờ bán rẻ thân xác.
Nếu đây là một buổi tiệc giao lưu ở thủ đô Đế quốc, chắc chắn sẽ có không ít những công tử quý tộc trẻ tuổi xúm lại chỉ để được chiêm ngưỡng nụ cười dịu dàng đó.
Nhưng tôi biết rõ nụ cười đó. Đó chính xác là nụ cười cô ta vẽ ra khi tôi cảm thấy tính mạng mình bị đe dọa nghiêm trọng nhất, lúc tôi bảo rằng nơi duy nhất có thể quan sát Giảng viên Naruan ở cự ly gần nhất chính là Cục Tình báo.
"Hí hí~ Nhóm này, hơn một nửa là nữ giới à?"
Cô ta khẽ thốt lên, nhưng hai cánh tay tôi đã nổi da gà từ lúc nào không hay.
Ahhh… Những thực tập sinh đã sống sót trở về từ khóa huấn luyện của địa ngục đó!
Những nhân tài quỷ dữ đó, mà có khi là ác quỷ thật cũng nên, hai đứa trong số họ sắp chết chắc rồi!
"À, không phải thế đâu."
Sát khí của cô ta biến mất tăm.
Dù lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi hột, tôi vẫn cố gắng hết sức giữ khuôn mặt bình tĩnh để không bị lộ.
Nếu tôi còn muốn sống…
"Năm người bị loại cuối cùng từ khóa huấn luyện của Thầy, tôi đến đây để đón họ đi theo lệnh của Giám đốc Tình báo. Vui lòng sắp xếp thủ tục."
Tôi nhìn vào văn bản viết tay từ Giám đốc Tình báo và gật đầu. Có lẽ người chiến thắng trong trò chơi tranh giành quyền lực lần này lại là Cục Tình báo.
Vừa hoàn tất mớ giấy tờ đơn giản, giao nộp các hồ sơ bắt buộc, tôi vừa thót tim nhìn cô ta rời đi.
Đôi tai c. h. ế. t tiệt của tôi lại vô tình bắt được những tiếng lầm bầm khe khẽ của cô ả.
"Ahh. Những hậu bối nhỏ bé đáng yêu của ta. Mình có nên đến chào hỏi bọn chúng một chút không nhỉ?"
Ôi, chư vị thần linh ơi.
Xin hãy cứu vớt những con quỷ nhỏ khỏi móng vuốt của một ác quỷ thực sự đi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn