Chương 19: Chương 18. Và thế là câu chuyện bắt đầu. (2)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~45 phút đọc · Tạo 01/08/2026
(2) Part 1 (2) #2 Góc nhìn của kẻ khác: Câu chuyện của Ria el Nermia.
"Kuhk!"
Một đòn đánh nhẹ.
Nhưng cơn đau dữ dội nhẽ ra chả thể nào xuất phát từ một đòn đánh nhẹ hều đó lại khiến tôi nghẹt thở mất một nhịp.
"Chết tiệt!"
"Chết đi!"
"Hoho, yếu quá đi mất."
Chuyển động ung dung của bàn tay và cây gậy.
Thế nhưng trước những chuyển động chậm rì đó, đòn tấn công của Số 1 và Số 1000, vốn đã nhanh hơn hầu hết các hiệp sĩ bình thường của các gia tộc, lại bị chặn đứng một cách dễ dàng.
"Tốc độ thắng sức nặng, sức nặng thắng biến hóa và biến hóa thắng tốc độ. Thầy hướng dẫn luôn dạy tụi này điều đó mỗi khi thảo luận về kiếm thuật. Cho dù mày có khỏe đến đâu thì đòn đánh cũng chả bao giờ trúng đích nếu mày thua thiệt về tốc độ, cho dù đòn tấn công có nhanh đến đâu cũng vô dụng trước một thanh kiếm luôn biến hóa và thích nghi, và cho dù mày có khó đoán và biến hóa khôn lường đến đâu, mày cũng sẽ gục ngã chỉ bằng một đòn đánh uy lực. Và."
Một nụ cười nhếch mép, đồng thời cánh tay vung gậy từ từ vươn ra.
Tôi né ngay lập tức, nhưng cơ thể tôi đã bị quật trúng rồi.
"Kuhhh... làm quái nào mà!"
"Haha, mấy nhóc tỳ. Anh đây sẽ dạy cho mấy đứa chân lý tối thượng của thầy hướng dẫn. Như anh đã nói lúc nãy, kiếm thuật có rất nhiều phong cách khác nhau, nhưng cuối cùng kẻ mạnh nhất sẽ thắng! Và kẻ chiến thắng chính là công lý! Nếu một đòn uy lực bị đánh bại bởi một đòn tốc độ, thì hãy dùng một đòn vừa mạnh vừa nhanh! Nếu một đòn tốc độ bị bẻ gãy bởi sự biến hóa khôn lường, thì hãy dùng một đòn vừa nhanh vừa khó đoán!
Nếu sự khó đoán bị nghiền nát bởi sức mạnh, thì hãy tung ra một đòn khó đoán với sức mạnh áp đảo! Nếu mày vừa nhanh, vừa mạnh, vừa biến hóa khôn lường thì mày dư sức đập bẹp bất kỳ đứa nào!"
"Kyaaah!"
"Lắm mồm!"
Nhìn Số 1000 gục xuống cùng một tiếng hét, Số 1 lao vào với bàn tay run rẩy nhưng kết quả lại cực kỳ thảm hại.
Bàn tay tưởng chừng như đang di chuyển chậm chạp bỗng chốc phân thành tám ảo ảnh và giáng đòn khắp cơ thể Số 1.
"Kuhuk, uhuk, aaargh! Khoan, a, aaaaaaaaaargghh!"
"Đứa trẻ ngu ngốc, cái đồ ranh con vẫn chưa nếm đủ nỗi đau của cây gậy! Ta sẽ cho mày thấy chân lý của cuộc đời!"
Vị tiền bối của chúng tôi, người trông hoàn toàn khác hẳn so với lúc mới gặp mặt, giờ đây cứ như một con ác quỷ đang tôn sùng ma thần vậy.
Không, còn đáng sợ hơn thế, đôi mắt anh ta giống hệt một kẻ cuồng tín đang thờ phụng tà thần khi anh ta gào lên.
"Chịu đựng đi! Chịu đựng cái nỗi đau mọn này đi! Nếu muốn nhìn thấy giới hạn của sự sống thì hãy chịu đựng nỗi đau này và chiêm ngưỡng những thứ đang chờ đợi phía sau!"
"Kuk, kuwuk, aaagghh! Cái tên khốn điên rồ này! Đi mà chịu đựnngggggg!"
"Bọn này đã làm rồi. Bọn này đã chịu đựng. Nhưng ở phía sau đó, khoảnh khắc bọn tao nhìn thấy tia chớp bạc ấy, bọn tao đã bại trận. Những kẻ gục ngã chỉ vì một cây gậy gỗ không có tư cách được gọi là hậu bối của bọn tao!"
Trước nỗi sợ hãi thoáng lướt qua làm tối sầm đôi mắt điên dại đó, Số 1000 và tôi theo bản năng lùi lại một bước.
"Không thể nào... chuyện đó là không thể nào!"
"Vẫn còn thứ gì đó kinh khủng hơn cả cái thứ điên rồ này sao?"
"Kuk, dối, dối trá!"
Những lời nói khiến ngay cả khuôn mặt của Số 1, người đang ăn mười hai gậy một giây, cũng phải tái mét.
Nhưng tiền bối của bọn tôi, không, cái con quái vật đã bị thứ gì đó tha hóa ấy gật đầu.
"Đó là lý do tại sao mấy đứa tụi mày chỉ là một đám ranh con."
Bọn tôi rất muốn phủ nhận điều đó. Nhưng, một luồng sinh khí nào đó, và cái quyết tâm sắt đá hiện rõ mồn một ngay trước mắt, khiến tất cả chúng tôi phải câm nín.
"Mấy đứa có biết không. Về nỗi đau. Sự tuyệt vọng. Sự nhục nhã!"
"Kuhuk!"
Một cú vụt mạnh. Số 1, người vừa ăn trọn cú đánh đó vào bụng, văng ngược về phía bọn tôi và chật vật ôm lấy hơi thở đứt quãng.
Nhìn Số 1 với khuôn mặt nhăn nhó ngước lên nhìn mình, có vẻ con quái vật đó cảm thấy sảng khoái hơn hẳn.
"Đau không? Tao thì không. Thế nên chịu đòn đi.
"Tụi mày nghĩ mình chả bao giờ thắng được hả? Hồi trước tao cũng thế. Nhưng con người là loài sinh vật có thể thích nghi khi bị ăn đòn.
"Trong khóa của tao, tao là đứa yếu nhất. Đúng như lời thầy hướng dẫn nói, tao là một thằng ngu thậm chí còn thua cả một tên nhân viên văn phòng.
"Vậy thì tao nên gọi cái đám nhóc ranh vừa thua một thằng ngu như tao là gì đây? Đồ rác rưởi? Đồ ăn bám? Lũ giòi bọ? Giờ chọn đi. Với tấm lòng rộng lượng này, tao sẽ gọi tụi mày bằng bất cứ cái tên nào tụi mày muốn!
"Hahaha, Wahahahahahaha!"
Ahh, con người đó đã hết thuốc chữa rồi. Một con ác quỷ đã cướp mất trái tim anh ta. Quả nhiên cái cây gậy đó là một món vũ khí bị nguyền rủa mà.
Thứ vũ khí ma pháp tồi tệ nhất khiến những kẻ trúng đòn phải la hét trong đau đớn và chiếm lấy tâm trí của chính người sử dụng! Để chế tạo ra cái thứ vũ khí đó, rốt cuộc ông thầy hướng dẫn làm cái nghề quái gì vậy.
Đây là lý do tại sao người ta gọi một tổ chức tà ác là một tổ chức tà ác sao? Có phải cái tổ chức này chứa toàn những kẻ như thế này không?
Có phải đây là lý do khiến Đế quốc bao năm qua vẫn chả thể nào tiêu diệt nổi tổ chức này!
"Gậy pháp, chuyển động Allegretto. Đùm đùm đùm đà bùm."
"Chặn nó lại, Surtr!"
"Cái gì cũng được, trừ cái đó ra!"
Đi kèm với những từ ngữ mà tôi chả hiểu ý nghĩa của nó là cái quái gì, một đòn tấn công ập đến.
Tôi ngay lập tức gọi lại Surtr ngay khoảnh khắc lão vừa bị thu hồi.
Cho dù Đế quốc đã bãi bỏ chế độ nô lệ, thì đây vẫn là triệu hồi ma pháp mà.
Dù cái hành động bóc lột tinh linh này có thể khiến tôi nhận giấy đuổi học từ Hiệp hội Triệu hồi sư, nhưng vì hiện tại tôi vẫn chưa phải là thành viên của hiệp hội đó nên cũng chả quan trọng.
-Kuuwuuuuuk!
Những đòn tấn công liên hoàn trút xuống thân hình khổng lồ của Surtr.
Nhưng nhờ vào sự hy sinh cao cả của Surtr, tôi đã tìm ra quy luật tấn công!
Chữ 'đùm' ám chỉ đòn tấn công đồng thời bằng gậy ở tay phải và nắm đấm trái, 'đà' là vung gậy tay phải, còn 'bùm' là một cú móc ngược tay trái.
Đó chính là mô thức tấn công mà sự hy sinh quý giá của Surtr đã mang lại.
"Vậy thì đỡ lấy chiêu này đi. Chuyển động Andante, đùm đùm đà bùm đà!"
"Em đã đọc vị được anh rồi!"
Dự đoán của tôi hoàn toàn chính xác!
Né đòn đánh từ bên trái, sau đó trái, phải, rồi lại trái một lần nữa!
"Phản xạ không tồi đối với một pháp sư, thế thì nếm thử chiêu này xem!"
"Đã bảo là em bắt bài được chuyển động của anh rồi mà!"
"Hahaha, lý do tao cho tụi mày xem mô thức tấn công là vì cái này đây! Giờ thì đỡ lấy, chuyển động Larghetto, đùm..."
Mở màn bằng một đòn tấn công bằng cả hai tay. Tiếp theo là...
"Kì đục bùm đê rư rư rư bùm kì đục bùm đê rư rư rư!"
"G, cái gì? Kyaaaaah!"
Gậy và nắm đấm giáng liên tắp vào khắp cơ thể tôi. Đê rư rư rư là cái quái gì cơ chứ! Đột nhiên xài cái kiểu tấn công đó là sao!
"Là pháp sư mà di chuyển không tồi đấy, nhưng lại ngu ngốc đến mức chả giống pháp sư chút nào! Có thằng điên nào đi tấn công mà lại bô bô cái mô thức của mình cho kẻ thù biết không? Lý do tao để lộ kiểu tấn công của mình, là để tao có thể thay đổi nó!"
"Đ, đồ hèn hạ!"
"Mày chưa được học à? Bị gọi là hèn hạ là từ chỉ được dùng khi mày bị trúng một đòn tấn công bất ngờ hoặc bị nhắm vào điểm yếu. Trước khi thốt ra cái từ đó, hãy tự nhận thức sự thật rằng mày thậm chí còn chả thể tưởng tượng nổi đòn tấn công của kẻ thù. Hãy tuyệt vọng đi vì điểm yếu của mày đã bị kẻ thù nắm thóp. Và mặc dù tao cũng nghe cái câu này nhẵn cả tai rồi, nhưng đây là một tổ chức tà ác chuyên bồi dưỡng những kẻ phản diện. Hèn hạ chính là một trong những đức tính quý báu của chúng ta, biết chưa hả?"
"Ah..."
Cú vung gậy kèm theo một nụ cười giáng thẳng vào cằm tôi và tầm nhìn của tôi bắt đầu lảo đảo. Cùng với những tiếng hét thảm thiết của Số 1000 xa xa văng vẳng bên tai, thế giới trước mắt tôi dần trở nên trắng xóa và trắn...
"Cuộc vui chả thể kết thúc sớm thế này được."
Ngay trước khi mọi thứ chìm vào màn trắng xóa, cây gậy đập mạnh vào đùi tôi, ép buộc ý thức của tôi phải kéo về với thực tại.
"Á, ác quỷ..."
"Hoho, nói cho mấy cưng biết, con ác quỷ thực sự vẫn đang ở nơi khác cơ."
Trước khuôn mặt đang tươi cười của con quái vật đó, lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được thứ cảm xúc gọi là tuyệt vọng, và sự tuyệt vọng này vẫn cứ bám riết lấy tôi cho đến tận lúc tổ chức tà ác này bị hủy diệt.
#3 Góc nhìn của kẻ khác: Câu chuyện của một Đế quốc nọ.
Trong kỷ nguyên hiện tại của lục địa, nếu có ai hỏi quốc gia nào là mạnh nhất, thì mười người như một, trăm người như trăm, bạn sẽ chỉ nhận được một câu trả lời duy nhất.
Đế quốc Karuan.
Hiện tại đang là siêu cường quốc vô đối trên toàn lục địa. Trong suốt năm năm ròng, đế quốc này đã trải qua một cuộc chiến tàn khốc để chống lại mười ba quốc gia lớn nhỏ.
Và kết quả là chiến thắng áp đảo nghiêng về phía Đế quốc Karuan và các đồng minh.
Trong số các quốc gia láng giềng, đất nước duy nhất có khả năng kiềm chế họ là Vương quốc Merdeia cũng đã mất đi hơn một nửa sức mạnh quân sự, và trên thực tế chả còn bất kỳ vương quốc nào đủ sức đe dọa đến biên giới của Đế quốc nữa.
Và người đã thâu tóm nhiều quyền lực nhất trong suốt cuộc đại chiến đó, người mà ai ai cũng đinh ninh sẽ kế thừa ngai vàng, lại nhường lại mọi thứ cho em trai mình và chính thức lui về ở ẩn, rời xa chốn quan trường - Đệ Nhất Hoàng nữ, và ngay lúc này trong căn phòng của cô ấy đang có hai người tụ tập.
"Tổ chức Howling đã chấp nhận thỏa thuận rồi, thưa Điện hạ."
"Reia. Ta đã lên kế hoạch suốt mười năm trời cho việc này. Đó là chuyện hiển nhiên thôi."
Hoàng nữ tao nhã nâng tách trà lên môi, và với một nụ cười mà nếu bất kỳ ai khác nhìn thấy chắc chắn sẽ phát lệnh báo động khẩn cấp và di tản toàn bộ hoàng cung, cô nói:
"Mười năm. Đã mười năm kể từ cái ngày ta bị tước đoạt mọi thứ, bị nẫng tay trên mọi thứ, và bị đập tơi bời trong lúc gào khóc thảm thương."
"Ờm, thưa Điện hạ. Có rất nhiều lý do để hiểu lầm trong những lời người vừa nói nếu có ai khác nghe thấy đấy ạ."
"Lý do để hiểu lầm sao? Ta chỉ đơn giản là trần thuật lại những gì hắn đã làm với ta thôi. Một sự thật trần trụi chả có tí ý định nào gây hiểu lầm cả."
"Thưa Điện hạ, ngài Ast chỉ đơn giản là hành động vì lợi ích tốt nhất của Người thôi mà."
"Không, người đàn ông đó đã nói rằng anh ta không hề cứu ta. Anh ta bảo rằng ta chỉ đơn giản là được cứu rỗi như những gì ta hằng mong ước mà thôi."
"Cho dù ngài Ast có nói vậy đi chăng nữa..."
"Không, người đàn ông đó không hề nói dối. Đó là sự thật. Anh ta chỉ hành động vì lợi ích cá nhân, và qua những hành động đó, dưới góc nhìn của một kẻ ngoài cuộc thì ta có vẻ như đã được cứu. Và chính vì thế ta không bao giờ công nhận chuyện đó. Ta không hề được cứu. Ngược lại, chính anh ta mới là kẻ đã cướp đi mọi thứ của ta."
"Điện hạ..."
"Thế nên ta phải tìm bằng được anh ta. Và anh ta phải trả giá cho những gì mình đã đánh cắp. Và nếu anh ta không thể trả lại chúng, thì anh ta phải trả nợ bằng những cách mà anh ta có thể."
Đúng như những lời đồn thổi, một bạo chúa của máu và sắt, mụ phù thủy máu lạnh.
Trong khi những người khác đang trao nhau những lời chào hỏi xã giao và tươi cười trong các vòng tròn giao tiếp của giới thượng lưu, biểu cảm hiện tại trên gương mặt của vị hiện thân hoàng gia, người được đồn đại là thích thú tận hưởng máu và sự tuyệt vọng giữa chiến trường đại chiến, lại trông quá đỗi bồn chồn lo lắng, và vì thế người phụ nữ tên Reia không thể không cười gượng gạo.
"Người đang ép buộc quá đà rồi đấy ạ."
"Ta biết."
"Ngài Ast sẽ kịch liệt phản đối cho xem."
"Ta biết. Ta cũng đã phải chịu đựng nhiều lắm rồi."
"Và ngay cả khi chuyện này thành công, hoàng cung chắc chắn sẽ náo loạn cả lên."
"Ta biết. Nhưng mọi thứ đã được an bài rồi. Kể từ ngày hôm đó, phụ hoàng đã công nhận anh ta, và ta cũng đã đàm phán xong xuôi với cậu em trai hữu dụng hơn của mình với thỏa thuận sẽ nhường lại ngai vàng cho cậu ta. Nếu cậu em trai của ta không hữu dụng mà chỉ là một tên ngốc, ta chỉ cần quẳng ngai vàng cho một con tốt thí hữu dụng khác và thay thế cậu ta là xong."
"Ờm, chị hai? Em tới vì chị gọi nhưng nghe mấy lời đó làm em ớn lạnh quá đấy?"
Cùng với tiếng mở cửa kẽo kẹt, một thanh niên đẹp trai bước vào phòng, nở một nụ cười cay đắng.
"Không quan trọng. Dù sao thì ta cũng cố tình nói cho em nghe mà."
"Chà, sao em có thể sống chung với một bà chị gái đáng sợ như vậy được cơ chứ."
Cậu ta nói với giọng điệu cợt nhả khi bước tới nhưng biểu cảm chả hề thay đổi chút nào.
Mặc dù đã chễm chệ ngồi lên chiếc ghế Thái tử nhờ vào sự hậu thuẫn của cô, nhưng từng có lúc, cậu ta là một trong ba thế lực chia rẽ cả hoàng cung, cùng với người anh trai được mệnh danh là Vua phương Bắc và chị gái mình, Phù thủy của Hoàng tộc.
Nếu nghĩ rằng cậu ta, người đã nắm giữ quyền lực thực tế chỉ đứng sau hoàng đế, lại bị bà chị gái của mình quay như dế thì quả thực là...
"Em muốn ta tiễn em đi luôn không?"
"Em xin lỗi."
... hoàn toàn có thể tưởng tượng được. Cực kỳ hiển nhiên là đằng khác.
"Ta đã nói trước đây rồi, nhưng chỉ có một lý do duy nhất khiến ta chọn em. Đơn giản là vì ta thấy em vừa mắt hơn thôi."
"Vâng, vâng. Em nghe rõ mồn một rồi. Đặc biệt là cái lúc chị cho đại huynh ăn điểm trừ chỉ vì chị chả ưa khuôn mặt của anh ấy, thì em lại càng thấm thía hơn. Cái lời giải thích rằng nếu đại huynh mà biết được sự thật, anh ấy sẽ tức tưởi đột quỵ ôm cổ hoặc gộp quân làm phản thêm phát nữa, em vẫn còn nhớ như in cứ như mới ngày hôm qua vậy!"
"Tốt. Ít nhất em cũng có chút nhận thức."
Đặt tách trà cạn xuống, hoàng nữ lại mỉm cười.
Vừa thấy nụ cười đó, Thái tử lùi lại hai bước lớn, nhưng hoàng nữ chả thèm đoái hoài, tất cả những gì cô làm là đợi Reia rót đầy tách trà rồi lại từ từ nâng lên môi.
Sau một hồi im lặng, hoàng nữ lên tiếng.
"Thế nên hãy làm tốt việc của em đi."
"Hnng... Chị lại giao cho em một nhiệm vụ quá sức khoai rồi đấy, chị hai."
"Chỉ là dẫm bẹp vài con gián thôi mà, phải không?"
"Đó là một con gián tinh ranh đã sống nhăn răng từ lúc Đế quốc mới sơ khai cơ mà."
"Nếu em muốn trở thành kẻ vĩ đại nhất Đế quốc thì chí ít cũng phải có chút kỹ năng xử lý việc đó chứ. Cứ việc từ bỏ tất cả nếu em không muốn làm."
"Ah, lẽ nào em cất công trèo lên ghế Thái tử chỉ vì chuyện này... để rước lấy nhục nhã và đau khổ..."
Thái tử xoa xoa mắt với một biểu cảm gào thét sự mệt mỏi, nhưng hoàng nữ thậm chí còn chả buồn liếc nhìn cậu ta lấy một cái và tiếp tục nhẩn nha tận hưởng hương thơm của trà.
"Chẳng phải chị đã có thỏa thuận với tổ chức Howling sao, noonim?"
"Đúng vậy. Về việc giữ kín thông tin, thì có. Ta chưa từng tiết lộ mớ thông tin đó cho ai, cũng không hề mượn tay kẻ khác để tấn công Howling. Tuy nhiên, chả có chữ nào trong Cuộn giấy Geass nói rằng ta không được phép tự tay dọn dẹp cái tổ chức đó cả."
"Chị có thực sự cần phải tiêu diệt họ không? Nói đi cũng phải nói lại, dẹp yên chuyện này xong thì họ cũng sẽ mọc lên dưới một cái tên khác sau khi bụi lắng xuống thôi."
"Nhưng mà, ít ra chúng ta có thể đập nát cái tổ chim của con người đó."
Nhìn hoàng nữ với nụ cười ma mị có thể bỏ bùa bất kỳ gã đàn ông nào trên đời, Thái tử đã lùi sát rạt vào bức tường.
"Ah, noonim, sợ vãi ra ấy nên chị làm ơn ngừng cái điệu cười đó lại giùm em được không? Hại tim em lắm đấy, làm ơn đi!!"
"Ôi chao, làm gì mà phải rén thế. Hiện tại tâm trạng của ta đang rất tuyệt cơ mà?"
"Hả? Chị thực sự dám thốt ra câu đó khi mà thuộc cấp thân tín của chị, ngài Reia, đang run bần bật ở trong góc đằng kia sao? Sang chấn tâm lý của ngài Reia lại bị kích hoạt rồi kìa!"
Liếc nhìn Reia, người đang vùi mặt vào giữa hai đầu gối trong góc phòng và lầm bầm những thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh, hoàng nữ tắt hẳn nụ cười.
"Gì chứ, ta đã làm gì sai nào."
"Nó đã đạt đến cái đẳng cấp mà chị điều động cả lực lượng tư binh, lữ đoàn pháp sư chiến đấu cùng hội đồng cố vấn và sẵn sàng tuyên chiến bất cứ lúc nào đấy? Ai mà có tí hiểu biết đều rành rành cái nụ cười điềm báo trước một cuộc thảm sát trong đại chiến đó."
"Ê này, việc lấy mạng người khác trong chiến tranh vốn dĩ là chuyện một chiều, đúng không? Em chả thể gán ghép nó là một cuộc thảm sát được."
"Ý chị muốn nói là bình thường, đúng không? Lý do em nghe nhầm thành 'một chiều' chắc chắn là do phát âm giống nhau thôi, đúng không?"
"Hm? Gì cơ? Sao tự nhiên ta lại bị lãng tai và chả nghe thấy tiếng của một Thái tử từng bị quân đội vương quốc Merdeia đập cho tơi bời ba lần liên tiếp nhỉ?"
"Vâng, em xin phép ngậm cái miệng này lại trước mặt bậc noonim bách chiến bách thắng của cuộc đại chiến."
Như thể khuôn mặt nhăn nhó của Thái tử làm cô vô cùng thỏa mãn, tay cô lại đưa về phía tách trà, nhưng nó đã cạn đáy.
Vì Reia, người thường xuyên châm trà cho cô hiện đang hỏng bét và bị vứt xó ở một góc phòng, nghĩ rằng chả còn cách nào khác, cô đứng dậy và vươn vai.
"Haa~ Nghe cho kỹ đây, cậu em bé nhỏ. Em có thể coi như những gì anh ta tước đoạt tương đương với một nửa Đế quốc."
"Em biết. Nguồn gốc dẫn đến sự thành lập của Đế quốc. Nhưng nó cũng là một lời nguyền."
"Phải. Và một khi anh ta bỏ mạng, thứ đó có thể sẽ quay trở lại với chúng ta."
"Bởi vì bản khế ước đã được quy định như vậy."
"Và vì thế, chúng ta cần phải bảo vệ anh ta."
"Vì Đế quốc ư?"
"Phải."
"Chẳng phải đó là lời nói dối sao? Dù em có nhìn kiểu quái gì thì nó sặc mùi tư lợi cá nhân."
"Thật đấy. Ít nhất thì 1% trong đó là vì lợi ích của Đế quốc."
"Thế 99% còn lại là vì mục đích của riêng chị? Chị không thể nể tình bản thân là người của hoàng gia mà nhích cái con số đó lên hai chữ số được sao, noonim?"
"Không."
Cảm nhận được sự chân thành mãnh liệt đến đáng sợ trong câu nói cuối cùng, Thái tử ngậm chặt miệng lại.
"1% cũng là nhiều lắm rồi đấy. Thành thật mà nói thì hãy biết ơn vì ta đã làm đến chừng đó với tư cách là một Hoàng nữ của Đế quốc đi. Đã mười năm rồi. Bởi vì ta quá yếu đuối. Bởi vì ta bất lực. Bởi vì ta chả có ai chống lưng. Ta chả thể nào lại gần anh ta trong suốt mười năm ròng rã. Nếu ta tiếp cận một cách bất cẩn, anh ta sẽ chạy trốn ngay tức khắc. Nghĩ đến việc anh ta chả biết sợ là gì trong những tình huống kỳ quái nhất thì anh ta cũng vô cùng nhát gan trong những trường hợp khác.
Anh ta luôn chuẩn bị sẵn hai, ba, không, mười, hai mươi cái lỗ chui để đào tẩu. Chính vì thế. Để anh ta không thể tháo chạy. Ta sẽ đập nát toàn bộ những cái lỗ đó. Trừ cái thang là ta ra, ta sẽ chặt gãy hết những cái thang còn lại. Để tự anh ta nhận ra rằng ta chính là chiếc thang an toàn nhất. Và để anh ta không bao giờ có thể chạy trốn khỏi ta thêm một lần nào nữa."
"Những gì chị biết về anh ta có thể chưa phải là tất cả. Cả cái tên của anh ta cũng khác mà, phải không?"
"Chả liên quan. Cho dù anh ta tên là Ast, là Naruan, hay bất cứ cái tên nào khác đi chăng nữa. Cái sự thật rằng anh ta đã cướp đi vận mệnh của ta, tương lai của ta, tất cả mọi thứ của ta và chạy trốn khỏi ta sẽ chả bao giờ thay đổi. Cho dù những gì ta biết về anh ta chưa phải là tất cả, thì những thứ ta đã biết cũng là quá đủ rồi. Thế nên..."
Sau một khoảnh khắc im lặng, cô quay sang nhìn vị Thái tử đang rón rén lùi ra xa và nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
"Nếu em thất bại, thật đấy. Ta có thể sẽ phải tiễn em đi luôn đấy."
'Mình thực sự sẽ đi chầu ông bà mất.'
Nhìn nụ cười ấy, Thái tử bàng hoàng nhận ra rằng nếu cậu ta không đập tổ chức Howling ra bã, thì khả năng cao chính cậu ta mới là người bị đập thành cám.
—
"Kì đục bùm đê rư rư rư bùm kì đục bùm đê rư rư rư!" theo trans bên eng thì "bản gốc sử dụng thuật ngữ chuyên dùng để chỉ một nhịp trống cụ thể trong các nhạc cụ gõ truyền thống của Hàn Quốc, nhưng tôi kiểu 'tôi sẽ không cố dịch một thứ chả có bản dịch nào cả' nên đã thay bằng một nhịp độ âm nhạc có tốc độ tương đương. Tương tự với các thuật ngữ nhịp độ âm nhạc khác ở bên dưới."
Còn toii thì hỏng có bản gốc để đối chiếu nên đành dùng tạm vậy Noonim: Trích lời trans bên eng: "cách gọi cực kỳ trang trọng dành cho chị gái. (Mặc dù tôi toàn dùng nó để cà khịa bà chị mình: P)" Tương đương trong tiếng Nhật sẽ là aneue. hoặc có thể sẽ dịch là hoàng tỷ hoặc chị đại tùy tình huống. mn muốn toii dịch luôn hong hay để noonim sẽ ổn hơn?
toii đã có bản raw do 1 bạn gửi nhưng toii lười nên hong dịch lại đoạn này nha: >

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn