Chương 11: Chương 10 Cái quái gì thế này. Đáng sợ quá. (3)
Running Away From The Hero! (Remake) · Emils Eulb · 198 chương · ~32 phút đọc · Tạo 01/08/2026
Đáng sợ quá. (3) Part 1 Đáng sợ quá. (3) #3 Góc nhìn của kẻ khác: Câu chuyện của một tên nô lệ số nhọ Tên khổng lồ cuối cùng từng thiêu rụi cả một kỷ nguyên thần thoại.
Đại ác quỷ vĩ đại nhất thống trị ngọn lửa.
Kẻ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt so với đám ác quỷ thông thường, chúa tể loài khổng lồ, bá chủ của Musphelheim mà ngay cả các vị thần cũng phải khiếp sợ.
Tồn tại đó chính là ta, Đại ác quỷ Surtr.
Và một nhân vật vĩ đại như ta. Đã từng.
"Chán quá."
Thật nhàm chán. Quá sức tẻ nhạt!
Rốt cuộc ta còn phải ngồi trên cái ngai vàng này đến bao giờ nữa đây?
Cái eo của ta bắt đầu đau nhức vì ngồi ở đây quá lâu rồi.
Thực ra ngày nào ta cũng luyện tập để tạo một ấn tượng đầu tiên thật mạnh mẽ với tư cách là một Đại ác quỷ, nhưng thế thì đã sao?
Chẳng có ai thèm gọi ta cả.
Ừ thì, ta cũng hiểu. Lịch sử được tạo nên mỗi khi ta chuyển động mà.
Theo lời bọn nhóc dưới trướng ta kể lại, vài năm trước có một thứ gọi là "Đại chiến" đã nổ ra, loài người chiến đấu vô cùng điên cuồng, cắn xé nhau sống còn, nhưng ngay khoảnh khắc ta bước lên, ta có thể biến ngay cả cuộc đại chiến đó thành một trò cào cấu của trẻ con.
Bởi vì kẻ từng thiêu rụi cả một thế giới, một trong những tồn tại tối cao nhất giữa các ác quỷ cấp cao, chính là ta đây.
Và cũng vì thế, ta luôn trăn trở.
Là một tồn tại như thế, liệu có con người nào đủ sức triệu hồi ta không?
Ta đã rải rác và phát tán phương pháp triệu hồi mình kể từ cái thời mà con người gọi là Kỷ Nguyên Tăm Tối, nhưng con người, đặc biệt là những kẻ tin vào Thần thánh, lại chăm chỉ thu thập chúng rồi đem đốt sạch.
Bọn chúng nói rằng để bảo vệ thế giới khỏi những ác quỷ đe dọa vạn vật, thì phải ngăn chặn việc triệu hồi diễn ra ngay từ đầu hay đại loại thế?
Nhờ ơn đó, việc mấy ác quỷ như ta muốn ra ngoài nhân giới khó chẳng khác nào hái sao trên trời.
Trong số những kẻ mà con người gọi là Đại ác quỷ, hiện tại có bao nhiêu kẻ đang có khế ước cơ chứ?
Loé lên trong đầu ta chỉ có đúng hai kẻ. Dù có tính cả những khế ước tiềm năng của đám ác quỷ mà ta không biết đi chăng nữa, chắc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cái tỉ lệ kí khế ước thảm hại này là sao chứ? Thế này chẳng phải quá vô lý rồi sao!
Cứ đà này, làm một con ác quỷ cấp cao khéo còn tốt hơn.
Bởi vì trong khi bọn ta kiếm được một cái khế ước, thì chúng làm được hẳn năm mươi cái.
Bởi vì chúng tàm tạm mạnh mà cũng sương sương yếu, nên rất dễ được kí khế ước.
Cái tình cảnh bất công quái quỷ gì thế này?
Ít ra thì trước thềm Ragnarok, ta vẫn làm công việc gác cổng cho Muspelheim, nhưng sau đó thì ta rảnh rỗi hoàn toàn!
Và nhờ thế mà đã 5000 năm rồi kể từ lần cuối ta đặt chân xuống nhân giới.
Nói là 5000 năm, nhưng vì chẳng biết khi nào mới phải thực hiện khế ước, nên ta dành phần lớn thời gian trong ngày chỉ để ngồi trên cái ngai vàng này!
Các ngươi thử ngồi trên một cái ghế trong phần lớn thời gian của 5000 năm xem, chán chết đi được!
"Nếu là bây giờ, ta có thể cho chúng một cái giá hời với khế ước chỉ bằng một nửa linh hồn..."
Một dịch vụ hoành tráng mà ngay cả đám ác quỷ cấp cao cũng không thèm làm! Và Ngài Surtr đây đang đưa ra đợt giảm giá hời này!
Sao chẳng có khách hàng nào tới làm khế ước vậy!
Ta chán đến mức nếu 1000 năm nữa mà cứ trôi qua thế này, ta thậm chí có thể cho chúng một khế ước miễn phí!
"Hả?"
Mong ước tha thiết của ta đã được hồi đáp rồi sao?
Một gợn sóng ma thuật xa lạ hình thành trong không khí quanh ngai vàng.
Là, là một đợt triệu hồi!
Không ngờ vẫn còn một con người sót lại biết cách triệu hồi ta!
Ta kiểm tra lại cơ thể mình.
Rất tốt. Trạng thái đỉnh nhất. Ta có thể chiến các vị Thần ngay tại đây, ngay lúc này.
Hắng giọng nào.
E hèm!
Tốt. Trầm và đầy nội lực.
Ta cần phải để lại một ấn tượng đầu tiên thật mạnh mẽ để dễ dàng chốt được khế ước hơn.
Dù có nói đó là khế ước với con người, cũng không thể xem nhẹ được.
Khế ước đầu tiên sau ròng rã 5000 năm.
Nếu con người đó quyết định không kí khế ước vì nghĩ ta vô dụng thì chỉ có ta là kẻ chịu thiệt.
Nên ta cần phải chuẩn bị tốt nhất.
Ta chỉ cần chốt được cái khế ước trước đã.
Một khi kí xong khế ước, ta có thể lấy đi mọi thứ từ kẻ khế ước và thiêu rụi mặt đất với trạng thái hoàn hảo nhất.
Giờ thì, ta đến chỗ kẻ khế ước đây, còn ba giây.
Bao phủ cơ thể bằng ngọn lửa trắng để để lại ấn tượng mạnh mẽ hơn nữa với kẻ khế ước của ta.
Còn hai giây.
Tuyệt đối không được để lộ ra bên ngoài rằng ta đang rất mong chờ cái khế ước này.
Một giây.
Cuối cùng, lấy tư thế thương hiệu của mình, ta vung tay lên cao.
Zero.
Đoàng!
"Các ngươi là kẻ đã mang Surtr ta, bá chủ của Muspelheim đến đây sao!"
Xuất hiện giữa một luồng ánh sáng chói lòa và đập mạnh xuống đất! Những mảnh đá vỡ văng tung tóe xung quanh vô cùng thỏa mãn.
Đó là một màn triệu hồi ngoạn mục. Kẻ triệu hồi chắc hẳn cũng đã rất ngạc nhiên.
Bởi vì chúng làm sao biết được mình sẽ gọi ra một Đại ác quỷ tuyệt vời như ta cơ chứ!
Nào, kẻ gọi ta đến là loại triệu hồi sư nào đây?!
Dù không thể hiện ra bên ngoài, ta gom sự phấn khích lại và nhìn kẻ triệu hồi của mình.
Trẻ trung. Không, còn trẻ con.
Nhưng dưới con mắt của ta, con mắt của một Đại ác quỷ, ta nhìn thấy một tiềm năng áp đảo.
Đây chính là, thứ mà họ gọi là thiên tài.
Là con người nhưng lại vượt quá xa ranh giới nhân loại.
Không thể chối cãi, một nhân vật sẽ lưu danh sử sách.
Rất tốt. Hãy khắc tên ta cùng với tên của con bé nào.
Để không một ai không biết đến tên của con bé và tên của ta, nhân danh sự sợ hãi và tuyệt vọng, ta sẽ khắc nó vào lịch sử!
Nhưng khế ước là ưu tiên hàng đầu!
"Cái giá cho khế ước của ngươi chỉ là... Hả?"
Hả? Gì cơ? Tay ta đang nóng lên à?
Là người khổng lồ cai trị ngọn lửa, việc ta cảm thấy nóng là một điều vô cùng kỳ quặc.
Mắt ta nhìn xuống một cách tự nhiên.
Nhìn xuống mặt đất, sàn nhà đang phát sáng.
Dù hiển nhiên là vòng tròn triệu hồi thì phải sáng, nhưng cái màu sắc này kì quá.
Ta truyền ma lực vào tầm nhìn và nhìn xuống, dưới cái vòng tròn triệu hồi đó, có thứ gì đó đang phát sáng.
"Đúng vậy, không có gì cả. Bằng không. Chẳng có gì hết."
Trong lúc ta đang bối rối nhìn chằm chằm xuống mặt đất, một giọng đàn ông lọt vào tai ta.
Không có gì cả? Bằng không? Thể loại nhảm nhí gì thế này? Và rồi những dòng chữ bắt đầu hiện ra trong tầm nhìn của ta.
[Khế ước giữa ác quỷ Surtr và [Ria el Nermia] – Cuộn giấy Geass -] Bá chủ của vùng đất rực cháy Musphelheim, Đại ác quỷ Surtr công nhận người kí khế ước [Ria el Nermia] là chủ nhân của mình.
Thề trung thành với cô ấy và mọi mệnh lệnh của cô ấy, và không hành động độc lập nếu không có lời từ người kí khế ước, hắn thề với thế giới sẽ dâng hiến sức mạnh vô hạn và tài năng của mình với Không Một. Sự đền bù. Nào Cả.
Mẹ kiếp. Cái quái quỷ gì thế này.
Á há há, thành công rồi.
Cái gì thế này, bộ não đáng sợ của ta ơi!
Mình thực sự là thiên tài sao! Thật đáng tiếc khi mình đang lãng phí nó để phục vụ cho một tổ chức tà ác, nhưng giờ quá muộn rồi.
Aizz. Ch. ết tiệt. Ch. ết tiệt thật!
Giá như ba mẹ tôi không qua đời trong cuộc chiến giữa anh hùng và ác nhân.
Không, giá như cái lão lãnh chúa ngu ngốc đó không thực hiện vụ đánh cược đầu tiên trong đời lão rồi bị Đế quốc chơi khăm!
Nếu thế thì tôi đã có thể trở thành một nhân vật vĩ đại như nhân vật chính trong tiểu thuyết Isekai rồi!
Ây dà, bình tĩnh nào. Tất cả chỉ là mơ mộng giữa ban ngày thôi, đúng không?
Lúc tôi còn sống, thể loại thịnh hành là kiểu nhân vật chính về cơ bản phải chịu đựng hành hạ rất nhiều cơ mà.
Hãy cứ hài lòng với cái bảng lương kếch xù của tôi đi.
Trong lúc đang chạy trọn tốc độ qua những kí ức vui vẻ, tôi nhìn thấy một ngài Đại ác quỷ đang vô cùng hoảng hốt.
"Ca, cái gì thế này!"
Chắc hẳn lão đã nhìn thấy Cuộn giấy Geass.
Nó tốn một mớ tiền kha khá đấy, nhưng nó không gì khác chính là một bản khế ước với thế giới là người làm chứng.
Một khế ước mà ngay cả Thần linh cũng không thể can thiệp, một khế ước được khắc sâu bởi thẩm quyền của đấng sáng tạo.
Trên toàn bộ lục địa chỉ có đúng ba nơi chế tạo được món này với quy mô nhỏ, nơi mà đừng nói đến các chủng tộc khác, ngay cả những chủng tộc như nước với lửa là con người và ma tộc cũng phải giữ hòa bình. Tôi đã mua vài cuộn khi ở đó, và bây giờ là lúc sử dụng chúng.
Tất nhiên, các chi phí sẽ được chuyển cho phòng kế toán sau.
"Đâ, đây là lừa đảo!"
Đúng vậy. Là một cú lừa.
Tôi lấy nền tảng cho cú lừa này từ một con ác quỷ nọ.
Có một con ác quỷ tầm trung mà tổ chức thường xuyên kí khế ước, bất cứ khi nào nó được triệu hồi, nó luôn xuất hiện trong làn khói xanh lá với hai tay khoanh lại đầy vẻ kiêu ngạo.
Và khi có cơ hội, tôi đã hỏi con ác quỷ đó.
-Tại sao lúc nào mày được gọi lên cũng có đám khói xanh lè thế?
Và con ác quỷ trả lời.
-Vì đó là cách tao phản hồi lại các cuộc triệu hồi!
Nghe nó nói thêm một chút, thì ra những con ma quỷ khác cũng xuất hiện theo những cách đặc trưng riêng của chúng khi được triệu hồi.
Để có được chi tiết chính xác, tôi đã hợp tác với một trong những đệ tử của mình và triệu hồi một con quỷ cấp thấp, khi tôi lịch sự hỏi nó, nó đã trả lời chúng tôi.
Ví dụ như con sói khổng lồ trong thần thoại Bắc Âu, Fenrir, nó đã hú lên trời khoảng một phút, con ma cà rồng tầm cỡ Bá tước Dracula thì xuất hiện bằng cách hàng trăm con dơi hợp nhất lại làm một.
Có ba kẻ có vẻ như sẽ cắn câu, và một trong số đó chính là bá chủ của Muspelheim, Surtr.
Lão ta thực sự xuất hiện bằng cách đập mạnh tay xuống đất.
Có thể nói màn triệu hồi phá hoại của lão thực sự phù hợp với kẻ đã hủy diệt cả một thế giới.
Theo những gì tôi nghe được, đã có lần lão xuất hiện ở một hệ thống hang động cũ kỹ như thế này và chôn vùi luôn cả người triệu hồi lão trong một vụ sập hang.
Dù sao thì, các khế ước giữa con người và ác quỷ, à không, phần lớn khế ước giữa con người và ác quỷ là khế ước miệng.
Dù ở kiếp trước của tôi, về mặt lý thuyết chúng có tính ràng buộc nhưng có vẻ chẳng mang lại lợi ích gì cho tôi cả, ở đây con người thậm chí có thể đem cho linh hồn của mình bằng những khế ước miệng.
Trong trường hợp đó, sẽ thế nào nếu bạn làm một hợp đồng bằng văn bản?
Với dấu vân tay của người đó?
Tôi đã chuẩn bị một phiến đá, và đặt Cuộn giấy Geass lên đó. Với dấu vân tay của Số 17 được in thậậật chặặặt.
Chuẩn bị Giai đoạn 1 hoàn tất. Và bây giờ, đặt phiến đá đó dưới lớp sàn đã được chuẩn bị, và bên trên là một khay mực được chuẩn bị đặc biệt, và ở trên cùng, là một lớp sàn trông cực kì bình thường!
Và tên khổng lồ ngu ngốc này xuất hiện với câu Ta là Surtr! Và đập mạnh! tay của lão xuống, lớp nền thực sự rất mỏng manh vỡ vụn dưới tác động, và ấn chặt dấu vân tay của lão xuống lớp sâu nhất.
"Thứ, thứ khế ước thế này!"
Surtr bắt đầu đập phá phiến đá có dấu vân tay của lão, nhưng vì khế ước đã được thiết lập theo Cuộn giấy Geass, vì nội dung đã được khắc vào linh hồn của Số 17 và Surtr, nên lão có làm gì với phiến đá đó cũng chẳng quan trọng nữa.
Mẹ kiếp chính tôi còn không chắc cái phương pháp nực cười như thế này có hiệu quả không nữa.
Nhưng mọi người có tin được không, nó thực sự hiệu quả đấy!
"Tuân phục? Ta thậm chí không thể hành động độc lập? Và không có sự đền bù nào?"
Kuaaaaa! Tên khổng lồ từng thiêu rụi một thế giới gầm lên!
Surtr thực sự rất mạnh.
Lão mạnh đến mức có thể nhai nát niềm hy vọng cuối cùng của Bắc Âu là Frey và thiêu rụi cả thế giới!
Nhưng thế thì sao.
Bây giờ lão là một con ác quỷ nô lệ dưới một khế ước nô lệ.
"Số 17, bảo lão câm miệng đi."
"Làm ơn im đi."
Tôi nhìn Surtr đang há rồi ngậm miệng trong im lặng với đôi mắt ấm ức một cách kỳ quặc rồi gật đầu với Số 17.
"Có vẻ như mọi chuyện suôn sẻ rồi."
Chà, dĩ nhiên rồi, vì cái khế ước lừa đảo đó mà lượng sức mạnh lão có thể sử dụng ở thế giới này bị giảm đi.
Không, thậm chí trước đó nữa, nếu là cái khế ước nô lệ đó thì một Đại ác quỷ đầy tự trọng này thậm chí sẽ chẳng muốn phô diễn toàn bộ sức mạnh của mình đâu.
Nhưng lão là một Đại ác quỷ mà?
Lão đã vùi dập cả một nền thần thoại mà?
Ngay cả khi những lực lượng chủ chốt Odin và Thor đã bị lũ quái vật tiêu diệt trong cuộc chiến Ragnarok của thần thoại Bắc Âu thì lão vẫn là con ác quỷ đã thiêu rụi thế giới mà?
Nếu một kẻ như thế cứ đi lang thang thì loại thường dân yếu đuối nào, à không, tội phạm nhỏ bé như tôi, không có chút ma lực nào, làm sao để sống sót đây.
Nếu thế giới bốc cháy, thì tôi lấy đâu ra chỗ để tiêu số tiền tôi đã dành nửa cuộc đời trong một tổ chức tà ác để kiếm ra đây?
Và do đó, một phong ấn.
Ngược lại, bị làm cho suy yếu lại càng tốt.
Hiển nhiên. Số 17 thừa sức đâm sau lưng tôi vào một lúc nào đó trong tương lai.
Ở cái chốn này, ngay cả khi con bé là đệ tử của tôi, ngược lại chính vì con bé là đệ tử của tôi nên nó mới có thể xiên dao vào bụng tôi.
Và chốn đó được gọi là một tổ chức tà ác!
Và thế là, tôi đã trở thành một anh hùng bảo vệ bình yên của chính mình, và nhân tiện, bảo vệ luôn cả hòa bình của thế giới!
... Mẹ ơi, Cha ơi, con đã trở thành một anh hùng cứu thế giới rồi!
#4 Góc nhìn của kẻ khác: câu chuyện về vị anh hùng thực sự sẽ cứu thế giới.
Ngày hôm đó cũng chỉ là một ngày như bao ngày, nơi tất cả chúng tôi chiến đấu bằng cả mạng sống của mình để có cái ăn.
"Cản hết chúng lại đi Surtr!"
Nhưng khác với bình thường, theo lệnh của Số 17, một tên khổng lồ khoác trên mình ngọn lửa xuất hiện.
Và tên khổng lồ nói.
"Ta là Đại ác quỷ Surtr, bá chủ của Muspelheim! Ta sẽ bảo vệ nơi này theo lệnh của chủ nhân, nếu các ngươi muốn bước tiếp, các ngươi phải đánh bại ta!"
... Người mẹ đã khuất của con.
Họ đang nói rằng nếu con muốn ăn sáng, con cần phải đánh bại một Đại ác quỷ.
Cái thế giới kinh tởm này.
— TL note: "Lão mạnh đến mức có thể nhai nát niềm hy vọng cuối cùng của Bắc Âu là Frey và thiêu rụi cả thế giới!" Trong một số phiên bản của thần thoại, Frey thực sự đã tiêu diệt được Surtr và thứ lão để lại là một thanh kiếm rực cháy rơi xuống, bắt lửa và thiêu rụi cả thế giới, cũng có một số phiên bản, có lẽ là cái mà tác giả dùng thì Surtr chỉ đơn thuần ngoi lên, cắm cây kiếm cho cháy cả thế giới xong đi về khi mọi thứ đã tàn cuộc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn