Chương 238: Truyện ma thứ hai mươi hai: Hai viên cảnh sát (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~38 phút đọc · Tạo 23/08/2026
201-300 Món đồ gửi đến cho tôi là một kiện hàng tiểu hình còn nhỏ hơn cả khuôn mặt tôi, nhưng so với kích thước thì trọng lượng lại khá đầm tay.
'…Bên trong có thiết bị điện tử sao?'
Trên nhãn dán dán bên ngoài hộp chẳng thể tìm thêm được thông tin gì đặc biệt. Không chỉ tên sản phẩm mà ngay cả thông tin người gửi cũng chỉ ghi vỏn vẹn đến đoạn quận Mapo, thành phố Seoul, thành ra chẳng thể biết được điều gì.
Tôi lấy dao rọc giấy ra rồi cẩn thận rọc mở chiếc hộp.
Xoẹt—
"……?"
Bên trong là một vật gì đó được bọc vội bằng giấy báo.
Khi mở lớp giấy báo ra, tôi lại thấy một vật màu đen được bao bọc bởi lớp xốp bóp nổ.
'Cái gì thế này.'
Tôi chầm chậm gỡ lớp xốp bóp nổ ra và lấy vật thể bên trong xuống.
Đó là một chiếc máy quay phim cầm tay nhỏ màu đen.
"……."
Trông nó có vẻ khá cũ kỹ. Khi xem xét mặt trước mặt sau, tôi thấy một nhãn dán nhỏ ghi tên model nên ghé mắt vào nhìn, hóa ra đây là sản phẩm được sản xuất từ tận năm 2012.
'Nhà sản xuất là Clover… Món đồ từ 8 năm trước.'
Tôi lục lùng thêm bên trong hộp xem còn có gì khác không, nhưng ngoài đống giấy báo và xốp bóp nổ vón cục dùng để bảo vệ hàng ra thì chẳng còn gì nữa.
Tôi tính bật máy quay lên xem thử, nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó khiến tôi khựng người lại.
'…Không, chờ đã. Việc này ở khung thời gian trước đâu hề xảy ra.'
Khác biệt ở chỗ nào chứ?
Ở khung thời gian trước, vào ngày hôm nay không hề có kiện hàng nào như thế này bay tới chỗ tôi cả.
'Những hành động mình đã làm khác đi gồm những gì nhỉ?'
Đầu tiên là thứ Sáu, sau khi tan học đã ngồi trò chuyện với chú cảnh sát ở quán cà phê rồi mới về.
Và cuối tuần thì chăm chỉ học hành một chút.
Sự khác biệt trong hành động của tôi ở khung thời gian này chỉ vỏn vẹn có hai điều đó.
Rốt cuộc hai điều ấy có điểm gì khác biệt mà lại dẫn đến nhân quả khiến kiện hàng này bay tới đây?
"……"
Tôi lại nhìn vào chiếc máy nghe lén đặt bên cạnh mình.
Có ai đó đang giám sát tôi sao?
Kẻ đó đã theo dõi tôi suốt cả cuối tuần, rồi một hành động nào đó của tôi đã trở thành ngòi nổ kích hoạt khiến hắn gửi kiện hàng này đến?
'…Cái quái gì thế. Là tên tằn tiện nào chứ.'
Tôi trầm ngâm suy nghĩ rồi lại lắc đầu.
Có suy nghĩ thế nào thì đây vẫn là chuyện không thể biết được.
'Mẹ kiếp, rồi làm sao chiếc máy nghe lén lại được lắp trong phòng mình cơ chứ? Thật vô lý.'
Cả phòng Hội lẫn nhà đều vừa mới rà soát bằng máy dò cách đây không lâu mà.
Ai đã đặt cái này ở đây? Thậm chí còn chế tạo cả ốc vít chuyên dụng nữa.
"……."
Tôi ngưng suy nghĩ, lén hé mắt nhìn về phía phòng khách.
Mẹ đang xem TV.
"Hồ hồ hồ—" Và bố thì vừa mới tắm xong bước ra.
"Ừm~ Sảng khoái thật."
Lẽ nào là bố mẹ…?
"……."
Bố thì tôi không rõ lắm, nhưng mẹ thì có một điểm hơi đáng nghi.
Bởi vì vào vụ án mô-típ phim kinh dị lần trước, trong túi xách của mẹ đã xuất hiện biểu tượng của Công Bạch Giáo.
Sau đó tôi hỏi thì mẹ bảo một người bạn đi chùa chung đưa cho, lúc ấy tôi bảo vứt đi thì hình như mẹ cũng đã vứt rồi.
'Lỡ như đó không phải là món đồ vô tình nhận được từ bạn bè, mà bản thân mẹ chính là tín đồ của Công Bạch Giáo thì…………………….'
Cho nên mới lắp máy nghe lén trong phòng mình…………….
"……."
Tôi suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Cả mẹ và bố, thời gian tôi sống cùng họ đã ngót nghét gần 20 năm.
Nếu có điềm gì kỳ lạ thì người làm con cái sống chung nhà như tôi phải là người biết đầu tiên mới đúng.
'Vậy thì là ai lắp chứ? Mấy ngày trước rõ ràng là không hề có.'
Đây không phải là chuyện có thể bỏ qua dễ dàng.
Bởi vì nếu không phải người nhà chúng tôi, điều đó có nghĩa là ai đó đã biết mật mã nhà và tự do ra vào.
Sau khi nhận thức vấn đề một cách khá nghiêm trọng, tạm thời tôi dùng giấy bạc bọc thật chặt chiếc máy nghe lén lại rồi bỏ vào trong cặp.
Dù sao thì chỉ cần gặp chú cảnh sát, làm vài thao tác như truy ngược tín hiệu của chiếc máy nghe lén này là có thể biết được chân tướng thôi.
Lần này, tôi nhìn vào chiếc máy quay phim màu đen đang cầm trên tay.
'Gửi đến là muốn mình mở ra xem chứ gì.'
Tôi mở cho mà xem.
Tôi không cự tuyệt mà mở chiếc máy quay lên rồi bật màn hình.
Tít— Cùng với tiếng tín hiệu là logo của công ty Clover hiện lên.
Đúng là sản phẩm của doanh nghiệp số 1 thế giới, dù là đồ từ 8 năm trước nhưng vẫn hoạt động tốt như mới, chẳng có chút lỗi nhỏ nào.
'Pin thì… 17%. Một số ký khá lửng lơ.'
Cân nhắc việc đây là kiện hàng có lẽ được gửi từ khoảng ngày hôm qua, cảm giác như kẻ đó đã đột ngột gửi một món đồ vốn bị bỏ xó không dùng tới trong thời gian dài.
Tôi cầm máy quay đảo một vòng quanh phòng, sau khi xác nhận không có gì bất thường thì lần này tôi truy cập vào danh sách video đã lưu.
'…Cái gì đây? Bình thường mà?'
Chiếc máy quay bí ẩn được gửi tới cho tôi từ một nhân vật không rõ danh tính.
Trái ngược với kỳ vọng của tôi rằng sẽ có vài đoạn video quái dị nào đó, bên trong máy quay thực sự chỉ chứa đựng cuộc sống thường ngày vô cùng bình thường của một người đàn ông tầm 30 tuổi.
Có đoạn đi du lịch cùng người có vẻ là bạn gái, cũng có đoạn video quay lại cảnh nhậu xỉn rồi đùa giỡn cùng bạn bè.
Lướt thêm album, tôi thấy xuất hiện cả những bức ảnh chụp ở studio, có lẽ nghề nghiệp của người này thuộc lĩnh vực đó.
Lướt qua các video với khuôn mặt không cảm xúc, tôi dừng tay ở video cuối cùng, cũng là video mới nhất.
Video cuối cùng được quay vào ngày 17 tháng 8 năm 2012.
Đoạn video đó khác hẳn với những video khác, thời lượng ghi hình đặc biệt dài, và góc quay được cố định ở một địa điểm.
'Đặt cố định một chỗ rồi ghi hình trong thời gian dài sao? Giống như camera quan sát vậy.'
Tôi phát video.
"……."
Bối cảnh của video là một căn nhà nào đó.
Đó là phòng khách có TV, sofa, bàn ăn v. v…, có lẽ là nhà của chủ nhân chiếc máy quay này.
Vì thời gian ghi hình lên tới tận 6 tiếng đồng hồ, nên dù đã chỉnh tốc độ x16 tôi vẫn phải liên tục tua qua các khoảng thời gian đều đặn.
Trong lúc lướt qua màn hình với khuôn mặt không cảm xúc như thế, đến một khoảnh khắc nọ, đột nhiên từ dưới gầm sofa có một người phụ nữ cầm dao bò tót ra ngoài, rồi bắt đầu bò bốn chân quanh phòng khách cuồng loạn như một con chó.
"……!"
Chỉ giật mình trước cảnh tượng đó trong thoáng chốc, suy nghĩ của tôi ngay lập tức va chạm với một điều gì đó.
'…Chờ đã. Hình như đây là video mình biết thì phải.'
Tôi bắt đầu nhanh chóng tua qua các khung hình.
Người phụ nữ cầm dao đâm loạn xạ vào không trung hay bò lồm ngồm như chó.
Và cuối cùng.
[Tí tì ti~♬] Người đàn ông chủ nhân của chiếc máy quay trong video bước vào nhà.
Và ngay trước đó, để không bị phát hiện, người phụ nữ lại nhanh chóng bò tọt vào lại dưới gầm sofa.
Người đàn ông cầm chiếc máy quay do chính mình đặt lên để kiểm tra xem video có được ghi lại tốt không, đúng lúc đó, người phụ nữ cầm dao lại từ dưới gầm sofa bò ra rồi lao về phía người đàn ông.
Vừa cười điên dại, người phụ nữ vừa phân thây người đàn ông, cùng với đó là tiếng gào xé họng của chủ nhân căn nhà vang vọng qua máy quay.
[Aaaak— Aaaak Aaaaaak~] Tôi nhíu mày nhìn đoạn video dã man trên màn hình cho đến cuối cùng, và kết thúc của video là cảnh người phụ nữ lại cầm dao bò về lại dưới gầm sofa.
Tôi lập tức gọi điện cho chú cảnh sát.
"Chú cảnh sát."
[Ừ.]
"Cháu nghĩ chúng ta cần phải gặp lại một chút rồi."
Phải đến tận đêm mới gặp lại chú cảnh sát, dù là Chủ Nhật nhưng trông chú vẫn phờ phạc vì tăng ca.
"Đến nhanh đấy."
"Bởi vì là việc gấp mà chú. Đã là tối Chủ Nhật rồi còn gì."
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi nữa thôi, sau khi trải qua ngày Chủ Nhật hôm nay thì sáng mai, sáng thứ Hai, tôi sẽ bị chú cảnh sát bắn chết.
Mặc cho bản thân chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.
"Đây ạ."
"Cái này là……………."
Tôi đưa chiếc hộp chứa máy quay cho chú cảnh sát, chú xem xét nó từ trên xuống dưới rồi lập tức cau mày lại.
"…Phát điên mất thôi."
"Nó có liên quan đến vụ án hiện tại sao chú?"
"Có lẽ vậy. Ta đã nói với cháu việc bên trong Sở Cảnh sát đang náo loạn nên thời gian tới ta thậm chí không thể tan làm mà phải ở lại trực chưa nhỉ?"
"Vâng."
"Là vì cái này đây."
Chú cảnh sát day day lông mày có vẻ đau đầu, sau đó rút một điếu thuốc từ trong túi ra.
Phả ra làn khói thuốc, chú cảnh sát đăm đăm nhìn vào chiếc máy quay với ánh mắt sâu thẳm.
"Vụ án mạng trong phòng kín tại chung cư Bongcheon-dong. Vụ án mạng trong phòng kín bí ẩn xảy ra tại chung cư K, Bongcheon-dong, quận Gwanak, Seoul vào tháng 8 năm 2012. Phương thức xâm nhập và thoát khỏi hiện trường… Đến cả nghi phạm cũng chẳng có lấy một ai, một vụ án ly kỳ chưa có lời giải của thời đại."
"…Nhưng thực ra đó là vụ việc có liên quan đến Truyện ma, còn chiếc máy quay chụp lại con ma thì vốn dĩ vẫn luôn được cất giữ ở Sở Cảnh sát mà chú."
"Ừ. Cháu nhớ rõ đấy."
Chú cảnh sát phả ra một hơi khói sâu rồi cau mày lại.
"Cách đây không lâu, cùng với vật này, một vài vật chứng được cất giữ bí mật ở Sở Cảnh sát cũng đã đồng thời biến mất. Đó là một vụ án chưa từng có tiền lệ khi két sắt của phòng lưu trữ vật chứng bị đột nhập, rõ ràng trông như là hành vi của người trong nội bộ. Trong số những món đồ bị mất, thậm chí còn có cả một khẩu súng ngắn."
"Súng ngắn……."
Tôi nuốt nước bọt ực một cái.
Chắc chắn nếu có vụ án như vậy xảy ra, việc họ không cho ai tan làm mà rà soát hành tung của từng người một như chải rận suốt cả cuối tuần cũng là điều dễ hiểu.
"Ở nơi lưu trữ vật chứng đó không có CCTV sao chú?"
"Xui xẻo làm sao đúng vào thời gian đó nó lại ngừng hoạt động. Với lại không chỉ có chiếc máy quay này đâu. Trong số các vật chứng bị mất, có khá nhiều món đồ bị nghi ngờ là có liên quan đến Truyện ma."
"Ừm……"
"Vì chưa chắc chắn nên ta không nói, nhưng nếu món đồ bị trộm đó lại đến tay cháu, thì vụ án này chắc chắn có liên quan rồi."
Tôi suy nghĩ một lúc, cảm thấy có điều gì đó vướng bận nên lên tiếng hỏi.
"…Liệu khẩu súng ngắn bị trộm đó, sáng mai, có liên quan gì đến việc chú bắn cháu không ạ?"
"Thằng ranh này, súng của ta để riêng. Với lại ta bắn cháu là để quay về giải quyết vụ án mà. Giờ đã đồng hành cùng nhau rồi thì tự nhiên ta bắn cháu làm gì nữa. Dù sao thì đây cũng không phải là chuyện có thể nhắm mắt bỏ qua được."
Chú cảnh sát lấy chân dẫm tắt điếu thuốc rồi đứng dậy.
Tôi cũng đứng dậy theo chú cảnh sát rồi hỏi.
"Chú định trả lại cái đó sao ạ?"
"Chuyện đó là không thể nào. Chắc chắn ánh mắt mọi người sẽ đổ dồn vào ta và cháu để hỏi lấy từ đâu ra cho xem."
Chú cảnh sát đưa lại chiếc máy quay cho tôi, nhưng bù lại chú bóc sạch nhãn dán vận đơn trên hộp bưu phẩm đựng máy quay ra.
"Thay vào đó, nhãn dán này thì có thể điều tra được. Rằng đây là kiện hàng được dán nhãn gửi cho cháu từ khi nào và ở đâu."
"À, cả chiếc máy nghe lén này nữa ạ. Nó đã được lắp trong phòng cháu."
Tôi rút chiếc máy nghe lén từ trong túi ra, gỡ lớp giấy bạc ra rồi đưa cho chú.
Chú cảnh sát gật đầu như đã hiểu rồi nhận lấy.
"Đã đêm rồi cơ à. Từ giờ đến sáng mai không còn nhiều thời gian đâu."
"Vâng. Cháu biết rồi."
"Thà rằng chúng ta tự dùng chân chạy vầy để bắt hắn, còn hơn là bị giữ lại để nhận điều tra vô ích. Ta đi lấy áo khoác rồi quay lại, cháu đợi ở đây nhé."
Chú cảnh sát chỉ nói vỏn vẹn chừng đó rồi ngoảnh mặt bước nhanh vào tòa nhà Sở Cảnh sát.
Tòa nhà Sở Cảnh sát Seoul sáng rực đèn dù đã về đêm.
Tôi nhìn tòa nhà đó mà trong lòng bỗng dưng rạo rực.
'Chúng ta tự dùng chân chạy vầy để bắt hắn sao.'
Cảm giác cứ như trong phim vậy.
Cảm giác giống như nhân vật chính của dòng phim Buddy Cop như Cảnh sát tập sự.
'Tự dùng chân chạy vầy để bắt hắn, bằng đôi chân………………'
Viên cảnh sát trung niên phong cách Hardboiled và cậu học sinh cấp 3 làm trợ lý.
Tôi nắm chặt tay, hạ quyết tâm sẽ tự tay bắt giữ kẻ thủ ác.
Chú cảnh sát, người bảo chỉ quay lại lấy áo khoác, phải đến hơn 30 phút sau mới lái xe từ bãi đỗ xe ra.
Píp píp— Ngồi đợi đến mức mệt mỏi, trong lúc đang ngồi chơi PUBG Mobile thì nghe tiếng còi xe, tôi ngẩng đầu lên thì thấy chiếc xe SUV trung bình Sorento màu đen đang đỗ trước mặt.
Chú cảnh sát hạ cửa kính ghế lái xuống rồi vẫy tay với tôi.
"Xin lỗi vì đến muộn. Tại ta phải bịa đủ thứ lý do mới ra được đấy."
"Không sao đâu ạ. Nhưng mà mặc chiếc áo khoác đó vào nhìn chú mới đúng chất cảnh sát làm sao. Mùa hè chú cũng mặc cái đó sao ạ?"
"Ta mặc cả bốn mùa. Dù sao thì ta cũng đã tìm hiểu sơ qua về nhãn dán vận đơn lẫn chiếc máy nghe lén rồi, trước tiên lên xe đi đã. Vừa đi ta sẽ vừa giải thích."
"Vâng."
Khi tôi đi vòng qua định mở cửa ghế phụ thì đột nhiên chú cảnh sát xua tay rồi chỉ về phía ghế sau.
"Đừng ngồi đằng trước. Ngồi đằng sau đi."
"Người ta bảo ngồi đằng sau là bất lịch sự đấy ạ……."
"Đằng sau có đồng phục cảnh sát đấy. Trong lúc ta lái xe thì thay ra đi."
"Đồng phục ạ?"
Đúng như lời chú cảnh sát nói, khi mở cửa ghế sau bước lên, ở đó quả thực có đặt một bộ đồng phục cảnh sát.
Từ chiếc áo sơ mi cảnh sát màu xanh lam cho đến chiếc áo giáp dạ quang mặc vào ban đêm.
"Ủa. Cái này cháu mặc có được không đấy ạ?"
"Từ giờ chúng ta sẽ đến cửa hàng tiện lợi nơi gửi kiện hàng đó để xem lại CCTV, cháu mặc bộ đó vào thì hành động cùng ta sẽ thuận tiện hơn."
"Cũng đúng nhỉ. Oa, đỉnh thật đấy."
Tôi vội vàng cởi áo ra rồi xỏ tay vào tay áo cảnh sát.
Trong lúc tôi đang thay đồ như vậy, chú cảnh sát cho xe khởi hành rồi giải thích phần còn lại.
"Trước tiên là về chiếc máy nghe lén đó. Rất tiếc là ngoài việc nó phát tín hiệu không dây ra thì chẳng điều tra thêm được gì khác."
"Không thể truy ngược tín hiệu hay đại loại thế sao chú? Trong phim cháu thấy người ta làm suốt mà."
"Cháu bớt nhắc đến phim ảnh giùm cái được không. Rốt cuộc là phim gì cơ chứ?"
"Mấy phim như Cú lừa lừa đảo (Veterans) hay Nghề siêu khó (Extreme Job) ấy ạ."
"Trong mấy phim đó có cảnh như vậy à?"
"Thì không có ạ. Nhưng đại khái xem phim thấy người ta đều làm thế mà."
"Chỉ có máy tính truyền nhận tín hiệu hai chiều mới làm thế được thôi, chứ cái máy nghe lén bé tẹo này thì truy ngược tín hiệu thế nào được. Tín hiệu có phải cắm thẳng vào đâu đâu. Nó chỉ nhận trong phạm vi phát ra thôi."
Chú cảnh sát vừa cằn nhằn vừa xoay vô-lăng.
"Trước mắt điều có thể nói cho cháu biết là vì nó là loại siêu nhỏ nên cường độ tín hiệu không lớn, kẻ đó chắc chắn đã nghe lén ở một khoảng cách khá gần. Ít nhất là trong khu chung cư của nhà cháu."
"Điều đó cháu cũng dự đoán được rồi… Nhưng nếu truy ngược tín hiệu là chuyện vô lý, thì cảnh sát làm thế nào để bắt mấy kẻ quay lén trong nhà vệ sinh vậy chú?"
"Tất cả đều do con người tự dùng chân chạy vầy để bắt thôi. Điều tra từng người ra vào ngày hôm đó, rình thời điểm kẻ đó quay lại thu hồi máy v. v…"
"Thủ công hơn cháu nghĩ đấy ạ."
Tôi kéo dây kéo của chiếc áo giáp dạ quang mặc ban đêm lên đến tận cùng, khóa lại rồi cử động cơ thể.
Phom dáng vừa vặn với cơ thể tôi một cách hoàn hảo, cảm giác tươi mới đặc trưng của chất liệu đồng phục làm tôi thấy vui vui trong lòng.
Đội cả nón vào rồi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính xe, chú cảnh sát nhìn qua gương chiếu hậu rồi bật cười hớn hở.
"Vừa vặn không?"
"Vâng, tuyệt lắm ạ. Cảm giác như cháu đã trở thành cảnh sát thật rồi."
"Tốt nghiệp xong có muốn làm cảnh sát không?"
"Không ạ."
Tôi đanh mặt lại lắc đầu.
Tuy không biết chi tiết nhưng tôi vẫn biết đây là một nghề khá đau đầu.
Thấy phản ứng phủ nhận tắp lốc của tôi, chú cảnh sát lại xoay vô-lăng rồi bật cười hớn hở.
"Cảnh sát thì làm sao chứ. Là công chức lại còn có lương hưu nữa."
"Chỉ là… cháu thấy đó là một nghề khá mệt mỏi thôi ạ."
"Trên đời này làm gì có việc gì không mệt mỏi. Bây giờ cháu đang khoe là mình có nhiều tiền đấy à?"
Chú cảnh sát quay đầu xe U-turn rồi mắng tôi.
"Ta biết hết rồi, thằng ranh này. Nói chuyện như thể để dành được chừng 10 triệu won, thế mà một thằng ranh mới học cấp 3 lại ém tận 1 tỷ won. Không biết sợ tiền à?"
"Ơ, chuyện đó… chú đã hứa là không nhắc tới rồi mà……………."
Tôi nhìn vào cửa kính xe, vừa vuốt ve bộ đồng phục cảnh sát vừa nở một nụ cười ngượng ngùng.
Hồi trước khi đi Busan đào được 1 tỷ won mang về, trên chuyến tàu vì sự cố do Kune-kune gây ra mà chú cảnh sát từng truy hỏi tôi.
Lúc đó tôi đã lấp liếm như thể mình chỉ mang về chẳng được bao nhiêu.
"Ta xem tin tức thấy bảo 10 tỷ won cơ đấy. Hả? Bảo là có 10 tỷ won bị chôn giấu. Lấy 1/10 số tiền đó chẳng phải là đã cuỗm 1 tỷ won rồi sao. Phải biết sợ tiền đi chứ, cái thằng này……………"
"Tất cả đều là để dùng vào mục đích tốt thôi mà chú………… Với lại cảnh sát thì chú cứ bảo Jinhui làm đi ạ, Jinhui ấy. Sức mạnh của nó thì thừa mứa nhưng lại chẳng có chút tầm nhìn nào cho tương lai cả. Nó bảo ước mơ của nó là làm quản lý McDoria cơ."
"Thế thì phải làm cảnh sát rồi."
"Đúng không ạ?"
"Mà bỏ qua chuyện đó thì 1 tỷ won… Hơ, cái thằng này thật là."
Chú cảnh sát vừa lái xe vừa không ngừng lầm bầm.
Tôi nhìn vào bộ đồng phục cảnh sát phản chiếu trên cửa kính xe rồi vuốt lại ngôi tóc trên trán.
Hôm nay trông mình đẹp trai thật đấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn