Chương 223: Màn giữa: Giờ CA cuối tháng 5
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~54 phút đọc · Tạo 12/08/2026
201-300 [Thứ Sáu, ngày 31 tháng 5 năm 2019, 13: 05] [Lee Joon: Lần trùng sinh thứ 2] [Điểm Truyện ma: 604] [Nhân quả: 34%] Tiết 5, giờ CA (Hoạt động ngoại khóa).
"… Thế nên là, dù có rất nhiều chuyện xảy ra từ ký túc xá cho đến cuộc thi, nhưng có vẻ mọi thứ đều đã được giải quyết êm đẹp đúng lúc. Bây giờ điều chúng ta cần thảo luận chỉ còn một thôi. Nếu trước lễ nhập học của tớ đã tồn tại Truyện ma và Ma Vương, thì chắc chắn Dũng sĩ thế hệ trước cũng phải tồn tại chứ? Về phần đó, Kyeong-won đã tự mình điều tra trong suốt tuần chúng ta nghỉ vừa qua, và giờ cậu ấy sẽ tóm tắt lại những gì tìm được cho các cậu.
Nào, chúng ta hãy cùng cất tiếng gọi Kyeong-won, người đã một mình vất vả nhé. Kyeong-won ơi?"
"………"
"Kyeong-won ơi? Ahn Kyeong-won? Ảo thật đấy, liệu giờ này cậu ấy có thực sự tới đây không nhỉ…………."
Tôi nhìn ra cửa với vẻ mặt tiếc nuối, các thành viên trong CLB cũng nhón chân ghé mắt nhìn quanh.
"Nào, hãy cùng gọi lại một lần nữa nhé. Thật to lên nào. Kyeong-won ơi?"
"…Kyeong-won ơi!"
"Chắc tại tiếng nhỏ quá nên cậu ấy không xuất hiện đấy. Hãy gửi gắm nỗi nhớ thương như thể 16 năm mới gặp lại xem nào. Hãy hét lớn hơn nữa nhé. Kyeong-won ơi!"
"…Kyeong-won ơi!"
"Ahn Kyeong-won!"
"Kyeong-won ơi~!"
Pa-ba-bam-pa-bam-♬ Rốt cuộc, Kyeong-won, người vừa đi giải quyết nỗi buồn xong, mở cửa bước vào với hai cuộn giấy vệ sinh trên tay.
"Oa a a……."
"Oa a a a……."
Pa-ba-ba-ba bam-pa-bam-♬ Deok-hoon vội vã chạy lại ôm chồm lấy Kyeong-won, còn Kyeong-won thì đỏ bừng mặt đẩy cậu ta ra.
"Oa, oa a a a……."
Bộp bộp - Bộp bộp bộp -
"…Ồn ào quá đấy, thật sự."
Kyeong-won lằn nhằn cằn nhằn rằng bởi thế nên mới nói không được đi vệ sinh ở trường, rồi chen vào ngồi giữa các thành viên đang vỗ tay nhiệt liệt.
"…Cho nên là, tớ rất cảm ơn vì các cậu đã vỗ tay kỳ vọng như thế. Nhưng xin lỗi nhé, thực ra những gì thu thập được chẳng có mấy đâu. Dựa trên thông tin mà Hội trưởng cho biết trước khi tiêu diệt Truyện ma ở ký túc xá cuối tuần trước, tớ đã nhờ cô Jang Hwa-eun giúp đỡ để lấy được cuốn kỷ yếu tốt nghiệp của học sinh Trường Trung học Nakseong ngày 25 tháng 2 năm 1999. Với hy vọng rằng nó sẽ có liên quan gì đó đến việc Truyện ma ký túc xá trớ trêu thay lại xuất hiện lần đầu tiên đúng vào ngày lễ tốt nghiệp đó."
Kyeong-won đứng trước bảng trắng nhìn chúng tôi.
"Và tớ đã lướt qua toàn bộ danh sách học sinh tốt nghiệp ở đó nhưng… tiếc là không có ai nổi bật cả. Chi tiết hơn thì chắc phải nhờ chú cảnh sát điều tra lý lịch từng người một mới biết được, nhưng trước mắt khi tớ xem qua thì hoàn toàn không có tên nào liên quan đến chúng ta, thậm chí đến cả một nghệ sĩ nổi tiếng thường thấy cũng chẳng có."
"Hình như cậu đã hy vọng sẽ có người như thế nhỉ."
"Đúng vậy. Cheon Seung-jae, đại diện của Clover, năm nay tròn 39 tuổi đúng không. Hắn ta tốt nghiệp cấp 3 vào đúng năm 1999."
Kyeong-won gật đầu.
"Trớ trêu thay, người đó, Cheon Seung-jae thì… chắc mọi người cũng biết rồi, rất bất thường. Tớ không thể nào nghĩ rằng một con người lại có thể xuất chúng đến mức độ đó. Dù đó có là Einstein hay bất kỳ ai đi nữa."
Kyeong-won nhăn mặt lắc đầu.
"Đây không phải là nói quá đâu, dù có đưa tất cả những người được gọi là thiên tài trong lịch sử đến thì đứng trước hắn ta cũng sẽ phải chịu thua thôi. Dù là Einstein hay bất kỳ ai, họ cũng chỉ để lại vài thành tựu kiệt xuất trong lĩnh vực của mình. Nhưng người đó thì sao, điện tử, ô tô, công nghệ sinh học, công nghiệp nặng, xây dựng, y tế, IT, v. v… Có thể coi một mình hắn đã kéo trình độ của nhân loại tiến về phía trước 20 năm.
Những sản phẩm đáng lẽ phải do 100 công ty tạo ra thì lại đổ xô ra từ một tập đoàn Clover, bản thân những công nghệ đó đã đành, nhưng ngay cả sức mạnh tinh thần để dẫn dắt tất cả những dự án lớn đó đã không còn là của con người nữa rồi. Hiện tại hắn vẫn vừa chạy quanh Trái Đất 30 vòng một năm vừa mở rộng kinh doanh, trên đời này có đầy những vĩ nhân dù được dạy công nghệ miễn phí cũng chẳng thể nhái theo nổi."
"…Đúng vậy, chắc chắn rồi."
Các thành viên gật đầu như thể đồng tình.
Ahn Kyeong-won tiếp tục giải thích.
"Vậy nên cá nhân tớ đã hy vọng tất cả những điều đó đều có liên quan với nhau. Năm 1999, lễ tốt nghiệp, Truyện ma, Cheon Seung-jae… Tớ đã xem kỷ yếu tốt nghiệp với hy vọng chúng có kết nối với nhau, nhưng tiếc là có vẻ không phải như vậy."
Kyeong-won chỉ vào bảng trắng.
"Như những tài liệu ở đây đã đưa ra, Cheon Seung-jae, đại diện của Clover, đã trải qua thời học sinh ở Mỹ. Hắn là một nhân vật gần như kiểu 'người ngoại quốc tóc đen' đi du học cả cấp 2 và cấp 3, hoàn toàn không có chút duyên nợ nào với Trung học Nakseong, thậm chí trong khoảng thời gian đó còn chưa từng đặt chân về Hàn Quốc."
…
"Hừm, vậy sao……………?"
"Ừ. Có lẽ chúng ta phải tìm nhân vật khác thôi… hoặc là tiến hành điều tra toàn bộ học sinh tốt nghiệp Trung học Nakseong."
"Thở dài, được rồi………………."
Tôi đan hai tay đằng sau đầu rồi dựa lưng ra sau.
Thật lòng mà nói, tôi cũng từng nghĩ nếu trên đời này có một Dũng sĩ thế hệ trước, một người trùng sinh, thì chẳng phải chính là Cheon Seung-jae sao.
Nên việc người đó không có điểm kết nối nào với Trung học Nakseong ở đây khiến tôi thấy khá tiếc nuối.
"Khó thật đấy……."
"Cùng ý đó."
Các thành viên cũng chìm vào suy nghĩ, vò đầu bứt tóc gật đầu.
Tôi chợt bận tâm đến cuốn kỷ yếu tốt nghiệp nên quay sang nhìn cô Jang Hwa-eun.
"Cô Hwa-eun ơi, cuốn kỷ yếu tốt nghiệp năm 1999 mà cô với Kyeong-won xem ấy, liệu em cũng có thể xem một chút được không ạ?"
"Cô biết ngay là em sẽ thế nên vẫn chưa trả lại đấy."
Cô Jang Hwa-eun, giáo viên hướng dẫn của CLB chúng tôi, lấy cuốn kỷ yếu từ trong chiếc túi giấy lớn ra đưa cho tôi như thể đã chờ sẵn.
"Nhưng hạn trả là hôm nay đấy nhé. Nếu muốn kiểm tra thì xem ngay bây giờ tại phòng CLB này là tốt nhất đấy."
"Vâng, em sẽ xem qua một chút."
Tôi mở cuốn kỷ yếu ra và bắt đầu lật từng trang một.
Sáu cặp mắt dồn về phía tôi.
"Joon à, có gì sao………………?"
"Cậu đang tìm ai à, Hội trưởng? Tớ nói lại nhé, lúc tớ xem thì chẳng có gì đâu."
"Không có gì. Tớ chỉ xem thử cho chắc thôi."
Hiện tại tôi đang tìm người đàn ông tóc đầu đinh mà tôi từng thấy trong giấc mơ đình chiến với Ma Vương.
Bộ đồng phục mà người đàn ông đó mặc trùng khớp hoàn toàn với đồng phục thời kỳ này.
Thế nhưng thời đó việc tóc tai có lẽ khá nghiêm ngặt nên tất cả đều để cùng một kiểu tóc đầu đinh, mà để tìm chỉ dựa vào diện mạo thì bản thân tôi cũng mới chỉ thấy người đó hai ba lần nên cực kỳ khó phân biệt.
'Đã vậy hai ba lần đó còn là trong tình trạng tàn tơi, lại còn là hai ba lần trong giấc mơ nữa chứ.'
Dù có nằm mơ lặp đi lặp lại vài lần thật, nhưng dù sao cũng là chuyện trong mơ, nên khi cố nhớ lại ở thực tại thì mọi thứ cứ mờ mờ nhân ảnh.
'Ừm… Cái này khó đây.'
Đặc biệt là thời kỳ này số lượng học sinh toàn trường đông hơn bây giờ rất nhiều, mỗi lớp có hơn 40 học sinh, tính riêng một khối đã gần 500 người.
Người ta bảo cùng kiểu tóc cùng trang phục thì đến con trai đi lính ở trại huấn luyện bố mẹ còn khó nhận ra, tôi lật kỷ yếu phạch phạch một hồi lâu rồi cuối cùng thở dài thượt một cái, gấp cuốn kỷ yếu lại.
"Thôi bỏ đi. Tớ cũng chẳng manh mối được gì."
"Vậy sao………………."
"Cảm ơn cô ạ, cô ơi. Của cô đây ạ."
"Ừm~"
"Mà công nhận Kyeong-won cậu đã trải qua một tuần thật sự bận rộn nhỉ. Tớ thì bảo ốm rồi nghỉ học chơi xả láng."
"Thì tớ thấy Hội trưởng có vẻ muốn nghỉ ngơi nên mới không đánh tiếng mà tự mình nghiên cứu thôi. Dù chẳng thu hoạch được gì mấy."
"Dù sao cậu cũng vất vả rồi, cảm ơn nhé."
Thế là buổi tóm tắt lại các sự kiện đã qua ở tiết 5 kết thúc, sau 10 phút nghỉ giải lao.
Tiết 6 CA lại bắt đầu.
Và ngay khi vừa sắp bắt đầu, lần này tôi mới nhận ra cô Jang Hwa-eun không có ở đây.
"Cô Hwa-eun đâu rồi? Sao cô không vào nhỉ?"
"Cô sang phòng mộc gặp bác quản trị rồi, Joon à… Để tặng suất quà biếu……………."
"Thế à? Cô đi cùng chúng ta cũng được mà."
"Cô bảo tự mình sang nhờ vả rồi về……………."
"Ra là vậy."
Vì người hưởng lợi là chúng tôi nên tôi đã muốn trực tiếp sang gửi lời cảm ơn.
Nhưng cô giáo cứ cằn nhằn chuyện Luật Kim Young-ran thế này thế nọ, rồi bảo làm giáo viên hướng dẫn mà chẳng giúp được gì thế nọ thế kia, cuối cùng chắc là cô đã tự mình đi gửi lời cảm ơn cùng với việc nhờ lắp khóa cửa thông minh rồi.
"Không biết cô có thuyết phục thành công không nữa. Seon-ah ơi, cậu mang theo chưa?"
"Ừm, trong cặp……………."
Seon-ah lôi từ trong cặp ra chiếc khóa cửa mà tôi đã đặt mua.
Đó là chiếc khóa cửa thông minh nhận diện đồng thời cả vân tay và khuôn mặt, có giá lên tới 3, 3 triệu won.
Tôi gật đầu rồi giơ ngón tay cái lên.
"Vậy trong lúc chờ cô Hwa-eun, chúng ta cứ bắt đầu trước đi. Tiết 5 vừa rồi Kyeong-won đã tóm tắt lại những việc cho đến nay rồi, còn tiết 6 này thì tớ với tư cách Hội trưởng sẽ nói liên tống các đề án liên quan đến việc vận hành CLB. Nào, mục lục."
Tôi bóc dải băng gai đã dán sẵn trên bảng trắng ra, xé toạc xuống để xướng ra mục lục đã in sẵn.
< ĐỀ ÁN CLB > ① Tiền bạn bè ② Quyết định đồ đưa vào phòng CLB (Chỉ một món) ③ Đưa ra ý kiến tự do ① Tiền bạn bè
"Trước tiên, hôm nay là ngày chia lại tiền bạn bè đã quay trở lại. Mọi người vui chứ?"
"Ôi giời, cái từ đó nghe chướng tai phết đấy."
Deok-hoon, kẻ thời đi học từng bóc phốt trấn lột tiền bạn bè đôi lần, cất tiếng phàn nàn.
"Không thể biểu thị đơn giản là tiền thưởng, hay là tiền công được à."
"Chẳng ai thấy khó chịu ngoài cậu đâu mà làm quá lên."
Nghe Jin-hee đáp lại bằng giọng dửng dưng, Deok-hoon tỏ vẻ mặt không hài lòng.
Tôi dùng Cửa hàng hệ thống rút sẵn tiền ra từ trước, cho vào các phong bì màu trắng rồi lần lượt chia cho tụi nó.
"Này. Mỗi phong bì có 20 tờ 50. 000 won. Mỗi người 1 triệu won nhé."
"C, cảm ơn cậu, Joon à………………"
"Thank you~" Seon-ah và Jin-hee không từ chối mà đút ngay vào túi.
"Nào, các cậu nữa. Đây, đây."
"Này, lần này tớ nhận cho đấy nhé."
Deok-hoon ra vẻ ta đây rồi nhận lấy, còn Ha-yoon thì chỉ trơ mắt nhìn chiếc phong bì đặt trước mặt mình mà chẳng buồn đụng vào, gương mặt hoàn toàn vô cảm.
Và khi đến lượt Kyeong-won, cậu ấy lại xua tay từ chối phong bì tiền như mọi khi.
"Tớ ổn mà, Hội trưởng."
"Lại nữa à?"
"Như tớ đã nói trước đây rồi đấy, cầm về nhà cũng chẳng có chỗ giấu. Cầm bỏ vào tài khoản thì lịch sử giao dịch hiện ra hết, bố mẹ tớ sẽ biết mất."
"Bức bối nhỉ."
"Dù sao tớ cũng chẳng có gì đặc biệt muốn mua. Cứ giữ giùm tớ đi."
"Được rồi. Khi nào cần thì bảo tớ."
Sau khi chia xong tiền bạn bè, Seon-ah rón rén hỏi:
"Joon à, còn cô giáo thì……………? Sau này cậu mới đưa cho cô à……………?"
"Không. Cô giáo lần trước vụ đệm cao su Latex đã nhận 10 triệu won rồi. Thế là quá đủ rồi còn gì."
Dù sao bây giờ cô cũng không có ở đây.
Gương mặt Seon-ah đỏ ửng lên trong khoảnh khắc.
Tôi chỉ tay vào mục tiếp theo.
② Quyết định đồ đưa vào phòng CLB (Chỉ một món)
"Cái này thì phòng CLB đã mở rộng mấy lần làm không gian trống ngoác ra lâu lắm rồi mà vẫn chưa quyết định xong, nên giờ quyết định luôn. Mấy dạo này nghe mọi người nói chuyện thấy ý kiến đa dạng lắm, nào là giường, máy tính, v. v…, nhưng ở đây không có thang máy, bê mấy thứ đó lên không nổi đâu, với lại vô duyên vô cớ gây chú ý cũng chẳng bổ béo gì, nên riêng lần này tớ quyết định mua bằng điểm chứ không dùng tiền mặt. Đổi lại chỉ một món thôi."
Nếu dùng điểm mua vật phẩm trong Cửa hàng thì có ưu điểm là phớt lờ cả thời gian lẫn không gian, giao thẳng đến trước cửa phòng chúng tôi.
Không cần phải dòm ngó sắc mặt của Không Bạch giáo, cũng chẳng cần phải leo cầu thang mệt nhọc mà vẫn có thể sở hữu ngay lập tức.
"Lần lượt từng đứa một nói món mình muốn đi. Đứa nào nói nhảm làm kéo dài giờ CA là khai trừ."
"Tớ muốn tủ lạnh, Joon à……………."
Tủ lạnh của Seon-ah!
"Nhiều khi chúng ta gọi đồ ăn về thừa nhiều… Hoặc có khi không ăn cơm trưa mà lên đây ngay, hoặc đôi khi cuối tuần cũng tập hợp lại, nên mua một cái tớ nghĩ sẽ tốt lắm……………."
Một ý kiến rất có lý.
Không chỉ tủ lạnh Seon-ah nói, mà cả danh sách đề xuất của các thành viên khác dồn dập đưa ra sau đó cũng toàn là những thứ rất cần thiết cho phòng CLB.
"Phải nhanh chóng đưa máy tính vào nà. Càng nhanh càng tốt……."
"Dù sao Bốn Mắt cũng mang theo laptop còn gì, đồ ngu. Cần máy tính làm quái gì."
"Laptop của tớ ấy hả? Này, cái này hơi bị nặng đấy nhé. Chỉ khi nào cần tớ mới mang đi một lần thôi chứ không thể ngày nào cũng vác đi được đâu."
Kyeong-won lấy chiếc laptop của mình ra đưa cho Jin-hee, bảo cậu thử cầm xem.
Chiếc laptop đó vốn dĩ cái cũ đã bị mất khi tòa nhà ký túc xá bị sập, nên tuần này tớ đã tìm mua cho cậu ấy một cái cùng model.
"Thấy sao, nặng đúng không."
"Này, cái quái gì thế này… Xời."
Jin-hee dùng hai ngón tay nâng chiếc laptop lên hạ xuống.
Rồi đột nhiên cậu ấy dùng đúng một ngón giữa xoay chiếc laptop tít thò lò như đĩa quay.
"Nhẹ hều thế này mà? Khỏi cần máy tính nhé. Chốt giường đi."
"Này này, đừng có xoay, trả đây………………"
"A, hổng thích đó~" Jin-hee tận dụng sải tay vượt trội dùng một tay chặn Kyeong-won, tay kia thì cứ xoay chiếc laptop tít thò lò.
Chiếc laptop quay tít trên ngón tay giữa của Jin-hee.
Tôi quay sang hỏi Kyeong-won:
"Thế cậu Kyeong-won cũng có cùng ý kiến mua máy tính với Deok-hoon à?"
"Ư, ừm? Không, tớ chọn TV nhé."
"Thế à?"
"Ừ. Tớ muốn trong phòng CLB lúc nào cũng mở tin tức thời gian thực. Bỏ xuống giùm cái coi……."
Liệu cậu ấy muốn biến nơi này thành một cơ quan tình báo, chiếu màn hình tin tức 24/24 để có thể nắm bắt tình hình thế giới nhanh hơn bất kỳ ai sao?
Cái này cũng khá có lý.
Chỉ riêng vụ sập tòa nhà ký túc xá do chúng tôi gây ra đã làm xôn xao cả Hàn Quốc, vậy mà trong số chúng tôi rốt cuộc chẳng có mấy ai chú ý theo dõi tin tức một cách tỉ mỉ cả.
'Chúng ta đâu có giống người lớn tuổi suốt ngày mò vào mục tin tức chính trị Naver trên điện thoại thông minh đâu, thà rằng dùng TV làm bảng điện tử lớn luôn thì tốt biết mấy.'
Tiếp theo, Ha-yoon đúng chuẩn tính cách nhiều bí mật đã đề xuất không gian lưu trữ.
"Tớ nghĩ nếu mỗi người có một không gian riêng như hộc tủ cá nhân thì tốt. Để cất giữ đồ đạc."
"Cái đó cũng tốt đấy. Ý kiến của các cậu cái nào cũng là thứ nhất định phải có, chỉ tiếc là điểm không đủ thôi."
"Joon à, còn cậu thì sao……?"
Seon-ah rón rén hỏi.
"Chúng tớ nói hết rồi, còn cậu thì muốn cái gì hả Joon……?"
"Hừm, tớ thì điều hòa?"
"Điều hòa?"
Seon-ah và các thành viên nhìn lên trần nhà.
Trên trần phòng CLB chúng tôi vốn đã được lắp sẵn điều hòa rồi.
"Tớ biết, đã có sẵn rồi. Nhưng dù sao cái này cũng do phòng hành chính điều khiển mà."
"……Đúng vậy."
"Tớ thấy tốt nhất là đừng có trông chờ gì vào cái điều hòa trần này."
Bởi vì điều hòa ở trường lúc nào cũng chỉ bật phè phỡn ở phòng giáo viên, còn phòng học thì cứ để mặc cho học sinh chịu cảnh lồng hấp.
Huống chi cái phòng CLB nằm ở tận cùng góc xó tầng 5, nơi xa xôi nhất với phòng hành chính ở tầng 1 thì sẽ thế nào chứ.
"Cho nên sắp sang mùa hè rồi, ý kiến của tớ là ít nhất chúng ta nên lắp riêng một cái điều hòa mà chúng ta tự cầm điều khiển từ xa."
"Đề xuất của Hội trưởng cũng có lý đấy."
Lần này các thành viên lại gật đầu đồng tình với tôi.
Không chỉ điều hòa, mà tất cả những thứ chúng tôi vừa nêu ra đều là vật dụng cực kỳ cần thiết cho phòng CLB.
Chỉ là, lần này đành phải dùng điểm để chọn ra một món mà thôi.
Rốt cuộc, qua thời gian thì tất cả những thứ này cũng sẽ được trang bị đầy đủ cho phòng CLB của chúng tôi thôi.
'Nhưng trong số đó thì rốt cuộc nên lắp cái nào trước đây!'
"Oẳn tù tì!"
"Oẳn tù tì!"
"U hyoooooooo~!!"
Deok-hoon, kẻ vừa thắng trận, xúc động gào to lên.
"Quất ngay con máy tính xịn xò nhất có GeForce RTX2080TI, Intel 10900K, RAM 32GB, SSD 1TB thôi~! Màn hình phải từ HDR 600 trở lên, loa phải là 7. 1 CH nà~!"
"À, nhưng mà ngẫm lại thì tớ thấy cỡ máy tính chắc cứ dùng tay bê lên cũng được đấy. Làm lại đi."
Tôi với vẻ mặt thản nhiên rút lại lượt oẳn tù tì vừa rồi.
"Tớ không bảo là không mua cho cậu, mà là mua bằng tiền mặt cũng được. Tớ sẽ build cho cậu cấu hình siêu cao cấp luôn, nên Deok-hoon cậu tự đi đặt hàng cả bộ từ màn hình, chuột, bàn phím rồi gửi tài khoản ảo cho tớ. Trên đường về nhà tớ sẽ chuyển tiền cho."
"Joon à… Lại giao đến nhà tớ nữa hả?"
"Nào, vậy Deok-hoon cứ ngồi lên mạng chọn cấu hình đi. Năm người còn lại chúng ta sẽ quyết định món đồ thực sự mua bằng điểm nào. Oẳn tù tì! Oẳn tù tì!"
"Ồ. Tớ thắng rồi, Hội trưởng."
Kyeong-won đã đề xuất chiếc TV để bật tin tức mỗi ngày.
Không chút chần chừ, tôi lập tức thảo luận tên sản phẩm rồi chọn chiếc OLED TV 55 inch của hãng Clover trong Cửa hàng.
"55CX……………? Cái này là model đắt tiền hơn 2 triệu won đấy, có ổn không Hội trưởng? Chọn loại LCD bình thường cũng được mà."
"Đã mất công mua thì mua loại OLED chất lượng hình ảnh tốt luôn để cả lũ cùng xem phim trong phòng CLB. Tự nhiên tiết kiệm mấy chỗ này rồi mua đồ rởm thì vừa nhếch nhác lại vừa chẳng tạo được kỷ niệm gì."
Mua một cái đời mới nhất chất lượng hình ảnh nét căng thì trong suốt 3 năm học tha hồ mà dùng.
Kỳ nghỉ hè cả lũ cùng ở lại cắm trại xem phim kinh dị, hoặc như bây giờ mỗi khi thuyết trình giờ CA thì dùng phát PPT thay cho bảng trắng.
Sẽ rất hữu dụng trên nhiều phương diện.
"Ngoài hành lang không có ai đúng không? Ra ngoài chờ đi."
Tính năng của Cửa hàng hệ thống chỉ hoạt động bên trong phòng CLB, nên thay vì tôi, các thành viên kéo nhau ra ngoài hành lang dàn hàng thế trận.
Tôi ấn vào nút không trung.
[OLED55CXGNA TV OLED 55 inch (Dạng chân đứng)] - 260 điểm [Lưu ý: - Sản phẩm mua bằng điểm sẽ không được đổi, trả hoặc hoàn tiền. -] [Bạn có muốn mua không?] [Đã hoàn tất mua hàng.] [Điểm Truyện ma hiện tại: 604 - 260 = 344] Rầm- Bất thình lình từ ngoài hành lang vang lên tiếng một thùng hàng bưu phẩm nặng trịch rơi huých một cái down xuống, và giữa các thành viên dấy lên một sự xôn xao nhẹ.
"Ơ, cái này sao lại thế này………………."
"M, mau gỡ ra giùm nà."
Tôi ở trong phòng nhận ra không khí hoảng hốt của tụi nó nên nhanh chóng bước ra ngoài.
"Gì thế? Sao vậy?"
"J, Joon à. Quần của Deok-hoon ở đây……………."
Các thành viên dạt sang hai bên, lúc đó tôi mới nhìn thấy nguyên nhân khiến tụi nó hoảng hốt.
Đáng kinh ngạc thay, chiếc thùng carton bưu phẩm to đùng của chiếc TV 55 inch đã dính chặt vào ống quần của Deok-hoon như thể vốn dĩ chúng là một thể thống nhất.
"…Điên thật. Gì thế này."
"Gỡ, gỡ ra giùm nà."
Deok-hoon hoảng loạn giậm chân bôm bốp.
Tôi bảo tụi nó khiêng cả Deok-hoon lẫn chiếc TV vào trong phòng CLB trước đã kẻo có ai nhìn thấy.
Rồi tôi lại cẩn thận quan sát kỹ chiếc quần của cậu ta.
"Có đau ở đâu không? Không bị cọ vào da thịt chứ, chỉ có gấu quần ở đây bị đè lên nhau thôi đúng không?"
"Hình, hình như là thế."
Tôi lấy tay xoa xoa phần vải gấu quần của cậu ta.
Chỗ đó hoàn toàn không tìm thấy vết nối nào, hòa làm một thể với chiếc thùng bưu phẩm.
"Cái này dị thật đấy. Trước mắt phải dùng kéo cắt bỏ phần gấu quần ra đã."
"Hở, hở."
"Seon-ah ơi, cho tớ xin cái kéo."
Ngay sau đó Seon-ah cầm kéo đến rồi nhấp nhấp cắt bỏ phần gấu quần của Deok-hoon.
Gấu quần đồng phục của cậu ta bị lủng một lỗ to đùng như bị chuột gặm.
"Dù sao hôm nay cậu cũng nhận được nhiều tiền rồi nên cứ mang đi sửa hoặc mua cái mới nhé. Rõ chưa? Bảo với mẹ là bị vướng vào đinh nên rách."
"Rồi……………."
"Thế nhưng mà tại sao lại bị thế này nhỉ?"
Tôi thử kéo phần vải dính liền với chiếc thùng ra.
Hai thứ đó kỳ lạ thay trộn lẫn vào nhau như một chất duy nhất, không thể gỡ ra nổi.
Thậm chí phần hoàn toàn hòa nhập giữa mảng vải và mảng thùng carton, thành phần cấu tạo của nó dường như cũng đã thay đổi, không phải vải mà cũng chẳng phải carton. Nó tiết ra cảm giác thứ gì đó dính dính như gel.
Có lẽ đây là hiện tượng xảy ra do vị trí xuất hiện của kiện hàng bưu phẩm bị trùng lặp với gấu quần của cậu ta.
"Cậu nghĩ sao, Ahn Kyeong-won?"
Tôi quay sang nhìn Kyeong-won, và vẻ mặt cậu ta trông như thể đã trầm ngâm suy nghĩ vì đúng là có manh mối gì đó.
"Hội trưởng, cái này… tớ nhớ đến Dự án Rainbow."
"Dự án Rainbow?"
"Đúng vậy."
Cậu ấy gật đầu.
"Đó là cuộc thí nghiệm do Nikola Tesla và Einstein cùng thực hiện tại Mỹ vào năm 1943."
"…Einstein? Là Einstein mà chúng ta biết đấy á?"
"Đúng vậy. Người của Thuyết Tương Đối ấy."
Kyeong-won đẩy gọng kính lên.
Không chỉ Einstein, mà Nikola Tesla cũng là cái tên tôi từng nghe vài lần trong giờ Khoa học.
Nghe nói ông ấy là đối thủ của Edison, người phát minh ra bóng đèn, đồng thời là một nhà khoa học kỳ dị siêu việt bao phủ bởi bức màn bí ẩn.
"Nhà khoa học kỳ dị Nikola Tesla… Cuộc thí nghiệm vào năm 1943 tại Philadelphia do người đó lên kế hoạch và Einstein tham gia, kết thúc bằng sự thất bại của nước Mỹ. Đó chính là cái gọi là Dự án Rainbow."
"……Thí nghiệm về cái gì thế?"
"Là thí nghiệm về dịch chuyển không gian."
Dịch chuyển không gian.
Tôi nhìn vào Cửa hàng hệ thống trước mặt và chiếc TV đã đóng gói.
Chẳng mấy chốc, nội dung cậu ấy kể lại như sau: Ngày 28 tháng 10 năm 1943, tại Philadelphia, bang Pennsylvania, Mỹ, các nhà khoa học thiên tài bao gồm Nikola và Einstein đã cùng Hải quân tập hợp lại để bí mật thực hiện một cuộc thí nghiệm.
Nội dung của nó là tạo ra một từ trường mạnh trên con tàu khu trục Eldridge để khiến nó dịch chuyển không gian, khi lần đầu tiên tạo ra từ trường, nghe nói một làn sương mù màu xanh đã phun ra xung quanh con tàu.
Và một lúc sau, khi từ trường đạt đến mức tối đa, con tàu khu trục đột nhiên bị hút vào trong sương mù rồi biến mất hút.
Và rồi trong chớp mắt, nó đã xuất hiện trở lại trước cảng Norfolk cách đó hơn 400km.
Khi ngắt từ trường, con tàu lại xuất hiện trở lại cảng Philadelphia, Einstein cùng các nhà khoa học vỗ tay reo hò bảo rằng dịch chuyển không gian đã thành công rồi bước lên mạn tàu.
Thế nhưng bên trong con tàu khu trục Eldridge quay trở trở lại đã hoàn toàn biến thành một địa ngục trần gian.
Các thủy thủ không phải sống mà cũng chẳng phải chết, cơ thể họ bị dung hợp với sàn nhà, cột trụ, chảy nhão ra và thều thào giãy giụa.
Số ít những người may mắn sống sót thì trong quá trình bước nhảy không gian đã nhìn thấy thứ gì đó ở chiều không gian khác tột cùng đáng sợ mà con người không thể nào tưởng tượng nổi, gào thét điên dại.
Einstein vội vã rời khỏi đó, và bí mật quân sự Dự án Rainbow - còn gọi là Thí nghiệm Philadelphia này ngay lập tức bị chính phủ Mỹ chôn giấu.
"Thí nghiệm này về sau cũng tạo ra vô số thuyết âm mưu, và bối cảnh của các bộ phim hay game nổi tiếng cũng lấy cảm hứng từ đây rất nhiều. Như Event Horizon, Half-Life v. v…"
"Trong Azur Lane cũng có nà."
Tôi cất tiếng đáp lại cho có, nhưng Kyeong-won dường như đã không còn để tâm đến tôi, các thành viên, hay chiếc TV nữa rồi.
Gương mặt cậu ta hiện rõ vẻ ngẩn ngơ như thể bị mê hoặc bởi tri thức của chiều không gian khác.
"Nghe nói nhờ sự phát triển của kỹ thuật khoa học ngày nay mà rất nhiều điều đã được làm sáng tỏ đấy, Hội trưởng. Cả thực tế là thế giới này vốn trống rỗng nữa."
"…Thế á?"
"Ừ. Ngoại trừ hạt nhân nguyên tử và electron ra thì 99, 999% những gì chúng ta nhìn thấy cấu thành nên vật chất đều là không gian trống rỗng. Nghĩa là vũ trụ được cấu tạo từ 'không bạch', và thực tại vận hành trong sự ảo giác của đôi mắt. Đó là thực tế đã được công nghệ phát triển chứng minh một cách chắc chắn."
Hiện tượng kỳ quái trước mắt dường như đã kích thích tinh thần tìm tòi học hỏi của cậu ta, khiến Ahn Kyeong-won lộ ra vẻ mặt thậm chí có phần kinh ngạc.
Đó là gương mặt lần đầu tiên tôi nhìn thấy ở cậu ta khi đối mặt với một thứ hoàn toàn chưa biết, khác hẳn với vẻ mặt bình thường khi giải thích những điều mình đã biết.
"Vậy thì nếu vật chất vốn được tạo thành từ 99, 999% không gian trống rỗng, việc chúng xuất hiện ở nơi chồng chéo lên nhau là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Vấn đề là khi trở nên như thế thì rốt cuộc sự tương tác nào sẽ xảy ra."
Cậu ấy lặng lẽ vuốt ve phần dính nhầy của chiếc thùng carton.
Câu chuyện đột ngột đi sâu vào chuyên môn khiến các thành viên khác cũng dòm ngó sắc mặt nhau.
Chẳng mấy chốc, Kyeong-won từ từ quay lại nhìn tôi.
"Hội trưởng, nếu được thì tạm gác mấy thứ như TV sang một bên, chúng ta làm thử một thí nghiệm đơn giản nhé? Mua thử đồ trong Cửa hàng một lần nữa đi. Rồi ghi lại chính xác tọa độ vật thể xuất hiện, sau đó đặt một vật thể vào đúng không gian đó. Rồi lại đặt mua vật thể từ Cửa hàng để hai vật thể chồng chéo lên nhau xem sao."
"………"
"Cậu không tò mò sao, Hội trưởng? Chuyện gì sẽ xảy ra chứ……………?"
Kyeong-won lộ vẻ mặt hưng phấn như bị mê hoặc bởi tinh thần tìm tòi.
Có vẻ cậu ấy cảm nhận được một cảm giác kinh ngạc không thể tả bằng lời khi có thể tự tay tái hiện lại cuộc thí nghiệm bí mật của các nhà khoa học thiên tài vốn chỉ tồn tại trong các thuyết âm mưu.
Và dù tôi không đến mức có cảm xúc như thế, nhưng vì công việc tôi làm là thế này, đứng từ góc độ cần phải điểm qua tất cả những hiện tượng kỳ quái trên đời này một lần, tôi chậm rãi gật đầu đồng ý.
"……Thấy cũng chẳng có gì khó khăn lắm. Thế thì dù hơi đột ngột nhưng cái gì trông đơn giản thì làm thử một chuyến xem sao."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn