Chương 180: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (18)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~51 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Chủ Nhật, ngày 26 tháng 5 năm 2019, 09: 12] [Lee Joon – Lần quay ngược thứ 2] [Điểm Truyện Ma: 581] [Nhân quả: 32%] Sau khi mặc kệ cho các thành viên tự đấm nhau, tôi chỉ dẫn theo Seon-ah đi ăn sáng.
Buổi sáng ở Noryangjin khá vắng vẻ, trên đường chỉ thấy những sĩ tử ôn thi đại học, thi công chức đang nườm nượp kéo nhau vào đủ loại trung tâm luyện thi.
"Joon ơi."
"Ơi."
"Không can thật sao............?"
Seon-ah ngập ngừng đi theo sau, nhỏ giọng hỏi vẻ đầy lo lắng.
Thế nhưng tôi chỉ thở dài rồi lắc đầu.
"Mặc kệ đi. Cho chúng nó đánh nhau thoải mái. Đằng nào cũng chẳng có cách nào can được."
Ngay sau đó, Seon-ah và tôi bước vào một quán ăn dành cho sĩ tử gần đó.
Đó là nơi bạn có thể ăn uống phủ phê như hoàng đế chỉ với 4. 500 won.
"Ở đây là buffet à............?"
"Là quán ăn cho sĩ tử đấy. Rẻ nhưng ngon lắm, thức ăn lại nhiều loại nữa."
"Rành thế nhờ."
"Ừ nhỉ."
Sao mình lại biết nhỉ.
Chẳng rõ nữa, nhưng dù sao thì tôi cũng biết.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi cầm khay ăn trông hệt như khay cơm học đường rồi xếp hàng nhận thức ăn.
Thực đơn hôm nay là sườn heo rán, lại còn có cả trái cây tráng miệng.
"Cho cháu xin thêm một chút nữa ạ."
Khi tôi mè nheo xin thêm chút nữa trước mặt bác gái múc thức ăn, bác ấy liền nhăn mặt.
Vốn dĩ chỗ này đã bán với giá rẻ rồi, loại người như tôi chắc là thành phần gây phiền phức mất.
"Này. Ngồi chỗ kia đi."
"Ừm."
Seon-ah cẩn thận bê khay cơm đi theo sau.
Chúng tôi chọn một chỗ ngồi giữa các anh sĩ tử đang tán phét xô xát.
"Hôm qua anh bảo này............"
"Thật à?"
Để đồ ăn trước mặt mà chẳng buồn ăn, mấy anh sĩ tử cứ mải mê trò chuyện, nhưng nghe ké bên cạnh thì toàn là chuyện yêu đương chứ chẳng phải học hành.
"Thế nên lúc chỉ còn mỗi anh với cô ấy ở lại phòng hát karaoke, bầu không khí nó mờ ám dã man. Anh cảm nhận được liền: 'À, chính là lúc này!'. Mới nắm chặt tay nhau xác nhận tình cảm rồi chốt luôn cái hẹn buổi đêm. Rồi làm cái chuyện đó nhiệt tình luôn."
"Thật á? Thằng này từng thử ngỏ lời với đứa con gái học chung nhóm mà bị đá văng đít."
"Cái đó thì có nhiều lý do lắm. Có thể do mặt mày xấu xí, hoặc do chưa đủ thân. Nhưng có một điều chắc chắn, đứa nào học nhóm cùng nhau ở Noryangjin mà không tán nổi đứa nào thì đúng là đồ cùi bắp. Kém cỏi đến mức nào mà ngày nào cũng lấy cớ gọi nhau dậy, ăn chung cơm, chăm sóc cả ngày mà vẫn không quen nổi chứ."
"Thế à............?"
"Cho chú một mẹo này, tỏ tình xong bị đá mặt mũi muối mặt đúng không? Thế thì dứt khoát rút khỏi nhóm đó luôn. Rồi tự đứng ra làm trưởng nhóm lập một nhóm mới. Thế là lại bắt đầu lại từ đầu. Này, làm thế này này, đầu tiên vào ứng dụng............"
Nghe qua thì toàn là mấy chuyện tán gái chẳng có tí bổ bói gì.
'Đến tận đây rồi mà còn muốn làm mấy trò đó sao.'
Vừa thầm khinh bỉ vừa ăn cơm, tôi chợt để ý đến Seon-ah ở đối diện.
Em ấy chẳng ăn uống gì, cứ ngập ngừng dầm dầm mấy hạt cơm.
Có vẻ em ấy vẫn lo lắng chuyện tôi bỏ mặc mấy đứa kia mà đi.
Đúng là trong số các thành viên, người duy nhất còn nghĩ cho cái tổ chức này chỉ có mỗi Seon-ah.
Nếu đến cuối cùng chỉ được dẫn theo một người, thì đương nhiên người đó phải là Seon-ah.
"Đừng lo lắng quá, Seon-ah. Cùng lắm thì chỉ có hai đứa mình đi thôi."
"Ơ, ớ............?"
Seon-ah ngơ ngác ngẩng đầu lên.
"Chỉ hai đứa mình............?"
"Ừ."
"Tại sao chứ?"
"Nếu bọn chúng cứ cãi nhau rồi làm theo ý mình, thì đành phải dắt theo người mình ưng ý thôi chứ biết sao giờ."
"......"
Seon-ah ngơ ngác nhìn tôi.
"Chỉ có cậu với tớ............?"
"Đúng rồi."
"Không có Ha-yoon............?"
"......"
Tôi nắm rồi mở bàn tay một lúc, sau đó gật đầu.
"Ừ. Không có Ha-yoon, chỉ có cậu và tớ."
"......"
Thành thật mà nói, Ha-yoon cũng chẳng làm gì ngoài đứng xem đánh nhau rồi cười.
Dù có gạch tên cậu ấy ra thì cậu ấy cũng chẳng có cớ gì mà oán trách.
'Với tính cách của cậu ấy thì chắc cũng chẳng thèm chấp nhặt chuyện đó đâu.'
Dù có bảo gạch tên cậu ấy ra, cậu ấy cũng chỉ vén tóc một cái rồi nói 'Thế à? Joon xấu tính thật đấy' rồi quay lưng đi mất thôi.
"Chỉ hai đứa..."
Gương mặt Seon-ah bỗng ửng hồng.
Thế rồi em ấy lại tỏ ra hơi lo lắng.
"Bọn mình bây giờ... có đang suy nghĩ đúng đắn không nhỉ............?"
"Đúng đắn? Cái gì cơ?"
"Không bị cuốn vào truyện ma chứ............"
Cô tiểu thư Seon-ah nhỏ nhắn ngập ngừng.
Nhìn ngắm mái tóc ngắn đáng yêu của em ấy, tôi cảm thấy mình giống như một người anh trai đang dẫn cô em họ đi ăn cơm vậy.
Tôi lập tức gật đầu, nở một nụ cười tự tin bảo em ấy đừng lo:
"Không sao đâu. Lần trước khi chúng ta cùng cảm thấy điều bất thường, vừa bước ra khỏi quán trọ là cảm xúc lập tức trở lại bình thường mà. Giống như lúc đó, những chuyện xảy ra từ sáng nay đều ở bên ngoài quán trọ, nên chắc chắn không chịu ảnh hưởng của truyện ma đâu."
"Đúng nhỉ............?"
Seon-ah gật gù nhưng vẫn nheo mắt lại.
"Chỉ là thấy mọi người ai cũng nhạy cảm quá............"
"Đã bảo là không sao mà. Cứ tin tớ."
Chẳng hiểu sao tôi lại tự tin tuyên bố như thế.
Seon-ah đang ngồi yên lặng có vẻ đã bị thuyết phục nên gật đầu, rồi lại cúi mặt ửng hồng bắt đầu ăn cơm.
Và thực ra, tôi cũng chẳng cần mấy thành viên kia.
Cái cuộc thi vớ vẩn này, với năng lực quay ngược thời gian của tôi thì dù có trải qua vài lần thử sai đi nữa, việc giành giải nhất một mình cũng là điều cầm chắc trong tay.
Dắt bọn họ đi cùng chẳng qua là vì tiện thể họ cũng biết về truyện ma, tôi nghĩ biết đâu lúc gặp Cheon Seung-jae và đi tham quan trụ sở chính lại thu thập thêm được điều gì đó. Chứ tuyệt đối không phải không có bọn họ thì tôi không đoạt giải được.
Bởi vì tôi sở hữu năng lực quay ngược vô địch, giác quan nhạy bén tuyệt vời, cùng đủ loại năng lực khác nữa.
'Nhân cơ hội này làm gương cho bọn họ cũng không tồi.'
Mấy thành viên lúc nào cũng chỉ nghĩ tôi sẽ gánh vác mọi chuyện mà chẳng thèm quan tâm đến sự êm đẹp của câu lạc bộ.
Thoạt nhìn thì có vẻ như đang nhiệt tình đi theo, nhưng thực chất mỗi người đều chỉ mang theo động cơ cá nhân.
Những người thực sự lo lắng cho sự tồn vong của câu lạc bộ này, ngoài Seon-ah trước mặt ra thì chẳng còn ai cả.
Seon-ah rất giống tôi.
Những đứa khác ngoài câu lạc bộ ra đều có sở thích riêng hoặc cuộc sống riêng của chúng.
Không có Câu lạc bộ Truyện Ma thì Kyeong-won vẫn là cậu chủ nhà giàu vào một trường đại học tốt.
Không có Câu lạc bộ Truyện Ma thì Deok-hoon vẫn thong thả sống đời chơi game một mình.
Không có Câu lạc bộ Truyện Ma thì Jin-hee vẫn tận hưởng cuộc sống 'inssa' nổi bật cùng đám bạn đại ca.
Không có Câu lạc bộ Truyện Ma thì Ha-yoon vẫn là tiểu thư của Giáo đoàn bước đi trên con đường thành công sẵn có.
'Thế nhưng hai chúng tôi............'
Thế nhưng Seon-ah trước mặt và tôi.
Đối với chúng tôi, Câu lạc bộ Truyện Ma này chính là toàn bộ cuộc sống.
Chúng tôi nếu không có câu lạc bộ thì chẳng là cái gì cả.
Tôi trước khi mang định mệnh cứu rỗi thế giới ở đây thì thực sự chỉ là một kẻ chẳng có gì đặc biệt.
Bạn bè chẳng có mấy, học hành xoàng xĩnh.
Chẳng có sở thích gì lớn lao, cũng chẳng có ước mơ gì cao xa, cứ thế sống một cuộc đời mờ nhạt.
Và Seon-ah trước mặt cũng vậy.
Bố mẹ mất sớm, sống trong cảnh bị bắt nạt suốt thời gian dài, Câu lạc bộ Truyện Ma—nơi em ấy lần đầu tiên trong đời có những người bạn, lần đầu tiên cảm nhận được thuộc về một nơi nào đó—đã trở thành toàn bộ cuộc sống của em ấy.
'Thế nhưng bọn chúng thì không như vậy.'
Dạo này khi chuẩn bị cho cuộc thi, đó là những gì tôi thấy ở các thành viên.
Jin-hee coi câu lạc bộ như sân chơi.
Kyeong-won dùng cuộc thi lần này làm công cụ thực hiện ước mơ dở dang của bản thân rồi nổi giận điên loạn.
Và từ Deok-hoon thản nhiên hành động theo nhịp độ riêng bất chấp có bảo tới câu lạc bộ hay không, cho đến Ha-yoon đứng nhìn tất cả rồi mỉm cười chẳng biết đang nghĩ gì.
"Giờ tớ chỉ còn mỗi cậu thôi, Seon-ah."
"......"
"Nếu bọn chúng cứ tiếp tục cãi nhau làm loạn theo ý mình, thì mặc kệ chúng nó rồi hai đứa mình tự đi."
Seon-ah ửng đỏ mặt, chầm chậm gẩy từng hạt cơm.
Ăn cơm xong quay lại phòng tự học, nhân sự còn lại chỉ còn mỗi Kyeong-won và Jin-hee.
"Mấy đứa kia đâu?"
"Méo biết."
Kyeong-won đáp với khuôn mặt giận dữ, tay vẫn thao tác laptop.
Muốn biết cậu ta đang làm gì, tôi nhìn lên màn hình chiếu từ máy chiếu thì thấy cậu ta đang một mình làm PPT.
Jin-hee ngồi bên cạnh, gác cả hai chân lên hai chiếc ghế, vừa ngồi vừa bấm điện thoại.
"......"
"......"
Tôi đứng cạnh màn hình chiếu, khoanh tay lặng lẽ nhìn Jin-hee.
Với khuôn mặt cộc lốc, cậu ấy cứ dán mắt vào điện thoại chẳng buồn thèm nhìn tôi lấy một cái.
Ngay sau đó, Seon-ah khẽ liếc nhìn thái độ của tôi rồi nhanh chân chạy sang một góc chọn một chỗ ngồi thích hợp.
"......"
"......"
Cứ thế, chỉ có tiếng Kyeong-won gõ phím laptop.
Thỉnh thoảng có tiếng còi xe ngoài cửa sổ vang lên.
Và sự im lặng gượng gạo bao trùm lấy phòng Seminar.
Đúng lúc đó, Jin-hee bỗng phụt cười thành tiếng:
"Buồn cười vãi chưởng............"
Chắc là vừa xem được cái gì thú vị trên điện thoại nên tự nhiên ngồi cười khẩy một mình.
Khuôn mặt đó hoàn toàn không hề nhận ra sự thật rằng tôi đã chắp tay nhìn cậu ấy suốt từ nãy đến giờ.
'Buồn cười à? Cười được sao?'
Vừa mới lúc nãy các thành viên đánh nhau không khí nát bét ra rồi cơ mà?
'Tại sao ai cũng vô cảm thế nhỉ?'
Tôi bắt đầu hiểu được một chút tâm trạng của Kyeong-won.
Giống như tôi tức giận vì các thành viên không nghĩ đến sự tồn vong của câu lạc bộ, Kyeong-won chắc cũng tức giận vì dẫn dắt chuẩn bị cuộc thi mà Deok-hoon lại không chịu hợp tác.
Tất nhiên, việc cậu ta điên cuồng vì cơ hội thực hiện ước mơ chưa thành rồi phản ứng thái quá làm hỏng bầu không khí câu lạc bộ cũng là một phần.
Dù sao đi nữa, đứng ra gánh vác kéo mọi người đi mà những người theo sau lại phản ứng vô cảm thì đúng là chuyện đáng tức giận.
'Dù vậy thì việc chửi thề gào thét như thế tuyệt đối là điều không được làm.'
Tôi chưa bao giờ xử lý công việc theo cách đó cả.
'... Mấy đứa còn lại không đến à?'
Tôi đứng chờ Deok-hoon và Ha-yoon thêm một lúc, rồi chỉ biết thở dài đóng cửa lại.
Cạch-
"... Phù. PPT làm đến đâu rồi?"
Dần dần tôi cũng muốn dàn xếp bầu không khí để bắt tay vào làm chung nên cất tiếng hỏi.
Kyeong-won tuy mặt vẫn hầm hầm nhưng vốn dĩ cậu ta không giận tôi, nên tôi hỏi gì cậu ta cũng đáp lời tử tế:
"... Tạm thời được khoảng hai phần ba. Đến trưa chắc là tạm xong."
"Đến trưa? Tất cả luôn à?"
"Dĩ nhiên là chưa hoàn thiện hẳn."
Thằng ranh đẩy đẩy gọng kính:
"Chỉ dùng tạm để lúc tụi mình tập thuyết trình thôi. Còn muốn làm chỉn chu thêm hiệu ứng chuyển động, mỗi lần click chuột chỉ hiện ra đúng một câu tương ứng với phần phát biểu thì phải đến chiều mới xong."
"... Thế thì tạm thời chúng mình cứ nhìn PPT Kyeong-won chuẩn bị mà học thuộc nội dung đi. Lee Jin-hee, cất điện thoại đi."
Thấy vậy Jin-hee bĩu môi cất điện thoại vào.
'Thật sự sao nhìn cái gì cũng chướng mắt thế nhỉ?'
Cứ ngoan ngoãn hợp tác không được à, sao cứ phải bĩu môi bĩu mỏ thế.
Mấy chuyện vốn dĩ có thể cười xuề xòa cho qua thì hôm nay cái gì tôi nhìn cũng thấy không vừa mắt.
Trong bầu không khí căng thẳng đó, chúng tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào màn hình PPT mà Kyeong-won đang chiếu lên.
"Bức hình trên màn hình hiện tại. Seon-ah ơi, cậu hiểu không?"
"Ừ ừ, lực tác động theo ba hướng đúng không............?"
"Đúng rồi, với lại—" Cứ như thế khoảng 30 phút sau, Deok-hoon đẩy cửa bước vào.
Két-
"......"
Chắc là vừa đi ăn về, Deok-hoon đeo tai nghe ngơ ngơ nghe nhạc với khuôn mặt vô cảm.
Cậu ta đi qua chúng tôi hướng về phía cửa sổ rồi tự chọn một chỗ ngồi xuống.
Kyeong-won trừng mắt nhìn cậu ta một chút, nhưng ngay sau đó lại mím chặt môi tiếp tục tập trung vào công việc.
"......"
Rồi lại 1 tiếng nữa trôi qua.
'... In Ha-yoon không đến à.'
Dù đã bàn chuyện bỏ hết chỉ dắt Seon-ah đi, nhưng đó chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ nếu bọn chúng cứ tiếp tục như thế này.
Dù sao thì tôi cũng đã ráng chờ để kéo cả đám đi chung, nhưng sắp đến giờ trưa rồi mà Ha-yoon vẫn chẳng thấy đâu.
Cuối cùng chịu hết nổi, tôi bật dậy khỏi ghế:
"Mọi người ơi, tớ đi tìm Ha-yoon—" Đang định nói gì đó quay lại nhìn thì Seon-ah và Jin-hee đã ngủ gật từ đời nào.
Deok-hoon thì đeo tai nghe dán mắt ra ngoài cửa sổ.
'BÀI TẬP NHÓM ĐM THẬT SỰ............'
Cảm giác như đang trải nghiệm trước cơn ác mộng bài tập nhóm ở đại học, nơi chỉ có người gánh team mới làm việc.
Tôi thở dài một tiếng "Phù", dặn dò sơ qua cho mỗi Kyeong-won rồi bước ra khỏi phòng:
"Tớ đi tìm In Ha-yoon đây."
"......"
Thằng ranh vừa gõ phím vừa gật đầu.
Tôi rời khỏi phòng tự học đi lên quán trọ tầng trên.
-[Quán trọ Noryangjin]- Cứ thế tôi đẩy cửa kính lối vào, sải bước đi vào bên trong tìm phòng.
'... Ơ kìa.'
Cửa phòng Ha-yoon đã mở sẵn một nửa.
"... In Ha-yoon?"
Lại gần ngó vào bên trong thì căn phòng đã dọn dẹp sạch sẽ trống trần.
Có vẻ Ha-yoon đã thu dọn hành lý đi về nhà luôn rồi.
"......"
"... Điên rồi chắc, thật sự............"
Đứng trước cửa phòng lầm bầm, ngay lập tức cánh cửa phía sau lưng tôi kêu két một tiếng mở ra.
Ngoảnh lại nhìn thì thấy một chị đeo kính độ dày đang đưa ngón tay lên môi làm dấu "Suỵt".
Tôi lúc này coi như chẳng còn tâm trí đâu nữa, trừng mắt nhìn chị ta một cái rồi quay lưng đi tiếp.
Két-
"Xong rồi Hội trưởng. Giờ chỉ cần tập thuyết trình nữa thôi."
Không hề ngẩng đầu lên, Kyeong-won vừa nhìn laptop vừa nói, rồi chợt nhận ra tôi chỉ đi có một mình:
"In Ha-yoon đâu?"
"Về rồi. Về nhà rồi."
"......"
Nét mặt cậu ta lại bắt đầu run lên bần bật.
Sau đó, cậu ta bực bội click chuột thô bạo đưa màn hình PPT lên đầu trang, rồi thẳng tay xóa sạch phần ghi tên [10317 In Ha-yoon] trong danh sách thành viên.
Rối cậu ta ngẩng đầu lên đe dọa các thành viên còn lại:
"Mấy người mà không làm đàng hoàng tớ cũng xóa tên luôn đấy. Tự mà biết đường."
"Ừ~" Chỉ có Jin-hee đáp lại với giọng uể ả, còn Deok-hoon đeo tai nghe chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Lúc này Seon-ah mới giật mình tỉnh ngủ, dụi dụi mắt ngẩng đầu lên.
Tôi thở dài, thầm lầm bầm trong lòng hướng về phía Kyeong-won:
'... Đó là câu tớ mới là người nên nói đấy, Ahn Kyeong-won. Nếu cậu cứ tiếp tục hống hách như thế, tên tớ gạch... sẽ là tên cậu đấy.'
Hiện tại tôi cho phép cậu ta có chút quyền hạn dưới danh nghĩa dẫn dắt cuộc thi khoa học.
Nhưng nếu trong hoàn cảnh bình thường mà làm thế này, mũi hòn đạn sẽ chĩa thẳng vào chính Kyeong-won.
Dù sao thì như đã nói với Seon-ah lúc nãy, cuộc thi này một mình tôi đi chỉ cần dùng tốt năng lực quay ngược thời gian là chắc chắn giật giải nhất.
Thế nhưng việc tôi cố tình dắt các thành viên đi cùng là để tạo sự đoàn kết cho câu lạc bộ và mở rộng tầm mắt cho bọn họ.
Chính Kyeong-won lại vì quá chú trọng vào việc chuẩn bị cuộc thi mà tự tay phá hỏng mục đích đoàn kết đó.
Dù sao thì nếu sáng nay cậu ta không bộc phát vô cớ nổi giận với Deok-hoon, tình hình đã không đi đến nông nỗi này.
Gắt gỏng với nhau, nổi giận với nhau, rồi một người bỏ về nhà............
Tôi đau cả đầu không biết phải dọn dẹp cái đống bãi chiến trường này thế nào, nhưng trước mắt bên ngoài vẫn phải tiếp tục chuẩn bị cho cuộc thi.
"Nào, tạm thời cứ chiếu cái PPT mà Kyeong-won làm xong lên đã, trước tiên xem ai sẽ đại diện thuyết trình phần đầu, để xem năng lực thế nào. Lần lượt từng người bước lên cầm micro thuyết trình xem sao."
"Ầm~ Cái gì đó nhỉ."
Jin-hee đứng trước bục giảng nheo mắt ngoái lại nhìn màn hình phía sau.
"Bản lề từ tính?"
"Loại."
Ngay lập tức đến lượt Seon-ah đổi chỗ.
"Ơ, xin chào mọi người... Em là Yoon Seon-ah lớp 1-3..."
Đang nói dở thì Seon-ah ấp úng dừng lại.
Tôi hất cằm ra hiệu cho em ấy tiếp tục.
Thế là Seon-ah vội vã gật đầu rồi lại rì rầm cái gì đó:
"Em là Yoon Seon-ah............ Nội dung bọn em thuyết trình lần này là............"
"......"
Cuối cùng, Kyeong-won đứng quan sát một lúc liền lắc đầu:
"Không ổn rồi, Hội trưởng."
"Seon-ah vất vả rồi. Tạm thời về chỗ đi."
"Ừ, ứm."
"Nào, tiếp theo là Deok-hoon."
"......"
"Oh Deok-hoon?"
Tôi quay lại gọi cậu ta, nhưng Deok-hoon đeo tai nghe chỉ dán mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sắc mặt Kyeong-won lập tức biến đổi vô cùng đáng sợ.
Tôi lại lấy giọng lớn gọi cậu ta:
"Deok-hoon à! Lên đây cái xem nào, để xem cậu thuyết trình thế nào!"
Lúc này cậu ta mới từ từ quay đầu lại, tháo tai nghe ra.
Liếc nhìn màn hình và chúng tôi một chút, cậu ta lắc đầu vẻ như không muốn làm.
"Không thuyết trình à?"
"Đằng nào tớ cũng không khéo ăn nói, phần thuyết trình nội dung chính đại diện thì cứ giao cho người khác đi."
"Thế à? Được rồi. Sau này tập luyện trả lời câu hỏi cho tốt là được."
Đang định xua tay cho qua thì...
Kyeong-won với khuôn mặt vặn vẹo bực tức bật dậy khỏi ghế.
"Không thích làm thì khỏi làm."
Nói rồi cậu ta sải bước tiến về phía laptop, mở lại màn hình đầu tiên rồi thẳng tay xóa dòng chữ [10312 Oh Deok-hoon].
Lần này tôi không nhẫn nại nữa mà bật dậy khỏi chỗ:
"Này, làm cái gì đấy! Cậu ấy chỉ bảo không thuyết trình phần nội dung chính thôi mà!"
"Cậu ta bảo không thích làm còn gì. Thế thì phải xóa đi chứ."
"Dừng lại đi!"
Tôi gào lên hướng về phía Kyeong-won:
"Đằng nào phần thuyết trình nội dung PPT cũng chỉ cần một người đại diện làm thôi mà! Những người còn lại chỉ cần luyện tập trả lời câu hỏi của ban giám khảo phía sau thôi! Cậu ấy chỉ bảo không thuyết trình phần nội dung chính đại diện thôi, tự dưng cậu lại làm cái trò gì đấy!"
"Bảo không thích thì xóa thôi, Hội trưởng."
Kyeong-won giận dỗi sửa lại PPT.
Deok-hoon đứng sau lặng lẽ nhìn cảnh đó, cuối cùng thở dài một tiếng "Phù" rồi đứng dậy:
"Tớ về nhà đây."
"Này, đi đâu đấy!"
"Bảo nó một mình làm cho tốt đi."
Cứ thế cậu ta phớt lờ tôi đang ngăn cản mà mở cửa bước ra ngoài.
Nghe giọng điệu nghiêm túc thế kia, có vẻ cậu ta cũng thực sự muốn quay lưng bỏ đi rồi.
"......"
"......"
Deok-hoon đi rồi, sự im lặng lại bao trùm lấy phòng Seminar.
Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng click chuột thô bạo của Kyeong-won đang chỉnh sửa PPT.
Nhìn Kyeong-won như thế, cuối cùng tôi cắn chặt môi:
"...... Ahn Kyeong-won, vừa vừa phai phải thôi."
"Tớ làm gì sai chứ, Hội trưởng."
Ánh mắt cậu ta vẫn dán chặt vào màn hình laptop, hai tay vô thức bận rộn di chuyển:
"Ngày nào cũng đi trễ, đến ngày sát cuộc thi ở lại tập trung cũng nằm ngủ tiếp, chẳng phải là lỗi của bản thân cậu ta sao?"
"......"
"Với lại bảo làm thử thì cũng phải làm màu làm cờ một chút chứ, Seon-ah với Jin-hee đều làm rồi mà cậu ta là cái gì mà đòi rút? Cậu ta không có tâm làm đâu, Hội trưởng. Thế thì gạch tên đi chứ. Người ta đã không muốn làm rồi."
"Này."
Tôi hạ thấp giọng trần xuống lầm bầm:
"Ahn Kyeong-won. Cậu cũng dọn đồ đi ra ngoài luôn đi."
"......!"
Nghe câu đó, ngón tay cậu ta khựng lại giật thót một cái.
Cậu ta rời mắt khỏi laptop từ từ ngẩng đầu lên:
"...... Nói thật đấy à, Hội trưởng?"
"Ừ."
Tôi gật đầu:
"Cậu bây giờ quá trớn rồi đấy. Quyết định đó là việc của một Hội trưởng như tớ, không phải là việc cậu thích làm gì thì làm."
"......"
"Như tớ đã nói trước đây, cậu nghĩ tớ sợ không đoạt giải nên mới dắt mấy cậu đi cùng à?"
Ahn Kyeong-won cắn chặt môi run bần bật.
Tôi thẳng thừng tạt gáo nước lạnh vào mặt cậu ta:
"Đừng có ảo tưởng, Ahn Kyeong-won. Tớ một mình đi cũng đoạt giải nhất."
"......"
Đó cũng là câu tôi từng trả lời khi Kyeong-won hỏi ở phòng câu lạc bộ trước đây.
Trước câu hỏi liệu có dắt cả Seon-ah, Jin-hee, Deok-hoon đi cùng không, tôi đã trả lời không hề do dự một giây nào.
"Cậu nghĩ tớ nhiều tình cảm nên mới dắt mấy đứa học kém đi cùng à? Không. Là vì tớ muốn dắt mấy cậu—những người biết về truyện ma—đi cùng để đối mặt với Clover. Hiểu chưa? Mục đích không phải là cái giải thưởng, mà bản thân việc tất cả cùng đi mới là mục đích."
"......"
"Mấy cái giải thưởng vớ vẩn này? Một mình tớ là quá đủ rồi. Thế nhưng bây giờ cậu đang làm cái trò gì đấy? Đuổi hết đám bạn đi rồi gào thét nổi gắt vì chúng nó không chịu làm theo ý cậu."
"Cái đó là tại nó—"
"Cái gì, đi trễ thì sao? Bực mình thì được quyền chửi thề rồi đuổi thành viên nhóm đi à?"
"......"
"Nói thật nhé, cậu chẳng coi Clover hay sự hòa hợp của câu lạc bộ ra cái gì đúng không? Từ dạo thầy chủ nhiệm hỏi có muốn vào lớp chuyên không, lúc đó cậu không thèm bàn bạc với tớ mà đã vội gật đầu đồng ý là tớ đã nhìn ra rồi. Cậu chỉ coi cuộc thi này là mục đích để đoạt giải thực hiện ước mơ chưa thành của cậu thôi. Thế nên giờ đám kia không hợp tác cậu mới điên lên thế này."
"......"
"Biến đi. Để tớ cho cậu thấy không có cậu mọi chuyện vẫn chạy tốt."
"H-Hội trưởng............"
Kyeong-won đang đanh mặt lại từ từ đứng dậy.
Cứ đứng yên như thế một lúc, đột nhiên cậu ta run rẩy:
"... H-Hội trưởng. Xin lỗi nhưng tớ ở lại có được không............?"
"Biến đi."
"... T-Tớ xin lỗi. Giờ tớ sẽ đuổi theo Deok-hoon để xin lỗi."
"Đã bảo biến đi."
"......"
Thằng ranh run rẩy một lúc.
Lại mở miệng nói tiếp:
"... Ch-Chỉ là đuổi đi lúc này thôi đúng không? Ngày mai thi đấu vẫn tham gia cùng nhau đúng không?"
"Cậu có ý định đó mà lại đi xóa tên Deok-hoon với Ha-yoon à?"
"......"
"Ngày mai xong việc thì cứ về nhà đi. Như các học sinh khác. Từ giờ không cần tập hợp ở phòng câu lạc bộ để chuẩn bị thi đấu nữa đâu."
"...... Đ-Đừng làm vậy mà, Hội trưởng. Không, tại sao............"
"Này."
Tôi trừng mắt hạ thấp giọng trần xuống:
"Biến đi. Tưởng tớ đùa à?"
"......"
Nghe vậy, thằng ranh đứng đó tay run cầm cập từ từ cúi đầu xuống, rồi đột nhiên bịch một cái quỳ gối xuống sàn.
Cứ thế Ahn Kyeong-won vừa run rẩy van xin vừa quỳ gối bò lại phía tôi:
"H-Hội trưởng. Tớ xin lỗi. Chắc tớ bị điên rồi. T-Tớ sẽ xin lỗi. Tớ hơi nhạy cảm quá. Nhé? T-Tớ nhất định phải tham gia cuộc thi này. Nhé? Tớ nhất định phải đi, bố tớ cũng bảo ngày thi đấu sẽ đến xem mà. B-Bố tớ đã biết là tớ được đi rồi, Hội trưởng, tớ xin cậu. Tớ xin cậu nên đừng đuổi tớ đi. G-Giờ tớ sẽ đi xin lỗi Deok-hoon, nhé? C-Cả Ha-yoon nữa, tất cả tớ sẽ............"
"Bao nhiêu tuổi rồi mà còn gọi bố. Muộn rồi."
"H-Hội trưởng, không phải, tớ không có ý đó—" Kyeong-won lắc đầu lia lịa, người run bần bật.
Tôi không đành lòng nhìn tiếp nên thở dài gọi Jin-hee:
"Lee Jin-hee. Tống cổ nó ra ngoài."
"Ừ."
Jin-hee lập tức đứng dậy sải bước tới, túm lấy gáy Ahn Kyeong-won đang quỳ bò dưới sàn nhấc bổng lên.
Cứ thế cậu ấy lôi xông xốc thằng ranh ra khỏi phòng Seminar, còn Kyeong-won thì giãy giụa vùng vẫy không muốn bị lôi đi:
"Hội trưởng! Hội trưởng! Tớ xin lỗi! Tớ xin lỗi! Tớ điên rồi! Tớ xin lỗi! Xin lỗi............"
"Phùuuuu............"
Jin-hee bực mình giật mạnh Kyeong-won đang bám chặt vào tường ở khe cửa.
Ngay sau đó thấy khách ở các phòng khác ngó đầu ra nhìn vì ồn ào, cậu ấy thấy xấu hổ nên càng kéo mạnh Kyeong-won hơn rồi chửi thề:
"A~ Thật sự đừng làm trò xấu mặt nữa coi cái thằng này. Bỏ tay ra, không bỏ ra à?"
"Ác, ác............"
"Nào, về nhà thôi~" Cứ thế Jin-hee gần như vác Kyeong-won đi ra ngoài.
Một thằng mắm kính cận thiếu vận động bị một Jin-hee cơ bắp săn chắc vác đi thì tha hồ mà giãy giụa vô ích.
"Hội trưởng! Hội trưởng! Hội trưởng............"
"Về nhà thôi nào~ Về nhà rửa mặt cho tỉnh táo lại đi nào~" Tiếng hai người xa dần.
Tôi trút một hơi thở dài muộn phiền.
"Phùuuuu............"
Trong phòng Seminar đã trở lại vẻ yên tĩnh.
Seon-ah với nét mặt đầy sợ hãi bước lại gần tôi:
"Joon ơi............"
"......"
Cô tiểu thư ngập ngừng một lúc rồi khẽ kéo kéo tay áo tôi.
"......"
"......"
Cứ thế chỉ còn hai đứa chúng tôi đứng im lặng trong phòng Seminar.
Đột nhiên từ ngoài cửa sổ vạch ra tiếng Kyeong-won gào khóc thảm thiết vọng lại, khiến cả hai cùng ngoái đầu nhìn ra:
'Hội trưởng! Hội trưởng! Hội trưởngggg............'
Tôi cùng Seon-ah bước lại gần nhìn xuống cửa sổ, ở bên dưới là hình ảnh Kyeong-won đang bị Jin-hee khống chế tống áp giải lên xe taxi.
'Hội trưởng! Hội trưởng!! Á á á k............'
'Bác tài ơi, cho xuống trước ga Sinlim nhé. Cháu trả gấp đôi tiền nên giữa đường bác đừng dừng lại nhé.'
'Hội trưởnngg! Hội trưởng! Á á á á k............'
"......"
Hai chúng tôi lặng lẽ nhìn xuống từ trên cao.
Seon-ah lại khẽ níu lấy tay áo tôi.
Cảm nhận được lực kéo nhẹ nhàng đáng yêu, tôi ngoái nhìn góc mặt nghiêng của em ấy. Một Seon-ah với khuôn mặt ửng hồng mang biểu cảm phức tạp hiện ra: vừa lo lắng cho câu lạc bộ bị tan rã, nhưng một phần nào đó lại thấy vui vì được ở lại một mình với tôi.
"... Dù sao thì nó cũng bỏ lại laptop rồi."
Phía sau, chiếc laptop vẫn đang kết nối với máy chiếu hiện màn hình PPT.
Tôi nghĩ thầm trước tiên phải copy cái PPT này vào email của mình đã, rồi lại cất tiếng thở dài.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn