Chương 177: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (15)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~34 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Chủ Nhật, ngày 26 tháng 5 năm 2019, 03: 19] [Lee Joon - Lần thứ 2] [Điểm Truyện ma: 581] [Tỷ lệ nhân quả: 32%] [Còn D-1 đến vòng sơ loại Triển lãm Khoa học cấp trường]
"Phùu."
Chẳng mấy chốc, Jin-hee đã thay xong quần áo rồi bước vào bên trong quầy lễ tân.
Cậu ấy mặc chiếc quần đùi hồng Dolphin cùng chiếc áo ba lỗ màu trắng mà tôi đã thấy trước khi đi ngủ.
Nói thật thì tôi cũng chẳng phân biệt nổi nó khác gì so với đồ lót nữa.
"...... Đến rồi à?"
"......?"
Khi tôi gượng gạo cất lời chào trong lúc ngồi đợi bên trong, Jin-hee khép cửa lại rồi nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc.
"Cậu vẫn còn ở đây à? Làm gì đấy, sao không về phòng đi?"
"Thì tớ đợi cậu mà......"
"Đợi làm cái gì."
"Định rủ cậu cùng xem cái này......"
Tôi chìa ngón tay chỉ về phía màn hình máy tính với vẻ mặt ngượng ngùng.
Ở đó, một đoạn video đang ở trạng thái chờ phát, như thể đang đợi bàn tay chúng tôi ấn vào.
Jin-hee giật mình một cái rồi hơi ngả đầu ra sau.
Sau đó, cậu ấy cất giọng bằng một tông giọng hơi mảnh hơn bình thường, chứ không còn là giọng điệu cộc lốc quen thuộc.
"...... Này, nghe này."
"... Ừ."
Cố gắng cất cái giọng mảnh khảnh mà bản thân không hay dùng chắc làm cậu ấy vướng cổ họng, nên cậu ấy khẽ hắng giọng "khẹc khẹc" một cái.
Giọng nói của Jin-hee sau khi được chỉnh lại nghe nữ tính đến không ngờ.
"...... Hai đứa cùng xem mấy cái này chẳng phải hơi sớm quá sao?"
"Quả nhiên là thế đúng không?"
Nói xong câu đó, Jin-hee đứng ngẩn ngơ ra. Còn tôi thì cứ ngồi trố mắt nhìn.
"......"
"......"
Sau một hồi im lặng, Jin-hee khẽ phồng má tỏ vẻ không hợp chút nào rồi tựa lưng vào tường.
Tôi lại lịch sự giơ tay chỉ vào màn hình máy tính lần nữa:
"Sit down đi. Xem cùng nhau nào."
"......"
Thế nhưng Jin-hee lại càng phồng má to hơn, giậm chẫn phụng phịu tựa sát hơn vào tường.
Cái dáng vẻ kỳ quặc không hề hợp với một cô nàng ngổ ngáo khiến tôi phải suy nghĩ một lúc.
'Cậu ấy đang nghĩ cái video này là cái quái gì thế nhỉ.'
Sau một thoáng im lặng, tôi cẩn trọng lên tiếng:
"... Không phải cái thứ kỳ quặc đâu. Là video kinh dị đấy."
"......"
Jin-hee tựa lưng vào tường, nheo mắt nhìn tôi.
"Hiểu lầm rồi. Đây là video lành mạnh mà."
"......"
"..."
"... Này cái con nhỏ này, thật sự không phải mấy cái đồ đồi dụy đâu! Lại đây xem đi!"
"A~ Đừng có to tiếng xem nào......"
Lúc này Jin-hee mới cằn nhằn rồi đẩy lưng rời khỏi tường.
"Cái chú lúc nãy lại mò sang bây giờ. Đừng có lớn tiếng."
"... Thế thì lại đây mà xem nhanh lên."
"Tới đây, tới đây."
Rốt cuộc Jin-hee cũng chịu từ bỏ vẻ mặt phụng phịu kỳ dị đó, đi đến bên cạnh tôi rồi cúi đầu xuống.
"Cái gì đây. Giải thích xem."
"Đọc file ghi chú bên cạnh là biết. Kyeong-won đã ghi chép lại rất rõ ràng rồi."
"Hừm."
Nhờ cúi đầu sát bên cạnh tôi để nhòm vào màn hình, mái tóc của Jin-hee xõa xuống vai tôi.
Khác với mái tóc đen mượt mà, bồng bềnh cọ vào làm nhột gò má của Ha-yoon, tóc của cậu ấy vì nhuộm nhiều nên khô xơ và có hơi đâm chích nhẹ.
"Xê tóc ra chút..."
"Đứng yên xem nào. Nhột à? Để tớ đọc tý đã."
Ngay sau đó, Jin-hee đọc đoạn ghi chú mà Kyeong-won mở sẵn bên cạnh video.
"... Nếu như không phải Hội trưởng mà là các thành viên khác đọc được tin nhắn này thì hãy cân nhắc trước khi xem nhé... Xem một mình lúc gác đêm có thể sẽ rất sợ đấy......? Điên thật. Này, cậu sợ xem cái này một mình nên mới đứng đợi tớ đấy à?"
Jin-hee quay sang nhìn tôi như thể cạn lời.
Tôi hơi quay mặt sang hướng khác.
"...... Ai mà chẳng có thứ mình sợ chứ."
"Giỏi lắm, đồ điên này......"
Jin-hee—người đã trở lại với biểu cảm và giọng nói thường ngày—vỗ bốp vào vai tôi một cái.
"Đàn em của cậu mà nhìn thấy cảnh này chắc nó vui lắm đấy."
"... Đàn em nào của tớ?"
"Ngay trước mắt chứ đâu."
Cậu ấy dùng cằm hất về phía file ghi chú do Kyeong-won để lại.
'Đàn em của mình là Kyeong-won sao.'
Nghĩ lại thì, thằng cu đó đương nhiên nghĩ rằng nếu là tôi thì có thể xem một mình nên mới để lại file ghi chú như thế.
Rốt cuộc trong đầu Ahn Kyeong-won, tôi là cái thể loại người như thế nào vậy chứ.
"Trật tự đi, giờ tớ bật đây."
"Ừ."
"Nghe bảo sợ lắm đấy nên đừng có mà bỏ chạy đấy nhé."
"Bật nhanh lên giùm cái."
"Ok. Ba, hai, một."
Tách- Tôi nhấn phát video đầu tiên từ năm 1999—đoạn video cổ nhất trong số những video kỳ dị được ghi lại tại quán trọ này mà Kyeong-won đã phục hồi.
Ngay khi ấn phát và màn hình bắt đầu chạy, tôi lập tức lấy hai tay che chặt mắt lại.
Một phần vì sợ, phần khác vì ông chủ có vẻ đã tự sát sau khi xem cái này.
'Để Jin-hee xem trước đã.'
Xin lỗi nhé, Jin-hee......
Nhưng tớ tin cậu. Nếu là cậu thì chắc sẽ không sao đâu......
Tôi che mắt lại như thế, chỉ có Jin-hee là lặng lẽ theo dõi video.
Một lúc sau không thấy cậu ấy có phản ứng gì lớn, tôi khẽ hé một khe nhỏ giữa các ngón tay, liếc mắt nhìn rồi hỏi cậu ấy:
"Xuất hiện chưa? Ma ra chưa?"
"Chưa."
Jin-hee đáp với khuôn mặt không cảm xúc.
Đúng là cậu ấy chẳng biết sợ là gì.
Tôi lại khẽ hé rộng các ngón tay đang che mắt ra một chút rồi hỏi tiếp:
"Ma ra chưa? Ma ra chưa?"
"A~ Đừng có nhí nhố nữa coi, trước khi ăn đấm đấy... Ơ? Uầy."
Vẻ bực bội trên mặt Jin-hee đột nhiên thay đổi.
Ngay sau đó, cậu ấy vừa nhìn màn hình vừa khúc khắc cười.
"Cái quái gì thế này? Lạ vãi đạn?"
"Gì thế, cái gì thế?"
"Phụtt, cái gì đây trời. Bị điên à?"
"......?"
Tôi hé ngón tay ra một tý~ tẹo để nhìn một góc màn hình.
Đúng lúc đó, qua khe hở ấy, khuôn mặt của một người phụ nữ đáng sợ đột ngột phóng to đập thẳng vào mắt.
"Ái chà mẹ ơi hú hồn......"
Tôi hoảng hốt vội vã che hụm hai mắt lại, nhưng Jin-hee chỉ cười rồi vỗ vỗ vào người tôi.
"Này, không đùa đâu, không phải ma đâu. Chẳng có gì sợ hết. Mau nhìn đi, buồn cười vãi."
"Á đừng có lừa tớ, rõ ràng vừa rồi tớ nhìn thấy mặt một người phụ nữ..."
"Thì tớ đã bảo đó không phải ma rồi mà? Mau nhìn đi— Kìa... A~ Video hết mất rồi. Đồ đần. Giờ cậu có xin xem lại tớ cũng không xem cùng đâu. Tự mà xem đi."
Jin-hee cằn nhằn rồi ngẩng cái đầu đang ghé sát màn hình lên.
Lúc này tôi mới chịu bỏ tay che mặt xuống.
"...... Hết rồi à?"
"Ừ. Hết rồi."
Sau đó Jin-hee lùi lại phía sau, tiếp tục tựa vào tường, lấy một viên kẹo cao su trong túi ra bóc vỏ.
Tôi hơi quay đầu lại hỏi:
"...... Thật sự không có ma xuất hiện sao?"
"A~ Cậu có muốn làm tớ bực lên không đấy? Đã bảo là không có rồi mấy lần rồi, lấy viên kẹo cao su không?"
"Thôi, khỏi. Cậu không cảm thấy có cảm giác gì kỳ lạ chứ?"
"Chẳng thấy gì?"
Jin-hee vừa nhai kẹo nhóp nhép vừa đáp.
Có vẻ như bản thân đoạn video này dù có xem thì cũng không gây ảnh hưởng gì tiêu cực.
"... Thế thì tớ cũng xem đây."
"Tùy cậu."
Click.
Video lại bắt đầu chạy lại từ đầu.
Bối cảnh trong video là một phòng tự học ước chừng đã từ rất lâu về trước.
Thời gian là 2 giờ sáng, giữa đêm khuya.
Nơi đó chật kín những học sinh đang ngồi học tại bàn dù đã muộn.
Kỳ lạ là cấu trúc bên trong phòng tự học mà camera quay lại rất giống với quán trọ này, có lẽ phòng tự học này chính là nơi mà quán trọ hiện tại đang tọa lạc.
Dù là chuyện từ rất lâu về trước nhưng góc quay vẫn giống nhau, có lẽ là vì cửa hàng dẫu có sửa sang lại thì cửa chính lối vào cũng không hề thay đổi.
Dù sao thì vị trí bắt buộc phải lắp camera để quay người ra vào cũng đã cố định sẵn rồi.
Hơn nữa việc đi dây điện trên trần nhà cũng chỉ có thể lắp ở cùng một vị trí, nên việc đoạn video bị vỡ nát mà lúc nãy cả nhóm cùng xem trông giống với phác thảo của quán trọ này không phải là ảo giác.
'Nhưng mà hóa ra ngày xưa không phải quán trọ mà là phòng tự học à.'
Vị trí của cửa chính, quầy lễ tân và nhà vệ sinh đều giống nhau, chỉ khác là nếu bây giờ hành lang dán kín các phòng trọ thì ngày xưa nơi này lại là một không gian rộng lớn xếp đầy bàn học.
'Trông giống phòng đọc sách thư viện hơn là phòng tự học.'
Nó không phân chia thành từng khu vực như bây giờ, mà chỉ là một phòng tự học rộng lớn như phòng tự học ở trường, chất đầy những chiếc bàn có tấm ngăn cách.
"Hóa ra ngày xưa cũng đã có phòng tự học thế này rồi cơ đấy. Thậm chí còn mở cửa đến tận khuya...... Thú vị thật. Lúc này còn trước cả khi mình ra đời nữa."
Nghe tiếng tôi lầm bầm, Jin-hee đứng sau lưng thổi bóng kẹo cao su vẻ chẳng chút quan tâm.
Giá mà có Kyung-won ở đây thì cậu ấy đã giải thích chi tiết mấy chuyện liên quan này rồi, tiếc là đứng cạnh tôi lúc này lại là Jin-hee—một đứa chẳng hề thiết tha gì đến chuyện học hành.
'Hội trưởng à, việc chính phủ giới hạn thời gian hoạt động của các lò luyện thi đêm đến 10 giờ tối là vào khoảng năm 2002. Trước đó thì phòng tự học cũng xếp vào dạng học viện tư thục nên nhiều nơi mở cửa đến tận 2 giờ sáng đấy. Mấy chuyện đại loại thế......'
"Để xem nào......"
Tôi nhanh chóng gạt bỏ mấy suy nghĩ tào lao rồi tập trung vào video.
Ban đầu, màn hình chỉ liên tục chiếu cảnh những người đang cặm cụi học bài.
Trên màn hình chỉ toàn là những người đội mũ cối hoặc mặc bộ đồ thể thao tuềnh tàng, liên tục ghi ghi chép chép.
Thế rồi một lúc sau.
Giữa đám đông đó, một người phụ nữ lảo đảo bước từ ngoài khung hình vào, rồi bắt đầu đi lại giữa những người đang học.
Người phụ nữ xõa mái tóc dài uể ùa bước đi lang thang chen giữa các dãy bàn.
"Nhìn cái dáng vẻ này giống hệt con ma tớ vừa thấy lúc nãy."
"Thế à?"
Người phụ nữ trong màn hình bước đi xiêu quẹo, đi lại quay cuồng giữa những chiếc bàn học.
Một vài người có vẻ khó chịu nên liếc mắt nhìn lại, nhưng kỳ lạ là chẳng một ai đứng ra nhắc nhở hay can ngăn cô ta.
Họ chỉ liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục tập trung vào công việc học hành của mình.
"Mấy người này hiền thật đấy. Phải là người ở đây thì chắc chắn đã cất tiếng chửi thề rồi. Hoặc gõ bàn cốc cốc bảo 'này chị ơi' rồi."
Nghe phản ứng của tôi, Jin-hee khẽ bật cười:
"Xem tiếp đi. Rồi cậu sẽ hiểu."
"......?"
Người phụ nữ cứ thế lảo đảo bước qua các dãy bàn.
Chẳng mấy chốc, cô ta di chuyển xiêu xiêu quẹo quẹo đến tận mép khung hình rồi bước ra khỏi tầm quay của camera.
Và màn hình lại trở về chiếu cảnh những người đang miệt mài học tập.
"......"
Mọi người đều cuồng nhiệt ghi chép hoặc lật trang sách, khung cảnh miệt mài học tập dù đã muộn cứ thế kéo dài.
'Đây chính là Noryangjin thời hoàng kim của 20 năm trước sao.'
Khác hẳn với giới sĩ tử ôn thi thời nay—suốt ngày nhậu bẹt nhè rồi đánh nhau, tham gia mấy nhóm 'study-date' làm tình làm tội rồi leo rank Thách Đấu trong LoL—sĩ tử thời đó là những người đùm túm hành lý từ quê lên phố, mang theo trọn vẹn niềm kỳ vọng của cả gia đình, đặt cược tất cả để học tập với một ngọn lửa nhiệt huyết hừng hực.
Nhìn thấy phòng tự học chật kín người lúc 2 giờ sáng, tự dưng lồng ngực tôi cũng thấy dâng trào cảm xúc.
'Trình độ Noryangjin thời xưa là có thật sao. Cái này mà chụp màn hình lại làm video động lực học tập thì hết bài.'
Ngày trước khi ôn thi Đại học, tôi cũng từng dán bức ảnh '4 giờ rưỡi sáng ở Harvard' để bừng cháy quyết tâm, nhớ lại thì nó cũng tạo động lực khá tốt.
'Thời của mình ấy à......'
Thời của mình vì học thi Đại học mà đến trò game LoL yêu thích cũng không được chơi.
Haizzz~ Giới sĩ tử dạo này tệ thật đấy.
Mới hét lên trong phòng có một tẹo mà đã mò sang tận nơi...... Chán chả buồn nói.
Trong lúc tôi đang cảm thán vớ vẩn khi xem đoạn video phòng tự học...
Đột nhiên.
Trồồồng!
Từ phía dưới màn hình, người phụ nữ lúc nãy đột ngột ngoi lên, dí sát rạt khuôn mặt choán hết màn hình máy tính rồi cười khoái trá 'khặc khặc khặc'.
"Đù mạ, cái quái......"
Tôi giật bắn mình giật nảy người lùi về phía sau.
"Đã bảo là không có hù dọa rồi cơ mà!"
"Sợ rồi à, sợ rồi chứ gì?"
Jin-hee đứng sau lưng cười khúc khắc.
"Tớ bảo là không có ma, chứ có bảo là không có hù dọa đâu?"
"Đệt...... Nhưng cái này mà không phải ma à?"
Tôi chửi thề một tiếng rồi chỉnh lại tư thế ngồi.
Không giống như các thành viên khác vốn ngoan ngoãn và không quen nghe chửi thề, mỗi khi ở trước mặt Jin-hee—một đứa khẩu xà—tôi lại cảm thấy thoải mái hơn hẳn nên tự nhiên văng tục ra.
"Nhìn kiểu gì cũng ra ma mà......"
Màn hình vẫn bị lấp đầy bởi khuôn mặt của người đó đang gí sát vào ống kính camera.
Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch, xương gò má nhô ra gầy guộc tàn tụy đang cười một cách điên dại.
"......"
Sau khi cười một hồi lâu, gã ta lại điên cuồng lắc lắc cái đầu sang hai bên.
Rồi bất ngờ chạy loạn khắp phòng tự học.
Gã lại chạy ra khỏi tầm mắt camera, rồi lại đột ngột ngoi lên từ một góc không tưởng, giơ hai tay lên trời vẫy vẫy con dao, vừa lắc đầu liên hồi vừa làm loạn.
Ấy thế mà dù gã có làm náo loạn rồi lao đi điên cuồng trong phòng tự học yên tĩnh như vậy, vẫn chẳng có một ai đứng ra ngăn cản.
Tất cả mọi người chỉ nhăn mặt rồi liếc nhìn một cái như lúc nãy.
Lúc này tôi mới nhận ra điều gì đó.
"... Không nhìn thấy được sao? Chỉ nghe thấy tiếng thôi à?"
"Với lại đó không phải phụ nữ đâu."
"Hả?"
Nghe câu nói bâng quơ của Jin-hee, tôi nhìn kỹ lại đoạn video.
Ngay sau đó, bóng người đó xõa tung mái tóc chạy biến mất về phía xa bên phải khung hình, rồi đột nhiên từ khoảng cách cực gần bên trái lại vội vã lao ra làm náo loạn.
"... Đúng thật. Là đàn ông."
"Đúng không?"
Vì gã có khuôn mặt quá đáng sợ nên tôi không kịp quan sát kỹ, cộng thêm mái tóc dài, vẻ ngoài tàn tụy và thân hình gầy guộc khiến tôi nhầm lẫn trong phút chốc.
Thế nhưng khi bình tĩnh nhìn kỹ lại, trên cằm gã có lởm chởm râu rậm, gã này chắc chắn là đàn ông chứ không phải phụ nữ.
Biết được điều đó rồi nhìn lại, dáng vẻ của người này bắt đầu trông khác đi.
Ban đầu tôi cứ tưởng gã là ma, nhưng nhìn kỹ lại thì thế nào nhỉ......
"...... Cho cảm giác giống mấy ông chú nghiện thuốc lá nặng, kiệt sức vì ôn thi lâu năm đúng không?"
"Này, tả chuẩn phết đấy."
Jin-hee đứng sau lưng bật cười.
Đúng là như vậy thật.
Thỉnh thoảng trong số những người ngang tuổi chú trẻ trung, có mấy gã đắm chìm vào triết học hoặc ôn thi lâu năm hay để tóc dài lãng tử kiểu này.
Khuôn mặt hốc hác, xương gò má nhô ra, đôi mắt thẫn thờ hoặc hằn lên tia máu.
Mà kẻ đang chạy nhảy trước mắt tôi lúc này lại mang đúng cái dáng vẻ đó.
Gã điên cuồng lắc đầu sang hai bên lao đi giữa các dãy bàn, vừa lắc tóc loạn xạ trên đầu những người đang ngồi học để làm họ mất tập trung...
Có lúc gã lại đột ngột giật mấy tờ giấy ghi chú dán tường của sĩ tử vứt đi, hoặc gạt đổ sách vở, chạy lung tung không chút trật tự.
Gã đàn ông chạy hết tốc lực giữa phòng tự học đêm khuya như thế, đột nhiên dừng khựng lại ngay chính giữa, rồi giơ cao con dao lên đằng sau lưng một nam sinh đang đội mũ cối ngồi học.
Cứ thế, gã quái nhân tóc dài vung dao đâm lấy đâm để liên tục vào tay người nam sinh.
["A ggg, a a a ggg, a a a a ggg—"] Chẳng cần dùng đến thuật đọc khẩu hình, khẩu hình miệng gào thét vì đau đớn của nam sinh đó vẫn hiện lên thành dòng chữ rõ mùng một trước mắt tôi.
Và đoạn video kết thúc bằng cảnh gã quái nhân cầm dao tiếp tục làm loạn cùng những người gào khóc đau đớn.
"... Cái này là từ bao giờ thế?"
Tôi đọc lại tên file.
[19990225]
"Năm 1999......"
Trầm ngâm suy nghĩ một lúc, tôi lập tức nhắn tin cho chú cảnh sát: [Sợ chú đang ngủ nên cháu gửi tin nhắn ạ. Cháu vừa tìm thấy một đoạn video trong máy tính ở quầy lễ tân quán trọ, nội dung được quay lại khá kỳ lạ. Chú xem qua giúp cháu xem thế nào nhé.] Sau đó tôi bật lại video rồi dùng điện thoại quay toàn bộ màn hình, gửi kèm file quay cho chú cảnh sát.
[Tên file ghi là ngày 25 tháng 2 năm 1999. Kiểm tra ngày sửa đổi file thì có vẻ ông chủ đã xem video này vào thời điểm cố gắng tự sát, khả năng cao nó liên quan chặt chẽ đến bí mật của quán trọ này.] [Cháu nhờ chú kiểm tra giúp cháu hồ sơ vụ án xem ngày 25 tháng 2 năm 1999 tại tầng 5 này đã xảy ra chuyện gì, và tiện thể xác minh giúp cháu xem thời điểm đó nơi này có phải là một phòng tự học hay không nhé.]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn