Chương 221: Đoạn giữa: Một mình tôi thăng cấp (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~32 phút đọc · Tạo 12/08/2026
201-300 [Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2019, 11: 40] [Lee Joon: Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 804] [Nhân quả: 34%] Ngày hôm sau.
Ngay cả khi đã đến trường, cuộc tìm hiểu của tôi về năng lực vẫn tiếp tục.
'Xem nào. Trong trường hợp của Thiết kế cuộc đời, mình chẳng biết lời khuyên sẽ được đưa ra vào lúc nào hay thời điểm nào, thời gian hồi chiêu cũng dài hơn hẳn một ngày... Dường như không cần thiết phải lấy lại nó nhỉ?'
Thiết kế cuộc đời- Cấp độ C- Hồi chiêu: 24 tiếng- Kiểm soát: Không thể, tự động Nam sinh trung học không thất bại- Cấp độ A- Hồi chiêu: 6 tiếng- Kiểm soát: Có thể, chủ động Trường hợp của Thiết kế cuộc đời, hoàn toàn không thể biết được khi nào hay lúc nào thì lời khuyên có ích mới được đưa ra.
Chỉ có thể cầu nguyện rằng nó sẽ tự phát động đúng lúc rơi vào tình huống nguy cấp để ăn may mà thôi.
Trên thực tế, những lời khuyên vô dụng kiểu như 'Hôm nay trời mưa đấy nên hãy mang theo ô đi' xuất hiện rất thường xuyên, nhưng hiếm khi giúp ích được trong những khoảnh khắc quan trọng quyết định sinh tử.
'... Hơn nữa, phần lớn những chuyện đó dù không có lời khuyên thì vốn dĩ cũng tự giải quyết được rồi.'
Chẳng hạn như sau khi uống thuốc xong nó mới hiện ra bảo hãy tự sát đi, hay là sau khi sự việc đã kết thúc xuôi xát nó mới bảo tránh cú đấm của Deok-hoon nên hãy cúi đầu xuống.
Cái này nếu ở trong game thì coi như năng lực dùng để giải trí tấu hài cũng chẳng sai.
'So với cái đó thì Nam sinh trung học không thất bại hiện tại, tuy năng lực này có điều kiện từ 10% trở lên, nhưng mình có thể dùng chính xác vào lúc mình muốn và thời gian hồi chiêu cũng ít hơn.'
Nếu phải nói đến nhược điểm thì là do cái tên hơi dài, nên nói ra tên năng lực trước mặt các thành viên sẽ thấy hơi nổi da gà.
Chắc phải nói trệch đi kiểu như 'Tôi sẽ dùng cái... gì đó không thất bại của tôi'.
"Chủ tịch, đi ăn cơm thôi."
"Ừ."
Vừa hay tiết 4 cũng vừa kết thúc, các thành viên tiến về phía tôi, tôi đóng sổ tay lại rồi cùng đám đó bước ra khỏi lớp.
Sau đó vừa đi dạo trên hành lang bước vào nhà ăn, tôi vừa hô thầm trong lòng:
'Xác suất hôm nay Seon-ah ăn nhiều cơm hơn bình thường. Phát động.'
Chói- [31%] Để nắm bắt được năng lực này vận hành theo kiểu nào, quả nhiên cứ phải dùng nhiều và dùng thường xuyên thì tốt hơn.
Vì thế mỗi khi hết thời gian hồi chiêu, tôi đều đang cố gắng thử phát động năng lực theo nhiều cách đa dạng nhất có thể.
'Tốt. Thành công.'
Sau khi xác nhận nó đã vượt qua điều kiện giới hạn 10% và phát động, tôi nhìn sang Seon-ah, nhưng ở Seon-ah đang cầm khay ăn đứng đó lại chẳng có phản ứng gì ngay lập tức.
'Nó sẽ thành ra kiểu gì nhỉ. Đột nhiên bụng sẽ thấy rất đói sao?'
Một lúc sau, trong lúc đang cùng nhau nhận khẩu phần ăn, nhân viên chia cơm vô tình lỡ tay xới một mớ cơm bừa một cái- đè nặng lên khay ăn của Seon-ah, khiến Seon-ah trong chảnh chảnh khoảnh khắc bị nặng quá mà chao đảo người.
"Ơ, lỡ tay. Để cô xới bớt ra nhé?"
"Ơ, k-không ạ... Không sao đâu ạ......"
Seon-ah đúng với tính cách nhút nhát của mình, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi tình huống đó nên đã vội vàng chuyển sang hàng tiếp theo.
Thế là với bát cơm to gần như một cái tô lớn nhận được, Seon-ah đã cố gắng nhai ngấu nghiến ăn hết hơn một nửa.
"Hộc hộc......"
"Seon-ah à, đừng ăn nữa mà đổ đi thôi."
"Th-thế sao......"
Chiều hôm đó, đến giờ tan học, vì có nhiều điều phải suy nghĩ nên tôi tự mình thu dọn cặp sách.
"Không đi cùng nhau à nương."
"Tao có chút chuyện cần sắp xếp lại trong đầu. Định ở lại phòng câu lạc bộ một chút rồi mới về."
"Tớ về trước đây, Chủ tịch. Tớ có buổi học thêm rồi."
"Ừ. Mọi người về trước đi."
"Chào nhé, Joon-ah............"
"Bye~" Tiễn các thành viên đi xong, tôi một mình lên phòng câu lạc bộ, khóa cửa lại rồi nhỏ giọng thì thầm:
"...... Bảng trạng thái."
Chói- [Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2019, 16: 40] [Lee Joon: Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 804] [Nhân quả: 34%] ① Bảng trạng thái ② Quản lý câu lạc bộ ③ Thống kê ④ Cài đặt Định ấn vào nút xuất hiện giữa không trung như thế, tôi chợt giật mình khựng lại.
'... Đột nhiên một mình thì thầm làm mình nhớ ra, ở đây không có thiết bị nghe lén hay đại loại thế đấy chứ?'
Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng câu lạc bộ một vòng.
Tất nhiên, không gian này từ đầu học kỳ đến giờ ngoại trừ lúc chúng tôi sử dụng ra thì luôn được khóa bằng ổ khóa, nên chắc là chẳng có kẽ hở cho ai lén đi vào đâu.
Thế nhưng bản thân cái ổ khóa lại là hàng sản xuất sẵn đi kèm với chìa, nên dù ai đó có dùng công cụ lén cạy một cái ra rồi tìm mua đúng sản phẩm cùng loại lắp vào thì chúng tôi cũng chẳng thể nào biết được.
'Cần phải tăng cường bảo mật một chút thôi......'
Bằng loại khóa cửa điện tử có thể nhận diện cả dấu vân tay lẫn mống mắt chẳng hạn.
Tôi lập tức lên phòng chat chung để hỏi ý kiến các thành viên.
<Lee Joon: Lắp một cái khóa cửa điện tử mới ở phòng câu lạc bộ thì thấy sao? Loại đời mới nhất, có cả nhận diện vân tay với nhận diện khuôn mặt ấy. > Ngay lập tức có tin nhắn phản hồi từ các thành viên đang trên đường về nhà.
<Ahn Kyeong-won: Ai lắp cho? > <Lee Joon: Thì gọi thợ đến không được à? > <Ahn Kyeong-won: Người ngoài vào muốn thi công thì phải được nhà trường xin phép chứ>
"Hừm......"
Nói đúng đấy.
Không gian này trước khi là phòng câu lạc bộ của chúng tôi thì vốn dĩ là tài sản của nhà trường.
Cũng giống như ở phòng trọ dù chỉ đóng một cái đinh cũng phải xin phép chủ nhà, chúng tôi cũng phải được lũ Không Bạch Giáo cho phép thì mới có thể lắp đặt mấy đồ vật này.
'... Nhưng mà bảo mình đi nhờ vả rồi cúi đầu xin xỏ lũ đó thì tâm trạng mình thấy khó chịu vãi ra.'
Đó là vấn đề tự tôn.
Cúi đầu trước kẻ thù.
Tôi lại hỏi ý kiến các thành viên lần nữa.
<Lee Joon: Hay là cứ lấy tiền của tao mua trước, rồi lén nhờ chú Kim quản lý cơ sở vật chất lắp giùm không được à? > <Lee Jin-hee: Mày có lương tâm không đm kkkk> <Oh Deok-hoon: Chú đó là tay sai của mày à nương>
'Chỉ cần trả thù lao hậu hĩnh là được chứ gì.'
Vừa hay cũng cần cảm ơn chú ấy vụ bản lề từ tính, mang một bộ quà tặng thịt bò cao cấp sang biếu rồi nhờ vả việc này, biết đâu chú ấy lại thích mê ấy chứ.
'Là mình thì mình cũng thích.'
Chỉ cần bỏ chút sức đơn giản trong 10 phút mà nhận được bộ quà tặng siêu đắt tiền trị giá 1 triệu won thì đổi lại là tôi tôi cũng làm.
"Xem nào, vậy thì từ khóa cửa điện tử đến bộ quà tặng, rồi cả máy phát hiện thiết bị nghe lén phòng trường hợp xấu nhất, cứ lập một danh sách ra đã."
Tôi tìm kiếm trên Naver những thứ mình cần mua.
"Chà, khóa cửa điện tử thôi mà một cái tận 3, 3 triệu won. Bá đạo thật."
Sản phẩm này thực hiện nhận diện vân tay và nhận diện khuôn mặt cùng lúc, phải đúng cả hai mới mở cửa, là một sản phẩm đặc biệt giá vô cùng đắt đỏ.
Nếu là trước đây khi nhìn thấy thứ này tôi sẽ tặc lưỡi bảo sao mà đắt thế.
Nhưng bây giờ đã găm sẵn 1 tỷ won trong tay thì góc nhìn đã khác hẳn.
Trái lại, tiền thì lúc nào cũng sẵn sàng rồi, nên tôi lại đi tìm xem có cái nào đắt hơn nhưng chất lượng tốt hơn không.
"Tốt, cho cái này vào giỏ hàng."
Cứ thế tôi ngồi một mình ở phòng câu lạc bộ lúc hoàng hôn buông xuống để tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng chốt đơn đặt hàng ba món đồ.
"Địa chỉ nhận hàng tạm thời cứ để là nhà Seon-ah đã."
Seon-ah chỉ sống cùng bà ngoại đang bị bệnh nên sẽ chẳng ai nghi ngờ, vị trí lại gần trường nên khi nhận rồi chuyển đi cũng tiện.
① Khóa cửa thông minh nhận diện đồng thời vân tay, khuôn mặt - 3, 3 triệu won ② Bộ quà tặng thịt bò mái Premium 10 Sirloin - 1 triệu won ③ Máy phát hiện nghe lén chuyên dụng - 2, 97 triệu won Món số 1 là khóa cửa điện tử vừa bàn luận với các thành viên xong, món số 2 là bộ thịt bò định tặng chú Kim quản lý cơ sở vật chất nên tôi tự chọn loại đắt tiền.
Còn món số 3 là máy phát hiện nghe lén như đã nghĩ lúc đầu, dùng để tìm xem liệu trong phòng có thiết bị nghe lén nào không.
'Tất nhiên nghĩ bụng thì chắc là không có đâu, nhưng mà.'
Giả sử nếu mà có, thì trong cuộc đối mặt với Tae-sang, các giáo viên đã chẳng giật mình đùng đùng khi tôi công khai năng lực hồi quy của mình.
'Đáng lẽ ra mình phải làm việc này từ sớm mới đúng.'
Dù sao thì Tae-sang cũng đã biết đại khái về bí mật của tôi, lại có phương pháp nào đó để lấy thông tin nên có vẻ như hắn không làm.
Thế nhưng nghĩ đến việc từ trước đến giờ mình không hề chú ý đến bảo mật, tự nhiên tim tôi lại giật thót một cái rụng rời.
Chữa chuồng muộn một chút, nhưng may mắn là vẫn chưa mất bò.
'Và nghĩ kỹ lại thì việc bảo mật lỏng lẻo này bọn Không Bạch Giáo cũng chẳng khác gì.'
Lũ đó cũng chỉ sau khi bị cô giáo đi ủng cao su latex đánh cho vỡ đầu mới vội vội vàng vàng lắp thêm CCTV ở lối vào phía Đông Tây.
'Giống như hoàn toàn không hề biết sẽ có chuyện như thế xảy ra vậy.'
Giống như việc lũ chúng nó hoàn toàn không biết dũng sĩ Lee Joon tôi đây sẽ xuất hiện vào năm 2019.
Hành động của đám đó bao gồm cả Tae-sang rõ ràng là không hề có sự chuẩn bị trước.
'Hệ thống, Ma Vương, Hồi quy... Rõ ràng không phải là không biết những thứ này, nhưng tại sao đối với một kẻ xuất hiện vào thời điểm này như mình bọn chúng lại luống cuống đến thế chứ?'
Tôi thì mới chỉ là dũng sĩ tân binh vừa tròn ba tháng nên có thể như thế.
Nhưng Không Bạch Giáo đã cắm rễ ở đây hơn 30 năm rốt cuộc là vì cái gì mà lại có nhiều chỗ lơ đễnh chủ quan đến vậy chứ.
Dù sao thì đối với tôi đó cũng là chuyện may mắn.
Bởi vì nếu bọn chúng thực sự ra tay bắt tôi một cách thấu đáo triệt để như bắt chuột trong lọ, thì với vị thế là học sinh ở trường học tôi thậm chí còn chẳng thở nổi.
'Giống như một thỏa thuận ngầm là không đụng đến nhau, không được kích động bọn chúng thêm nữa. Trước khi gia tăng thêm sức mạnh thì mọi thứ đều phải làm thật kín kẽ.'
Nếu lại xảy ra chuyện tương tự như vụ cô Hwa-eun latex khiến bọn chúng tăng cường bảo mật cho trường học hơn nữa thì chỉ có thiệt thân.
'Theo nghĩa đó, chú Kim quản lý cơ sở vật chất người sẽ lắp khóa cửa cho mình trông có vẻ là người bình thường nên thật may mắn.'
Chú Kim quản lý cơ sở vật chất trong cả hai trường hợp là trò chơi đố vui thời thi giữa kỳ và sự việc cô Choi Jeong-im nổi loạn lần này đều không hề lộ diện.
Với màng lọc đến mức độ đó thì có lẽ đã có thể yên tâm phần nào rồi nhỉ.
'Tất nhiên không thể đảm bảo 100%, nhưng ít nhất so với việc gọi nhân lực bên ngoài vào thì sẽ bớt gây chú ý hơn.'
Tính cách chú ấy lại còn trầm lặng ít nói nữa.
Tôi quyết định dừng việc mua đồ tại đây.
Bây giờ việc còn lại là dùng bảng trạng thái rút số tiền đang có ở Vũ trụ ra, trên đường về nhà ghé qua ngân hàng nộp tiền mặt vào tài khoản ảo mà trang thương mại điện tử đưa cho là xong.
'Sau đó thì chỉ cần sang nhà Seon-ah lấy đồ gửi đến là được.'
Sau này nếu có việc cần mua đồ thường xuyên thì dùng địa chỉ nhà Seon-ah chắc sẽ tốt thôi.
'Nào, tiền mặt đã tiêu đến mức này rồi thì giờ dùng thử điểm xem sao.'
Tôi kiểm tra số điểm hiện tại mình đang có.
Chói- [Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2019, 18: 50] [Lee Joon: Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 804] [Nhân quả: 34%]
'Tích được tận 804 điểm rồi cơ à.'
Vốn dĩ tính đến thời điểm mức độ hiểu biết về Ahn Kyeong-won đạt 100 sẽ nhận được chức năng có thể can thiệp vào chính sách nhà trường.
Tôi đã định dồn hết điểm vào đó, thế nhưng dù có chờ thế nào thì cái mức độ hiểu biết quỷ quái này cũng chẳng chịu tăng lên.
'Bây giờ đang là 95 rồi nên chỉ cần tăng đúng một lần nữa thôi là được mà.'
Về chuyện này tôi đã trăn trở rất lâu và cũng đã trực tiếp hỏi chính chủ, nhưng lại chẳng nhận được câu trả lời.
Cậu ta chỉ với gương mặt bằng gượng lảng tránh ánh mắt rồi bảo 'X-Xin lỗi, Chủ tịch. Sau này tớ sẽ nói cho cậu biết.'
'Không lẽ là cái gì đó dị ngợm lắm sao?'
Chẳng hạn như thích con trai chẳng hạn.
Người cao tiếp theo là Seon-ah với 85 điểm, nên Ahn Kyeong-won đang 95 điểm hiện là khả thi nhất.
'Dù thế nào thì trong học kỳ 1 nhất định phải tìm ra bằng được.'
Nếu không tìm ra được thì dù có đánh cho một trận để khai ra cũng phải làm.
Thế nhưng rốt cuộc trước mắt có chờ tiếp cũng chẳng giải quyết được gì, nên tôi quyết định hôm nay sẽ dùng một phần số điểm đã tích lũy được.
"Tạm thời thì năng lực đặc biệt... ừm, mới nhận được chưa bao lâu nên chắc vẫn ổn."
Việc nâng cấp cấp độ cho các thành viên thì cũng phải hỏi ý kiến đồng ý trước đã.
Tôi suy nghĩ kỹ càng rồi mở cửa hàng ra.
Sau đó gõ tìm kiếm một từ khóa.
"Thuốc dùng để tự sát."
Chói- [Không có kết quả tìm kiếm.]
"Ống thuốc độc. Thuốc dùng để tự sát. Thuốc uống khi tự sát."
Chói- [Không có kết quả tìm kiếm.]
"Phù......"
Tôi tìm thử vài lần nhưng đều công cốc.
Loại thuốc mà trong phim ảnh các gián điệp, điệp viên giấu trong răng rồi cắn vỡ để tự sát khi bị bắt.
Có tìm trên mạng thì cũng chỉ có mấy lời đồn đại kiểu nghe đâu có cái đó~ chứ chẳng ai đăng tên hóa học chính xác hay tên thương mại lên cả.
"Cũng đúng. Dù sao cũng là bí mật quốc gia thì sao lại đăng lên cơ chứ."
Vì khoảnh khắc bị lộ ra thì để ngăn tự sát người ta cũng sẽ mang theo cả thuốc giải độc khi bắt giữ mà.
Nói thế không có nghĩa là uống mấy loại thuốc ngủ hay thuốc độc nửa mùa được.
Bởi vì mất rất lâu mới chết, lại còn kèm theo đau đớn dữ dội khủng khiếp nữa.
Loại thuốc uống vào một cái là chết ngay lập tức không gây đau đớn.
Cái đó mới là thứ cần thiết, nhưng chỉ bằng sức một mình thì rất khó tìm.
"Khó thật đấy... Lần sau hỏi Kyeong-won xem sao vậy."
Tôi gãi gãi đầu.
Và giả sử có tìm được sản phẩm như thế đi chăng nữa thì việc cấy vào răng cũng là một vấn đề.
Không thể cứ mang cái loại thuốc nguy hiểm đó lủng lẳng trong túi quần hay cặp sách được.
Muốn làm thì phải ở dạng cắm chặt vào trong răng giống như trên phim ảnh.
Nghe nói nguyên bản là phải nhổ răng ra rồi trồng răng Implant vào, nhưng cái đó thì ai sẽ làm cho mình, mà ngay từ đầu tôi cũng chẳng muốn làm đến mức đại phẫu như thế.
"Mình mới là học sinh trung học mà đã trồng Implant... Mẹ kiếp............"
Tôi tìm kiếm thêm một cái cuối cùng.
"...... Xyanua."
Chói- [Potassium cyanide 25 điểm]
"Cái này thì lại hiện ra này."
Nhưng đọc mấy trường hợp chết vì uống Xyanua thì trước khi chết cơ thể hoàn toàn bị co quắp giật bắn lên rồi điên quỷ làm loạn, xong nôn mửa trào hết những thứ trong bụng ra rồi mới chết.
"...... Chắc là đau lắm nhỉ?"
Tôi quyết định từ bỏ thuốc dùng để tự sát và đóng cửa hàng lại.
Thà tìm kiếm phức tạp thế này thì nhảy từ trên sân thượng xuống còn hơn.
Và lần này tôi bật bảng quản lý câu lạc bộ lên.
"Bảng quản lý câu lạc bộ."
Chói- [Câu lạc bộ Truyện ma LV. 7] [Có thể đầu tư Điểm Truyện ma để phát triển câu lạc bộ.] [Điểm Truyện ma đến lần nâng cấp tiếp theo 0/200] [Chỉ số] Mở rộng không gian LV. 3 Sức thu thập truyện ma LV. 2 Sức thu nhận nhân tài LV. 1
"Nâng một trong số mấy cái này lên xem sao nhỉ?"
Tôi xoay xoay cổ tay khởi động.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn