Chương 178: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (16)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~31 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Chủ Nhật, ngày 26 tháng 5 năm 2019, 03: 45] [Lee Joon - Lần thứ 2] [Điểm Truyện ma: 581] [Tỷ lệ nhân quả: 32%] Sau khi báo cáo lại toàn bộ tình hình cho chú cảnh sát, lần này tôi tiến hành kiểm tra đoạn CCTV quay lại khoảng thời gian cách đây ít phút—lúc tôi nhìn thấy con ma rồi bỏ chạy.
"Cái này đây."
"Hừm..."
Đáng tiếc là trong đoạn video được ghi lại chẳng có hình ảnh nào bất thường cả.
Chỉ có duy nhất hình ảnh của tôi đang tự giật mình hốt hoảng nhảy dựng lên một mình, hệt như anh quản lý tiền nhiệm.
Sau khi đã xác nhận lại điều đó, tôi mới thở dài một hơi rồi tắt máy tính.
"Xong xuôi hết rồi."
"Thế à?"
Jin-hee vừa nhóp nhép nhai kẹo cao su vừa vỗ bốp bốp vào người tôi.
"Vẫn chưa tính về phòng à? Đã 3 giờ 45 phút rồi đấy. Giờ của cậu qua lâu rồi."
"...... Ừ. Giờ chắc tớ phải đi ngủ thật thôi."
Đến lúc này tôi mới cảm nhận được sự mệt mỏi cuồn cuộn kéo đến nên vươn vai một cái thật dài.
"Ưưư... 3 giờ 45 phút rồi cơ à?"
"Ừ."
"Lượt tiếp theo là Seon-ah đúng không?"
"Hình như thế?"
Lượt gác đêm cuối cùng sẽ bắt đầu vào lúc 4 giờ sắp tới.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì có lẽ là lượt của Seon-ah.
Tôi mở lại khung chat nhóm để kiểm tra.
'Đúng là Seon-ah rồi.'
Dù sao thì thời gian trực của tôi cũng đã bị xáo trộn và lố giờ từ lúc của Ha-yoon, nên tôi quyết định đợi thêm một chút nữa để nhìn mặt Seon-ah rồi mới về.
"Còn có 15 phút nữa thôi, tớ ở lại chào Seon-ah một tiếng rồi về vậy."
"Ồ ghê ta, thắm thiết dữ chưa. Mà cậu đứng dậy khỏi chỗ đó giùm tớ cái được không? Cho tớ ngồi nhờ chút."
"Ừ, đây............"
Dù sao thì tầm giờ này cũng là ca trực của Jin-hee, chỗ này vốn dĩ thuộc về cậu ấy.
Sau khi tôi nhường chỗ, tôi chuyển sang tựa lưng vào tường, còn Jin-hee thì ngồi vào ghế trước máy tính.
Cả hai chúng tôi cứ thế lặng lẽ giết thời gian.
'... Nhưng mà bình thường Jin-hee làm gì trên điện thoại nhỉ?'
Đột nhiên tò mò, tôi nhẹ nhàng đứng dậy từ dưới sàn, rồi ghé mắt nhìn lướt qua vai của Jin-hee.
[Kính áp tròng Starlight 3-Cone Brown 13. 9mm / Hạn dùng 1 tháng / Hộp 2 chiếc] Jin-hee vừa chóp chép nhai kẹo vừa chăm chú lướt một trang web ngập tràn hình ảnh các người mẫu nữ.
Trông có vẻ là một trang mua sắm trực tuyến, nhưng toàn là những thứ tôi có đọc cũng chẳng hiểu nổi là cái gì.
'Kính áp tròng à?'
Ngoài ra, Jin-hee còn mải mê lướt xem đủ loại mỹ phẩm, quần áo.
Cậu ấy hoàn toàn không biết việc mình đang bị lén nhìn từ phía sau, vừa lướt vừa khẽ ngân nga "hưm hưm~♬" rồi đung đưa bàn chân.
Ngay sau đó, Jin-hee đột ngột hạ cửa sổ trình duyệt xuống rồi chuyển sang ứng dụng KakaoTalk.
Cậu ấy dùng ngón tay có sơn móng chạm lạch tạch vào màn hình, lướt lên lướt xuống danh sách các cuộc trò chuyện đầy ắp những tin nhắn chưa đọc.
'Chà, ở đâu ra mà lắm người thế này............'
Quả nhiên Jin-hee đúng chuẩn là một "in-ssa" (người hướng ngoại/nổi nổi) chính hiệu.
Lướt qua ảnh đại diện của những người xuất hiện nhanh trên màn hình, dễ dàng nhận ra đó toàn là những người chị trông rất xinh đẹp và những người anh đẹp trai.
Điểm chung duy nhất là tất cả các đoạn chat đó đều đỏ rực những tin nhắn chưa đọc.
Xem ra Jin-hee không chỉ riêng với nhóm chat của bọn tôi, mà cả với bạn bè người quen của mình, cậu ấy cũng chỉ nhắn tin trả lời những lúc bản thân thấy hứng thú.
Vừa nghĩ đến đó thì...
Vụt- [Mức độ hiểu biết về nhân vật Lee Jin-hee tăng thêm 5 điểm.] [Mức độ hiểu biết về nhân vật Lee Jin-hee đã vượt quá một nửa. Bạn có thể mở thông tin về Thói quen/Đặc điểm.]
'... Ơ? Đột ngột thế?'
Dòng thông báo bất ngờ hiện ra khiến tôi giật mình.
Vì thời gian qua tôi chỉ mải tập trung vào Kyeong-won—người đã có chỉ số hiểu biết lên tới 95—nên cũng không quá để ý đến các thành viên khác.
Không ngờ là qua những sinh hoạt thường ngày tích tiểu thành đại, chỉ số hiểu biết về Jin-hee cuối cùng cũng đã vượt mốc 50.
'May mắn phết nhỉ.'
Tôi lặng lẽ gật đầu rồi mở bảng trạng thái ra.
'Bảng trạng thái Lee Jin-hee. Mở Thói quen/Đặc điểm.'
[Mở thông tin về Thói quen/Đặc điểm.] [Thói quen/Đặc điểm của nhân vật Lee Jin-hee là "Nóng tính".] Vụt- 《Bảng trạng thái》 Tên: Lee Jin-hee LV. 1 [0/100] Tuổi: 17 Danh hiệu: Đàn chị gấu gót ghế sau Khuynh hướng: Dân quậy thể thao Kỹ năng đặc biệt: Không có Thói quen/Đặc điểm: Nóng tính Mức độ hiểu biết: 50/100
'... Hừm, nóng tính............'
Dù trước đây lúc cãi nhau với thầy Hiệu phó trong vụ án điều tra, hay vừa nãy lúc suýt xô xát với ông chú lứa tuổi chú bác ở quán trọ, tôi cũng đã tự cảm nhận được phần nào...
Những nét tính cách mà tôi từng nghĩ đơn thuần là ngổ ngáo bốc đồng, giờ đây đã được hệ thống xác nhận bằng một thuật ngữ chính xác.
Trong khi tôi đứng đằng sau ừm hừm gật gù mà cậu ấy hoàn toàn không hay biết, Jin-hee vẫn đang nhắn tin KakaoTalk với chị gái: <Lee Jin-joo: Đã bảo đừng có nhắn KakaoTalk nữa mà ĐM> <Lee Jin-hee: Ngủ chưa? > <Lee Jin-hee: Ngủ chưa? > <Lee Jin-hee: Ngủ chưa? > <Lee Jin-joo: Chặn rồi đấy> Trong lúc trầm ngâm quan sát bảng trạng thái của Jin-hee, từ "Dân quậy thể thao" ở mục Khuynh hướng đột nhiên đập vào mắt tôi.
"... Jin-hee này, trước đây cậu từng tập thể thao à?"
"Cái gì cơ?"
Trước câu hỏi bất ngờ, Jin-hee tắt màn hình điện thoại, cau mày quay lại nhìn tôi.
"Thể thao? Tự dưng hỏi thế?"
"Thì tại... hệ thống bảo cậu từng tập thể thao."
"......?"
Cậu ấy nheo mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc.
"Ở trong đó ghi cái gì à?"
"Thì cũng chẳng có gì..."
Không biết cậu ấy có thấy khó chịu vì chuyện này không nữa.
Cảm giác như kiểu lỡ miệng nói ra thông tin soi được khi đi "stalk" Insta của người ta rồi bị truy hỏi vậy.
"... Trên bảng trạng thái có mục gọi là Khuynh hướng ấy. Ở đó ghi cậu là 'Dân quậy thể thao'."
"Cái gì? Dân quậy thể thao? Ầy~ Điên thật, phụttt! Bộ bị hâm à?"
May mắn là Jin-hee chỉ vỗ tay cười sặc sụa vì thấy quá vô lý.
"Cái bảng đó ghi trắng trợn thế luôn hả? Đúng là vô duyên hết sức mà?"
"Thì thế..."
"Buồn cười vãi, điên thật đấy............"
Jin-hee cười xòa bỏ qua.
Dù sao thì thấy cậu ấy bật cười là tốt rồi.
Chẳng mấy chốc, Jin-hee vuốt ngược mái tóc ra sau rồi bắt đầu kể:
"Ngày xưa tớ từng là vận động viên điền kinh đấy. Kiểu dạng mầm non triển vọng ấy? Được chọn vào đội tuyển đại diện cho thành phố luôn."
"... Đại diện thành phố?"
"Đại diện thành phố Incheon. Hồi còn học tiểu học ấy."
Jin-hee bắt chéo chân.
Bờ bắp chân rắn chắc tràn đầy sức sống của cậu ấy vô cùng nổi bật.
"Cũng là một nhân tố triển vọng đấy, nhưng bố mẹ ly hôn rồi chuyển trường nên tớ bỏ luôn. Mấy trường sau này tớ chuyển đến cũng chẳng có chương trình nào liên quan đến thể thao cả."
"Ra là vậy............"
Và ở ngôi trường chuyển đến đó, cậu ấy đã gặp Eun-jung.
Tôi cảm thấy mình đã nắm bắt được phần nào về Jin-hee—người mà trước đây tôi chỉ mơ hồ biết đến là có năng khiếu thể thao và tính tình hơi bỗ bã.
Nghĩ lại thì, từ trước đến nay tôi chưa từng có dịp ngồi nghe kể một cách thong thả về cuộc đời của Jin-hee như thế này.
'Nếu được thì nhân cơ hội này mình cũng muốn hỏi thêm chút về chuyện gia đình như việc bố mẹ cậu ấy ly hôn............'
Nhưng tôi không thể làm thế.
Bởi vì qua khe cửa quầy lễ tân, Seon-ah đang ló đầu vào ló ra nhìn chằm chằm.
"Joon_à_sao_hết_giờ_gác_đêm_rồi_mà_còn_chưa_về_phòng_đi_ngủ_mà_còn_đứng_đó_nói_chuyện_thế_hai_cậu_đang_làm_gì_ở_đó_vậy_sao_đồ_Jin-hee_mặc_ngắn_thế"
"Ồ, đến rồi đấy à, đến rồi đấy à! Lại đây, lại đây nào."
Jin-hee phát hiện ra Seon-ah đang dán đôi mắt vô thần nhìn qua khe cửa liền lên tiếng gọi bằng vẻ mặt thản nhiên như không có gì xảy ra.
"Em bé của câu lạc bộ lại đây nào, lại đây nào."
Cậu ấy đứng phắt dậy, lao ra ngoài cửa ôm chầm lấy Seon-ah rồi kéo tợn vào bên trong.
"Ngoan, ngủ ngon không? Ngủ ngon không? Hả?"
"Đừng, đừng làm thế............"
Bị ôm chầm lấy rồi bị xoa đầu rối tung lên, Seon-ah với đôi mắt cá ươn nhăn mặt tỏ vẻ hoảng hốt.
"Đừng làm gì cơ, hả? Đừng làm gì cơ?"
Mặc cho em ấy giãy giụa, Jin-hee vẫn cố tình nói đớt giọng rồi nắn bóp Seon-ah một cách thô bạo.
Seon-ah nhăn nhó cố vặn vẹo người để thoát ra.
'... Không ngờ Jin-hee lại trị Seon-ah ngọt thế.'
Dù sao thì đối với tôi đây cũng là chuyện tốt.
Tôi lặng lẽ cất lời chào rồi bước chân ra phía cửa quầy lễ tân.
"...... S-Sun-ah à. Cố gắng gác đêm nhé. Tớ đứng chờ để nhìn mặt cậu một tí rồi mới về đấy."
".......?"
"C-Có gì bất thường thì cứ gọi bọn tớ, biết chưa. Tớ về phòng đây. Cố lên nhé."
Dù đang bị trêu ghẹo, Seon-ah vẫn quay đầu lại, chớp chớp mắt nhìn tôi một lúc.
Khi tôi nhắc lại "Tớ về nhé, chào cậu", em ấy mới chịu rên hừ hừ trong họng rồi cất lời chào tôi:
"...... Ngủ ngon nhé, Joon."
"G-Gút nait~" Tôi vội vã vọt ra khỏi quầy lễ tân.
Phía sau lưng vẫn văng vẳng tiếng Jin-hee trêu chọc Seon-ah:
"Chưa ai gọi mà đã tự thức dậy đi ra đây rồi, ngoan quá, ngoan quá............"
"Á... Đừng có xoa đầu em nữa mà............"
[Ngày 26 tháng 5 năm 2019, Chủ Nhật, 08: 00] [Lee Joon - Lần thứ 2] [Điểm Truyện ma: 581] [Tỷ lệ nhân quả: 32%] Bíp bíp bíp- Bíp bíp bíp- Bíp bíp bíp- [Mọi người hôm nay cũng hãy có một ngày thật vui vẻ như Porincess Celeb nhé. Have a good day~♥] Buổi sáng, tại quán trọ.
Tôi lờ đờ mở mắt.
Tuy nhiên xung quanh vẫn tối om.
Đó là vì phòng không hề có cửa sổ hướng ra ngoài.
Trong lúc tôi còn đang quờ quạng tìm điện thoại để tắt cái chuông báo thức Porincess Celeb đi, thì có tiếng bước chân ai đó tiến lại gần rồi đập cửa dầm dầm dầm.
"Bị điên à! Tắt cái báo thức đi!"
"......"
Tôi ngồi chồm dậy, nhăn mặt nhìn về phía cánh cửa.
'ĐM cái nhà này, mới sáng ra đã............'
Đến cái báo thức cũng không cho đặt thì buổi sáng làm sao mà dậy đúng giờ được? Bộ phải có siêu năng lực mới sống được ở đây chắc?
'Mấy thằng điên.'
Tạch- Tôi đứng dậy bật đèn phòng.
Ánh sáng chói lóa đập vào mắt.
"Ưmm..."
Ở nhà, mỗi khi thức dậy vào buổi sáng luôn có ánh nắng tự nhiên chiếu vào giúp tinh thần tỉnh táo.
Vậy mà ngủ trong bóng tối rồi lại tỉnh dậy giữa bóng đêm thế này, cảm giác như bản thân đang vô định đi giật lùi trong hư vô vậy.
Vừa ngủ dậy đầu óc còn mệt mỏi mơ hồ, lại chẳng thể phân biệt nổi bây giờ là ngày hay đêm.
Cứ ngồi ngơ ngác trên giường một lúc, tôi chợt cảm thấy ngột ngạt khó thở nên đành hé mở cửa phòng ra.
Có lẽ vì không gian quá chật hẹp nên lượng khí carbon dioxide mà tôi thải ra suốt cả đêm đã đọng kín căn phòng.
Cọt kẹt-
"Phùuu..."
Vừa mở cửa ra, chút không khí tạm gọi là oxy mới bắt đầu tràn vào phòng.
Tôi ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ rồi ngồi xuống lại.
Nằm ngủ ở một nơi xa lạ ngoài nhà mình, lại còn phải thức giấc giữa chừng để gác đêm, rồi tỉnh dậy trong bóng tối... Không gian thì chật hẹp, oxy thì thiếu thốn khiến tôi cảm thấy buồn nôn kinh khủng.
'Mọi người sống ở cái nơi này kiểu gì được hay vậy chứ............'
Trong lúc tôi đang ngồi thẫn thờ như thế, từ phía hành lang đối diện vang lên tiếng bước chân.
Bịch- Bịch- Chẳng mấy chốc, Kyeong-won đã đi tới trước phòng tôi, ghé đầu qua khe cửa mà tôi đang mở.
"...... Hội trưởng. Tỉnh rồi thì mau mau chuẩn bị đi chứ."
"...... Ừ, biết rồi. Xin lỗi nhé."
Giọng điệu của cậu ta có chút gay gắt khác thường.
Có lẽ vì ngày mai đã là ngày thi đấu nên cậu ta đang cực kỳ nhạy cảm.
"Các bạn khác đều đã dậy chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Cậu mau đi rửa mặt đi."
"Ừm............"
Tôi vẫy vẫy tay rồi đứng dậy khỏi giường.
Thực ra tôi cũng mới ngồi thẫn thờ có một tẹo chứ mấy.
Với lại còn phải ăn sáng nữa nên đằng nào thời gian chuẩn bị cho cuộc thi vẫn còn thoải mái mà............
Vừa mới ngủ dậy đã bị cằn nhằn làm tôi hơi bực mình, nhưng dẫu sao thì người trao quyền gánh vác cuộc thi lần này cho cậu ta lại chính là tôi.
Tôi đành gượng ép gật đầu chấp nhận rồi đi vào nhà tắm.
Nếu cứ lề mề thế này chắc chắn cậu ta lại gắt gỏng lên cho mà xem.
'Mình cũng phải mau gội rửa rồi chuẩn bị thôi.'
Buổi sáng chưa tỉnh ngủ nên việc tắm rửa toàn thân thấy thật phiền phức, tôi đành gội tạm cái đầu qua loa ở bồn rửa mặt.
Chuẩn bị xong xuôi bước ra đến cửa chính, tôi thấy Kyeong-won đang dậm chân tạch tạch tạch với vẻ mặt vô cùng bực bội, liên tục giục giã các thành viên.
Chẳng mấy chốc, Seon-ah với vẻ luống cuống vội vã khóa cửa phòng mình rồi chạy lại.
Chúng tôi bước ra ngoài cửa chính rồi điểm danh số lượng.
"Jin-hee, Seon-ah, Kyeong-won, Ha-yoon. Thiếu một người. Deok-hoon đâu rồi?"
"Lúc nãy tớ thấy nó dậy rồi mà. Sao mãi không ra thế nhờ............"
Khuôn mặt Kyeong-won lộ rõ sự sốt ruột.
Đợi thêm một lúc, cuối cùng cậu ta gắt lên "Mả mẹ nó, làm cái quái gì không biết" rồi quay hầm hầm đi ngược vào trong quán trọ.
"Sao tự dưng Kyeong-won lại gắt gỏng thế nhỉ?"
"Thì thế."
Jin-hee đáp lại bằng khuôn mặt dửng dưng.
Nhân lúc không có Kyeong-won ở đây, tôi liền đầm ấm gửi lời chào buổi sáng đến các thành viên để xua tan không khí căng thẳng:
"Mọi người ngủ ngon cả chứ? Có chỗ nào thấy không thoải mái không?"
"Vâng............"
Seon-ah trả lời tôi với khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.
Mắt em ấy mới khép hờ một nửa, trông vẫn còn đang mơ mơ màng màng.
"Còn Ha-yoon thì sao?"
"......"
Cậu ấy chỉ lặng lẽ gật đầu.
Tuy Ha-yoon đã mở mắt nhưng người không hề nhúc nhích, có vẻ như buổi sáng cậu ấy bị huyết áp thấp.
Chẳng giống với vẻ chỉn chu, quý phái và gọn gàng thường ngày, mái tóc chưa kịp khô hẳn của cậu ấy đang chĩa ra vài chóp tóc lộn xộn.
"Cậu không sao chứ? Ổn không đấy?"
Tôi cố lượn qua lượn lại trước mặt để thu hút sự chú ý, nhưng Ha-yoon chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, cứ thế đứng ngơ ngác.
"Hóaam... Mệt buồn ngủ vãi chưởng."
Trong lúc đó, Jin-hee chẳng chút giữ kẽ ngoác miệng ra ngáp một cái thật to.
Hình ảnh buổi sáng chưa tỉnh ngủ đầy tươi mới của các nữ thành viên trong câu lạc bộ bọn tôi thật là...
Tôi đang hào hứng thưởng thức khung cảnh thú vị này thì Kyeong-won đã đùng đùng bước tới từ phía quán trọ.
"Nó lại lăn ra ngủ tiếp rồi. Đến quỳ với cái thằng điên này."
"...... Thế giờ sao?"
"Tớ vừa gọi nó dậy rồi, bắt nó vào nhà tắm rồi mới đi ra."
Nói xong, cậu ta ôm chiếc laptop rồi giậm chân dầm dầm bước xuống cầu thang như thể đang đạp vào không khí.
Cậu ta vừa đi xuống vừa lầm bầm bằng giọng khàn khàn: "Có mỗi mình tớ là lo cho cái cuộc thi này thôi à?".
Các thành viên khác chỉ biết trố mắt nhìn theo bóng lưng cậu ta một cách ngượng ngùng.
'... Phù.'
Cuối cùng, tôi đứng ra thu xếp tình hình rồi bảo các thành viên đi xuống tầng dưới trước.
"...... Rồi, buổi sáng phải dậy sớm vất vả cho mọi người quá. Dù mệt mỏi nhưng chỉ cần cố gắng nốt hôm nay thôi, ngày mai là thi rồi. Giờ chúng ta cũng đi xuống theo đi. Xuất phát nào."
"Xuất phát............"
Seon-ah lẩm bẩm, vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa bước đi xuống trước.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn