Chương 163: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~39 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Ông chủ ơi, quán trọ của chúng ta.. liệu có từng có người chết chưa ạ………………?"
"Hả? Cái gì? N-Người chết?"
Khi ghé qua quán trọ để quyết toán một lúc, ông chủ không giấu nổi sự bàng hoàng khi nghe quản lý hỏi vậy.
"Không? Làm gì có chuyện đó?"
"Thật không ạ……………? Đêm qua cháu nhìn thấy thứ gì đó rất kỳ lạ-"
"Không có đâu, bình thường mà. Tòa nhà bình thường, tầng lớp cũng bình thường. Đừng bận tâm mà hãy tập trung học hành cho tốt đi."
"Vâng ạ……………."
Nói xong, ông chủ vội vội vàng vàng làm xong việc rồi lại rời khỏi tòa nhà.
Đây đã là lần thứ bốn rồi.
Lần nào thay quản lý mới, họ cũng đều bảo nhìn thấy một người phụ nữ kỳ lạ rồi đòi nghỉ việc không làm nữa.
Quán trọ về cơ bản là nơi do quản lý trông coi.
Tất nhiên ông chủ mới là chủ sở hữu, nhưng ông ta chỉ ghé qua vài tiếng mỗi ngày để kiểm tra là cùng.
Về cơ bản, quán trọ là nơi các quản lý trẻ tuổi ở lại 24/24, lau dọn toàn bộ tầng nhà và quản lý người đến thuê.
Vị trí quản lý này thường tuyển những thanh niên trong độ tuổi 20-30 đang chuẩn bị thi cử, lý do là vì đặc thù khối lượng công việc không nhiều, rất thích hợp để vừa làm vừa học.
Mấy việc dọn dẹp hay công việc lặt vặt chỉ làm hăng hái tầm hai tiếng là xong, nên công việc của quản lý chỉ đơn thuần là ngồi ở quầy lễ tân giữ chỗ.
Tất nhiên lương theo giờ vì thế mà ít hơn, nhưng cùng với quản lý phòng đọc sách, quản lý quán trọ là vị trí cực kỳ thu hút giới trẻ có ý định học hành lâu dài.
Vậy mà vị trí quản lý của quán trọ này đã có tới ba người nhìn thấy ma rồi bỏ chạy mất dép.
Thậm chí bây giờ chỗ đang bỏ trống, khi liên lạc hỏi xem họ có thể quay lại làm không, thì hai người bỏ chạy trước đó còn chẳng buồn nghe máy, còn người nghỉ gần đây nhất nghe nói thậm chí đã chết do tự sát, khiến lòng ông chủ như lửa đốt.
Rốt cuộc, ông đành phải thuyết phục một sĩ tử mới đến thuê phòng, cho ở miễn phí để nhờ làm quản lý tạm thời, thế nhưng mới đảm nhận được hai ngày lại nghe thấy bảo nhìn thấy thứ kỳ lạ, làm ông tức bốc hỏa.'
Khốn kiếp, cái con ma đó……………..'
Cậu quản lý trước vì quá sợ hãi nên ông từng đứng trực cùng, nhưng chính ông chủ lại chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Cứ đà này thì quản lý hiện tại chắc chắn cũng sẽ lại lấy lý do nhìn thấy ma mà bỏ chạy là cái chắc.
Thậm chí ông còn có công việc chính riêng, nên không thể chỉ tập trung chú ý vào mỗi cái quán trọ này được.
Rốt cuộc, sau khi kết thúc công việc trong ngày, ông đành trải lòng tâm sự bực bội với vợ.
"Mình ơi, nó lại bảo thấy ma đấy, lại thấy rồi."
"Ôi chao, lại nữa à……………?"
Người vợ đón lấy áo khoác của ông với vẻ mặt lo lắng.
"Người trước đó cũng nói thế rồi bỏ chạy đúng không?"
"Người trước đó nữa cũng thế. Cả người trước trước đó nữa cũng nói thế rồi bỏ chạy đấy."
"Thế thì chẳng lẽ thật sự có cái gì đó sao? Em nghĩ phải tìm hiểu thử xem sao đi chứ………………."
"Nhưng thấy mọi người cứ làm quá lên nên tôi cũng đã kiểm tra rồi, quán trọ nhà mình xây cũng lâu năm rồi còn gì. Đúng là bên trong từng có người chết vì bệnh mãn tính thật? Nhưng mấy người chết đó toàn là mấy ông chú tầm 40-50 tuổi thôi. Tại sao lại xuất hiện một người phụ nữ trẻ chứ, tại sao chứ……………."
Ông chủ quán trọ ở Noryangjin thở dài thượt một tiếng.
Thấy người ta bảo kinh doanh cho thuê quán trọ là nghề tay trái chỉ cần đầu tư chi phí tối thiểu nên ông mới nhảy vào, ai mà ngờ nổi thứ chui ra lại chẳng phải Luật PCCC, thuế chấp, hay khách hàng vô hủ, mà lại là ma cơ chứ.
"Với cả lúc tôi đứng trực cùng thì nó lại chọn đúng lúc tinh vi không xuất hiện. Ban đầu tôi cứ tưởng đám quản lý bị điên cơ, nhưng rõ ràng đến cả người hiện tại cũng nói thế này thì chắc chắn không phải chuyện bình thường rồi."
"Mình này, hay là thế này nhé."
Người vợ xích lại gần người chồng đang than thở.
"Mẹ của đứa bé mà em biết ấy, có người đột nhiên bị tâm thần phân liệt rồi bảo trong chung cư có ma, xong xô xát cầm dao với nhà bên cạnh ấy……………?"
"…Thế à?"
"Thế nhưng trong lúc điều tra, cư dân ở đó rất lo giá nhà bị tụt, nên viên cảnh sát phụ trách vụ án đã xử lý cực kỳ khéo léo để tin đồn kỳ lạ không lọt ra ngoài đấy."
"…Hừm."
"Nghe nói viên cảnh sát đó trong ngành công an khá có tiếng mát tay với mấy vụ kiểu đấy đấy? Mấy vụ án dính tới mấy tin đồn kỳ lạ kiểu như ma quỷ này nọ ấy. Mấy vụ có thầy cúng đến, hoặc dính dáng tới mấy đứa mê tín dị đoan. Anh ấy xử lý rất gọn gàng để mấy lời đồn nhảm không bị lan ra ngoài đâu."
"Nhưng quán trọ nhà mình đã có ai chết đâu……………."
"Có chết mà! Cậu quản lý bỏ chạy dạo trước đấy!"
"Nhưng nghe bảo là tự sát……………."
"Cái đó là do cách mình chèo lái câu chuyện thôi!"
Người vợ thuyết phục người chồng đang đắn đo. Bờ mi ông chủ hiện lên một vệt u ám.
"Liệu thế này có phải là mình vô cớ làm phiền cảnh sát đang làm việc chăm chỉ chỉ vì việc kinh doanh không thuận lợi không nhỉ……………."
"Dù sao thì mình cũng thử làm gì đó đi chứ, mình ơi. Nhân viên làm việc đã có bốn người đòi bỏ chạy rồi, nếu mình bảo có vẻ dính dáng đến tội phạm thì tự khắc người ta sẽ điều tra cho thôi mà? Dạo này trên báo chí chẳng thiếu tin tức về việc đối thủ cạnh tranh hay quán bên cạnh làm mấy trò kỳ quặc để cản trở kinh doanh đó sao."
"Cũng có lý đấy."
Ông chủ gật đầu.
"Vậy thử một lần xem sao nhé?"
"Thử đi mình ơi. Để em hỏi người quen lấy số điện thoại của vị đó cho."
Ông chủ gật đầu, hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải nói chuyện thử một lần.
Nhận được liên lạc, thanh tra Park Kang-woon đã tìm đến quán trọ vào sáng ngày hôm sau.
"Ôi chao, thanh tra! Cảm ơn anh đã trực tiếp ghé qua thế này! Hay là để tôi mời anh bữa cơm………………"
"Thôi, không cần đâu ạ. Tôi là công chức, nhận đồ ăn thức uống của người dân là to chuyện đấy."
Thanh tra Park Kang-woon đứng thẳng người đầy bệ vệ trước ông chủ đang khúm núm, ngước nhìn lên tòa nhà quán trọ một lượt.
"Tôi không phải đang trong giờ làm việc mà là tranh thủ ngày nghỉ phép ghé qua xem thử thôi, nên bác cứ tự nhiên là được ạ."
"Ôi chao, ngày nghỉ mà anh cũng ghé qua thế này……………"
"Đi vào hướng này đúng không ạ?"
"À vâng, thang máy bên này……………."
Ông chủ luống cuống dẫn thanh tra vào quán trọ. Nét mặt ông hiện rõ sự bất ngờ vì không nghĩ đối phương lại đến nhanh đến thế.
"Đ-Đây ạ. Tầng 5 của tòa nhà này là quán trọ của chúng tôi. Tầng nam nữ dùng chung, phòng tắm thì phòng nào cũng có sẵn ạ."
"Bên trên còn gì không ạ?"
"Vâng vâng, tòa nhà chỉ có đến tầng 5 thôi, bên trên là sân thượng. Có máy giặt với giàn phơi đồ các thứ…………………"
"Để tôi đi xem một vòng."
Ra hiệu bằng tay bảo ông chủ cứ tự nhiên, thanh tra Park Kang-woon thong thả đi quan sát một lượt khắp quán trọ.
Lên tới tầng 5, ông đổi sang dép đi trong nhà ngay tại lối vào tầng.
Sau đó ông đi dạo một vòng quanh hành lang rồi lướt qua nhà vệ sinh và phòng bếp.
Tiếp đó, ông đi lên thêm một tầng cầu thang từ tầng 5 để ngó qua sân thượng một chút, rồi lại đi xuống quán trọ, bước vào quầy lễ tân nơi quản lý làm việc.
Ngay lúc đó, một nam thanh niên trẻ tuổi đeo kính có vẻ như vừa đi giải quyết nhu cầu cá nhân ra từ nhà vệ sinh bên cạnh quầy lễ tân liền cúi đầu chào.
"À, cháu chào chú ạ……………."
"Cậu là quản lý ở đây à?"
"Vâng ạ……………."
Vóc dáng mập mạp, thiếu sức sống, gương mặt thẫn thờ u ủ vẻ mệt mỏi vì vùi đầu vào học hành. Điển hình của một thanh niên đang chuẩn bị thi cử.
Thanh tra Park Kang-woon ngó qua bên trong quầy lễ tân một lượt rồi lên tiếng hỏi cậu quản lý:
"Làm việc ở đây cậu từng nhìn thấy ma chưa?"
"A! Vâng, vâng! Cháu thấy rồi, chắc chắn luôn ạ……………."
"Trên CCTV có quay lại được không?"
"Dạ không, trên CCTV thì………………"
Cậu thanh niên gãi gãi đầu.
"Chỉ quay được cảnh cháu giật bắn người lên sợ hãi thôi, ngoài ra không có gì khác ạ………………"
"Cho tôi xem thử."
"Đây ạ……………."
Chắc do đã trích xuất sẵn để cho ông chủ xem, đoạn video nằm ngay trên màn hình máy tính.
"Chính là cái này ạ. Người giật mình ở đây là cháu, còn ngoài cửa sổ này có một người phụ nữ đứng đó nhưng lại không quay dính………………."
"Ý cậu là ngoài cửa sổ sao?"
"Vâng ạ……………."
Đoạn video ghi lại cảnh nhà bếp quán trọ vào giữa đêm.
Rõ ràng hình ảnh cậu quản lý đang quay nóng thứ gì đó bằng lò vi sóng lúc nửa đêm thì đột nhiên nhảy giật bắn người lên sợ hãi đã được quay lại ở đó.
"Chỗ này là ở đâu thế?"
"Bây giờ từ quầy lễ tân này đi ra rẻ rẽ ngay góc đường là tới ạ. Là nhà bếp ạ………………"
Buông một câu "Chờ chút", vị thanh tra lập tức bước về phía nhà bếp.
Tại đó, ông đứng thử trước chiếc lò vi sóng nơi cậu quản lý từng đứng.
Từ vị trí đó, ông nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, rồi lại sải bước đi thẳng về quầy lễ tân.
"Cậu giật mình vì nhìn thấy người phản chiếu trên cửa kính đấy. Giữa đêm không có ánh sáng nào khác nên cửa sổ đóng vai trò như một chiếc gương, cậu giật mình vì nhìn thấy bóng người đứng ở hành lang phía sau lưng phản chiếu vào. Việc CCTV không quay được không phải vì người đó không thực sự ở đó, mà vì đó là hình ảnh phản chiếu nên góc nhìn của camera từ trên cao xuống nó khác thôi, với cả nhìn vào đây cậu sẽ thấy có vết bóng mờ một chút đúng không? Đó là vì có người đứng ở phía đối diện đấy."
"Th-Thế ạ………………?"
Cậu quản lý tựa lưng vào ghế với vẻ mặt ngơ ngác.
Chẳng mấy chốc, ông chủ liền đi theo tiễn vị thanh tra đang bước ra khỏi tòa nhà với thái độ khúm núm.
"Cảm ơn anh, hôm nay đã cất công ghé qua xem giúp thế này……………."
"Không có gì đâu ạ, tôi cũng chưa tìm ra được gì mà."
Thanh tra Park Kang-woon bệ vệ chào rồi rút từ trong túi ra một tấm danh thiếp đưa cho ông chủ.
"Trên này có ghi số điện thoại. Nếu nhỡ có 'chuyện kỳ lạ' nào lại xảy ra thì xin hãy liên lạc cho tôi."
"C-Cảm ơn anh nhiều lắm ạ. ……………."
[Ngày 20 tháng 5 năm 2019, Thứ Hai, 08: 35] [Lee Joon - Lần trùng sinh thứ 2] [Điểm Truyện ma: 781] [Nhân quả: 32%]
"Không được là sao ạ? Tại sao thế ạ?"
"Cuộc thi này trường mình đã chốt xong đội tham gia rồi. Xin lỗi nhé nhưng các em nên tìm hiểu cuộc thi khác thì hơn."
Nói xong, bà cô giáo viên Khoa học khối 3 thản nhiên bước lên tầng đi dạy.
Tôi quay đầu lại với nét mặt nhăn nhó.
"Joon à……………."
"Hội trưởng……………."
"Cái trò gì thế này nà."
Mấy đứa trong câu lạc bộ cằn nhằn với vẻ mặt cạn lời. Tôi dẫn đám bạn ra khỏi phòng giáo viên rồi đứng ở hành lang.
"Có vẻ như trường mình đã gầy dựng xong đội đi thi từ trước rồi thì phải."
"Công văn mới gửi xuống hôm qua mà? Vô lý thế."
"Thế mới nói, haizz."
Dù tụi học sinh trường chuyên tham gia rất đông, nhưng Triển lãm Khoa học Clover thỉnh thoảng vẫn có học sinh trường thường hưởng ứng.
Tiết CA thứ Sáu tuần trước cả hội đã thống nhất sẽ thử tham gia, nên ngay khi vừa sang thứ Hai là tôi tới phòng giáo viên để đăng ký ngay, ai ngờ lại nhận được câu trả lời không được ngay tại chỗ.
Mỗi trường chỉ được đăng ký 1 đội, thế mà trường chúng tôi lại có sẵn một đội được lập ra từ trước rồi.
Ngay lập tức, Kyeong-won lên tiếng phản đối gay gắt với tôi:
"Thế này là không công bằng, Hội trưởng. Nếu đã định sẵn người đi rồi thì gửi công văn xuống làm gì, dán poster làm gì chứ."
"Là ai cơ chứ? Có người học giỏi đến thế cơ à?"
"Thì, biết đâu trong số các tiền bối lại có người đang chuẩn bị sẵn rồi……………"
Trong lúc cả nhóm đang rầm rộ bàn tán ý kiến, vừa hay cô Han A-ri cũng vội vội vàng vàng đi ngang qua.
Tôi vội níu lấy cô Han A-ri đang có vẻ rất bận rộn lại.
"Cô ơi, em chào cô ạ."
"Ơ? Ứ, ừ. Chào các em………………."
Nghe có người gọi, cô ngơ ngác quay lại nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc.
Có vẻ như cô không nhận ra chúng tôi là ai.
"Chúng em là học sinh lớp 1-3 học tiết của cô ạ. Chúng em có chút chuyện muốn hỏi cô một tí………………"
"À, ừ. Chuyện gì thế?"
Trông cô có vẻ bận nhưng khi nghe học sinh bảo có chuyện muốn hỏi, cô liền quay người lại ngay.
Tôi hỏi thẳng vào vấn đề:
"Thưa cô, về Triển lãm Khoa học Clover ấy ạ. Công văn mới gửi xuống hôm qua. Cô có biết ai ở trường mình sẽ tham gia không ạ?"
"Triển lãm Khoa học……………?"
Cô ừm một tiếng rồi hỏi lại chúng tôi:
"Các em định tham gia à……………?"
"Tạm thời bọn em đang tìm hiểu ạ."
"Có lẽ các tiền bối của các em... khối 2 thì phải? Nghe bảo đám học sinh bên câu lạc bộ Hóa học sẽ xuất chiến thì phải……………."
"Câu lạc bộ Hóa học ạ?"
"Ừ, ừ đúng rồi."
Bị 6 đứa học sinh vây quanh có vẻ làm cô sợ hãi nên giật mình trả lời.
Ngay sau đó, Deok-hoon hừng hực tiến lên phía trước:
"Mấy đứa đó học giỏi lắm ạ!?"
"Ơ, ơ kìa!? Á-Hình như toàn bộ đều nằm trong tốp đầu thì phải………………"
"Được quyết định từ bao giờ thế ạ? Mấy người đó có kinh nghiệm gì không ạ?"
Đến lượt Kyeong-won cũng hùa vào gặng hỏi khiến cô giáo né tránh ánh mắt rồi lùi lại.
"C-Cô cũng không biết nữa. Giáo viên hướng dẫn bên đó là cô giáo Khoa học khối 3, các em thử đi hỏi cô ấy xem……………."
Vì cô phụ trách khối 1 mà, cô bổ sung thêm một câu rồi vội vã bỏ chạy mất.
Các thành viên trong câu lạc bộ lập tức phẫn nộ.
"Khối 3 thì chính là bà cô vừa mới từ chối chúng ta còn gì!"
"Bà ta từ chối để cho đội do mình phụ trách đi thi đấy, Hội trưởng! Vào hỏi cho ra lẽ đi!"
"Bình tĩnh đi. Phải lên kế hoạch đã chứ."
Tôi ngăn các thành viên đang kích động lại.
Càng những lúc thế này, nếu hành động cảm tính thì chỉ có chúng tôi chịu thiệt thôi.
Dù sao đối phương cũng là người có quyền quyết định tối cao về các cuộc thi liên quan đến khoa học, lại là giáo viên khối 3.'
Hơn nữa còn thuộc phe Không Bạch Giáo.'
"Làm sao giờ, Joon ơi?"
Seon-ah với vẻ mặt lo lắng.
Về phía chúng tôi, bắt buộc phải có mục đích tham gia cuộc thi này.
Vì chuyến tham quan trụ sở chính cùng cơ hội gặp gỡ người sáng lập Clover, Cheon Seung-jae, sẽ dành cho đội giành Giải Nhất.
"……Tạm thời tớ không có ý định bỏ cuộc đâu. Dù sao đám đó có đi thi thì cũng cầm chắc cái thua thôi. Toàn học sinh bình thường mà. Dùng mọi cách để chúng ta đi thi mới là điều đúng đắn đứng từ góc độ nhà trường."
"Đúng đấy, Hội trưởng. Mấy người đó làm sao đấu lại đám học sinh trường chuyên được chứ."
"Vấn đề là giáo viên hướng dẫn bên đó lại chính là người có quyền quyết định cuộc thi liên quan đến khoa học……………."
Chỉ ăn vạ thôi thì không có cửa thắng.
Nhưng bằng mọi giá chúng tôi phải cướp lấy suất đó.'
Dù sao thì mấy tiền bối khóa trên đi thi đó chắc cũng chỉ định kiếm thêm một dòng thành tích vào học bạ mà thôi.'
Trái lại, phía bên này đi thi là để cứu thế giới nên mục đích vừa cao cả, mà một khi đã đi thi thì Giải Nhất coi như đã nắm chắc trong tay.
Loại bỏ mấy tiền bối đó để chúng tôi đi thi rõ ràng cũng có lợi hơn cho nhà trường.
"Làm sao bây giờ?"
"Được rồi, nghe này."
Tôi tập hợp các thành viên đang dậm chân cuống quýt lại một góc.
"Trước hết, đối với những cuộc thi lớn thế này, đúng ra nhà trường phải tổ chức một cuộc thi dự bị nội bộ để chọn ra đội tham gia mới đúng."
"……Đúng thế."
"Như thế mới đúng chứ!"
"Nhưng nhìn xem. Bà cô giáo khoa học khối 3 chịu trách nhiệm chính kia chỉ muốn cử đám do bà ta phụ trách đi thôi đúng không? Nhưng dù chúng ta có vô tư đến đòi làm cho ra lẽ thì bà ta cũng chẳng đời nào nhượng bộ cho mấy đứa tân binh khối 1 đâu. Thế nên chúng ta phải làm cho chuyện này to ra thêm chút nữa."
"Làm to chuyện ra?"
"Ừm."
Tôi gật đầu.
"Phải nói rõ tình hình với các giáo viên khác hoặc phụ huynh để tạo dư luận lan rộng ra chứ."
Mấy kiểu tiêu cực xã hội thế này có tự mình đòi lại công lý cũng vô ích.
Công khai cho người ngoài cùng biết tuyệt đối là bí quyết chiến thắng.
"Nếu là giáo viên khác thì……………."
Các thành viên nhìn nhau.
"Cô Jang Hwa-eun ạ?"
"…Thuyết phục cô Hwa-eun thì e là không có sức nặng lắm đâu."
Cô Jang Hwa-eun đúng là nếu nhờ thì sẽ cất tiếng nói ủng hộ phe chúng tôi thật, nhưng thứ nhất cô là giáo viên Tiếng Anh, thứ hai là mối quan hệ trong trường của cô cũng không phải quá rộng.
Còn nếu nhờ giáo viên Khoa học khác thì người duy nhất chúng tôi biết cũng chỉ có cô giáo Khoa học Han A-ri, thế nhưng cô ấy vừa không thân thiết với chúng tôi, lại vừa là giáo viên mới chân ướt chân rậm đến trường nên hoàn toàn không có chút tiếng nói nào.
"Hội trưởng. Theo tớ nghĩ thì có nói với cô Jang Hwa-eun hay mấy người bên cạnh cô ấy cũng vô ích thôi, phải nói với cấp cao hơn mới được."
"Cấp cao hơn ở đây chẳng phải toàn là người của Không Bạch Giáo sao?"
"Liệu họ có chịu nghe ý kiến của chúng ta không……………?"
Bà cô giáo viên Khoa học khối 3 cũng thuộc dạng có chút quyền lực, mấy ý kiến từ cấp dưới không đâu vào đâu gửi lên rất có khả năng sẽ bị bà ta chặn đứng ngay ở tầng của mình.
Vậy thì phải đưa ra ý kiến thông qua cấp trên của bà ta, thế nhưng ban giám hiệu trường này lại nhúc nhúc toàn là nhân sự của Không Bạch Giáo.
"Nhưng có đúng một người. Một người thuộc cấp trên không phải là người của Không Bạch Giáo."
Đã thế lại còn ở vị trí cao nhất.
"Mọi người nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta nói với người đó?"
"……Ý cậu là Thầy Hiệu trưởng sao."
Kyeong-won trả lời thay với nét mặt căng thẳng.
Cấp trên cao nhất và là người nắm giữ quyền lực lớn nhất trường này.
Thầy Hiệu trưởng Shin Moon-hyyub.
"Phải nhờ đến vị đó sao......."
"Không phải làm chuyện quá to rồi đấy chứ?"
Không biết thời cấp 1, cấp 2 đã từng diện kiến hiệu trưởng mấy lần rồi mà Jin-hee lại bày ra nét mặt ngán ngẩm.
"Ở vị trí cao quá nên thấy hơi sợ sợ……………."
Seon-ah cũng lộ vẻ sợ hãi.
Chính vì khoảng cách xã hội giữa hai bên quá lớn mà.
Hiệu trưởng ở vị trí cao nhất trường, và học sinh mới khối 1 ở vị trí thấp nhất trường.
Đúng nghĩa là hai đầu mút của cái trường này.'
Nhưng chính ra hai đầu mút lại thường hay thông suốt với nhau.'
Ngay cả trong quân đội, chẳng phải thứ đáng sợ nhất chính là lá thư của binh nhì sao.
Đôi khi chính vì là kẻ yếu nên mới có những điểm cực kỳ mạnh mẽ.
"Tạm thời cứ vào lớp học đã, rồi từ từ lên kế hoạch tiếp."
Làm cách nào để lợi dụng Thầy Hiệu trưởng nhằm đánh văng các tiền bối ra.
Và làm sao để chúng tôi chiếm lấy vị trí đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn