Chương 203: Ngoại truyện: Vòng sơ loại cấp trường của Hội thi Triển lãm Khoa học (5)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~43 phút đọc · Tạo 11/08/2026
201-300 Đúng như tôi dự đoán, trình độ của các đội khác tệ đến mức thảm hại.
"Đó, cô thầy biết đấy, điện thoại bây giờ pin đều được thiết kế liền thân, dạng nguyên khối đúng không ạ............?"
"......."
"Thế nhưng khi ra ngoài mà hết pin thì bất tiện lắm đúng không ạ. Cục sạc dự phòng thì lại nặng nữa. Cho nên chúng em đã nghĩ ra giải pháp này ạ. Đó là làm sao để pin có thể tháo rời được ạ."
"......."
"Làm sao để tháo ra lắp vào được ấy ạ, sạc sẵn vài cục pin, khi cục đang dùng hết pin thì thay cục đã sạc đầy vào, rồi lúc sạc thì sạc chung một lượt luôn ạ… Tất nhiên là với công nghệ hiện tại thì khá là khó khăn ạ............"
Mấy cậu con trai khối 10 của đội đầu tiên luyên thuyên giải thích, nhưng vẻ mặt của ban giám khảo chỉ hiện rõ sự ngán ngẩm.
Cũng phải thôi, pin điện thoại vốn dĩ từ trước đến nay đều là loại tháo rời, mãi gần đây mới chuyển sang dạng nguyên khối đấy chứ.' Mớ công nghệ bị thất truyền (Lost Technology) đấy à.'
Mà rốt cuộc tại sao khi thuyết trình lại dùng cái giọng điệu 'cô thầy biết đấy~', 'đúng không ạ~' kiểu đó cơ chứ.
"... Chúng em xin hết ạ."
"Vâng, cảm ơn các em rất nhiều. Sau đây là phần đặt câu hỏi của ban giám khảo."
Sau khi phần thuyết trình của mấy cậu con trai khối 10 kết thúc, theo sự hướng dẫn của cô Han Ah-ri, ban giám khảo cầm micro lên với vẻ mặt gượng gạo.
"……Hơ hơ, cái này biết bắt đầu chỉnh sửa từ đâu đây nữa……………"
Thầy hiệu trưởng cầm micro đầu tiên, thầy cất tiếng cười với vẻ mặt cạn lời.
Đội nam sinh khối 10 lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
Gương mặt bọn họ vẫn ngơ ngác chưa hiểu mình sai ở đâu, ngược lại trông còn có vẻ rất tự tin.
"……Trước tiên thì, các em có biết đây là công nghệ đã có từ trước rồi không?"
"......."
Mấy nam sinh đứng trên bục ngơ ngác nhìn nhau, thầy hiệu trưởng lại mỉm cười nói tiếp:
"Pin điện thoại vốn dĩ là loại tháo rời mà. Gần đây mới chuyển sang dạng nguyên khối đấy thôi."
"......."
"Bảo là công nghệ khoa học hiện tại không thể làm được thì thật là………………."
Gương mặt mấy cậu nam sinh bắt đầu đỏ gạch.
Ngay sau đó, cô hiệu phó bên cạnh cầm micro lên, chiếc mắt kính khắt khe phản chiếu ánh sáng.
"…Theo tôi thấy thì ngay từ khâu tìm hiểu tài liệu cơ bản các em đã làm chưa tới rồi. Từ lần sau, hãy tìm hiểu xem chủ đề mình muốn nghiên cứu đã có người làm hay chưa trước nhé. Cảm ơn các em."
"Vâng, chúng em cảm ơn ạ……………."
Mấy cậu nam sinh của đội đầu tiên lống ngống cúi chào rồi lật đật bước xuống bục.
Tôi lén lút liếc nhìn Kyeong-won.
"... Hội trưởng."
"Ừ."
"......."
Cậu ta đẩy gọng kính lên như thể muốn nói điều gì đó.
Trước khi cậu ta kịp mở lời, tôi đã gật đầu trước:
"Đồng cảm."
"Đúng không?"
"Ừ."
Mấy đứa đăng ký muộn mằn này.
Tự nhiên thấy lo lắng vì đối thủ cạnh tranh gia tăng đúng là tốn công vô ích, trình độ yếu kém đến mức này cơ mà.
'... Không biết các đội khác có tương tự vậy không nữa.'
Nếu đúng thế thì may quá.
Mấy cậu bạn khối 10 vội vã từ bục bước xuống trở về chỗ ngồi.
Đến tôi đứng nhìn thôi mà cũng thấy xấu hổ giùm.
[Năng lực đặc biệt Đọc hình dáng môi được kích hoạt.] [……Cho 0 điểm thì hơi quá………………] ["Tôi thì trước tiên……………."] Sau một lúc ban giám khảo hội ý chấm điểm, người dẫn chương trình là cô Han Ah-ri lại cầm micro lên.
"Vâng, tiếp theo xin mời đội tham gia thứ hai. Đội '27 Người 12 Phòng' bước lên thuyết trình ạ."
Theo lời cô Han Ah-ri, một nhóm nam sinh đô con trông giống hệt Chaien rủ nhau ùa lên bục.
Rồi một tên trông đần độn nhất trong số đó cầm lấy micro.
"X-X-Xin. Chào. Các. Bạn. Chúng. Tôi. Là. Đội. 27. Người. 12. Phòng. Lớp. 10-5. Chủ. Đề. Chúng. Tôi. Thuyết. Trình. Hôm. Nay. Là."
Tên nam sinh trông đần độn có vẻ như đây là lần đầu tiên đứng thuyết trình.
Kyeong-won và tôi thở dài thượt.
"Không ngờ lại đến mức này đấy, Hội trưởng."
"Ừ nhỉ."
Đúng là những chỗ kêu gọi ùa vào đăng ký đại trà giống như thi công chức thế này thì thành phần ảo tưởng, tốn không gian là rất nhiều.
Nhưng dẫu vậy thì cái này đâu phải trình độ học sinh cấp 3, trông cứ như học sinh cấp 2, à không, như văn nghệ mầm non ấy.
Trước phần thuyết trình yếu kém này, nét mặt của các giáo viên ở Bàn giám khảo từ từ đanh lại.
[Các sản phẩm chạy bằng điện xung quanh chúng ta] Đội tham gia: 27 Người 12 Phòng
"X-Xung. Quanh. Ch-Chúng. Ta. Có. Rất. Nhiều. Sản. Phẩm. Chạy. Bằng. Điện. Vì. Vậy. Chúng. Tôi. Đã. Tìm. Hiểu."
Nói xong câu đó, cậu ta đặt micro xuống, một nam sinh trông đần độn khác tiến đến ôm lấy cái máy tính xách tay và nhấp chuột vài cái.
Ngay lập tức, các slide PPT lướt qua rần rật về phía sau.
[Cảm ơn mọi người đã chú ý lắng nghe]
"Quay lại " Cậu nam sinh cầm micro thuyết trình lại giơ tay ra hiệu với nét mặt đần thộn, bảo quay slide PPT trở lại phía trước.
"Lùi lại, lùi lại một trang nữa phía tr—"
"......."
Tách- tách- Phòng âm nhạc yên tĩnh.
Chỉ có tiếng nhấp chuột cuống cuồng chuyển slide vang lên trong không gian lặng ngắt.
"Phía trước. Một chút nữa… Trước cái đó "
"......."
Mọi người chỉ lặng lẽ nhìn màn hình PPT cứ lướt qua xoành xoạch rồi chờ đợi.
"Ơ, phía trước. À không, phía sau. Cái vừa rồi ấy. Cái vừa ở đằng sau xong. Không phải, không phải cái đó "
"......."
"Không, vừa lỡ tay qua mất rồi… Lùi lại " Đến khi có ai đó thở dài một tiếng thì cái PPT mới chịu dừng lại đúng chỗ.
"Ơ, đây rồi. V-Vì. Vậy. B-Những. Đồ. Vật. Chúng. Tôi. Tìm. Hiểu. Là. Như. Thế. Này."
[Những thứ chạy bằng điện: Máy sấy tóc, máy giặt, bàn là, điện thoại, đài radio]
'Mẹ kiếp, cái ĐM… Lớn đầu bằng này rồi mà lũ này lại chọn cái đề tài này hả.'
"Những. Đồ. Vật. Khác. Vì. Quá. Nhiều. Nên. Không. Ghi. Vào. Mong. Mọi. Người. Thông. Cảm."
Nhìn cái cảnh này mà tôi thấy đau khổ giùm, đành thở dài đánh hự một cái.
Đối với học sinh thông thường thì cuộc thi nghiên cứu khoa học chính là như thế đấy.
Chỉ quen với lối giáo dục nhồi nhét, ngày ngày cắm mặt giải đề thi, nên khi bảo tự do chọn chủ đề rồi nghiên cứu thì kiểu phương pháp này quá đỗi xa lạ với bọn họ.
Tên đang đứng phía trước kia thực ra bình thường cũng chẳng phải kẻ ngốc nghếch gì, hình như cậu ta là lớp trưởng lớp khác thì phải.
Thế nhưng mặt bằng chung của học sinh Trường Nakseong, à không, của học sinh cấp 3 toàn Hàn Quốc chính xác là dừng lại ở mức này đây.
"Vấn. Đề. Của. Các. Sản. Phẩm. Dùng. Điện. Là. Tốn. Tiền. Điện."
"......."
"Như. Thế. Sẽ. Gây. Ô. Nhiễm. Môi. Trường. Cảm. Ơn. Mọi. Người."
Người thuyết trình cúi gập người chào.
Tiếng vỗ tay gượng gạo lẹt đẹt vang lên nho nhỏ trong phòng âm nhạc.
Bộp bộp bộp Ngay sau đó, thầy hiệu trưởng lại bật cười "hơ hơ" rồi lên tiếng cầm micro trước.
"Vâng, phần thuyết trình về các sản phẩm chạy bằng điện… Tôi đã xem rất kỹ."
"Cảm. Ơn. Thầy."
"Tuy nhiên cái này rốt cuộc phải làm thành dạng sản phẩm triển lãm thực tế, vậy với chủ đề vừa nghiên cứu thì các em dự định sẽ đưa ra sản phẩm dự thi như thế nào………………"
Thầy hiệu trưởng mỉm cười nói lấp lửng, nhóm nam sinh thuyết trình quay sang nhìn mặt nhau.
Rồi một cậu học sinh trông đần độn khác cầm micro trả lời thay:
"…Định. Hướng. Cuối. Cùng. Của. Chúng. Tôi. Là. Sẽ. Triển. Lãm. Những. Sản. Phẩm. Không. Sử. Dụng. Điện. Tử."
"Ồ? Ý em là sao nhỉ?"
Thầy hiệu trưởng mỉm cười trố mắt ra nhìn.
"Thầy xin em giải thích lại lần nữa nhé. Vừa rồi thầy chưa hiểu rõ lắm."
"Tức. Là……………."
Cậu bạn thuyết trình cùng mấy nam sinh khác lại xì xầm bàn bạc với nhau một lúc.
"……Tức. Là. Các. Sản. Phẩm. Sử. Dụng. Điện. Vừa. Thuyết. Trình. Lúc. Nãy. Chúng. Tôi. Sẽ. Thay. Thế. Bằng. Các. Sản. Phẩm. Không. Sử. Dụng. Điện… Để. Triển. Lãm."
"Thế cơ à!?"
Thầy hiệu trưởng làm vẻ mặt giật mình thốt lên.
"Cái đó mà cũng làm được sao? Mà ngay từ đầu trong PPT lẫn bài thuyết trình hình như đâu có nội dung đó!?"
"......."
"Không phải là các em vừa mới nghĩ ra đấy chứ?"
Nghe thầy hiệu trưởng hỏi xoáy một câu, mấy thí sinh chỉ biết nhìn mặt nhau.
Thầy hiệu trưởng liền cười khà khà.
"Được rồi, các em vất vả rồi. Về chỗ đi thôi."
"... Vâng."
Mấy cậu nam sinh ngơ ngác cúi chào cả đám rồi đi về chỗ.
Vài người vỗ tay hưởng ứng.
Bộp bộp bộp
"……Hừm."
"Phù……………."
Tôi và Kyeong-won ngả lưng vào tựa ghế với vẻ mặt chán ngắt rồi thở dài.
Dù vẫn thấy có những học sinh ngơ ngác gật gật đầu chẳng hiểu chuyện gì, nhưng nếu không nhận ra thì đó là do trình độ bọn họ cũng chỉ ngang ngửa mức đó mà thôi.
Thế nhưng với những người ở đẳng cấp cao hơn hẳn như chúng tôi thì thấy rất rõ.
Hội thi lần này.
Trình độ thấp đến mức thảm hại.
"Joon à……………."
Ngay sau đó, Seon-ah ngó đầu sang từ bên cạnh Kyeong-won rồi thì thầm với tôi:
"Tớ thấy bài của chúng mình tốt hơn nhiều đấy……………."
"Seon-ah à."
Tôi giơ ngón tay cái về phía Seon-ah.
"Đương nhiên rồi."
Seon-ah sau khi thì thầm xong liền ngồi thẳng lại tư thế cũ.
Thấy Seon-ah thấu hiểu như vậy tôi cũng mát lòng mát rưởi.
"Vâng, tiếp theo xin mời đội tham gia thứ ba. Đội 'Mèo Mộc' bước lên bục ạ."
Cuối cùng thì Lớp phó Chae-rin và cô bạn nhà thờ Ye-seul ở hàng ghế đầu cũng đứng dậy.
Tôi và Kyeong-won vội chỉnh lại tư thế ngồi uể ỏai tựa lưng ban nãy.
Bởi vì đối với tôi, Lớp phó cũng là một đối thủ khiến tôi hơi lo ngại đôi chút.
'... Dù sao con nhỏ đó trông cũng khá là tháo vát.'
Tuy chưa nói chuyện nhiều, nhưng thành tích học tập tốt, trong giờ lại hay phát biểu.
Con nhỏ đem lại cho tôi ấn tượng là một đứa rất sắc sảo và tràn đầy tự tin.
'Hình như dạo trước đợt Thuyết ngày tận thế mình làm nó khóc, chứng tỏ nó không có sức đề kháng với việc va chạm cảm xúc với người khác cho lắm.'
Cô đụng vào là dễ khóc nhè, cô Lớp phó đanh đá Chae-rin.
Khả năng thuyết trình thì chắc chắn là tốt rồi, nên nếu lần này mang đến một ý tưởng hay thì rất có thể sẽ trở thành mối đe dọa lớn đối với chúng tôi.
"Xin chào mọi người, chúng em là đội Mèo Mộc đến từ Lớp 10-3. Rất vui được gặp mọi người ạ~" Bộp bộp bộp— Tiếng pháo tay từ khán giả vang lên dành cho màn chào hỏi đầy năng lượng của Chae-rin.
Có lẽ vì vừa trải qua hai đội nam liên tiếp làm trò hề rồi bước xuống, nên thái độ tự tin tràn đầy này của các nữ sinh khiến bầu không khí trong hội trường khởi sắc hơn đôi chút.
"Chủ đề nghiên cứu mà chúng em muốn trình bày hôm nay là Trạm ăn miễn phí cho mèo hoang. Mọi người nhìn vào đây—"
'... Quả nhiên là Chae-rin thuyết trình.'
Đội nữ gồm 2 thành viên này do Chae-rin với tính cách mạnh mẽ đảm nhận phần thuyết trình, còn Ye-seul trông cẩn thận hơn thì phụ trách bấm chuyển slide trên máy tính xách tay.
Pinhoong~ Màn hình chuyển cảnh kèm theo hiệu ứng âm thanh đáng yêu.
Khác với kiểu nhồi nhét chữ và hình ảnh của mấy cậu nam sinh, slide của hai đứa được làm hoạt họa rất đẹp mắt, các câu chữ xuất hiện đúng vào thời điểm thuyết trình.
Quả nhiên là các nữ sinh tháo vát tỉ mỉ, nếu chỉ xét riêng về mặt chất lượng thì gần như tương đương với bản PPT do Kyeong-won làm.
'... Nhưng vấn đề nằm ở ý tưởng cơ.'
Thuyết trình tốt, PPT làm đẹp.
Thế nhưng nội dung bên trong chứa đựng bao nhiêu giá trị khoa học bổ ích?
Trọng tâm của hội thi lần này chính là nằm ở chỗ đó.
Nếu không thể thuyết phục được ban giám khảo ở điểm này, thì dù PPT có đẹp hay thuyết trình có hay đến mấy cũng chỉ là cái thùng rỗng kêu to mà thôi.
"…Bằng việc lắp đặt những máy kẹp ăn tự động này ở từng khu phố—"
"Hừm " Bên cạnh, Kyeong-won đẩy gọng kính lên, chăm chú theo dõi bài thuyết trình của Chae-rin.
Cậu ta tỏ ra rất tập trung với nét mặt đầy ẩn ý, có vẻ như cũng đang suy nghĩ giống tôi.
'Trạm ăn miễn phí cho mèo hoang sao… Hừm ' Chae-rin dùng giọng điệu đanh thép, gãy gọn để trình bày rất tốt những gì mình đã chuẩn bị.
Thế nhưng dưới góc nhìn của tôi thì nó lại khá mơ hồ.
'... Nội dung hơi có vấn đề đấy.'
Đến đây, việc các giáo viên trong Ban giám khảo phản ứng ra sao sẽ phản ánh rõ họ có con mắt tinh đời hay không.
"……Em xin hết ạ. Em cảm ơn!"
Chae-rin kết thúc bài thuyết trình bằng giọng nói nhí nhảnh, một tràng pháo tay lớn vỡ òa.
Bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp bộp— Bất kể nội dung ra sao, cuối cùng cũng có một bài thuyết trình ra dáng thuyết trình thực sự.
Ngay sau đó, chiếc micro được chuyền qua chuyền lại ở Bàn giám khảo, cô Choe Jeong-im vẫn xua tay từ chối cầm micro giống như từ đội đầu tiên đến giờ.
Chuyền tay qua lại một hồi, lần này cô hiệu phó trung niên khắt khe là người cầm micro trước.
"Bài thuyết trình rất tốt. Các em vất vả rồi."
Chae-rin cúi đầu gập người.
Gương mặt của cô hiệu phó đang cầm micro không còn nét khắt khe nữa mà cuối cùng đã nở một nụ cười.
Đây là buổi lễ có sự tham dự của các phụ huynh, nên việc giữ lại chút thể diện thế này chắc khiến cô thấy nhẹ nhõm phần nào.
"Trước khi đưa ra vài câu hỏi, để tôi tóm tắt lại nội dung một chút… Rốt cuộc chủ đề của các em là lắp đặt máy kẹp ăn tự động cho mèo hoang đúng không? Làm như vậy thì vấn đề mèo bới tung các thùng rác xung quanh sẽ biến mất, đồng thời có thể tích hợp thêm tính năng để làm thêm điều gì đó nữa."
"Vâng ạ!"
Chae-rin mỉm cười tươi tắn trả lời.
Tuy nhiên, khác với nụ cười hài lòng trên môi, câu hỏi mà cô hiệu phó đưa ra lại khá sắc bén.
"Thế nhưng… Vấn đề do mèo hoang gây ra đâu chỉ dừng lại ở thùng rác, đúng không? Những trường hợp mèo bới tung thùng rác có nhiều đến thế sao? Tôi thì ít khi thấy đấy."
Giữ nguyên nụ cười nhẹ nhàng, cô hiệu phó dịu dàng chỉ ra điểm bất hợp lý trong đề tài nghiên cứu.
Đối với những kẻ từng hứng chịu nhiều điều như chúng tôi thì diện mạo cô trông chỉ toàn là sự khắt khe, thế nhưng khi cô nói năng như thế kia thì lại toát lên kinh nghiệm sư phạm êm ái tích lũy hàng chục năm trời.
"Nói đến vấn đề của mèo hoang, chẳng phải là việc chúng tụ tập ban đêm rồi gào thét gây ồn ào sao? Đó mới là tác hại lớn nhất do mèo hoang gây ra chứ nhỉ."
"Đúng… vậy ạ."
"Thế nhưng lý do chọn đề tài nghiên cứu lần này lại là việc mèo đi tìm thức ăn rồi bới tung thùng rác… Đầu tiên, đối với một người sống ở chung cư như tôi thì điều này khá xa lạ. Vì chưa trải qua nên đây là lần đầu tiên tôi biết có vấn đề như thế tồn tại. Và về giải pháp được đưa ra là trạm ăn miễn phí, tức là máy kẹp ăn tự động ấy; tôi đang thắc mắc phương pháp này thì khác gì so với các 'cat mom' đang gây nhức nhối xã hội hiện nay…"
Ngoài sự hài lòng vì phần thuyết trình tốt giúp gỡ gạc thể diện trước mặt phụ huynh, cô hiệu phó vẫn nhẹ nhàng chỉ ra khuyết điểm trong nội dung.
Và trước câu hỏi xoáy sâu đó, Chae-rin đang mỉm cười tươi tắn bỗng hơi bối rối, mồ hôi hột rịn ra.
"À, phần đó thì… Tức là………………."
Chae-rin quay sang thì thầm trao đổi điều gì đó với Ye-seul.
'Cái đó cũng được phép sao.'
Nếu nhận câu hỏi rồi được thảo luận ý kiến với nhau thì điểm yếu của nhóm mình là Jin-hee và Seon-ah cũng chẳng có gì phải lo lắng nữa.
Chẳng mấy chốc, Chae-rin lại lấy lại vẻ tự tin, cầm micro trả lời:
"Đương nhiên là vấn đề về mèo hoang thì có rất nhiều, nhưng chúng em không định giải quyết tất cả mà chỉ chọn một vấn đề nhỏ để tập trung giải quyết thôi ạ. Còn điểm khác biệt so với 'cat mom' là… Trước tiên, mục đích nghiên cứu của chúng em không đơn thuần là cho mèo ăn, mà là tích hợp nhiều tính năng vào bên trong máy ăn để vẽ nên bản đồ lộ trình của mèo hoang trong khu vực đó, điểm này là hoàn toàn khác biệt ạ."
"Thế cơ à?"
Vẽ bản đồ lộ trình để làm cái gì và làm thế nào, ngay từ đầu một cái máy ăn có thể vẽ nên thứ phức tạp như vậy được không.
Điểm đáng bắt bẻ thì có rất nhiều, thế nhưng cô hiệu phó chỉ mỉm cười dịu dàng như thể bỏ qua.
Có cảm giác cô muốn dừng lại ở đây.
Ngay sau đó cô định chuyên micro cho thầy hiệu trưởng, nhưng thầy mỉm cười xua tay, cô Choe Jeong-im cũng bỏ qua, lần này chiếc micro đến tay cô Han Ah-ri.
"Cô Han Ah-ri? Cô có ý kiến gì không?"
"Dạ? A ha ha… Vâng, vậy thì………………"
Cô Han Ah-ri gãi đầu mỉm cười ngượng ngùng rồi nhận lấy micro.
Ngay sau đó, cô "ừm..." một tiếng rồi vừa cười vừa đặt câu hỏi:
"Thực ra thì ý tưởng hay mục đích đều rất tốt. Rất xinh xắn nhỏ nhắn đúng kiểu các nữ sinh… Cô rất thích."
Chae-rin cười "nhà ha ha" rồi lẩm bẩm cảm ơn.
"Tuy nhiên… Thực ra vì đây là Triển lãm Khoa học, nên cần phải có phần đi sâu vào chuyên môn khoa học. Cái này thì… ừm………………"
Cô Han Ah-ri nở nụ cười khó xử.
"Thực ra mấy cái máy ăn tự động cho mèo thì trên thị trường có bán đầy rồi đúng không? Chỉ là thêm vài tính năng rồi đặt ngoài đường thôi, mà việc thêm tính năng đó bản thân nó không đòi hỏi sự nghiên cứu khoa học cho lắm… Chủ yếu là lập trình thôi, nên cô không rõ yếu tố nghiên cứu nằm ở đâu nữa. Các em cũng đâu thể đột nhiên đi học lập trình để tạo ra cái đó… Không biết các em có thể trả lời về phần này được không……………."
Giọng cô nhỏ dần khi kết thúc câu hỏi, Chae-rin lại gật đầu nhí nhảnh trả lời:
"Vâng, đúng như cô đã nói, máy ăn tự động đã có sẵn trên thị trường rồi ạ. Việc thêm tính năng vào đó cũng đúng như cô chỉ ra, là phần việc của các nhà phát triển lập trình chứ chúng em không thể làm được, và việc đó cũng không phù hợp với tiêu chí cuộc thi. Thế nhưng chúng em không chỉ dừng lại ở việc chế tạo ra nó, mà mục đích là thông qua đó để xây dựng bản đồ lộ trình của mèo hoang trong khu vực, nên em nghĩ điều này hoàn toàn có giá trị để nghiên cứu khoa học ạ."
"Nếu nói là bản đồ lộ trình thì……………."
"Chỉ cần gắn thêm vài bộ hẹn giờ đơn giản vào bên trong máy là có thể thống kê thành con số các dữ liệu như: có bao nhiêu con mèo đã đến rồi đi, chúng đã ăn bao nhiêu thức ăn, khu vực nào có số lượng đông đảo. Từ đó có thể lập được bản đồ phân bố tổng thể mèo hoang trong khu vực, và em nghĩ dựa vào đó có thể tiến hành nhiều nghiên cứu khác nữa ạ. Ví dụ như có bao nhiêu con đang sinh sống, chúng đi lại vào thời gian nào……………."
"Thế sao……………?"
Cô Han Ah-ri mỉm cười rời miệng khỏi micro.
"Trong PPT phần này trôi qua hơi nhanh nên cô không nhận ra, giá mà các em nhấn mạnh điểm đó hơn thì tính cần thiết của đề tài nghiên cứu này sẽ dễ chạm đến người nghe hơn đấy."
"A ha ha " Chae-rin nở nụ cười bối rối, phần đặt câu hỏi có vẻ như đã kết thúc.
'…Hừm.'
Tôi nhướng mày.
Mới đầu tưởng chỉ là nội dung kiểu 'cat mom' nửa mùa.
Nói thế nghe cũng ra dáng đấy chứ.' …Nhưng dù sao cũng chỉ là nói phét vẽ chuyện thôi.'
Toàn là suy đoán kiểu 'vì thế này nên nếu làm thế này thì sẽ thế này~', chứ bản thân chúng nó có làm ra máy đâu, cũng chẳng biết lập trình, mà liệu dữ liệu thu được thực tế có đủ tinh vi để vẽ nên bản đồ lộ trình mèo hoang hay không thì vẫn là dấu hỏi lớn.
Mấy cái kết luận rút ra từ cái máy ăn đó cùng lắm chỉ là việc con mèo ăn hết bao nhiêu bát cơm, chứ làm sao mà biết được địa bàn sinh sống của chúng.
Kyeong-won chắc cũng có cùng suy nghĩ nên gật đầu với nét mặt "hừm" một tiếng.
Thông qua trạm ăn miễn phí để nắm bắt tổng số lượng rồi nghiên cứu phương án quản lý, thực tế ngoài đời các trạm ăn miễn phí cho người vô gia cư hay các trung tâm bảo hộ tạm thời cũng đang đảm nhận chức năng tương tự ở mức độ nào đó.
Thế nhưng đội của Chae-rin lại không làm nổi bật được điều đó, vừa thiếu độ sâu khoa học lại vừa thiếu tính thực tế.
Nói trắng ra, nếu khu vực nào ăn quá nhiều lương thực và bị xác định là có mật độ cao, chẳng lẽ Chae-rin định tự tay cầm kéo đến hoạn chúng chắc?
'Mà cắt xong mới biết hóa ra đó là mèo từ khu khác sang chơi thì sao.'
Nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn kém chúng tôi một bậc.
Sau khi chấm điểm xong, cô Han Ah-ri cầm micro gật đầu với Chae-rin và Ye-seul.
"Vâng, cảm ơn các em. Bây giờ các em có thể bước xuống rồi."
"Em cảm ơn cô ạ~" Hai nữ sinh cúi chào rồi trở về chỗ ngồi, các học sinh dành cho hai cậu tràng pháo tay hơi lớn một chút.
Dù sao thì cả hai đều xinh xắn, thuyết trình tốt, nội dung cũng nổi bật hơn hẳn so với các đội trước.
"Vậy thì tiếp theo xin mời đội tham gia thứ tư. Đội 'Nero Star' bước lên bục ạ."
Đội thứ tư đang thi này xong là sẽ đến lượt chúng tôi ngay.
Các thành viên vì chuyện đó mà chẳng còn tâm trí đâu để nghe nội dung thuyết trình nữa, chỉ biết quay sang nhìn nhau với vẻ mặt căng thẳng.' Làm được mà. Cố lên.'
Tôi trao ánh mắt cổ vũ cho Ha-yoon đang ngồi ở góc cuối dãy với vẻ mặt thản nhiên, và cả Deok-hoon đang thở hổn hển.
Chúng tôi nhất định sẽ chiến thắng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn