Chương 166: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~29 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Sau khi bước ra khỏi phòng Hiệu trưởng, thay vì đi về nhà, chúng tôi tạm thời tụ tập tại phòng câu lạc bộ ở tầng 5. Và tôi viết chữ thật to lên bảng trắng.
[Đếm ngược đến vòng sơ loại Triển lãm Khoa học cấp trường D-7]
"Tính từ hôm nay là thứ Hai thì chính xác một tuần nữa, tức thứ Hai tuần sau, vòng sơ loại cấp trường sẽ diễn ra."
"Thế thì phải viết D-6 chứ?"
Nghe Jin-hee đang ngồi vắt vưởng trên bàn bắt lỗi, tôi quay lại nhìn bảng trắng một lúc.
"D-6 sao?"
"Số 0 đâu có đếm đâu."
"…Cái gì?"
Tôi vừa gập từng ngón tay lại vừa đếm nhẩm.
"……Thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm, thứ Sáu, thứ Bảy, Chủ Nhật, thứ Hai. Còn 7 ngày nữa nên là D-7 đúng rồi mà."
"Thứ Hai là D-DAY rồi nên phải trừ đi 1 số chứ."
"......."
Jin-hee vừa bắt chéo chân vừa đung đưa trả lời vẻ xảo quyệt. Tôi nhìn vào khoảng không một lúc rồi gào lên:
"... Không phải! 7 ngày nên phải là 7, á đù từ từ đã. Tại con Lee Jin-hee làm tớ lú luôn rồi. Tất cả đứng yên đấy. Đừng có đụng vào tớ."
Tôi đành viết lại các con số theo thứ tự ngược lại lên bảng trắng.
"Hôm nay là thứ Hai ngày 20 tháng 5, vòng sơ loại cấp trường là thứ Hai tuần sau ngày 27 tháng 5. Nếu tính ngược lại từ mốc đó thì......."
Thứ Hai ngày 27 tháng 5 - D-DAY Chủ Nhật ngày 26 tháng 5 - D-1 Thứ Bảy ngày 25 tháng 5 - D-2 Thứ Sáu ngày 24 tháng 5 - D-3 Thứ Năm ngày 23 tháng 5 - D-4 Thứ Tư ngày 22 tháng 5 - D-5 Thứ Ba ngày 21 tháng 5 - D-6 Thứ Hai ngày 20 tháng 5 - D-7
"Hôm nay là D-7 đúng rồi mà, con điên này!"
"Ờ, thế à? Xin lỗi nhe~" Jin-hee chỉ rung rinh đôi chân vẻ ngổ ngáo rồi lấp liếm cho qua chuyện.
'Thật là…………….'
Phải dắt díu cái đống này đi thi toàn quốc sao? Tôi quay sang nhìn Seon-ah đang ngồi ngơ ngác và Deok-hoon đang ngồi ngà ngà.
"Deok-hoon không phải đang ngủ gật đấy chứ? Giờ tớ bắt đầu giải thích đây, tất cả cấm đứa nào bắt bẻ linh tinh đấy."
"Chuyện đó... Mau giải thích đi nào~" Deok-hoon xua xua tay hỏi có chuyện gì thế. Ánh nắng phản chiếu vào mắt kính làm tôi không nhìn rõ mắt cậu ta nên mới nghi ngờ, nhưng có vẻ đó chỉ là do tôi tưởng tượng ra thôi.
Dù sao thì nếu không nhờ năng lực trùng sinh của tôi, đám này đừng nói đến vòng sơ loại, ngay từ khâu nộp hồ sơ đã bị tống thẳng vào máy hủy tài liệu rồi.
"Được rồi, bắt đầu nhé. Tính từ hôm nay là D-7. Phía bên kia có vẻ đã chuẩn bị từ khá lâu rồi, còn chúng ta rơi vào thế phải hoàn thành chỉ trong vòng một tuần nên phải thật nhanh nhạy. Nhìn lên đây này."
Tôi xếp các ngày trong tuần thành một sơ đồ trên bảng trắng rồi giải thích cho đám bạn.
"Tạm thời xét riêng về tình hình thì chúng ta đang ở thế bất lợi hơn. Một là xuất phát muộn, hai là phía bên đó có giáo viên hướng dẫn là cô giáo khối 3 giàu kinh nghiệm nhất ở đây."
Trái lại, phía chúng ta chỉ có cô Jang Hwa-eun - người chỉ biết ăn hai con gà quay. Bà cô Choi Jeong-im bên đó dù tính nết chẳng ra làm sao, nhưng dù sao cũng là người giàu kinh nghiệm nhất về mảng khoa học. Nếu chỉ tính riêng trong cái trường này thì bà ta là người có nhiều bí kíp và kinh nghiệm chuẩn bị cho các cuộc thi khoa học nhất.
Một bên là Câu lạc bộ Hóa học được người như thế đi theo chuẩn bị sẵn sàng từ trước, và một bên là Câu lạc bộ Truyện ma mới vừa mới xuất phát. Thậm chí lúc này còn chưa biết ai sẽ đảm nhận vị trí ban giám khảo nữa.
"Tất nhiên là cuộc thi khoa học thì giáo viên khoa học sẽ làm giám khảo rồi, nhưng theo ký ức của tớ thì thầy giáo khoa học khối 2 cũng thuộc phe Không Bạch Giáo. Nghĩa là ngoại trừ cô Han A-ri khối 1 ra thì mảng khoa học toàn là người của Giáo đoàn."
"Giá mà cô Han A-ri đến làm giám khảo thì tốt biết mấy……………."
"Nhưng kể cả là cô Han A-ri thì cũng không có gì đảm bảo cô ấy sẽ công tâm. Tất nhiên cô ấy không phải người của Không Bạch Giáo, nhưng dù sao cũng là giáo viên mới chân ướt chân rậm. Nếu các thầy cô khoa học khối 2, khối 3 gây áp lực ngầm thì cô ấy cũng phải nhìn trước ngó sau thôi."
"Chuyện đó thì đúng rồi."
Đám bạn gật đầu đồng tình. Thế nhưng nhà trường đã bỏ qua một thực tế rằng, phía bên này có hẳn một kẻ trùng sinh. Cho dù vài giáo viên bên đó có xúm lại để tâng giật đội của họ lên đi chăng nữa, thì phía bên này lại sở hữu lá bài tẩy tuyệt đối không thể thua. Đó chính là việc có sự góp mặt của một kẻ trùng sinh mang theo tri thức từ tương lai.
"Không thua đâu. Nhất định không thua."
"Chắc chắn rồi. Chỉ cần Hội trưởng đem tác phẩm đạt giải ở tương lai mà cậu từng thấy ra dự thi là được chứ gì."
Kyeong-won mỉm cười đầy hài lòng, nhưng tôi lắc đầu như muốn bảo không phải vậy.
"Xin lỗi nhé nhưng tác phẩm đạt giải của các năm khác tớ chịu, không biết đâu. Hồi đó tớ đâu có hứng thú gì với cuộc thi này."
"…Cái gì? Không biết cơ?"
"Ừ. Không biết."
Nghe vậy, nét mặt đám bạn trở nên ngơ ngác kiểu "Hả?". Tôi có chút ngại ngùng trên mặt. Nhưng đó là chuyện dĩ nhiên. Dù sao ở kiếp trước tớ cũng chỉ là một học sinh thuộc dạng khá trung bình bình thường, mấy cái cuộc thi mà đám học sinh siêu sao hàng đầu cả nước tranh giành xâu xé tớ chẳng quan tâm mà cũng chẳng buồn tìm hiểu làm gì. Thành ra chỉ biết là có cái cuộc thi đó tồn tại, thế thôi.
Ở trường nam sinh kiếp trước tớ học, việc thấy các tiền bối đem Giải Khuyến khích về và nhận bằng khen trong buổi chào cờ buổi sáng là tất cả những gì tớ va chạm với cuộc thi này.
"Tất nhiên nếu biết tác phẩm đạt giải năm 20, năm 21 thì tốt thật đấy... Nhưng nói thật thì làm gì có ai sống trên đời lại đi học thuộc mấy thứ đó chứ. Mấy cậu có nhớ số trúng số Lotto tuần trước không?"
"... Không."
Cả lũ lắc đầu. Đừng nói là nhớ, có khi còn chưa từng xem bao giờ ấy chứ, vì vị thành niên làm sao mua được vé số Lotto. Khoảng cách giữa cái Triển lãm Khoa học này với tôi về cơ bản cũng cỡ đó. Nổi tiếng hay không chưa bàn đến, dù sao cũng là cuộc thi không liên quan đến mình nên chẳng buồn tìm hiểu làm gì.
"Thế nhưng nếu không biết cái đó thì làm sao chúng mình thắng được hả Joon……………?"
"Đã thế không phải thắng bình thường đâu, mà phải giật giải Bằng khen của Tổng thống cơ đấy."
"Nghe này. Tớ sẽ giải thích ngay đây."
Tôi bắt đầu viết chữ thật to lên bảng trắng.
"Tất nhiên là tớ không biết các tác phẩm đạt giải năm khác của cuộc thi đó. Thế nhưng dù không liên quan đến cuộc thi, tại thời điểm đó đã có một sản phẩm cực kỳ bùng nổ trên toàn quốc."
[Bản lề nam chất]
"Chính là cái này."
"......."
"……Bản lề... nam chất……?"
Đám bạn nheo mắt đọc từ đó.
"Cái gì thế này?"
"Trong tương lai, đây là một sản phẩm ý tưởng sáng tạo do một học sinh cấp 3 mang đi dự thi và ẵm sạch các giải thưởng ở cuộc thi sáng chế."
Mấy cái Triển lãm Khoa học dù có đoạt giải thì cũng chỉ dừng lại ở đó, người bình thường chẳng ai biết ai đoạt giải vì cái gì. Thế nên tôi mới không biết các tác phẩm đoạt giải là vậy. Thế nhưng sản phẩm mà tôi đang giải thích đây thì hoàn toàn khác biệt.
Năm 2021, vật dụng này bắt đầu từ phát minh của một học sinh cấp 3, sau đó Tập đoàn Clover đã mua lại quyền sở hữu trí tuệ để sản xuất hàng loạt và bắt đầu tạo nên cơn sốt trên toàn thế giới, đặc biệt tớ nhớ là nó được xuất khẩu sang Nhật Bản với số lượng cực kỳ lớn. Về sau, nó trở thành một sản phẩm tuyệt vời đến mức Luật Kiến trúc còn thay đổi, quy định các tòa nhà nhất định bắt buộc phải lắp đặt vật dụng này.
Nhờ vậy mà ngay cả một đứa vốn chẳng mấy quan tâm đến chuyện thành công của người khác như tôi cũng nhớ như in đây là vật dụng gì.
'Nhờ cái này mà dạo đó trên thời sự suốt ngày rầm rộ chuyện phải đào tạo thêm nhiều thiên tài sáng chế, rồi tự dưng rộ lên cơn sốt phát minh sáng chế còn gì.'
"Đặc biệt là Triển lãm Khoa học mà chúng ta tham gia khác với các cuộc thi Olympic giải đề kiểm tra thông thường, nó là dạng cuộc thi phải trưng bày một sản phẩm thực tế. Thế nên tớ nghĩ cái này là chuẩn không cần chỉnh luôn."
"……Thế rốt cuộc cái này là cái gì?"
Kyeong-won tỏ vẻ hoài nghi.
"Bản lề nam chất thì đã có sẵn rồi còn gì."
"Cái gì? Có rồi cơ?"
Trong khoảnh khắc, tim tôi như hẫng đi một nhịp.
'…Sao lại có rồi?'
"Cái bản lề để phòng gió thổi làm cửa đập rầm một cái ấy. Không phải cái đó à?"
"Cái gì? Gió á? Không, ôi vãi chưởng. Làm giật cả thót tim. Không phải, không phải cái đó, là cái khác cơ."
"Joon ơi, đừng chửi thề nữa mà……………."
Tôi ra hiệu xin lỗi Seon-ah đang tỏ ra buồn bã rồi lại tiếp tục giải thích.
"Bản lề nam chất ấy hả, chính là loại như thế này này……………."
Tôi phác họa sơ bộ hình vẽ lên bảng trắng. Cả nguyên lý hoạt động đơn giản của nó nữa.
"Đại loại là thế này này. Hiểu chưa? Gọi đúng nghĩa ra thì nó không phải là bản lề bằng nam xăm đâu."
"......."
Đám bạn lặng lẽ nhìn vào hình vẽ. Trong lúc cả lũ đang nhìn hình vẽ với nét mặt nghiêm trọng, đứa phản ứng đầu tiên quả nhiên vẫn là Kyeong-won.
"... Cái này mà chưa có sao?"
"Ừ."
Cậu ta lập tức rút điện thoại ra.
"………Tại sao lại chưa có nhỉ? Không thể tin nổi. Để tớ tìm thử xem."
"Tất nhiên rồi. Cứ tự nhiên mà tra đi."
Chẳng mấy chốc, từ Namu Wiki cho đến Google, Naver. Sau khi hoàn tất việc tìm kiếm với từ khóa "bản lề nam chất", Kyeong-won ngẩng đầu lên với nét mặt bàng hoàng.
"……Đúng là chưa có thật."
"Vì nó là phát minh chưa ra đời trên thế giới mà."
Tôi nhún vai. Ngay sau đó, Deok-hoon - đứa cũng vừa tra cứu bằng điện thoại - ngẩng đầu lên:
"…Dù có mấy cái bản lề kiểu chặn cửa hay mấy thứ mang tên tương tự, nhưng chắc chắn bản lề nam chất theo đúng nghĩa mà Hội trưởng nói thì vẫn chưa xuất hiện trên thế giới này đâu."
"Nhưng cái đó thì có gì ghê gớm đâu? Tớ chả thấy có gì đặc biệt."
Jin-hee đang ngồi bắt chéo chân chống cằm lên tiếng. Thấy vậy, Kyeong-won trả lời thay:
"Tất nhiên nguyên lý của nó rất đơn giản nên nhìn thì tưởng chẳng có gì, nhưng nó là một sản phẩm cực kỳ thực dụng, có công dụng rõ ràng trong một tình huống cụ thể. Điều quan trọng là chưa từng có ai nghĩ ra điều này."
"…Thế à?"
Thấy vậy, cậu ta ngượng ngùng gãi gãi gò má như thể chính mình cũng chưa từng nghe qua. Ngay sau đó, Kyeong-won đẩy gọng kính rồi chậm rãi gật đầu.
"……Đúng là nghe xong giải thích mới hiểu vì sao nó lại tạo nên cơn sốt. Dù sao thì hai năm trước ở Hàn Quốc cũng từng xảy ra vụ việc như thế mà."
"Đúng thế."
Tôi chỉ tay thẳng vào Kyeong-won như muốn khen cậu ấy chỉ ra rất chính xác. Vụ việc xảy ra hai năm trước từng gây ra rất nhiều bàn tán trong giới học sinh chúng tôi.
"Sản phẩm này có tính cấp thiết rõ ràng là dùng vào lúc nào và ở đâu, nguyên lý hoạt động lại đơn giản. Tớ có thể hiểu vì sao trong tương lai nó lại tạo nên cơn sốt rồi."
"Đúng là vậy nhỉ."
"Kỳ diệu thật đấy."
"Đúng không? Kỳ diệu đúng không?"
Thực ra chỉ là chôm chỉa phát minh của người khác thôi, nhưng thấy đám bạn gật gù đồng tình thế này làm tôi phổng cả mũi.
"Đơn giản thế này mà kỳ lạ thật đấy."
"Bản chất sản phẩm ý tưởng sáng tạo vốn dĩ là như thế mà."
"Này, nhưng mà đem cái này đi thi thôi thì phí quá nhỉ? Hay là sau này đem bán lấy tiền không được à?"
Jin-hee tự dưng lại nổi lòng tham, nhưng tôi xua tay.
"Quỹ câu lạc bộ có sẵn 1 tỷ rồi còn tham làm gì nữa. Với cả tiền nom thì trước lễ tốt nghiệp tớ sẽ xoay xở rồi chia cho cả lũ, đừng có tham mấy cái này. Điều quan trọng là Cheon Seung-jae. Chúng ta phải trực tiếp gặp người đó."
"Thú vị đấy."
"Đúng không Ha-yoon? Thú vị đúng không?"
Chẳng mấy chốc, Kyeong-won - người dường như đã xem xét xong xuôi mọi thứ trong đầu - lần này lại bày ra nét mặt hơi khó xử.
"……Thế nhưng mà Hội trưởng này. Đúng là một ý tưởng rất hay thật."
"Ừ ừ. Sao cơ?"
Tôi lắng nghe cậu ta. Trong số này, người có kinh nghiệm nhất về mảng này chính là Ahn Kyeong-won - cựu học sinh chuẩn bị thi vào trường chuyên khoa học. Thế nên tôi rất coi trọng ý kiến của Kyeong-won.
"Cậu cứ nói đi. Cậu thấy thế nào?"
"Đúng là nó rất độc đáo và lại cần thiết cho cuộc sống. Nhưng phải nói sao nhỉ……………."
"Ừ ừ. Sao cơ sao cơ?"
"Ừm… Cái đó hơi……………."
Kyeong-won tỏ vẻ lúng túng như thể rất khó nói.
"So với cuộc thi mà chúng ta sắp tham gia... Tính chất của nó có chút khác biệt thì phải………………?"
"……Khác sao? Khác thế nào?"
Triển lãm Khoa học chẳng phải cũng là cuộc thi nộp dưới dạng sản phẩm trưng bày sao?
'Tớ cứ tưởng là chuẩn đét rồi chứ. Cái gì vậy nhỉ?'
"……Nói thật lòng thì, tớ thấy nguyên lý cơ bản của nó quá đơn giản."
Sau khi hạ quyết tâm, Kyeong-won trả lời với nét mặt kiên định. Sở dĩ nét mặt cậu ấy trông không được thoải mái là vì cậu ấy phải phủ nhận hoàn toàn món đồ mang tính đột phá mà tôi mang từ tương lai về.
"Triển lãm Khoa học dù sao cũng là cuộc thi quy tụ những học sinh trường chuyên top đầu về mảng khoa học, nên kiến thức cơ bản họ đưa vào hầu như phải đạt tới mức chương trình đại học rồi…………… Món đồ mà Hội trưởng mang về, tất nhiên tớ không có quyền bắt bẻ gì khi nó đã tạo nên đại cơn sốt ở tương lai, nhưng nói thật thì cái này hợp với mấy cuộc thi phát minh sáng chế hơn là cuộc thi khoa học đấy?"
"Hừm……………."
Tôi vừa nghe đánh giá của Kyeong-won vừa gật đầu. Lời cậu ta nói cũng có lý.
.
.
.
Phát minh mà Lee Joon mang về từ tương lai năm 2021: ① Mang tên là Bản lề nam chất (자석경첩), nhưng bản lề không hề làm bằng nam xăm (nam châm).
② Là vật dụng gắn liền với cuộc sống đến mức thay đổi cả Luật Kiến trúc.
③ Liên quan lớn đến một sự việc từng xảy ra với học sinh vào năm 2017.
④ Nguyên lý hoạt động cực kỳ đơn giản, đến mức học sinh cấp 2 cũng có thể hiểu hết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn