Chương 202: Ngoại truyện: Vòng sơ loại cấp trường của Hội thi Triển lãm Khoa học (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~34 phút đọc · Tạo 11/08/2026
201-300 [Thứ Hai, ngày 27 tháng 5 năm 2019, 16: 30] [Lee Joon: Lần chơi thứ 2] [Điểm Chuyện ma: 715] [Nhân quả: 33%] Bên trong phòng âm nhạc, học sinh không phân biệt khối lớp tụ tập đông đúc đến mức nghẹt thở.
"Oa, đù..."
"Nhiều quá vậy?"
Dù tỷ lệ học sinh khối 10 chiếm phần lớn, nhưng đâu đó vẫn thấp thoáng bảng tên của học sinh khối 11 và khối 12.
Thậm chí ở phía sau, tôi còn thấy vài vị phụ huynh ăn mặc chỉnh tề đang ngồi tán dóc trong lúc chờ đợi.
"Mẹ của ai thế nhỉ? Có cả một bác phụ huynh nam nữa kìa."
"Đúng rồi."
Mặt Kyeong-won đỏ chót.
Nhìn kỹ lại thì đó chính là bố của Kyeong-won, người mà tôi từng gặp ở siêu thị hồi đầu học kỳ lúc mới luyện tập kỹ năng đọc hình dáng môi.
Tôi giả vờ như không biết rồi quay đầu đi nơi khác.
"Đông hơn tưởng tượng thật đấy..."
"Phải chiếm chỗ trước đã nà."
"Mẹ kiếp, hỗn loạn vãi............"
Vừa lách qua đám đông, tôi vừa ngẫm nghĩ lý do tại sao lại nhốn nháo đến mức này. Có lẽ ban đầu ai cũng nghĩ cuộc thi này quá tầm hoặc chẳng ai biết đến sự tồn tại của nó. Nhưng một khi đã mở ra dưới hình thức vòng sơ loại cấp trường thế này, hóa ra ai nấy cũng đều có ý định tham gia.
'Đông người đăng ký thế này mà mụ ta tính đánh tráo thông tin để đùn mỗi đội do mụ hướng dẫn đi thi thôi sao.'
Bà cô dạy Khoa học khối 12, càng nghĩ tôi càng thấy xảo quyệt.
"Lại đây. Vào thôi."
"Ừ............"
Trong lúc cả nhóm đang hoang mang hoang hốt hoang đảo nhìn quanh phòng âm nhạc xem có còn chỗ ngồi nào không, đột nhiên cô Han Ah-ri đứng ở bục giảng gọi chúng tôi lại.
"Mấy em khối 10 phải không? Tham gia cuộc thi đúng không?"
"Vâng ạ............"
"Vào máy tính xách tay ở đây tải trước file PPT của đội mấy em xuống nhé? Một người lên là được rồi."
"Vâng. Để em làm cho."
Tôi nhờ các thành viên đi tìm chỗ ngồi trước rồi bước đến chỗ cô Han Ah-ri.
"Em chào cô ạ."
"Ừ."
Cô giáo chim tước nhỏ nhắn, đáng yêu với ngoại hình trông chẳng khác nào học sinh.
Thế nhưng khi đứng ở một sự kiện trang trọng thế này, cô trang điểm đậm hơn bình thường và khoác lên mình bộ vest chỉn chu, trông cũng ra dáng người lớn đôi chút.
'Dù nhìn thế nào thì vẫn giống một tân binh xã hội đang đi phỏng vấn xin việc hơn.'
Trong bộ vest đen cùng áo sơ mi trắng bên trong, cô Han Ah-ri trông vừa gọn gàng lại vừa đáng yêu.
"Đây. Em cứ lưu ra màn hình chính là được. Tên file thì ghi tên đội của mấy em vào nhé."
"Vâng ạ."
Cô bước nhường chỗ để đi làm việc khác, còn tôi nắm lấy bàn phím máy tính xách tay rồi mở internet lên.
Sau khi truy cập vào Naver, tôi đăng nhập tài khoản của mình rồi tải xuống file PPT của Ahn Kyeong-won trong thư mục hộp thư đã gửi cho chính mình.
[CLB_Chuyen_Ma_So_Loai_Cap_Truong_Ban_Lê_Tu_Tinh_(Bản_chỉnh_sửa_của_bản_chính_thức_đã_sửa_lại_lần_hai_gọt_dũa_thêm_chút_xíu). pptx] Chắc là Kyeong-won đã bỏ rất nhiều tâm huyết vào đây nên tên file PPT mới đèo bòng một đống định ngữ lằng nhằng như thế.
Tôi xóa sạch mấy cái ngoặc đơn định ngữ kỳ quặc đằng sau rồi lưu thẳng ra màn hình máy tính.
Trong lúc đó, cô Han Ah-ri có vẻ vô cùng bận rộn với công tác chuẩn bị cho hội thi đang đông đúc dần lên.
"Em làm xong rồi ạ. Em đã lưu ra màn hình chính rồi."
"Ừ, vất vả rồi. Chờ cô chút nhé? Để cô kiểm tra lại."
"Vâng. Mà cô ơi, cho em hỏi chút............"
Tôi cẩn trọng lên tiếng hỏi cô Han Ah-ri đang gỡ dây micro.
"Hôm nay cô cũng làm giám khảo ạ............?"
"Cô hả? Ừ, đúng rồi."
Dù đang bận rộn nhưng cô vẫn không hề tỏ ra khó chịu mà gật đầu đáp lời.
Vì đây là lần đầu tiên được giao phụ trách chuẩn bị cho hội thi nên cô tỏ ra rất tháo vát và nhanh nhẹn do tâm lý căng thẳng.
"Sao thế em?"
"Dạ không có gì ạ, em hỏi thế thôi."
Tôi gãi đầu cười xòa như thể trút được gánh nặng.
"Em nghĩ cô sẽ chấm điểm công bằng hơn. So với giáo viên khối 12 ạ."
"Cô Choe Jeong-im sao? Sao lại thế?"
"Vì cô ấy có đội do chính cô ấy hướng dẫn mà. Em sợ cô ấy sẽ thiên vị chấm điểm cao cho đội đó."
"Thế sao? A ha ha............"
Về phần đó, cô chỉ cười "chiếp chiếp" rồi cho qua.
Dù sao người ta cũng là cấp trên của cô nên thật khó để cô đưa ra phản hồi cụ thể.
Sau khi gỡ xong dây micro, cô bước nhanh về phía tôi, chiếm lấy chiếc máy tính xách tay rồi hỏi:
"File Bản lề từ tính của Câu lạc bộ Chuyện ma trên màn hình chính, là cái này đúng không?"
"Vâng ạ."
"Ừ... File mở tốt rồi. Được rồi, em về chỗ đi. Đội của mấy em xếp thứ năm nhé."
"Vâng~ Em cảm ơn cô ạ~"
"Ừ. Cố lên nhé! Cô sẽ chấm thật công bằng."
"Vâng!"
Tôi chào vị cô giáo chim tước mặc vest đang giơ nắm đấm đáng yêu lên cổ vũ dù bận rộn, rồi quay trở lại chỗ các thành viên.
"Cho tớ đi qua chút nhé, xin lỗi ạ. Xin lỗi chút nha."
"Hội trưởng, ở đây này."
Dù phòng âm nhạc rộng gấp 1. 5 lần lớp học bình thường, nhưng vì các đội đến tham dự quá đông nên không khí cực kỳ chật chội, việc đi lại qua các lối đi cũng trở nên vô cùng khó khăn.
"Phù, đi lại khó khăn thật đấy."
"Ừ."
Ngay khi tôi vừa ngồi xuống ghế, cô Han Ah-ri liền cất tiếng thông báo qua micro.
[Đúng 5 giờ hội thi sẽ chính thức bắt đầu, vì vậy những bạn nào cần đi vệ sinh xin vui lòng đi ngay bây giờ. Ngoài ra, nếu còn thành viên nào chưa đến, xin hãy liên lạc ngay để các bạn ấy kịp thời có mặt. Đúng 5 giờ chúng tôi sẽ đóng cửa phòng.] Khi dạy học thì cô run rẩy nói lắp, thế mà đối với mấy công việc hành chính công sở này cô lại hoàn thành tốt đến không ngờ.
Bấy lâu nay toàn thấy dáng vẻ vụng về của cô, giờ tôi mới sực nhớ ra cô dù sao cũng là người lớn đã tốt nghiệp đại học.
"Cô giáo chim tước có vẻ bản tính không phải kiểu quá yếu đuối nhỉ? Chắc cô chỉ dở mỗi khoản dạy học thôi."
"Chắc thế."
Kyeong-won hùa theo một cách hời hợt không mấy quan tâm.
Trong lúc chờ đợi hội thi bắt đầu, tôi đảo mắt nhìn quanh đám học sinh xem thử những ai đã đăng ký đông đến thế này.
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, ở hàng ghế đầu tiên, tôi thấy Chae-rin và Ye-seul đang thảo luận xôn xao điều gì đó rất nhiệt tình.
Đúng với tính cách đanh đá sắc sảo của mình, Chae-rin đang giải thích điều gì đó rất hăng hái và cặn kẽ, còn Ye-seul thì cầm tờ giấy rà soát tỉ mỉ từng chi tiết, có vẻ như hai đứa đang luyện tập phần thuyết trình.
Và ở góc xa đằng kia, quả nhiên là dàn tiền bối thuộc Câu lạc bộ Hóa học khối 11, khối 12.
"……Ở đằng kia kìa."
"Hừm."
Các tiền bối không hề tỏ ra chút vội vã hay vội vàng nào.
Họ chỉ lặng lẽ ngồi đó và thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ.
'... Thường thì cái tuýp người như thế mới là cao thủ thực sự.'
Mấy đứa chỉ biết múa rìu qua mắt thợ như Chae-rin thì chỉ được cái thùng rỗng kêu to.
Những người lặng lẽ ngồi chờ đợi mới chính là những đối thủ đáng gờm.
Thấy dáng vẻ bình tĩnh của họ, tự nhiên tôi lại thấy nổi chút căng thẳng.
"……Ahn Kyeong-won. Mô hình của chúng ta vẫn ổn chứ?"
"Ừ, đây này."
Kyeong-won dùng tay vỗ vỗ vào cánh cửa mô hình đang đặt dưới chân.
"Vẫn ổn nhé."
"Ừ."
Tôi rướn cổ nhìn sang Seon-ah và Jin-hee đang ngồi cách tôi hai ghế.
"Hai cậu cũng nắm rõ các câu trả lời chất vấn rồi đúng không?"
"Ừ, ừm............"
"Thì cũng tàm tạm............"
Seon-ah và Jin-hee gật đầu với vẻ mặt khiên cưỡng.
Còn Ha-yoon và Deok-hoon thì ngồi lặng lẽ ở góc cuối dãy.
'Sẽ ổn thôi mà. Dù sao mình cũng có năng lực hồi quy cơ mà.'
Tôi cố nén sự căng thẳng đang trào dâng trong lòng để chờ đợi thời điểm bắt đầu hội thi.
Chẳng mấy chốc đã đến 5 giờ.
[Xin mời tất cả ổn định chỗ ngồi. Xin hãy ngồi vào vị trí của mình.] Ngay khi cô Han Ah-ri cất tiếng qua micro, căn phòng âm nhạc đang ồn ào náo nhiệt lập tức trở nên im phăng phắc.
Chỉ có vài nam sinh vừa đi vệ sinh xong vội vã rảo bước tiến vào qua cánh cửa.
[Khóa cửa giúp cô nhé. Vâng… Vậy chúng ta sẽ bắt đầu hội thi.] Vừa lúc cô Han Ah-ri nói xong và bỏ micro xuống, từ bên ngoài phòng âm nhạc yên tĩnh như tờ bỗng vang lên tiếng bước chân của vài người.
Họ vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, rồi ngay sau đó két một tiếng, cánh cửa phòng âm nhạc mở ra.
"Hửm?"
Thầy hiệu trưởng là người mở cửa đầu tiên, thầy nhướn mày khi nhìn thấy căn phòng âm nhạc im lặng.
Đi phía sau thầy là thầy hiệu phó và cô Choe Jeong-im.
Đứng ở vị trí dẫn chương trình cùng chiếc micro trên tay, cô Han Ah-ri cúi đầu gập người chào những người vừa bước vào.
"A, được rồi."
Thầy hiệu trưởng giơ tay về phía cô Han Ah-ri một cái rồi lướt nhìn căn phòng yên tĩnh, bước về phía bàn giám khảo.
"Sao lại trật tự thế này? Đang đợi tôi đấy à?"
Hà hà… Vài người bật cười nhỏ.
"Tôi đến đúng giờ mà. Hơ hơ."
Lời nói đùa nhằm giải tỏa không khí căng thẳng vang vọng khắp căn phòng âm nhạc yên tĩnh.
Thế nhưng không khí bên trong vẫn vô cùng trang nghiêm và cứng nhắc.
Cuộc thi cấp trường đầu tiên được tổ chức tại Trường Trung học Nakseong năm nay.
Hơn nữa, đây không chỉ đơn thuần là cuộc thi kết thúc ở cấp trường, mà còn là vòng sơ loại để tiến tới cuộc thi cấp thành phố và toàn quốc, vì vậy bầu không khí ở đây nặng nề hơn tưởng tượng.
Chính chúng tôi cũng bắt đầu căng thẳng, lén nhìn nhau dường như bối rối.
Ahn Kyeong-won thì thì thầm nho nhỏ với tôi:
'…Hội trưởng. Tớ thấy không khí nghiêm túc hơn nhiều so với tưởng tượng đấy.'
'Ừ.'
Phụ huynh, hiệu trưởng cho đến hiệu phó đều ra mặt đông đủ, lại còn sắp xếp thời gian và địa điểm riêng biệt thế này.
Sự kiện này muốn hời hợt cũng không thể hời hợt nổi.
Ngay sau đó, cô Han Ah-ri dùng máy chiếu rọi slide PPT lên màn hình lớn.
TRƯỜNG TRUNG HỌC NAKSEONG VÒNG SƠ LOẠI CẤP TRƯỜNG HỘI THI TRIỂN LÃM KHOA HỌC [Trước khi bắt đầu hội thi, đầu tiên chúng ta sẽ làm lễ chào cờ, sau đó là phát biểu khai mạc của thầy hiệu trưởng. Xin mời toàn thể hội trường đứng dậy làm lễ chào cờ.] Nhờ lời thông báo nhẹ nhàng của cô Han Ah-ri, các học sinh theo phản xạ rục rịch đứng dậy.
[Xin mời tất cả đứng dậy và hướng về phía Quốc kỳ ở phía trước.] Màn hình thay đổi giao diện và hình ảnh Quốc kỳ hiện ra.
Các vị giám khảo phía trước cũng phủi lại quần áo rồi đứng dậy khỏi ghế.
'Đến cả lễ chào cờ cũng làm nữa cơ đấy, hội trưởng.'
'Chắc là do có các phụ huynh ở đây nên mới thế.'
Tôi liếc nhìn hơn chục vị phụ huynh ở hàng ghế cuối cùng rồi quay lại hướng về phía Quốc kỳ phía trước.
[Chào cờ, Chào.] Cô Han Ah-ri vừa dứt lời và hạ micro xuống, tiếng kèn hùng ưng lập tức vang lên dồn dập.
Tè— tẻm— tè tè tẻm— tè— — Trước lá Quốc kỳ vinh quang, tôi xin thề sẽ cống hiến hết sức mình vì sự nghiệp phát triển trường tồn của Tổ quốc và Dân tộc.
[Thôi.] Mọi người hạ tay trên ngực xuống.
[Xin mời tất cả ngồi xuống.] Tiếng xột xoạt vang lên khi đám học sinh ngồi xuống ghế.
[Sau đây sẽ là phát biểu khai mạc của thầy hiệu trưởng. Xin trân trọng kính mời thầy............]
"Aiz chết thật."
Cô Han Ah-ri xoay người cung kính đưa micro ra, thầy hiệu trưởng mỉm cười bước lại từ vị trí giám khảo.
"Đây ạ............"
"Ừ~ ừ."
Sau khi trao micro, cô giáo chim tước gật đầu cúi chào rồi lùi lại.
Ngay sau đó, thầy hiệu trưởng bật cười "hơ hơ" rồi đảo mắt nhìn quanh hội trường.
[Dù phòng âm nhạc khá rộng rãi nhưng số lượng tham dự quá đông khiến không gian trở nên vô cùng chật chội. Cả các em học sinh lẫn các quý phụ huynh hôm nay đều đã cất công đến đây, đây là một điều vô cùng quý giá. Trước tiên, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người. Tôi là Shin Mun-hyeop, hiệu trưởng của trường chúng ta, rất vui được gặp mọi người!] Thầy hiệu trưởng cất lời chào dõng dạc rồi cúi gập người 90 độ, phòng âm nhạc lập tức vỡ òa trong tiếng pháo tay.
Thật không thể tin nổi đây lại là một người sẽ nghỉ hưu vào cuối năm nay, bởi thầy vẫn cực kỳ tráng kiện và tràn đầy khí thế.
Cầm lại micro, thầy hiệu trưởng bắt đầu cất lên những lời phát biểu quen thuộc.
[Đây là hội thi khoa học cấp trường do Trường Trung học Nakseong chúng ta tự tổ chức. Dù quy mô nhỏ, nhưng bất kể là cuộc thi nào đi nữa, những kinh nghiệm và sự chuẩn bị mà các em tích lũy được ở đây chắc chắn sẽ trở thành tài sản to lớn cho tương lai. Các em là những người sẽ trở thành nhân tài toàn cầu của thế kỷ 21, sở hữu phẩm chất đạo đức đúng đắn và dẫn dắt tương lai của mạng lưới công nghệ hiện hữu khắp nơi (ubiquitous network)............]
'... Bác ấy thích từ ubiquitous dữ vậy ta.'
Mỗi lần bước lên bục phát biểu thầy đều nhắc đến tương lai của mạng lưới ubiquitous network.
Cụm từ này tôi thường nghe người lớn tuổi nói rất nhiều, nhưng thực ra chính tôi cũng chẳng rõ nó có nghĩa là gì.
'Chuyện ma hạng B à.'
Cái từ nghe thì kêu nên ai cũng dùng, nhưng thực tế chẳng ai biết bản chất của nó là gì. Giống như kiểu câu chuyện ma về "Nền kinh tế sáng tạo" vậy.
[…Xin hết. Vâng~ xin cảm ơn!] Thầy hiệu trưởng dõng dạc nói lời cảm ơn rồi lùi về sau, khán giả lại tiếp tục vỗ tay rầm rộ.
Bộp bộp bộp— Cô Han Ah-ri đón lấy micro, cất giọng nhẹ nhàng khác hẳn với không khí hào hùng vừa rồi để tiếp tục điều hành chương trình.
[Sau đây tôi xin phổ biến thể lệ của hội thi. Đầu tiên, các đội tham gia sẽ bước lên thuyết trình đề tài nghiên cứu của mình qua slide PPT. Lúc này, đề tài nghiên cứu phải là đề tài có thể chế tạo thành dạng sản phẩm triển lãm thực tế.] Đúng với cái tên Hội thi Triển lãm Khoa học, đề tài không thể chỉ dừng lại ở mức lý thuyết suông.
Không phải cứ lên nói phét kiểu "chúng em đã làm cái này cái nọ~" là xong, mà đề tài nghiên cứu đó phải có khả năng chế tạo thành một sản phẩm trưng bày thực tế để chứng minh.
'Tất nhiên, ở cuộc thi hôm nay thì chỉ cần PPT là đủ.'
Dù vậy thì chúng tôi vẫn chuẩn bị sẵn mô hình mang đến.
Cô Han Ah-ri tiếp tục giải thích: [Và sau khi phần thuyết trình của thí sinh kết thúc, các giám khảo sẽ lần lượt đặt câu hỏi và chấm điểm. Điểm số sẽ không được công bố ngay lập tức, mà sẽ được công bố cùng với nhận xét tổng quan trong phần thông báo kết quả sau đó.]
"……Nghĩa là làm tốt hay dở thì phải đợi đến cuối mới biết được nhỉ."
"Hừm."
Các thành viên thì thì thầm nhỏ to.
[Vậy trước khi bắt đầu phần thuyết trình, tôi xin phép được giới thiệu thành phần Ban giám khảo. Khi tôi xướng tên, xin mời quý thầy cô lần lượt đứng dậy. Đầu tiên là thầy hiệu trưởng Shin Mun-hyeop mà tôi đã giới thiệu ban nãy. Xin một tràng pháo tay ạ.] Bộp bộp bộp— Thầy hiệu trưởng đứng dậy cười hơ hơ vẫy tay, nhận tràng pháo tay rồi ngồi xuống.
[Vâng, tiếp theo xin giới thiệu cô hiệu phó Jang Yeo-ok. Xin một tràng pháo tay ạ.] Bộp bộp bộp— Cô hiệu phó Jang Yeo-ok với thần thái của một phụ nữ trung niên khắt khe đứng dậy chào, khán giả dành cho cô một tràng pháo tay.
"Tớ ghét người đó cực............"
"Tớ cũng thế."
Tôi gật đầu đồng tình với tiếng thì thầm của Seon-ah.
Dù ít khi đụng độ trực tiếp, nhưng ngoại trừ ông hiệu trưởng hữu danh vô thực ra thì mụ ta chính là kẻ chịu trách nhiệm thực sự của Giáo phái Chân Không trong ngôi trường này.
[Tiếp theo xin giới thiệu cô Choe Jeong-im, Tổ trưởng Tổ Khoa học khối 12. Xin một tràng pháo tay ạ.] Bộp bộp bộp— Bà cô Choe Jeong-im đứng dậy với nét mặt có phần gắt gỏng, cúi đầu chào rồi ngồi xuống.
'Chà, mụ này đến tận đây rồi mà vẫn không biết quản lý cơ mặt nhỉ.'
Rốt cuộc là cái gì cũng khiến mụ không vừa mắt thế không biết.
Đúng là một kẻ mang lại cảm giác nhem nhuốc và có vấn đề về thần kinh.
[Tiếp theo là tôi, Han Ah-ri, giáo viên Khoa học. Tôi phụ trách môn Khoa học khối 10, và hôm nay tôi sẽ cùng vị giám khảo thứ tư đảm nhận vai trò dẫn chương trình. Rất mong nhận được sự hỗ trợ từ mọi người.] Bộp bộp bộp— Tiếng pháo tay vang lên có phần lớn hơn lúc nãy.
Quả nhiên các học sinh vẫn thích cô giáo Han Ah-ri trẻ trung, xinh đẹp và sở hữu gương mặt đáng yêu hơn.
[Vậy thì hội thi xin phép được bắt đầu. Xin mời đội đầu tiên, đội 'Bánh Bao Nhân Thịt' bước lên bục.]
"Cô Hwa-eun ơi~ Cô không đi xem hội thi sao? Mấy đứa nhỏ sắp lên thi rồi kìa."
"Zzz..."
"Cô ngủ đấy à? Ngủ thật sao?"
"......."
Bà cô dạy Hán văn thích nhiều chuyện lay lay cô Hwa-eun mấy cái, nhưng cô Hwa-eun vẫn dính chặt cái mông nặng nề trên ghế, không nhúc nhích dù chỉ một li.
Bà cô Hán văn lay thêm vài cái nữa rồi đành tặc lưỡi bỏ đi.
"Mệt mỏi đến thế cơ à............"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn