Chương 167: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (5)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~33 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Món đồ mà Hội trưởng mang về. Xin lỗi nhưng nguyên lý hoạt động của nó quá đơn giản. Không hợp với tính chất cuộc thi chúng ta sắp tham gia đâu."
Dù người mà cậu ấy kính trọng là tôi đã mang về một món đồ cực kỳ bùng nổ từ tương lai, nhưng việc bản thân phải phủ nhận điều đó khiến cậu ấy lúng túng, nét mặt vô cùng nghiêm trọng.
Tôi ra hiệu bằng tay bảo không sao đâu, cứ tiếp tục giải thích đi.
Thấy vậy, Kyeong-won gật đầu như đã hiểu rồi lại cất lời:
"Vậy tạm thời tớ sẽ nói ra suy nghĩ của tớ nhé. Đầu tiên, giải Bằng khen của Tổng thống tại Triển lãm Khoa học năm ngoái thuộc về Trường THPT Chuyên Khoa học Chungbuk, tên tác phẩm dự thi của họ là 'Nghiên cứu về việc phủ xanh khu vực hoang mạc hóa thông qua việc chế tạo cấu trúc tối ưu hóa cho sự định cư của địa y'. Cả lũ có hiểu là cái quái gì không?"
"... Không."
Tất cả đều lắc đầu.
Cậu ấy lại tiếp tục giải thích với nét mặt đầy áp lực:
"Cuộc thi năm trước nữa thì giải thuộc về Trường THPT Duru ở Sejong, nội dung là 'Phương pháp xác định hằng số Rydberg chính xác thông qua phân tích quang phổ vạch của đèn ba bước sóng'. Còn năm trước nữa của năm trước nữa thì chủ đề là 'Nghiên cứu về hiện tượng phách của chuông Hàn Quốc ứng dụng vành bánh xe đạp'."
"Chẳng hiểu cái quái gì hết luôn ấy."
"Tiếng Hàn thật đấy à?"
"Chính là nó đấy."
Kyeong-won gật đầu như muốn bảo chuẩn là nó rồi.
"Về cơ bản, muốn giật giải ở mấy cái cuộc thi kiểu này thì phải mang đến những nội dung nghe qua tưởng chừng như không thể hiểu nổi. Phải khó, phải phức tạp, phải hóc húa. Nói một cách tích cực thì tức là phải có chiều sâu khá lớn về mặt khoa học. Thế nhưng cái bản lề nam chất mà Hội trưởng mang về thì sao? Tất nhiên nội dung rất tốt. Thấy bảo ở tương lai nó thực sự được thương mại hóa nên chắc chắn là một sản phẩm vô cùng thực dụng.
Nhưng việc dùng cái này để đoạt giải ở Triển lãm Khoa học hay không lại là một chuyện hoàn toàn khác. Nguyên lý khoa học áp dụng trong đó hầu như chỉ ở mức học sinh cấp 2. Tức là không có chiều sâu khoa học đủ tầm để đào sâu nghiên cứu."
"......."
"Theo nghĩa đó, đúng như tớ đã nói lúc nãy, cái bản lề nam chất này... hợp với mấy cuộc thi phát minh sáng chế hơn là Triển lãm Khoa học."
"Hợp với cuộc thi phát minh hơn là Triển lãm Khoa học……"
Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu về đánh giá của cậu ấy. Đúng thật là như vậy. Nói là bản lề nam chất chứ chẳng qua cũng chỉ là chuyện gắn nam châm với bản lề vào cửa. Một câu chuyện chẳng có gì khó khăn, cũng chẳng có gì phức tạp.
Một cái bản lề nam chất như thế liệu có thể đánh bại bài dự thi 'Xác định hằng số Rydberg thông qua phân tích quang phổ vạch của đèn ba bước sóng' ở cuộc thi khoa học được không?
..... Đến cả tôi nghe xong cũng phải gãi đầu gãi tai.
"Nhưng cái này chắc chắn một trăm phần trăm là sản phẩm sẽ nổi bão mà……………."
"Là với tư cách một phát minh chứ, Hội trưởng. Với tư cách một phát minh sáng chế."
Nói rồi chính cậu ấy cũng thở dài "Phù" một tiếng vẻ tiếc nuối.
"Nó hơi... lệch tâm so với những nội dung tầm cao mà Triển lãm Khoa học hướng tới."
"......."
Đám bạn trong câu lạc bộ ủ rầu trong chốc lát. Ánh mắt tụi nó như muốn hỏi "Thế thì phải làm sao bây giờ". Chuyện thì đã lỡ đâm lao rồi, mà tuần sau là vòng sơ loại diễn ra ngay rồi.
"…Nhưng mà này. Dù sao thì sau này Tập đoàn Clover cũng sẽ mua lại bản quyền sở hữu trí tuệ của cái này mà……………?"
Tôi vẫn ấp úng cố giải thích thêm một lần nữa:
"Là sản phẩm mà chính họ sẽ bán ra trong tương lai, chẳng lẽ họ lại không nhận ra giá trị của nó sao………………?"
Ở kiếp trước, họ đã nhận ra giá trị của nó từ trước rồi mới mua lại phát minh đó. Liệu ở kiếp này thì sẽ thế nào?
"……Thế nên tớ mới bảo đấy Hội trưởng, việc nó có thành công rực rỡ với tư cách là một sản phẩm kinh doanh hay không và việc dùng nó để đoạt giải ở cuộc thi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."
"Nhưng về chiều sâu khoa học thì chẳng phải do chúng ta thêm bớt vào hay sao......."
Ngay từ đầu đã bị dồn vào thế bí bởi sự phản bác của Kyeong-won. Thế nhưng đây mới chỉ là bước đầu tiên. Tạm thời tôi đành cẩn trọng buông lời thuyết phục Kyeong-won:
"Vì có cả lực ma sát lẫn lực từ đan xen vào nhau, nên nếu muốn giải thích theo kiểu phức tạp thì vẫn có cách mà đúng không……………."
Ví dụ như, thay vì dùng cái tên nghe như đồ chơi là 'bản lề nam chất', nếu chúng ta dùng cái tên 'Cải tiến cấu trúc nối thông lộ thông qua vật chất từ tính' thì sao?
"……Nghe có vẻ tri thức hơn hẳn đấy, Hội trưởng."
Kyeong-won gật đầu tỏ vẻ không tệ. Tôi tiếp tục thừa thắng xông lên thuyết phục tiếp:
"Với lại như tớ đã nói trước khi gặp thầy Hiệu trưởng lúc nãy, chính vì là kẻ yếu nên rõ ràng chúng ta cũng có những thế mạnh riêng mà."
"……?"
"So với học sinh trường chuyên khoa học thì chúng ta chỉ là trường THPT thường, nên nếu khéo léo xoáy vào điểm đó thì biết đâu ban giám khảo sẽ châm chước cho việc nguyên lý khoa học không quá sâu xa thì sao?"
Tôi ấp úng đưa ra ý kiến với Kyeong-won. Nếu không lừa dối được cái tên trước mặt này thì chẳng có vòng sơ loại cấp trường, cấp thành phố hay cấp toàn quốc gì hết. Kẻ gác cổng đầu tiên xuất hiện chính là vị giám khảo Ahn Kyeong-won - cựu học sinh chuẩn bị thi chuyên khoa học (dù thực tế chưa phải học sinh chuyên khoa học hehe). Phải vượt qua và đánh bại được cậu ta thì mới có thể lừa được các giám khảo cấp trường tiếp theo, rồi tiến xa hơn là lừa cả giám khảo của Tập đoàn Clover lẫn Chính phủ.
"…Trong chương trình 'Superstar KAY' ấy, lúc Higak vô địch ở trận chung kết chẳng phải sao. Khi đối đầu với Keun-bak, kịch bản của chương trình cũng dựng lên như thế còn gì. Keun-bak là du học sinh Mỹ về còn Higak là thợ sửa quạt thông gió có tuổi thơ nghèo khó… Kịch bản đó ăn điểm vãi ra còn gì. Trong phim ảnh lúc nào chẳng có kiểu dựng kịch bản như thế…?"
"......."
"Chúng ta cũng thử đẩy theo kịch bản kiểu kiểu thế xem sao……………."
Tôi lén nhìn sang Seon-ah. Sản phẩm này chắc chắn sẽ thành công. Chắc chắn sẽ cực kỳ bùng nổ. Vì đã được chứng kiến ở tương lai nên tôi hoàn toàn chắc chắn một trăm phần trăm. Vấn đề là làm sao để "bán" nó cho ban giám khảo mà thôi.
"……Ví dụ nhé. Giữa một rừng thiên tài trường chuyên khoa học xuất thân từ gia đình giàu có ngút ngàn, một cô gái xuất thân từ trường THPT thường, bố mẹ mất sớm từ nhỏ, sống nghèo khó một mình chăm sóc bà ngoại ốm yếu mang đến bài dự thi thì sao……………?"
Nếu ban giám khảo có đầu óc thì bản thân sản phẩm đã quá tuyệt vời rồi, chắc chắn họ sẽ nhận ra giá trị của nó. Thế nhưng nguyên lý khoa học cơ bản lại quá đơn giản, liệu đứng dưới góc độ của Triển lãm Khoa học thì họ có dám trao giải không? Lúc này, chúng ta sẽ dùng chiêu bài đánh vào lòng trắc ẩn để khéo léo len lỏi vào cái sự do dự đó của họ.
"……Giữa một rừng những thiên tài nhà giàu ngông nghênh từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, chưa từng biết đến thất bại là gì, một cô gái nghèo khó đã đến tham dự cuộc thi."
Giọng thuyết minh của tôi chậm rãi vang vọng khắp phòng câu lạc bộ. Các thành viên lặng lẽ lắng nghe.
"Cô gái có một người bà đang nằm trên giường bệnh. Ngay trước khi đi thi, cô gái đã hứa với bà. Hứa rằng nhất định sẽ mang giải thưởng về."
"......."
"Người bà đầu óc không còn minh mẫn đang nằm trên giường bệnh cố gắng gượng gượng thân thể yếu ớt dậy nắm lấy tay cô gái. Đặn dò ra ngoài nhớ cẩn thận xe cộ, đừng đi theo người lạ... Trong mắt người bà, đứa cháu gái lúc nào cũng chỉ là đứa trẻ thơ như ngày nào. Cô gái gật đầu."
"......."
"Và rồi thời gian trôi qua, đến ngày diễn ra cuộc thi. Buổi sáng hôm đó đã đến."
Những bộ óc đeo kính kiểu Ahn Kyeong-won nhân lên 100 lần khoác trên mình những bộ quần áo đắt tiền, ngồi trên xe hơi ngoại nhập hạng sang được cha đưa mẹ đón bước xuống trước cổng hội trường. Trước mặt họ, Seon-ah nghèo khó chẳng có ai đưa đón, một mình lúng túng bước vào bên trong hội trường. Deok-hoon nhà giàu hếch mặt mỉm cười huých vai đi qua, còn Lee Joon nhà giàu thì chế nhạo làm sao một đứa mặc quần áo nghèo khổ như thế lại có thể chen chân vào giữa đám học sinh trường chuyên khoa học cơ chứ.
"…Thời gian cứ thế trôi qua, rồi cũng đến lượt cô gái thuyết trình."
Trái ngược với những Ahn Kyeong-won đầy tự tin khoe khoang sự thiên tài của mình trước mặt ban giám khảo, giọng nói của Seon-ah lại run rẩy, nói câu nào cũng ngập ngừng lắp bắp.
'Nhưng nội dung đó lại chứa đựng sự chân thành!'
Khác với những thiên tài trường chuyên khoa học mang đủ loại kiến thức cấp đại học ra khoe khoang, bài dự thi này hoàn toàn phù hợp với tiêu chí là cuộc thi dành cho toàn thể học sinh trên cả nước, được cấu thành hoàn toàn từ những nguyên lý khoa học nằm trong chương trình giáo dục. Thế nhưng nó lại thực dụng, gần gũi với đời sống và có thể lập tức bán ra thị trường hơn bất kỳ bài dự thi nào khác.
Vậy thì ban giám khảo sẽ đưa ra lựa chọn nào?
"Ở đây khâu 'bán bà' là quan trọng nhất. Bản thân lý do cố tình chọn bài dự thi này phải liên quan đến lý do bà nằm bệnh viện chẳng hạn. Rồi hô lên một câu thoại kiểu 'Bà ơi, bà có đang xem không? Đây là phát minh cháu làm ra dành tặng bà đấy' thì tốt biết mấy."
Seon-ah ngơ ngác nhìn tôi rồi gật đầu. Mái tóc ngắn cùng ngoại hình đáng yêu như một chú chim nhỏ. Cái dáng vẻ chớp chớp mắt rồi ngơ ngác trông chỉ muốn che chở bọc lót cho. Để lấy lòng trắc ẩn từ những vị giám khảo trung niên cỡ tuổi cha tuổi chú của đứa trẻ tầm đó thì thế này là quá đủ rồi.
"Thấy sao hả mấy đứa?"
"......."
"Mấy đứa?"
Đến lúc đó, đám bạn mới sực tỉnh như vừa giật mình, lắc lắc đầu cái rụi.
"…Bị điên rồi. Tưởng đang xem 'Chuyến du lịch phim ảnh' không đấy."
"Này, thế cái kết thế nào hả. Đừng có cắt ngang giữa chừng thế chứ."
"…Cái kết thì đương nhiên là đội của Seon-ah giành chiến thắng rồi trao cúp vô địch cho bà ngoại chứ còn gì nữa. Chúng ta chỉ cần biến nó thành sự thật là được."
Sau khi kết luận xong xuôi, tôi quay sang nhìn vị giám khảo nội bộ trong câu lạc bộ - Kyeong-won.
"Thế nào? Liệu có ăn điểm không?"
"......."
Kyeong-won giữ vẻ mặt không cảm xúc trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu. Chẳng mấy chốc cậu ấy cất lời:
"Hội trưởng."
"Ừ, sao thế."
"Triển thôi."
Áo khoác măng tô màu xám. Bờ vai thái sơn. Thám tử Park Kang-woon bước vào căn hộ Officetel cũ kỹ của mình sau khi kết thúc một ngày làm việc. Mỗi lần đồng nghiệp ghé qua đều chê bai căn phòng bốc mùi trai tân cô đơn, thế nhưng kể từ khi mất đi vị hôn thê hơn mười năm trước, việc truy tìm sự thật đằng sau những hiện tượng kỳ quái ẩn giấu nơi mặt sau của thế giới đã trở thành mục đích sống duy nhất của anh.
Đó là một câu chuyện từ rất lâu rồi, lại quá đen tối để kể cho đám học sinh nghe nên anh chưa từng nhắc tới, nhưng cuộc điều tra hướng về phía các câu chuyện ma của anh đã kéo dài từ lâu đến mức trở thành một thói quen khó bỏ.
Vào những ngày đi làm, thám tử Park Kang-woon điều tra các vụ án tội phạm của thế giới thực, còn vào những ngày nghỉ, anh lại điều tra những bí mật đằng sau thế giới ấy. Đồng nghiệp nhìn anh và miêu tả bằng từ "kiên trì", nhưng thực ra đó là một từ ngữ không chính xác. Kiên trì mang ý nghĩa là dáng vẻ một ai đó đang đổ mồ hôi gồng mình cố gắng hết sức. Còn đối với thám tử Park Kang-woon, việc điều tra hướng về mặt sau của thế giới không phải là sự kiên trì, không phải gồng mình, cũng chẳng phải đổ mồ hôi.
Nó đơn giản như chính vóc dáng lẫm liệt của anh – lẳng lặng bám trụ thực hiện từng ngày từng ngày một, chính là bản ngã thói quen của cuộc đời anh.
Phòng khách ngập tràn ánh hoàng hôn. Chàng thám tử thả mình xuống chiếc sofa trong phòng khách cũ kỹ rồi châm một điếu thuốc. Ánh chiều tà hắt vào căn phòng chưa bật đèn, chiếu sáng một nửa khuôn mặt đang ngậm điếu thuốc của anh. Cho đến bao giờ nữa đây. Trong lúc vô định nghĩ về điều đó, anh nhìn lại một ngày xin nghỉ phép hôm nay.
Buổi sáng, anh đi đến quán trọ nơi cậu quản lý liên tục đòi nghỉ việc để xem xét sơ qua tòa nhà rồi chia tay tại đó. Đến tầm giữa trưa, anh gặp một thiếu niên bỏ nhà đi vì bảo nhìn thấy ma, cùng ăn một bữa cơm rồi bàn giao cậu bé cho trung tâm bảo trợ.
'Chẳng phải ma quỷ gì, là bệnh tâm thần phân liệt'.
Buổi chiều, nhận được tin báo nhà ở tầng cao nhất nhưng trên trần lại phát ra tiếng kêu kỳ lạ, anh xuất phát và giải thích cho họ hiểu đó chỉ là tiếng rung của thiết bị internet trên tầng thượng, sau đó tiện tay nhấc máy lên lót thêm một tấm thảm chống ồn phía dưới rồi mới về. Lúc trời nhập chạng tối, anh đi tìm chủ nhân chiếc xe hơi phát ra tiếng khóc trẻ con, lôi ra một con mèo kẹt bên trong nắp capo rồi trở về nhà.
Chẳng có vụ nào liên quan đến hiện tượng kỳ quái, tất cả chỉ là những tin báo vô căn cứ hoảng hốt thái quá của những người dân thường mà thôi. Thế nhưng chàng thám tử không hề thất vọng. Bởi vì anh đã nhận ra rằng bóng tối đang rình rập đằng sau thế giới này – nơi mà từ trước đến nay anh chỉ nghi ngờ bằng linh tính mơ hồ – không phải là những sự việc ngẫu nhiên, mà là tác phẩm của một con quái vật khổng lồ nào đó. Và vì biết rõ nó sẽ nuốt chửng thế giới sau 3 năm nữa, nên thám tử Park Kang-woon không thể dừng lại.
Chàng thám tử dụi điếu thuốc tàn vào chiếc gạt tàn đầy ắp đầu lọc, sau đó lấy bát cơm bọc màng thực phẩm đông lạnh ra bỏ vào lò vi sóng. Sau khi giải quyết nhanh bữa ăn bằng mấy món phụ trong tủ lạnh, Kang-woon lại khoác áo măng tô bước ra ngoài. Đã đến lúc đi xác minh vài tin báo hiện tượng kỳ quái chỉ xuất hiện vào buổi tối.
"Ở đây ạ?"
"Vâng, ôi trời ơi~ Thật sự đấy. Cứ hễ tối đến là lại có người phụ nữ nào đó hát ê a~ ê a~, ngẫm lại thì nhà tôi là căn ngoài cùng rồi đúng không? Thế mà cứ nghe thấy suốt làm tôi sởn cả gai óc! Lạnh cả sống lưng!"
"Chờ tôi một chút."
Gạt bỏ sự lắm lời của người phụ nữ lắm chuyện đằng sau, thám tử Park Kang-woon áp tai vào tường. Rõ ràng phía bên kia chỉ là khoảng không bên ngoài chung cư, thế nhưng tiếng hát ê a của một người phụ nữ vẫn vang lên vô cùng rõ ràng.
[…Cùng nhau… Falling… Ooh-ii-ooh…] Thế nhưng đó không phải là tiếng ê a không rõ nguồn gốc, mà rõ ràng là tiếng ngân nga có lời của một bài hát nhạc trẻ hiện đại. Xác định đó là con người, nhờ sự hợp tác của bác bảo vệ, chàng thám tử đã đi xem xét các hộ gia đình lân cận, và cuối cùng phát hiện ra hung thủ chính là một cô nữ sinh sống ở nhà tầng dưới.
"Tiếng ồn không nhất thiết phải truyền đến đúng từ hướng phát ra đâu. Nó có thể truyền theo đường chéo qua tường hoặc cột nhà, đôi khi tiếng ồn do nhà tầng dưới tạo ra lại truyền ngược qua cột nhà vang lên từ trần nhà, giống hệt như trường hợp lúc này vậy."
"Ôi chao, tôi lại không biết chuyện đó……………."
Vừa ngăn người phụ nữ đang rối rít xin lỗi và đưa hoa quả cho mình, chàng thám tử vừa rút từ trong túi ra một tấm danh thiếp.
"Có số điện thoại trên này ạ. Nếu sau này lại nghe thấy âm thanh gì kỳ lạ thì xin hãy liên lạc cho tôi."
"Ôi trời, xin lỗi chú nhé, tôi thật là… Cầm lấy mấy quả hồng này đi nè, hồng đấy……………."
"Không sao đâu ạ, ai lại làm thế………………"
"Bảo cầm đi mà, ôi dào………………"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn