Chương 231: Truyện ma thứ hai mươi mốt: Sách trò chơi (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~156 phút đọc · Tạo 15/08/2026
201-300 Mang theo một ôm sách đứng chờ ở quầy, chẳng mấy chốc thầy thủ thư phụ trách câu lạc bộ sách liền đứng dậy bước về phía này.
"Cậu có thể đặt xuống đây được không? Cả thẻ học sinh nữa."
"Vâng, thưa thầy."
– Cộp – Thầy thủ thư cầm máy quét mã vạch thẻ học sinh của tôi, rồi lần lượt cho mượn những cuốn sách còn lại.
Và lẫn lộn giữa những cuốn sách mà các thành viên đã chọn, có một cuốn sách màu đỏ không có tiêu đề.
Tôi lặng lẽ chờ xem thầy thủ thư sẽ có phản ứng gì khi cầm nó lên.
– Sột soạt – Cuối cùng, cuốn sách màu đỏ được thầy nhặt lên ngay sau cuốn truyện tranh của Seon-ah.
Thầy không hề có bất kỳ phản ứng nào mà chỉ quét nhãn mã vạch ở chính giữa rồi đưa lại cho tôi.
"Nào, đây. Thời hạn mượn là 2 tuần, nếu quá hạn thì sẽ bị cấm mượn số ngày tương ứng với số ngày quá hạn đấy."
"Thầy ơi, tựa đề của cuốn sách thầy vừa quét là gì thế ạ?"
"Hả?"
"Cuốn sách màu đỏ không có tiêu đề ở đây này."
"…Cái này á? Để xem nào………………."
Thầy thủ thư ở độ tuổi như anh chị em trong nhà, với vẻ ngoài trông hiền lành, đã không ngần ngại kiểm tra màn hình giúp tôi.
"Ừm…"
"……"
"…Em có muốn tự đọc thử không?"
Ngay sau đó, thầy trả lại màn hình với vẻ mặt có chút bối rối.
ספר אדום: 도서명 저자: שטן 분류기호: 444. 4444
"Cuốn sách này em lấy ở đâu thế……………?"
Thầy hỏi với vẻ mặt đầy nghi vấn, còn tôi thì vừa kiểm tra màn hình vừa qua loa lảng tránh.
"Có ai đó đặt nó lên giá sách ấy ạ. Tiêu đề cũng không được ghi lại mà em lại thắc mắc không biết là sách gì nên mượn thử xem sao."
"Thế à……………?"
"Thầy cũng chưa từng thấy cuốn sách này bao giờ ạ?"
"Ừ, thầy cũng lần đầu thấy đấy. Gì thế này?"
Nói rồi, thầy thủ thư đưa tay chạm vào cuốn sách như muốn xem nội dung bên trong là gì.
"……!"
Tôi nhanh tay đặt tay mình lên tay thầy để ngăn không cho cuốn sách bị mở ra.
– Bốp –!
"……?"
"Cái đó thì…"
Bàn tay tôi đặt lên bàn tay mềm mại và mảnh khảnh của thầy thủ thư — người có vẻ như chỉ quen làm công việc văn phòng.
Khoảnh khắc một cảm giác kỳ lạ suýt làm trống rỗng cả đầu óc tôi, thật may là cô Jang Hwa-eun đã nhanh chóng chen vào từ bên cạnh.
"A haha… Tụi trẻ chúng tôi cá cược với nhau xem cuốn sách này nội dung gì nên mới làm thế ấy mà."
"……"
"Đã giao kèo là không ai được kiểm tra trước khi về đến phòng câu lạc bộ cơ mà. Phải không, Joon?"
Tôi gật đầu với gương mặt gượng gạo.
Ngay lập tức, thầy thủ thư cựa quậy định rút bàn tay đang bị tay tôi chồng lên ra.
Tôi giật mình buông tay ra thật nhanh rồi cầm lấy cuốn sách.
"……Em xin lỗi ạ."
"Ừ, được rồi……………"
Thầy thủ thư với vẻ mặt ngượng ngùng lại quay trở về với câu lạc bộ sách của mình.
"Này. Đi thôi nào."
"Đi thôi, hội trưởng."
"……Ừ."
Tầng 5, phòng câu lạc bộ.
Chúng tôi quây quần ngồi xung quanh một chiếc bàn với một cuốn sách màu đỏ ở chính giữa.
"Bây giờ mở ra đây."
"Ừ."
Tôi không chờ đợi thêm nữa mà mở cuốn sách ra.
[Cuốn sách đỏ] · Từ bây giờ, bạn là chủ sở hữu của cuốn sách đỏ và sẽ hành động theo chỉ dẫn của sách.
· Nếu bạn không tuân theo chỉ dẫn của cuốn sách này hoặc vô ý lén nhìn các trang khác, bạn sẽ bị nguyền rủa.
· Nếu bạn vượt qua tất cả các nhánh lựa chọn của cuốn sách này, thực hiện các hành động và vẫn còn sống, thì coi như hoàn thành.
· Chủ nhân ban đầu của cuốn sách, 'Người phụ nữ áo đỏ', đang đuổi theo bạn.
Nếu bạn đã hiểu tất cả bốn điều trên, hãy chuyển đến trang 14.
Trang 14
"……Cái gì thế này? Bảo đi đến trang 14 à?"
Tôi nhíu mày nhìn trang đầu tiên của cuốn sách.
Các thành viên ở bên cạnh cũng nhìn vào cuốn sách với vẻ mặt khó hiểu.
Tôi đọc lại trang đầu tiên của cuốn sách một cách tỉ mỉ rồi đảo mắt nhìn quanh các thành viên.
"Bởi vì nó bảo đi nên cứ thử đi xem sao. Phải làm thử thì mới biết được nó là cái gì."
"Ư, ừ……………."
Seon-ah gật đầu với khuôn mặt sợ hãi.
Tôi cẩn thận tìm trang 14, chú ý không để lộ lén nhìn các trang khác.
May mắn thay, ở mỗi trang đều có đánh số ở góc trên bên phải, nên chỉ cần hơi nhấc góc để xác nhận số trang rồi lật là có thể tránh việc lén nhìn nội dung.
"Nào, trang 14, trang 14… ở đây rồi."
Sau khi xác nhận con số 14, tôi mở cuốn sách ra.
Và tất cả chúng tôi cùng nghiêng đầu.
"Xem nào, có cái gì được viết ở đây đây……………."
"... Cái gì thế này? Bảo đi đến trang 14 à?"
Tôi nhíu mày nhìn trang đầu tiên của cuốn sách.
Các thành viên ở bên cạnh cũng nhìn vào cuốn sách với vẻ mặt khó hiểu.
Tôi đọc lại trang đầu tiên của cuốn sách một cách tỉ mỉ rồi đảo mắt nhìn quanh các thành viên.
"Bởi vì nó bảo đi nên cứ thử đi xem sao. Phải làm thử thì mới biết được nó là cái gì."
"Ưm......."
Seon-ah gật đầu với khuôn mặt sợ hãi.
14
"……?"
Đọc nó với vẻ mặt bối rối trong giây lát, tôi lập tức hoảng hốt giật mình.
Ở đó viết lại chính xác tình huống mà chúng tôi vừa trải qua cho đến tận lúc nãy.
"... Cái này là sao?"
"Là chúng ta mà……………!?"
Các thành viên cũng lộ biểu cảm ngạc nhiên không kém.
Tôi vội vàng lật trang tiếp theo, trang sau nữa.
"…Ở đây cũng vậy. Cả chỗ tiếp theo này nữa."
"…Cái gì thế này? Bảo đi đến trang 14 à?"
Tôi nhíu mày nhìn trang đầu tiên của cuốn sách.
Các thành viên ở hàng ghế bên cạnh cũng nhìn vào cuốn sách với vẻ mặt khó hiểu.
Tôi đọc lại trang đầu tiên của cuốn sách một cách tỉ mỉ rồi đảo mắt nhìn quanh các thành viên.
"Bởi vì nó bảo đi nên cứ thử đi xem sao, phải làm thử thì mới biết được nó là cái gì."
"Ưm......"
Seon-ah gật đầu với khuôn mặt sợ hãi.
16 14
"......?"
Đọc nó với vẻ mặt bối rối trong giây lát, tôi lập tức hoảng hốt giật mình.
"Là chuyện của chúng ta. Toàn bộ tình huống chúng ta vừa trải qua cho đến lúc nãy đều được viết ở đây…."
"Đ, đúng thế thật……………."
Các thành viên gật đầu với vẻ mặt hoang mang tương tự.
Và thêm vào đó là một câu nói của Kyeong-won.
"……Được miêu tả theo góc nhìn của hội trưởng."
"……!"
Tôi lại giật mình đọc lại trang sách một lần nữa.
Đúng là như vậy.
Vì đó là góc nhìn tự nhiên của tôi nên tôi đã lướt qua mà không suy nghĩ gì, nhưng những dòng chữ được viết ở đó thực sự là văn ngôi thứ nhất được miêu tả từ góc nhìn của tôi.
Ngay sau đó, Seon-ah — người đã chăm chú quan sát nãy giờ — liếc nhìn tôi và nói.
"Joon… những dòng chữ được viết ở đây… thực sự là những suy nghĩ mà cậu đã nghĩ sao……………?"
Tôi xem lại các trang trước và sau rồi đành phải gật đầu.
"……Đúng vậy. Là những suy nghĩ của tớ."
"Mình với vẻ mặt sợ hãi……………"
Seon-ah làm bộ mặt ngượng ngùng khi nhìn thấy câu văn viết rằng bản thân cô bé với gương mặt sợ hãi đã gật đầu trên trang sách.
Ngay sau đó, Jin-hee nhăn mặt và vỗ nhẹ vào tay tôi.
"Này, lật tiếp xem nào. Cứ lặp lại vô hạn thế này mãi à?"
"Chờ chút."
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Tình huống được miêu tả hết lớp này đến lớp khác, và đến khi sự hỗn loạn bắt đầu xuất hiện trong đầu chúng tôi khi chứng kiến hình ảnh chúng tôi nhìn thấy những kẻ đang hoảng hốt trước cảnh chúng tôi hoảng hốt...
Cuối cùng, đến trang 22, một vài lựa chọn mới xuất hiện.
"Ạ, có gì đó thay đổi rồi kìa."
"Đâu đâu."
Các thành viên và cô giáo chồm đầu lại gần.
Vì có tới 7 người dán mặt vào một cuốn sách nên không gian chật chội đến mức có thể cảm nhận được cả hơi thở, nhưng vì ai nấy đều đang tập trung nên dường như chẳng có ai bận tâm điều đó.
· Cứ run lẩy bẩy vì sợ hãi cùng các thành viên ⇨ Trang 31 · Hành động theo đúng chỉ dẫn của sách ⇨ Trang 35
"Khoan đã. Chờ chút đã hội trưởng. Đừng vội chọn lựa chọn vội nhé."
Ngay khoảnh khắc tôi định chuyển trang tùy theo lựa chọn, Kyeong-won đã vội vàng ngăn tôi lại.
"Sao thế?"
"Cái này là……………."
Theo lời khuyên của cậu ta, tôi bỏ tay ra và chờ đợi một lát, Kyeong-won — người đang trầm ngâm suy nghĩ — liền gật đầu như đã hiểu ra và cất lời.
"Tớ nhớ ra rồi, hội trưởng. Đây là 'Sách trò chơi (Gamebook)'."
"…Sách trò chơi?"
Tôi nghiêng đầu trước một từ lần đầu nghe thấy, Kyeong-won liền gật đầu.
"Đó là một định dạng sách rất thịnh hành vào thập niên 80, một dạng mà ở giữa các phần của tiểu thuyết sẽ có các điểm rẽ nhánh để độc giả lựa chọn. Nếu chuyển đến trang theo điểm rẽ nhánh đó, nội dung sẽ tiến triển theo kết quả tương ứng với lựa chọn ấy."
"…Thế à?"
Tôi xem lại nội dung rồi gật đầu.
"Ừm, từ sách trò chơi thì tớ nghe lần đầu nhưng phương thức hoạt động thì tớ hiểu rồi. Vậy không có mẹo gì sao?"
Chẳng có gì để hiểu sâu xa, chỉ là chọn lựa chọn rồi chuyển trang.
Đến mức đó thì bản thân tôi cũng đã biết rồi.
Chỉ là vì nội dung được viết ra lại chính là câu chuyện của chúng tôi nên tôi mới thấy bối rối mà thôi.
Tuy nhiên, nếu đây là một thể loại cũ đã thịnh hành từ thập niên 80, tôi nghĩ chắc phải có sáo mòn (cliché) hay cách phá giải nào đó nên mới hỏi Kyeong-won, nhưng cậu ta chỉ lắc đầu với vẻ mặt khó xử.
"Không có mấy thứ đó đâu, hội trưởng. Chẳng có mẹo nào cả. Sách trò chơi không hẳn là một thể loại mà chỉ là một hình thức thôi. Tùy thuộc vào tác giả viết mà nội dung cũng muôn hình vạn trạng."
"…Dù vậy thì chẳng có điểm chung nào sao?"
"Ừm, nếu có một điểm chung thì… là hầu như đều có kết cục đa tuyến (multi-ending) chăng?"
Kyeong-won đẩy gọng kính lên.
"Nếu chọn sai lựa chọn, không phải là lựa chọn đó ảnh hưởng đến tiến triển đâu, mà kết cục sẽ hiện ra ngay với chính lựa chọn đó luôn. Vì đây là sách giấy nên số trang bị hạn chế, đó là đặc điểm phát sinh do câu chuyện không thể chia thành quá nhiều mạch truyện lớn."
"Nghĩa là nếu chọn sai thì không phải đi tiếp mà là ngỏm luôn đúng không."
"Chắc… là thế nhỉ? Sẽ chết đấy, có lẽ vậy? Xét đến từ khóa sách đỏ và bị nguyền rủa, chắc chắn nội dung hòa bình sẽ không được viết ra đâu."
Tôi gật đầu trước lời giải thích của Kyeong-won.
Và lần này, tôi quay sang nhìn Deok-hoon và hỏi.
"Loại trò chơi hẹn hò (galge/visual novel) mà cậu hay chơi chẳng phải cũng thuộc loại này sao? Toàn là chữ rồi chọn lựa chọn ấy. Cậu không có mẹo gì à?"
"Hừm. Nếu nói về mẹo thì. Sokka."
Deok-hoon ngẩng cằm lên với vẻ mặt trầm ngâm.
"…Là cỡ như tuyệt đối không được chọn những lựa chọn trông có vẻ bất thường à?"
"Thế à?"
"Hừm… à không, không phải đâu. Chờ chút đã……………."
Deok-hoon lại làm vẻ mặt suy nghĩ rồi lắc đầu vì chính cậu ta cũng thấy mơ hồ.
"Nghĩ lại thì tớ cũng không biết nữa. Thậm chí có rất nhiều trường hợp các sự kiện thú vị lại ẩn giấu trong những lựa chọn kỳ quái cơ."
"Vậy thì rốt cuộc chẳng có cách nào khác ngoài việc tự mình thử nghiệm nhỉ."
Tôi chỉnh lại tư thế rồi nhìn chăm chú vào cuốn sách.
Các thành viên cũng dời đầu ra và chờ đợi lựa chọn của tôi với vẻ mặt căng thẳng.
'Điều kiện chiến thắng chỉ có một: Sống sót.'
Nếu thực hiện tất cả các hành động theo nhánh lựa chọn của cuốn sách này mà vẫn sống sót thì câu chuyện ma lần này coi như hoàn thành.
Nhưng nếu có biến số thì đó chính là 'Người phụ nữ áo đỏ' — chủ nhân ban đầu của cuốn sách, kẻ đang lùng bắt tôi kể từ thời điểm mở cuốn sách này ra.
'Đương nhiên là không được để bị bắt và phải tránh rồi chứ?'
Và còn một điều nữa không được làm.
Nếu vì tò mò về lựa chọn mà mình đã không chọn mà giở sang trang khác đọc lén, tôi sẽ phải chịu lời nguyền bởi hành động đó.
Chính xác đó là lời nguyền gì thì không được viết ra, nhưng có lẽ chẳng việc gì phải thử trải nghiệm làm gì.
'Sẽ dễ dàng thôi. Dù sao thì mạng sống của mình cũng là vô hạn mà.'
Dù chọn sai thì làm lại từ đầu là được chứ gì.
Dù sao thì chết đi cũng bào mòn tinh thần nên phải kiềm chế, nhưng nghĩ rằng chỉ cần trải qua vài lần thử và sai là có thể hoàn thành nhanh chóng, tôi đã đưa ra lựa chọn.
· Cứ run lẩy bẩy vì sợ hãi cùng các thành viên ⇨ Trang 31 · Hành động theo đúng chỉ dẫn của sách ⇨ Trang 35 [Trang 30 - Cuộn màn hình] [Truyện ma tập 231] [444] [< Tập trước | Tập sau >] [30180] [Đã chuyển đến từ trang 10] [Lựa chọn: Cứ run lẩy bẩy vì sợ hãi cùng các thành viên]
"……Sợ lắm phải không, Joon?"
"Hội trưởng……………"
Các thành viên nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm.
Tuy nhiên, cô Jang Hwa-eun tiến đến chỗ tôi, bóp vai tôi và quở trách các thành viên.
"Thế đấy các em, nghe bảo đã chạm vào cuốn sách bị nguyền rủa rồi lại có một người phụ nữ kỳ lạ đuổi theo cơ mà, sợ hãi là chuyện bình thường chứ bộ? Các em không sợ à?"
"Cũng đúng là vậy nhưng mà………………"
"Hơn nữa, chúng ta đã hứa là từ nay sẽ không nói những lời như thế với Joon nữa cơ mà? Mọi người nhớ chứ?"
"Đ, đúng rồi, phải thế rồi nhỉ………………"
Khi cô Jang Hwa-eun gợi nhắc lại lời hứa bằng giọng điệu ẩn ý, các thành viên vội vã gật đầu.
Ngay lập tức, Seon-ah dán chặt lấy người tôi.
"J... Joon à. Thực ra tớ cũng sợ lắm… làm mấy chuyện thế này ấy…………………"
"M, mình cũng sợ lắm hội trưởng. Ha ha……………"
Kyeong-won nở một nụ cười gượng gạo từ khoảng cách xa một bước và nói những lời chẳng thật lòng chút nào.
Chẳng mấy chốc Jin-hee vỗ lưng tôi, còn Deok-hoon cũng hộc hệch hô vang vạn tuế.
"Này, cứ yên tâm đi, nếu có ma xuất hiện thì cứ nhào vào ngực chị đây này."
Ha-yoon cũng với tay đặt bàn tay mình lên tay tôi và lặng lẽ nhìn tôi.
Trong bầu không khí ngượng ngùng, tôi với vẻ mặt bối rối liền từ chối sự quan tâm của các thành viên.
"…Chỉ là tớ muốn thử xem nếu chọn lựa chọn thế này thì sẽ ra sao thôi. Tớ mà lại sợ cái gì chứ. Chuyện thế này đâu phải một hay hai lần đâu."
"5252, ra dáng đàn ông lắm chứ bộ~" Tôi cũng từ chối cái xoa vai của cô Jang Hwa-eun bằng câu nói không sao đâu, rồi chuyển đến trang 35 theo lựa chọn lẽ ra phải làm từ đầu.
· Hành động theo đúng chỉ dẫn của sách ⇨ Trang 35 [Đã chuyển đến từ trang 10] [Lựa chọn: Hành động theo đúng chỉ dẫn của sách]
"Được rồi. Trước mắt cứ hành động theo chỉ dẫn của sách đã."
Quyết định như vậy và lật trang, chỉ dẫn được viết ở trang tiếp theo rất đơn giản.
· Mang theo vũ khí rời khỏi phòng câu lạc bộ ⇨ Trang 37
"…Mang theo vũ khí á?"
Ngay khoảnh khắc tôi định đi đến trang 37 theo lựa chọn vì tò mò, Ha-yoon đột ngột đặt tay cô bé lên tay tôi rồi cất giọng trầm tĩnh.
"Joon à, người ta đã viết là không chỉ đi theo trang được ghi mà còn phải tuân theo cả chỉ dẫn nữa. Nếu không sẽ bị nguyền rủa đấy."
"Đúng thế nhỉ."
Một lúc sau.
Các thành viên và tôi mỗi người cầm theo dao rọc giấy, bút bi... rồi đi ra hành lang.
"Cái này mà gọi là vũ khí thì cũng xem là vũ khí được. Vung vào người thì cũng đau ra phết đấy chứ."
Tất nhiên, trong phòng câu lạc bộ cũng có những thứ có thể gọi là vũ khí thực sự như gậy bóng chày.
Nhưng lý do chúng tôi chọn mang theo những thứ này là vì sợ rằng cuốn sách này có thể ép buộc chúng tôi đưa ra những lựa chọn tồi tệ.
"Biết đâu nó lại đưa ra lựa chọn xúi giục phạm tội thì sao. Ngay cái việc bảo mang theo vũ khí đã là điềm gở rồi. Cẩn thận vẫn hơn."
"Cậu suy nghĩ kỹ lắm, Joon~" Cô giáo cầm roi mây bước ra và tủm tỉm cười.
Có vẻ như cô rất tự hào trước hình ảnh tôi cố gắng làm mọi thứ an toàn trong giới hạn mà học sinh có thể làm.
"Nào, thế thì xem chúng ta phải làm gì tiếp nào."
· Giết cô Jang Hwa-eun ⇨ Trang 39 · Tìm kiếm người phụ nữ áo đỏ ⇨ Trang 55 [Đã chuyển đến từ trang 8] [Lựa chọn: Giết cô Jang Hwa-eun]
"Kyaaaaaaak………"
Ngay khi tôi chọn lựa chọn này và lật trang, cô Jang Hwa-eun — người nãy giờ vẫn đứng quan sát xem tôi chọn gì — đã giật mình hoảng hốt trốn chạy xuống dưới cầu thang và biến mất.
"J... Joon à……………!? Sao lại chọn cái loại đó chứ, cô giáo sợ chạy mất tiêu rồi kìa!"
Seon-ah với vẻ mặt bối rối lên tiếng trách móc tôi, Jin-hee liền bước lên trước để dỗ dành cô bé.
"Thôi nào, bình tĩnh đi. Tớ thấy mấy lựa chọn khác cũng chẳng bình thường chút nào đâu. Chắc cậu ấy cũng bất đắc dĩ mới phải chọn thôi. Phải không?"
Jin-hee nhìn tôi hỏi xem có phải vậy không.
Tôi lặng lẽ gật đầu rồi nhìn lại cuốn sách màu đỏ trên tay.
Ở đó, hai lựa chọn mới đã xuất hiện cho hành động vừa rồi của tôi.
"H… hội trưởng. Đừng có tự ý chọn mà phải bàn bạc với mọi người rồi hãy chọn. Có thế thì tình huống như lúc nãy mới không xảy ra chứ."
"Xin lỗi nhưng tớ sẽ tự chọn một mình."
Tôi đáp qua loa rồi cúi xuống tự xem sách một mình.
Xét việc tôi đã thể hiện một bộ mặt vô nhân tính, muốn giết chết cô Jang Hwa-eun — người giống như ân nhân — tôi định nhân cơ hội này chọn một lựa chọn liều lĩnh để chết quách đi rồi quay lại.
"Hội trưởng! Đừng có tự ý chọn một mình mà phải cùng—"
"Xin lỗi nhé. Nhưng chắc cũng chẳng khác nhau mấy đâu."
Tôi phớt lờ cậu ta và đọc sách.
· Đi xung quanh tìm kiếm người phụ nữ áo đỏ ⇨ Trang 42 · Đốt sách ⇨ Trang 48 [Đã chuyển đến từ trang 1] [Lựa chọn: Đi xung quanh tìm kiếm người phụ nữ áo đỏ] Đằng nào thì cũng đã thể hiện bộ mặt vô nhân tính trước mặt cô Jang Hwa-eun rồi.
Tôi quyết định sẽ nhanh chóng xác minh thực thể của người phụ nữ áo đỏ đang đuổi theo mình và nhanh chóng quay trở lại.
"Này mọi người, từ bây giờ chúng ta sẽ—" Thình thịch thình thịch thình thịch!
Khoảnh khắc đó, ai đó giậm chân uỵch uỵch đầy tức giận và chạy lên cầu thang.
Tôi đang định nói dở thì dừng lại để xem là ai, hóa ra đó là cô Jang Hwa-eun — người vừa mới chạy xuống vì hoảng sợ lúc nãy — đang hớt hơ hớt hải chạy lên với khuôn mặt đỏ bừng như sắp bay lên.
Tay cầm một con dao nhà bếp.
"……!"
Khuôn mặt cô đỏ lựng lên với những mạch máu phồng rộp hoàn toàn do vừa tức giận vừa phi như bay lên cầu thang.
Cứ thế với khuôn mặt đỏ lựng, cô trượt dài qua khúc cua cầu thang rồi ngay lập tức nhìn thấy tôi, nở một nụ cười rạng rỡ hô lớn 'Oa!' và giơ cao con dao lên.
'... Bị nhập rồi!'
Thình thịch thình thịch thình thịch thịch!!!
Trong lúc các thành viên đang bối rối lúng túng, cô giáo đẩy Jin-hee và Seon-ah sang một bên, bay thẳng tới chỗ tôi và đâm liên tiếp mấy nhát dao.
Rồi cứ thế giật phăng cuốn sách màu đỏ đang cầm trên tay tôi và chạy vụt đi xa.
"Uộc! Uộc……………."
"J... Joon à! Joon à……………!"
Các thành viên tụ tập lại xung quanh tôi với vẻ mặt mếu máo, Ha-yoon định cầm máu vết thương nhưng tôi xua tay ra hiệu cứ mặc kệ.
"Mặc kệ đi… được rồi……………."
"H… hội trưởng…"
Hiểu được ý định của tôi, các thành viên lùi lại một bước.
Trong ý thức đang mất dần đi nhanh chóng, tôi nhắm mắt lại và nghĩ rằng lần này phải chọn một lựa chọn khác.
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm kiểm tra (checkpoint).] [Đang tải………………] Trang 46
"………"
Khi lấy lại tinh thần sau cái chết, tôi nhận ra mình đang ở hành lang trước phòng câu lạc bộ.
Xung quanh, các thành viên cũng đang đứng cùng, và trong phòng câu lạc bộ, cô Jang Hwa-eun vừa cầm roi mây vừa tươi cười bước ra.
'Cái này là… có lẽ là ngay sau khi vừa chọn bừa vũ khí rồi bước ra khỏi phòng câu lạc bộ ban đầu nhỉ.'
Vẫn còn rất sớm.
Có lẽ đây là nơi xuất hiện lựa chọn phân rẽ cốt truyện lớn đầu tiên.
Tôi cúi xuống nhìn cuốn sách với suy nghĩ rằng lần này phải chọn một lựa chọn khác.
· Giết cô Jang Hwa-eun ⇨ Trang 39 · Tìm kiếm người phụ nữ áo đỏ ⇨ Trang 55 [Lựa chọn: Đốt sách]
"Lee Jin-hee. Cho xin chút lửa nào."
"…Hả? Lửa?"
"Bật lửa. Nhanh lên."
Jin-hee làm bộ mặt khó hiểu nhưng rồi cũng tự nhiên lấy bật lửa từ trong túi ra đưa cho tôi.
Đó là một chiếc bật lửa hình nhân vật có hình chú rồng Charizard đang phun lửa.
Cạch - Xẹt -
"………"
Tôi ngồi bệt xuống hành lang và lặng lẽ châm lửa đốt cuốn sách.
Nếu là một cuốn sách chỉ đưa ra mấy cái lựa chọn quái đản thế này, thà đốt quách nó đi còn hơn là cứ làm theo răm rắp những gì nó bảo.
Bìa ngoài là bìa cứng nên lửa không bén lắm, nhưng khi tôi mở ra và bắt đầu đốt từng tờ một thì ngọn lửa nhanh chóng lan ra toàn bộ cuốn sách.
Phừng phừng - Cuốn sách đỏ cháy bùng lên, nhả ra những làn khói.
Các thành viên đứng nhìn trân trân với vẻ mặt lo lắng, và Jin-hee — người đưa bật lửa — cũng hỏi với vẻ mặt thấp thỏm.
"Này, cứ đốt một cách bất cẩn thế này thì không sao thật à? Ổn chứ?"
"Chắc vậy. Trong cảnh báo ban đầu không có câu nào bảo không được làm hỏng sách mà."
"Dù nói thế nhưng mà……………"
Các thành viên cúi xuống nhìn cuốn sách với vẻ mặt bất an.
Mặc kệ họ, cuốn sách bị nguyền rủa đã cháy rực hơn một nửa rồi.
Khói mù mịt phả ra một chút, nhưng tính ra cũng chỉ là lượng khói của một cuốn sách nên ở những lớp học khác đang bận rộn hoạt động ngoại khóa (CA) chẳng có ai thèm để ý cả.
Phừng phừng - Xẹt -
"………"
Cuối cùng cuốn sách cũng cháy trụi thành than.
Tôi nhìn đống tro tàn và lẩm bẩm trong im lặng.
"……Hỏng bét rồi. Không hiện thông báo hoàn thành."
"Thế thì phải làm sao đây, Joon à……………?"
"Biết sao giờ…"
Khi tôi đang làm vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ, Kyeong-won hình như đoán ra điều gì nên đã chen vào từ bên cạnh.
"Hội trưởng, trong cảnh báo ở trang đầu tiên có viết là, 'Nếu bạn vượt qua tất cả các nhánh lựa chọn của cuốn sách này, thực hiện các hành động và vẫn còn sống, thì coi như hoàn thành.' phải không? Vậy thì có lẽ ngoài cách đó ra thì không thể hoàn thành được chăng?"
"……Chắc là vậy nhỉ."
Tôi lẩm bẩm trong im lặng khi nhìn xuống cuốn sách đã biến thành tro tàn, nhưng nước đã đổ thì không thể hốt lại được nữa.
"Trước mắt cứ đợi xem tình hình thế nào đã."
Vài tiếng sau.
Cho đến khi giờ hoạt động CA kết thúc và tan trường, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, và tôi trở về nhà với suy nghĩ không biết có phải chết rồi quay lại không, hay phải làm thế nào đây.
'Đèn đang bật kìa? Là mẹ à?'
Hôm nay mẹ về sớm thế nhỉ?
– – – – – Ting ting~♪
"Con mới về ạ~"
"Con trai, về rồi đấy à~" Vừa cởi giày bước vào, mẹ — người đang nấu ăn trong bếp — liền thò cái đầu đỏ lựng ra từ góc tường.
"Đưa sách đâyyyy—————" [Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm kiểm tra (checkpoint).] [Đang tải……………….] Trang 46 [Đã chuyển đến từ trang 38] [Lựa chọn: Tìm kiếm người phụ nữ áo đỏ] Tôi nhớ lại cảnh báo ở trang đầu tiên của cuốn sách.
· Chủ nhân ban đầu của cuốn sách, 'Người phụ nữ áo đỏ', đang đuổi theo bạn.
Đương nhiên là ả ta không đời nào đuổi theo mình với ý tốt đẹp gì rồi.
Chắc chắn nếu bị bắt là chết.
'Vậy mà lại bảo mình đi tìm ả ta trước á?'
Dù nghe vô lý thật nhưng đây vẫn là phương án phụ tốt nhất.
Vì lựa chọn khác lại là một lựa chọn tuyệt đối không được chọn: Giết cô Jang Hwa-eun đang đứng ngay bên cạnh.
"Giống như việc khi bảo mang theo vũ khí thì chúng ta đã mang theo bút bi, bút chì kim ấy. Từ bây giờ có lẽ chúng ta nên chọn những lựa chọn có khả năng diễn giải mơ hồ theo ý muốn của mình thế này thì hơn."
"Chắc là vậy rồi~" Cô giáo gật đầu với nụ cười tươi trên môi, tay gõ lạch tạch chiếc roi mây.
Một lát sau.
Chúng tôi túm tụm lại một chỗ và lang thang khắp tòa nhà chính của trường vốn đang vắng lặng.
"Vì là giờ CA nên hành lang quả nhiên chẳng có ai cả."
"Dù vậy chúng ta cũng cứ đi lại thật yên lặng nhé."
Đã bảo đi tìm thì cứ đi tìm vậy thôi, nhưng vì chẳng biết gì sất nên chúng tôi cứ vừa đi vừa la cà thong thả.
'Nhưng nếu thực sự tìm thấy thì có vẻ sẽ lớn chuyện đây.'
Tôi vỗ vỗ lưng Seon-ah — người đang trợn tròn mắt quan sát tứ phía.
"Không cần phải nhìn chăm chú thế đâu. Tìm thấy mới chính là vấn đề đấy."
Đúng như cách diễn đạt rằng người phụ nữ áo đỏ đang đuổi theo, việc chạm trán ả chắc chắn sẽ sinh ra điều gì đó gở miệng.
Trong lúc thong thả dạo bước dọc hành lang như thế, cô bất chợt hỏi chúng tôi.
"Mà này các em, tại sao ma nữ lại nhiều hơn ma nam nhỉ?"
"…Ma nữ ạ?"
"Ừ. Không thấy lạ lắm sao?"
Vừa liếc nhìn vào các lớp học khác, cô Jang Hwa-eun vừa làm vẻ mặt tò mò.
"Những con ma nổi tiếng ở Hàn Quốc toàn là nữ mà. Bà cụ Hong Kong rồi ma áo đỏ các thứ ấy chứ."
"Bà cụ Hong Kong là gì thế ạ?"
"Có những chuyện thế đấy, hội trưởng. Ma từ thời xửa thời xưa rồi."
"……Thế à?"
Kyeong-won đẩy gọng kính lên và gật đầu.
"Nghĩ lại thì đúng là thế thật đấy, hội trưởng. Hồi đầu học kỳ, trong số những người hội trưởng gặp cũng có người phụ nữ hay cười mà."
"Người phụ nữ hay cười. Đúng thế nhỉ."
"Lâu lắm rồi mới nghe đấy."
"Cứ nhìn lại thì hình như tụi mình chạm trán ma nữ còn nhiều hơn ma nam rất nhiều. Hội trưởng nghĩ sao?"
"Hừm, chuyện đó thì……………"
Về điểm này thì tôi cũng từng tự mình suy ngẫm khá nhiều nên có thể đưa ra suy nghĩ ngay lập tức.
"…Bởi vì phụ nữ đáng sợ hơn đàn ông chăng?"
"Joon à… cậu sợ con gái lắm à……………?"
"Không phải ý đó, ý tớ là~" Ví dụ như con ma người mẹ mà tôi từng chạm trán hồi đầu, thứ mà tôi đã đánh bại bằng cách bắt chước điệu bộ của mẹ chồng.
Nếu đó không phải là ma người mẹ mà là ma người bố thì sẽ thế nào?
"Nếu mẹ chạy đến trong tư thế trồng cây chuối thì điều đó cực kỳ rợn tóc gáy. Nhưng nếu là bố chạy đến trong tư thế trồng cây chuối thì sao?"
"…Nghe có vẻ hơi buồn cười đấy."
"Phải không?"
Thay vì nghĩ đó là ma, người ta sẽ nghĩ ngay đến chuyện 'Bố lại đang giở trò đùa cợt gì nữa đây~'.
Tương tự như vậy, một người phụ nữ hay cười đáng sợ hơn rất nhiều so với một người đàn ông hay cười, và một người phụ nữ áo đỏ đáng sợ hơn rất nhiều so với một người đàn ông áo đỏ.
Khi đối mặt với một người đàn ông đứng chặn đường một mình giữa đêm khuya, ta sẽ dấy lên mối đe dọa về tội phạm, nhưng việc đối mặt với một người phụ nữ buôngõ xõa tóc đứng một mình giữa đường vào nửa đêm…
Ở đó ẩn chứa một nỗi sợ hãi mang tính tâm linh, tinh thần nào đó.
"Có lẽ chính vì phần tâm lý đó mà có rất nhiều câu chuyện ma mà nhân vật chính là phụ nữ. Đó là lý do tại sao những con ma xuất hiện trước mặt chúng ta tự nhiên lại phần lớn là phụ nữ."
"Chắc là vậy rồi. Rất có lý."
Vừa trò chuyện vừa bước đi dọc hành lang vắng vẻ, tôi chợt nhìn sang Ha-yoon.
Ha-yoon — người có mái tóc dài nhất và làn da trắng nhất trong số các thành viên câu lạc bộ chúng tôi.
Ban ngày thì cô bé xinh đẹp thế này, nhưng nếu chạm trán vào nửa đêm, chắc chắn cô bé sẽ là hình ảnh gần giống với bóng ma nhất trong số các thành viên của chúng ta.
"Mà này hội trưởng, có vẻ như chúng ta sắp đi hết tòa nhà chính rồi phải không? Đã xuống đến tận tầng 1 rồi này. Trong sách không có gì nữa à?"
"Hừm, để xem nào."
Tôi mở sách và lật các trang, rồi khi thấy dòng miêu tả lúc nãy tôi nhìn Ha-yoon và nghĩ rằng cô bé trông xinh đẹp làm sao, tôi vội vàng khép sách lại.
Và chỉ hé mở một chút để không ai nhìn thấy nhằm xác nhận trang tiếp theo.
Ở đó cũng có hai lựa chọn hiện lên.
· Biến In Ha-yoon thành người phụ nữ áo đỏ ⇨ Trang 65 · Ghé qua nhà vệ sinh tìm kiếm tiếp ⇨ Trang 84 [Đã chuyển đến từ trang 64] [Lựa chọn: Biến In Ha-yoon thành người phụ nữ áo đỏ] Khi thực hiện các lựa chọn trong sách, lẽ ra chúng ta phải né tránh sự truy đuổi của người phụ nữ áo đỏ, nhưng chính các lựa chọn đó lại đang dẫn dắt chúng ta đến với ả.
Nếu vậy thì chỉ có một cách duy nhất.
'Xử lý con ma đang bám theo đó trước, rồi sau đó mới thực hiện các lựa chọn một cách an toàn!'
Với lựa chọn này lúc này, tôi có thể đối mặt trực tiếp với người phụ nữ đó.
Khoảnh khắc tôi lật trang sách đó.
Đột nhiên đôi mắt của Ha-yoon mở trừng trừng, và.
Cô bé dùng cả hai tay túm chặt lấy cổ mình.
"……!"
"……!?"
Cô bé cứ thế dùng hết sức bình sinh bắt đầu bóp nghẹt cổ chính mình.
"Hực, ức…! Ặc…"
Bản thân kẻ bóp cổ cũng đau đớn nên lảo đảo vặn vẹo người bước sang bên cạnh, rồi ngã phịch vào tường và oằn người uốn éo.
"G… gì thế này!"
"Cậu bị sao thế, tự nhiên lại thế này!?"
Jin-hee và cô giáo hoảng hốt nhao tới.
Ha-yoon run lẩy bẩy rồi cuối cùng ngã khụy xuống.
Ngay trên khuôn mặt trắng bệch ấy, các mạch máu nổi cộm lên và sắc mặt cô bé dần chuyển sang màu đỏ.
"B… bỏ ra! Bỏ tay ra mau!"
"Hực, ức… hực… ức…"
Giữa lúc náo loạn bất chợt, một vài học sinh đang tham gia hoạt động câu lạc bộ thò đầu ra khỏi hành lang ngó sang.
Ngay cả trong lúc các thành viên đang cố gắng dùng sức để gỡ hai tay cô bé ra, Ha-yoon vẫn mặc kệ và giãy giụa điên cuồng, rồi bất ngờ dồn chút sức lực còn lại đẩy các thành viên ra và lao thẳng về phía tôi.
"……!"
Bốp - Tôi va phải Ha-yoon đang lao tới bất ngờ và ngã lăn ra sàn, còn Ha-yoon dù đang tự bóp cổ mình bằng cả hai tay nhưng vẫn dùng khuỷu tay quẹt lấy cuốn sách màu đỏ mà tôi đánh rơi xuống đất và lật mở từng trang.
Cuối cùng, cuốn sách được lật qua bằng khuỷu tay đã đến một trang nào đó.
Lúc đó Ha-yoon mới quay đầu nhìn tôi, khuôn mặt đỏ bừng vì bị bóp cổ.
[Kỹ năng đặc biệt Đọc khẩu hình (Lip-reading) được kích hoạt.] ["Joon quá đáng lắm. Tớ sẽ không tha thứ đâu."] Nói dứt câu đó, Ha-yoonè lưỡi dài ra khỏi khuôn mặt đỏ bừng rồi "ịch", ngã nghiêng sang một bên.
Và cho đến tận khoảnh khắc đó, đôi bàn tay của cô bé vẫn không ngừng bóp chặt cổ chủ nhân của nó.
Tôi bò lê lết trong tư thế ngã ngửa để xem cô bé đã chọn lựa chọn nào.
Trang 70 [Lựa chọn: Trở thành người phụ nữ áo đỏ và trả thù Joon.] Ngày hôm sau.
Tang lễ của Ha-yoon được tổ chức.
Trái ngược với gia thế vốn là một gia đình vô cùng giàu có, tang lễ chỉ được tổ chức một cách đạm bạc tại một nhà tang lễ bình thường.
Có lẽ vì cô bé chết ở trường học — nơi có quá nhiều người chứng kiến — nên họ mới chủ động tổ chức ở một nơi nhỏ bé thế này.
Và buồn cười thay, vai trò khiêng quan tài đưa tang lại do tôi và các thành viên — những kẻ đã giết cô bé — đảm nhận.
"Phải làm sao đây, quân tử Joon… Toàn bộ những người định đến đột ngột đều không liên lạc được nữa rồi… đành nhờ cậy các em vậy……………."
Cuộc điều tra ngầm của viên cảnh sát rằng cô bé không có người thân là sự thật hay sao đó, ở nhà tang lễ của cô bé chỉ có giáo viên chủ nhiệm cùng một vài giáo viên khác và mấy người không quen biết.
Ngay cả các tín đồ giáo phái cũng có vẻ tổ chức tang lễ riêng ở nơi khác theo thủ tục của họ, nên chẳng có ai đến nơi đặt thi thể thực sự này cả.
Cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm đành nhờ vả câu lạc bộ chuyện ma của chúng tôi — những kẻ trụ lại đến phút chót — cáng đáng việc khiêng quan tài, và 6 người chúng tôi đành phải gật đầu.
"Nào, nâng lên nào. Một, hai, ba!"
Theo hiệu lệnh của chủ nhiệm ở phía trước, tất cả chúng tôi cùng nhau nâng quan tài lên.
Chiếc quan tài rất nặng nên phải có 3 người mỗi bên, tổng cộng là 6 người cùng khiêng.
Thật trùng hợp là câu lạc bộ của chúng tôi sau khi vắng Ha-yoon vừa đúng 6 người nên số lượng vừa khít.
"Húp! Hây da!"
Vì dù nhiều người khiêng nhưng nó vẫn rất nặng nên vừa phát ra tiếng hô lấy sức, các thành viên cùng khiêng vừa lườm tôi với sắc mặt u ám.
Cô Jang Hwa-eun vừa khiêng quan tài vừa rưng rưng nước mắt ở phía trước.
Tôi thì chăm chăm nhìn vào nắp quan tài vì sợ nhỡ đâu Ha-yoon lại nhổm dậy, vừa đi vừa bước.
"Hức hức…"
Chợt nghe tiếng ai đó sụt sùi, tôi quay lại nhìn thì hóa ra là Seon-ah.
Trông Seon-ah hình như không thích Ha-yoon cho lắm, nhưng có lẽ vì là bạn cùng bàn đã trải qua cả học kỳ cùng nhau nên cô bé vẫn rơi nước mắt.
'Húp! Hây da! Hò dô!'
Đến khi mỏi nhừ tay, tôi lại đổi sang tay kia để tiếp tục khiêng cho tới tận bên ngoài nhà tang lễ.
"Nào, lối này nhé. Các em đẩy quan tài vào khoang hành lý dưới gầm xe buýt này là được."
Chúng tôi đẩy quan tài vào khoang chứa hành lý dưới gầm xe buýt theo sự chỉ dẫn đi trước của chủ nhiệm.
"Chúng ta sẽ di chuyển đến nghĩa trang bằng xe này. Nào, các thành viên câu lạc bộ chuyện ma cũng lên xe luôn đi."
Tôi lặng lẽ bước lên xe buýt theo sau cô Jang Hwa-eun và Seon-ah — những người đang lén lau nước mắt.
Jin-hee, Kyeong-won hay Deok-hoon tuy không khóc nhưng nét mặt suốt dọc đường đều nặng trĩu.
Lên xe ngồi xuống xong xuôi, bác tài xế liền nổ máy khởi hành, tiếp đó thầy chủ nhiệm với khuôn mặt ảm đạm đứng dậy khỏi ghế đầu và cầm micro lên.
"Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến chứng kiến đoạn đường cuối cùng của Ha-yoon nhà chúng ta. Những ai ở lại cùng lo tang lễ chắc cũng biết, Ha-yoon không có người thân nào đến nhà tang lễ cả. Vì thế nên bất đắc dĩ tôi — chủ nhiệm của em ấy — mới phải gánh vác ngần ấy công việc thế này……………"
Chủ nhiệm đang nói thì ngưng bặt lại như thể cảm xúc đang trào dâng, vài hành khách trên xe buýt lại sụt sùi khóc theo.
"…Nhưng thật hổ thẹn là ngay cả tôi là chủ nhiệm mà cũng chẳng biết gì nhiều về Ha-yoon cả. Lẽ ra chúng ta phải thân thiết hơn mới phải, nhưng như các em đã biết, Ha-yoon không phải là đứa trẻ nói nhiều……………"
"Hức hức…"
Cô Jang Hwa-eun ở hàng ghế sau tôi đang lau nước mắt.
Chủ nhiệm tiếp tục câu chuyện với vẻ mặt nặng nề trên chiếc xe buýt đang chòng chành.
"Những gì tôi biết chỉ là em ấy thích đọc sách, luôn trầm lặng… không phải kiểu mở lòng với người khác, nhưng cũng không phải là đứa trẻ bị ghét bỏ. Tôi tin chắc rằng tất cả mọi người trong lớp đều yêu mến Ha-yoon, và Ha-yoon cũng không hề ghét bỏ những đứa trẻ đó… đặc biệt là câu lạc bộ chuyện ma của chúng ta……………"
Khi tên được gọi, các thành viên vốn đang cúi gầm mặt ngồi ở bất kỳ ghế nào bỗng ngẩng phắt đầu lên ở khắp nơi.
Chủ nhiệm nở một nụ cười ấm áp như muốn an ủi các thành viên ấy rồi áp môi vào micro.
"Câu lạc bộ của các em chính là nơi duy nhất mà Ha-yoon — người luôn đóng chặt cửa lòng — chịu hé mở bản thân. Theo tôi thấy, Ha-yoon đã rất vui vẻ khi ở đó và sinh hoạt cùng các em. Sao lại cúi gầm mặt xuống thế hỡi các em trong câu lạc bộ chuyện ma… Cái chết của Ha-yoon hoàn toàn chính là lỗi của các em đấy……………"
Chiếc xe buýt đang chạy trên con đường trống vắng bỗng lướt qua phía trước nghĩa trang và phóng nhanh hơn.
"Tôi dám khẳng định chắc chắn. Chắc chắn Ha-yoon cũng đã nghĩ như vậy……………"
"………"
"Nhìn cái gì mà nhìn dữ thế. Tôi nói không đúng à? Chẳng phải chính các em đã giết Ha-yoon sao… Bộ tụi mày coi bọn tao là đám đầu đất đần độn chắc, hỡi lũ bạn thân thuộc câu lạc bộ sát nhân này……………"
Những hành khách khác đang ngồi rải rác khắp xe buýt từ từ đứng dậy, cầm dao và nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Chiếc xe buýt tăng dần tốc độ, và chủ nhiệm nở một nụ cười ấm áp nhìn lại chúng tôi.
"Hôm nay tất cả chúng ta sẽ cùng chết ở đây. Đặc biệt là cậu Joon sát nhân của chúng ta… xuống âm phủ nhớ sống cho đàng hoàng đấy nhé. Dù gì tôi cũng đi cùng mà."
Vù vù vùn vụt!!
Chiếc xe buýt lao vút đi trên cao tốc, đập nát gương chiếu hậu của mấy chiếc ô tô con đang lướt qua bên cạnh.
Tôi cũng liếc tìm kẽ hở xem có nên nhảy qua cửa sổ không, nhưng các tín đồ đã chĩa dao vào cổ chúng tôi như ra hiệu hãy ngồi im.
Đột nhiên cô Jang Hwa-eun nhìn ra cửa sổ bên cạnh và thét lên một tiếng lanh lảnh.
"H… Ha-yoon à……………!"
Tôi cũng giật phắt đầu nhìn sang phía đó, Ha-yoon với khuôn mặt đỏ lựng vừa mở nắp chui lên từ gầm xe buýt đang bám chặt vào cửa sổ nhìn chằm chằm về phía này.
"H… hự ợ ợ……………! Cái quái gì thế này……………!"
Chủ nhiệm — kẻ đang cầm micro hùng hổ nãy giờ — cũng há hốc mồm vì hoảng sợ.
Mặc kệ họ, chiếc xe buýt vẫn lao đi theo quỹ đạo ban đầu, tông thẳng vào lan can rồi lao xuống vực sâu.
"Ái chà, ái ái ái chà……………!"
"Áaaaaaaaaa……………!"
Chúng tôi cùng nhau hét lên trong chiếc xe buýt đang rơi thẳng đứng theo lực hút của trái đất, lăn lóc đến tận ghế lái.
Và Ha-yoon với khuôn mặt đỏ lựng lơ lửng đuổi theo chiếc xe buýt đang lật úp 90 độ rơi xuống.
"Joon à, Joon à."
Và chỉ vài giây trước khi chiếc xe buýt đập xuống đất.
Ha-yoon đột ngột mở cửa sổ rồi bay tút vào trong.
Cô bé đè bẹp lấy tôi, cứ thế ngã phịch xuống ngồi chồm hỗm lên người tôi.
Ha-yoon cúi đầu nhìn sâu vào mắt tôi và thì thầm nhè nhẹ.
[Kỹ năng đặc biệt Đọc khẩu hình (Lip-reading) được kích hoạt.] ["Seon-ah ra tay thấm đau phết đấy. Đau thật đấy."]
"……!?"
["Bây giờ người phụ nữ áo đỏ đang ở trong người tớ rồi. Tốt nhất là cậu nên sớm giải quyết đi đấy, Joon à."] Cô bé thốt ra những lời chẳng thể hiểu nổi.
Ha-yoon lại nhếch mép cười.
"Dùng cho tốt vào nhé. Lời tớ vừa nói ấy."
Đồng thời, chiếc xe buýt va chạm mạnh với mặt đất, mang lại cho tôi một cú sốc lớn.
Ầm ầm ầm ầm ầm - Quắc quang -!
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm kiểm tra (checkpoint).] [Đang tải……………….] Trang 46 [Đã chuyển đến từ trang 64] [Lựa chọn: Ghé qua nhà vệ sinh tìm kiếm tiếp] Bắt đầu từ tầng 5 — nơi có phòng câu lạc bộ — đi thẳng xuống dưới, chúng tôi đã dạo quanh hầu hết hành lang.
Trong khoảng thời gian đó, dẫu vài giáo viên lườm nguýt khi thấy nhóm chúng tôi lế nhếch kéo nhau đi thành đàn, nhưng vì có cô giáo Hwa-eun phụ trách đi cùng nên cũng chẳng có lời qua tiếng lại nào.
"Vấn đề là dù đi lùng sục khắp nơi như thế mà chẳng có điểm bất thường nào cả."
"Này, thế nhất định phải tìm cho ra ả đàn bà đó thật à……………"
Vừa đi dạo vòng quanh, Deok-hoon vừa co rúm người lại không đúng với vóc dáng to lớn của cậu ta và hỏi.
"Là chủ nhân ban đầu của cuốn sách… bảo rằng ả đang đuổi theo thì chắc là đến để hãm hại chứ bộ, sao chúng ta lại cứ phải đi tìm cơ chứ……………"
"Đó chính là điểm trớ trêu đấy."
Tôi gật đầu.
"Chúng ta phải né tránh người phụ nữ đang đuổi theo đó đồng thời thực hiện các lựa chọn trong sách, nhưng ngặt nỗi các lựa chọn đó lại cứ liên tục đẩy chúng ta vào tình thế chạm mặt ả ta."
"Cần phải có cách giải quyết cả hai việc này cùng lúc nhỉ, hội trưởng."
Kyeong-won đẩy gọng kính lên nhìn tôi.
"Vừa thực hiện thật tốt các lựa chọn mà cuốn sách đề ra, vừa sống sót qua tay người phụ nữ đó. Cần phải có cách giải quyết đồng thời cả hai việc này. Nếu là hội trưởng thì chắc đã nghĩ ra rồi nhỉ?"
Kyeong-won nhìn tôi với ánh mắt đầy tin tưởng.
'Nói cái quái gì thế. Tớ còn chưa rõ nữa là.'
Tuy nhiên, có lẽ chúng ta cũng có thể áng chừng được bản thân đã đi đến đâu rồi.
Tôi đại khái so sánh độ dày của cuốn sách với trang hiện tại của mình để xem bản thân đã tiến triển đến đâu.
"…Hiện tại là trang 87. Đi được khoảng một nửa rồi đây."
Mặc dù các lựa chọn cứ bắt lật trang tới lui qua lại, nhưng dù sao thì kết luận cũng sẽ nằm ở trang cuối cùng thôi.
'Kiểm tra đến tận chỗ đó thì may ra sẽ có cách giải quyết.'
Hơn hết, tôi vẫn chưa có dịp gặp gỡ người phụ nữ được cho là đang bám theo mình này lần nào cả.
Không biết ả là một con quái vật có thực thể giống như người phụ nữ hay cười, hay là ma, là người, hay là một hiện tượng kỳ lạ.
Tôi vẫn đang ở trong trạng thái mù tịt.
'Phải đến gặp rồi chết thử một lần thì mới rõ được.'
Theo lựa chọn của cuốn sách này, chúng ta sẽ ghé qua nhà vệ sinh để tìm kiếm tiếp.
Tôi quay lại nhìn các thành viên và đưa ra chỉ thị.
"Hành lang tòa nhà chính mỗi tầng chúng ta đã đi một vòng rồi, bây giờ cần phải ghé qua nhà vệ sinh của từng tầng để kiểm tra một chút. Từ đây chúng ta sẽ tách ra và tìm kiếm riêng theo từng tầng nhé."
"Này, tách ra là cờ tử thần đấy."
"Đâu thể nào có chuyện chúng ta đường đường chính chính bước vào nhà vệ sinh nữ được. Hơn nữa thời gian CA chẳng còn lại bao nhiêu đâu."
Tôi kiểm tra thời gian trên bảng trạng thái và thuyết phục bọn họ.
"Chẳng mấy chốc nữa chuông sẽ reo và học sinh sẽ ùa ra ngoài. Trước lúc đó chúng ta phải nhanh chóng tách nhau ra kiểm tra cho kịp lúc vắng vẻ."
Dù biết tách ra là cờ tử thần, nhưng vì đã đi quá một nửa số trang mà vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết nên tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý chết thêm một lần nữa rồi.
"Đội nhà vệ sinh nữ sẽ do cô Jang Hwa-eun hướng dẫn, còn các nam sinh đi lối này. Chúng ta chia nhau ở đây nhé."
"Nào các em~ theo cô hướng này nào~"
"Vâng……………"
Seon-ah với ánh mắt lưu luyến vì phải chia tay tôi bước về phía cô giáo.
Tôi cũng gọi Deok-hoon và Kyeong-won lại một góc hành lang để phân công thứ tự.
"Mỗi phòng đều phải mở ra kiểm tra hết, tủ dụng cụ dọn dẹp cũng xem qua, cả ngoài cửa sổ nữa. Vì phải làm thật tỉ mỉ trong khoảng thời gian trước khi chuông reo nên chúng ta chia nhau ra làm cá nhân nhé. Tớ sẽ phân công tầng phụ trách cho từng người, có ai muốn nhận tầng nào không?"
"Tớ muốn đi nhà vệ sinh tầng 5."
Deok-hoon khò khè thở dốc và nhanh tay xí phần tầng có phòng câu lạc bộ trước.
"Xem xong là tớ muốn tạt vào phòng câu lạc bộ nghỉ ngơi chút luôn."
"Còn Kyeong-won thì sao?"
"Tớ thế nào cũng được. Lấy chỗ nào còn thừa ấy."
"Được rồi. Vậy tớ sẽ—" Tôi nói với các thành viên nhà vệ sinh ở tầng mà mình muốn phụ trách.
· Kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 1 ngay tại đây ⇨ Trang 93 · Kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 2 — nơi có phòng giáo viên ⇨ Trang 104 · Chẳng hiểu sao lại muốn kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 3 ⇨ Trang 137 · Kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 4 — nơi có phòng thí nghiệm khoa học ⇨ Trang 147 [Đã chuyển đến từ trang 92] [Lựa chọn: Kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 1 ngay tại đây] Tầng 1 — chính là nơi chúng ta đang đứng lúc này.
Tôi đã chọn nhà vệ sinh ở tầng 1.
"Tớ phụ trách tầng 1 và tầng 2. Cậu Kyeong-won cứ lo hết từ tầng 3 đến tầng 4 là được. Deok-hoon lo tầng 5. Nào, xuất phát."
"Vất vả nhé."
"Gặp lại nhau khi còn sống nhé."
Kyeong-won và Deok-hoon vẫy tay chào tôi rồi cùng nhau bước lên cầu thang.
Chỉ còn lại một mình, tôi phủi phủi cổ tay rồi nhìn quanh một lượt dọc hành lang nơi mình đang đứng.
"Hộc, xem nào."
Tòa nhà chính của trường chúng ta có cấu trúc đơn giản: tầng 1 dành cho khối 1, tầng 2 cho khối 2 và tầng 3 cho khối 3.
Tầng 1 này thì khỏi phải nói, là nơi có các phòng học của khối 1 cùng với lớp học của chúng ta.
Ngoài ra ở cuối hành lang còn có phòng thư viện, phòng tư vấn, phòng y tế, phòng hiệu trưởng... xếp liền kề nhau.
"Nào, thử kiểm tra xem sao."
Tôi vừa bẻ khớp cổ tay vừa tiến về phía nhà vệ sinh nam ở cuối hành lang.
Nhưng chỉ vừa bước đi được một quãng ngắn, cánh cửa nhà vệ sinh dành riêng cho nhân viên giáo chức ngay trước mắt bỗng bật mở cạch một tiếng và thầy hiệu trưởng Shin Moon-hyup bước ra.
Tôi vội vã bước đi thật nhanh như thể cố tình làm bộ không nhận ra, nhưng chẳng mấy chốc tiếng gọi vọng lại từ phía sau lưng vang lên.
"Này, cậu học sinh kia!"
"………"
"Mau lại đây gặp tôi một lát xem nào. Đừng có làm bộ vội vã."
Tôi hơi căng thẳng quay đầu lại và cúi chào 90 độ.
"Em chào thầy ạ."
"Sao giờ này giờ CA rồi mà còn lang thang ngoài này?"
"Em đi vệ sinh chút ạ…"
"Câu lạc bộ gì mà lại tụ tập tít xuống tận tầng 1 thế này."
"………"
"Ngẩng đầu lên xem nào. Học sinh khối mấy đây."
Tôi ngẩng đầu lên thật chậm hướng về phía thầy hiệu trưởng — người đang sải bước tiến lại gần.
Ngay lúc đó, vị hiệu trưởng trung niên tràn đầy năng lượng tỉ mỉ quan sát khuôn mặt và bảng tên của tôi, và sắc mặt thầy liền thay đổi.
"…Hử? Không lẽ là cậu học sinh khối 1 mới tham gia cuộc thi cách đây không lâu đấy à?"
"Á, vâng ạ……………"
"Cậu học sinh đạt giải vàng ấy hả? Hình như ta là người trao thưởng cho em phải không nhỉ?"
"Vâng, đúng rồi ạ……………"
"Ồ~ Trùng hợp ghê nhỉ!"
Thầy hiệu trưởng nở một nụ cười rạng rỡ, cười lớn sảng khoái và vỗ vai tôi.
"Dạo này em vẫn khỏe chứ? Sắp đến lúc chuẩn bị thi học kỳ rồi đấy nhỉ?"
"Vâng, cũng… tạm ổn ạ"
"Ha ha… Đúng thế, chuẩn bị thi cấp thành phố cũng quan trọng nhưng cũng đừng bỏ bê điểm số trên lớp nhé. Ôm trọn cả hai mới là học sinh khôn ngoan chứ."
Thầy hiệu trưởng liên tục nở nụ cười tươi động viên tôi.
Rồi đột nhiên thầy cho phép tôi rời đi.
"Được rồi, đi đi em. Cố lên nhé!"
"Vâng, em cảm ơn thầy ạ……………"
Tôi chào vị hiệu trưởng đang cười sảng khoái một cách vui vẻ rồi nhanh chóng rảo bước về phía nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Đến trước cửa, tôi phào nhẹ nhõm thở dài một hơi.
Tất nhiên vì được sự cho phép của giáo viên phụ trách Jang Hwa-eun nên đi lại chắc không có vấn đề gì lớn, nhưng đối diện với nhân vật quyền lực nhất trường vẫn khiến tôi khá căng thẳng.
"…Mà thành tích quả thực có trọng lượng thật đấy."
Dù là thành tích thi đấu hay thành tích học tập trên lớp đi nữa.
Các giáo viên quả thực rất rộng lượng đối với những học sinh có tiềm năng.
"Hừm, nhà vệ sinh tầng 1……………"
Vì đây là nhà vệ sinh ở tầng có lớp học của chúng tôi nên không những tôi hay lui tới mà nó còn có khá nhiều duyên nợ với các câu chuyện ma.
Chính tại nơi này hồi đầu học kỳ, tôi từng xin giấy vệ sinh trắng từ cô giáo Jang Hwa-eun lúc bị nhập, và cũng chính nhà vệ sinh này là nơi tôi từng dùng làm bằng chứng ngoại phạm giả mạo với viên cảnh sát giả trong vụ án tận thế.
"Nào, thử dạo quanh xem sao."
Cạch -
"………?"
Tôi hạ quyết tâm xoay nắm cửa đẩy vào, nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị khóa trái từ bên trong.
'Cái gì thế này. Sao lại không mở được chứ.'
Lạch cạch lạch cạch - Khi tôi đang đứng ì ra giằng co với tay nắm cửa một lúc, chợt có tiếng bước chân của ai đó từ lối ra vào phía đông tòa nhà chính sau lưng tôi vọng lại.
Nghe tiếng bước chân đang tiến đến gần mình rầm rập, tôi buông tay nắm cửa ra và quay đầu nhìn lại thì thấy chú Kim — nhân viên làm việc ở xưởng mộc của trường — đang cầm theo hòm dụng cụ đi tới.
"……Em chào chú ạ."
Khi tôi gượng gạo cất lời chào, chú chỉ gật đầu một cái với bộ ria mép bảnh bao rồi đặt hộp dụng cụ xuống bên cạnh tôi.
Rồi từ trong túi đựng dụng cụ, chú lấy ra một tờ giấy A4 được ép plastic và dán lên cửa nhà vệ sinh.
[Đang sửa chữa, cấm vào] Đó là một tấm biển cảnh báo được viết như vậy.
'…Hóa ra là hỏng à.'
Ké t - Chú Kim dùng chiếc chìa khóa của phòng hành chính mở cửa rồi bước vào thẳng.
Bên trong nhà vệ sinh hình như vòi nước bị hỏng nên ngập nước hoàn toàn.
'Thế này thì không vào nổi rồi.'
Chú Kim đi ủng lội bì bõm vào trong để sửa chữa thiết bị, còn tôi đứng ngoài cửa nghếch cổ nhìn ngó một lúc rồi đành bỏ cuộc.
'Việc để ướt tất chân là vấn đề lớn đấy.'
Và khi thấy chú Kim đang đi lại kiểm tra bình thường ở mọi ngóc ngách bên trong, có vẻ như nơi này không có sự hiện diện của người phụ nữ áo đỏ đó rồi.
Tôi xác nhận tầng 1 đã xong, nghĩ rằng mình phải đi kiểm tra tầng 2 nên quay người bước lên cầu thang.
[Kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 2 ⇨ Trang 105] [Đã chuyển đến từ trang 92] [Lựa chọn: Kiểm tra nhà vệ sinh ở tầng 2 - nơi có phòng giáo viên]
"Tớ sẽ kiểm tra nhà vệ sinh tầng 2. Cậu Kyeong-won cứ lo hết từ tầng 1 đến tầng 3, tầng 4 nhé. Vất vả cho cậu rồi."
"U hoài~" Kyeong-won im lặng quay người bước về phía nhà vệ sinh nam ở cuối hành lang tầng 1.
Tôi cùng Deok-hoon bước lên cầu thang, sau khi tách nhau ra ở tầng 2, tôi sải bước dọc hành lang hướng về phía nhà vệ sinh ở cuối cùng.
"Hẹn gặp lại ở trên tầng nhé~"
"Ừ."
'Tầng 2. Đây là nơi có phòng học khối 2 và phòng giáo viên chung phải không.'
Trường của chúng tôi có cấu trúc đơn giản: tầng 1 là khối 1, tầng 2 là khối 2, tầng 3 là khối 3.
Tất nhiên không chỉ có các phòng học, mà còn gắn liền với nhiều không gian mang mục đích khác nhau, đặc biệt tầng 2 này chính là nơi đặt phòng giáo viên chung — nơi làm việc của tất cả giáo viên trong trường.
'Phải nhanh chân lên trước khi có ai nhìn thấy rồi lại dòm ngó vô cớ.'
Đang vừa nghĩ ngợi vừa bước đi trên hành lang, đến đoạn cuối của phòng giáo viên chung kéo dài thì cánh cửa đột ngột sột soạt mở ra.
Phó hiệu trưởng Jang Yeo-ok và cô giáo tư vấn Ryu Jin-ah cùng nhau bước ra.
"Câu lạc bộ tâm lý mà anh vừa nhắc đến, tôi thấy rất tuyệt vời. Tôi sẽ tích cực xem xét để có thể vận hành nó trong giờ CA nhé."
"Vâng, em cảm ơn cô."
Tôi vội giấu cuốn sách đỏ vào bên trong đồng phục, lúng túng bước lướt qua hai người, còn phó hiệu trưởng và cô Ryu Jin-ah chỉ liếc xéo tôi một cái rồi lại quay về tập trung vào cuộc trò chuyện của họ.
"Tuy nhiên, học sinh muốn đổi câu lạc bộ giữa học kỳ thì chẳng có mấy ai đâu, nên có lẽ phải đợi qua kỳ nghỉ hè, sang học kỳ 2 thì mới có thể thành lập được."
"Nếu có thể đẩy nhanh hơn một chút thì tốt biết mấy, nhưng đành chịu thôi vậy. Vậy nhé—" Vừa bước đi ngang qua, tôi vẫn dỏng tai lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người cho đến khi đi xa tới mức không còn nghe rõ nữa.
'Cô giáo tư vấn Ryu Jin-ah đang định lập một câu lạc bộ với tư cách là giáo viên phụ trách à?'
Đương nhiên đó không thể là một câu lạc bộ tử tế bình thường được rồi.
Biết đâu lại là một chỗ bắt học sinh ngồi xuống rồi thôi miên tập thể làm các em mê muội mất hồn thì sao.
'Giống như chuyện cho chúng ta uống thuốc và khiến chúng ta mất phương hướng khi đến trường tiểu học dạo trước vậy.'
"………"
Nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, mặt tôi bỗng chốc đỏ lựng lên.
Không hiểu sao cứ nghĩ đến cô Ryu Jin-ah — người từng dịu dàng thì thầm, đút thuốc cho uống, ôm ấp, vuốt ve và dỗ dành mình vào ngày hôm đó — là tôi lại thấy tâm trạng mình trở nên kỳ lạ.
'Tỉnh táo lại đi nào. Mọi người đều từng là nạn nhân của chuyện đó cả thôi, cả Eun-jung lẫn Jin-hee.'
Vốn dĩ tinh thần đã suy yếu giữa những cái chết lặp đi lặp lại, tôi suýt nữa thì nổi cáu với các thành viên mất.
Cứ đà này nếu buông thả tinh thần, tôi sợ mình sẽ không kìm chế nổi sự thôi thúc muốn lao nhào vào lòng cô Ryu Jin-ah giống như một đứa trẻ chạy về phía mẹ.
'…Hộc.'
Chẳng mấy chốc tôi đã đứng trước nhà vệ sinh nam ở cuối hành lang.
Tôi xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nhìn chằm chằm vào cánh cửa với tâm thế chuẩn bị sẵn sàng.
'Nào, vào thôi.'
Ngay khoảnh khắc tôi định mở cửa.
"Chào em?"
Đột nhiên giọng nói quen thuộc ấy vang lên từ bên cạnh khiến tôi giật mình thon thót.
Giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ lớn tuổi có khả năng làm tan biến lớp phòng thủ của một người nhỏ tuổi hơn.
Tôi giữ nguyên tay nắm cửa và từ từ quay đầu sang bên cạnh.
"Sao em lại đứng ở trước cửa mà không vào thế?"
Ở đó, cô giáo tư vấn Ryu Jin-ah — người vừa kết thúc cuộc trò chuyện với phó hiệu trưởng — đang mỉm cười đứng nhìn tôi một mình.
Cô ấy cố tình đuổi theo mình chắc?
Dù sao cũng là giáo viên nên tôi đành mở miệng đáp lời.
"…Em định vào bây giờ ạ."
"Thấy nét mặt em có vẻ đắn đo ngay trước cửa nhà vệ sinh cơ mà."
Cô mỉm cười và bước lại gần thêm một bước.
"Không phải có ai bắt nạt nên gọi em vào trong đấy chứ?"
"…Dạ không, chuyện đó thì……"
Khi tôi ngập ngừng đáp lời, cô Ryu Jin-ah hơi khụy đầu gối xuống và cúi người nhìn xuống tôi như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
Thực ra chiều cao của tôi nhỉnh hơn, nhưng chẳng hiểu sao từ tư thế và bầu không khí đó, tôi lại có cảm giác mình bị cô nhìn xuống hệt như một đứa trẻ mẫu giáo vậy.
"Thế sao em đứng đó mà không vào?"
"Em chỉ đang suy nghĩ chút thôi ạ……"
"Em có biết cô là ai không?"
Vẻ mặt mỉm cười thật dịu dàng.
Tôi ngập ngừng gật đầu.
"…Cô tư vấn viên ạ."
"Đúng rồi. Cô làm việc tại phòng tư vấn mới được thành lập ở tầng 1 ấy, nằm bên cạnh phòng y tế nhé. Còn em là Joon phải không?"
Cô giáo kiểm tra bảng tên của tôi như thể bây giờ mới nhìn thấy, và cố tình mím chặt đôi môi được thoa son đỏ thắm.
"Lee Joon. Joon à, tên chỉ có một chữ thôi sao?"
"…Vâng ạ."
"Joon à, nơi cô làm việc nằm ở đâu nhỉ?"
"…Phòng tư vấn bên cạnh phòng y tế ở tầng 1 ạ."
"Đúng rồi. Em nhớ giỏi lắm."
Cô giáo vươn tay ra xoa đầu tôi.
Mặt tôi đỏ bừng lên như một đứa trẻ, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô mà chỉ cắm mặt nhìn xuống đất, chịu đựng bàn tay đang xoa mái đầu của cô.
"Nếu có ai bắt nạt hay gặp chuyện gì khó khăn, em cứ đến phòng tư vấn của cô bất cứ lúc nào nhé. Rõ chưa?"
"…Vâng."
"Ngoan lắm."
Cô giáo mỉm cười rồi quay người định rời đi.
• Thật ra là thú nhận đúng là có ai đó đang bắt nạt mình ở bên trong nhà vệ sinh ⇨ Trang 115 • Một mình đi vào nhà vệ sinh ⇨ Trang 144 [Lựa chọn: Thật ra là thú nhận đúng là có ai đó đang bắt nạt mình ở bên trong nhà vệ sinh]
"À… Xin chờ chút đã ạ!"
"……?"
Khi tôi vội vã gọi cô giáo Ryu Jin-ah lúc cô đang quay người định đi, cô dừng bước và nhìn tôi.
"Thật ra là đúng vậy ạ… Có ai đó hay bắt nạt gọi tôi ở bên trong này… Thế nên vào giờ CA tôi mới ra đây một mình……"
"……."
Cô giáo lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi hỏi.
"Thật không em?"
"…Vâng."
Tôi gật đầu.
Đó không phải là lời nói dối.
Các lựa chọn trong cuốn sách liên tục dồn ép tôi vào lựa chọn phải chạm mặt với người phụ nữ áo đỏ.
Nếu cứ thế này đi vào trong nhà vệ sinh, chắc chắn người phụ nữ có vấn đề đó đang đợi tôi.
'…Để họ đối mặt với nhau xem sao.'
Cô giáo tư vấn biến thái thuộc Không Bạch Giáo và người phụ nữ áo đỏ chui ra từ Truyện ma.
Để hai kẻ đó đối mặt với nhau.
"……."
Chẳng mấy chốc, cô giáo Ryu Jin-ah đang lặng nhìn tôi liền bước tiếp, quay trở lại phía bên này.
"Vậy thì cùng vào thôi. Với cô nhé."
"…Vâng."
Tôi mang nét mặt gượng gạo, mở cửa nhà vệ sinh nam.
Két—
"……."
Bên trong nhà vệ sinh nhìn từ bên ngoài vào tạm thời đang trống rỗng.
Cô giáo Ryu Jin-ah nhìn vào từ cửa một lúc rồi sớm thì thầm:
"…Hình như không có ai nhỉ?"
"Chắc thấy cô đến nên trốn vào trong buồng rồi cũng nên. Vào trong……"
Tôi bước một bước vào bên trong rồi ngoái lại nhìn cô giáo.
Cô giáo Ryu Jin-ah nhìn tôi một lượt, rồi lại nhìn vào biển tên nhà vệ sinh nam một lượt, đứng khựng lại một chút rồi cuối cùng cũng bước một bước vào trong.
Thế nhưng từ một khoảnh khắc nào đó, nụ cười trên gương mặt cô giáo đã biến mất.
Ngay từ đầu đó vốn là lời cô thốt ra để bắt chuyện với tôi, cô không ngờ rằng tôi lại thật sự kéo cô vào tận bên trong thế này.
Tôi đi vòng ra sau lưng cô giáo – người đang nhìn tôi bằng ánh mắt không cảm xúc – rồi đóng cửa nhà vệ sinh lại.
"Bây giờ thì kẻ định bắt nạt tôi ở trong này cũng không chạy thoát được đâu ạ."
Tôi đứng trước buồng vệ sinh đầu tiên rồi mở cửa ra.
Cho đến lúc đó, cô giáo Ryu Jin-ah vẫn chỉ lặng lẽ đứng ở cửa và nhìn tôi.
Két—
"……."
Buồng vệ sinh đầu tiên trống rỗng.
Tiếp đó, tôi bước sang một bước đến buồng vệ sinh thứ hai.
Két—
"……."
Buồng vệ sinh thứ hai cũng trống rỗng.
Tôi lại quay đầu nhìn cô giáo, cô đang nhìn tôi với khuôn mặt lạnh ngắt.
'Đúng là lộ bản chất rồi.'
Cô là người khá tinh ý, hẳn đã sớm nhận ra chuyện tôi không phải thực sự bị ai đó gọi ra đây.
Đó chỉ là câu nói thốt ra để làm quen, nhưng khi tôi chộp lấy nó, chắc chắn cô đang ngẫm nghĩ về ý đồ của tôi.
Mặc kệ cô giáo Ryu Jin-ah muốn nghĩ sao thì nghĩ, tôi dứt khoát mở buồng vệ sinh thứ ba.
Két— Dù sao thì dù có là cô giáo biến thái đi nữa, việc có người ở bên cạnh vẫn bớt đáng sợ hơn là tự mình dạo quanh một mình.
Dù thế nào thì buồng vệ sinh thứ ba cũng trống rỗng.
"Này em."
Chợt nghe cô gọi, tôi quay lại thì thấy cô giáo Ryu Jin-ah đã lại nở nụ cười dịu dàng.
"Sao em lại nói dối cô? Bây giờ nói thật thì cô sẽ hiểu cho."
Giọng điệu như muốn bao dung tôi.
Tôi thú nhận với nét mặt nghiêm túc.
"Tôi không nói dối đâu ạ. Tôi thực sự nghe thấy nói rằng có người phụ nữ đang đợi để bắt nạt tôi ở trong nhà vệ sinh này mà."
"…Ai cơ? Phụ nữ?"
"Nghe nói là người phụ nữ áo đỏ. Có vẻ là ma đấy ạ."
Tôi gật đầu với nét mặt vô cùng nghiêm túc.
Cô giáo Ryu Jin-ah giữ nguyên nụ cười đó đứng im một lúc, rồi lại cất lời.
"Em làm gì thế? Phải tiếp tục đi chứ."
"…Hả?"
"Biết đâu lại đang trốn ở buồng thứ tư thì sao. Nếu xuất hiện thì cô sẽ mắng cho một trận."
Nói rồi, cô giáo mỉm cười từ từ tiến lại gần và đứng ngay sau lưng tôi.
"Mau mở ra xem nào. Nhanh lên."
"……."
Tôi cứ nghĩ cô sẽ nghiêm mặt lại, nhưng dáng vẻ đối xử dịu dàng trở lại của cô khiến tôi hơi căng thẳng một chút.
Tuy nhiên, đúng như lời cô nói, tôi bật mở cánh cửa buồng thứ tư – buồng cuối cùng.
Két— Và ngay khi vừa mở ra, tôi lập tức cảm nhận được có điều gì đó không ổn.
"……."
"……."
Tôi đứng khựng lại, dời ánh mắt cố định về phía trước rồi hỏi cô giáo.
"…Cô ơi, hiện tại phía trên đầu em có ai đúng không ạ?"
"……."
Từ cô giáo Ryu Jin-ah đang đứng sau lưng, tôi nghe thấy một tiếng hít thở giật mình vì kinh hãi, một sự thừa nhận trong lặng câm.
Chẳng mấy chốc, cô giáo cất giọng nhỏ nhẹ khuyên nhủ tôi.
"…Em tên là Joon đúng không?"
"Vâng, thưa cô."
"Joon à. Đừng ngước lên nhìn, cứ thế quay người lại rồi đi ra đây. Nhanh lên."
Vừa nói câu đó, chính cô giáo cũng từ từ lùi bước, tiếng dép cao gót lách cách vang lên.
"…Lại đây nào. Nhanh lên."
"……."
"Đi ra ngoài thôi, Joon à. Cùng với cô, nhanh lên……."
Tôi— • Lờ đi lời cảnh báo của cô giáo, ngẩng đầu lên xác nhận danh tính của kẻ đang ở phía trên mình ⇨ Trang tiếp theo • Chạy trốn theo cô giáo ⇨ Trang 134 Cộp, cộp, cộp— Rầm!
Khi tôi không chạy trốn mà định ngẩng đầu lên, cô giáo Ryu Jin-ah đã một mình vội vã lao ra khỏi nhà vệ sinh rồi đóng sầm cửa lại.
Tôi— • Tiếp tục ngẩng đầu lên xác nhận danh tính ⇨ Trang tiếp theo • Bây giờ chạy trốn vẫn kịp ⇨ Trang 134 Cộp, cộp, cộp— Rầm!
Khi tôi không chạy trốn mà định ngẩng đầu lên, cô giáo Ryu Jin-ah đã một mình vội vã lao ra khỏi nhà vệ sinh rồi đóng sầm cửa lại, sau đó ở bên ngoài cửa cô điên cuồng dậm chân tại chỗ tạo ra tiếng bước chân cộp cộp, cố tình làm tôi khiếp sợ. Cộp cộp cộp cộp cộp-- Tôi— • Tiếp tục ngẩng đầu lên xác nhận danh tính ⇨ Trang tiếp theo • Bây giờ chạy trốn vẫn kịp ⇨ Trang 134 Cộp, cộp, cộp— Rầm!
Khi tôi không chạy trốn mà định ngẩng đầu lên, cô giáo Ryu Jin-ah đã một mình vội vã nhảy điệu Tap dance điên cuồng tại chỗ, dùng đôi dép cao gót tạo ra tiếng cộp cộp, rồi trượt chân đập đầu "Rầm" xuống gạch nhà vệ sinh chết tươi. Dù đã chết nhưng chân cô vẫn cử động lên xuống, cố tình tạo ra tiếng cộp cộp để làm tôi sợ, và những lời cô nói là "ספר אדום□□ §&·ㅏ@■□$ㅏㅏ□□□"
"Vâng, em biết rồi." Tôi— • □□□□ [đã bị hỏng/lỗi] ⇨ Trang tiếp theo • Bây giờ □□□□ vẫn kịp ⇨ Trang 134 [Hình ảnh nhiễu sóng đen trắng / Ký tự bị lỗi không thể đọc được] [Văn bản bị biến dạng nhiễu đen hoàn toàn, không thể giải mã nội dung]
"………"
"………"
……
……
[Lựa chọn: Chạy trốn] Đa đa đa— Rầm!
"Hà, hà, hà……."
Tôi hốt hốt hoảng hoảng chạy ra ngoài theo cô giáo Ryu Jin-ah rồi đóng sầm cửa lại.
Có vẻ cô giáo cũng rất giật mình, mặt cô đỏ bừng bừng và đang thở dốc.
"? Nàycósao"
"Vâng, em không sao, hà, hà……."
"? Nàycuốnsáchđâu"
"…Cuốn sách thì—" Tôi định trả lời rồi khựng lại, đứng trố mắt nhìn cô giáo Ryu Jin-ah.
Làm sao người này lại biết về cuốn sách mà hỏi tôi chứ?
Khuôn mặt đỏ bừng của cô giáo vì hoảng sợ chạy trốn vẫn không hề có dấu hiệu dịu đi, mà ngày càng đỏ hơn, chuyển hẳn sang màu đỏ như máu.
Nụ cười điềm tĩnh vốn luôn dịu dàng thao túng tinh thần học sinh của cô cũng dần trở nên đỏ quạch, biến thành hình dáng của một con quỷ đỏ rực.
"ספר אדום?"
"…Cô nói gì cơ ạ?"
"ספר אדוםĐưađâyyyyyyyy……."
"Ư! A, hức! Hức, hức!"
"A! A, a! Úi! A, a!"
"A! A, a! Úi, a, úi!"
[Bạn đã chết.] [Bắt đầu lại từ điểm lưu (Checkpoint).] [Đang tải…….] ⇨ Trang 46 [Lựa chọn: Tự nhiên muốn kiểm tra nhà vệ sinh tầng 3]
"Tớ sẽ kiểm tra nhà vệ sinh tầng 3. Hôm nay tự nhiên tớ lại muốn thế."
"Vậy thì tớ kiểm tra tầng 1, tầng 2 là được đúng không. Lớp trưởng hoặc Deok-hoon một trong hai người xem nốt tầng 4 đi."
"Không. Kyeong-won à, cậu phụ trách cả tầng 1, 2, 4 luôn giùm tớ đi."
"…Tớ phụ trách tầng 1, 2 mà lại bắt tớ bỏ qua một tầng để lên tận tầng 4 xem nữa á?"
"Ừ. Hôm nay tự dưng tớ muốn giao cho cậu như thế."
Kyeong-won lặng lẽ nhìn tôi một hồi, rồi mau chóng im lặng quay người đi về phía nhà vệ sinh nam cuối hành lang tầng 1.
Tôi cùng Deok-hoon đi lên cầu thang, sau khi chia tay ở tầng 3, tôi bước đi dọc hành lang hướng về phía nhà vệ sinh ở cuối đường.
'Tầng 3…….'
Trường chúng tôi có cấu trúc đơn giản: tầng 1 là khối 1, tầng 2 là khối 2, tầng 3 là khối 3. Tầng 3 này chính là nơi ở của các tiền bối khối 3 sẽ thi đại học năm nay.
Tuy là tầng không có mấy duyên nợ với tôi, nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy vài học sinh đeo thẻ tên khối 1 ở trong lớp. Có vẻ như vào giờ CA, không phân biệt khối lớp, tất cả các phòng học đều được sử dụng làm phòng câu lạc bộ.
Đang đi dạo trên hành lang như vậy, một nữ sinh mở cửa bước ra từ phòng học trước mặt tôi rồi bắt đầu đi cùng chiều với tôi.
Vì là khuôn mặt lạ nên tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà đi cùng, nhưng đáng ngạc nhiên là nữ sinh đó lại bước chân định đi vào nhà vệ sinh nam – nơi tôi đang định vào trước.
"…À này, chờ chút."
Tôi gọi nữ sinh đó dừng lại.
"Đây là nhà vệ sinh nam mà—" Nói đến đó, ngay khoảnh khắc nữ sinh đó ngoảnh mặt lại, tôi không chủ ý mà hít một hơi thật sâu.
'…Ngực to thật đấy.'
Trời đất ơi.
Suy nghĩ vừa rồi có bị ghi vào cuốn sách không nhỉ.
Nếu bọn con gái mà nhìn thấy dòng này trong sách thì chắc chắn sẽ thấy rất khó chịu.
Thế nhưng tôi lại chẳng có từ nào khác để mô tả, nó to đến mức sốc thực sự, tự dưng suy nghĩ đó nhảy ra trong đầu tôi.
Và cùng lúc đó, đập vào mắt tôi là chiếc thẻ tên đeo bên hông áo – chiếc áo dường như sắp bung cúc dù chẳng hề sửa nhỏ lại.
Thẻ tên.
[Lee Hye-jin]
'…Màu thẻ tên là khối 1 à?'
Khối mình lại có đứa như thế này sao.
Nữ sinh đó ngừng bước định đi vào nhà vệ sinh nam, lùi lại một bước rồi nhìn tôi.
"Thế nhà vệ sinh nữ ở đâu?"
"…Phía bên kia."
Tôi chỉ tay về phía hành lang đối diện.
"Cảm ơn nhé."
Một nữ sinh mỉm cười thân thiện.
Khuôn mặt cô ấy rất đẹp, dù là lần đầu gặp mặt nhưng lại mang đến ấn tượng dịu dàng, thân thương như thể đã quen biết từ lâu.
Nói một cách tích cực thì là dịu dàng, còn nói theo cách tục tĩu thì cô ấy thuộc kiểu người được gọi là "kẻ hủy diệt những đứa trẻ hờn dỗi".
Kiểu nữ sinh trước mắt này hẳn sẽ là người, khi thấy ai đó đang ăn cơm một mình, sẽ tiến lại gần ngồi xuống bên cạnh và đon đả bắt chuyện.
'Chắc là cô ấy đã nhận được không ít lời tỏ tình từ mấy đứa hờn dỗi rồi nhỉ.'
Nữ sinh mỉm cười dịu dàng một lần nữa rồi xoay người bước đi theo hướng ngược lại.
Tôi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng ấy một lúc rồi xoa tay cho tỉnh táo lại.
Một người như thế hẳn phải là chủ đề bàn tán sôi nổi giữa những nam sinh đang ở độ tuổi tò mò về phái đẹp.
Thế nhưng tôi lại chưa từng nghe nhắc đến bao giờ, phải chăng cô ấy cũng là học sinh chuyển trường?
Tim tôi vẫn còn đập liên hồi.
'Liệu cái này cũng được ghi lại sao?'
Tôi lấy cuốn sách giấu dưới lớp đồng phục ra để kiểm tra trang hiện tại.
Ở đó, mọi suy nghĩ đều được ghi lại không thiếu một chi tiết nào.
'May mà tụi con gái không nhìn thấy.'
Còn lại một mình, tôi đóng cuốn sách lại, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa nhà vệ sinh.
'Được rồi, cùng kiểm tra xem sao.'
Ngay khoảnh khắc tôi bước chân vào trong...
Trượt-!
Không biết hôm nay ai lại siêng năng dọn dẹp đến thế, mà những gạch lát nhà vệ sinh lại trơn bóng một cách kỳ lạ.
Gót chân tôi trượt dài, trọng tâm cơ thể mất đà ngã bật ngửa ra giữa không trung, và rồi đầu tôi đập mạnh một cú đòn chí mạng xuống sàn.
Rầm-!
Cảm giác như đỉnh đầu bị đè nát.
Trong chớp mắt, mắt tôi nhắm lại mà không kịp thấy đau đớn.
[BẠN ĐÃ CHẾT.] [BẮT ĐẦU LẠI TỪ ĐIỂM KIỂM TRA.] Ngay khoảnh khắc dòng chữ ấy chập chờn xuất hiện trước mắt.
Tôi chật vật lấy lại chút tỉnh táo, lảo đảo đứng dậy từ mặt sàn.
"Mẹ kiếp... cái quái gì..."
Ngay khi định lẩm bẩm rằng mình suýt chết, tôi lại giậm phải vỏ chai Bacchus rơi trên gạch lát—loại nước uống mà mấy sĩ tử lớp 12 đang ôn thi uống như nước lã—và lại trượt chân lần nữa.
"Á á á á ákkk-!"
Trượtttt- Rầm!
Cảm nhận được ý thức của mình lại một lần nữa tan biến, tôi nhắm mắt lại.
[BẠN ĐÃ CHẾT.] [BẮT ĐẦU LẠI TỪ ĐIỂM KIỂM TRA.] [ĐANG TẢI......] ⇒ Trang 46 [Lựa chọn: Kiểm tra nhà vệ sinh tầng 4 nơi có phòng thí nghiệm khoa học]
"Tớ sẽ kiểm tra nhà vệ sinh tầng 4. Kyeong-won à, cậu cứ xem xét hết từ tầng 1 đến tầng 3 nhé. Vất vả cho cậu rồi."
"U-hổ~" Kyeong-won lặng lẽ quay lưng bước về phía nhà vệ sinh nam ở cuối hành lang tầng 1.
Tôi cùng Deok-hoon bước lên cầu thang, sau khi tách nhau ra ở tầng 4, tôi đi dọc hành lang hướng về phía nhà vệ sinh nằm ở cuối đường.
"Hẹn gặp lại ở trên nhé~"
"Ừ."
Tầng 4.
Nơi đây có phòng thí nghiệm khoa học và phòng âm nhạc, là nơi có duyên nợ khá sâu sắc với chúng tôi.
Hồi thi giữa kỳ, chúng tôi đã có một cuộc chiến tâm lý với thầy giáo khoa học lớn tuổi cách nhau một tầng lầu; mô hình cơ thể người ở phòng thí nghiệm này từng lao ra trong dịp Tận thế, rồi chúng tôi còn đóng giả làm thám tử cho đến khi Truyện ma tiếp theo tới; Chưa kể, ở phòng âm nhạc ngay góc hành lang, chúng tôi từng chiến đấu tay đôi bắn giết lẫn nhau với cô giáo Choi Jeong-im đang phát kồng trong cuộc thi dự tuyển khoa học nội bộ trường.
'Hy vọng hôm nay mọi chuyện sẽ trôi qua yên bình.'
Thế nhưng một khi lựa chọn của cuốn sách đã ép tôi đến đây, hẳn là tôi không thể bình an trở về được rồi.
Thắt chặt quyết tâm ấy, tôi tiếp tục bước đi trên hành lang. Đúng lúc đó, từ phía cuối hành lang, cô Han A-ri hớt hải chạy tới.
"Em chào cô ạ."
"Ôi! Ùm, chào em- À này! Không biết em đi đến đây có thấy cuốn sách nào không!?"
"Sách sao ạ?"
Cuốn sách màu đỏ!
Ngay khi từ 'màu đỏ' thốt ra từ miệng cô Han A-ri, tôi lập tức thủ thế theo ngón võ quét chân ngáng ngã, bẻ tay chân để khống chế đối phương. Nhưng cô giáo lại hớt hơ hớt hải nhìn dòm dưới sàn rồi cứ thế chạy vụt qua tôi.
"Nếu không thấy thì không sao, là giáo trình đấy mà... Chắc trong lúc đi lại cô vô tình làm rơi đâu đó......"
"Được rồi, để em tìm cùng cô ạ."
Tôi thu lại tư thế rồi giúp cô tìm sách, không lâu sau, tôi đã phát hiện ra một cuốn sách nằm trên khung cửa sổ.
"Ôi, chắc lúc nghe điện thoại ở đây cô đã để lên rồi......!"
"Chắc tại cô chỉ mải nhìn dưới sàn nên mới không thấy đấy ạ. Của cô đây."
"Cảm ơn em!"
Cô Han A-ri thở phào nhẹ nhõm như thể một chú gà con vừa thoát nạn.
"Đây là giáo trình dùng cho tiết CA tiếp theo, nó biến mất làm cô tìm mãi... Em là Joon học sinh lớp 1 phải không?"
"Vâng, đúng rồi ạ."
Tôi gật đầu với vẻ hơi ngượng ngùng.
Có lẽ vì dạo trước cô làm MC cho cuộc thi khoa học nên đã nhớ mặt đứa đạt giải nhất là tôi.
Tôi vừa cùng bước đi vừa trò chuyện linh tinh với cô giáo đang quay trở lại phía cuối hành lang.
"Nhưng mà cô mới chuyển đến giữa học kỳ, vậy mà vẫn nhận làm giáo viên hướng dẫn câu lạc bộ sao ạ?"
"Ừm, tại vì cô phải tiếp quản lại toàn bộ công việc của thầy giáo khoa học đã qua đời mà......"
"Là câu lạc bộ gì vậy cô?"
"Là câu lạc bộ y học. Nơi tập hợp những em có định hướng theo ngành y như bác sĩ hay y sĩ đấy."
Trong lúc đi cùng nhau, cô giáo lật mặt bìa cuốn sách tôi vừa tìm giúp cho tôi xem.
Đó là cuốn 'Chuyến đồng hành tuyệt đẹp của bác sĩ nông thôn', một cuốn sách cực kỳ nổi tiếng từng được chọn làm sách gối đầu giường bắt buộc, nhưng tôi lại biết đến cuốn sách đó qua một con đường khác.
'... Kyeong-won từng bảo trong đó có chứa một câu chuyện dị đàm khá nổi tiếng.'
"Thưa cô, cuốn sách đó lẽ nào......"
"Sao cơ?"
Cô Han A-ri mỉm cười tươi tắn rồi giơ cuốn sách ra trước sau cho tôi xem.
"Cô từng ước mơ trở thành bác sĩ nên đã đọc cuốn sách này rất nhiều lần. Môn học cô thích cũng là Sinh học, dù do điểm số nên phải vào sư phạm... nhưng sau này nếu được dạy khối trên, cô rất muốn dạy môn Sinh học."
"Ra là vậy......"
So với sự uy nghiêm của một người lớn, ở cô giáo khi nói chuyện lại có cảm giác giống như một người bạn. Vì vậy tuy là học sinh, tôi lại ở thế lắng nghe và gật gù hùa theo cô.
'So với điều đó, ngay cả một đứa lớp 1 tương đối thuần khiết thế này mà cô còn phải chịu đựng, vậy mà trong lúc ấy cô vẫn mơ ước được dạy khối lớp lớn hơn sao.'
Phía trước cô giáo gà con chắc chắn vẫn là một tương lai đầy chông gai chờ đón.
Tôi định bụng sẽ kể cho cô nghe về câu chuyện dị đàm được ghi trong cuốn sách này, kể về người bà bị mất trí nhớ đã bỏ cháu nội vào nồi canh hầm. Nhưng rồi tôi lại thôi.
Đó chẳng phải câu chuyện vui vẻ gì, cay đắng thay lại là chuyện có thật, tôi sợ việc mình nhắc đến chỉ để thỏa mãn sự tò mò sẽ khiến cô hiểu lầm.
"Vậy cô vào trong nhé, chào em~"
"Vâng, cô đi thong thả ạ."
Cô Han A-ri thân thiện vẫy tay chào rồi đi vào phòng thí nghiệm khoa học.
Tôi tiễn cô như tiễn một đứa bạn cùng tuổi chứ không phải người lớn, sau đó bước tiếp về phía đích đến ban đầu là nhà vệ sinh.
Cạch- Lạch cạch.
May mắn thay, bên trong nhà vệ sinh nam tầng 4 trống không.
Tất nhiên, trống ở đây là nói về người, còn ma quỷ thì biết đâu lại đang trốn ở đâu đó.
Vì thế, tôi giữ khoảng cách thận trọng rồi dùng cây lau nhà lần lượt đẩy mở từng cửa phòng vệ sinh.
Cạch- Cạch- Cạch-
"... Không có."
Chỉ sau khi đẩy mở đến buồng vệ sinh thứ tư cuối cùng, tôi mới thở phào trút được gánh nặng.
"Ở đây không có rồi. OK."
Tôi dùng ngón tay ra dấu OK rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
'Về phòng câu lạc bộ rồi đợi mấy người còn lại thôi.'
Khi tôi đi lên phòng câu lạc bộ ở tầng 5, Deok-hoon—người đã hoàn thành việc tìm kiếm—đang ngồi một mình vừa thao tác máy tính vừa nghỉ ngơi.
"Tớ về rồi đây."
"Ồ, lâu rồi không gặp nhé."
Cái thằng này thậm chí còn chẳng buồn quay lại nhìn, chỉ đưa tay lên giơ chào một cái.
Tôi đóng cửa phòng câu lạc bộ lại rồi lững thững bước đến sau lưng Deok-hoon—kẻ đang loay hoay với chiếc máy tính.
"Thế nào? Nhà vệ sinh tầng 5 không có gì à?"
"Không có gì hết nốt~" Chiếc máy tính mà Deok-hoon đang mày mò là đồ do cậu ta tự đặt mua riêng bằng tiền mặt chứ không dùng điểm thưởng, vào buổi mua TV trong tiết CA tuần trước. Do đó, chúng tôi đã phải vất vả bê nó từ nhà Seon-ah sang đây từ sáng sớm.
"Sao thế? Có vấn đề gì à? Sao cứ cắm dây vào rồi lại rút ra thế?"
"Tớ đang thử xem cổng DP với cổng HDMI có sự khác biệt nào về chất lượng hình ảnh không ấy mà~" Nói rồi, cậu ta vừa quỳ gối vừa loay hoay chỉnh sửa đống dây cáp.
Mỗi lần cậu ta cắm rồi rút dây ra, màn hình lại chớp tắt một cái, và mỗi lần như thế, hình ảnh một người phụ nữ với khuôn mặt đỏ ngầu đáng sợ lại thoáng hiện ra chật kín màn hình.
"Gì đấy, sao cậu lại cài hình nền thành ảnh ma chóc thế này?"
"Chà chà~" Tuy tôi hỏi với giọng mỉa mai, nhưng Deok-hoon chỉ ậm ừ cho qua rồi lại tiếp tục mày mò đống linh kiện máy tính.
Tôi huých nhẹ vào mông cậu ta rồi hỏi lại:
"Đứng dậy nhìn chút đi. Rõ ràng màn hình nền đang cài ảnh ma thật đấy."
"Hừm......?"
Lúc này Deok-hoon mới ngẩng đầu lên nhìn vào màn hình.
Bức ảnh người phụ nữ màu đỏ chiếm trọn màn hình xuất hiện, không gian giữa hai chúng tôi rơi vào khoảng lặng ngắt.
"......"
"......"
"Này cậu."
Tấm ảnh người phụ nữ gớm ghiếc đỏ ngầu trên màn hình nền đột nhiên cựa quậy khuôn miệng và cất lời với chúng tôi."
Sách ở đâu rồi?"
"......"
"......"
Deok-hoon và tôi đứng khựng lại tại chỗ một lúc. Tôi là người lấy lại tỉnh táo trước, bèn cẩn trọng vỗ vỗ vào mông cậu ta.
"... Này."
"......"
"Rút dây nguồn ra. Nhanh lên."
"... Ừ, ừ."
Người phụ nữ trên màn hình nền vẫn lặng lẽ nhìn về phía chúng tôi, còn hai đứa tôi thì đóng đinh tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Tôi lại lấy chân đá nhẹ vào Deok-hoon đang cứng đờ.
"... Bảo rút ra cơ mà, nhanh lên, dây nguồn ấy."
"... Ờ, ớ, ừm......"
"Cẩn thận. Đừng chuyển động đột ngột quá, từ từ thôi. Từ từ......"
"Ừ, ừ, ừ......"
"Từ từ, từ từ, từ từ thôi......"
"... Hùu, hùu......"
Người phụ nữ đáng sợ trong màn hình vẫn chằm chằm nhìn chúng tôi.
Deok-hoon giữ nguyên tư thế quỳ gối, từ từ cúi đầu xuống tìm dây cắm điện."
Này cậu"
"......"
"......""
Chuyển sang sách rồi à?""
Đọc được không?"
"RÚT RA!!"
Ngay khoảnh khắc người phụ nữ phát ra những âm thanh kỳ dị rồi vặn ẹo cổ, tôi gầm lên một tiếng thật lớn, và Deok-hoon cũng dốc hết sức bình sinh!
"RÚT RA RỒI O O O O O!!!"
"Á Á Á Á Á Á KKKKK!!!!!!"
Xoẹt-!
"Hà, hà."
"Hùu, hùu......"
Tay vẫn cầm chặt sợi dây điện, hai chúng tôi thở hổn hển.
Thế rồi sau một thoáng im lặng, bất chợt từ ngoài cửa vang lên tiếng động.
"......!"
Chúng tôi giật giật mình quay lại, nhưng may mắn thay đó chỉ là cô giáo cùng các thành viên vừa đi kiểm tra nhà vệ sinh nữ về.
Cánh cửa trượt mở- Cánh cửa mở ra, cô giáo Jang Hwa-eun với khuôn mặt ửng đỏ, cái lưỡi thè dài thõng xuống bước vào trước tiên.
Và ngay sau cô, Seon-ah, Ha-yoon, và Jin-hee cũng tiến vào. Tất cả họ đều có khuôn mặt đỏ ngầu vì máu dồn lên mặt, lưỡi lè ra thè lè, đôi mắt lé xếch, đứng thành một hàng ngang trước mặt chúng tôi.
"Joon à... Đúng như lời em nói, lúc bọn cô cùng nhau kiểm tra nhà vệ sinh nữ... người phụ nữ đó đã ở đấy......"
Seon-ah vừa nói vừa giương đôi mắt mất hoàn toàn tiêu cự.
Tiếp đó, Jin-hee đung đung cái lưỡi đứt đoạn nối lời:
"Này, người phụ nữ đó bảo bọn tớ tự siết cổ nhau đấy. Thế là bốn người bọn tớ đứng thành hình vuông rồi tự siết cổ người bên cạnh cho đến khi ngất đi mới thôi."
"Tất cả đều vừa hét lên vừa thích đến phát điên đấy. Joon à. Cứ siết cổ nhau như thế mặt ai cũng đỏ gắt lên rồi đái cả ra quần đấy."
Ha-yoon vừa nói vừa nghẹo cái cổ đã gãy gập sang một bên.
Rất nhanh sau đó, cả bốn người bọn họ bắt đầu chậm rãi tiến lại gần chúng tôi.
"Sách đâu rồi, Joon à......? Hóa ra bấy lâu nay cậu giấu nó dưới rốn rồi tung tăng đi khắp nơi sao......?"
"Joon đúng là đồ biến thái. Nhét cái đó vào đấy đi lại chắc khoái lắm nhỉ."
"Này, đưa sách đây xem nào. Cùng xem chút đi."
Deok-hoon và tôi sợ xanh mặt, lùi dần lùi dần về phía sau. Chẳng mấy chốc, khi bị dồn vào bước đường cùng dính chặt vào tường không còn đường lui, cả bốn người phụ nữ đồng loạt lao vào chúng tôi.
"Joon à, để tớ siết cổ cậu cho nhé......!"
"Này, tên otaku kia đừng có chạy! Đứng yên đấy tớ cho máu dồn lên mặt nào."
Seon-ah cùng Ha-yoon lao vào siết cổ tôi, trong khi Jin-hee và cô giáo thì xông đến bóp cổ Deok-hoon.
Chúng tôi bị các thành viên nữ khống chế và siết cổ trước khi kịp phản kháng.
"Ah..... ah...."
"HAHAHAHAHA"
"Joon thích bị phụ nữ siết cổ sao."
"Ô... ôi......."
Trong khi bị Seon-ah và Ha-yoon giữu chặt, tôi cảm thấy ý thức mình dần mất đi.
Và trong tầm nhìn của tôi, bên ngoài cổng phía đông, có mội người đang run rẩy nhìn về hướng này. Kyeong-won đang nhìn.
Có vẻ cuối cùng họ cũng đã đến vì tôi đã bắt họ đi vòng quanh ba tầng lầu.
Khi thấy cảnh đó, tôi chợt nhận ra điều gì và từ từ nhắm mắt lại.
"Tôi hiểu rồi... Thì ra là vậy..."
"Haha"
"Joon à, cậu thích nó chứ...?"
"Này, cậu sắp chết rồi à, otaku? Tỉnh dậy đi?"
"Ahahahahaha....."
[Bạn đã chết] [Khởi động lại từ điểm lưu] [Đang tải.....] => Trang 46

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn