Chương 170: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (8)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~47 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"... A-lô."
Nửa đêm, thanh tra Park Kang-woon tỉnh giấc, đưa điện thoại lên áp vào tai. Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng gào khóc thảm thiết của một người phụ nữ.
"......?"
Anh nheo mắt mở ra, nhìn lại tên người gọi hiện trên màn hình điện thoại.
[Chủ quán trọ Noryangjin]
"... A-lô!?"
Thanh tra bật bật nhổm người dậy, dùng cả hai tay cầm lấy điện thoại.
[Th, Thanh tra ơi… Chồng tôi… Chồng tôi...] Anh lập tức đứng dậy thu dọn áo khoác. Sau đó, bằng chiếc điện thoại phụ mang theo làm sơ phòng ngoài giờ làm việc, anh khẩn trương gửi một tin nhắn cho ai đó.
[Lee Joon. Có án rồi.] Bước ra từ Cổng 3 ga Noryangjin, rẽ qua góc ngoặt là nhìn thấy tòa nhà quán trọ 5 tầng. Phía trước tòa nhà, người của Đồn Cảnh sát Dongjak đã đến xử lý vụ án tự tử không thành, và chiếc xe cấp cứu vừa chở chủ quán trọ đi lướt qua xe của thanh tra Park Kang-woon.
Sau khi đỗ chiếc xe SUV Sorento thế hệ thứ 3 bảy chỗ gần đó, thanh tra vội vã chạy đến trước tòa nhà. Tuy nhiên, vợ của chủ quán có vẻ đã lên xe cấp cứu đi cùng nên không thấy đâu nữa. Trước tòa nhà chỉ còn vài cảnh sát đang đứng chờ và tán chuyện với nhau.
Thanh tra Park Kang-woon lập tức tiến lại gần một người trong số họ, đưa thẻ ngành ra và cất lời chào.
"Vất vả cho các đồng chí quá. Tôi là Thanh tra Park Kang-woon thuộc Đội Điều tra Đặc biệt Seoul."
"Ô! Có chuyện gì mà…?"
Thấy vị thanh tra thuộc Đội Điều tra Đặc biệt đột ngột xuất hiện, viên cảnh sát đứng chờ liền chỉnh đốn lại tư thế với vẻ thắc mắc, nhưng Kang-woon đã khéo léo bịa ra một lý do.
"Tôi vừa nhận được liên lạc từ vợ của người chủ quán vừa tự tử không thành. Vì chúng tôi có quen biết cá nhân từ trước."
"Cái gì, thế ạ? Nhưng cô ấy vừa lên xe cấp cứu đi rồi mà…..."
"Tôi biết. Cô ấy nhờ tôi vào xem xét bên trong quán trọ một chút."
"Bên trong……? Bên trong thì người của chúng tôi đã–"
"Đúng thế, tôi biết các đồng chí đang ở trong. Hơi thất lễ một chút nhưng liệu tôi có thể cùng vào xem qua một vòng được không? Đúng hôm thứ Hai tôi vừa ghé qua đây kiểm tra, nếu có gì thay đổi thì tôi có thể nhận ra ngay."
"À, thế thì… nếu anh không đụng vào đồ đạc gì thì cứ vào xem một vòng đi ạ. Để tôi báo trước một tiếng."
"Cảm ơn đồng chí."
Dù thanh tra Park Kang-woon có thâm niên và chức vụ cao hơn rất nhiều, nhưng khác địa bàn quản lý thì cũng chỉ là cấp trên của người khác mà thôi. Chính vì vậy anh đã lịch sự đưa ra yêu cầu, và may mắn là người của Đồn Cảnh sát Dongjak đã vui vẻ đồng ý. Kang-woon cúi tấm thân đồ sộ chào một tiếng rồi bước vào trong tòa nhà.
Sau đó, anh bước xuống ở tầng 5, đẩy cửa kính lối vào đi vào trong. Thấy cánh cửa phòng lễ tân ngay bên cạnh đang mở, anh ghé mắt nhìn vào thì nghe thấy tiếng người của Đồn Cảnh sát Dongjak đến trước đang xì xầm bàn tán. Cùng với đó là bức tường phòng lễ tân loang lổ đầy vệt máu của chủ quán.
Mở rộng cửa nhìn kỹ hơn vào bên trong hiện trường kinh hoàng đó, anh thấy mấy viên cảnh sát với vẻ mặt mệt mỏi đang nhìn vào máy tính ở bàn lễ tân. Ngay khi Kang-woon bước vào và cất lời "Vất vả cho các đồng chí quá", hai viên cảnh sát chỉ khẽ gật đầu đáp "À vâng", có lẽ vì đã nhận được bộ đàm thông báo trước. Cảnh sát Mỹ làm ca đêm còn được phát bánh rán miễn phí, còn ở Hàn Quốc thì không biết có thế không mà cả hai đều mang nét mặt kiệt sức.
Nhờ vậy, họ cũng chẳng mảy may đề phòng Kang-woon khi anh bước vào mà cứ để mặc anh. Kang-woon thản nhiên nhìn vào màn hình máy tính rồi ướm hỏi hai người họ:
"Có quay được cái gì không?"
"Không ạ, chỉ là… trước mắt thì đúng là tự tử không thành. Cũng không có gì đặc biệt, anh có muốn xem thử không?"
Họ nhường cho Kang-woon một chỗ ngồi. Đối với cảnh sát đồn phường như họ, Kang-woon giống như một người đàn anh gạo cội vậy.
"Cảm ơn các đồng chí."
Anh bước vào khoảng trống do một viên cảnh sát lùi lại sát tường nhường cho. Ngay sau đó, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Lần trước đến đây, người quản lý phòng trọ đã ngồi ở vị trí này cho anh xem đoạn video CCTV ghi lại khoảnh khắc cậu ta bảo mình nhìn thấy ma. Nhưng lần này, những viên cảnh sát lại ngồi ở đây và cho anh xem đoạn video ghi lại khoảnh khắc chủ quán cố gắng tự tử.
"Trước tiên thì bên trong phòng lễ tân là nơi quản lý làm việc nên không có camera, thành ra bản thân hiện trường lúc tự tử không quay được ạ."
"Có thì lại thành phạm pháp mất."
Kang-woon vừa liếc nhìn vệt máu bắn lên tường trong phòng lễ tân vừa trả lời. Viên cảnh sát tiếp tục chỉ vào màn hình giải thích:
"Đây này, đoạn này là video quay bằng camera trước cửa lối vào đúng lúc nửa đêm. Chủ quán đang làm việc ở bàn lễ tân thì đứng dậy chuẩn bị tan làm."
"... Chủ quán làm việc một mình sao?"
Vừa nhìn hình ảnh chủ quán mở cửa phòng lễ tân bước ra lúc nửa đêm trên màn hình, vị thanh tra vừa hỏi. Mấy viên cảnh sát gật đầu.
"Thế còn cậu quản lý? Hôm thứ Hai ở đây vẫn còn một cậu quản lý béo béo mà."
"Cậu Park Ki-beom ấy ạ? Nghe bảo cậu ta bỏ chạy mất rồi."
"Từ khi nào?"
"Hình như là hôm kia rồi thì phải………………"
Cậu quản lý béo béo đã trò chuyện hôm thứ Hai, kẻ bảo mình đã nhìn thấy ma. Chẳng lẽ cậu ta không chịu nổi nữa nên đã bỏ chạy rồi sao?
'…Mình đã dặn rõ là nếu có chuyện gì kỳ lạ xảy ra thì nhất định phải liên lạc cơ mà.'
Thế nhưng chắc chủ quán thấy ngại không muốn gọi lại, nên rốt cuộc đã tự mình đứng ra trực ca để rồi cuối cùng gặp phải tai họa thế này.
Ngay sau đó, trên màn hình, chủ quán vừa khóa cửa phòng lễ tân định bước ra cửa chính để về nhà thì đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, ông ta 'À' một tiếng, vỗ tay rồi quay ngược lại, mở cánh cửa phòng lễ tân vừa khóa ra để đi vào.
"Từ lúc đi vào đây là không nhìn thấy nữa rồi ạ. Vì camera quay góc nghiêng chứ không quay chính diện."
Cánh cửa phòng lễ tân khép không chặt khi đi vào, vẫn còn hé mở một chút. Bóng người chập chờn một hồi lâu như thể chủ quán đang làm gì đó dưới ánh sáng hắt ra từ khe cửa.
Thế rồi, đột nhiên.
Khép.
Cánh cửa bị hé mở do chủ quán đi vào không đóng kỹ. Cánh cửa đó đột nhiên tự động từ từ khép lại.
Cạch.
Thực tế thì video không thu được âm thanh, nhưng cánh cửa tự đóng lại trông cứ như vừa phát ra tiếng động đó. Màn hình lại tiếp tục giữ nguyên trạng thái đó một hồi lâu không có gì thay đổi. Có lẽ xét theo thời gian thì khoảng lúc này chủ quán đã cố gắng tự tử. Thế nên mới không có chuyển động nào.
Thế nhưng, một cảnh tượng vô cùng kỳ dị đã được ghi lại.
Từ từ– Vừa mới tự đóng lại, lần này ngược lại, cánh cửa phòng lễ tân lại từ từ hé mở ra. Và từ khe hở sát mép sàn nhà của cánh cửa đó, chủ quán thò đầu ra nhìn chằm chằm vào camera.
Lúc đi vào thì đầu ông ta vươn cao cùng phần thân trên ngẩng thẳng, nhưng khi xuất hiện lại thì đầu lại ở vị trí thấp vô lý mà trong tình trạng bình thường không thể có được. Một hình ảnh bò ra với má áp sát xuống mép sàn nhà.
Mà cũng chẳng phải bò ra để đi ra ngoài, mục đích có vẻ chỉ đơn thuần là muốn thò đầu ra nhìn lén, khuôn mặt chủ quán với một bên thái thái áp chặt xuống sàn, chỉ thò nguyên cái cổ ra qua khe cửa.
Ngay sau đó, ông ta nhìn vào camera và bắt đầu thì thào điều gì đó với khuôn mặt vô cảm.
"......."
"......."
Nói xong, ông ta lại chầm chậm rụt đầu vào trong. Ít phút sau, máu phụt bắn ra qua khe cửa đang mở tung.
Màn hình lại giữ nguyên như thế thêm một lúc lâu không có chuyển động, cho đến khi xuất hiện hình ảnh người vợ vào quán trọ tìm chồng vì đã quá giờ về nhà rất lâu mà không liên lạc được. Đến đó, cảnh sát dừng đoạn video lại.
"…Kỳ lạ đúng không ạ?"
"....."
Thay cho câu trả lời, Kang-woon chỉ khẽ gật đầu một cái.
"Cho tôi xem lại lần nữa đi. Chỉ một lần nữa thôi."
"À, vâng. Đây ạ……………"
Đúng lúc đó. Phía sau lưng họ, ở hành lang, một cánh cửa phòng bật mở ra nghe két một tiếng, rồi một nữ học sinh ôn thi trọ ở đây đeo kính độ nặng thò đầu ra.
"……Này mấy chú ơi. Bao giờ các chú mới đi thế ạ……………?"
"À, xin lỗi cháu. Xong ngay bây giờ đây."
Do thói quen ứng xử với người dân đã ngấm vào máu, cả mấy viên cảnh sát lẫn thanh tra đều lập tức đồng thanh xin lỗi. Nói mới nhớ, bây giờ đã là nửa đêm. Trong quán trọ này có hàng chục con người đang nằm ngủ.
"……Chắc phải rút quân thôi ạ."
"Xem thêm một lần nữa không được sao?"
"Thôi ạ. Lần sau anh quay lại xem sau vậy."
Mấy viên cảnh sát đứng dậy chuẩn bị rời đi với vẻ mặt ái ngại.
"Dù sao thì cũng chẳng có dấu vết ai đột nhập, nhìn video là biết ngay việc này do một mình ông chủ tự gây ra trong phòng lễ tân mà."
Tuy có hành vi kỳ quặc, nhưng đây rõ ràng là một vụ tự tử không thành không còn gì để điều tra thêm. Kang-woon đành phải đứng dậy cùng mấy viên cảnh sát, bước ra khỏi cửa kính lối vào và đứng đợi thang máy. Dù sao thì có xem lại video thêm một lần nữa anh cũng chẳng thể nhận ra điều gì đặc biệt.
Bởi vì cho những việc thế này, có một người phù hợp hơn. Có một cậu thiếu niên còn 'chuyên gia' hơn anh rất nhiều.
Ngay sau đó, vừa bước vào chiếc thang máy lên tầng 5 cùng mấy viên cảnh sát, vị thanh tra vừa hỏi:
"Thế đã tìm thấy hung khí chưa?"
"À, cái đó thì hơi thắc mắc một chút. Đúng là ở đây có nhiều đồ dùng như kéo hay dao rọc giấy, nhưng chẳng thấy dấu vết đã sử dụng."
"…Thế sao?"
"Nhưng mà video rõ ràng như thế rồi còn gì? Với lại người đó cũng đâu có chết. Tạm thời vẫn còn sống. Dùng cái gì để cắt cổ tay thì đợi ông ta tỉnh lại rồi hỏi trực tiếp là xong thôi mà……………"
Bước ra khỏi tòa nhà, anh nhìn thấy một cậu thiếu niên đang đứng đợi mình. Vì ra ngoài gấp gáp nên cậu chỉ khoác tạm một chiếc áo khoác ngoài, một cậu học sinh cấp 3 có vẻ ngoài thông minh.
"Thanh tra."
"……Joon à. Cậu đến ngay thật đấy."
Cậu gật đầu rồi bước lại gần. Trông có vẻ bình thường nhưng đôi mắt lại sáng ngời tinh anh, cậu học sinh lớp 10 trường THPT Nakseong này chính là người có khả năng đặc biệt có thể quay ngược thời gian.
"Đây là nơi tôi từng nhận tin báo nên đã đến kiểm tra một lần rồi, nhưng lúc đó nhìn thế nào cũng chỉ là do người ta hoang tưởng nên tôi đã về. Không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện thế này. Tôi thật không còn mặt mũi nào nữa."
"Cảm ơn thanh tra vì đã gọi cho em."
"Gì chứ, muộn thế này rồi mà cậu vẫn chạy đến, tôi phải cảm ơn cậu mới đúng."
Thanh tra Park Kang-woon dùng bàn tay to lớn đập bộp bộp vào lưng Lee Joon. Vì không phải là một cậu thiếu niên có vóc dáng quá vạm vỡ nên mỗi lần thanh tra đập vào, người cậu lại lắc lư điên đảo.
"Nhưng mà làm sao giờ? Tôi vừa mới xem qua một lượt thì người ở trọ phàn nàn ồn ào nên đã phải kết thúc rồi. Dưới góc độ cảnh sát thì đây rõ ràng là tự tử không thành nên không có lý do gì để xem xét thêm cả."
"Là tầng 5 tòa nhà này đúng không ạ?"
Thay vì trách móc, cậu thiếu niên đăm chiêu ngước nhìn tòa nhà. Vị thanh tra gật đầu.
"Chuyện kỳ lạ xảy ra trên toàn bộ tầng 5 quán trọ đã lâu rồi, còn vụ án hôm nay xảy ra ở bên trong phòng lễ tân."
"......."
"Chuyện kỳ lạ đại loại là thế này…"
Vị thanh tra cho cậu biết chuyện tất cả các đời quản lý trước đây đều nghỉ việc bỏ chạy, hầu hết họ đều mất liên lạc, mất tích, thậm chí có một người còn tự tử.
"Dù vậy, lúc tôi đến xem xét một lượt, sở dĩ tôi cho rằng việc nhìn thấy ma chỉ là hoang tưởng là vì cái cửa sổ mà cậu quản lý bảo nhìn thấy ma trong đoạn video. Ở gạch lát sàn phía đối diện cái cửa sổ đó có bóng người phản chiếu mờ mờ. Thế nên tôi mới nghĩ chắc cậu ta hoảng sợ vì nhìn thấy bóng người đứng ở phía đối diện phản chiếu trên cửa sổ thôi."
Thanh tra thở dài một tiếng "Phù".
"Có lẽ tôi đã nghĩ sai mất rồi."
"Phải tìm hiểu mới biết được ạ. Chuyện đó là chuyện đó, còn chuyện này biết đâu lại là chuyện khác."
Kéo lại vạt áo khoác, cậu thiếu niên ngước nhìn quán trọ một lúc rồi cất tiếng hỏi:
"Thanh tra thấy thế nào ạ? Liệu có giống một truyện ma không?"
"…Theo cảm giác của tôi thì 80%. Đặc biệt là hành tung cuối cùng của ông chủ quán trọ rất kỳ lạ."
Trong khoảnh khắc, có lẽ vì là đêm thứ Sáu máu chảy về tim nên vài người học sinh trọ ở đây say khướt đi qua, khiến vị thanh tra và Lee Joon phải lùi lại nhường đường một chút. Ngay tại chỗ lùi lại đó, Lee Joon đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó rồi cất lời:
"Em có thể dẫn mấy đứa trong câu lạc bộ đến đây ở trọ để tìm hiểu. Bừa hay hôm thứ Hai bọn em lại có một việc cần chuẩn bị cho cuộc thi."
"…Thế sao?"
"Dù sao thì bọn em cũng định tụ họp cả cuối tuần để chuẩn bị cho cuộc thi, nên đến đây ở trọ cùng nhau theo kiểu huấn luyện tập trung rồi xem xét luôn chắc cũng được. Thanh tra thấy sao ạ?"
Thế rồi vị thanh tra gật đầu, vỗ vỗ vào vai Lee Joon - người đang vỗ vỗ vạt áo khoác:
"Cậu làm thế được thì tôi cảm ơn quá."
Dù tuổi còn nhỏ nhưng sau khi trải qua bao nhiêu chuyện kỳ quái, cậu nhóc đã nhận thức chính xác điều mình phải làm và sứ mệnh của bản thân. Trừ việc thỉnh thoảng hơi ngơ ngơ một chút ra, cậu là một đứa trẻ có thể tin tưởng tuyệt đối để giao phó những chuyện xảy ra từ thế giới kỳ quái này.
Vị thanh tra vỗ vào lưng cậu, gật đầu liên tục một mình:
"Cậu làm thế thì tốt quá, thật sự cảm ơn cậu."
[Ngày 25 tháng 5 năm 2019, Thứ Bảy, 09: 30] [Lee Joon - Lần tái sinh thứ 2] [Điểm Truyện Ma: 781] [Tỷ lệ Nhân Quả: 32%]
"Xin lỗi mà~ Xin lỗi mà~ XIN! LỖI! MÀ!"
Thấy Jin-hee nằm trên ghế sofa lăn lộn giãy giụa, tôi ra hiệu bảo cậu ấy dừng lại.
"Được rồi, được rồi. Không tìm được người làm thay thì chịu chứ biết sao giờ."
"Quá đáng lắm luôn đấy nhá! Bọn tớ thì vừa nghe xong đã đồng ý ngay rồi!"
"À xin lỗi mà~! Xin lỗi mà!"
Jin-hee vừa nằm vừa vứt gối tựa sofa lung tung khiến các thành viên vội vã né tránh.
"À, biết rồi nên làm ơn dừng lại đi……………"
"Thôi đi, thật đấy."
Kyeong-won và Ha-yoon cằn nhằn trước sự ăn vạ của Jin-hee. Ngay cả Ha-yoon cũng bực bội phủi phủi bụi trên áo, một hình ảnh thật mới mẻ.
"Nào nào, bình tĩnh lại đi……………"
Sau khi tình hình lắng xuống, các thành viên lại chỉnh đốn lại hàng ngũ. Tôi đứng trước bảng trắng tiếp tục giải thích.
[Huấn luyện tập trung cuối tuần của Câu lạc bộ Truyện ma]
"Đêm qua thanh tra Park Kang-woon đột ngột gọi tớ nên tớ vội vã chạy ra, nghe bảo có án xảy ra ở một quán trọ tại Noryangjin. Có thể coi đây là vụ án tự tử hàng loạt hoặc mất tích hàng loạt."
Mấy người quản lý nhìn thấy ma rồi nghỉ việc thì người nào người nấy đều mất liên lạc, mất tích hoặc tự tử. Đến cả ông chủ trọ - người làm thay ca cho quản lý cuối cùng - cũng có hành vi kỳ quặc rồi cố gắng tự tử.
"Xảy ra án thì là xảy ra án rồi, nhưng điều thanh tra thực sự lo lắng là những học sinh trọ vẫn đang sống ở đó."
Đến nay mới chỉ có người quản lý gặp chuyện, nhưng không ai biết tai họa này sẽ lan rộng đến đâu.
"Cứ đuổi hết đi không được à? Báo dẹp tiệm là xong."
Jin-hee tự ý muốn dẹp tiệm nhà người khác. Tôi lắc đầu.
"Không được. Người sống ở đây có hơn 30 người, mà đa số là người từ dưới quê lên, dẫu có ra ngoài ngay lập tức thì cũng chẳng có nơi đâu mà ở. Bản thân quán trọ cũng là do hai vợ chồng vay tiền ra làm, bảo vì có ma mà nghỉ kinh doanh thì là chuyện không tưởng."
"Xảy ra vụ án thế rồi mà quán vẫn tiếp tục kinh doanh cơ à."
"Trước mắt thì đây không phải là vụ án do tội phạm gây ra, mà chỉ là vụ tự tử không thành của một mình ông chủ thôi. Mấy người quản lý cũ cũng không phải bị làm sao ở trong quán trọ, nhìn bên ngoài thì chỉ như là họ bỏ chạy thôi."
Hơn nữa dẫu là cơ sở kinh doanh nhưng đây đâu phải quán ăn, mà là kinh doanh dịch vụ lưu trú cho thuê phòng ở nghiêm chỉnh, bảo một bước hạ cửa cuốn đuổi sạch người đi là chuyện gần như không thể.
"À, nhưng may mắn là ông chủ không nguy hiểm đến tính mạng. Có điều ở bệnh viện ông ấy vẫn chưa tỉnh lại."
"Chuyện lớn rồi đây……………"
Seon-ah lẩm bẩm nho nhỏ.
"Cho nên vốn dĩ cuối tuần này chúng ta định tập hợp ở phòng câu lạc bộ cả ngày để chuẩn bị cho cuộc thi, nhưng tớ thấy thà đi huấn luyện tập trung còn hơn, đó là những gì tớ đã nói. Thế nào? Thời điểm rất thích hợp đúng không?"
"Nhưng nếu là quán trọ thì phải cực kỳ yên tĩnh chứ, Hội trưởng? Chúng ta muốn chuẩn bị cho cuộc thi thì cần không gian để túm tụm lại thảo luận và luyện tập thuyết trình chứ."
"Chuyện đó không sao. Ngay tầng dưới đó là phòng tự học (study room) đấy."
"Phòng tự học là cái gì?"
"Nó tương tự như room cafe ấy, là nơi người ta cho thuê không gian chỉ để học bài. Ở trong đó chỉ cần không quá ồn ào thì việc chuẩn bị thuyết trình các thứ đều làm được hết."
Nghe nói giống room cafe, Jin-hee gật đầu "Ồ" một tiếng như thể đã hiểu ngay. Ban đêm thì ở quán trọ xoay ca gác đêm quan sát hiện tượng kỳ quái, ban ngày thì xuống phòng tự học ở tầng dưới chuẩn bị cho cuộc thi.
"Ở lại quán trọ xảy ra hiện tượng kỳ quái để quan sát vào ban đêm theo lời nhờ của thanh tra, nhưng ban ngày vẫn không bỏ lỡ việc chuẩn bị cho cuộc thi. Xoay ca gác đêm ở quán trọ để giám sát truyện ma, sáng ra vừa thức dậy là tất cả cùng xuống phòng tự học chuẩn bị cuộc thi, tớ nghĩ tiến trình sẽ là như thế."
"Không phải ở lại cả ngày thường đấy chứ?"
Kyeong-won hỏi với vẻ mặt có phần lo lắng.
"Nếu là chuẩn bị cho cuộc thi thì dịp cuối tuần có thể xin phép gia đình ngủ lại ngoài, chứ kéo dài đến tận thứ Hai thì hơi……………"
"Tớ nữa… Ở nhà có bà nội nên tớ không ở lại đó lâu quá được đâu……………"
"Không sao. Sẽ không kéo dài sang tuần sau đâu."
Tôi khẳng định với mấy đứa như thể rất hiểu chuyện đó. Tất nhiên, đợt KuneKune lần trước tôi có chia tiền cho bọn họ và đã hứa hẹn. Thay vì tôi chịu trách nhiệm cho cuộc đời của họ, những lúc cần thiết kể cả ngày thường họ cũng phải chấp nhận bị triệu tập cưỡng chế tham gia hoạt động câu lạc bộ.
'Nhưng tôi không nghĩ tình hình lại khẩn cấp đến mức đó.'
Nếu muốn làm thì không phải không làm được, nhưng tôi không muốn hành hạ các thành viên đến mức gây bất hòa trong gia đình họ.
"Mục tiêu trước mắt tớ đề ra là cố gắng giải quyết xong trong hai ngày cuối tuần hôm nay và ngày mai. Đến lúc đó mà chưa giải quyết xong thì… lúc đó tính tiếp. Còn về phòng chúng ta sẽ ở nhé."
Thanh tra Park Kang-woon đã thương lượng với vợ chủ quán trọ và thương lượng xong 6 phòng cho chúng tôi ở rồi. Tất nhiên trên bề nổi thì giới thiệu là có thầy pháp quen biết đến giúp đỡ, nên chúng tôi cần một người lớn làm gương mặt đại diện - cô Jang Hwa-eun.
"Nhưng cô đâu rồi?"
"Ai biết."
"....."
Bản thân tôi cũng thấy cạn lời nên lập tức gọi điện thoại, giọng nói hốt hoảng của cô Jang Hwa-eun như vừa mới ngủ dậy vang lên bàng hoàng qua loa ngoài khắp phòng câu lạc bộ.
[Làm sao đây mấy đứa ơi~ Cô xin lỗi~~~ Cuối tuần nên cô ngủ quên mất~~~~]
"À, vâng… Không sao đâu ạ……………"
[Làm sao đây~~~~~] Giọng cô giáo vang lên nhói cả tai. Mấy đứa trong câu lạc bộ chỉ tay ra hiệu bảo vặn nhỏ tiếng xuống.
"Thế thì cô cứ nghỉ ngơi đi ạ, đến chiều tối cô chỉ cần qua xem chúng em làm thủ tục chuyển vào quán trọ là được ạ. Bọn em định sẽ ở tập trung ở đó suốt cuối tuần."
[Ở tập trung~~?]
"Vâng, nghe bảo ở đó có ma nên bọn em đi huấn luyện tập trung vừa chuẩn bị cho cuộc thi vừa bắt ma luôn ạ."
[Thế à~~ Cô biết rồi~~~~~ Thế hẹn gặp lại sau nhé~~~] Tắt cuộc gọi với giọng cao vút oang oang của cô giáo, tôi quay sang nhìn các thành viên.
"Cho nên tối thứ Bảy hôm nay và tối Chủ nhật ngày mai chúng ta sẽ ở đó, sáng thứ Hai tất cả cùng xuất phát từ quán trọ đến trường tham gia cuộc thi. Thế nào, không ai có vấn đề gì chứ?"
"À, có chứ sao không! Lee Jin-hee kìa!"
"Đã bảo xin lỗi, xin lỗi rồi cái thằng chó lợn béo này! Tao đã bảo xin lỗi bao nhiêu lần rồi! M kiếp, m kiếp!!"
Jin-hee lập tức lao vào đấm Deok-hoon túi bụi. Tôi nghĩ cậu ta nhây quá nên bị đấm cũng đáng, thành ra chẳng buồn can ngăn. Jin-hee làm ca đêm ngày thường, nhưng tính theo ca đêm thì từ tối Chủ nhật đã là ngày thường rồi, nên thực chất cậu ấy làm việc vào các ca Chủ nhật, thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm.
'Mà ca làm đêm Chủ nhật đó cậu ấy vẫn chưa tìm được người làm thay.'
Rốt cuộc thì tối nay Jin-hee có thể ở lại cùng mọi người, nhưng tối mai cậu ấy phải đi làm thêm nên không thể ở cùng. Nhưng nghe Jin-hee giải thích thì cũng đành chịu, cậu ấy cũng muốn tham gia nhưng ca đêm công việc chính là dọn dẹp máy móc, khác hoàn toàn ca ngày nên không có mấy ai biết làm. Muốn tìm người làm thay trước đó đúng một ngày thì đúng là mịt mờ thật.
"Được rồi, không tìm được người thay thì chịu thôi. Bảo cậu nghỉ việc ngay hôm nay thì cũng buồn cười."
"Này, nói trước là muốn nuôi tao thì phải bảo sớm đấy nhá."
Jin-hee vừa kẹp cổ Deok-hoon vừa nhìn tôi.
"Sau này mày có bảo tao nghỉ việc thì từ lúc xin nghỉ đến lúc tuyển người mới rồi bàn giao công việc cũng mất một tháng đấy. Muốn bảo thì bảo sớm đi."
"Ừm… Để tớ suy nghĩ đã."
Trước đây tôi từng ướm hỏi đề nghị Jin-hee nghỉ làm thêm đi rồi tôi sẽ chu cấp sinh hoạt phí cho cậu ấy. Cho đến nay việc làm thêm của Jin-hee chưa từng trùng với hoạt động câu lạc bộ nên tôi cứ để mặc, nhưng lần này là lần đầu tiên bị trùng.
'Cơ mà mình nuôi Jin-hee á?'
Nói thế nghe sắc thái ám mờ thế nhỉ. Cứ như sống chung nuôi nấng nhau không bằng.
'Tất nhiên, cho sinh hoạt phí thì đúng là nuôi thật nhưng mà……………'
Dự án nuôi dưỡng chị đại school bully!
"Hèm hèm. Nào, tiếp tục việc đang làm thôi. Đến chiều chúng ta chuẩn bị cuộc thi ở đây, rồi ai về nhà nấy ăn tối, chuẩn bị khăn mặt với quần áo thay rồi đúng 8 giờ tối tập hợp lại tại quán trọ. Rõ chưa? Đúng 8 giờ tối tại Cổng 3 ga Noryangjin nhé. Nào, Kyeong-won, làm tiếp phần của cậu đi."
"Ừm."
Kyeong-won đẩy gọng kính đổi ca với tôi. Cậu ấy lấy chiếc máy tính xách tay từ trong cặp ra.
"Trước tiên từ hôm nay chúng ta sẽ chính thức bắt tay vào làm PPT, đồng thời tất cả phải cùng chuẩn bị cho phần thuyết trình. Nhìn vào đây thì……………"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn