Chương 191: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (29)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~38 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Ngày 26 tháng 5 năm 2019, Chủ Nhật, 18: 30] [Lee Joon: Lượt 2] [Điểm truyện ma: 581] [Nhân quả: 32%]
"Lớp trưởng. Tớ cũng đồng ý."
"Này, tớ cũng vậy."Kyeong-won và Deok-hoon cũng có chính xác cùng suy nghĩ với tôi.
"Tất cả những việc lớp trưởng đang triệu tập chúng ta lại để làm lúc này. Có lẽ là những việc đã lặp đi lặp lại qua các thời đại."
Lặp đi lặp lại qua các thời đại.
Tôi lặng lẽ ngẫm nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó.
"... Nếu nói là thời đại thì quả nhiên là—"
"Ngày 25 tháng 2 năm 1999."Kyeong-won cướp lời tôi, lập tức đáp lại.
"Đó là đoạn video lưu trong máy tính ở quầy lễ tân, nơi ghi lại hình ảnh đầu tiên của chuyện ma lần này."
"... Đúng. Là nó."
"Ít nhất thì vào thời điểm đó. Hoặc là trước đó nữa, dũng sĩ đã tồn tại rồi."
Tôi lắng nghe suy luận của cậu ấy và chìm vào suy nghĩ sâu xa.
'Về đoạn video đó, ở dòng thời gian trước, ngay trước khi chết mình đã nghe kết quả điều investigation từ chú cảnh sát.'
Khi đó là vụ án một người đàn ông tự hại bản thân trong phòng đọc sách.
Tất nhiên, chúng tôi khi xem qua video đã biết chính xác đó là vụ đâm chém của gã quản lý đã biến thành chuyện ma.
Nhưng người chủ phòng đọc sách mà chú cảnh sát gặp chỉ nhớ đó đơn thuần là một vụ tự hại.
Và vì không có đề cập nào về các vụ án khác trước đó, nên có lẽ đó là hành vi đầu tiên mà chuyện ma định cư ở đây gây ra.
Nói cách khác, ngày 25 tháng 2 năm 1999. Chuyện ma này có lẽ đã lần đầu tiên ra đời vào lúc đó.
Và điều đó có nghĩa là, ít nhất vào thời điểm ấy, dũng sĩ đã tồn tại trên thế giới này.
'Dũng sĩ.'
Không phải tôi, mà là dũng sĩ thời cuối thế kỷ năm 1999.
Dũng sĩ của 20 năm trước.
"... Ngày 25 tháng 2 năm 1999. Ahn Kyeong-won, cậu thử tìm kiếm một chút về ngày này xem."
"Tớ làm ngay đây. Cho tớ mượn cái laptop,"Kyeong-won bật dậy, tiến về phía trước.
Tôi nhường vị trí ngồi máy tính lại cho cậu ấy.
"... Để xem nào, năm 1999... ngày 25 tháng 2………………"
"....."
Cậu ấy nhanh chóng mở internet và cuồng nhiệt tìm kiếm thông tin.
Chúng tôi quan sát biển thông tin đang trải rộng khắp màn hình.
"......."
"......"
Tạch- tạch- Chỉ có tiếng gõ bàn phím điên cuồng vang vọng trong gian phòng yên tĩnh.
Một lúc sau, Kyeong-won ngẩng đầu lên với vẻ mặt hơi hoang mang.
"Không có ngày gì đặc biệt cả, lớp trưởng."
"... Không có gì sao? Kiểu như tin tức gì đó ở Hàn Quốc, hay một vụ án nào đó có tính tác động mạnh ấy."
"Ừm, như cậu thấy đấy……"
Cậu ấy cho xem bảng niên biểu dày đặc chữ.
"Ngoài mấy cái như sinh nhật người nổi tiếng ra thì……"
Thực tế, trên bảng niên biểu cậu ấy cho xem đúng là chẳng có nội dung gì cả.
'Viện Bảo vệ Người tiêu dùng Hàn Quốc khảo sát tỷ lệ tham gia phong trào Anabada……………
.......'
"......."
"......."
Tôi chăm chú nhìn vào màn hình.
Nhìn những tài liệu cậu ấy cho xem, tôi tự lẩm bẩm một mình.
"……Không thể nào như thế được. Phải có cái gì đó chứ……………."
Trong lúc đang nhìn vào bảng niên biểu dày đặc chữ cùng kết quả tìm kiếm được máy chiếu rọi lên như vậy.
Tôi đột nhiên cảm thấy như có một tia sét giáng xuống đầu.
"......!"
Ngày 25 tháng 2.
Tôi trợn tròn mắt.
Chẳng mấy chúc, Jin-hee nhìn thấy nét mặt tôi liền nheo mắt lại, chọt nhẹ một cái rồi hỏi:
"Cậu phát hiện ra cái gì rồi à?"
"…Lễ tốt nghiệp."
Tôi ngơ ngác lẩm bẩm.
"…Chúng ta sẽ tốt nghiệp vào Thứ Năm, ngày 25 tháng 2 năm 2021."
"…Cái gì?"
"Lễ tốt nghiệp?"
Không thể nào quên được.
Bởi vì đó vừa là mục tiêu của cuộc đấu tranh mà tôi thực hiện từ trước đến nay, vừa là điểm kết thúc cho mọi hoạt động của chúng tôi.
Ngày 25 tháng 2, lễ tốt nghiệp.
"……"
Một khoảng không gian tĩnh lặng trôi qua.
Deok-hoon gãi gãi cái bụng mỡ với vẻ mặt ngượng ngùng.
"…Này, lẽ nào là định mệnh sao. Tớ hồi học cấp 2 cũng tốt nghiệp vào khoảng tầm đó đấy nấy."
"Tớ thì làm vào đầu tháng 2…."
"Ừ, tớ cũng vậy."
Dù nói là lễ tốt nghiệp cấp 2, nhưng cũng chỉ mới trải qua vài tháng trước nên các thành viên đều nhớ rất rõ.
Ngay sau đó, Jin-hee mỉa mai:
"Mấy đồ ngốc này, vốn dĩ lễ tốt nghiệp cái nào chẳng diễn ra vào tầm mấy ngày đó."
"V, vậy sao nấy……………."
Đối với những học sinh lớp 10 học kỳ 1 như chúng tôi, đó không phải là chuyện quá xa xôi, mà chỉ mới là lễ tốt nghiệp của vài tháng trước.
Có vẻ mọi người đều nhớ rất rõ.
Tôi gật đầu.
Nghĩ lại thì, tôi cũng từng tốt nghiệp vào tầm ngày đó.
3 năm sau cũng dự định sẽ tốt nghiệp vào ngày đó.
"…Đúng rồi. Tháng 2 thường là mùa lễ tốt nghiệp của các trường. Ahn Kyeong-won, cậu mở lịch lên cho tớ xem ngày đó đi."
"Chờ chút."Kyeong-won lập tức bật chương trình lịch lên.
"Ngày 25 tháng 2 năm 1999. Là Thứ Năm đấy."
"Là ngày thường nhỉ."
Tôi chống tay lên bàn, nhìn xoáy vào ngày tháng trong tờ lịch đó.
Trùng hợp làm sao, lễ tốt nghiệp của tôi - thời điểm Ma Vương hồi sinh.
Ngày 25 tháng 2 năm 2021. Thứ Năm.
Và ngày tháng trong đoạn video.
Ngày 25 tháng 2 năm 1999. Thứ Năm.
"......."
Đến cả thứ trong tuần cũng giống nhau, liệu có phải là ngẫu nhiên?
Hay là…………….
Báo hiệu cho một điều gì đó.
'Cho một vòng tuần hoàn.'
"Lớp trưởng. Cậu nhìn cái này đi. Đây là lịch sử trường chúng ta."
Ngay sau đó, Kyeong-won, người vừa nghĩ từ lễ tốt nghiệp đến trường chúng tôi, lập tức mở trang web của trường Trung học Nakseong ra.
"Nhìn này."
[Tháng 2 năm 1999, Lễ tốt nghiệp khóa 13 trường Trung học Nakseong]
"Có cả hình ảnh nữa. Nhìn vào đây thì……………."
Trên trang web của trường, ở mục có thể xem lại lịch sử ngày xưa của trường chúng tôi, cũng có ảnh chụp của các lễ tốt nghiệp được tổ chức hàng năm.
[Lịch sử trường - Lịch sử qua ảnh] [Quang cảnh Lễ tốt nghiệp khóa 13 trường Trung học Nakseong (Ngày 25 tháng 2 năm 1999)]
"Quả nhiên. Đúng rồi, lớp trưởng. Ở đây có ghi ngày tháng. Ngày 25 tháng 2 năm 1999. Vào ngày này đã diễn ra lễ tốt nghiệp của trường Nakseong."
"…Điên thật chứ."
Nó lại kết nối theo cách này sao.
Tôi trố mắt nhìn xoáy vào màn hình máy chiếu.
Lễ tốt nghiệp trường Nakseong diễn ra sau 3 năm nữa, ngày Ma Vương hồi sinh - Thứ Năm, ngày 25 tháng 2.
Và lễ tốt nghiệp trường Nakseong diễn ra 20 năm trước, ngày chuyện ma lần này ra đời - Thứ Năm, ngày 25 tháng 2.
Tuyệt đối không thể là ngẫu nhiên.
"……Đồng phục cũng khác bây giờ nhỉ……"Seon-ah lẩm bẩm khi nhìn những bức ảnh đã phai màu trên trang web mà Kyeong-won cho xem.
Khác với bộ đồng phục tinh tế hiện tại, tràn ngập những bộ đồng phục cũ kỹ có phần quê mùa.
"Chắc chắn rồi, dù sao cũng là 20 năm trước mà."
"Ừ."
Bộ đồng phục màu xanh đen mạ bạc, giản dị và quê mùa.
Đó là bộ đồng phục tôi đã thấy rất nhiều lần.
'…Trong giấc mơ.'
Tôi đã thấy nó rất nhiều lần.
Thành phố biến thành đống đổ nát.
Ma Vương sừng sững đứng đó.
Và cửa sổ trạng thái trước mắt.
[Ma Vương đề xuất đình chiến.] [Bạn có chấp nhận không?] Người đàn ông tóc đầu đinh trước mặt đã ngăn tôi lại khi đó.
Tất nhiên là bộ đồ đã bị xé rách tả tơi, nhưng người đó chắc chắn đang mặc bộ đồng phục rất giống với bộ này.
"Lớp trưởng, chúng ta điều tra thêm một chút—"
"Không. Đến đây thôi."
Tôi giơ tay ngăn Kyeong-won, người đang định tìm kiếm thêm điều gì đó.
"Thôi đi. Hôm nay đến đây thôi. Phần còn lại để đến tiết sinh hoạt câu lạc bộ thứ Sáu rồi tiếp tục."
"…Cái gì? Nhưng mà lớp trưởng—"
"Muốn đào sâu vào cái này sẽ mất rất nhiều thời gian. Hơn nữa chúng ta đang phải đối mặt với chuyện ma cần phải tiêu diệt ngay lập tức."
Tôi lắc đầu với Kyeong-won, người dường như đang xốt xắng muốn đào sâu nghiên cứu ngay lập tức.
Về vấn đề này, sau khi xử lý xong chuyện ma của hôm nay và cuộc thi của ngày mai, chúng tôi vẫn còn rất nhiều thời gian để đào sâu tìm hiểu.
Bây giờ mà suy nghĩ về chuyện này thì thực sự sẽ không có hồi kết.
Dù sao thì thời gian cũng đang lao nhanh về phía buổi tối.
Theo ký ức của tôi, chẳng mấy chúc nữa những người ở goshiwon này sẽ cùng nhau ra ngoài ăn tối và uống rượu.
Nếu như vậy, mọi chuyện lại bị trễ nãi và thời gian sẽ bị dồn nén.
Và tôi thì không có ý định trì hoãn thêm bất cứ điều gì nữa.
Trì hoãn việc cần làm là một sự đau khổ.
Và người đau khổ nhất chính là những kẻ trì hoãn công việc đó.
Chúng tôi bây giờ đã có việc xác định phải làm, đó là ngăn chặn cái hẹn uống rượu ngay trước mắt này.
"Cực khổ rồi. Mọi người về vị trí đi."
Tôi bảo Kyeong-won, người vẫn còn tiếc nuối, trở về chỗ.
Sau đó tôi chiếm lại vị trí máy tính và đứng trước mặt cả nhóm.
"Tiết sinh hoạt câu lạc bộ thứ Sáu tuần này, Kyeong-won hãy tổng hợp kỹ phần này rồi thuyết trình nhé. Làm như vậy cũng không muộn đâu."
"…Được rồi."
"Tớ hiểu rồi……"
Các thành viên miễn cưỡng gật đầu.
Tôi dứt khoát ngắt lời.
Mấy đứa này vì chưa từng trải qua nên mới không biết.
Sự nguy hiểm của chuyện ma lần này, nơi mà chỉ cần sơ suất một chút là sự cố sẽ rơi thẳng xuống vực thẫm.
Tôi gia tăng tốc độ đẩy nhanh công việc để không cho chuyện ma có cơ hội xâm nhập vào tâm trí chúng tôi.
"Trước mắt là chuyện ma đang đối mặt. Chỉ khi sống sót từ nó, chúng ta mới có thể đào sâu tìm hiểu bí mật của dũng sĩ. Đúng không? Mọi người hiểu rồi chứ?"
"Ưuuu……"Jin-hee làm vẻ mặt giận dỗi.
Tôi bật cười.
Tôi cảm thấy biết ơn Jin-hee vì mọi thứ.
"Được rồi, vậy thì câu chuyện đã hơi đi chệch hướng một chút, nhưng tớ sẽ giải thích nốt về chuyện ma goshiwon."
Tôi lại cầm lấy laptop và bật file thuyết trình PPT lên.
Các thành viên giờ đây tỏ ra tiếc nuối như thể đã mất đi sự hứng thú.
Tôi nở nụ cười giống như giáo viên đang định quay lại bài giảng sau khi kể xong câu chuyện tình đầu, rồi tiếp tục giải thích nốt phần còn lại.
"Không thích cũng phải nghe. Vì đây là thứ đã khiến chúng ta phải chịu khổ suốt đêm qua đấy. Nào, tin tức."
["Không tiền, đau ốm, học không vào" - Khu goshiwon bốc cháy bốc khói vì sự thôi thúc tự sát] [(Xã luận) Liên tiếp sĩ tử công chức tự sát, trách nhiệm xã hội rất lớn] ["Mẹ ơi con xin lỗi" …Những cái chết nối tiếp nhau của các sĩ tử công chức không thể chịu đựng nổi]
"……"
Đó là những tin tức u tối và buồn thảm.
Các thành viên nhìn vào màn hình tặc lưỡi "chẹp", rồi lấy lại tư thế.
"Tớ sẽ vừa đọc vừa giải thích nên hãy lắng nghe. Mọi người có nhớ biểu đồ tỷ lệ sĩ tử ôn thi lâu năm tớ cho xem lúc đầu không?"
"Có ạ~"
"Giống như thế, những người học một lần rồi thi đỗ ngay gần như không tồn tại ở Noryangjin. Tỷ lệ trung bình toàn quốc được công bố trên tin tức là 2. 6 lần. Nếu nghĩ đến việc những người thử sức từ 3 lần trở lên bắt đầu được gọi là sĩ tử ôn thi lâu năm, thì khoảng cách giữa trung bình và sĩ tử ôn thi lâu năm là quá gần. Đây không thể coi là một tỷ lệ bình thường được."
"……"
"Có nhiều nguyên nhân dẫn đến điều này, nhưng trước hết vì số lượng người đỗ có hạn nên tỷ lệ cạnh tranh cứ thế tăng lên. Tỷ lệ đỗ kỳ thi công chức tính đến năm 2020 là 2. 4%. Nói cách khác, hơn 97% số người tham gia kỳ thi này đều bị trượt vỏ chuối."
Đó là một con số khủng khếp.
Trừ khi bỏ cuộc từ sớm, nếu không thì cấu trúc này bắt buộc người ta phải trở thành sĩ tử ôn thi lâu năm.
"Vậy tại sao người ta lại kéo nhau đi thi công chức nhiều đến thế? Dù có nhiều nguyên nhân về mặt xã hội, nhưng vì không liên quan đến việc giải quyết chuyện ma nên tớ sẽ bỏ qua. Điều quan trọng là kết quả của việc tỷ lệ sĩ tử ôn thi lâu năm tăng lên một cách áp đảo như vậy, đó là ở Noryangjin này bắt đầu xuất hiện đủ loại hiện tượng kỳ quái."
Những thanh niên tuổi 20 đang phung phí tuổi trẻ để chuẩn bị cho kỳ thi.
Thế nhưng, do cấu trúc dị dạng khiến 97% bắt buộc phải trượt, họ tự nhiên đều trở thành những sĩ tử ôn thi lâu năm, và bên trong đó, đủ loại hiện tượng kỳ quái bắt đầu hoành hành.
Những người đến đây để học hành lại vui vẻ làm tình với nhau, lang thang như trong vương quốc động vật, hay phát điên vì cờ bạc đến mức nướng sạch tiền học phí, rồi lại mê mẩn game gú đến mức sống luôn ở quán net.
'Bên trong thì nạn trộm cắp hoành hành, còn những kẻ trở thành phế nhân không chịu bước chân ra ngoài thì nhiều vô số kể.'
Và nơi mà tất cả những hành vi ăn chơi trác táng đó đều có thể thực hiện được bên trong một tòa nhà chính là nơi này.
[Tòa tháp tuyệt vọng Noryangjin] Ai đó đã từng nói, nếu muốn kinh doanh dịch vụ giải trí thì hãy đến khu goshiwon, còn nếu muốn kinh doanh trò chơi điện tử thì hãy đến khu học thêm.
Cứ như vậy, những hiện tượng kỳ quái đan xen vào nhau ở Noryangjin này, dưới sức mạnh của Ma Vương 20 năm trước, đã được tập hợp lại thành một câu chuyện ma và tái sinh lần nữa.
Và chuyện ma đó giống như một cái bẫy, kéo những người trẻ tuổi vào và trói buộc chân họ ở nơi đây.
"Đó chính là chuyện ma mà chúng ta đang vướng vào. Tên gọi của nó, chính là bản chất của 'Chuyện ma Sĩ tử ôn thi lâu năm (高試浪人)'."
Nói cách khác là chuyện ma về những kẻ ôn thi lâu năm.
Ở Noryangjin này có một chuyện ma được truyền tai nhau.
Đó là chuyện ma về việc những kẻ đến đây học hành lại ăn chơi trác táng còn vui vẻ hơn cả người đã đi làm.
Có tin đồn nhảm rằng bên trong đó nhung nhúc những con quái vật đã thi trượt 6 lần, 7 lần, 8 lần mà vẫn không tỉnh ngộ, tiếp tục bám trụ sống ở goshiwon.
"Đêm nay, tớ sẽ phá hủy nó."
Tôi siết chặt nắm đấm.
"Mấy đứa sĩ tử công chức không lo tỉnh ngộ, chỉ chực ăn uống nhậu nhẹt rồi đi làm tình. Đêm nay tớ sẽ đập tan xác bọn chúng."
Đầu tiên phải bắt đầu từ việc ngăn chặn cái hẹn uống rượu của bọn chúng.
Đêm nay mà bước ra ngoài thì phải đến rạng sáng mới về, lúc đó công việc lại bị trễ nãi.
Muốn hốt trọn ổ bọn chúng thì trước tiên phải giữ chân chúng ở bên trong này đã, vì vậy trước hết phải ngăn chặn việc đó.
"Nghe cho kỹ đây. Chúng ta sẽ làm thế này……"
Cốc cốc.
"……"
Si-yeong, người vừa mới định bắt đầu học, cau mày trước tiếng gõ cửa phát ra từ bức tường.
'…Ăn hại thật, vừa mới tập trung được một chút. Cái gì vậy không biết.'
Gong Si-yeong, một sĩ tử công chức lâu năm đã chuẩn bị cho kỳ thi công chức cấp 9 được 5 năm.
Cô đặt chiếc kính độ cao xuống và liếc mắt nhìn chòng chọc về phía bức tường.
Dù sao thì buổi trưa hôm nay, cô đã thử tán tỉnh một cậu trai trông khá ổn ở quán bowling nhưng lại nghe bảo cậu ta đã có bạn gái, khiến tâm trạng cô khó chịu suốt cả ngày.
Thế nên suốt buổi trưa cô chơi bowling một mình, đến chiều lại đi quán cafe, rồi đến tối thì tha hồ xem Netflix.
Một chút nữa cô đã có hẹn đi uống rượu đêm với nhóm học nhóm ở goshiwon, nhưng cảm thấy như thế thì có vẻ quá bỏ bê việc học, nên cô mới thu xếp thời gian giở cuốn sách cơ bản ra.
Vì vậy, cô không thể không cảm thấy khó chịu với kẻ đã quấy rầy thời gian quý báu này của mình.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Si-yeong nhăn mặt dữ dội.
'Đó là phòng của ai nhỉ.'
Tiếng gõ cửa vang lên không phải từ phòng bên cạnh, mà là phòng phía sau.
Tức là phòng đang chung tường ở phía bên kia hành lang.
'Phòng đó là phòng số mấy nhỉ.'
Suy nghĩ một lúc, Si-yeong nhận ra đó là phòng số 8.
'Khoan đã. Nếu là phòng số 8 thì…………….'
Nét mặt cô lập tức thay đổi.
Phòng số 8 là nơi ở của cậu trai mà cô đã bỏ lỡ trước quán bowling hồi trưa.
Đó là phòng mà cậu trai đó đang ở.
'…Cái gì đây. Định dùng cách này để thả thính mình sao?'Si-yeong, một kẻ lẳng lơ, ngay lập tức giãn cơ mặt ra.
Cô mỉm cười nham hiểm rồi nhìn về phía bức tường đối diện.
Quả nhiên không sai, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.
Cốc cốc.
'Không thể giỡn nổi, thật là.'
Cậu trai phòng số 8 đó, ngẫm nghĩ lại thì hóa ra rốt cuộc cậu ta cũng cảm thấy tiếc nuối sao? Si-yeong lập tức cười hô hô, nheo mắt lại.
'Đúng rồi, mấy kẻ mò gẫm chui vào đây đều như nhau cả thôi.'
Đôi mắt cô sáng lên vẻ lúng liếng.
'Gặp mặt rồi mình sẽ hành cho một trận.'
Vừa chọc ngoáy chỗ này chỗ kia.
Vừa khiến cho cậu ta không còn tỉnh táo được nữa.
Phải khiến cho cậu ta uốn ẹo người vì thèm khát đòi chọc thêm nữa mới được.
'Hồi trưa từ chối mình làm mình thấy nhục nhã mà.'Si-yeong, người đang tưởng tượng ra những suy nghĩ dâm dục trong phòng, bước rời khỏi ghế và leo lên giường.
Sau đó cô dùng ngón tay vuốt ve bức tường một cách gợi cảm, rồi gõ đáp lại.
Cốc cốc~ ♡ Ngay lập tức, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Cốc cốc.
'Hô hô, thật là.'
Cốc cốc~ ♡ Cốc cốc.
Cốc cốc~ ♡ Cốc cốc.
Dù đã kinh qua mọi lối sống đồi truỵ ở goshiwon này, nhưng sự tương tác đối mặt nhau qua một bức tường thế này lại là một chuyến tàu điên rồ đầy màu sắc khác.
'Nếu là đàn ông thì dù có vùng vẫy thế nào cũng tuyệt đối không thể thoát ra được, cái bẫy điên rồ dẫn đến thiên đường. Chị đây sẽ mời em vào cái hố thịt da đó.'
Quấn quít lấy nhau, say đắm đến phát mê.
Khiến cậu ta kiệt sức, đầu óc mần ngơ, quên luôn lý do vì sao mình lại chui vào đây, đến đây để làm gì.
'Để rồi nằm bẹp dí dưới mông chị mà ở lại đây cả đời nhé.'
Hắc hắc, hắc hắc, hắc hắc hắc hắc………………
Nghĩ đến đó, vừa mang theo luồng khí lả lơi định gõ cửa lại thì đúng lúc đó.
Cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc Si-yeong giật giật mình, hoảng hốt lùi lại phía sau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn