Chương 190: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (28)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~35 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Truyện ma Sĩ tử thi lại] Tôi kết nối máy tính của Kyeong-won với máy chiếu, sau đó chiếu bài báo lên màn hình.
"Đọc đi. Báo năm 2017 đấy."
"…Hừm."
Các thành viên trong câu lạc bộ xầm xì đọc báo.
"…Bạo lực vô cớ, thí sinh thi cử lâu năm ở độ tuổi 50 bị bắt vì cố ý sát hại……"
Mới đọc được một chút, Jin-hee đã nhăn mặt.
"50 tuổi rồi mà còn học thi á?"
"Người này chuẩn bị cho kỳ thi tư pháp suốt 20 năm đấy. Nhưng chưa một lần đỗ."
"……"
Mọi người trong câu lạc bộ đều cạn lời.
"Tầm đó thì tìm đường khác mà sống chứ, sao lại……"
"Trực tiếp trong bài báo nói người này bị tâm thần phân liệt. Nhưng chuyện ông ta bị tâm thần phân liệt nên mới học lâu, hay do học lâu quá nên mới mắc bệnh đó thì mối quan hệ Nhân quả không rõ ràng. Điều quan trọng là những trường hợp như thế này không hề ít."
Trong lúc chờ Seon-ah, tôi đã chiếu slide PPT chuẩn bị sẵn. Giống như Ahn Kyeong-won làm hội trưởng từng chuẩn bị PPT cho cuộc thi, tôi với tư cách hội trưởng Câu lạc bộ Truyện ma cũng chuẩn bị PPT về chuyện ma.
"Nhìn vào biểu đồ đi. Đây là tỷ lệ thí sinh thi lại kỳ thi công chức hiện tại."
<< Tỷ lệ thí sinh thi lại kỳ thi công chức >> Thi lần đầu: 29% Thi lần hai: 26% Thi từ lần ba trở lên: 45%
"Dù là số liệu năm 2017 nhưng giờ vẫn tương tự. Nếu tính từ năm thứ 3 trở đi là sĩ tử thi lại lâu năm, thì kết luận giật mình là gần một nửa tổng số thí sinh là những người đã gắn bó lâu năm."
"……"
"Ở quán trọ này cũng thế. Ở lại lâu thì sẽ bị đồng hóa, mà ngay từ đầu những người ở lại toàn là sĩ tử thi lại lâu năm, nên đương nhiên tất cả đều bị cuốn vào nhau."
Lý do truyện ma lần này tồn tại suốt 20 năm mà không bị xã hội phát hiện chính là nhờ sự kết hợp hoàn hảo với thực tế nghiệt ngã này.
"Chúng ta đến được đây cũng là nhờ may mắn. Đúng lúc chủ quán trọ liên lạc cho cảnh sát Park Kang-woon nên mới có duyên. Nào, xem tin tức tiếp theo nhé."
Tôi nhấp chuột hiển thị tin tức tiếp theo.
[Tên trộm phòng đọc sách khu vực Sillim-dong, bắt được mới biết là sĩ tử trượt 8 lần]
"…Khu Sillim-dong chẳng phải là nơi chúng ta đang ở sao, Joon……"
Trước lời thì thầm của Seon-ah, tôi gật đầu.
"Ở Noryangjin thì nhiều người thi công chức, còn Sillim-dong thì nhiều người thi cao cấp. Trường hợp này là người chuẩn bị thi hành chính. Đọc thử đi."
[Tháng 5 năm 2017, nghi phạm họ Nam lượn quanh các phòng đọc sách khu vực Sillim-dong, số lần bị phát hiện tổng cộng 20 vụ, hiện đang bị điều tra vì cáo buộc trộm 60 cuốn sách luyện thi và điện thoại di động.]
"Lợi dụng việc sách luyện thi rất nặng nên các sĩ tử thường để lại trên bàn thay vì mang đi mang lại từng cuốn một……?"
Kyeong-won đọc dở chừng rồi đẩy gọng kính lên.
"…Đúng là biết dùng cái đầu đấy."
"Ra vậy, trượt 8 lần rồi không có tiền nên phải đi trộm đồ để chuẩn bị thi tiếp. Thực tế lại có chuyện như thế sao?"
Deok-hoon lắc đầu ngao quán.
"Thà cứ sống bình thường đi, làm thế để làm gì không biết……"
"Thì đó. Thời gian đấy mà đến cửa hàng của chúng ta làm ca đêm thì 8 năm gom được hơn 100 triệu won mua được cái nhà rồi."
Jin-hee vừa nhai kẹo cao su nhóp nhép vừa đáp.
Tôi gật đầu với cả hai rồi đưa ra kết luận về tin tức này.
"Không chỉ có thế đâu. Quán trọ là nơi tập trung những người tự xưng là chuẩn bị thi công chức, nhưng tệ nạn trộm cắp lại hoành hành đến mức khó hiểu so với một nơi tập hợp những người như thế. Liệu có phải ngẫu nhiên không?"
Tôi chuyển sang các tin tức khác.
[Thanh niên 20 tuổi ở Noryangjin rải thuốc tiêu chảy để bắt trộm tủ lạnh dùng chung ở quán trọ, tố cáo lẫn nhau] [Lý do những người chuẩn bị thi cảnh sát lại ăn trộm đồ ăn của nhau] [Cầm hung khí náo loạn tại quán trọ: "Đừng có trộm thức ăn thức uống của tôi!"]
"Ở quán trọ, nạn trộm đồ tủ lạnh dùng chung quá hoành hành nên xuất hiện đủ trò phòng chống kỳ lạ như gài bẫy bằng đồ ăn giả pha thuốc tiêu chảy hay khóa hộp sữa lại. Đâu thể xem đây là hành động của những người sắp làm công chức, cảnh sát được."
"……"
"Mọi người nghĩ là ngẫu nhiên sao? Hay chỉ vì tính nết ai cũng tồi tệ?"
Sau khi đặt câu hỏi, tôi tự lắc đầu.
"Không. Có lẽ một phần là do bị truyện ma mê hoặc."
Trong số chúng ta không ai xuất hiện tật ăn trộm, nhưng cô bạn Soo-bin học lại mà tôi đuổi theo ở dòng thời gian trước, cô ta không chỉ lục tung phòng của Ha-yoon mà còn thản nhiên ăn trộm đồ trong tủ lạnh ngay trước mặt tôi khi tôi đang nấu mì.
"Mọi người có nhận ra điểm chung giữa những tin tức tôi vừa chiếu và quán trọ tầng trên không? Tỷ lệ sĩ tử thi lại cao đến mức kỳ lạ. Và những hành vi không thể hiểu nổi."
"……"
"Tất cả đều là 'kết quả của việc vướng vào chuyện ma'. Dĩ nhiên ví dụ trên tin tức là trộm cắp, nhưng hiện tượng bộc phát thì mỗi người một khác. Như trường hợp của tôi từng nhận được lời mời tham gia nhóm 'Sextudy' (học nhóm biến chất) lớn nhất Noryangjin. Việc sự quan tâm đến đối phương gia tăng đột biến trong thời gian ở đây, chắc mọi người cũng cảm nhận được rồi."
Dù sao chúng ta cũng là một nhóm học tập tụ họp lại để chuẩn bị cho cuộc thi.
Những kẻ cầm đầu nhóm 'Sextudy' ở Noryangjin chỉ biết đuổi theo dục vọng cá nhân đi ngược lại mục đích ban đầu của nhóm.
Hành động đó giống hệt như Kyeong-won lúc giở trò làm quyền trưởng nhóm.
"Hiểu rồi chứ? Là vậy đấy. Hiện tượng bộc phát mỗi người một khác, nhưng tất cả đều có điểm chung là cạm bẫy tâm lý mà các sĩ tử ở Noryangjin trải qua. Tuy ngoài đời đồn thổi như truyện ma, nhưng ở đây đều là những hiện tượng có thật. Hiểu được điều đó thì sẽ giải thích được lý do vì sao dù cùng vướng vào truyện ma, nhưng lúc nào người quản lý cũng bị phát hiện thành cái xác."
Tôi chuyển màn hình sang tin tức tiếp theo.
["Tiếng dọn dẹp ồn ào", người đàn ông 30 tuổi sát hại quản lý quán trọ bị khởi tố bắt giam] [Sát hại người quản lý quán trọ, nam thanh niên 20 tuổi nhận án 25 năm tù "Không chấp nhận tình trạng suy giảm năng lực hành vi"] [Bị coi thường… Người đàn ông 30 tuổi phóng hỏa quán trọ nhận án tù]
"…Nhiều thật đấy."
Các thành viên lộ rõ vẻ ngơ ngác.
Ha-yoon cũng nheo mắt trước hàng loạt tin tức.
"Những sĩ tử thi lại lâu năm thậm chí không đến trung tâm học, cắt đứt hoàn toàn quan hệ xã hội và chỉ rúc trong quán trọ. Người duy nhất họ giáp mặt chính là quản lý quán trọ. Vậy thì, vì là người duy nhất gặp mặt nên họ sẽ thấy mừng rỡ sao? Không. Tin tức đang nói điều ngược lại."
Tôi che màn hình lại.
"Trốn trong phòng thời gian dài khiến sự bồn chồn, bực bội, trầm cảm lên đến đỉnh điểm, họ lại chĩa mọi hoang tưởng bị hại vào người duy nhất mà mình nhìn thấy. Vụ án nổi tiếng liên quan đến việc này là tin tức một sĩ tử bị hoang tưởng rằng quản lý quán trọ thả sâu bọ vào phòng mình nên đã phóng hỏa tòa nhà."
"À à, cái đó hả."
Hồn ma internet Deok-hoon gật gù.
"Chẳng phải vụ án từng báo trước hành vi phạm tội trên một cộng đồng mạng nổi tiếng sao nấc. Bổn tọa nhớ mà."
"Đúng vậy. Thế nên trong câu chuyện ma lần này, bên luôn bị chết chính là người quản lý."
Tôi gõ gõ vào màn hình.
"Cùng dính vào chuyện ma, cùng ở hoàn cảnh học hành như nhau, nhưng chỉ vì ở vị trí quản lý mà theo cấu trúc câu chuyện, họ buộc phải ở thế bị tấn công."
Về phía chúng ta thì thật may mắn. Nhờ có xác chết xuất hiện mà cảnh sát mới nhận được liên lạc, và chúng ta mới có thể đến quán trọ này.
"……Nhưng mà trưởng nhóm."
Đột nhiên Kyeong-won giơ tay như có điều gì thắc mắc.
"Việc họ tự giết nhau như thế có ý nghĩa gì đối với phía truyện ma không? Theo tớ thấy thì chẳng có ý nghĩa gì cả…………"
Vẻ mặt cậu ấy trầm ngâm suy nghĩ.
"Rốt cuộc thì vì quản lý chết nên cảnh sát mới nhận được liên lạc, và chúng ta mới tới đây để trừ tà mà. Vậy thì đối với phe truyện ma đã cất công tẩy não các sĩ tử, chẳng phải thế lại là chịu thiệt sao…………? Phe mình cố công tẩy não lại tự tàn sát lẫn nhau, rồi còn để lại bằng chứng thu hút sự chú ý của thế gian nữa…………"
"Cậu nói đúng đấy, Ahn Kyeong-won. Tớ cũng đang suy nghĩ về điểm đó."
Tôi gật đầu.
"Việc người trong quán trọ giết quản lý. Đó chỉ là vì cấu trúc câu chuyện của lần này tái hiện lại nguyên vẹn tin đồn xấu về các sĩ tử thi lại, chứ chẳng có ý nghĩa gì hơn thế. Đúng như cậu nghĩ, đứng ở góc độ truyện ma thì đó là một tổn thất."
"Tổn thất thật sao?"
"Đúng vậy."
Tôi chỉ vào tiêu đề câu chuyện ma lần này do chính mình đặt ra.
[Truyện ma Sĩ tử thi lại (Gosi Nangin)]
"Bản chất của chuyện ma lần này là sự tích tụ của tất cả những tin đồn xấu trong xã hội mà các sĩ tử thể hiện. Những người ở lại rồi bị đồng hóa chỉ hành động theo những gì họ có thể làm theo cấu trúc câu chuyện, chứ việc giết quản lý không có ý nghĩa nào sâu xa hơn. Có thể nói đây chính là sơ hở của chuyện ma lần này. Tớ định sẽ xoáy sâu vào điểm đó."
"……"
"Mọi người hiểu chưa?"
Các thành viên gật đầu chậm rãi.
Thấy Seon-ah và Jin-hee có vẻ vẫn ngơ ngác, tôi chỉ định Kyeong-won tóm tắt lại.
"Kyeong-won, cậu tóm tắt lại trong ba dòng xem nào."
"…Nghĩa là."
Cậu ta đẩy gọng kính, nhăn mặt nói.
"Truyện ma lần này một khi dính vào sẽ xóa bỏ bản ngã của nạn nhân và biến họ thành sĩ tử. Tất nhiên sĩ tử này không phải sĩ tử bình thường, mà là dạng tập hợp những gì tồi tệ nhất từ mọi lời đồn ở Noryangjin… Và những người bị biến thành như thế sẽ biến mất khỏi xã hội, khỏi thế gian, trở nên không thể nhìn thấy được nữa……"
"…Bởi vì họ là những con người vô hình về mặt xã hội."
Tôi bổ sung một câu làm Kyeong-won lại nhăn mặt.
"…Nhưng tớ vẫn không hiểu. Cảm giác như Ma Vương hoàn toàn không kiểm soát chuyện này vậy."
"Đúng là vậy."
Trước nhận xét sắc bén của Kyeong-won, tôi gật đầu.
Quả nhiên là một đứa năng nổ.
Tự dưng tôi cảm thấy thật may mắn vì chúng tôi có thể tái hợp.
"Lạ thật đấy, trưởng nhóm. Như vụ mô hình cơ thể người hay chuyện ma tận thế ngay trước đó, nó liên kết cả điểm lưu file để tấn công kỹ lưỡng nhằm kết liễu trưởng nhóm mà. So với khi đó thì lần này trông rất khác. Cảm giác như thiếu đi lý trí……"
Trán cậu ấy nhăn lại.
"Dù tin đồn xã hội có lan truyền như thế nào, có nhất thiết chuyện ma phải làm theo 100% không……? Chỉ cần không giết người là được mà. Đâu để bị phát hiện. Ma Vương đâu phải không có năng lực làm việc đó."
Trước ý kiến mang tính tìm tòi của Kyeong-won, tôi cũng gật đầu.
Deok-hoon bên cạnh cũng khoanh tay nói "Sodesune" (Đúng vậy nhỉ).
"Chí lý, quả đúng là vậy. Nếu bổn tọa là Ma Vương can thiệp vào, bổn tọa sẽ hạ lệnh cấm giết người. Tự dưng lại để lại bằng chứng làm gì."
"Là cố tình dụ chúng ta tới—"
"Không phải đâu."
Tôi cắt lời và làm rõ điểm này cho Kyeong-won.
"Những vụ giết quản lý. Không phải cố tình để lại dấu vết để dụ chúng ta đâu. Nếu đúng thế thì ngay khi tôi - mục tiêu của nó - bị cuốn vào, nó phải ngừng việc để lại dấu vết ngay lập tức."
Nhưng chuyện ma lần này, ngay cả khi tôi đã bị cuốn vào và trở thành đồng bọn, nó vẫn không ngừng hành hạ người quản lý và để lại dấu vết.
Thậm chí việc dùng dao chém quản lý đuổi đi cũng là do chính tay tôi thử làm một lần.
"Những gì Kyeong-won nói đều đúng. Nếu tớ là Ma Vương tớ cũng sẽ làm vậy. Tớ sẽ ra lệnh bằng mọi giá không được hại quản lý để tránh thu hút sự chú ý của dư luận. Theo những gì trải qua từ trước đến nay, mức độ kiểm soát nhỏ nhặt đó hoàn toàn nằm trong khả năng của hắn."
Rốt cuộc, nhờ sự rộng lượng của truyện ma khi cho phép chơi game ở quán nét, tôi mới để lại được manh mối cho chú cảnh sát và Jin-hee đang tìm kiếm ở bên ngoài.
Và tại sao Ma Vương lại chỉ đứng nhìn tất cả những điều đó?
Tại sao lại không can thiệp?
Điều này có nghĩa là gì?
Chuyện này giống như……
"…Chuyện ma lần này, có vẻ tồn tại độc lập với Ma Vương. Hoàn toàn không cảm nhận được ảnh hưởng của hắn."
"Quả nhiên là trưởng nhóm. Tớ cũng vừa đi đến kết luận đó."
Kyeong-won đẩy gọng kính gật đầu.
"Giống như giả thuyết chúng ta đặt ra trước đây, có vẻ do ép gửi chuyện ma cấp S nên hiện tại hắn không thể làm gì được. Chuyện ma lần này không phải do Ma Vương gửi đến."
Nghe vậy, Seon-ah hỏi với vẻ mặt hơi sợ hãi:
"Th-Thế thì Joon."
Cô ấy ngập ngừng.
"L-Là Giáo phái Hư Không sao……………? Là do tụi nó gửi đến hả……………?"
"…Không. Tớ nghĩ là không phải."
"Vậy là Cỏ Bốn Lá sao nấc?"
"……"
Các thành viên tranh nhau hỏi.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi đành lắc đầu.
"Không. Không phải."
"……"
"Không phải Giáo phái Hư Không, cũng không phải Cỏ Bốn Lá. Cả hai đều không có điểm liên quan."
"……Không phải sao?"
"Ừ."
Tôi hồi tưởng lại ký ức rồi trả lời:
"……Tớ không nói chi tiết, nhưng tớ đã bị cuốn vào trong đó khá lâu. Khá… là lâu đấy."
"……"
"Nhưng."
Lục lại ký ức, tôi nhanh chóng khẳng định và lắc đầu:
"Nhưng cả Giáo phái Hư Không lẫn Cỏ Bốn Lá, tớ hoàn toàn không cảm nhận được sự can thiệp của bất kỳ tổ chức nào. Cái này chỉ mang cảm giác vốn đã có từ trước."
"……Thì vốn dĩ nó đã ở đó rồi mà trưởng nhóm. Vốn đã có từ tận 20 năm trước rồi còn gì."
Kyeong-won đáp với vẻ mặt khó xử.
Jin-hee cũng mang vẻ mặt mơ hồ tương tự.
"…Thế là sao? Nếu cả hai đều không phải, thì là ai lôi nó ra?"
Nếu vậy thì……
Còn lại cái gì chứ?
"……"
Tôi nhìn Ha-yoon đang thản nhiên.
Chốc lát khi ánh mắt giao nhau, bờ môi cô ấy khẽ mở không phát ra tiếng.
["Thế thì lại còn lại Ma Vương thôi, Joon."] Tôi nhắm mắt gật đầu với Ha-yoon - người đang nhìn tôi bằng gương mặt bình thản. Ngay khoảnh khắc đó.
"Đ-Đúng rồi. Là cái đó đấy, trưởng nhóm!"
Trong lúc đang sắp xếp lại suy nghĩ, đột nhiên Kyeong-won bật dậy phản ứng chậm:
"N-Nếu hắn đã rải sẵn chuyện ma từ hai mươi năm trước thì sao……………? Rải sẵn khắp nơi trên toàn quốc……"
"……"
"Để sau này đem ra sử dụng chẳng hạn……"
Đang nói thì cậu ta lại ỉu chiu ngồi xuống ghế.
"…Nhưng chắc không phải đâu nhỉ? Ma Vương nếu không có Anh hùng thì đâu có gửi chuyện ma… Với cả như đã nói, hắn không kiểm soát nó mà………………"
"Đúng vậy."
"……"
Tôi gật đầu đồng ý.
Điều đó không chỉ ở kiếp trước mà tôi đã cảm nhận được rất nhiều lần rồi.
'Ma Vương sẽ không gửi chuyện ma nếu không có Anh hùng.'
Lần tôi nhận ra điều đó chắc chắn nhất chính là khi còn chưa vượt qua được màn hướng dẫn (tutorial) ở kiếp trước.
Lúc đó Ma Vương chẳng buồn bắt giết tôi.
Hắn cứ mặc kệ.
'…Huống chi là khi không có tôi.'
Ngay cả khi tôi có ở đó hắn còn từ bỏ mà sống thản nhiên, mắc gì khi không có tôi lại đi tạo ra chuyện ma rồi lãng phí sức lực?
Đã vậy còn là một câu chuyện ma trải qua thời gian quá lâu nên không chịu sự kiểm soát của bản thân, lại còn để lại dấu vết ra ngoài thế giới.
"……"
Tôi suy nghĩ một lúc rồi gọi tên Seon-ah.
"Yoon Seon-ah."
"H-Hả………………?"
"Cậu nghĩ sao?"
"……"
"Tại sao chuyện ma này lại tồn tại từ 20 năm trước?"
Seon-ah rụt vai lại.
Vẻ mặt cô ấy sợ hãi như muốn hỏi sao lại đi hỏi mình câu đó.
"Ma Vương không làm gì nếu không có Anh hùng, vậy tại sao chuyện ma này lại tồn tại?"
"Lúc đó… có khi cũng có đấy chứ……"
"Thật sao?"
"……"
"……"
Seon-ah lén nhìn nét mặt tôi.
Tôi thản nhiên gật đầu rồi ngẩn ngơ một lúc, đột nhiên giật mình hỏi lại:
"…Cậu nói gì cơ? Vừa nói cái gì?"
"……"
Seon-ah ấp úng thu người lại.
"Xin lỗi, Joon… Thật ra tớ cũng không biết nữa……………."
"……"
Trong phòng chìm vào im lặng một lúc.
Có vẻ Seon-ah chỉ buột miệng nói đại thôi.
Vì quá ngốc nên chỉ nói đại một câu.
Thế nhưng không khí trong câu lạc bộ lại thay đổi.
"……"
"……"
"……"
"……"
Seon-ah rụt vai lén nhìn quanh.
Tôi nhắm chặt hai mắt lại.
Và lặng lẽ gặm nhấm câu trả lời đó.
'…Seon-ah à, yêu cậu quá đi.'
Đôi khi đáp án đúng lại đến từ người mà ta không ngờ tới nhất.
Người năng nổ sẽ đặt ra mọi điều kiện và tiền đề rồi mới suy ra đáp án.
Thế nhưng, câu trả lời do một người kém cỏi thốt ra — bỏ qua mọi điều kiện tiền đề, chẳng cần thông qua não bộ — đôi khi lại mang đến đáp án chính xác.
"Seon-ah à."
"Ư, ừm……?"
Seon-ah lại rụt vai, giật mình lén nhìn nét mặt tôi.
Tôi lặng lẽ gật đầu.
"Cảm ơn cậu."
"Thế sao……"
Seon-ah gật đầu đáp lại rồi rút rùng rình nhìn quanh.
Các thành viên khác dường như cũng nhận ra điều gì đó sâu sắc, gương mặt ai nấy đều như khựng lại.
'…Lẽ nào là vậy?'
Tôi chắp hai tay lại, chìm vào suy nghĩ.
Ma Vương không mới xuất hiện vào sáng ngày hôm qua.
Ít nhất là từ trước khi ngôi trường này tồn tại.
Không, chắc chắn hắn đã bị chôn vùi từ khoảng thời gian xa xôi hơn thế rất nhiều.
Thế thì Anh hùng thì sao?
Anh hùng liệu cũng chỉ có một mình Lee Joon xuất hiện vào sáng ngày hôm qua?
'…Hay là.'
Hay cuộc chiến giữa Anh hùng và Ma Vương.
Đó là cục diện đã liên tục lặp đi lặp lại qua từng thời đại?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn