Chương 165: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~36 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Thế là trong lúc chúng tôi tụ tập đứng đợi trước phòng Hiệu trưởng một lúc, thì từ phía cuối hành lang xa xa, tôi thấy thầy Hiệu trưởng vừa kết thúc cuộc trò chuyện với một giáo viên khác và đang bước về phía này.
"Đến rồi, đến rồi!"
Tôi huých nhẹ vào người Seon-ah rồi chỉ tay về phía thầy Hiệu trưởng.
"Seon-ah ơi, khóc đi!"
"... Ơ, ừm!?"
"Nhanh lên!"
Thấy tôi thúc giục, Seon-ah tỏ vẻ lúng túng, nhưng ngay lập tức Ha-yoon đã vươn tay ra véo nhẹ vào phần thịt dưới mắt Seon-ah thay cho cậu ấy.
"A, đau quá!!"
Có vẻ bị đau thật nên Seon-ah rớt một giọt nước mắt.
"Hức... hức... …."
Ngay sau đó, thầy Hiệu trưởng mỉm cười tiến lại gần khi thấy đám học sinh mới tụ tập ở hành lang, nhưng rồi thầy lại giật thót mình khi phát hiện ra Seon-ah đang khóc.
"A~ học sinh khối 1… Hả?"
"Hức……………."
"Không, sao lại khóc thế này?"
Thầy Hiệu trưởng Shin Moon-hyupt ngoài 60 tuổi, người sắp sửa về hưu, bước lại gần với nét mặt ngạc nhiên. Làm cho Seon-ah – đứa trông tội nghiệp nhất – khóc đúng là một lựa chọn cực kỳ hiệu quả.
Hướng về phía thầy Hiệu trưởng đang giương tròn mắt dừng lại trước mặt Seon-ah, chúng tôi tranh nhau lên tiếng phân bua.
"Chuyện là thế này ạ, bọn cháu định tham gia cuộc thi ạ!"
"Bọn cháu đã gặp phải chuyện bất công ạ, chuyện là thế này..."
"Có một chuyện khiến bọn cháu rất ấm ức……………."
"Từ từ, từ từ đã!"
Có vẻ thấy rối quá nên thầy Hiệu trưởng xua xua tay.
"Đầu tiên đừng đứng nữa mà vào phòng Hiệu trưởng đi đã. Tất cả ngồi xuống rồi từ từ nói. Thầy chẳng nghe thấy gì hết."
"Vâng, vâng………………"
"Cháu cảm ơn thầy."
Chúng tôi dắt Seon-ah đang sụt sịt vào phòng Hiệu trưởng.
"... A, ra là có chuyện như vậy."
Phòng Hiệu trưởng. Dù có bàn làm việc sang trọng riêng nhưng thầy Hiệu trưởng vẫn ngồi chung trên chiếc ghế sofa bọc da thoải mái và chăm chú nghe hết câu chuyện của chúng tôi.
"Cô giáo Khoa học nữ khối 3 ở đó... ý mấy đứa là cô Choi Jeong-im đúng không?"
"Vâng, vâng… đúng rồi ạ... Với lại đội tham gia là câu lạc bộ Hóa học……………."
"Câu lạc bộ Hóa học. Là các tiền bối à?"
"Vâng, là các tiền bối khóa trên của bọn cháu………………."
Trong lúc Kyeong-won gật đầu giải thích thêm, tôi tranh thủ đảo mắt nhìn quanh phòng Hiệu trưởng một lượt. Phòng Hiệu trưởng là nơi mà tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, cả thời học sinh của tôi chưa từng đặt chân đến bao giờ, nơi đây như một thư phòng với toàn bộ một mảng tường là kệ sách. Những cuốn sách được xếp trên kệ toàn là những cuốn khó nhằn với tên sách viết bằng chữ Hán, trong đó cũng có nhiều ngăn không để sách mà lại bày ra các bằng khen hay cúp vô địch.
Trên bàn làm việc có một quả địa cầu, giữa tường treo quốc kỳ, bên cửa sổ còn rủ xuống vài chậu lan, đúng chuẩn một khoảng không gian hoàn hảo của một người ở độ tuổi 60.
Ngay sau khi xác nhận lại toàn bộ mọi chi tiết từ Kyeong-won, thầy Hiệu trưởng thở dài một tiếng "Phù".
"Ồ, phải rồi. Được rồi, tạm thời thầy đã hiểu. Để thầy nói chuyện với cô giáo đó một chuyến rồi sẽ gọi các em lại sau. Tạm thời các em cứ về lớp học tiếp đi. Dù sao cũng ra chuông rồi đấy."
Thầy Hiệu trưởng với mái tóc điểm bạc mỉm cười "Nào, mau lên" rồi giục chúng tôi đứng dậy. Lúc nghe chuyện thì xuyên suốt thầy đều gật đầu với nét mặt cực kỳ nghiêm túc, nhưng giờ lại quay trở lại với gương mặt cười khà khà như thường ngày.
"Thế nào, trường học có ổn không? Dù sao trường chúng ta cũng là Trường Trung học Phổ thông Tư thục Tự chủ, nên có nhiều hoạt động xoay quanh học sinh là chính."
"A, vâng vâng……………."
Chúng tôi vừa cúi đầu lễ phép đi qua thầy Hiệu trưởng – người đang mở cửa phòng cho cả nhóm – vừa cất lời đáp lại.
"Đứng ở góc độ học sinh mới thì thấy thế nào, có ổn không?"
"Vâng, bọn cháu cũng cảm nhận được là khác rất nhiều so với trường bình thường ạ………………."
"Khác ở điểm nào."
"Cháu đặc biệt thấy phần hỗ trợ liên quan đến các câu lạc bộ..."
"Đúng không nào?"
Vừa trò chuyện phiếm, thầy Hiệu trưởng vừa bước ra hành lang đi cùng chúng tôi rồi đóng cửa lại. Có vẻ như thầy có ý định tiễn chúng tôi một đoạn.
"Phải rồi, nghe nói tất cả đều chung một câu lạc bộ. Tên là gì nhỉ?"
"Dạ là Câu lạc bộ Truyện ma ạ………………."
"Câu lạc bộ Truyện ma. Nơi đó nghiên cứu về cái gì thế?"
"Chủ yếu là nghiên cứu các truyện ma dân gian để tìm hiểu về lối sống của cha ông ta ngày xưa ạ………………"
"Thế à?"
Thầy Hiệu trưởng bước ra khỏi phòng cùng chúng tôi và trò chuyện rôm rả suốt cả đoạn đường đi về lớp. Chúng tôi không ngờ thầy lại tiễn về tận lớp nên cứ lén trao nhau những ánh mắt ngơ ngác, nhưng ngay khi đến trước cửa lớp, lý do đã trở nên rõ ràng.
Trượt-
"Mấy đứa kia là ai mà giờ này mới vào hả. Chuông reo từ bao giờ rồi."
Ngay khi mở cửa trước, ông thầy dạy Toán trẻ tuổi Oh Jeong-ho đã cất giọng đều đều không chút nhấn nhá vặn hỏi chúng tôi. Đúng lúc cái tên thuộc phe Không Bạch Giáo ấy chuẩn bị phạt bắt đám chúng tôi kéo nhau đi vào phải ra đằng sau đứng, thì từ cửa trước, thầy Hiệu trưởng khà khà mỉm cười rồi thò đầu vào.
"Tôi vừa có chút trao đổi với các em về cuộc thi, mong thầy thông cảm cho nhé."
"A……………! Vâng, vâng! Tôi biết rồi ạ. ……………."
Thấy thầy Hiệu trưởng đột ngột xuất hiện, thầy giáo Toán Oh Jeong-ho giương tròn mắt rồi lập tức trở nên khúm núm lễ phép. Chẳng mấy chốc thầy Hiệu trưởng đóng cửa đi khỏi, và chúng tôi có thể bình an vô sự trở về chỗ ngồi.
"……Có vẻ mấy đứa đang chuẩn bị cuộc thi gì đó nhỉ."
Thầy giáo Toán lại thì thào bằng chất giọng đều đều, nhưng chúng tôi chỉ gật đầu chứ không đáp lại câu nào.
"Rồi, tiếp tục bài đang dở. Trên mặt phẳng tọa độ, cho tam giác ABC có ba đỉnh A, B, C không cùng nằm trên một đường thẳng, khi đường phân giác của góc ACB đi qua gốc tọa độ……………."
Thầy giáo Toán bắt đầu giảng bài trở lại, thế nhưng ánh mắt của các học sinh khác lại âm thầm dồn hết về phía chúng tôi. Một tình huống cực kỳ thú vị khi 6 học sinh kéo nhau đi trễ mà không báo trước, vậy mà chính thầy Hiệu trưởng lại đích thân đứng ra giải thích giùm. Lớp phó Chae-rin liếc nhìn chúng tôi với nét mặt kiểu "Hừm~", còn cô bạn theo đạo từ trong bụng mẹ Ye-seul cũng thỉnh thoảng lén nhìn sang với vẻ mặt bất an rơi vào tầm mắt tôi.
[Ngày 20 tháng 5 năm 2019, Thứ Hai, 16: 30] [Lee Joon - Lần trùng sinh thứ 2] [Điểm Truyện ma: 781] [Nhân quả: 32%] Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến giờ sinh hoạt lớp cuối ngày. Sau khi thầy chủ nhiệm ưỡn cái bụng bự ra nói hết những lời muốn nói rồi bước ra khỏi lớp, Jin-hee vươn vai một cái rồi chửi thề:
"Về nhà thôi, mẹ kiếp~"
"Được về nhà sao còn chửi thề làm gì."
Kyeong-won đứng từ xa trách móc. Đúng lúc đó, ở cửa trước có tiền bối nào đó gọi chúng tôi.
"Câu lạc bộ Truyện ma đúng không?"
".... …?"
Tất cả ánh mắt trong lớp đang dọn dẹp cặp sách dồn hết về phía cửa trước. Vài tiền bối thò đầu vào vẻ ngượng ngùng lại gọi chúng tôi thêm lần nữa:
"Có Câu lạc bộ Truyện ma ở đây không?"
Ánh mắt của cả lớp lần này đồng loạt chuyển hướng sang đám thành viên câu lạc bộ chúng tôi. Tôi giơ tay rồi ngẩng cao đầu hỏi:
"…Vâng. Có chuyện gì thế ạ?"
"Hiệu trưởng bảo mấy đứa xuống phòng Hiệu trưởng ngay bây giờ đấy."
Nói xong câu đó, các tiền bối liền kéo nhau biến mất. Ánh mắt của đám bạn trong lớp dồn vào chúng tôi trong chốc lát rồi lại quay đi, ai nấy đều tiếp tục thu dọn cặp sách và tán dóc với bạn ngồi cùng bàn. Trong lúc đó, thi thoảng vẫn nghe thấy vài từ ngữ lọt vào tai:
"Không phải anh tiền bối hạng 1 toàn khối 2 vừa rồi sao?"
"Đằng sau còn có cả chị Chủ tịch học sinh khối 3 nữa đấy."
"Có chuyện gì thế nhỉ?"
Có vẻ ai cũng tò mò, nhưng vì chẳng có ai chơi thân với chúng tôi nên tất cả chỉ biết lén nhìn sang. Cũng phải thôi, cả 6 đứa trong lớp đều thuộc cùng một câu lạc bộ, đến giờ ăn cũng ăn chung với nhau, nên thành ra chẳng ai buồn có ý định kết bạn với chúng tôi làm gì.
Ngay sau đó, Kyeong-won và Deok-hoon đi ra cửa trước trước rồi gọi những đứa còn lại.
"Này~ Mau đi thôi nào~"
"Hội trưởng, đi nhanh lên!"
Tên wibu béo ỉn cùng thằng còm nhom đeo kính hét lớn ở cửa trước. Giá mà ở đây được một Ha-yoon thanh lịch hay một Seon-ah đáng yêu gọi thì có phải nở nở cái mặt không.
"Oái~ Mau đi thôi chứ~"
"Hội trưởng cứ đi theo tôi! Về khoản tham gia cuộc thi thì tôi rành lắm đấy!"
"Tớ biết rồi nên làm ơn trật tự giùm cái."
Vì đi chung với hai thằng này xấu xí mặt mũi lắm. May mắn thay, dàn nữ phe ta gồm Seon-ah, Jin-hee, Ha-yoon đã thu dọn xong cặp sách và nhanh chóng nhập hội, giúp tôi có thể ưỡn ngực tự tin.
"Xuất phát thôi."
"Không biết là có chuyện gì nữa……………."
Seon-ah với nét mặt đầy lo lắng. Phía trước, Kyeong-won và Deok-hoon đang rầm rì bàn bạc với nhau.
"Những người vừa đến gọi chúng mình không phải là câu lạc bộ Hóa học sẽ đi thi thay chúng mình đấy chứ?"
"Cho ba bên đối chất trực tiếp à. Này mấy cái tên kia, nếu để lộ ra dáng vẻ yếu đuối thì biết tay ta đấy."
"Làm ơn câm họng lại giùm cái……………."
"Này, Hội trưởng bảo mày câm họng lại kìa, đm!"
May mà Jin-hee nghe thấy lời than thở của tôi liền xông lên đá vào đầu gối hai thằng cu cậu từ phía sau.
Rất nhanh sau đó đã đến phòng Hiệu trưởng. Cánh cửa đang mở hé một nửa, từ bên trong vang lên tiếng trò chuyện rì rầm.
"…Thế nên là, đứng ở vị trí nhà trường thì rõ ràng nên cử những nhân tố chắc chắn sẽ đem giải về đi thi thì tốt hơn chứ ạ……………."
"Đợi chút đã. Có vẻ bọn trẻ đến rồi đấy."
Thầy Hiệu trưởng mỉm cười khà khà với chúng tôi đang đứng lấp ló ngoài cửa, và chúng tôi lễ phép cúi đầu bước vào bên trong.
"Cháu chào thầy ạ."
"Cháu chào thầy ạ."
Lần này thầy Hiệu trưởng đang ngồi ở chiếc bàn làm việc trông rất sang trọng. Bên cạnh thầy là bà cô giáo Khoa học khối 3 lùn tịt đang nhăn nhó lườm chúng tôi, cùng các tiền bối khối 2 và khối 3 đã ngồi chễm chệ trên ghế sofa từ trước.
'Mấy khuôn mặt này hình như mình thấy vài lần rồi thì phải.'
Đó là những cán bộ học sinh thường đứng ra tuyên thệ hoặc làm đại diện trong các buổi chào cờ hay sự kiện.
'Những người này chính là đám học sinh ưu tú của trường đã được lên lịch sẵn từ trước để đi thi sao.'
Gồm ba nam hai nữ, đúng chuẩn cán bộ nhà trường, người nào người nấy trông đều chỉn chu và điềm đạm. Tất cả bọn họ đều đã ngồi trên sofa khiến chúng tôi đành phải đứng ngượng ngùng ở gần phía cửa.
Ngay sau đó, cô giáo Khoa học Choi Jeong-im khối 3 liếc lườm chúng tôi một cái rồi lại tiếp tục câu chuyện đang dở.
"……Cho nên là, đội đi thi đã nộp đơn đăng ký mất rồi nên tôi cũng chẳng biết làm thế nào nữa. Giá mà mấy đứa nó đến tìm tôi sớm hơn một chút thì không nói làm gì-"
"Xin lỗi cô, cô làm việc đó từ bao giờ thế ạ?"
"Cái gì?"
Bà cô giáo Khoa học khối 3 quay xắt lại lườm Kyeong-won khi cậu ấy đột ngột xen vào. Trong ánh mắt của bà ta toát lên sự nhỏ mọn, bủn xỉn điển hình của một phụ nữ trung niên.
"Đăng ký cuộc thi ạ. Cô làm từ bao giờ thế ạ……………."
"Trò biết để làm gì?"
Mặc dù Kyeong-won chắp tay hỏi rất lễ phép, nhưng bà cô lùn tịt vẫn giữ nguyên thái độ đó ngay trước mặt thầy Hiệu trưởng. Đây là một tín hiệu tốt. Tôi cứ tưởng bà ta biết giở trò xun xoe đổi thái độ trước mặt người có quyền lực, nhưng xem ra nhìn bầu không khí cũng không xong thế này thì đầu óc cũng chẳng đến đâu.
[Độ hiểu biết về nhân vật Choi Jeong-im tăng thêm 10.]
"Cháu xin lỗi, nhưng chẳng phải ngay trước tiết 1 khi bọn cháu hỏi thì cô đã bảo là chưa sao ạ………………"
"Cái gì? Tôi bảo thế bao giờ? Lúc đó tôi đã nói rõ ràng là đã quyết định xong rồi còn gì. Nghe cho tử tế vào."
"Thôi nào thôi nào, mọi người bình tĩnh một chút."
Thầy Hiệu trưởng trông có vẻ minh mẫn đứng ra can ngăn bà cô giáo đang nhỏ mọn gắt gỏng. Sau đó thầy lại mỉm cười khà khà hỏi lại lần nữa:
"Vậy thì, đúng như lời học sinh nói, việc đăng ký đã xong từ bao giờ thế?"
"......."
"Nếu là tuần trước thì cuộc thi lớn thế này chắc chắn tôi cũng đã nhận được tin rồi, cơ mà tôi chưa nghe thấy gì thì liệu có phải mới đăng ký hôm nay không?"
"....."
Bà cô giáo khựng lại một chút rồi bĩu môi gật đầu. Tôi hô "Yes" trong lòng rồi đưa tay ra sau lưng vỗ vỗ vào vai Kyeong-won. Đó là khoảnh khắc sự khuất tất nhỏ mọn của bà cô giáo khoa học bị phơi bày trước mặt thầy Hiệu trưởng. Nhận ra bàn tay tôi trên vai, Kyeong-won đẩy gọng kính lên mỉm cười.
'Ra là vậy. Ra là chuyện đã diễn ra như thế.'
Cuộc thi Triển lãm Khoa học Clover này vốn là cuộc thi có quy mô lớn nhất dành cho học sinh mặc đồng phục tại Hàn Quốc, nên lúc đăng ký thủ tục giấy tờ cũng vô cùng phức tạp. Từ đơn đăng ký dự thi, bản tóm tắt tác phẩm, bản thuyết minh là cơ bản, cho đến bản đồng ý sử dụng thông tin cá nhân, bản đồng ý của phụ huynh, rồi cả thông tin cá nhân của giáo viên hướng dẫn.
Đi thi một cuộc thi lớn thế này đồng nghĩa với việc riêng đống giấy tờ phải nộp thôi đã tốn rất nhiều công sức rồi, nên lẽ ra bà cô giáo khoa học trước mặt sẽ thong thả căn chỉnh ngày tháng rồi mới đăng ký.
Thế nhưng đùng một cái lại có đám học sinh tìm đến đòi tham gia, mà chúng lại còn là Câu lạc bộ Truyện ma – đối tượng được phía Giáo đoàn quan tâm nhất. Đứng ở vị trí của giáo viên, bà ta chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng nóng ruột cả về mặt thi cử lẫn tôn giáo. Việc dán poster quảng bá chỉ là làm theo thủ tục lệ thường khi công văn hạ xuống, chứ cuộc thi trình độ cao thế này bà ta vốn nghĩ chắc chắn sẽ chẳng có ai tham gia. Thế nên bà ta mới thong thả chuẩn bị cùng với đám học sinh cưng mà mình đã chấm sẵn từ trước.
'Thế mà Câu lạc bộ Truyện ma lại nhảy vào chen ngang?'
Thế nên người này mới tranh thủ suốt tiết 2 chuẩn bị theo cách của mình để đăng ký trước nhằm gạo nấu thành cơm trước khi mọi chuyện biến chuyển kỳ quặc, đó là lý do vì sao lúc chúng tôi tìm đến lại không thấy bóng dáng bà ta đâu. Thế là trong suốt tiết 2, bà ta nhanh chóng hoàn thiện đống hồ sơ để nộp trước, rồi đến tiết 3 khi chúng tôi tìm đến thì thong thả ngồi nhấp cà phê rồi đuổi chúng tôi về.
'Đúng là quá đáng ghét.'
Đúng chuẩn danh xưng của kiểu giáo viên chỉ tồn tại vì những học sinh học giỏi. Và vì là một Kyeong-won sành sỏi chuyện thi cử nên cậu ấy mới có thể nhận ra điểm này ngay lập tức.
"Khà khà……………."
Thế nhưng thầy Hiệu trưởng chắc chắn cũng đã nhận ra toàn bộ tình hình đó, vậy mà thầy lại không vạch thòi ra, thay vào đó thầy dùng sự linh hoạt của người lớn để êm đẹp lướt qua tình huống.
"Nếu là mới đăng ký hôm nay thì lại may quá còn gì. Nếu là trong ngày thì mình có thể xin lỗi bảo là danh sách có chút sai sót hay xin người ta thông cảm một chút là được mà."
"Nhưng mà thầy Hiệu trưởng!"
Bà cô giáo cất giọng gắt gỏng chói tai.
"Dù có gửi đi thì cử những học sinh có thực lực đi mới là đúng chứ ạ!"
…Ý bà cô bảo bọn tôi không có thực lực đấy à?
'Đã gặp nhau bao giờ đâu mà biết………………..'
"Mấy em học sinh ở đây đều là do một tay tôi hướng dẫn từ trước đến giờ! Em nào em nấy cũng có bao nhiêu thành tích khen thưởng, rồi Chủ tịch học sinh, rồi hạng 1 toàn khối……………."
"Được rồi được rồi, đủ rồi. Tôi đâu có ý bảo là nhất định phải cử học sinh mới đi thi đâu."
Thầy nhẹ nhàng mỉm cười khuyên giải. Ngay sau đó, từ miệng thầy Hiệu trưởng thốt ra một từ ngữ đầy chấn động.
"Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc thi cấp trường để hai đội thi đấu xem đội nào làm tốt hơn."
"......!!"
Cuộc thi cấp trường! Chúng tôi tự động siết chặt nắm đấm rồi quay sang nhìn nhau.
"Thực ra có cuộc thi lớn thế này thì việc tổ chức vòng sơ loại trong trường trước là điều hiển nhiên. Đồng thời hãy ra thông báo để không chỉ hai đội này mà các học sinh khác muốn tham gia cũng có thể thi đấu cùng nhau. Dù sao học sinh chỉ cần thuyết trình sơ bộ bằng PPT nên phía giáo viên cũng không tốn quá nhiều công sức đúng không?"
"Nhưng mà dù có làm vậy thì cuối cùng chắc chắn học sinh bên tôi cũng sẽ đạt giải nhất thôi-"
"Dù vậy thì cơ hội được chia đều công bằng vẫn là đúng đắn hơn chứ. Nếu phía phụ huynh mà khiếu nại thì lại càng rắc rối hơn đấy."
Thầy mỉm cười khà khà gạt đi một cách êm đẹp.
"Thế chẳng phải tốt sao? Dù sao nếu là những học sinh đạt giải nhất thì lại càng có danh chính ngôn thuận. Giờ thì không còn vấn đề gì nữa rồi chứ?"
Thấy thầy như đang ẩn ý hỏi chúng tôi, tôi gật đầu rồi thì thầm một tiếng "Cháu cảm ơn thầy" nho nhỏ. Và trái ngược với bà cô giáo khoa học đang hừng hực tức giận, kỳ lạ là phía các tiền bối đang ngồi trên sofa lại chẳng hề có ý kiến gì, vẻ mặt rất đỗi thản nhiên. Phía các tiền bối có vẻ chỉ nghĩ giáo viên bảo sao thì làm vậy, cứ lặng lẽ tập trung vào việc của mình mà thôi.
"Thế thì chúng ta sẽ chuẩn bị trong tuần này, và thứ Hai tuần sau sẽ tổ chức vòng sơ loại. Đáng kỳ vọng đấy, không biết đội nào sẽ làm tốt hơn đây… Khà khà………………"
Chúng tôi nhìn dàn tiền bối học giỏi với diện mạo tươm tất rồi siết chặt nắm đấm. Là học sinh mới bước vào trường, tràn đầy khí thế đánh bại các tiền bối, đè bẹp cái mũi ngông nghênh của đám giáo viên ngáng đường rồi giật giải nhất cho họ sáng mắt ra. Đó chắc chắn là một việc làm bùng cháy lửa chiến đấu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn