Chương 201: Ngoại truyện: Vòng sơ loại cấp trường của Hội thi Triển lãm Khoa học (3)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~47 phút đọc · Tạo 11/08/2026
201-300 [Thứ Hai, ngày 27 tháng 5 năm 2019, 07: 45] [Lee Joon: Lần chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 716] [Nhân quả: 33%] [D-DAY Vòng sơ loại cấp trường của Hội thi Triển lãm Khoa học]
"Mẹ ơi, con đi học nhé."
"Ừ~ Ăn sáng chưa con?"
"Con ăn với bạn rồi ạ, không sao đâu mẹ."
"Bắt đầu rồi đấy, con trai hôm nay thi tốt nhé! Mẹ xin lỗi vì không đến được, giờ này mẹ phải ở chỗ làm rồi."
"Con đâu còn là học sinh tiểu học nữa đâu mẹ. Mấy cuộc thi cấp trường của học sinh cấp ba thì làm gì có phụ huynh nào đến đâu ạ. Ha ha............"
"Ừ, hô hô............"
Tôi nhanh chóng lấy bộ đồng phục ra khỏi phòng, chào mẹ rồi bước ra khỏi nhà.
Dù sao thì việc cuối tuần đi tập trung rồi sẽ ra nông nỗi này tôi cũng đã nói trước rồi nên mẹ cũng không dặn dò gì thêm.
"Mệt lắm đấy, đi cẩn thận nhé~ Con trai cố lên~"
"Vâng ạ~" Tôi ra khỏi nhà, vừa vội vã đi bộ đến trường vừa kiểm tra nhóm chat xem mấy đứa kia đã đến chưa.
<Lee Joon: Hộc hộc, phòng hành chính thông báo. >
"......."
Không một thành viên nào phản hồi.
Đúng lúc tôi giật mình lo lắng không biết tụi nó có ngủ quên không, Kyeong-won đã trả lời trước.
<Lee Joon: Điểm danh buổi sáng hôm nay thực hiện theo hình thức điểm danh đơn lẻ, yêu cầu-> <Ahn Kyeong-won: Tớ đến rồi. > <Ahn Kyeong-won: Thức dậy> <Lee Jin-hee: Đang trên đường đi> <Lee Joon: Tốt>
'Oki, Kyeong-won với Jin-hee xác nhận xong. Mấy đứa còn lại chắc cũng đang đến nhỉ.'
Tôi đến cổng chính của trường, cúi chào thầy chủ nhiệm câu lạc bộ rồi lại nhìn vào điện thoại, bước qua sân trường.
<Lee Joon: Lee Ha-yoon, Oh Deok-hoon, Yoon Seon-ah báo cáo đã thức dậy> <Yoon Seon-ah: Tớ đang đi> <Oh Deok-hoon: Thức dậy> <Lee Joon: Đã xác nhận>
'Seon-ah trông có vẻ mệt mỏi thế mà cũng dậy ngoan ghê.'
Xem đến đó thì đột nhiên cảm nhận được bóng dáng ai đó, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Ha-yoon đang bước đi bên cạnh mình.
"Ồ, Ha-yoon xì."
"... Chào cậu."
"Thức dậy đi học ngoan nhỉ."
Ha-yoon chỉ gật đầu một cái.
Gương mặt em ấy trông trắng bệch hơn bình thường, có vẻ là mệt mỏi lắm.
'Tốt rồi... Đủ cả rồi.'
<Lee Joon: Toàn bộ đã phản hồi xong> <Jang Hwa-eun: Cô giáo nữa nè~>
'......!'
Tôi đang định bước vào tòa nhà chính thì giật thót, quyết tâm phải lập một nhóm chat mới.
Không phải là cố ý loại trừ cô giáo, nhưng dù sao có cô ở trong nhóm của học sinh thì lũ trẻ kiểu gì cũng phải e hờn, để ý hơn một chút.
'Vì chuyện đó mà dạo này cô có vẻ hơi buồn thì phải.'
Dạo này toàn đi riêng với nhau bỏ cô ra ngoài nên chắc cô cũng có chút tủi thân.
Thế nhưng cũng không thể vì cô giáo ở đó mà cản trở việc tụi tôi cần phải thân thiết với nhau hơn được.
Chúng tôi rõ ràng là cần phải trở nên thân thiết hơn nữa.
Cần phải thân đến mức cả ngày có thể tán dóc những chuyện nhảm nhí, báo cáo từng chi tiết nhỏ nhặt của nhau, thậm chí chửi thề thoải mái mà không thấy ngại ngùng.
Qua đợt chuẩn bị cho cuộc thi lần này, tôi càng cảm nhận sâu sắc điều đó.
'Dù cô có buồn thì công tư vẫn phải phân minh rõ ràng.'
Và đối với chúng tôi, việc xây dựng tình cảm từ bây giờ không còn là chuyện tư nữa, mà là chuyện công.
Mở lòng với nhau trong hành trình khắc nghiệt này không phải là việc cá nhân, mà là việc bắt buộc phải làm vì mục đích chung.
Nơi cần phải thân thiết hơn đó mà lại có cô giáo—một người lớn hơn tụi tôi cả về mặt xã hội lẫn tuổi tác—ở cùng thì sao chứ?
Dù bản thân cô có muốn tạo cảm giác thoải mái đến đâu đi nữa thì về phía chúng tôi vẫn không thể tránh khỏi việc phải dè chừng.
'Cảm ơn là một chuyện, mà công việc lại là chuyện khác.'
Việc các thành viên trở nên thân thiết với nhau, giờ đây cũng phải được coi là một nhiệm vụ công việc.
Tôi quyết định từ nay sẽ suy nghĩ theo hướng đó.
'Mấy tập đoàn lớn chỉ biết đến tiền người ta đâu có rảnh rỗi tổ chức hội nhóm với liên hoan cho nhân viên làm gì.'
Đứng ở vị trí quản lý con người ở đây, tôi mới dần dần nhận ra.
Rằng chúng tôi bắt buộc phải có tình cảm tha thiết dành cho nhau.
Thế nên trước mắt là phải đá cô Jang Hwa-eun ra khỏi nhóm chat cái đã.
'Mấy đứa ơi~~!!'
Trong đầu tôi vãng vất hình ảnh cô giáo ngoáy cái mông to đùng rồi khóc lóc thảm thiết, nhưng sau này có thiếu gì cách để bày tỏ lòng biết ơn với cô chứ.
Với cả đâu phải là làm thế này mãi mãi, chỉ làm tạm thời cho đến khi học sinh tụi tôi thân thiết với nhau hơn một chút thôi.
Rồi sẽ có ngày cô giáo lại cùng ở chung trong nhóm chat thôi mà.
'Tất nhiên, đó cũng phải là sau khi đạt đến level ít nhất là Ha-yoon và Seon-ah biết chăm sóc lẫn nhau và sống hòa thuận đã.'
Trước lúc đó thì vẫn còn sớm lắm.
'... Cơ mà cái ngày đó liệu có đến không nhỉ.'
Tôi nhìn Ha-yoon bên cạnh đang lạnh lùng nhét đôi giày vải vào túi đựng giày.
Cái đứa Ha-yoon này mà lại đi chăm sóc cho đứa hậuジ vụng về như Seon-ah rồi sống hòa thuận với nhau sao.
'Nếu ngày đó đến thật thì lúc đó mời cô giáo vào chung nhóm để tán dóc cùng cũng chưa muộn.'
Nhưng bây giờ thì chưa phải lúc.
Vì khi người lớn xen vào chuyện thân thiết của học sinh thì thế nào cũng bị khựng lại.
'Xem nào. Vậy nhóm hiện tại mời thêm thanh tra vào rồi chuyển thành phòng thông báo luôn. Còn tụi mình thì lập riêng một phòng mới để tán dóc.'
Làm thế này thì cô giáo cũng sẽ tự nhiên bị tách ra mà không có cảm giác bị xua đuổi.
Nhóm chat hiện tại sẽ mời thêm chú thanh tra vào để đổi thành phòng thông báo, còn nhóm tán dóc thì tụi tôi tự lập riêng một cái mới.
'Tất nhiên là không chính thức rồi.'
Vụ này tí nữa phải nói lại với mấy đứa mới được.
Vừa tính toán kế hoạch như thế, tôi vừa bước đi cùng Ha-yoon im lặng tiến vào lớp học.
Trượt—
"Chào nhé."
"Ơ, chào............"
Đúng lúc lớp trưởng đẹp trai định đi ra ngoài buông một câu chào hờ hững, tôi cũng bất ngờ giơ tay chào lại rồi bước vào trong.
'... Lớp học. Lâu rồi mới quay lại nhỉ.'
Thực ra thì mới nghỉ có hai ngày thôi.
Nhưng cảm giác như đã rất lâu rồi mới quay lại trường học vậy.
"Ha-yoon ơi... ơ."
Trong lúc tôi còn đang chìm đắm trong hoài niệm thì Ha-yoon đã lặng lẽ đi về phía tủ đồ phía sau nhét giày vào rồi.
'Gọi đại thôi mà.'
Tôi kiểm tra Kyeong-won và Deok-hoon đang gục đầu xuống bàn ngủ, xác nhận Seon-ah và Jin-hee cũng đang đi từ sân trường vào rồi mới ngồi xuống chỗ.
"Deok-hoon ơi, ngủ đấy à?"
"......."
Deok-hoon gục đầu trên bàn gật gật.
Cánh tay dày dặn làm gối kê trông thật êm ái.
'Mình cũng phải ngủ chút mới được.'
Tôi đặt cặp xuống rồi gục đầu lên bàn.
Tính là cứ nằm thế này cho đến tận giờ trưa luôn.
'Cuộc thi thì thôi, tầm này có bắt làm gì cũng quá sức. Cứ cho tụi nó ngủ đẫy mắt rồi đến trưa chuẩn bị tiếp cũng được...'
Mệt quá đi mất, mình cũng chỉ mới ngủ được có hai tiếng...
'Zzz...'
"......."
[Thứ Hai, ngày 27 tháng 5 năm 2019, 12: 35] [Lee Joon: Lần chơi thứ 2] [Điểm Chuyện ma: 716] [Nhân quả: 33%] Thế là chúng tôi thậm chí còn chẳng đi ăn trưa, cứ gục mặt xuống bàn ngủ suốt 4 tiết học.
Dù giữa chừng có tiết phải chuyển lớp thì cũng chỉ mở mắt ra một chút, lầm lũi đi như thây ma đến lớp mới rồi lại gục xuống ngủ tiếp.
Bản thân tôi buổi sáng tưởng như bình tĩnh lắm, nhưng đó chẳng qua là áp lực phải lo cho các thành viên đóng vai trò như chất kích thích mà thôi.
Bây giờ mọi người đã tập hợp đông đủ ở trường, chỉ cần chờ đến giờ thi nên sự mệt mỏi của ngày hôm qua mới cuồn cuộn đổ về khiến tôi cũng không tài nào tỉnh táo nổi.
'... A, buồn tiểu quá.'
Đang ngủ ngon thì tôi thấy buồn đi vệ sinh nên đành ngồi dậy.
Trong lớp ngoài mấy đứa câu lạc bộ chúng tôi nằm ngủ ra thì có vẻ mọi người đã đi ăn cơm hết, chẳng còn ai.
Lớp học yên tĩnh đón ánh nắng buổi trưa chiếu vào.
Rèm cửa khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ.
Ở giữa căn phòng, cảnh tượng các thành viên ngủ say sưa quên trời đất trông thật bình yên.
Đến cả Ha-yoon—người chưa bao giờ tỏ ra vẻ mặt như thế—bây giờ cũng rủ mái tóc đen lên mặt bàn mà nằm gục.
Seon-ah thì áp chặt má vào mặt bàn đến mức in vết đỏ ửng, còn Kyeong-won thì tháo cả kính ra để ngủ.
'... Mọi người mệt thật rồi nhỉ.'
Ánh nắng trưa chói chang, các thành viên ngủ ngon lành.
Tôi lướt nhìn căn lớp học yên tĩnh một lượt rồi hướng về phía nhà vệ sinh nam để đi tiểu.
Két—
"... Ơ."
Bên trong nhà vệ sinh, lớp trưởng lại đang rửa tay.
Học sinh giỏi số 1 toàn trường, con nhà người ta.
Lớp trưởng đẹp trai Jang Hoon.
Cậu ta đang rửa tay ở bồn rửa, nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng đầu nhìn tôi qua gương.
"Rốt cuộc cũng chịu dậy rồi à. Mấy đứa tụi mày không đi ăn cơm sao?"
"……Thì đấy."
Giọng điệu thân thiện.
Khác với một kẻ vụng về gượng gạo như tôi, lớp trưởng đối xử với tôi rất tự nhiên.
"Cả nhóm làm gì thế? Sao ai cũng ngủ gục vậy?"
"……Chỉ là. Cuối tuần tụi này quậy chút thôi."
Tôi đi qua Jang Hoon tiến về phía bồn tiểu.
Mấy đứa con trai với nhau thường ngại tỏ ra mềm mỏng nên hay dùng giọng điệu kiểu "... à?", "... hả?".
Thế nhưng Jang Hoon lại dùng giọng Hà Nội (Seoul) vô cùng nhẹ nhàng chuẩn phim ảnh.
Giống như một đứa cực kỳ popular (in-ssa) khi nói chuyện với đứa thu mình (at-ssa) vậy, cực kỳ lịch sự và dịu dàng.
"......."
Tôi hơi dè chừng nhìn lớp trưởng rồi đứng trước bồn tiểu.
Ở cạnh một đứa giỏi giang và thân thiện thế này tự nhiên thấy cứ ngại ngại.
"Nghe nói hôm nay tụi mày chuẩn bị thi cuộc thi đó à. Ngủ thế này có sao không đấy?"
"Thì cứ vậy thôi............"
Mặc kệ tôi, lớp trưởng vẩy nước ở tay rồi cất tiếng hỏi tiếp.
Có vẻ cậu ta không nhận ra sự gượng gạo của tôi.
Tôi vừa kéo khóa quần vừa ngập ngừng đáp:
"……Chuẩn bị xong hết rồi."
"Cũng phải chú ý chút đấy. Thấy đông đứa đăng ký cuộc thi đó lắm."
"…Thế à?"
Tôi vừa đi tiểu vừa tặc lưỡi trong miệng.
Thằng ranh lớp trưởng popular này, sao cứ bắt chuyện hoài thế không biết.
'Đã thế lại còn đúng lúc người ta đang đi tiểu nữa.'
"…Đông đứa đăng ký lắm à?"
"Ừ. Lớp phó cũng thi đấy."
Lớp trưởng lau tay vào khăn giấy.
"Lee Chae-rin."
"......."
"Chung đội với Joo Ye-seul."
Lớp phó Lee Chae-rin và cô nàng nhà thờ Joo Ye-seul.
'Hai đứa đó chung đội với nhau sao.'
"......."
Sau vụ Thuyết tận thế thì đây là lần đầu thấy sự kết hợp này, nhưng suy nghĩ kỹ thì cũng phải thôi.
Dù sao thì số điểm danh của hai đứa cũng gần nhau nên từ đầu học kỳ đã có nhiều dịp ở cạnh nhau rồi, vả lại cả hai đều thuộc tuýp học sinh ngoan ngoãn chăm chỉ mà.
Do tôi không quan tâm đến hệ sinh thái của lớp mình thôi, chứ hai đứa đó chắc bình thường cũng hay chơi với nhau.
"Sợ à?"
"... Không."
Lớp trưởng đùa một câu như thế rồi tự mình bật cười xùy.
"Đi nhé."
"... Ừ."
Nói xong câu đó, cậu ta ném tờ giấy lau tay vào thùng rác rồi cuối cùng cũng mở cửa.
"Cố lên nhé."
"Ừ... Á! Cậu có—" Lớp trưởng đang đi dở thì quay lại nhìn tôi.
"Cậu cũng... đi thi à?"
"Tớ?"
Lớp trưởng nắm lấy tay cầm cửa mỉm cười.
"Tớ thì thi mấy cái đó làm gì."
"Ơ, ừ. Cảm ơn nhé............"
"Cố lên. Giật giải nhé."
"Ừ, chào nhé~" Tôi gượng gạo chào lại, cuối cùng cánh cửa cũng đóng lại.
Tách—
'... Phù.'
Tôi thở dài một hơi.
Cuối cùng cũng thấy nhẹ cả người.
'Lạ thật, mình cứ ở gần mấy đứa popular là lại thấy không thoải mái chút nào.'
Mặc dù hiện tại tôi đang làm hội trưởng câu lạc bộ, nhưng bản chất tôi hoàn toàn không phải là người hướng ngoại.
Trái lại, một Lee Joon vốn dĩ chỉ là một kẻ cực kỳ bình thường lọt thỏm giữa đám đông.
Thành tích học tập cũng chỉ trên trung bình một chút.
Bạn bè cũng chỉ dừng lại ở mức chào hỏi xã giao.
Chưa từng có bạn gái, bạn nữ thân thiết lại càng không.
Chỉ biết chơi game, đi du lịch thì chỉ đi với gia đình và cũng chẳng dùng mạng xã hội—đó chính là Lee Joon của kiếp trước.
Tạm thời làm hội trưởng tưởng như đã nhiễm chút tố chất popular, nhưng đó chẳng qua là vì hoàn cảnh bắt buộc phải làm vậy mà thôi.
Quả nhiên bản tính của tôi vẫn không thể hợp nổi với những tuýp người quá đỗi bình thường và giỏi giang như lớp trưởng.
Thà cứ như Ahn Kyeong-won hay Oh Deok-hoon—mấy đứa hơi ngố ngố một chút—lại khiến tôi thấy dễ chịu hơn khi đối xóm.
'... Cơ mà, lớp trưởng. Quả nhiên là không thèm quan tâm đến mấy cuộc thi thế này nhỉ.'
Tôi kéo khóa quần lên rồi đi đến bồn rửa tay lúc nãy lớp trưởng vừa đứng.
Kẻ đứng vị trí số 1 bất di bất dịch như lớp trưởng rõ ràng là chẳng cần bận tâm đến mấy cái chứng nhận lặt vặt này.
Trong số học sinh đăng ký đông đảo lúc này, chắc cũng chẳng có ai ở cái trường chuyên ban xã hội bình thường này nhắm đến vòng thi toàn quốc đâu.
Có lẽ mục đích hầu hết của tụi nó đăng ký thi chỉ là để kiếm cái giải Khuyến khích vòng sơ loại cấp trường nhằm chèn thêm được một dòng vào học bạ mà thôi.
'Đúng là nhóm học sinh hạng 2, hạng 3.'
Nói cách khác là những người quý từng dòng trong học bạ.
Thế nhưng với kẻ đứng đầu toàn trường không ai lay chuyển nổi, thi thử toàn đạt điểm 1 tối đa như Jang Hoon thì những cái chứng nhận nhỏ nhặt đó chẳng có chút giá trị nào.
Khác hẳn với việc Chae-rin cứ phải tất bật chạy ngược chạy xôi khắp trường cả ngày để làm đẹp học bạ, kẻ dùng thực lực áp đảo để giải quyết tất cả bằng điểm số chính là lớp trưởng Hoon của lớp tôi.
'... Lúc nghe bảo thi thử chỉ sai đúng 1 câu tôi đã nghĩ thằng này là quái vật rồi.'
Không biết ở kiếp trước cậu ta có sống sót không nhỉ.
Chắc là có đấy.
Vì ngoại trừ Jin-hee ra thì hầu hết những học sinh giỏi thể thao đều đã vượt qua cổng trường trước tôi rồi.
"Hừm..."
Tôi vừa rửa tay vừa suy nghĩ.
Học sinh giỏi số 1 toàn trường Jang Hoon.
Cậu ta sẽ đóng vai trò gì trong lịch sử 3 năm của Câu lạc bộ Chuyện ma chúng tôi đây?
Trong hành trình dần dần nuốt chửng ngôi trường bị Giáo phái Chân Không xâm nhập này, học sinh giỏi nhất khối như cậu ta kiểu gì cũng sẽ dính dấp đến chúng tôi bằng hình thức này hay hình thức khác.
'... Nếu trở thành đồng minh thì tốt biết mấy.'
Tôi vừa nghĩ vừa vẩy khô tay rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
'Nhưng mà đông đứa đăng ký đến thế cơ à.'
Tôi vừa bước về lớp vừa chìm vào suy nghĩ.
Tụi tôi mới chỉ làm xong mỗi bài PPT chứ đã chuẩn bị thuyết trình gì đâu.
'Do toàn bộ sự chú ý bị kéo vào mấy chuyện ma rồi...'
Hừm, làm sao giờ.
'Hừm............'
"......."
Vừa hắng giọng đi về phía lớp học, tôi bỗng nhiên cảm thấy trong đầu vụt sáng lên một điều gì đó!
'A, mẹ kiếp đúng rồi! Mô hình bản lề từ tính!'
Mới nhớ ra là vẫn còn cái đó.
Cánh cửa mô hình có gắn bản lề từ tính mà tôi đã nhờ bác Kim ở phòng mộc làm giúp.
'Điên thật, hình như bác ấy bảo sáng nay phải đến lấy thì phải.'
Tôi quay ngoắt người lại khi chuẩn bị bước vào lớp, vội vã đi ra khỏi tòa nhà chính.
Sau đó tôi rảo bước một mình tiến về phía phòng mộc nằm ở góc trong cùng của bãi đỗ xe trường.
'Cho dù chuẩn bị thi có thiếu một chút, đối thủ có đông hơn đi nữa. Chỉ cần có cái này là tụi mình sẽ chiếm thế thượng phong ngay.'
Tiết CA thứ Sáu tuần trước, chúng tôi đã nhờ sự giúp đỡ của cô Jang Hwa-eun để nhờ bác thợ mộc Kim của trường làm giúp mô hình cho sản phẩm dự thi.
Lúc đó hỏi khi nào xong thì bác bảo sáng thứ Hai đến lấy, bây giờ tôi mới sực nhớ ra.
"Có ai ở đây không ạ~" Tôi ngó đầu vào bên trong phòng mộc dựng tạm bằng mấy tấm ván gỗ ở góc bãi đỗ xe.
Thế nhưng bên trong phòng mộc vắng ngắt, chắc là do đang giờ nghỉ trưa.
"Có ai không ạ............"
Tôi cất tiếng ngập ngừng bước vào trong, ngó ngàng xung quanh một lúc thì lập tức phát hiện ra mô hình bản lề từ tính được dựng ngay cạnh lối vào như thể đợi sẵn người đến lấy.
"... Oa."
Quả nhiên là tay nghề của nghệ nhân.
Không chệch một li nào so với bản thiết kế, cánh cửa mô hình cao đến đùi tôi được lắp ráp cực kỳ tinh xảo và gọn gàng hơn nhiều so với hình dung.
"Cháu cảm ơn bác ạ............"
Tôi cúi chào căn phòng mộc trống không rồi bê cánh cửa mô hình bước ra khỏi bãi đỗ xe.
'Được rồi. Cho dù có bao nhiêu đứa nhảy vào đi nữa, chỉ cần có cái này là cấp trường coi như thiên hạ vô địch.'
Trong số những đứa tham gia hôm nay, chắc chẳng có đội nào chuẩn bị đến mức này đâu.
Vừa ôm mô hình leo lên cầu thang về phòng câu lạc bộ, tôi vừa thấy ấm lòng, liên tục vuốt ve mô hình mà thán phục.
'Chắc sau này phải chuẩn bị một set thịt bò Hanwoo mang đến biếu bác ấy mới được.'
Được người ta giúp miễn phí thế này mà không biết thể hiện lòng biết ơn thì không phải là con người nữa rồi.
Két— Tôi cẩn thận cất mô hình vào trong phòng câu lạc bộ, chốt khóa cửa cẩn thận rồi quay trở lại lớp.
Trong lớp lúc này mấy đứa ăn cơm xong đã bắt đầu rục rịch đi đánh răng, ở giữa phòng vẫn thấy mấy thành viên ngủ không nhúc nhích.
'Thoải mái nhỉ, mấy cái đứa này.'
Nhưng thôi, bây giờ cứ để tụi nó nghỉ ngơi chút cũng được.
Dù có chuyện gì xảy ra thì mình hy sinh thêm chút là được mà.
Giống như mọi người đã từng hy sinh vì mình vậy.
'Phù, mình cũng ngủ chút thôi.'
Như thể đã hoàn thành xong công việc, tôi gục xuống cạnh Deok-hoon rồi chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
'Zzz.......'
"Lại ngủ nữa à. Thật là............"
Tiết 5, môn Ngữ văn.
Thầy chủ nhiệm đi lại giữa các dãy bàn tặc lưỡi đánh "chắp chắp".
"Tuần trước thì bảo chuẩn bị thi kéo nhau đi rầm rộ làm ồn ào cả lên, đúng là gây phiền phức mà............"
"......."
"Buổi trưa cũng ngủ, buổi chiều cũng ngủ............"
Thầy tặc lưỡi gõ gõ vào bàn Seon-ah.
Đúng lúc đó Jin-hee ở bàn sau lơ mơ ngẩng đầu lên, thầy hoảng hốt giật mình quay gót đi nhanh về phía bục giảng.
"Không có gì đâu, không có gì cả~"
"......."
"Cứ ngủ tiếp đi nhé~ Nào nào, đọc đoạn văn này thì............"
Thấy Jin-hee tỉnh dậy với gương mặt đáng sợ lại nằm xuống, thầy chủ nhiệm mới tiếp tục tặc lưỡi đi đi lại lại.
"Mấy người thế này mà chiều nay đòi đi thi sao. Giải thưởng cứ để cho Chae-rin nhà mình rinh về nhé, lớp phó Chae-rin của chúng ta—"
"Vâng ạ~" Tiếng Chae-rin đáp lại vui vẻ vang lên bên tai tôi.
[Thứ Hai, ngày 27 tháng 5 năm 2019, 16: 20] [Lee Joon: Lần chơi thứ 2] [Điểm Chuyện ma: 716] [Nhân quả: 33%] Mãi đến khi tiết 7 kết thúc và đến giờ trực nhật chúng tôi mới chịu ngẩng đầu dậy.
"Ngủ ngon không?"
Ngẩng đầu lên thì thấy lớp phó Chae-rin—với đôi mắt mèo, tính cách sắc sảo và vóc dáng mảnh khảnh—đang mỉm cười đứng trước bàn tôi.
"Tránh ra cho tớ nhờ chút được không? Phải đẩy bàn về phía sau."
"A, ừ. Xin lỗi............"
Tôi đứng dậy thẫn thờ dựa vào phía cửa sổ.
Ở đó cũng có mấy thành viên câu lạc bộ đang đứng với gương mặt ngơ ngác giống hệt tôi.
"……Mọi người ngủ ngon không?"
"... Hội trưởng."
Kyeong-won với vẻ ngoài phờ phạc đẩy gọng kính lên.
"Hình như tụi mình tiêu rồi."
"......."
"Đã tập tành gì đâu. Thi thuyết trình ấy."
"…Thì đấy."
Tôi tiếp tục dựa vào cửa sổ thở dài đánh thượt một cái, ngay sau đó cô nàng nhà thờ Ye-seul ngập ngừng đi từ ngoài hành lang lớp học lại gần phía này.
"…Này, mấy cậu không đi dọn vệ sinh phòng khoa học à?"
"... Ơ?"
"Một mình tớ dọn từ nãy mà chẳng thấy ai xuống nên tớ mới lên đây nè—" Tôi và Kyeong-won nhìn nhau.
Chúng tôi vội vã gật đầu lia lịa.
"A, ừ. Phải đi chứ. Đi thôi, bây giờ đi nè."
Lịch trực nhật thay đổi hằng tuần.
Lần này có vẻ Ye-seul được phân công dọn phòng khoa học cùng tôi và Kyeong-won.
"Tụi tớ đi dọn cái đã."
"Ừm~" Seon-ah dụi đôi mắt buồn ngủ dựa vào cửa sổ tiễn tôi và Kyeong-won.
Đi theo sau Joo Ye-seul—người đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt bất an—tôi và Kyeong-won bàn luận về cuộc thi.
"…Nghe này, Ahn Kyeong-won. Dù sao thì thuyết trình cũng chỉ có một người làm thôi. Vấn đề là mấy câu hỏi chất vấn sau đó dành cho các thành viên kìa."
"Đúng thế."
"Phần thuyết trình đó cứ để tớ làm. Tớ tự tin."
"Nhắc mới nhớ đến cái đó tụi mình còn chưa phân công nữa. Đúng đấy, tớ nghĩ phần đó hội trưởng làm là hợp nhất."
"Còn mấy câu hỏi chất vấn sau đó thì tụi mình đứng sau nói nhỏ thì thầm gợi ý cho nhau—"
"Được đấy, được đấy."
Suốt thời gian dọn dẹp phòng khoa học sau đó, tôi và Kyeong-won vừa làm vừa rà soát và thảo luận chiến thuật.
"Lúc đó thì làm thế này............"
"Hội trưởng, làm thế thì............"
Ở giữa hai đứa tôi, Ye-seul vừa dè chừng vừa một mình cầm chổi quét, nhưng tôi và Kyeong-won bận tâm trí cho cuộc thi mất rồi.
Và ngay trước khi dọn dẹp xong.
Lương tâm mách bảo nên chúng tôi nhận phần thu dọn cuối cùng rồi định tắt đèn, thế nhưng Ye-seul còn ở lại bên trong bỗng nhìn vào mô hình cơ thể người với vẻ mặt kỳ lạ.
"Ra thôi~ Đóng cửa rồi xuống lớp nào."
"Này nhé."
Ye-seul tóc ngắn uốn xù quay đầu lại, đứng trước mô hình cơ thể người lườm chúng tôi.
"Cái này. Ban đầu nó đã trông như thế này rồi à?"
"......."
Tôi và Kyeong-won liếc nhìn nhau.
Mô hình đó là cái mà tụi tôi đã đập phá hồi vụ Thuyết tận thế rồi lấy ma-nơ-canh thế vào.
"……Ban đầu nó không như thế thì như thế nào nữa?"
Tôi cố vờ như không có gì rồi nâng cao giọng:
"Đi ra nhanh lên, xuống lớp thôi~"
"…Ừ."
Ye-seul tỏ vẻ mặt đầy ẩn ý bước ra khỏi phòng khoa học, chúng tôi cũng tắt đèn khóa cửa rồi đi xuống lớp theo sau.
Và cuối cùng, sau khi giờ sinh hoạt lớp đầy những lời nhảm nhí của thầy chủ nhiệm kết thúc.
Câu lạc bộ Chuyện ma chúng tôi cuối cùng cũng tập hợp đông đủ, xách cặp bước ra khỏi lớp.
"Nào, bắt đầu thôi. 5 giờ là phải có mặt mà bây giờ 4 rưỡi rồi. Để bụng đói thì thuyết trình cũng khó nên cả nhóm cùng về phòng câu lạc bộ ăn nhanh cái gì đó đã. Lúc trưa ai cũng ngủ mà."
"Ừm!"
"Đi thôi!"
Chắc nhờ ngủ cả ngày nên dù nhịn đói các thành viên trông vẫn tràn đầy năng lượng.
Tôi dẫn cả nhóm về phòng câu lạc bộ, vội vàng dùng điểm mua bánh mì và sữa cho tụi nó ăn, sau khi vắn tắt phổ biến lần cuối thì ôm mô hình cánh cửa bước ra khỏi phòng.
"Đừng sợ, cứ đàng hoàng mà làm! Hôm qua ở khu nhà trọ đến hát hò tụi mình còn làm được thì có gì mà phải run!"
"Chính xác nè!"
"Chuẩn luôn!"
Dù thuyết trình có run đến mấy thì liệu có run bằng việc đứng hát ở khu nhà trọ đầy người đang luyện thi không chứ!
Tôi tích cực cổ vũ tụi nó, các thành viên cũng bước đi đầy tự tin hướng về phía phòng âm nhạc.
"Nào, giải thưởng là của chúng ta. Đi thôi!"
"Đi thôi~!"
"Đi thôi!"
Chúng tôi bước vào phòng âm nhạc với tinh thần hiên ngang.
Cô giáo khoa học Choe Jeong-im tính tình quái đản, cùng với dàn tiền bối elite tiêu cực đã cấu kết với cô ta để chuẩn bị cuộc thi từ trước.
Đã đến lúc đập tan cái cartel kiên cố trong ngôi trường này rồi.
'Sẵn tiện đè bẹp luôn con mèo ăn trộm Lee Chae-rin!'
Hình ảnh cô nàng lớp phó vắt chân lên cổ chạy trốn đã hiện ra rõ mùng một trong đầu tôi rồi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn