Chương 173: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (11)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~49 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Thứ Bảy, ngày 25 tháng 5 năm 2019, 21: 20] [Lee Joon- Lần chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 781] [Nhân quả: 32%]
"Gấp lại nào, phùuu."
Sau khi trải chiếc chăn mới mua ra giường trong phòng, tôi ngồi phịch xuống. Tầm này chắc các bạn khác cũng đang thay đồ và chuẩn bị tắm rửa ở các phòng dãy đối diện hành lang.
'Cứ như đi cắm trại huấn luyện ấy nhỉ.'
Buổi sinh hoạt tập thể đêm đầu tiên của Câu lạc bộ Truyện ma. Dù chưa làm gì cả nhưng đã thấy vui rồi. Dù không phải đi chơi, nhưng việc được ra ngoài ngủ đêm cùng bạn bè thế này vẫn khiến lòng người ta xao xuyến. Ngay cả một căn quán trọ bị ma ám suýt làm chết người cũng không thể dập tắt được nỗi hân hoan tuổi mới lớn.
'Tí nữa gác đêm, hay là gọi lượt trước lượt sau gom lại gác chung rồi gọi gà rán về ăn cùng nhỉ?'
Đang nghĩ vơ nghĩ vẩn, ánh mắt tôi bất giác hướng lên ô cửa sổ. Ô cửa sổ nhỏ nằm phía trên cửa ra vào, rọi ánh sáng ra ngoài hành lang. Bên kia ô cửa sổ ấy, ở dãy phòng đối diện hành lang, có phải Seon-ah và Ha-yoon đang ở đó không? Đang thay đồ, đang dọn đồ đạc, rồi bước vào phòng tắm xả nước rửa người…………………
"………"
Chỉ cần bỏ bức tường đi là ngay trước mặt, cách 5 mét? Cả hai đứa đều trút bỏ quần áo như thế?
"………"
Tôi quyết định không nghĩ sâu thêm nữa. Có tưởng tượng bậy bạ về các thành viên trong câu lạc bộ thì tí nữa nhìn mặt nhau chỉ thêm gượng gạo. Thế nhưng cái xúc cảm rạo rực khi nam nữ cùng ở chung một nơi lại cứ khiến tim tôi đập thình thịch. Tôi đứng dậy khỏi giường với tâm trạng mong chờ xem có chuyện gì sắp xảy ra hay không.
'Được rồi, mình cũng tranh thủ đi tắm thôi.'
Xoạc- Kéo tấm rèm tắm ra, tôi bước vào bên trong. Phòng tắm là một khoảng không gian chật hẹp chỉ vừa đủ cho đúng một người đứng, nhưng cũng được lát đá đàng hoàng, có bồn rửa mặt, gương, vòi hoa sen và lỗ thoát nước – đúng nghĩa là một bản thu nhỏ của nhà tắm ở nhà tôi. Tôi cởi quần áo quăng ra ngoài phòng, rồi mở vòi hoa sen, đắm mình trong dòng nước xối xả chảy xuống khắp cơ thể.
Rào rào rào- Nước ấm chảy ra rất nhanh, cảm giác khá dễ chịu. Vừa lúc tôi xé gói dầu gội đầu dùng một lần mua ở Daiso đổ ra tay...
Cốc cốc.
"……?"
Đang tính gội đầu, tôi ngẩng mặt lên.
"………"
"………"
…Hình như vừa có ai gõ cốc cốc vào tường thì phải. Tôi đứng đợi một lúc nhưng thấy im lìm, nên lại tiếp tục gội đầu dưới dòng nước xối xả.
Rào rào rào- Thình thình!
"……!"
Ngay lập tức, từ bức tường ngay bên cạnh vang lên tiếng nện thình thình. Tôi vội vã vặn khóa đóng vòi nước lại.
"………"
"………"
Cái quái gì thế, đ mẹ. Đang tắm tự dưng đập tường cái gì đấy, đột ngột thế. Bọt dầu gội chưa xả hết chảy gắt vào mắt, tôi nheo mắt nhìn về phía bức tường. Vì tôi đã tắt vòi hoa sen nên bên kia không còn đập tường nữa.
…Không lẽ người ta đập tường vì chê tiếng nước chảy ồn ào?
'Có bị điên không thế.'
Người ta thiết kế phòng tắm trong phòng là để tắm, tự dưng đập tường là sao. Tôi trừng mắt nhìn bức tường nơi vừa phát ra âm thanh, nhìn những viên gạch lát bóng loáng của phòng tắm. Sau đó, tôi nhẹ nhàng vặn mở vòi nước ra lần nữa.
Ràooo… rào rào……………
Dòng nước chảy ra khe khẽ. Đứng đợi như vậy một lúc, đến lúc này người phòng bên mới chịu giữ im lặng.
'…Điên thật chứ. Đến mở nước cũng không được mở theo ý mình à.'
Tôi bực bực trong lòng, đành phải tắm rửa dưới dòng nước chảy nhẹ hều.
"Phù."
Gạt tấm rèm tắm chắn nước bắn ra ngoài sang một bên, tôi bước vào trong phòng và cầm lấy chiếc khăn tắm đã chuẩn bị sẵn từ trước. Rồi thong thả lau khô cơ thể đang ướt sũng nước.
'Chà, nếu trong phòng mà tắm rửa được thế này thì đúng là chẳng có lý do gì để ra ngoài thật.'
Có tủ lạnh mini, lại có cả phòng tắm. Chắc là có người đến cả đi đái cũng đái luôn trong phòng tắm không chừng.
'Nếu không phải đi ỉa ra nhà vệ sinh chung ở hành lang thì chắc chắn có những người ru rú trong phòng suốt 24 giờ đồng hồ thật.'
Liệu có người như thế thật không?
'Hình như trên thời sự cũng từng đưa tin vài lần rồi thì phải.'
Có chuyện tổng quản đi vào phòng của một người ở trọ bùng tiền nhà bỏ trốn sau mấy tháng, rác bên trong chất cao đến tận hông người. Rồi thì phân của mình được cho vào túi nilon lưu trữ lại. Trên đời này đúng là cái quái gì cũng có thể xảy ra.
'Cho dù không phải goshiwon đi nữa thì những từ như "kẻ tự nhốt mình", "hikikomori" cũng quá nổi tiếng rồi.'
Tại sao họ lại không thể bước ra khỏi phòng? Đối với một người như tôi — ra ngoài là có bạn bè và bố mẹ đón chờ, lúc nào cũng có nơi để đi và có việc để làm — thì đó là điều hoàn toàn không thể hiểu nổi. Rốt cuộc phải có lý do gì riêng biệt thì người ta mới tự nhốt mình trong phòng như thế?
"………"
Ngoảnh đi ngoảnh lại lau khô người rồi thay đồ ngủ xong, đúng khoảnh khắc tôi thả mình ngồi phịch xuống giường— Cót két- Cốc cốc.
Có vẻ như tiếng cót két của chiếc giường lại làm chướng tai gai mắt ai đó, người phòng bên cạnh lại gõ vào tường. Lập tức, ngón tay tôi chỉ thẳng về hướng đó.
'Gì đấy, thằng ranh này. Gì đấy.'
Tao ở trong phòng tao mà tao không được tự do ngồi lên giường, không được tắm nước mạnh à? Đến thở dài cũng không được thở tự do à? Tôi không cất tiếng, chỉ trừng mắt nhìn bức tường và nhép miệng chửi rủa.
'Đúng là cái loại nhạy cảm quá đà.'
Cho dù cái tiếng đó có chướng tai thật đi chăng nữa thì muốn trách thì đi mà trách chủ quán trọ thiết kế cái kết cấu kiểu này này. Tự dưng lại đi gây sự với người phòng bên cạnh đang sống đàng hoàng là sao.
'Học hành nhiều quá bị thần kinh rồi à……………'
Đột nhiên tôi nhớ lại bản tin thời sự bàn về vấn đề tiếng ồn giữa các tầng ở thời hiện đại. Trong khi cư dân các căn hộ chung cư mải mê cãi nhau, chém giết nhau, kiện tụng nhau vì tiếng ồn giữa các tầng, thì chính phía công ty xây dựng thi công ẩu tả gây ra tiếng ồn lại trơ tráo vơ vét tiền rồi phủi tay.
'Phù. Mình nhẫn nại vậy.'
Dù sao thì cũng chỉ ở lại đây có hai ngày rồi đi.
'Mấy giờ rồi nhỉ?'
Mở Bảng trạng thái lên kiểm tra thì thấy 9 giờ 35 phút. Còn 25 phút nữa mới đến giờ tập hợp. Tưởng đám con gái tắm xong còn phải sấy tóc, làm đủ thứ việc mất nhiều thời gian nên mới hẹn rộng rãi hẳn đến 10 giờ, ai ngờ lại thừa ra khá nhiều thời gian thế này.
Tôi quyết định bước ra khỏi phòng để lượn quanh quán trọ một vòng, sẵn tiện ghé qua nhà bếp uống chút nước.
Nhà bếp là một không gian có một chiếc bàn ăn nhỏ, đủ loại dụng cụ nấu nướng, cùng một chiếc tủ lạnh dùng chung cỡ lớn.
'Anh tổng quản cũ bỏ trốn từng nhìn thấy ma ở đây sao?'
Dùng chiếc cốc chung hứng nước từ cây nước nóng lạnh ra uống, tôi đứng ở đúng vị trí đó. Quả thực giữa đêm thế này, ô cửa sổ đóng vai trò như một chiếc gương soi, phản chiếu rõ mùng mịt phía sau lưng tôi.
'Thấy một người phụ nữ ở đây à.'
Không chỉ anh tổng quản cũ, mà cả những tổng quản trước đó nữa cũng nhất quán một lời khai.
Liên tục nhìn thấy một người phụ nữ kỳ lạ.
'…Nghe bảo quán trọ này chưa từng có người phụ nữ nào chết cả, tại sao lại xuất hiện thứ như thế chứ.'
Tất nhiên, giống như con ma cổ dài Bang Chun-ja từng xuất hiện ở nhà tôi trước đây. Nếu là người đã chết từ trước khi căn quán trọ này được xây lên thì hoàn toàn có khả năng.
Vừa uống nước vừa trầm ngâm suy nghĩ như vậy, trên đường đi bộ trở lại phòng mình... Tôi đột ngột khựng bước lại khi phát hiện ra một điều kỳ lạ.
'…Đèn tắt rồi à?'
Phòng bên cạnh. Căn phòng từ nãy đến giờ cứ liên tục gõ cốc cốc, đập thình thình chê ồn ào. Đèn ở đó đã tắt ngỏm.
'…Hừm.'
Trong đầu tôi đột nhiên dấy lên một nghi vấn. Dĩ nhiên việc đèn tắt thì chẳng có gì kỳ lạ. Có khi người ta đang ngủ mà thấy ồn nên mới đập tường về phía tôi thôi.
Thế nhưng vấn đề là, trong một căn phòng tắt đèn, liệu điều đó có khả thi không? Trong căn phòng trọ goshiwon hoàn toàn không có nguồn sáng nào ngoài ô cửa sổ nhỏ hướng ra hành lang. Trong cái không gian ấy, người đó đã đập thình thình chính xác vào bức tường phía phòng tắm nơi tôi đang đứng. Nếu cấu trúc phòng đó giống hệt phòng tôi, thì từ vị trí một người đang nằm trên giường di chuyển đến bức tường phòng tắm mà tôi vừa nghe thấy tiếng đập lúc nãy là phải đi từ góc chéo này sang góc chéo kia.
Trong căn phòng trọ hẹp hòi này, ở giữa còn có cả ghế lẫn bàn học nên khá vướng víu.
'Nào có chuyện trong bóng tối mịt mùng lại chồm dậy lết sang đập tường thật mạnh như thế được chứ.'
Chẳng cần phải suy nghĩ thêm làm gì nữa. Trực tiếp hỏi chính chủ là xong.
'Nỡ lòng nào cũng tò mò xem đó là gã nào.'
Tôi nhẹ nhàng gõ cửa phòng bên cạnh.
Cốc cốc.
"…Có ai ở trong không ạ."
Dĩ nhiên, nếu là người sống ở đây lâu năm thì đã quen với kết cấu phòng nên việc bật dậy lao trong bóng tối rồi gõ tường là hoàn toàn có thể. Thế nhưng mỗi một chi tiết nhỏ nhặt thế này đều có khả năng liên quan đến hiện tượng kỳ quái.
'Những chuyện vướng bận trong lòng cứ phải xác nhận ngay lập tức thì mới nhẹ cả người được.'
Nếu cửa mở ra thì chỉ cần xin lỗi rằng lúc nãy cháu có làm hơi ồn, mới chuyển đến hôm nay nên chưa biết là được. Tôi gõ cửa thêm lần nữa.
Cốc cốc.
"…Có ai ở trong không ạ?"
Khoảnh khắc đó, đột nhiên phía sau lưng tôi có tiếng cửa mở.
Két- Quay đầu lại nhìn, một anh học sinh ôn thi râu ria xồm xoàm đang trừng mắt nhìn tôi. Có vẻ tiếng gõ cửa này lại làm phiền anh ta rồi. Tôi cúi đầu xin lỗi tỏ ý hối hận, rồi giơ ngón tay chỉ vào cánh cửa phòng bên cạnh tỏ ý là mình có việc tìm người phòng này.
Thấy vậy, anh học sinh ôn thi cau có cất lời:
"Chỗ đó làm gì có ai ở đâu."
"…Sạ?"
Anh ta lộ rõ vẻ bực bội:
"Tôi bảo không có ai ở đấy cả."
"……À, vâng. Em xin lỗi ạ."
Nói rồi anh ta lườm tôi một cái rồi đóng sầm cửa lại. Tôi lại bị bỏ lại một mình ở hành lang, lặng lẽ nhìn cánh cửa phòng bên cạnh. Thử vặn nhẹ tay nắm cửa nhưng dĩ nhiên là phòng đã bị khóa chặt.
'Không có ai ở à? Hoàn toàn không?'
Thế thì ai là người đã đập tường?
Trở lại trong phòng. Tôi nhẹ nhàng gõ vào bức tường nơi vừa phát ra âm thanh.
Cốc cốc.
Ngay lập tức, có tiếng gõ đáp lại.
Cốc cốc.
"………"
"………"
Tôi nhìn chăm chăm vào bức tường và suy nghĩ.
'Rốt cuộc là ai đang đập thế này?'
Hừm. Anh học sinh ôn thi lúc nãy rõ ràng bảo đây là phòng trống. Trước mắt cứ gõ lại lần nữa xem sao.
Cốc cốc. Cốc cốc. Cốc cốc.
"………"
"………"
Lần này thì không còn tiếng gõ đáp lại nữa. Sau đó tôi có thử gõ thêm vài lần nữa nhưng vẫn không nhận được phản hồi. Mở cửa ghé đầu ra ngoài nhìn thử thì rõ ràng căn phòng đó đang tắt đèn tối om.
'…Khó chịu thật đấy.'
Trở lại giường, tôi rùng mình một cái. Khẽ dời ánh mắt từ trần nhà xuống mặt sàn.
'Chắc không có gì đâu nhỉ?'
Căn phòng chật hẹp nên cũng chẳng có mấy chỗ để nhìn. Không thể có chuyện từ góc nào đó mà tôi chưa quan sát tới lại nhảy bổ ra cái gì đó được.
Vừa để kiểm tra thời gian, vừa để lấy lại bình tĩnh, tôi nhỏ giọng lẩm bẩm từ khóa mở Bảng trạng thái:
"Bảng trạng thái."
Phất- [Thứ Bảy, ngày 25 tháng 5 năm 2019, 21: 46] [Lee Joon- Lần chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 781] [Nhân quả: 32%]
"Lee Jun Bảng trạng thái."
Phất- 《Bảng trạng thái》 Tên: Lee Joon Tuổi: 17 Danh hiệu: Nhân vật chính Khuynh hướng: [Hai mặt] Năng lực đặc biệt: Đọc hình miệng (Bậc B) Quy hoạch cuộc đời (Bậc C) Bộc phát Bào chế Cliché (Bậc A) Tật xấu: Nước đến chân mới nhảy
'Mấy cái năng lực đặc biệt này cũng đến lúc phải đổi mới rồi đấy nhỉ.'
Nhìn ba ô năng lực đặc biệt đã chật kín, tôi lẩm bẩm một mình. Tôi thử nhấn vào mục đó.
Lập tức một dòng thông báo hiện ra trước mắt: Phất- [Bạn có thể sử dụng 200 điểm để mở khóa năng lực mới.] [Do hiện tại cả ba ô năng lực đều đã đầy, năng lực mới nhận được sẽ thay thế cho năng lực hiện có.] [Năng lực bị thay thế sẽ được lưu trữ tại Phòng câu lạc bộ, sau này bạn có thể vào Phòng câu lạc bộ để hoán đổi trang bị lại.] [Vui lòng nhấn vào ô năng lực mà bạn muốn thay thế để nhận năng lực mới.] Hơn 700 điểm tích lũy được sau khi sự kiện Tận thế kết thúc.
Mấy ngày nay bận chuẩn bị cho cuộc thi nên tôi chưa kịp nghĩ xem nên dùng vào việc gì và dùng như thế nào. Chỉ là muốn để dành điểm đó dùng cho phần thưởng nhiệm vụ thuộc chỉ số Chính sách giáo dục sau khi độ hiểu biết của Kyeong-won đạt 100% mà thôi.
Thế nhưng sau khi chứng kiến hiện tượng kỳ quái vừa rồi, suy nghĩ của tôi đã thay đổi đôi chút.
'…Dù sao cũng có tận 700 điểm, dùng một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ?'
Tiếng gõ cửa bí ẩn phát ra từ phòng bên cạnh. Tôi đang ở rất gần kề với một câu chuyện ma. Lúc này mà kiếm thêm một năng lực mới thì cũng chẳng phải nước đi tồi.
'Nhưng nếu phải thay thế một cái ở đây...'
Nếu tôi nhấn vào một ô năng lực đặc biệt để quay roulette mới, năng lực cũ sẽ bị rút ra và cất vào Phòng câu lạc bộ.
'Giá như đây là Phòng câu lạc bộ thì thích quay thế nào thì quay, thích lắp ra tháo vào thế nào cũng được.'
Trớ trêu thay hiện tại lại đang ở bên ngoài. Giá mà làm từ ban ngày ở trường có phải tốt không, nhưng lúc đó lại chẳng có tình huống nào cấp bách, vả lại cả tuần này tôi cũng quá bận rộn. Tuy nhiên, qua sự việc vừa rồi, tôi cảm nhận được ở đây có truyện ma và mình đang sắp sửa đối mặt với nó, vậy nên thử quay một lần xem sao nhỉ? Tôi có nhiều kỹ năng lặt vặt thật đấy, nhưng lại chưa có cái nào thực sự giúp ích cho chiến đấu cả, trước giờ vẫn luôn thấy tiếc nuối về điều đó.
'…Với lại chắc là cũng thú vị lắm đấy.'
Cảm giác giống như đang mở hộp quà ngẫu nhiên trong game RPG vậy. Sở hữu thêm một siêu năng lực tác động lên thực tế hoàn toàn miễn phí rõ ràng là một điều cực kỳ kích thích.
'Được rồi, thử thôi!'
Phất- <Năng biệt lực đặc> Đọc hình miệng (Bậc B) Quy hoạch cuộc đời (Bậc C) Bộc phát Bào chế Cliché (Bậc A)
'Nếu phải thay thế một cái ở đây, thì dĩ nhiên phải đổi cái Quy hoạch cuộc đời hoàn toàn vô dụng kia rồi đúng không?'
Kỹ năng Đọc hình miệng hiện tại đang ở quán trọ - nơi không thể phát ra tiếng động lớn - thì kiểu gì cũng sẽ có lúc dùng đến. Kỹ năng Bộc phát Bào chế Cliché tuy mạnh thì có mạnh thật, nhưng nó lại là chốt an toàn tối thiểu để xoay chuyển tình thế khi Điểm hồi sinh (Checkpoint) bị rối loạn. Vậy thì đương nhiên cái còn lại là Quy hoạch cuộc đời có phẩm cấp thấp nhất.
'Thành thật mà nói thì cái này cũng từng giúp ích vài lần thật, nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng thể nói là giúp đỡ được nhiều đến thế.'
Làm theo mấy lời khuyên từ nó ra thì cùng lắm cũng chỉ là nhặt được 100 won bạn làm rơi để mua đúng lon nước mình muốn uống, hoặc né cú đấm của Deok-hoon lúc mới ngủ dậy mà thôi.
'Hồi vụ án Eun-jung, lúc thầy giáo tư vấn định ra tay với mình thì nó có cảnh báo trước bảo thầy ta tự tử đi………………'
Nhưng ngẫm lại thì lúc đó tôi cũng đã uống thuốc thầy đưa rồi. Nghĩ kỹ lại thì không có cái này tôi vẫn tự mình vượt qua được đấy thôi.
Thế nên tôi dứt khoát ấn mạnh vào ô số 2, nơi có kỹ năng Quy hoạch cuộc đời.
Phất- [Bạn có thể sử dụng 200 điểm để mở khóa năng lực mới.] [Năng lực mới nhận được sẽ thay thế cho ô năng lực 'Quy hoạch cuộc đời - Bậc C'.] [Mở khóa năng lực (200) / Quay lại]
'Click!'
[Tiêu tốn 200 Điểm truyện ma để mở khóa năng lực mới cho ô thứ hai.] [Điểm truyện ma hiện tại: 781 - 200 = 581] Ngay sau đó, một giai điệu máy 16-bit vang lên vui tai, các từ ngữ bắt đầu lướt qua nhanh như chớp.
♪Tí ting ting ti ting ting~♬ Hiện thân - Giả dạng danh tính - Bách quỷ dạ hành - Cùng nhau trùng sinh - Xoẹt - Bách quỷ dạ hành - Cùng nhau trùng sinh - Bước chân nhanh - Khéo tay -
"Hồ… hồ ô ô ô hồ ô ô."
Vòng quay roulette đang xoay chuyển. Những từ ngữ ghi đủ loại năng lực. Tôi cảm thấy nhịp thở của mình bắt đầu dồn dập. Cảm xúc này là gì thế này?
Xoẹt Dạ hành - Cùng nhau trùng sinh - Bước chân nhanh - Khéo tay -
"Ồ ồ… ồ ồ ồ ồ ồ………"
Iyaaaaaa……………
Chuyện gì thế này? Bản thân tôi đang bị làm sao thế này? Không thể rời mắt khỏi vòng quay roulette. Tê dại quá. Tim đập liên hồi. Hưng phấn quá. Tràn ngập cảm giác khoái lạc, tôi tự phát ra những tiếng rên rỉ kỳ lạ, mồ hôi tay ướt đẫm khi dán mắt vào nhìn. Trong cơ thể tràn ngập thứ khoái cảm sảng khoái như tia sét giáng xuống mỗi khi người ta cờ bạc.
Vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo ---- Chủ - Vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo xoẹt xoẹt
"U oa a a a t… U oa a… Đ mm m m m me ê ê ê……………"
Hôm nay vòng quay roulette có vẻ xoay điên đảo hơn hẳn mọi khi. Cứ nhìn nó xoay là đầu óc tôi lại rối tung rối hời lên.
Nó xoay rồi đ m m m m me ê ê ê!! Vòng quay xoay, thế giới xoay, cuộc đời xoay!!
Vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo vèo xoẹt xoẹt xoẹt U oa… u oa… u oa a a t……
Cờ bạc rốt cuộc lại là thứ kích thích đến thế này sao!
Phất- phất- phất- Xoẹt xoẹt Phất- phất- phất- Lạ quá~ Lạ quá~!!! Muốn phát điên mất thôi, điên mất thôi! Muốn phát điên mất thôi điên mất thôi muốn phát điên mất thôi điên mất thôi muốn phát điên mất thôi điên mất thôi muốn phát điên mất thôi điên mất thôi!
Nhìn vòng quay roulette đang xoay điên đảo, tôi đột nhiên dùng hết sức bình sinh hét lớn: Ư a a a a a a a a a a a a!!!!!
"GA ZƯ A A A A A A A A A A A A A A A!!!!!!!!!!!!!!!"
Vang rền- Tiếng hét dõng dạc bùng nổ từ tận sâu trong đan điền! Trong căn phòng trọ goshiwon tĩnh lặng đến mức không dám phát ra tiếng thở, chất giọng ướt đẫm mồ hôi tràn ngập sự hỉ hả của kẻ cuồng cờ bạc vang vọng dội lại vang rền!
"A a a a c GA ZƯ A A A A A A A A A A A A A A A C!!!!!!!!!!!!!!!"
Phấ t t t t t t t t t t t t t t t t t t- ♪Tí ti đing!!!!
Quỷ - Học sinh cấp 3 không thất bại - Bách quỷ [Nhận được Năng lực đặc biệt: Học sinh cấp 3 không thất bại.]
"Hộc, hộc, hộc, hộc, hộc."
Hà, hà, hà, hà, hà. Ư~ phù. Ư~ phù. Phù. Phù.
《Học sinh cấp 3 không thất bại》 Phẩm cấp: Bậc A Điều kiện: Bật thủ công Năng lực: Có thể kích hoạt khi đối mặt với tình huống có tính ngẫu nhiên, nếu tỷ lệ thành công từ 10% trở lên thì chắc chắn sẽ thành công.
"Ồ, ồ… ồ ồ……………"
Ê, Bậc A~! Ra Bậc A rồi~~!!
Thình thình thình!!
Ngay lập tức, một học sinh ôn thi khác lao tới trước cửa phòng tôi đập cửa thình thình. Từ bên kia cánh cửa, gã gào lên giận dữ với tôi:
"Bị điên à!?"
"C, CÂM MIỆNG~!!!!"
Đôi tay run rẩy, tôi nhấn vào ô thứ ba.
L, làm tiếp, làm thêm lần nữa nào! Thật sự quá là phê!!
Phất- <Năng biệt lực đặc> Đọc hình miệng (Bậc B) Học sinh cấp 3 không thất bại (Bậc A) Bộc phát Bào chế Cliché (Bậc A) [Bạn có thể sử dụng 200 điểm để mở khóa năng lực mới.] [Năng lực mới nhận được sẽ thay thế cho ô năng lực 'Bộc phát Bào chế Cliché - Bậc A'.] [Mở khóa năng lực (200) / Quay lại]
"Đ, Đằng nào nếu Điểm hồi sinh có bị rối loạn thì lại về Phòng câu lạc bộ đổi lại là được chứ gì……………!"
"Điên thật rồi! Ra đây xem nào cái thằng ranh này!"
Thình thình thình- Mấy người ở trọ giận dữ gào lên với tôi đang gào thét trong phòng. Tôi phớt lờ họ, tiếp tục chìm đắm vào trò cờ bạc.
'Kỹ năng Cliché, đằng nào nếu thấy Điểm hồi sinh bị rối loạn thì về Phòng câu lạc bộ đổi lại là xong chứ gì~! Thế thì việc quái gì mình phải luôn mang theo cái này bên người chứ!'
Đằng nào bình thường cũng chẳng phải kỹ năng có tính ứng dụng cao, chỉ là đồ dự phòng bảo hiểm cho tình huống khẩn cấp, cứ giữ nó liên tục thế này đúng là lãng phí ô năng lực!
"Th, Thế nên làm thêm lần nữa nào, thêm một lần nữa……………"
"Ở đây này, ở đây này! Có cái thằng điên nào cứ gào lên liên tục ấy!"
"Này em ơi, ra đây xem nào? Này?"
Mọi người tụ tập trước cửa phòng tôi xô xát, xầm xì. Nhưng tôi lúc này đang phát điên vì cờ bạc. Phê quá đi mất~! Trên đời lại có thứ tuyệt vời thế này sao!
Đúng khoảnh khắc tôi trợn ngược mắt định nhấn vào lựa chọn Mở khóa năng lực lần nữa...
Cạch, két-
"Joon à……………?"
Cánh cửa trước mặt mở ra, Seon-ah hé đầu nhìn vào. Lúc này tôi mới bừng tỉnh.
"Hộc, hộc, hộc………………"
"Joon à……………"
Seon-ah nhìn tôi với khuôn mặt đầy lo lắng. Có vẻ như em ấy đã lấy chìa khóa vạn năng từ quầy lễ tân để mở cửa bước vào. Phía sau em ấy, vài người trọ ở các phòng khác đang cau có nhìn tôi.
"Hộc, hộc, hộc... Seon-ah à."
"………"
Chẳng mấy chốc, Seon-ah ngập ngừng quay lưng lại xin lỗi thay tôi với những người đang trừng mắt phía sau:
"Thành thật xin lỗi mọi người, xin lỗi ạ……………"
"………"
Dù vậy mọi người vẫn tiếp tục lườm lườm, thế nên Seon-ah khẽ đóng cửa lại rồi bước vào trong phòng. Tôi thở dốc để lấy lại nhịp thở, rồi quệt đi luồng nước bọt chảy quanh miệng. Tự bao giờ mồ hôi đã vã ra như tắm, cả cơ thể tôi vẫn còn đang đập thình thịch, máu chảy cuồn cuộn do dư vị của sự giải tỏa khoái cảm mà trò cờ bạc mang lại. Một thứ khoái cảm kỳ dị đến mức tê dại tận đầu ngón tay.
Vuốt lại mái tóc còn ướt, Seon-ah ngồi xuống bên cạnh tôi với vẻ mặt lo lắng:
"Không sao chứ, Joon à……………?"
"……S, Seon-ah à, hộc, hộc."
Tôi giơ tay ra ra hiệu bảo em ấy đợi một chút để ổn định lại nhịp thở. Sau khi tỉnh táo lại đôi chút, tôi nhìn quanh căn phòng rồi gật gật đầu:
"Ừ, kh, không sao. Không sao đâu."
"Thấy cậu hét lên………………"
"X, xin lỗi nhé. Ở đây… ở đây chắc chắn là có truyện ma. Tớ vừa mới bị ảnh hưởng xong."
Tôi nhìn dòng thông báo vẫn đang lơ lửng trước mặt: [Bạn có thể sử dụng 200 điểm để mở khóa năng lực mới.] [Năng lực mới nhận được sẽ thay thế cho ô năng lực 'Bộc phát Bào chế Cliché - Bậc A'.] [Mở khóa năng lực (200) / Quay lại]
"…Q, Quay lại."
Vội vã hủy bỏ, Bảng trạng thái hiện tại của tôi xuất hiện: [Thứ Bảy, ngày 25 tháng 5 năm 2019, 21: 52] [Lee Joon - Lần chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 581] [Nhân quả: 32%] <Năng biệt lực đặc> Đọc hình miệng (Bậc B) Học sinh cấp 3 không thất bại (Bậc A) Bộc phát Bào chế Cliché (Bậc A) Tôi gật đầu lần nữa như để xốc lại tinh thần:
"Cảm ơn cậu, Seon-ah. Cảm ơn cậu đã đến nhé."
"………"
Lặng lẽ bước đến cạnh tôi rồi ngồi xuống giường, Seon-ah không nói gì. Tôi lại thở dài một hơi thật sâu. Khoái cảm vừa rồi dữ dội đến mức tim tôi vẫn còn đập thình, thình nho nhỏ.
"Ôi, suýt nữa thì tiêu rồi. Thật sự suýt tiêu đời luôn."
"………"
"May mà có cậu đến kịp thời."
Thế nhưng chẳng hiểu sao Seon-ah lại giữ im lặng. Tôi quay đầu sang nhìn em ấy:
"…Seon-ah?"
"…Ừm."
Seon-ah ngồi yên bên cạnh tôi, đôi gò má ửng hồng. Mái tóc chưa khô hẳn tỏa ra hương thơm dầu gội tươi mát ngập tràn. Đôi mắt tròn xoe như chim non chớp chớp nhìn xuống sàn nhà quán trọ một chút, rồi lại ngước nhẹ về phía cửa phòng, đôi môi mấp máy.
"………"
"………"
Tôi đang ở cùng một căn phòng, trên cùng một chiếc giường với một cô gái đáng yêu đến mức muốn ôm chằm lấy ngay lập tức. Gì thế này. Tâm trạng tôi lại trở nên kỳ lạ. Một thứ cảm xúc kỳ quái khác hẳn với thứ khoái cảm cờ bạc lúc nãy đang trào dâng.
Ơ-ơ-ơ-ơ-ơơơơơơơ-

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn