Chương 195: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (33)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~38 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 Tôi bỏ một nghìn won vào máy karaoke rồi quay lưng lại.
Ùng— Ting tong ting tong ting Tiếng xu rơi leng keng vui tai vang lên nho nhỏ qua loa.
Vì chưa bắt đầu hát nên tôi đã vặn nhỏ âm lượng xuống.
"Nào, ai muốn chọn bài trước đây?"
"……"
"……"
Các thành viên ngồi túm tụm trong phòng lễ tân chật hẹp của quán trọ liếc nhìn nhau.
Nỗi băn khoăn lớn nhất ở phòng karaoke: Ai sẽ là người hát mở màn?
Trong bầu không khí có phần ngượng ngùng, tôi nhìn sang Kyeong-won – đứa phạm nhiều tội lỗi nhất, khiến cậu ta phải tránh ánh mắt của tôi và lật giở cuốn sổ danh mục bài hát dày cộp.
"À, lâu rồi không đi karaoke… Phải tìm bài nào biết hát mới được, Hội trưởng… Trong lúc đó ai muốn hát thì cứ hát đi, tớ tìm bài đã……"
"Hừm hừm……"
Các thành viên giả vờ làm việc khác.
Seon-ah cầm ngược cuốn sổ karaoke lật qua lật lại, còn Jin-hee thì vô cớ dùng điều khiển bấm mở bảng xếp hạng bài hát nổi tiếng.
[Bảng~ xếp hạng nổi tiếng!]
"Vặn nhỏ tiếng lại chút nữa, một chút thôi… Trước khi bắt đầu hát mà để người ta kéo đến đông quá là không được đâu."
"À à, để tớ làm cho nà."
Vừa hay đúng lúc không có cả cuốn sổ lẫn điều khiển, Deok-hoon đứng ra như thể rất mừng vì tìm được việc để làm.
Ai nấy đều cố tìm một việc gì đó khác ngoài việc hát.
'Bởi vì người mở màn luôn phải gánh chịu áp lực rất lớn.'
Tôi gật đầu, cố tình chậm rãi gỡ dây micro đang quấn.
[Ngày 27 tháng 5 năm 2019 Thứ Hai, 00: 05] [Lee Joon: Lần chơi thứ 2] [Điểm truyện ma: 581] [Nhân quả: 32%] Căn phòng lễ tân mà chúng tôi trang trí lại đã hoàn toàn biến thành một phòng karaoke.
Tất nhiên, không có chiếc TV kích thước lớn như ở phòng karaoke thật, nhưng chúng tôi đã kết nối máy karaoke với màn hình máy tính lễ tân để hiện video ca nhạc và lời bài hát.
Về ánh sáng, chúng tôi dùng dây buộc một chiếc đèn quả cầu xoay cắm điện vào đèn huỳnh quang, trang trí đủ màu sắc để tạo nên bầu không khí karaoke chuẩn chỉnh.
Căn phòng lễ tân tuy rộng hơn các phòng trọ thông thường ở đây một chút, nhưng khi chất thêm âm ly, máy móc rồi xếp vài chiếc ghế đôn hình trụ không tựa cho sáu người ngồi vào thì không gian trở nên khá chật chội.
Cảm giác hệt như một đám người chen chúc trong một phòng karaoke xu chật hẹp.
Tôi gỡ dây micro, ánh mắt lướt qua từng người một.
"Người đầu tiên. Ai làm thì tốt đây nhỉ?"
"……"
"Quả nhiên là Seon-ah làm thì tốt nhất nhỉ."
Seon-ah giật nảy người tại chỗ.
"Đùa đấy."
Các thành viên liếc nhìn nhau.
Người mở màn không chỉ gánh áp lực về bầu không khí, mà áp lực chọn bài cũng rất lớn.
Nếu lượt đầu tiên chọn một bài Ballad thì những bài tiếp theo sẽ cứ thế êm đềm trôi qua, ngược lại nếu lượt đầu chọn một bài sôi động thì người tiếp theo cũng có thể tiếp nối bằng những ca khúc náo nhiệt.
Thế nhưng vấn đề nằm ở phản ứng của những người xung quanh.
Dù sao thì khi cùng nhau đi karaoke, lúc đầu bầu không khí thường có chút ngượng ngùng, nên dù là bài hát êm dịu hay sôi động thì người mở màn cũng khó lòng nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình.
Vì vậy, dù bài hát chọn là gì hay giọng hát ra sao, người mở màn đều phải gánh trọn áp lực ngượng ngùng một mình.
"…Jin-hee, cậu hát nhé? Hồi nãy tớ thấy cậu hát tốt lắm mà."
Khi tôi đưa micro lại gần, Jin-hee giật mình lùi người về phía sau.
Cô ấy mồ hôi hột ròng ròng, né tránh ánh mắt.
"……Tớ để chút nữa."
"Tại sao? Hồi nãy cậu hát hay lắm mà."
"…Này, hát ở chỗ đó với hát ở quán trọ này mà giống nhau được à."
Jin-hee nhìn sang hướng khác, lấy tay đẩy nhẹ chiếc điều khiển ra.
Đó là một lời nói đúng đắn.
Nơi đây là quán trọ Noryangjin, nơi mà ngay cả thở cũng khó lòng thoải mái.
Thậm chí hiện tại đã qua nửa đêm, đang là giữa đêm khuya.
Phải có ai đó đứng ra gánh vác cái việc gây náo loạn đầu tiên ở nơi này.
Đột nhiên.
[Vì vị khách tiếp theo, xin hãy mau chóng chọn bài!]
"Đệch, giật cả mình!"
"Cái gì thế, tắt tiếng đi, tắt tiếng!"
"Thằng cha Otaku ngu ngốc này chỉnh tiếng ngược lại rồi……………"
Do chúng tôi chỉ bỏ tiền vào mà mãi không hát, giọng nói lớn từ chiếc máy lên tiếng giục giã.
Kyeong-won vội vàng vươn tay chỉnh phần âm lượng của máy, nhưng dường như đã nghe thấy câu thông báo đó, có ai đó đang bước giậm chân rầm rầm qua hành lang tiến về phía này.
Cốc cốc—
"Này mọi người. Vừa rồi là tiếng gì đấy?"
Giọng nói của một phụ nữ cực kỳ nhạy cảm và bực bội.
Tôi đáp lại qua cánh cửa:
"Biến đi giùm cái~"
"Sao mà ồn ào thế— Cái, cái gì cơ!?"
Người phụ nữ cạn lời như thể không tin nổi vào tai mình.
Tôi đưa micro về phía Ha-yoon.
"Ha-yoon à. Làm một bài đi."
"……"
Gương mặt trắng trẻo của Ha-yoon hiện rõ sự không thích.
Khi tôi lại gần lần nữa, cô ấy né nhẹ rồi quay đầu đi.
"Xin lỗi, Joon à. Tớ không biết bài hát nhạc trẻ nào cả."
"…Nhạc thiếu nhi cũng được mà."
Tôi ngoặt hướng nghiêng sang phía Seon-ah.
"Đúng không, Seon-ah? Nhạc thiếu nhi cũng được mà."
"J-Joon à……"
Lại một lần nữa, Seon-ah nhảy nhỏm lên tại chỗ.
Gương mặt lộ rõ sự hoảng hốt, cô ấy né tránh hết bên này sang bên khác.
"X-xin lỗi……"
"……"
Đến cả Seon-ah cũng không cứu tôi sao.
'Tớ đã tin tưởng cậu mà!'
Sao tình cảm lại có thể thay đổi như thế chứ!
Lần này tôi ngoặt phắt sang phía Kyeong-won, và Kyeong-won lập tức giơ cuốn sổ karaoke lên đỡ lấy chiếc micro.
"Nếu muốn bắt hát đến thế thì Hội trưởng hát trước đi."
"……"
"Người hát xong chỉ định lượt tiếp theo là được mà. Như thế hợp lý hơn."
Đúng là phương án hợp lý chuẩn phong cách của cậu ta.
Tôi khựng lại trong khi tay vẫn cầm micro.
Dù tôi là người đã quyết làm thì sẽ làm, nhưng thú thật việc này có chút quá đà.
Dù là để trừ khử truyện ma, nhưng đột nhiên lại cất tiếng hát trong cái quán trọ ngột ngạt nơi hàng chục con người đang thiếp đi học bài thế này…
Đây đúng là việc không phải người bình thường nào cũng dám làm.
Lạch cạch— Lạch cạch— Trong lúc đó, người học sinh trọ bên ngoài vẫn xoay tay nắm cửa và gọi chúng tôi.
"……Này cô cậu gì đó? Mở cửa ra xem nào. Này, tôi nói hết lời rồi đấy nhé?"
Tôi nghĩ mình phải mau chóng làm việc cần làm nên đã đẩy micro về phía Deok-hoon.
Thế là cậu ta nhíu mày nặng trịch, nhìn xuống chiếc micro.
Dù vẻ mặt có vẻ không hài lòng, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác cậu ta sẽ giúp.
"…D-Deok-hoon à. Nhạc anime hay bất cứ bài gì cũng được, hát giùm tớ đi—"
"25589."
Deok-hoon dứt khoát trả lời với nét mặt khó chịu.
"25589. Bấm đi."
"……!"
Khí thế gì đây chứ.
Tuy có chút sững sờ, nhưng tôi không hề ngần ngại mà bấm ngay dãy số đó.
[25589 Butter-Fly]
"Mở lại tiếng đi, mở tiếng lên."
"T-tớ tăng lên ngay đây."
Chẳng mấy chúc Kyeong-won vặn âm lượng lúc nãy vừa hạ xuống lên mức tối đa.
Trên màn hình máy tính, tiêu đề bài hát lặng lẽ hiện lên.
25589 Butter-Fly (デジモンアドベンチャ? OP) 和田光司 Trước khi bài hát bắt đầu, một khoảng lặng ngắn diễn ra.
Những dòng chữ tiếng Nhật phủ kín màn hình càng làm tăng thêm bầu không khí bất thường.
Quán trọ yên tĩnh như tờ.
Nơi mà dường như thời gian cũng ngừng trôi.
Chúng tôi bàng hoàng trong giây lát.
Và rồi, ngay khoảnh khắc đó.
Tè te tè te te tè te te Tè te te~ tè te te tè te te tè te te~♬ Tiếng nhạc đệm guitar điện sôi động vang lên rầm rộ, dội lại khắp phòng lễ tân!
Nhịp điệu nhanh, tiếng guitar điện cực kỳ bốc!
"Oa, đệch. Cái gì thế này!?"
Jin-hee cười rồi vỗ tay bôm bốp!
Kyeong-won và Seon-ah khiếp vía trước âm lượng quá lớn nên bật ngửa ra sau!
Ha-yoon trong khoảnh khắc cũng lấy hai tay che miệng, cười với vẻ mặt tràn đầy mong đợi!
Tôi nhanh chóng tắt đèn huỳnh quang, chỉ bật chiếc đèn quả cầu xoay karaoke lên rồi dâng micro đặt vào đùi Deok-hoon!
Thế là Deok-hoon gật đầu nặng trịch ra chiều "Được rồi", rồi cầm lấy micro đứng dậy!
Tiếng nhạc đệm guitar điện ồn ào vang dội rầm rầm khắp phòng trọ!
Tùng~ tùng tùng tùng tùng tùng~ Tùng tùng tùng tùng tùng tùng~ tùng tùng tùng tùng tùng tùng~ tùng tùng tùng tùng tưng! Tưng! Tưng!
"Điên thật rồi, định làm thật đấy à……………"
Người vừa nói câu đó vừa lấy tay che miệng cười chính là Ha-yoon!
Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ điềm tĩnh thường ngày, cô ấy nhoài người về phía trước với gương mặt háo hức và lấy tay che miệng!
Seon-ah và Kyeong-won cũng há hốc miệng với nét mặt chưa từng thấy bao giờ, mắt dán chặt vào video ca nhạc phong cảnh trên màn hình!
Jin-hee cũng lẩm nhẩm "Thằng điên này……………" rồi cười khúc khắc!
Chẳng mấy chúc đoạn nhạc dạo kết thúc, Deok-hoon cầm micro hít một hơi thật sâu!
Giọng hát được khuếch đại vang lên đanh thép! Vang dội khắp quán trọ!
"Gokigen na chou ni natte~♬ Kirameku kaze ni notte~♬"
"Cái gì thế, cái gì thế! Giọng hát gì thế này đệch!"
"Imasugu kini ikou~♬" Rầm rầm! Rầm rầm rầm!!
"Đệch mẹ, điên rồi chắc!! Mau mở cửa ra!!! Làm cái quái gì thế hả, hả?!"
Giọng hát vang dội của Deok-hoon vang lên làm cả không gian như rung chuyển vì tiếng âm ly quá lớn!
Jin-hee vỗ tay cười bật ngửa ra sau!
"Điên rồi! Cực kỳ ồn luôn!!!"
Ngay cả tiếng la hò cười đùa đó cũng bị tiếng nhạc đệm và giọng hát của Deok-hoon đè bẹp, khó mà nghe rõ!
"Nani ga wow wow wow wow wow~ Kono sora ni todoku no darou~♬ (Điều gì sẽ chạm tới bầu trời này đây)"
"Tao bảo điên rồi à!! Mở cửa ra!!!"
"Dakedo wow wow wow wow wow~ Ashita no yotei mo wakaranai~ Yeah yeah yeah~♬" Chát chát chát cháaan!! ♬
"Mugendai na yume no ato no nanimo nai yo no naka ja♬ (Trong thế giới hư vô sau những giấc mơ vô tận)"
"Mở cửa ra đồ chó này! Đồ điên này!!"
Rầm rầm rầm rầm rầm— Deok-hoon quẩy theo nhịp điệu lắc đầu liên tục, còn bên ngoài thì có thêm vài người kéo đến đập cửa rầm rầm!
Ánh đèn xoay quay mòng mòng cuồng nhiệt, tiếng nhạc đệm guitar điện sôi động, các thành viên cười ngả nghiêng!
"Cái gì thế, điên thật! Dù là nhạc wibu nhưng nghe bốc vãi!"
Ngay cả người chuyên trị Otaku như Jin-hee cũng cười hì hì!
Ngay sau đó, những người trọ bên ngoài vươn tay qua ô cửa kính cố mở cửa sổ ra kêu lách cách, nhưng Jin-hee vừa cười vừa đẩy chiếc âm ly ra chặn cửa sổ lại!!
"Stay shiga~ chinai meji~ darake no~♬"
"Báo cảnh sát đi! Báo cảnh sát ngay đi!"
"Tayorinai tsubasa demo~♪"
"Tìm cái gì phá cửa đi! Bình chữa cháy! Bình chữa cháy đâu!"
"Kitto toberu sa~ On~~ My~ Love~" ~Từng từng tùng tùng~ ~tùng~♪ ~từng từng tùng tùng~ ~tùng~♬ tưng~♪ Tiếng trống sôi động vang lên, tiếng Nhật đã hoàn toàn chiếm lĩnh quán trọ!
Đoạn 1 kết thúc, trong lúc đoạn nhạc dạo vang lên ngắn ngủi, Deok-hoon lau mồ hôi!
Chúng tôi cố tình cổ vũ to hơn nữa để tiếp sức cho cậu ta, la hò rầm rộ!
"Này, hát hay lắm!"
"Oh Deok-hoon là nhất!"
"Giữ nguyên khí thế này mà tiến lên! Tiến lên, Oh Deok-hoon!"
Những tiếng trò chuyện cười đùa cổ vũ náo nhiệt lan tỏa vui vẻ giữa đoạn nhạc đệm rộn rã!
Seon-ah cũng vỗ tay với gương mặt quay mòng mòng, còn Ha-yoon thì dựa lưng vào tường trong tư thế thoải mái, khúc khắc cười!
Tưng! Tưng! Tưng! ♬
"Nào, sang đoạn 2 nà! Mấy người mau đi theo tớ!"
"Tới luôn~!!"
"Gót zìa à à à~!!!"
"Ukareta chou ni nante~ Ichizuna kaze ni notte~♬ (Trở thành chú bướm tung tăng cưỡi trên ngọn gió kiên định~)" [Dokomademo kimi ni aini ikou~] Si-young đang ngủ say sưa trong tình trạng mặc mỗi quần lót thì giật mình choàng tỉnh dậy khỏi giường.
"C-cái gì thế……………!?"
Tiếng hát vang dội ầm ầm khắp toàn bộ quán trọ.
Si-young tưởng mình đang mơ nên mở to mắt nhìn vào khoảng không.
[Aimai na kono batte♪ Igai ni便利 datte~♬]
"C-cái quái…………!"
Si-young ngơ ngác ngồi trên giường vì cạn lời.
Đây không phải là mơ.
Hiện tại đang có kẻ nào đó cất tiếng hát bằng tiếng Nhật vang dội dội lại cả tòa nhà ngay trong quán trọ này.
[Shikenderu hit song kikinagara~♪ Nani ga wow wow wow~♬]
'Đồ điên này……………!'
Trong khoảnh khắc, hình ảnh các thành viên Câu lạc bộ Truyện ma bê máy karaoke lúc nãy sượt qua tâm trí cô ta.
'Mấy thằng điên, mấy thằng điên này……………!'
Si-young không chỉ tức giận vì bị thức giấc, mà còn đầy sự bàng hoàng vì một chuyện quá đỗi phi lý đang xảy ra, liền đi ra ngoài.
Dù sao thì ngoài hành lang lúc này cũng đã kín nát những học sinh trọ mặc đồ thể thao bước ra — người thì đang ngủ, người thì đang chơi game, người thì đang 'giả vờ' học bài.
"Cái gì thế, đệch? Thằng điên nào thế?"
"Tiếng từ phòng karaoke vọng lên à? Không phải à? Nghe thấy từ đây đúng không?"
"Nghe tiếng là biết liền chứ gì?"
"Không, tại hoang đường quá nên tôi tưởng mình nghe nhầm—"
"Lễ tân! Phát ra từ phòng lễ tân đấy!"
Tiếng hát quá lớn nên những người trọ gần như phải gào lên để nói chuyện với nhau.
Si-young nhìn quanh tìm kiếm những người trong nhóm học chung của mình.
Và trong lúc hỗn loạn, cô ta đã tìm thấy Soo-bin – học sinh thi lại đang tranh thủ di chuyển giữa các phòng trọ để ăn trộm đồ.
[Mugendai na~♪ Yume no ato no yarusenai yo no naka ja~♬]
"…Mày làm cái gì đấy giữa lúc này hả?"
"Ớ, chị!"
Soo-bin ôm một vòng tay đầy mỹ phẩm bước ra.
[Sousa jousiki hazure mo waruku wa naakana~♬]
"Giữa lúc này mà cũng ăn trộm được? Đúng là bái phục mày luôn đấy."
"Chị mặc mỗi quần lót kìa, giờ này còn……………"
Lúc đó Si-young mới kiểm tra lại trang phục của mình.
[Image o someta gikachinai tsubasa demo~♬]
"Ớ, á……………! Đ-điên rồi……………!"
"Ngày nào chị cũng ngủ với đàn ông nên không biết mình đang cởi hay đang mặc đúng không……………? Em có ăn trộm thì cũng không làm trò bẩn thỉu như chị đâu."
Tranh thủ lúc xáo trộn, Soo-bin nhe răng cười mỉa mai rồi chạy biến về phòng mình.
Si-young run lên vì tức giận và bàng hoàng, nhưng trước tiên cô ta vội kéo chiếc áo trên xuống để che phần thân dưới rồi chạy nhanh về phòng.
'Điên rồi, điên thật rồi…………….'
[Ki-itto to-beru sa~~ On~~ My~~ Love~~♬]
'Tại cái thằng đệch đó… Tự dưng đang ngủ thì bị giật mình tỉnh dậy…'
Cô ta vội vã chui vào phòng thay quần áo.
Trong lúc biết bao nhiêu người trọ gào thét chửi rủa, tiếng hát kỳ quái bằng tiếng Nhật vẫn không hề ngừng lại.
Âm thanh âm nhạc ồn ào, nhịp điệu và cao độ hát theo ý mình khiến Si-young cảm thấy đầu óc như muốn nứt ra, cô ta tuôn ra đủ lời chửi rủa trong phòng.
"Ồn quá, ồn quá… ồn quá……………!!"
[Mugendai na yume no ato no yarusenai yo no naka ja♬]
"Câm đi, giùm cái!! Câm đi! Câm đi!!"
[Soo sa itoshii omoi mo make soo ni naru kedo♬]
"CÂM ĐI GIÙM CÁI ĐI MÀAAAA!!!!!"
[Arigatou, arigatou.]
"Phụttt ha ha ha………………"
" Oa, vỗ tay, vỗ tay~!"
" Bốp bốp bốp~!"
Chúng tôi dành tặng những tràng vỗ tay hòa trộn giữa sự cổ vũ và động viên cho Deok-hoon – người vừa hoàn thành xuất sắc buổi biểu diễn đầu tiên.
"Oh Deok-hoon là nhất!"
"Oh Deok-hoon hát nhạc anime trong quán trọ là đỉnh nhất!"
Vừa hay tiếng nhạc báo điểm số vang lên rộn rã.
Tằn tắn tắn tắn tắn tắn tắn tằn tằn tắn!
[100 điểm~! Không biết có thành ca sĩ được không đây nha~] Rầm rầm rầm-!
"Bước ra đây, mấy thằng ranh này, bước ra mau!"
"Tao giết thật đấy! Tao sẽ giết chết tụi mày!"
Các học sinh trọ dường như cũng rất vui vẻ nên cùng nhau lên tiếng hưởng ứng.
Chúng tôi cũng hùa theo vỗ tay kết thúc.
"Chà~ 100 điểm!"
"Này này~ 100 điểm thì không có coin thưởng à~" Deok-hoon cười ngượng ngùng rời khỏi sân khấu.
Và rồi là khoảng lặng giữa hai bài hát.
Tuy nhiên, không còn sự ngượng ngùng như lúc trước nữa, mà thay vào đó là một bầu không khí sục sôi đầy háo hức bao trùm lấy chúng tôi.
Bầu không khí phấn khích, mong chờ xem ai sẽ là người tiếp theo tạo nên bùng nổ.
"Lần này ai hát đây? Ai muốn hát nào?"
"Hội trưởng, để Deok-hoon chỉ định đi. Người hát xong chỉ định lượt tiếp theo."
"Được đấy, Deok-hoon à. Cậu muốn chỉ định ai?"
"Sodesu ne. Để tớ suy nghĩ—" Rầm rầm- Rầm rầm rầm-
"Này, mấy thằng chó này! Tụi mày mà bước ra là chết chắc với tao!"
"Đập vỡ cửa sổ đi! Đập cửa sổ!"
Choảng-!
Bên ngoài vẫn vang lên tiếng đạp cửa và lời chửi rủa gian xảo của những học sinh trọ đang tức giận.
Một vài người rốt cuộc đã đập vỡ cửa kính phòng lễ tân rồi quơ tay điên cuồng vào bên trong, nhưng họ chỉ đánh trúng chiếc âm ly xui xẻo đang chặn cửa sổ.
Chiếc âm ly đó cũng là món đồ nặng đến mức vài người chúng tôi phải hợp lực chật vật mới bê vào được, nên mấy bàn tay quơ quào đó chẳng thể làm nó nhúc nhích dù chỉ một chút.
Ngay sau đó, Deok-hoon suy nghĩ một lúc rồi chỉ tay về phía tôi.
"Hội trưởng. Hội trưởng làm đi nà."
"……Quả nhiên phải vậy sao?"
Rốt cuộc cũng đến lượt tôi ra tay rồi sao.
Tôi nhận lấy điều khiển và nhập bài hát mình sẽ thể hiện.
[10554 Tôi đã hát một bài ca (M/V Ver.) - Rừng Trường Huấn]
"Cảnh sát đến rồi kìa, cảnh sát!"
"Mấy thằng ranh này, tụi mày chết chắc rồi! Chú ơi, ở đây này!"
Bên ngoài vang lên tiếng người dân reo hò khi thấy cảnh sát.
Tôi mỉm cười rồi cầm lấy micro.
'Cảnh sát?'
Tôi bật cười.
Họ tưởng cảnh sát đứng về phía họ sao?
Ngay sau đó, giọng nói trầm đục của cảnh sát Park Kang-woon vang lên từ bên ngoài.
"À, xin lỗi nhưng chúng tôi không thể làm gì được. Tiếng ồn giữa các tầng không có luật cụ thể để xử phạt. Nếu thấy bất bình thì các vị có thể tìm đến đại biểu quốc hội mà khiếu nại."
"Tại sao lại không được, hả! Tại sao lại không! Chẳng phải có luật này luật nọ xử được hết sao! Ông đang bỏ mặc nhiệm vụ đấy, bỏ mặc nhiệm vụ!"
"Không phải vì tôi không muốn làm nên không làm, mà đối với mấy chuyện tiếng ồn thế này thì thực sự không có luật nào phù hợp cả. Mấy người cũng mua cái loa sub về mà trả đũa lại đi."
"Đó là lời cảnh sát nên nói đấy à! Tôi cũng là người đang chuẩn bị thi công chức cảnh sát đấy! Cái này xử được! Sao lại không xử được chứ!"
Thanh tra nhếch môi cười nhạt khi nghe thấy từ 'người chuẩn bị thi công chức cảnh sát'.
"Tôi không phải người đang chuẩn bị thi công chức cảnh sát, mà tôi là cảnh sát công chức thật sự. Dù sao thì nếu ồn ào quá thì trước tiên các vị rời đi chỗ khác một chút xem sao. Bên dưới cảnh sát chúng tôi đang túc trực đầy ra đấy."
"Cái gì cơ! Tại sao chúng tôi phải ra ngoài! Mấy thằng ranh đó mới là đứa phải ra ngoài chứ! Mau bắt tụi nó đi chứ!"
"Tôi sẽ chờ bên dưới."
"Chú ơi! Chú đi đâu đấy, chú!"
"Phải bắt mấy thằng ranh đó đi chứ! Đi đâu thế!"
Thanh tra Park Kang-woon quay lưng bước ra ngoài.
Bên dưới, chắc hẳn xe cảnh sát đã giăng kín để giải cứu hàng chục người mất tích.
Chẳng mấy chúc, tiêu đề bài hát hiện lên tràn ngập màn hình.
10554 Tôi đã hát một bài ca (M/V Ver.) Rừng Trường Huấn Tôi mỉm cười, mở lời cất tiếng hát.
"A little~♪" Rất xa xôi~♬

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn