Chương 176: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (14)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~34 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"......"
Giữa đêm khuya.
Tôi chợt choàng tỉnh khi nhận ra có sự hiện diện của ai đó.
"......"
"... Ưm."
Tôi khép hờ đôi mắt, hơi ngẩng đầu lên quan sát, nhưng đập vào mắt chỉ toàn là một màu đen kịt.
Trong một khoảnh khắc, tôi còn mơ hồ chẳng nhớ nổi mình đang ở đâu.
'... Quán trọ. Đúng rồi, quán trọ.'
Là căn phòng tôi đang ở tạm khi cùng cả nhóm tới quán trọ để săn chuyện ma.
Và ngay lúc này, bên cạnh tôi đang có ai đó ngồi ngoan ngoãn.
Cảm nhận được sức nặng của một người khác trên giường, tôi khẽ rên một tiếng rồi gượng ngồi dậy.
"... Ha-yoon đấy à?"
Bóng đen của ai đó chậm rãi gật đầu.
Dù trời rất tối, nhưng ánh đèn mờ nhạt từ chiếc cửa sổ nhỏ hướng ra hành lang vẫn lọt vào chút ít, phác họa nên dáng hình dịu dàng của Ha-yoon.
'Cậu ấy đến gõ cửa gọi mình gác ca đêm sao?'
Tôi trở mình, khẽ thì thầm trong miệng:
"...... Bảng trạng thái."
Vụt- Ngay lập tức, những dòng chữ hiện lên rõ mùng một trước mắt tôi dù đang ở giữa bóng tối.
[Chủ Nhật, ngày 26 tháng 5 năm 2019, 02: 35] [Lee Joon - Lần thứ 2] [Điểm Truyện ma: 581] [Tỷ lệ nhân quả: 32%] Mỗi lần thức giấc giữa đêm, ánh sáng từ màn hình điện thoại thường làm tôi chói mắt, nên tôi rất hay kiểm tra giờ giấc bằng Bảng trạng thái như thế này.
'2 giờ 35 phút rồi ư...?'
Tôi ngẩng đầu lên với nỗi thắc mắc 'Ơ?'.
'Đã trễ mất 30 phút rồi cơ mà...?'
Trước mặt tôi vẫn là bóng dáng với mái tóc đen dài đang ngồi yên lặng bên mép giường.
Tôi nheo mắt nhìn Ha-yoon, cất giọng lầm bầm:
"Chẳng phải ca gác của tớ là 2 giờ sao? Sao cậu không gọi tớ dậy mà lại-" Đột nhiên, Ha-yoon quay phắt người lại rồi leo tót lên đè chặt lấy tôi.
"......!"
Giật mình trước việc Ha-yoon bất ngờ leo lên đè nén nửa thân trên của mình, tôi vội áp sát đầu xuống lại gối.
Chưa kịp để tôi nói thêm câu nào, cậu ấy đã dùng hông đè chặt lấy bụng tôi và ghé sát mặt lại.
"Cậu vừa kiểm tra bằng Bảng trạng thái đấy à? Cảm giác nắm giữ thứ đó trong tay thế nào?"
"Cái... Cái gì...?"
"Nếu có thứ đó thì thú vị lắm nhỉ. Nhưng mà, thứ đó vốn dĩ thuộc về tớ cơ mà."
Những xõa tóc đen rủ xuống chạm vào mặt tôi.
Căn phòng quán trọ chìm trong đêm tối.
Ha-yoon đè lên người tôi, im lặng đối mặt ở cự ly gần kề.
Những sợi tóc rủ xuống hai bên cọ vào làm nhột vành tai, chúng tôi nhìn chằm chằm vào nhau giữa không gian mờ tối.
Ánh mắt cậu ấy không hiểu sao như tỏa ra một luồng sáng màu tím dịu.
Tôi bị Ha-yoon đè bẹp và áp chế hoàn toàn, chẳng thể nhúc nhích hay làm gì khác, đành nằm cứng đờ mặc cho thời gian trôi qua.
"......"
"......"
Sự im lặng kéo dài một hồi lâu.
Sau đó, cậu ấy từ từ nâng nửa thân trên dậy.
Những lọn tóc phủ trên mặt tôi cũng chậm rãi lướt qua gò má rồi vuốt ngược lên trên.
Vẫn ngồi đè lên vùng bụng tôi như thế, Ha-yoon cúi xuống nhìn tôi chằm chằm thêm một lúc lâu nữa.
"......"
"Này......"
"......"
"......"
Khi tôi định mở lời, cậu ấy lại nhìn tôi chằm chằm thêm lần nữa, rồi cuối cùng mới xoay người leo xuống khỏi giường.
Tách- Đôi chân trần của cậu ấy giẫm nhẹ lên sàn nhà.
Cánh cửa phòng mở ra, ánh sáng lập tức tràn vào bên trong.
Két- Bị ánh sáng đột ngột chiếu vào từ hành lang, tôi vội nheo mắt quay mặt đi nơi khác.
Tách.
Ha-yoon cứ thế mở cửa bước ra ngoài.
Ngay sau đó, tiếng bước chân ngoài hành lang từ từ xa dần, rồi vang lên tiếng đóng mở cửa khe khẽ ở căn phòng phía đối diện hành lang.
Két- Tách.
Ha-yoon đã trở về phòng của mình.
"......"
Tôi thẫn thờ ngồi trên giường một lúc, sau đó mới bừng tỉnh, cầm lấy điện thoại rồi ngồi dậy.
Tôi bước tới đẩy hé cánh cửa ra và đi khỏi phòng.
Két- Tách.
Đứng ở hành lang, tôi ngó nghiêng xung quanh.
"......"
Quán trọ chìm trong tĩnh lặng.
Lớp gạch sàn lạnh ngắt.
Dưới ánh đèn huỳnh quang tỏa sáng rực rỡ.
'... Mơ đúng không nhỉ?'
Bởi vì vốn dĩ vừa mới tỉnh giấc nửa tỉnh nửa mơ, nên chuyện vừa xảy ra quá đỗi kỳ quặc khiến tôi cảm thấy như một giấc chiêm bao.
Rốt cuộc đó là cái gì chứ?
Tôi chậm rãi bước đi trên hành lang vắng lặng.
Đi qua quầy lễ tân sang phía hành lang đối diện, tôi đứng trước căn phòng mà tôi nghĩ là của Ha-yoon.
"......"
"......"
Tôi chăm chú nhìn cánh cửa căn phòng mà Ha-yoon vừa đi vào.
Rốt cuộc cậu ấy đã muốn nói điều gì?
"... In Ha-yoon?"
Tôi khẽ ghé tai sát cửa cất tiếng gọi, nhưng không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại.
Tôi từ từ nắm lấy tay vặn cửa và vặn nhẹ.
Cạch- Cạch-
'... Quả nhiên là khóa rồi sao.'
Cậu ấy muốn nói gì cơ chứ?
'Mình không thể bỏ qua chuyện này dễ dàng thế được.'
Tôi giơ ngón tay khẽ gõ nhẹ lên cửa, không phải tiếng gõ lớn mà là tiếng "cốc, cốc" khe khẽ.
Rồi ghé sát miệng vào khe cửa, tôi lại nén giọng thì thầm nhỏ:
"... In Ha-yoon."
'......'
Thế nhưng phía sau cánh cửa vẫn không một tiếng động.
Tôi cắn môi, gõ nhẹ lên cửa thêm lần nữa.
"In Ha-yoon."
'......'
Cánh cửa sắt vẫn lặng thinh, chẳng có phản ứng nào từ không gian của cậu ấy.
Tôi thở dài quay người lại, và ngay lập tức chạm phải ánh mắt của Seon-ah—người đang hé mắt nhìn ra từ khe cửa phòng bên cạnh.
"......"
"......"
Khe cửa phòng bên hé mở một chút.
Đôi mắt vô thần của Seon-ah đang nhìn tôi chằm chằm qua khe hở ấy.
"......"
"......"
Trong lúc tôi đứng khựng lại như hóa đá, Seon-ah khẽ khép cửa lại một cách êm ru không một tiếng động.
Tôi đứng lặng người giữa hành lang quán trọ lại rơi vào không gian yên tĩnh.
Đến khi bừng tỉnh kiểm tra lại thời gian, đồng hồ đã chỉ 2 giờ 55 phút.
'... Thế thì mình chỉ còn đứng gác được có 5 phút thôi à.'
Cảm thấy rối bời trước vô số tình huống dồn dập kéo đến, tôi bước về phía quầy lễ tân và nhìn thấy chiếc chìa khóa vạn năng đặt sẵn trên bàn, chắc là do Ha-yoon—người trực ca trước—đã để lại.
'... Có nên dùng cái này mở khóa phòng In Ha-yoon rồi xông vào luôn không nhỉ?'
Hay là đi vào gặng hỏi ngay xem rốt cuộc cậu ấy đang nghĩ cái quái gì trong đầu?
Thế nhưng căn phòng ngay bên cạnh lại là phòng của Seon-ah.
Ngay giây phút tôi đột nhập vào phòng của Ha-yoon, chắc chắn một điều vô cùng đáng sợ sẽ xảy ra.
'Hôm nay tha cho cậu đấy.'
Chẳng phải vì tôi sợ Seon-ah, cũng không phải vì tôi không có tự tin thắng được Ha-yoon.
Chỉ là ca trực gác của tôi chỉ còn đúng 5 phút, nên tôi không muốn làm mấy chuyện vớ vẩn khác mà thôi.
'Hazzz~ Thực ra là sợ cả hai vãi ra, vừa sợ bị Seon-ah bắt gặp khi mở khóa xông vào phòng Ha-yoon, vừa sợ nếu có dồn ép Ha-yoon thì ngược lại lại bị cậu ấy áp đảo.'
'... Việc nhờ chú cảnh sát điều tra lai lịch của cậu ấy, có lẽ mình phải đẩy nhanh tiến độ hơn mới được.'
Chỉ cần cuộc thi lần này kết thúc, lấy bất kỳ lý do gì như việc suýt bị tự sát, tôi sẽ nhờ chú cảnh sát điều tra nhân thân của cậu ấy.
'Lúc đó thì từ bố mẹ, anh chị em, họ hàng thân thích, hồ sơ y tế, địa chỉ nhà cho đến lịch sử chuyển nhà của cậu đều sẽ lòi ra sạch bách.'
Lúc đấy cậu định làm thế nào đây hả, In Ha-yoon~!
Cho dù cậu có khóc lóc gào thét thì tớ cũng không nương tay đâu~!
Tớ sẽ thông qua chú cảnh sát để điều tra sạch sẽ lai lịch của cậu~!
'Mặt khác, cũng đến lúc chuẩn bị đi gọi người tiếp theo là Jin-hee dậy rồi.'
Vừa định đứng dậy thì một tờ giấy ghi chú dán to đùng trên màn hình máy tính đập vào mắt tôi.
[Hội trưởng. Tớ đã phục hồi lại đoạn video rồi. Bật màn hình lên xem đi.]
"......!"
Đoạn video?
'À. Cái đó.'
Trong số ba đoạn video, cái được quay đầu tiên.
Đoạn video từ 20 năm trước.
Màn hình lúc trước bị vỡ nát rất khó nhìn, có vẻ như cậu ấy đã xử lý xong trong lúc gác đêm.
"......"
Tôi ngồi xuống lại chiếc ghế vừa đứng dậy rồi bật màn hình máy tính lên.
Thùng máy vốn dĩ đã hoạt động sẵn nên màn hình bật lên đúng theo các cài đặt mà cậu ấy đã thiết lập.
Một bên màn hình là trình ghi chú, bên còn lại là một đoạn video đang ở trạng thái chờ phát.
Trên trình ghi chú là lời nhắn do cậu ấy để lại trong lúc gác đêm.
[Hội trưởng, tớ đã phục hồi xong rồi.] [Vì đây là video rất cũ nên chương trình trích xuất màn hình CCTV thời đó khác với chương trình hiện tại, dẫn đến bị lỗi. Dù sao thì tớ cũng đã dùng đúng mã hóa video (codec) để khôi phục lại màn hình rồi.] [Nhưng bên trong có nhiều nội dung khá đáng sợ, nếu như không phải Hội trưởng mà là các thành viên khác đọc được tin nhắn này thì hãy cân nhắc trước khi xem nhé. Có vẻ ông chủ đã xem cái này rồi mới chết, với lại xem một mình lúc gác đêm cũng có thể sẽ rất sợ đấy.] [Dù sao thì chỉ cần bấm nút phát là video sẽ chạy ngay. Vậy nhé Hội trưởng, vất vả cho cậu rồi.]
"......"
Tôi dời mắt sang đoạn video đang mở ở bên kia.
Trình phát video đang dừng ở khung hình đầu tiên, chỉ cần bấm nút phát là sẽ chạy ngay.
Nếu chỉ nhìn khung hình đầu tiên đang dừng lại thì góc quay camera chắc chắn giống hệt đoạn video tự sát của ông chủ mà tôi đã xem.
Góc quay chỉ chiếu chéo một phần cửa kính lối vào và lối vào quầy lễ tân.
Điểm khác biệt duy nhất là dẫu cấu trúc giống nhau, nhưng có lẽ thời đó là một cửa hàng khác, thay vì các phòng trọ như bây giờ thì lại xếp đầy vô số bàn học.
'Phòng tự học sao?'
20 năm trước cũng đã có phòng tự học rồi à.
Tôi định bấm nút phát nhưng lại thoáng ngần ngừ.
[Nhưng bên trong có nhiều nội dung khá đáng sợ.] [Nếu như không phải Hội trưởng mà là các thành viên khác đọc được tin nhắn này thì hãy cân nhắc trước khi xem nhé.] [Xem một mình lúc gác đêm cũng có thể sẽ rất sợ đấy.]
"......"
Nội dung đáng sợ sao.
Tôi khẽ quay đầu nhìn quanh không gian nơi mình đang ngồi.
Quán trọ giữa đêm khuya chỉ có một mình tôi thức giấc.
Tôi đang ngồi thẫn thờ ngay tại quầy lễ tân—nơi ông chủ từng tự sát không thành.
Bên trong quầy lễ tân, dù người vợ của ông chủ mà tôi gặp hồi chiều có lẽ đã lau dọn qua, nhưng mờ mờ đâu đó...
Nếu nhìn kỹ, vẫn có thể tìm thấy vết máu bắn tung tóe khắp nơi.
'Bảo mình xem cái này một mình ở đây sao.'
Tôi nhấp nhấp ngón tay trên con chuột một lúc rồi quyết định bỏ cuộc và đứng dậy.
Đồng hồ vừa hay chỉ 3 giờ 10 phút.
Đã quá giờ đổi ca với người gác tiếp theo từ lâu.
'Cứ gọi Jin-hee dậy rồi hai đứa cùng xem vậy.'
Nghĩ thế, tôi vỗ tay một cái chát rồi đứng dậy mở cửa quầy lễ tân. Ngay khoảnh khắc đó...
Đột nhiên có ai đó với mái tóc dài xõa tung vội vã chạy vụt qua rồi đùng một cái chui tọt vào phòng đóng sập cửa lại!
"......!"
Tôi nhanh chóng đẩy hết cửa quầy lễ tân bước ra ngoài, đảo mắt nhìn quanh.
Không phải là thành viên câu lạc bộ của chúng tôi, mà là ở phía hành lang dãy phòng tôi ở một mình.
'... Cái quái gì thế, mẹ kiếp.'
Tôi cắn môi đứng chờ một chút.
Cốc cốc.
Đột nhiên phía cuối hành lang vang lên tiếng gõ cửa kỳ lạ.
Tôi lập tức quay lại hành lang nơi các thành viên câu lạc bộ đang ở, nhanh bước tiến về phía phòng của Jin-hee.
'Điên thật, điên mất thôi...'
Ngay khoảnh khắc tôi định tra chìa khóa vạn năng vào ổ khóa phòng Jin-hee...
Từ phía hành lang đối diện—nơi bóng người tóc dài vừa lao vào—lại vang lên tiếng mở cửa.
Kéíííít-
"......"
Lạch bạch. Lạch bạch.
Ngay sau đó là tiếng bước chân trần thong thả bước ra ngoài.
Mới vừa rồi còn trốn vào phòng để né tôi, bây giờ lại mò ra nữa sao?
Tôi thầm chửi thề một tiếng, toàn thân vô cùng căng thẳng, chậm rãi nhìn về hướng tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Vì hành lang gấp khúc hình chữ 'Đ' phải rẽ qua hai khúc ngoặt nên hiện tại chỉ mới nghe thấy tiếng động.
Ngay sau đó, âm thanh tiến gần hơn khi thứ gì đó rẽ qua khúc ngoặt đầu tiên.
Tôi cắm chìa khóa vạn năng vào ổ khóa phòng Jin-hee rồi khẽ xoay.
Ý định là chỉ cần thứ đó đe dọa tôi, tôi sẽ lập tức mở cửa lao tọt vào phòng Jin-hee.
'Tách.'
Tiếng bước chân đã tiến lại rất gần khúc ngoặt ngay trước mặt tôi.
Với khuôn mặt căng thẳng và hai cánh tay gồng chặt sức lực, tôi nắm chặt tay vặn cửa phòng Jin-hee chờ đợi.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần hơn.
Và rồi, nó rẽ qua khúc ngoặt cuối cùng, xé tan màn đêm hiện ra.
Ở đó, một con ma điên loạn đang giật giật lắc lắc cái đầu liên tục sang hai bên, mái tóc dài tung bay điên cuồng, tay cầm con dao quơ qua quơ lại trong khi cái đầu lắc lư không ngừng.
Tay nó nắm chặt con dao đến mức run lên cầm cập, vừa gật gù lắc đảo mái tóc liên tục sang hai bên vừa tiến lại gần.
Lạch bạch, lạch bạch, lạch bạch. Tạch tạch tạch tạch tạch tạch- Nhìn thấy con ma đột nhiên lao nhanh về phía mình, chẳng cần suy nghĩ thêm, tôi lập tức vặn tay nắm cửa rồi xông thẳng vào phòng Jin-hee.
Rầm- Bốp!
Cánh cửa bị mở quá mạnh va đập dằn dỗi vào tận mép tường phát ra tiếng động chấn động.
Jin-hee đang ngủ say giấc giật bắn mình bật dội người ngồi dậy.
"Cái... Cái gì... đù mạ... cái gì......"
"Lee Jin-hee, Lee Jin-hee."
Tôi trèo tót lên giường, bò qua người Jin-hee nấp ngay sau lưng cậu ấy.
Vẫn chưa thấy an toàn, tôi còn giật lấy chiếc chăn chui tọt vào bên trong.
Jin-hee vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn ngơ ngác quay lại, tôi lập tức dính chặt vào lưng cậu ấy thì thầm liên hồi:
"Ma. Ma kìa."
"Cái... Cái gì......? Cái gì......?"
"Ma xuất hiện rồi, ma đấy."
"Ma... cái gì... ma......"
"......"
Tuy vừa tỉnh dậy còn mơ màng, cậu ấy vẫn vội vàng dâng nửa thân trên nhìn ra phía cánh cửa đang mở rộng.
Tôi trong lúc đó vẫn quấn chăn chặt nạm quanh người, dính chặt cứng sau lưng Jin-hee.
"......"
Jin-hee đăm đăm nhìn ra hành lang, còn tôi thì áp chặt người nấp sau lưng cậu ấy.
Một khoảnh khắc náo loạn trôi qua.
Ngay sau đó, Jin-hee dời mắt khỏi cánh cửa mở toang rồi quay đầu lại nhìn tôi.
"......"
Đôi mắt nheo lại tỏ vẻ gắt gỏng.
Vẻ mặt như muốn hỏi 'Có cái quái gì đâu chứ?'.
Nhưng tôi—người đang áp chặt đầu vào lưng Jin-hee—lại xua tay lắc đầu lia lịa:
"Nó cầm dao lao tới đấy. Dao đấy."
"Dao......?"
Cậu ấy rên hừ hừ một tiếng rồi lại quay sang nhìn về phía cửa.
Nhưng mà sao gò má mình lại ấm thế này nhỉ.
"......"
"......"
Đến lúc này bừng tỉnh nhìn lại, tôi mới phát hiện Jin-hee chỉ đang mặc mỗi đồ lót.
Nơi gò má tôi đang dính chặt vào chính là làn da trần trên lưng của Jin-hee.
Làn da săn chắc do tập luyện thể thao của cậu ấy tỏa ra hơi ấm truyền thẳng sang gò má tôi.
Mấy đứa hay vận động thân nhiệt lúc nào cũng cao thế này sao?
Sau một hồi chờ đợi thêm, Jin-hee cau mày quay lại nhìn tôi:
"... Có cái quái gì đâu."
"......"
Lúc này tôi mới nhẹ nhàng nhô đầu ra khỏi lưng Jin-hee để nhìn ra lối vào.
Ở đó thực sự chẳng có bất cứ thứ gì.
Thứ duy nhất nhìn thấy chỉ là cánh cửa phòng đối diện.
Ngay khoảnh khắc đó.
Tách!
Từ phía cuối hành lang vang lên tiếng bật mở cửa dằn dỗi, rồi lại có thứ gì đó bắt đầu bước rầm rầm tiến lại gần.
"N-Nó đến! Nó đến kìa!"
Tôi lại áp chặt vào lưng Jin-hee, ôm chầm lấy cậu ấy hoàn toàn.
Vừa ấm áp, vừa săn chắc.
"......"
"......"
Thế nhưng kẻ bước rầm rầm tới đứng hộc tốc trước mặt chúng tôi không phải là ma, mà là con người.
Là gã ôn thi tuổi chú hồi chiều đã cãi nhau chửi thề với Jin-hee vì chê ồn ào.
Gã thở hổn hển gầm ghè rồi giơ tay chỉ thẳng vào mặt chúng tôi.
Thấy vậy, Jin-hee ngơ ngác một lúc rồi với đôi mắt chưa tỉnh ngủ, cậu ấy gật đầu cúi xin lỗi qua xoa:
"Xìn lỗi ạ."
"......"
Gã ôn thi tuổi chú với đôi mắt đỏ ngầu chỉ tay vào chúng tôi một lúc, sau đó thở hất một hơi khè qua mũi rồi quay lưng đi về phòng mình.
Thịch- Thịch- Thịch- Két- Cạch.
"......"
"......"
Có vẻ gã bị thức giấc vì vụ náo loạn vừa rồi.
Lần này thì chẳng có gì để bào chữa, hoàn toàn là lỗi của chúng tôi nên không thể cãi lại được. Đúng là một tình huống gây phiền phức thật sự.
Ngay sau đó, Jin-hee nheo nửa con mắt lại quay sang nhìn tôi:
"... Buông ra được rồi đấy."
"Vâng."
Tôi cởi chiếc chăn mà mình vừa giật lấy quấn quanh người ra rồi bò xuống khỏi giường.
Quả nhiên, Jin-hee gần như đang ở trong tình trạng nude chỉ mặc mỗi nội y.
Thế nhưng cậu ấy chẳng thèm bận tâm chút nào, chỉ nhăn nhó mặt mũi tỏ vẻ bực bội vì bị đánh thức giữa chừng.
"... Đến ca trực của cậu rồi. Tớ định đi gọi cậu thì..."
"Ừ, biết rồi. Để tớ thay đồ rồi ra."
"... Ừ."
Tôi gật đầu rồi bước ra hành lang.
Khép cửa phòng lại cho cậu ấy, tôi quay sang nhìn quanh một lúc.
Thực sự chẳng có một ai cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn