Chương 237: Truyện ma thứ hai mươi hai: Hai viên cảnh sát (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~29 phút đọc · Tạo 23/08/2026
201-300 Tôi kể lại chi tiết cho thanh tra nghe những gì đã xảy ra vào ngày hôm đó.
"Thế nên khi mở cửa bước vào thì mọi chuyện mới thành ra như vậy ạ. Nhưng chú nhìn ở đây xem, đây là sơ đồ phòng câu lạc bộ của chúng cháu."
Tôi đưa hình ảnh chụp phòng câu lạc bộ trong điện thoại cho thanh tra xem. Thanh tra cúi đầu, ghé sát mắt nhìn vào màn hình.
"Như chú thấy đấy, dù có cửa sổ nhưng vì là kiểu khóa gạt cần bấm từ bên trong nên bên ngoài tuyệt đối không thể mở được."
"Lần trước ta đến thì thấy dùng kiểu khóa vặn ốc mà. Mới thay à?"
"Vâng. Vì vấn đề bảo mật nên chúng cháu đã mua ổ khóa thông minh với thiết bị phát hiện nghe lén, cả nhóm đã bàn bạc khá nhiều đấy ạ."
"Làm tốt lắm."
"Còn về ổ khóa thông minh thì……"
Tôi phóng to màn hình để cho chú xem chiếc ổ khóa thông minh mới lắp.
"Nó là loại rất đắt tiền đấy ạ. Giá tận 3, 3 triệu won, kết hợp cả nhận diện khuôn mặt lẫn dấu vân tay, phải xác nhận thành công cả hai thì cửa mới mở."
"Thế à."
"Thanh tra này."
Giải thích đến đó, tôi ngẩng mặt rời khỏi màn hình điện thoại rồi nhìn thanh tra.
"Làm sao chú vào được phòng câu lạc bộ của chúng cháu vậy?"
"………"
Tất nhiên là dấu vân tay và khuôn mặt của thanh tra vẫn chưa được đăng ký vào ổ khóa thông minh. Bởi vì từ sau khi lắp ổ khóa đến nay, thanh tra chưa hề đến trường lần nào. Để đăng ký mới thì trước tiên cần có mặt và dấu vân tay của quản lý là tôi, nên phòng câu lạc bộ lúc đó hoàn toàn là một căn phòng kín mà không ai có thể xâm nhập.
Vậy mà thanh tra trước mắt tôi làm cách nào có thể vào đó đứng chờ từ trước được chứ?
"………"
Thanh tra mím chặt môi, ánh mắt đăm đăm nhìn xoáy vào bức ảnh phòng câu lạc bộ trong điện thoại. Ánh nhìn sắc lẹm toát lên bản năng sắc bén của một người có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành cảnh sát. Sau cùng, như thể đã sắp xếp xong suy nghĩ, thanh tra ngẩng đầu lên mở lời.
"Ừ nhỉ."
"………"
'Không phải chứ………………'
Tôi thấy bất lực vô cùng, lấy ngón tay gõ gõ lên màn hình điện thoại.
"Đừng có 'ừ nhỉ' nữa chú ơi, kết quả là chú đã ở bên trong đó rồi mà. Chú không nhớ ra được cách nào sao?"
"Chẳng phải bọn mày mua thiết bị đắt tiền như thế là để không ai vào được sao."
Thanh tra ngả lưng dựa vào thành ghế.
"Đã cố tình làm vậy để không ai đến, thì việc đột nhập vào đó về mặt vật lý là điều không thể rồi."
"Nhưng trong phim mấy tên trộm vẫn chui vào đủ mọi nơi đó thôi……………"
"Nếu chỉ đơn thuần là chui vào thì cứ đập vỡ cửa sổ hay đập phá cửa ra vào là xong."
Thanh tra hớp một ngụm cà phê.
"Mày hỏi vậy tức là không phải như thế đúng không?"
"Vâng. Không phải ạ. Theo cháu thấy thì không hề có dấu vết cạy phá hay gượng ép nào."
"Thế nên mới bảo là không thể đấy."
Thanh tra đặt mạnh ly nước xuống bàn vang lên một tiếng Cạch.
"Mấy tên trộm mày nói đều là nhắm vào kẽ hở của những tòa nhà lớn hay biệt thự, chứ phòng câu lạc bộ của tụi mày quá nhỏ, nhìn qua một lượt là biết ngay nó đã được khóa chặt hoàn toàn. Việc đi vào một cách êm gọn là điều không thể."
"Vậy thì làm sao………………"
"Đó là câu ta muốn hỏi đấy."
"Đó là câu cháu muốn hỏi chú mới đúng chứ!"
Nghe tôi gắt lên, thanh tra Chẹp miệng một cái rồi gãi cằm. Tôi thở dài Hùuu một tiếng rồi cất điện thoại vào túi. Sau đó cũng hớp một ngụm Frappuccino rồi lầm bầm cằn nhằn.
"Không chứ, người ta cũng phải nói năng gì đó rồi mới cho quay về chứ, đằng này chẳng giải thích lời nào đã đùng đùng nổ súng………………"
"Cho ta xin lỗi nhé. Nhưng ta không phải loại người làm chuyện vô lý mà không có nguyên do đâu."
Thanh tra ngượng ngùng lên tiếng tự bào chữa cho mình.
"Ta tin rằng việc đưa mày quay về mà không nói lời nào chắc chắn phải có lý do. Chúng ta hãy cùng xâu chuỗi từng thứ một xem sao. Nào, trước hết là về cây súng ngắn đó."
Thanh tra tự nhiên rút một cuốn sổ tay từ trong túi ra, lấy bút gõ gõ Tóc tóc.
"Đầu tiên, mày có chắc chắn là ta chỉ bắn đúng một phát không?"
"…Vâng. Chắc chắn ạ."
"Không phải hai phát mà là một phát."
"Vâng."
Tôi gật đầu khẳng định. Thanh tra bắt đầu ghi chép gì đó.
"Vốn dĩ phát súng đầu tiên từ súng ngắn của cảnh sát là đạn mã tử. Việc ta dùng ngay đạn thật mà không có phát đạn hơi đồng nghĩa với việc ta đã chủ động chuẩn bị từ trước, hoặc là ta đã nổ súng ở một nơi khác rồi mới tới."
"……!"
"Và khác với bộ dạng thoải mái hiện tại, việc ta mặc chiếc áo khoác dáng dài như lời mày kể chứng tỏ dù bên trong đang tiến hành điều tra nội bộ rầm rộ, không hiểu sao ta vẫn mang theo súng và rời khỏi cơ quan."
"………"
"Thế nhưng ta lại không thể nói cho mày biết đã xảy ra chuyện gì. Chỉ dặn mày khi quay về thì hãy tìm ta. Đó là…… 7 giờ 20 phút sáng thứ Hai."
"Vâng, đúng rồi ạ… À! Còn một chuyện này nữa."
Đến lúc này tôi mới chợt nhớ ra, vội vàng nói với thanh tra.
"Lúc chú đứng ở đó vào buổi sáng, vì trời hơi tối nên cháu nhìn từ phía sau cứ phân vân không biết là ai. Lúc đó đèn phòng câu lạc bộ đang tắt. Thế nên cháu đã bấm công tắc định bật đèn lên… nhưng nó chỉ kêu Tách một cái chứ đèn không sáng ạ."
"Tức là ta đã ở trong một căn phòng hoàn toàn kín, và điện cũng đã bị ngắt đúng không."
"Vâng… Chắc là vậy rồi ạ……………"
Tôi bỏ dở câu nói rồi dựa lưng vào ghế. Ngẫm lại đúng là quá kỳ lạ.
"Vậy lý do ta không thể nói ra là gì chứ, Joon? Dù sao mày cũng sẽ quay về, và dòng thời gian đó sẽ biến mất hoàn toàn mà. Ta vốn dĩ có thể nói cho mày biết những gì đã xảy ra chứ."
"……Cháu cũng không rõ. Chắc là………………"
Tôi cắn ống hút của ly Frappuccino, lục lại những kinh nghiệm mình từng trải qua trước đây.
"……Có phải chú đã vướng vào một Truyện ma dạng tâm thần nào đó, nên nếu nói ra thì cháu cũng sẽ bị ảnh hưởng…… đại loại vậy không ạ?"
"Nghe cũng có lý đấy. Giống như KuneKune chẳng hạn."
"Vâng, đúng rồi ạ! Giống như cái đó vậy. Nhưng mà là KuneKune ạ."
"Nghe lại vẫn thấy cái tên buồn cười thật."
Thanh tra lại ngoáy ngoáy ghi chép gì đó. Truyện ma KuneKune là loại Truyện ma mà ngay khi con người nhận thức và hiểu được hình dáng của nó, tâm trí sẽ lập tức bị ảnh hưởng. Phải chăng thanh tra cũng đã vướng vào một Truyện ma tương tự, nên mới không thể nói cho tôi nghe nội dung? Vì sợ tôi cũng bị ảnh hưởng tâm trí rồi dính lời nguyền tương tự.
"Nhưng nếu vậy thì trông thanh tra vẫn khá tỉnh táo mà. Dù chú chỉ nói vỏn vẹn đúng một câu………………"
"Vì ta là người có tinh thần vững vàng. Biết đâu lúc đó ta đang dần phát điên, hoặc giả thốt ra được câu nói đó đã là giới hạn của ta rồi thì sao."
"Chờ chút ạ. Để cháu hỏi Kyeong-won xem sao."
Tôi lấy điện thoại ra, tóm tắt lại những nội dung từ nãy đến giờ vào nhóm chat, rồi hỏi cậu ta xem có Truyện ma nào tương tự như vậy không.
<Joon: Tìm giúp tớ xem có loại Truyện ma nào mà vừa nghe nội dung là bị ảnh hưởng ngay không. Mấy câu chuyện kiểu truyền cho người khác thì người đó cũng bị vướng vào ấy. Giống kiểu KuneKune ấy. > <An Kyeong-won: Dạng chỉ cần nhận thức được là bị ảnh hưởng á? > <Joon: Đúng rồi. Chuẩn luôn. > <An Kyeong-won: Có vài cái đấy, để tớ tìm thêm rồi tổng hợp gửi một lượt luôn nhé. > <Joon: Cảm ơn nhé. > Tôi cất điện thoại xuống rồi thở dài Hùuu một cái.
"Tầm này thì những gì có thể tìm hiểu bằng cách ngồi nói chuyện chắc cũng tìm ra hết rồi chú nhỉ."
"Hình như là vậy. Đứng dậy thôi."
"Vâng."
"Có ăn tối rồi mới về không? Ta khao."
"Thế cháu vào quán đắt tiền có được không ạ? Nếu hết nhiều tiền quá cháu sẽ trả cùng chú."
"Quán gì. Định đi đâu. Vì công việc điều tra nội bộ nên ta phải quay về sớm, không đi xa được đâu."
"Cháu định đến quán Bossam thử xem sao. Cháu chưa ăn ở đó bao giờ."
"Bossam thì đắt thật đấy."
Thanh tra và tôi đứng dậy rời khỏi quán cà phê. Tôi nhắn cho mẹ một tin rằng sẽ ăn tối ở ngoài rồi mới về, sau đó cùng chú đến một quán Bossam gần đó. Tôi bảo người ta trả lại hết kim chi với rau sống, chỉ gọi duy nhất một lượng lớn thịt hấp.
"Dù sao cũng nên ăn chút rau cuốn chứ, ăn thế này khác gì đi ăn thịt luộc 수육 đâu."
"Cháu muốn thế mà đến đây đấy ạ. Cháu muốn ăn thỏa thích thịt dùng làm Bossam một lần xem sao."
"Sau này muốn ăn thịt luộc thì cứ đến quán canh súp heo gần đây mà ăn. Mấy quán thế này người ta đến để ăn kim chi, ai đời lại trả lại hết rồi chỉ ăn thịt thế này bao giờ. Thật là……"
Từ lúc gặp mặt đến giờ thanh tra luôn giữ khuôn mặt nghiêm nghị, cuối cùng chú cũng bật cười mỉm.
Hóa ra thịt trong Bossam cũng cùng một loại với thịt luộc, hôm nay tôi mới biết điều đó vì trước đây cứ tưởng chúng là hai loại khác nhau.
"Hiện tại thì vẫn chưa có chuyện gì đặc biệt. Hay là cháu đi về đi? Ta cũng có cả đống việc cần phải giải quyết nữa."
"Vâng, cháu về đây ạ. Nếu có chuyện gì chú nhớ liên lạc cho cháu ngay nhé."
"Biết rồi. Hẹn gặp lại."
Tôi chào tạm biệt thanh tra trước trụ sở cảnh sát rồi đi về nhà.
'Về nhà thì trước mắt cứ vừa học bài chuẩn bị cho kỳ thi vừa chờ đợi xem sao.'
Tuy không biết mọi chuyện sẽ chệch hướng thế nào để dẫn đến kết quả thanh tra phải bắn mình, nhưng dù sao hôm nay cũng là thứ Sáu. Sau hai ngày cuối tuần thứ Bảy và Chủ Nhật, đến sáng thứ Hai thì mọi chân tướng sự việc cũng sẽ bước ra ánh sáng thôi.
Tôi vừa suy nghĩ rằng trước mắt cứ chờ đợi đã vừa sải bước về nhà.
Rốt cuộc, ngày thứ Sáu sau khi gặp thanh tra đã trôi qua một cách êm đềm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày thứ Bảy tôi lại trải qua một ngày dành trọn thời gian cho việc ôn thi. Còn Chủ Nhật là ngày ngay trước kỳ thi nên tôi ra thư viện học bài, sau đó ghé qua quán net xả stress một chút rồi mãi đến tối mới về nhà.
'Rốt cuộc là có chuyện gì cơ chứ. Sao chú ấy không liên lạc gì hết vậy.'
Tôi vừa bước lên các bậc cầu thang của khu chung cư vừa bấm bấm điện thoại. Sáng mai đã là thứ Hai rồi, buổi sáng thanh tra sẽ bắn tôi, vậy mà đến giờ vẫn chưa thấy tin nhắn hay cuộc gọi nào từ chú.
Tít tít~♬
"Con về rồi ạ~"
"Cái đứa sắp thi này sao cứ đi ra đi vào suốt thế. Có bưu kiện gửi cho con đấy."
"Bưu kiện ạ?"
"Ừ~ Mẹ lấy từ phòng bảo vệ gửi từ hôm qua về rồi~ Mẹ để trên bàn học ấy~"
"Vânggg……………"
Tôi vừa tháo giày vừa mọc ra một dấu hỏi chấm trong đầu.
'Mình làm gì có bưu kiện nào gửi đến đâu nhỉ. Cái gì thế không biết.'
Khẽ ngó vào căn phòng tối om, đúng như lời mẹ nói, tôi thấy một hộp giấy nhỏ đang đặt trên bàn học.
'Là gì ta?'
Tách— Vì trời tối nên tôi định bật đèn lên trước, nhưng công tắc chỉ kêu Tách một tiếng chứ đèn không sáng.
"Mẹ ơi, đèn phòng con hỏng rồi."
"Hả~? Mới thay dạo trước mà?"
Mẹ đang xem TV liền bỏ dở đi vào phòng tôi bấm thử công tắc.
Tách— Căn phòng lập tức bừng sáng.
"Vẫn sáng trưng đây này."
"………"
Lúc nào cũng vậy, mấy thứ mình làm không được hay không tìm thấy thì cứ để mẹ ra tay là lại đâu vào đấy.
Tôi gãi gãi đầu bước vào phòng. Rồi định chạm tay vào chiếc hộp trên bàn, nhưng tôi khựng lại, đảo mắt nhìn quanh một lượt.
'…Không phải là vướng vào cái gì rồi đấy chứ?'
Nhắc mới nhớ, lúc thanh tra ở trong phòng câu lạc bộ thì đèn cũng không bật lên được.
Đang lúc đứng quan sát xung quanh, mắt tôi chợt va phải chiếc thiết bị phát hiện nghe lén mua từ trước. Đó là thứ tôi mua cùng đợt với ổ khóa thông minh, sau khi kiểm tra phòng câu lạc bộ một lượt thì mang về nhà định kiểm tra phòng mình luôn, nhưng rồi cứ cất giữ ở đó đến giờ.
'…Hay là kiểm tra thử xem sao.'
Cái này cũng là đồ khá đắt tiền, không chỉ phát hiện nghe lén mà ngay cả các thiết bị điện tử như camera giấu kín khi đưa lại gần nó cũng sẽ kêu Bíp bíp.
Tôi cầm thiết bị có hình dáng giống như bộ đàm đó lên, rà soát tỉ mỉ từng ngóc ngách trong phòng, đặc biệt là đưa lại gần khu vực công tắc vừa không bật sáng lúc nãy.
'…Không có gì cả.'
Vừa quay trở lại bàn học thì ngay lập tức.
[Bíp- Bíp- Bíp- Bíp-]
"……!!"
Tôi giật bắn mình, vội vàng rút thiết bị ra.
'…Hộp bưu kiện?'
Tôi nâng hộp bưu kiện trên bàn lên rồi mang ra giữa phòng. Sau đó rà thiết bị lại lần nữa.
[] Thiết bị hoàn toàn im lặng.
Tôi nhìn về phía bàn học.
'Bàn học……………?'
Tôi bước lại gần bàn học rồi rà thiết bị vào.
[Bíp- Bíp- Bíp- Bíp-]
"………"
Tôi vặn nhỏ âm thanh lại, vừa quan sát độ mạnh yếu của tín hiệu hiển thị trên màn hình vừa rà ăng-ten khắp nơi. Cuối cùng tôi đã tìm thấy nơi phát ra tín hiệu mạnh nhất, đó chính là mặt sau của thùng máy tính (CPU).
'…Cái gì đây. Sao lại ở đây.'
Tôi rút các dây cáp ra rồi kéo thùng máy ra giữa phòng. Sau khi xác nhận tín hiệu vặn lên mạnh nhất ở mặt sau, đặc biệt là ở con ốc vặn vỏ thùng máy, tôi cẩn thận xoay tròn con ốc để tháo nó ra.
'…Cái quái gì thế này.'
Tôi giật mình khi quan sát con ốc vừa tháo ra. Nó hơi khác so với ốc thường, là loại ốc vặn nắp ngoài thùng máy nên kích thước khá to, khoảng bằng một đốt ngón tay. Ngay chính giữa con ốc to đùng đó có gắn một vi mạch bán dẫn lạ kỳ cực kỳ nhỏ bé.
'……?'
Tín hiệu mà máy phát hiện nghe lén bắt được chắc chắn là phát ra từ đây.
Tôi cấp tốc chạy xuống bếp, xé một nhúm giấy bạc dùng để bọc thực phẩm mang lên. Trở về phòng, tôi dùng giấy bạc quấn chặt lấy con ốc nghe lén biến chất kia.
'Thế này thì tín hiệu sẽ không thể rò rỉ ra ngoài được nữa.'
Cái này phải cất giữ cẩn thận để đưa cho thanh tra xem.
Tôi lập tức gửi tin nhắn cho thanh tra báo rằng vừa phát hiện ra máy nghe lén trong phòng mình, đồng thời nhắn thêm nội dung về việc có một bưu kiện kỳ lạ vừa chuyển đến, rồi cuối cùng mới tiến về phía hộp giấy.
'Để xem bên trong là cái gì nào.'

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn