Chương 225: Truyện ma thứ hai mươi: Dự án cầu vồng (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~30 phút đọc · Tạo 15/08/2026
201-300 [Ngày 31 tháng 5 năm 2019, 14: 40] [Lee Joon: Lần trùng sinh thứ 2] [Điểm Truyện ma: 142] [Nhân quả: 34%] Chú nhân viên Kim đã lắp đặt xong ổ khóa vô cùng nhanh chóng với những thao tác đầy chuẩn mực, và trong lúc đó, chúng tôi nhanh chóng dùng khăn giấy dọn dẹp sạch sẽ những mảnh vỏ táo rơi vãi rải rác khắp hành lang.
Dù chú nhân viên có thể đã thấy có chút bất thường nhưng đến cuối cùng chú vẫn âm thầm làm xong việc của mình mà không hề nói một lời rồi rời đi, và kết quả là buổi sinh hoạt CA sau bao nhiêu sóng gió vẫn còn dư lại tận 20 phút.
"…Sao các em lại làm cái trò nguy hiểm thế hả, rốt cuộc là sao chứ?"
Nghe kể lại toàn bộ sự tình, cô Jang Hwa-eun ra chiều không thể tin nổi và quở trách các thành viên.
"Vật thể và vật thể chồng chéo lên nhau, cái đó… Dĩ nhiên là cô không rành về khoa học gì cho cam! Nhưng nhỡ đâu lúc đó mà nó đùng một phát nổ tung lên như lựu đạn thì tính sao hả! Nhỡ bị thương thì sao chứ!"
"…Em xin lỗi ạ."
Các thành viên cúi đầu với vẻ mặt biết nhận lỗi.
Cô chống hai tay lên hông rồi quay sang nhìn Seon-ah và Ha-yoon.
"Yoon Seon-ah, In Ha-yoon! Mấy đứa khác gan to tày trời dám thử ba cái thứ kỳ cục này thì ít ra hai đứa phải biết cản chúng nó lại chứ, sao lại đứng nhìn hả! Không thấy sợ à? Bắt làm gì là cứ thế cắm cổ làm theo à? Jin-hee với mấy đứa con trai bản tính vốn đã bất kham nên cái quái gì cũng muốn thử, chứ hai đứa tụi em bình thường vẫn ngoan ngoãn chán cơ mà! Mấy em mà không cản thì còn ai cản nổi bọn nó nữa hả!"
Seon-ah vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, liếc xéo Kyeong-won với đôi mắt hình viên đạn.
Kyeong-won chẳng biết nói gì hơn, vành tai đỏ bừng lên và chỉ biết đưa tay gãi đầu.
Còn Ha-yoon thì cứ cắm cúi nhìn chằm chằm vào mặt bàn mà im lặng.
'Thấy Ha-yoon bị mắng trông lạ lẫm phết nhỉ.'
Và chẳng hiểu sao tôi lại không hề bị mắng tiếng nào.
"Huu, không ai bị thương là may lắm rồi, từ nay về sau các em phải tính toán kỹ lưỡng hai ba lần, chuẩn bị đầy đủ thiết bị rồi hãy cẩn trọng mà làm. Dùng một cọng nhánh cây cắm vào rồi làm thế này thì gọi là thí nghiệm nỗi gì hả? Mấy nhà khoa học trong thuyết âm mưu chắc chắn còn phải đầu tư kỹ càng hơn thế này nữa là. Mấy em vừa làm cái trò hành vi tự sát đấy biết không.
Dù đoạn cuối cùng Joon có hy sinh để quay ngược thời gian đi chăng nữa, thì cũng không thể vì mấy chuyện chẳng đâu vào đâu mà cứ bắt nó phải liều mình vì các em mãi thế này được, quá đáng lắm chứ bộ. Phải không nào?"
"... Dạ vạn lần vâng ạ."
"Thôi được rồi. Cô nói thế là hết. Giờ các em muốn làm gì thì làm đi."
Các thành viên ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngượng ngùng.
Thực ra tôi cũng là một trong những kẻ chủ mưu, thế mà mấy đứa thành viên vô tội lại thành kẻ chịu trận.
Không khí ngượng ngùng bao trùm lấy không gian chốc lát.
Kyeong-won – thủ phạm chính của vụ việc lần này – với vành tai vẫn còn đỏ ửng bèn quay sang nhìn tôi.
"……Thế, Hội trưởng."
"Ừ."
"Tin nhắn tiêu diệt Truyện ma… có hiện lên không?"
"À, đúng rồi."
Lúc bấy giờ tôi mới giật mình kiểm tra không gian trước mặt.
Chẳng có gì ở đó cả.
"Không. Không hiện lên."
"…Hả?"
Khoảnh khắc đó, Seon-ah và Jin-hee rùng mình nổi da gà như thể thấy thứ gì đó kinh tởm.
"Ưế, mẹ kiếp, thế quái nào mà nó vẫn còn ở trong tường à? Kiểu đang trườn bò nhầy nhụa ấy hả?"
"…Không. Chắc không phải vậy đâu."
Tận mắt chứng kiến cảnh nó bị xé xác tơi bời hệt như bị cuốn vào máy xay sinh tố, tôi lắc đầu.
"Tớ thấy tận mắt mà. Ngay sau lưng chú nhân viên ấy. Chắc chắn là nó đã bị hút vào đấy và chết rồi."
"Ghê quá, ái chà mẹ kiếp~! Bị hút vào thật á?"
Jin-hee thay vì bình tĩnh lại thì bật ngửa người đứng phắt dậy, vừa phủi mông vừa làm loạn lên.
"Xác chết bị xé toác ra từng mảnh rồi dính bét nhè khắp tường hay sao ấy chứ!? Kiểu như vẫn đang còng quọc quằn quại đẻ trứng rồi bò lổm ngổm bên trong bức tường xi măng ấy hả, mẹ kiếp!"
"Á~ thật đấy xin cậu đấy!"
"Bớt nói mấy câu kinh tởm đấy từ nãy tới giờ đi xem nào!"
Kyeong-won tỏ vẻ bực bội, nghiêm mặt quát lớn, còn Seon-ah thì bịt chặt hai tai lại.
Tôi cũng nghiêm mặt mắng cho Jin-hee một trận vì cái tội làm loạn.
"Không có chuyện đó đâu. Không gian mở rộng rõ ràng là khái niệm reset bằng cách thay mới toàn bộ. Hậu quả là chúng ta toàn ăn uống bừa bãi trong phòng CLB mà chẳng thèm dọn dẹp mẩu vụn nào thế mà bây giờ vẫn sạch sẽ tinh tươm đó thôi."
"Thế thì sao chứ~!"
"Sinh vật kỳ quái đó, thoạt nhìn thì có vẻ như bị hút xuống dưới sàn nhà… nhưng không có nghĩa là nó bị chôn vùi giữa các bức tường tòa nhà đâu. Thực chất là nó đã bị xé toác thành trăm mảnh rồi bay đến một chiều không gian nào đó mà chúng ta không thể biết được… Có lẽ là vậy đấy. Bàn ghế, bảng trắng ở đây này. Toàn là do hệ thống tự tạo ra chứ có phải đồ nguyên bản có sẵn đâu."
"…Cũng đúng nhỉ."
"Cũng giống như thế, thứ quái dị kia cũng bay đến một nơi khác, kiểu như là… tớ không diễn tả rõ được, nhưng đại loại là………………."
Càng nói tôi càng thấy lắp bắp, chợt nhớ lại lời Jin-hee vừa ví von về mấy con sâu bọ bò lúc nhúc giữa các bức tường khiến da gà da cóc trên người nổi lên toàn tập.
Cảm giác bực bội dâng trào, tôi đập bốp một phát xuống bàn.
"Ấy da, mẹ kiếp! Nói chung là nó đã bay tít sang một chỗ quái quỷ nào khác rồi, được chưa hả!? Giống như chất thải bị tống ra khỏi tàu vũ trụ vậy, mấy thứ tạp chất ngấm vào trong quá trình tải lại sẽ bị thải thẳng ra ngoài vũ trụ! Nghĩ thế cho nhẹ đầu đi! Từ nay cấm bàn tán về vụ này nữa! Đứa nào còn khơi lại chủ đề này khiến người ta phải nghĩ tới nữa là bị khai trừ đấy nhé! Đặc biệt là cái thằng Lee Jin-hee mà còn nói nhảm là tao cắt tiền tiêu vặt đấy!"
Jin-hee đang làm loạn liền lập tức ngậm chặt miệng lại rồi ngồi phịch xuống ghế.
"Dù sao nếu mấy cậu vẫn còn thấy cấn cá thì lần tới khi mở rộng không gian, tớ sẽ làm thử thí nghiệm dội cả xô nước lớn vào trong phòng CLB xem nó trôi đi đằng nào, thế nên cứ sống tiếp đi đã! Mẹ kiếp, tại mày cứ nhắc mãi làm tao cứ phải nghĩ theo nên thấy nổi cả da gà đây này! Á, nổi da gà thật chứ lị!"
"Ơ hay, có nói gì nữa đâu cơ chứ."
"Câm mồm!"
Jin-hee bĩu môi lầm bầm càu nhàu, nhưng trước câu quát gắt của tôi thì cậu ta đành nặn ra vẻ mặt phụng phịu bất mãn.
"…Huu. Thế nên, Ahn Kyeong-won. Điều này có ý nghĩa gì chứ."
Tôi trấn tĩnh lại tâm trạng rồi nhìn sang Kyeong-won.
"Những gì chúng ta vừa làm chỉ là hành động đơn giản tẻ nhạt đặt một quả táo chồng khít lên quả táo khác. Thế mà lại lòi ra một con quái vật kỳ quái từ đó. Rốt cuộc nó là cái quái gì, và rõ ràng nó đã bị nghiền nát tan tành cơ mà, sao lại không hiện thông báo tiêu diệt?"
"…Hừm. Về chuyện đó ấy hả, Hội trưởng."
Kyeong-won đẩy gọng kính lên khi bắt được một điểm manh mối.
"Như lời Hội trưởng vừa nói lúc nãy, việc nó bị xé toác như bị nghiền nát bởi máy xay mà vẫn không được tính là tiêu diệt thì vô lý quá. Chắc chắn là nó đã chết rồi, thế nhưng thông báo lại không hiện lên. Điều đó có nghĩa là………………"
"......."
"……Sinh vật kỳ quái đó. Nó có nghĩa là không phải Truyện ma."
"Không phải Truyện ma á?"
"Đúng vậy. Vì nó không phải Truyện ma nên mới không có thông báo tiêu diệt hiện lên."
Kyeong-won gật đầu rồi chỉnh lại gọng kính.
"Bình thường dù không tiêu diệt mà chỉ cần nó còn sống sót đi chăng nữa thì thông báo bản thân nó vẫn cứ hiện lên cơ mà. Thế nhưng đằng này cả hai điều đó đều không có. Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất. Sinh vật dị hợm lòi ra do vật chất chồng chéo lên nhau ấy. Nó không phải Truyện ma, cũng chẳng phải hiện tượng kỳ quái hay cái quái gì sất."
"……?"
Vì nhất thời không thể hiểu nổi, tôi bèn hỏi lại.
"Ơ, thế chứ là cái gì? Nếu nãy giờ thứ đó không phải Truyện ma thì rốt cuộc nó là cái thá gì chứ?"
"Đó là một trong những hiện tượng khoa học cực kỳ bình thường. Một trong những hiện tượng tự nhiên. Ngoài cách giải thích đó ra thì tớ cũng……………"
Kyeong-won ngập ngừng bỏ lửng câu nói như thể giải thích đến đây là quá sức đối với cậu ấy.
Nghe đến đó, đầu óc tôi bỗng chốc ù đi.
Đúng vậy.
Nếu là Truyện ma thì chỉ cần chạm trán rồi sống sót thôi là hệ thống đã ban tặng điểm kèm theo thông báo sinh tồn rồi.
Nhưng ngay cả điều đó mà cũng không hiện ra ư?
Vậy thì?
'…Con quái vật vừa mới đột ngột sinh ra lúc nãy, xét theo góc nhìn của hệ thống thì hoàn toàn không phải là hiện tượng kỳ quái.'
Trái lại, nó chỉ là một hiện tượng tự nhiên, hiện tượng khoa học vô cùng bình thường và tiêu chuẩn.
Nó hoàn toàn không vi phạm quy luật vũ trụ, không trái với đạo lý tự nhiên, mà chỉ là một trong những hiện tượng vốn dĩ đã tồn tại sẵn.
Ý cậu ta là thế sao?
"…Trời ạ."
Tôi há hốc mồm ra không biết phải tiếp nhận chuyện này theo hướng nào cho đúng.
Chẳng mấy chốc, Kyeong-won lại đẩy gọng kính lên lần nữa.
"Hội trưởng. Hiện tượng mà chúng ta vừa trải nghiệm… Dự án Rainbow, hay còn gọi là hiện tượng chồng chéo không gian thường được biết đến với tên gọi Thí nghiệm Philadelphia, vốn có tổng cộng hai trường hợp. Tớ lên bảng viết tí được chứ ạ?"
"À, ừ. Lên đi. Lên bảng giải thích đi."
"Được rồi. Nhìn vào đây nhé……………"
Kyeong-won bước lên phía trước và viết chữ lên tấm bảng trắng.
① Quần của Deok-hoon + Hộp chuyển phát TV ② Táo + Táo
"Chúng ta vừa trải qua hai trường hợp hiện tượng chồng chéo không gian như thế này. Thế nhưng trường hợp đầu tiên, khi gấu quần của Deok-hoon chồng khít lên một phần của hộp chuyển phát thì có chuyện gì xảy ra đâu. Vùng chồng chéo chỉ biến thành một thứ gì đó nhớp nháp thôi, chứ chẳng có con quái gì chui ra cả."
"…Ai mà biết được. Nhỡ đâu nó đột biến thì sao."
Jin-hee lầm bầm với vẻ mặt phụng phịu.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt hướng về phía chiếc hộp chuyển phát của chiếc TV.
Nơi đó vẫn còn phần rìa bị biến đổi thành một màu đen kịt.
"......."
"......."
Tôi thở dài một hơi hưu, đứng phắt dậy sải bước tiến tới rồi dùng chân phập đá mạnh vào chỗ đó một phát.
Seon-ah giật nảy mình.
"Ơ kìa, Joon ơi… Đồ giá 2 triệu won đấy……………"
"Không sao đâu Seon-ah. Tớ đá nhẹ nhàng mà. Thấy chưa, có sao đâu nào?"
Tôi dùng chân quẹt quẹt phần màu đen ở rìa chiếc hộp.
"Chẳng có gì cả. Cảm giác giống như cao su thôi. Hơi dính dính một chút."
"......."
Lúc bấy giờ các thành viên mới im lặng gật đầu.
Kyeong-won cũng gật đầu theo rồi tiếp tục giải thích.
"Thế nên. Mấy cậu đã nhận ra sự khác biệt giữa hai trường hợp đó chưa? Quần với hộp chuyển phát, và táo với táo. Điểm khác biệt giữa hai trường hợp này là gì nào."
"…Chịu chẳng biết đc."
"Nghe cho kỹ nhé. Đó là sự khác biệt giữa việc chồng chéo giữa vật vô sinh với vật vô sinh, và chồng chéo giữa vật có sự sống với vật có sự sống."
Kyeong-won viết tiếp chữ lên bảng trắng.
"Quần của Deok-hoon. Đây là vải vóc đúng không? Còn hộp chuyển phát. Đây là giấy."
"…Hừm."
"Nói cách khác, vải và giấy. Cả hai thứ này đều là vật dụng không có sự sống. Chính vì thế, dù chúng có chồng chéo lên nhau trong cùng một không gian khiến cấu trúc phân tử, thậm chí là cấu trúc nguyên tử phát sinh biến đổi đi chăng nữa, thì kết quả cũng chỉ biến thành một loại vật chất khác mà thôi."
"…Ra là vậy."
"Nhưng còn táo và táo thì sao?"
"Bộ nó cũng là vật vô sinh nốt à?"
Cô Jang Hwa-eun nghiêng đầu thắc mắc lên tiếng hỏi, thế nhưng Kyeong-won lắc đầu.
"Đương nhiên, táo cũng là vật vô sinh. Nhưng nếu đặt nó lên cùng một bàn cân để so sánh với vải vóc hay giấy thì có sự khác biệt. Bởi vì bên trong quả táo có hạt."
"…Hạt?"
"Sự sống chỉ được sinh ra từ những thứ có sẵn sự sống. Nếu động vật sinh sản bằng trứng thì thực vật sinh sản bằng hạt. Vậy thì xét theo góc độ là hạt giống, thật mơ hồ nếu coi quả táo này hoàn toàn là một vật chết không có sự sống. Chỉ cần tưới nước vào là nó nảy mầm và sống lại ngay lập tức cơ mà."
"…Hừm."
"Dù mấy cậu có để giấy hay vải vóc ở đó cả ngàn năm đi chăng nữa thì cũng chẳng có sự sống nào sinh ra cả. Nhưng hạt giống của thực vật thì khác. Người ta nói rằng hạt giống cây chà xét được khai quật từ cung điện Herod trong Kinh Thánh, dù đã có tuổi đời 2, 000 năm nhưng vẫn thành công nảy mầm vào ngày nay. Hạt giống mang trong mình sự sống."
Vì khái niệm có vẻ khó hiểu nên các thành viên đều có biểu cảm đăm chiêu suy nghĩ.
Nhưng hình như tôi đã bắt đầu láng máng hiểu được điều mà Kyeong-won muốn diễn đạt.
Trọng tâm ở đây chính là sự chồng chéo giữa vô sinh và vô sinh.
Và sự chồng chéo giữa sự sống với sự sống.
"Nếu nghĩ theo hướng đó thì hiện tượng vừa rồi có thể được giải thích phần nào. Vải vóc và giấy vô tri vô giác khi hợp lại với nhau thì hình dạng chỉ đơn thuần thay đổi thành một vật chất mang cấu trúc phân tử khác, thế nhưng quả táo thì… hạt giống mang sự sống ẩn chứa bên trong nó. Khi hạt giống ấy chồng chéo lên nhau tại cùng một vị trí, biết đâu nó đã kích hoạt một phản ứng sinh học mang tính bùng nổ nào đó."
Tôi hồi tưởng lại hình dáng của sinh vật dị hợm mà mình đã thấy lúc nãy.
Vừa có xúc tu lại vừa có cánh, có cả khối u nhú lẫn mai và chân chĩa ra chi chít.
Và chưa dừng lại ở đó, nó liên tục phồng lên, biến dạng và thay đổi sang muôn hình vạn trạng khác nhau theo thời gian thực.
'Phản ứng sinh học mang tính bùng nổ xảy ra do sự chồng chéo giữa những thực thể có sự sống…'
Các thành viên vẫn đang mang biểu cảm vô cùng thâm thúy.
Dường như chỉ có tôi, Kyeong-won và Ha-yoon là hiểu được hòm hòm sự việc.
Tôi giơ tay lên rồi hỏi.
"Thế nhưng từ chuyện này chúng ta có thể rút ra được điều gì? Cứ chồng lên nhau là sẽ xảy ra phản ứng kỳ quái bùng nổ nào đó, cái đó thì tớ hiểu rồi. Nhưng rốt cuộc thì chúng ta biết được cái gì từ việc đó cơ chứ."
"Hội trưởng, không biết cậu có để ý điều này không nhỉ."
Kyeong-won đẩy gọng kính lên, ánh mắt sắc sảo hẳn ra.
"Những điều tớ đang nói và nhấn mạnh nãy giờ. Toàn bộ đều là giáo lý của 'Không Bạch giáo'."
"…Cái gì!?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn