Chương 183: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (21)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~31 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [Vòng sơ khảo Triển lãm Khoa học cấp trường: D-DAY]
"Ư... Má nó, mấy giờ rồi...?"
Bên trong phòng quán trọ tối om. Tôi lơ mơ ngồi dậy với cảm giác đầu đau như muốn vỡ tung. Tất cả là tại đêm qua uống quá nhiều rượu muộn.
"A... Chết tiết, đau đầu quá..."
Đây là lần đầu tiên tôi biết thế nào là cảm giác say khướt tồi tệ đến thế này trong kiếp này. Đầu đau như sắp nứt ra, ruột gan thì như lộn mề. Vốn dĩ mang cái thân thể không chịu nổi cồn lại đi uống rượu rồi còn đâm ra đánh nhau, ngủ một giấc dậy tưởng chết đi sống lại, đã thế phòng lại chẳng có lấy một cái cửa sổ làm tôi cảm giác như mình ngủ từ đêm này sang đêm khác.
Tôi cứ thế lơ mơ ngồi trên giường trong bóng tối một lúc.
'Chắc nôn mất... Ngột thở quá...'
Chẳng mấy chốc, cảm giác buồn nôn trào dâng vì không khí bí bách trong phòng, tôi lảo đảo đứng dậy.
'Phải ra nhà bếp uống miếng nước đã...'
Két— Hành lang vắng ngắt. Tôi đi thẳng ra nhà bếp quán trọ, hứng nước từ máy lọc nước uống. Vừa uống, mắt tôi vô tình va phải thùng mì gói đặt trên tủ lạnh.
Thường thì mấy quán trọ kiểu này sẽ cung cấp sẵn cơm, kim chi, mì gói căn bản, có vẻ ở đây họ xếp sẵn trên tủ lạnh như thế này.
'Ăn tạm một gói giải rượu mới được...'
Tôi lấy một cái nồi dùng chung, hứng nước nóng từ máy lọc. Thay vì lấy nước lạnh ở bồn rửa, hứng nước nóng từ máy lọc nước giúp đun nhanh hơn nhiều, tôi vẫn hay làm thế này.
Đặt nồi nước lên bếp xong, tôi vớ lấy một gói mì trên tủ lạnh. Rất tiếc đó lại là mì Jin Ramyun vị cay. So với các loại mì khác thì giá rẻ hơn hẳn nên các chủ quán trọ rất chuộng dòng mì Jin Ramyun này.
'Dù sao không phải vị không cay là may rồi.'
Tôi xé gói gia vị thả vào, một lúc sau nước sôi tôi thả vắt mì vào rồi đứng ngẩn ngơ với bộ dạng bù xù. Cảm giác ngất ngây ngơ ngác sau khi ngủ dậy vẫn chưa tan hết.
"... Mấy giờ rồi nhỉ?"
Lúc này tôi mới nhìn ra khung cảnh tối om bên ngoài cửa sổ nhà bếp.
'Tảng sáng rồi sao?'
Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường: 6 giờ.
'6 giờ sáng? Hay 6 giờ tối?'
Đang đẫn đờ suy nghĩ thì có người bước vào nhà bếp.
"Ơ, anh. Tỉnh rồi à?"
"Ừ, chào em."
Cô gái thi lại đại học với trang phục giản dị. Chính là kẻ khởi nguồn cho vụ tôi với anh trưởng nhóm lao vào đấm đá nhau đêm qua.
Cô ta nhìn bộ dạng chưa tỉnh ngủ của tôi mỉm cười rồi bước vào, mở tủ lạnh lấy ra một hũ sữa chua.
"Anh ngủ ngon chứ? Đêm qua say quắc cần câu rồi còn đánh nhau nữa."
"Ừ thì... Mà này, giờ là buổi sáng hay buổi tối thế?"
"Sáng chứ, đương nhiên rồi~" Cô gái vừa nói vừa liếm nắp hũ sữa chua. Như thể cố tình cho tôi xem, cô ta lè cái lưỡi dài ra rồi cười tít mắt.
"Buổi sáng..."
May quá. Vẫn chưa muộn giờ đến trường.
"Đùa đấy. Tối rồi, 6 giờ tối."
"..."
"Mì của anh trào kìa, tắt bếp đi."
"A, ừ..."
Toang rồi. Tạm thời tôi giật mình chồm dậy tắt bếp ga trước, rồi lại đứng ngơ ngác một hồi lâu.
Cô gái thi lại sau khi lấy sữa chua ra còn đứng lục lùng tủ lạnh một hồi, thó thêm ngụm sữa, chút trái cây với ít thức ăn phụ rồi mới rời khỏi bếp.
"Tôi đi nhé, anh."
"Ừ, ừ. Đi nhé..."
Tôi trả lời trong vô thức. Nghe đến từ "buổi tối", tâm trí tôi chẳng còn chút sức lực nào để tâm đến cô gái thi lại – tên trộm tủ lạnh dùng chung nữa.
'... Điên thật rồi.'
Buổi tối ư?
Tôi khẽ thì thầm rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn kỹ lại mới thấy, đây rõ ràng không phải cái tối tăm của rạng sáng trước khi mặt trời mọc, mà là cái tối muộn sau khi mặt trời đã lặn.
Góc đường ngoài cửa sổ thấp thoáng những nhóm học sinh ôn thi ở Noryangjin đang kéo nhau đi ăn tối. Tôi đứng im một lúc rồi thở dài cay đắng.
"Hùuuuuu..."
... Điên thật rồi. Ngủ quên mà bỏ lỡ cả cuộc thi.
Ở trường chắc đã trải qua hết 7 tiết học, cuộc thi cũng kết thúc hoàn toàn, học sinh kéo nhau về nhà hết rồi. Sau khi mọi chuyện đâu vào đấy hết rồi, tôi mới tỉnh dậy trên chiếc giường trong căn phòng quán trọ tối om om.
Cùng với cảm giác nôn nao của cơn say khướt.
"..."
'Toang. Thật. Rồi.'
Thở dài thêm một hơi thượt nữa, tôi bưng nồi mì đi về phòng. Dù sao thì vẫn còn cơ hội khác mà.
'... Cơ mà sao lại vẫn còn cơ hội nhỉ?'
Tại sao?
Tại sao lại vẫn còn cơ hội?
Bất chợt cảm thấy "Ơ?" trong lòng, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Hình như bình thường tôi vẫn sống và suy nghĩ như thế thì phải.
Cơ hội vẫn còn. Sao mình lại nghĩ thế nhỉ—
'A, đúng rồi.'
Sang năm. Sang năm hay sang năm nữa thì vẫn còn cuộc thi tiếp mà, nên mình mới nghĩ vậy.
Hôm nay bỏ lỡ thì sang năm nắm lấy. Sang năm trượt thì sang năm nữa lại đậu.
TỪ BÂY GIỜ MÌNH SẼ THẬT SỰ CỐ GẮNG.
'Con người ai chả có lúc mắc sai lầm.' Quan trọng là không lặp lại sai lầm đó nữa, đúng không? Đã nếm trải sự chua chát của thất bại và chịu đả kích thế này rồi, cứ xóc lại tinh thần làm lại là được. Hơn nữa, những sự cố tiếc nuối và bất công thế này chẳng phải sẽ trở thành liều thuốc kích thích cho việc học sao?
'Lần này phải chuẩn bị thật tử tử đàng hoàng.' Hãy quyết tâm làm lại lần nữa nào.
'Trước tiên cứ ăn mì đã.'
Ăn mì xong, tôi đi dạo một lúc quanh khu vực Noryangjin. Vì còn mệt mỏi do trận say nên hôm nay chẳng có chút tâm trí nào để tập trung học hành, tôi quyết định nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày.
'Cảnh đẹp thật.'
Thong thả bước đi, chẳng mấy chốc tôi đã đi tới tận ga Nodeul ngay trạm kế bên. Trước mắt là Công viên Naru và cầu Hangang.
Tôi ngồi nghỉ một lúc giữa không gian hòa quyện của cỏ cây và dòng sông, rồi thấy ngồi không cũng chán nên ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó chọn ít đồ ăn vặt.
"Ở đây không bán xiên gà chiên ạ? Em thấy ở cửa ghi có bán mà."
"Bây giờ chiên thì mất khoảng 5 đến 10 phút, cậu chờ được không?"
"Thôi, thế thì thôi ạ..."
Rốt cuộc tôi chỉ mua một gói bánh snack đơn giản rồi bước ra khỏi cửa hàng. Tại sao nhân viên cửa hàng tiện lợi lại không chịu chiên gà sẵn nhỉ. Rõ ràng dán biển có bán, vậy mà lần nào vào cũng chỉ có một hai cái, tới tầm muộn một chút là dẹp luôn cả tủ kính trưng bày xiên gà.
'Khinh người đang ôn thi hay gì không biết...'
Vừa bực bội lẩm bẩm, tôi vừa ngồi xuống chiếc ghế băng gần đó nhìn ngắm cảnh đêm và xé gói bánh snack. Nằm ườn một mình nhìn ngắm cảnh vật ăn bánh như kẻ vô công rỗi nghề, bất chợt tôi thấy lòng mình cô đơn lạ kỳ.
'... Mọi người sống thế nào khi không có mình nhỉ?'
Nếu tôi đi học, chắc có lẽ đã cùng bạn bè trải qua một ngày thật vui vẻ rồi. Mọi người sống thế nào khi thiếu vắng tôi nhỉ. Liệu họ có còn nhớ đến sự tồn tại của một người như tôi ở đây không?
'... Buồn thật đấy, thề.'
Bạn bè cũng chỉ là bạn khi còn đi học thôi, chỉ cần môi trường sống thay đổi một chút là mối quan hệ sẽ mau chóng nguội lạnh ngay. Đúng như lời cô gái thi lại kia nói, bạn bè thì vui vẻ tụ tập ở trường, còn bản thân thì rúc trong quán trọ chui rúc học một mình, sự đối lập ấy thật quá cay đắng.
'Nhớ mọi người quá.'
Ngồi ở công viên ngắm sông Hán thế này, bao nhiêu suy nghĩ lại ùa về. Những người bạn đã qua, thời học sinh xa xăm, cô gái từng thích...
"..."
Đặc biệt là hôm nay, tôi nhớ đến những đứa bạn gái từng chơi rất thân.
'... Ha-yoon dạo đó xinh thật đấy.'
Bây giờ thử liên lạc liệu cậu ấy có nghe máy không nhỉ. Rằng tớ là Lee Joon hồi cấp 3 đây, cậu còn nhớ không? Thời học sinh chúng ta đã cùng nhau làm bao nhiêu thứ, chơi với nhau rất thường xuyên mà...
"..."
Tôi lắc đầu. Toàn là suy nghĩ vớ vẩn.
'Tự dưng có một thằng con trai quen hồi cấp 3 liên lạc bảo đột nhiên nhớ ra, nhìn lại tình cảnh thì là một thằng thất nghiệp rúc đầu vào quán trọ ôn thi?'
Cái đó nhìn thảm hại lắm... Lại còn cay đắng nữa.
'Không bị ngó lơ tin nhắn là may rồi.'
Liên lạc lại với bạn bè thì chờ sau khi mình trở thành một người đàng hoàng trong xã hội cũng chưa muộn.
'... Thôi, cảnh đẹp thật.'
Một ngày nào đó, mình có thể cùng ai đó đến đây chứ không phải cô đơn một mình thế này. KHI ĐÓ MÌNH SẼ ĐẾN VÀO BAN NGÀY, TRẢI THẢM RA VÀ TẬN HƯỞNG MỘT BUỔI DÃ NGOẠI. Cùng nhau ăn những món thật ngon.
'... Chỉ cần học xong thôi.'
Dù sao đi nữa, chỉ cần hoàn thành xong việc học hiện tại, cuộc đời mình sẽ suôn sẻ thôi. Mình cũng sẽ có thể hòa nhập và sống hết mình trong khung cảnh thành phố rực rỡ xa xa kia.
'Làm được mà, cố lên!'
Aza aza!
Nghĩ đến đó, ngọn lửa quyết tâm học hành lại bùng cháy trong tôi.
'Nào, đi về thôi!'
'Bây giờ về nhà, hôm nay nhất định phải cày thật hăng hái!'
Tôi chồm dậy, cảo bước đi trên quãng đường dài trở về Noryangjin.
– [Quán trọ Noryangjin] – Chẳng may thay, quyết tâm một mình khi ngắm cảnh đêm vừa rồi đã lập tức tan thành mây khói ngay khi tôi vừa bước chân vào phòng mình trong quán trọ.
'... Hôm nay nhất định phải học sao?'
Hôm nay tâm trạng mệt mỏi thật sự. Để ngày mai làm không được à? Chỉ một ngày thôi mà...
"..."
Con người là thế đấy. Dù có hạ quyết tâm to tát và tự hứa sẽ nỗ lực đến đâu, giữ vững quyết tâm đó đến cùng chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nếu không có một động lực cực kỳ thiết tha và đặc biệt, con người ta hầu như sẽ lại sống theo quán tính vốn có. Con người rất khó thay đổi, và tôi của hiện tại cũng không ngoại lệ.
Vừa mới nghĩ về mối tình đầu đã qua với hừng hực khí thế quay về phòng, vậy mà trong 30 phút đi đường đó, ngọn lửa nhiệt huyết đã lụi tàn không dấu vết.
'A, má nó chán thật chứ... Thà rằng lúc đang ở trong phòng mà có cảm giác đó thì tốt biết mấy.'
Ngay lúc trước mặt có cuốn vở và cây bút mà có cảm giác đó thì đã ngồi xuống học ngay rồi. Tại sao cái sự hừng hực đó lại nảy ra ở công viên Naru gần ga Nodeul cách đây tận 30 phút đi bộ cơ chứ. Ức chế thật chứ...
"... Như củ lặc."
Vừa lẩm bẩm xong, lập tức có tiếng cốc cốc gõ vào tường từ phòng bên cạnh. Bây giờ tôi cũng chẳng buồn bực bực nữa. Chỉ thấy u uất.
Tôi đứng trước cuốn sổ mở sẵn như người đang buồn đi vệ sinh, cứ đắn đo nên làm hay không, cuối cùng nhắm tịt mắt bước ra khỏi phòng. Hôm nay tôi hoàn toàn không có dũng khí để học.
'... Dù sao hôm nay cũng là ngày vì ngủ quên mà bỏ lỡ cuộc thi.'
Mắc phải một sai lầm lớn nên tâm trạng rối bời, cũng là một ngày kỳ lạ mà. Những ngày như thế này cần phải nghỉ ngơi hợp lý và tự an ủi bản thân. Chỉ vì hứng chí bốc đồng do cảnh đêm mà gượng ép cày một ngày thì tâm trí cũng sẽ nhanh chóng nguội lạnh ngay thôi. Nguồn năng lượng bồng bột bốc đồng nhất thời đó không thể giúp duy trì việc học đến cùng được.
Quan trọng là tính duy trì. Kỳ thi công chức này không phải là chạy nước rút ngắn hạn, mà là một trận marathon đường dài đòi hỏi sự bền bỉ. Thế nên ngọn lửa bùng lên nhất thời vì nhớ lại mối tình đầu ngày xưa chẳng thể giúp trụ vững đến cuối cùng.
Tâm trí tôi nguội lạnh đi cũng là chuyện bình thường dưới góc độ đó. Quan trọng không phải là cảm xúc vui buồn thất thường, mà là sự kiên trì đi đến cùng.
'Hãy nhẫn nại.'
Hãy nhẫn nại đến phút cuối cùng. Dù bây giờ nhìn như đang chơi bời, nhưng rốt cuộc tất cả đều là một phần của việc quản lý bản thân.
Nghe nói sinh viên Đại học Seoul cũng chơi hết mình, tận hưởng đủ thứ. Trường Chuyên Khoa học mà Ahn Kyeong-won khao khát muốn vào nghe đâu cũng có phòng karaoke, bida, phòng tập yoga cho học sinh giải trí. Đã qua cái thời thủ khoa toàn trường cũng phải ngủ ít chơi ít rồi.
Dạo này, những người biết ngủ đủ giấc, nghỉ ngơi hợp lý và quản lý bản thân tốt mới là những người bám trụ được đến cuối cùng. Điều này hoàn toàn đồng điệu với lời khuyên tôi đã dành cho cô gái thi lại hôm qua.
Lý do những thí sinh đạt điểm cao nhất trong kỳ thi thử tháng 6 lại làm hỏng bài thi chính thức CSAT. Rốt cuộc là vì sao?
'Chạy bứt tốc nửa năm đạt điểm cao xong thì đuối sức quỵ ngã chứ sao.'
Điều quan trọng là kỳ thi CSAT vào tháng 11, chứ không phải kỳ thi thử tháng 6. Những ai không nhìn đường dài mà cứ nhắm mắt làm liều chắc chắn sẽ vấp ngã ở điểm đó.
'Mình là người nhìn đường dài!'
Thế nên hôm nay tôi quyết định không học mà thả lỏng bản thân một chút. Nghĩ vậy xong, tôi đi xuống quán nét ở tầng 3 mà không hề thấy áy náy chút nào.
Và rồi tôi chơi game cho đến khi thắng một trận thật đã tay mới thôi, lại tiếp tục thức trắng đêm.
'Vui vãi, vui vãi chưởng......'
Này~! Mấy đứa không nghe lệnh tôi à? Chỉ cần nghe lệnh tôi mà làm theo thôi, tôi gánh cho......
'Rồng sắp ra trong 30 giây nữa, mọi người đẩy đường rồi đi xuống nhé—' A~ Đỉnh vãi. Trận vừa rồi đánh gắt thật.
Hí hí, hi hi hi......
Về sau tôi mới muộn màng nhận ra rằng mình vốn dĩ không có chút áy náy nào. Đây cũng là sự thật mà phải tới một tuần sau khi đến đây tôi mới biết, chỉ vì quá lười học.
'A, má nó. Ngẫm lại thì mình đâu phải học sinh đâu nhỉ?'
Kiểu người điển hình chỉ giả vờ tỏ ra chăm học để rồi muộn màng nhận ra bản thân còn chẳng đủ điều kiện đăng ký tham gia. Đó chính là tôi.
Vì vậy tôi đã bỏ cuộc thi. Nhưng ra ngoài xã hội thì không thể sống mà chẳng làm gì được.
< Tòa tháp Tuyệt vọng Noryangjin > Tầng 5: Quán trọ Noryangjin Tầng 4: Phòng tự học Yeolgong Tầng 3: Quán nét Ai-joha Tầng 2: Quán Karaoke Coin Sin-na Tầng 1: Câu lạc bộ Bida Kim-gun Tầng B1: Cà phê Truyện tranh 24h Tầng B2: Sân Bowling Tto-nol-ja
'Đậu xong rồi gặp lại sau vậy, ai rồi cũng tự sống tốt thôi.' Liên lạc cũng chẳng biết nói gì mà gặp cũng ngại ngùng.
'Điện thoại, KakaoTalk, mấy thứ đó chỉ làm mình xao nhãng rồi lướt Insta tự bực vào người thôi. Xóa đi là đúng rồi.'
Tôi đi lên quán trọ tầng 5 và hỏi anh trai thi công chức đi ngang qua về số trúng thưởng xổ số hôm nay. Thế là anh ấy đọc cho tôi dãy số mà anh thuộc lòng như một thói quen. Ở đây ai cũng sống giống hệt nhau.
... vừa chào một tiếng. Tôi cũng chào lại, cùng lúc đó cánh cửa phòng góc trong cùng mở ra, anh trưởng nhóm tuổi cỡ chú tôi lao ra chào lại.
"Ơ, Soo-bin đi đâu đấy? Tình cờ gặp nhau nhỉ."
Thằng ngu. Rõ ràng là không chịu nổi cảnh tôi với cô gái này thân thiết với nhau.
'Thằng ranh con chả ra đâu vào đâu............'
Theo tôi thấy thì thằng ranh này chẳng học hành gì đâu, cả ngày chỉ dán tai vào cửa thôi. Và thế là hai chúng tôi lặng lẽ trừng mắt nhìn nhau, ở giữa là cô gái thi lại đại học đang bước ra khỏi cửa chính.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn