Chương 199: Ngoại truyện: Vòng sơ loại cấp trường của Hội thi Triển lãm Khoa học (1)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~40 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Lối này. Xe ở đây."
"Vâng............"
Chúng tôi lầm lũi bước theo thanh tra rời khỏi hiện trường tòa nhà đang náo nhiệt, băng qua con đường vắng lặng trong sương sớm.
"Đằng kia kìa."
Cả nhóm lảo đảo bước đi, chẳng ai buồn cất lời. Những gương mặt hiện rõ sự kiệt sức sau một đêm thức trắng thực hiện nghi lễ trừ tà.
Cứ thế tiến vào bãi đỗ xe công cộng gần đó, một chiếc xe trung hình màu đen hiện ra trước mắt. Đó là chiếc Sorento màu đen—kiểu xe mang đậm phong cách của mấy chú trung niên.
Thanh tra dừng lại trước đầu xe. Sau khi ngó nghiêng xung quanh xác nhận không có ai chú ý, chúng tôi vây quanh đầu xe, uể ùa cất tiếng thở dài.
"Hùuuuu..."
"Mệt quá đi............"
Mấy đứa trong nhóm trông rã rời thấy rõ. Cô Jang Hwa-eun im lặng nhẹ nhàng vỗ về Seon-ah và Ha-yoon, còn thanh tra thì khoanh tay, tựa lưng vào capo xe.
"Dù mệt thì việc cần làm vẫn phải làm chứ. Nào, Joon ơi. Tóm tắt tình hình giúp tôi cái."
"... Vâng."
Tôi xoay vai một vòng rồi đứng trước mặt cả nhóm.
"... Trước hết, chuyện ma đã hoàn toàn bị tiêu diệt. Cháu đã xác nhận tin nhắn hệ thống hiện lên rõ ràng, điểm thưởng cũng đã cộng vào tài khoản. Mọi người vỗ tay cái nào......."
"Bộp bộp bộp... bộp............"
Seon-ah nhìn xuống đất, uể ùa hưởng ứng lấy lệ.
"Bản thân chuyện ma thì giờ đã giải quyết xong xuôi rồi. Nhưng điều quan trọng là phải xử lý hậu quả thế nào đây............"
Tôi nhìn thanh tra, giọng chìm dần.
"Ban đầu cháu chỉ định trừ tà xong rồi rút, nhưng giờ đến mức sập cả tòa nhà, chuyện bùng nổ to quá rồi... Không biết nên làm sao đây............"
"Cái đó thì cậu không phải lo. Tôi sẽ tự giải quyết ổn thỏa."
Thanh tra tựa vào capo xe, thản nhiên trả lời.
"Tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này, nhưng dù sao chỉ cần chặn không cho ánh mắt của công chúng chĩa về phía các cậu là được chứ gì?"
"... Vâng, đúng vậy ạ............"
"Vậy thì đừng lo. Tôi sẽ thu xếp êm đẹp."
"......."
Tôi đang mệt, và cũng muốn cho qua cho xong chuyện. Dù vậy, vì đây là vấn đề quan trọng nên tôi vẫn cẩn thận hỏi lại thanh tra:
"Chú có thể chia sẻ một chút về cách giải quyết cụ thể được không ạ............"
"...... Ừm."
Hỏi vậy thì hơi thất lễ, với lại một thanh tra lão luyện như chú ấy chắc chắn sẽ biết cách tự lo liệu. Dù sao với tư cách là hội trưởng, thay vì nhắm mắt giao hết cho người khác, tôi nghĩ ít nhất mình cũng cần biết tình hình đang diễn ra thế nào.
Ngay sau đó, thanh tra—người vốn đang giữ im lặng—chỉ buông đúng một câu:
"Đơn giản thôi. Tôi có quen một chính trị gia."
"......."
Thanh tra dừng lại ở đó, không nói thêm câu nào nữa.
'... Chính trị gia.'
Thanh tra từng nói chú ấy từng phụ trách nhiều vụ án lớn liên quan đến giới chính trị. Ở kiếp trước, khi xảy ra sự kiện cấp quốc gia như vụ nổ đầu 300 người ở trường trung học Nakseong, chú ấy cũng là người đầu tiên xuất hiện để tìm gặp tôi.
'... Chú ấy quen biết chính trị gia sao?'
Một người có đủ quyền lực để can thiệp và dọn dẹp hậu quả của những vụ án thế này.
'.......'
Nghĩ lại thì thanh tra luôn xuất hiện với hình ảnh đi một mình, nhưng đó chỉ là khi chú ấy đến giúp đỡ câu lạc bộ chúng tôi. Chắc chắn phía sau thanh tra cũng có những thế lực chống lưng mà chúng tôi không hề hay biết.
"... Với lại, về việc bịa ra lý do thế nào, ví dụ như thế này chẳng hạn."
Thanh tra nói cho chúng tôi nghe vài ý tưởng để thu xếp cục diện hiện tại. Một trong số đó là biến việc cảnh sát xuất quân giữa đêm khuya để cứu người thành một hành động di tản khẩn cấp—nghe qua khá hợp lý.
"Nhận được tin báo tòa nhà có nguy cơ sụp đổ nên cảnh sát chúng tôi mới xuất quân. Tại hiện trường, nhận thấy tình hình nguy cấp nên đã lập tức cho di tản người dân."
"... Cháu thấy ổn đấy ạ. Làm vậy thì bên ngoài sẽ không lên mấy bản tin kỳ quặc nữa."
"Đúng thế."
Thanh tra gật đầu.
"Chúng tôi nhận tin báo, xuất quân và cho di tản. Rồi tòa nhà sụp đổ đúng như dự báo. Rất tự nhiên."
"... Nhưng trong nội bộ cảnh sát liệu có ai xầm xè không ạ? Những người ở hiện trường sẽ biết lý do xuất quân ban đầu khác với lời giải thích này mà..."
"Cái đó cậu cũng không cần lo. Đằng nào đám đó cũng đang bận rộn lắm."
Thấy tôi băn khoăn, thanh tra từ tốn giải thích tỉ mỉ:
"Cảnh sát vừa lập chiến công tiễn mấy chục người mất tích trở về, đại tiệc thành tích đang mở ra nên chẳng ai rảnh rỗi mà đi để ý đâu. Trái lại, mấy điểm mờ ám thì chính họ sẽ tự giác bịt miệng nhau để tránh rắc rối. Việc bào chữa không phải là nghĩa vụ của chúng ta, mà là của đồn cảnh sát Noryangjin."
Thanh tra vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên trả lời êm ru, vô cùng đáng tin cậy.
"Ngay từ đầu điều kiện tôi thỏa thuận với người phụ trách bên đó cũng là thế. Đừng bận tâm đến việc tôi thuộc Đội điều tra số 1 hay gì cả, đây là tôi tự trình báo với tư cách cá nhân, cứ gạch tên tôi ra rồi ôm trọn chiến công đi."
"... Ra là vậy."
Đôi bên cùng có lợi sao?
Tôi gật gù công nhận. Phía bên đó thì không cần chia sẻ chiến công với ai, nghiễm nhiên ôm trọn một đại tiệc thành tích miễn phí. Còn thanh tra thì vừa giải quyết xong vụ án lại vừa tự nhiên gạt tên mình ra ngoài, không để lại dấu vết.
"... Nếu vậy thì chính phía bên đó mới là bên muốn ém chuyện này đi nhất. Vì nếu có ai bới móc ra thì chẳng khác nào lộ chuyện họ thực chất chẳng làm được trò trống gì."
"Đúng thế."
Thanh tra gật đầu.
'... Nếu theo cách này thì chúng mình sẽ không bị chú ý đến. Không, ngay từ đầu họ còn chẳng buồn tìm kiếm chúng mình ấy chứ.'
Lý do vì sao một đám thí sinh ôn thi lại cùng nhau mất tích ở đó sẽ là chuyện mà chính họ phải tích cực thêu dệt ra nhất.
"Như đã nói trước đó, bị lừa đảo qua điện thoại rồi bị bắt giữ, hay vừa học thi vừa làm thêm kiếm tiền tiêu xài ở đó rồi không ra được, v. v. Bất kể là gì thì các cậu cũng đừng lo. Hậu quả cứ để tôi dọn dẹp ổn thỏa."
"... Cháu cảm ơn thanh tra."
Đến lúc này tôi mới cúi đầu cảm ơn. Thanh tra cũng gật đầu "Ừm" một tiếng.
"Bên đó bây giờ đang rối tung lên vì phải liên lạc với gia đình của gần 50 người mất tích để quản lý, đồn cảnh sát đến chỗ đứng còn chẳng có. Họ cũng chẳng biết các cậu từng ở đây đâu. Cho nên các cậu cứ sinh hoạt bình thường như mọi ngày là được. Rõ chưa."
"Vâng, cháu cảm ơn chú............"
Giải thích đến đó, thanh tra ưỡn ngực một cái rồi nhổm người dậy khỏi capo xe.
"Thế nào. Bây giờ các cậu tính sao đây?"
"......."
"Về nhà luôn không? Muốn về thì tôi chở đi."
Chúng tôi quay sang nhìn nhau. Nguy nham nham nhở nhở, quần áo đen ngòm. Trang phục chẳng khác nào vừa bị trúng bom. Mặc bộ dạng này mà về nhà thì có ổn không?
"......."
Ngay sau đó, cô giáo tiến lại phủi phủi bụi trên áo mấy đứa rồi lên tiếng thay:
"Không được đâu. Mấy đứa mặc thế này làm sao về nhà được. Định về cho bố mẹ mắng à."
"Đúng vậy thật............"
Tôi gãi đầu nhìn quanh cả nhóm với vẻ mặt ngượng ngùng.
"Nhưng tụi cháu phải về nhà lấy đồng phục nữa... Đồng phục đều ở nhà hết cả rồi............"
"Vậy thì ghé qua tiệm giặt tự động gần đây giặt đồ đi. Khoảng một tiếng là giặt sấy xong hết, lại mặc như đồ mới ngay."
"Một tiếng............"
Mấy đứa trong nhóm xị mặt ra. Có vẻ đứa nào đứa nấy cũng muốn gục xuống ngủ ngay lập tức, nên việc phải lê thân ra ngoài giặt đồ rồi tắm rửa trở thành một áp lực lớn.
Nhưng biết làm sao được. Cho dù không phải giặt đồ thì nghĩ đến việc sáng nay lại phải đến trường, chúng tôi cũng đã mất trắng cơ hội được nghỉ ngơi tử tế rồi.
"Bây giờ có ngủ cũng chỉ ngủ được 3 tiếng nữa... Giặt đồ xong nữa thì............"
"Nào nào, nghe cô nói này. Chuyện đó cứ để cô lo cho."
Cô giáo bước ra trước mặt cả nhóm, đưa ra ý kiến:
"Mấy đứa đến phòng tắm công cộng gần đây, cởi hết đồ ra đưa cho cô rồi đi tắm trước đi. Ở trong đó mặc quần áo sa-u-na là được mà."
"......."
"Mấy đứa cứ vào đó tắm rửa rồi chợp mắt một lát. Cô sẽ tự mang đồ đi giặt sấy toàn bộ, lúc mấy đứa ra cô sẽ mang lại cho. Thế là xong đúng không?"
"... Vâng, làm vậy thì tốt quá, nhưng mà............"
Chúng tôi nhìn nhau vừa biết ơn vừa áy náy. Cô giáo đâu có bớt mệt hơn chúng tôi, cô cũng thức trắng cả đêm ở bên ngoài giống hệt tụi tôi vậy. Thế mà cô lại xung phong nhận cái việc vất vả đó về mình.
"... Tụi cháu cảm ơn cô ạ............"
"Được rồi, được rồi."
Cô giáo vỗ vỗ lưng từng đứa. Dù là người lớn thì cũng chẳng thể thấy khỏe khoắn gì hơn, thế nhưng cô vẫn sẵn sàng hy sinh vì học sinh. Và bản thân chúng tôi lúc này cũng trỗi dậy tâm lý trẻ con, chỉ muốn có một người lớn đứng ra chăm sóc giúp, nên đành ngoan ngoãn vâng lời tiếp nhận sự giúp đỡ.
Ngay sau đó, cô giáo cố nén vẻ mệt mỏi, cất giọng sôi nổi hơn:
"Rồi, xuất phát nào~ Xe của thanh tra có nhét đủ tất cả không ạ? Hay chia ra đi xe của em cho rộng?"
"Ừm, dọn dẹp đống đồ đạc đi thì cũng được nhưng trong xe hơi bừa bãi. Chia ra đi thì tốt hơn đấy."
"Vâng vâng, thế mấy đứa con gái đi theo cô. Xe cô ở đằng kia."
"Ưuuuu..."
"Nào nào, mệt thì mệt nhưng ráng một chút. Đi đường này nào."
Jin-hee vẻ mặt xịu phụng phịu, Seon-ah lộ rõ sự mệt mỏi. Còn Ha-yoon thì gương mặt càng thêm nhợt nhạt, trắng bệch, cả ba đi theo cô Jang Hwa-eun rời khỏi bãi đỗ xe.
"......."
Mấy đứa con trai chúng tôi im lặng đứng yên, sau đó như đám thây ma lê từng bước chân dầm dề leo lên chiếc xe trung hình mà thanh tra vừa mở cửa.
Tôi ngồi ở ghế phụ, Kyeong-won và Deok-hoon mỗi đứa chiếm hai ba chỗ ở hàng ghế sau rồi nằm xoài ra ngay lập tức.
Vùuuu— [Fine- Drive-♬] Khi nổ máy, trong không gian yên tĩnh của chiếc xe chỉ có tiếng định vị GPS vang lên một cách sôi động đến mức chẳng hề ăn nhập với hoàn cảnh.
[Bắt đầu dẫn đường.] Thanh tra nổ máy rồi lùi xe ra. Kyeong-won và Deok-hoon có lẽ đã ngáy khò khò từ đời nào rồi, tiếng ngáy bắt đầu vang lên.
"Phùuuuuu..."
"Zzz..."
... Kíiiiit— Trong bãi đỗ xe vắng lặng lúc tảng sáng, chỉ có tiếng lốp xe nghiến trên sàn sơn màu xanh lá rít lên. Chạy vòng qua lối ra, vừa hay thấy chiếc Matiz màu đỏ của cô giáo đã xuất phát trước và đang đi qua trước mặt chúng tôi.
Thấp thoáng qua ô kính sổ sau là mái tóc ngắn của Seon-ah đang ngủ say, cùng tấm lưng của Ha-yoon với mái tóc dài xõa thẳng. Còn Jin-hee thì đang ngồi ở ghế phụ tán phét chuyện gì đó với cô giáo.
"......."
Ngay sau đó, thanh tra tắt định vị GPS, im lặng lái xe bám theo chiếc Matiz màu đỏ phía trước.
Vùuuu—
"......."
Khung cảnh tảng sáng yên bình.
Hai chiếc ô tô lướt đi êm ru trên đường phố.
Cách đó vài dãy nhà, tòa nhà sụp đổ vẫn hiện ra cùng những chiếc xe cảnh sát và xe cứu thương đang liên tục qua lại hỗn loạn.
'... Giờ thì mọi chuyện đã kết thúc.'
Chuyện quán trọ đến đây là chấm hết.
Nghĩ vậy, tôi cũng nhắm mắt lại.
'Zzz...'
"......."
[Ma Vương đề xuất hòa bình. Bạn có chấp nhận không?]
"......!"
Mới thiu thiu ngủ được một lúc thì tôi bừng tỉnh, chiếc xe vừa chạy qua một ngọn đồi cao.
Và nhìn xuống Sinlim-dong phía dưới, khu chung cư nhà tôi đang ngày một gần hơn.
'... Chà. Nhà mình kìa............'
Trong trạng thái mơ mơ màng màng, tôi nhìn khu chung cư nhà mình và nghĩ vậy. Bây giờ mà bước xuống xe rồi lao ngay lên giường trong phòng mình ngủ thì thích biết mấy.
'... Nhưng bây giờ thì chưa thể về được.'
Tôi dựa đầu vào cửa kính ghế phụ, ngơ ngác nhìn căn nhà mình vừa lướt qua với vẻ tiếc nuối. Đúng như lời cô Jang Hwa-eun nói, muốn về nhà thì phải giặt sạch quần áo như chưa từng có chuyện gì xảy ra cái đã. Mà về cũng chẳng phải để ngủ, chỉ là ghé qua lấy đồng phục thôi.
Hôm nay là thứ Hai, và chúng tôi phải đến trường để tham gia cuộc thi.
'... Quả là một ngày mệt mỏi đây.'
Đang thẫn thờ dựa vào cửa sổ như thế, khi khu nhà tôi đã lướt qua hẳn, đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện nên cất tiếng gọi thanh tra:
"... Thanh tra ơi."
"Ừ."
"Cháu có vài điều muốn hỏi chú..."
"... Chuyện gì?"
Thanh tra giữ vô năng, trầm ngâm trả lời.
Tôi nhẹ nhàng ngoái đầu ra sau kiểm tra xem mấy đứa kia đã ngủ chưa.
"Phòoooo... Phùuuuu............"
"Zzz..."
"Phòoooo... Phùuuuu............"
"......."
May quá, cả hai đứa đều đã say giấc nồng. Deok-hoon thì gục đầu 90 độ, cằm vùi sâu vào cái bụng mỡ, còn Kyeong-won thì đến cái kính niềm tự hào của nó bị tuột xuống tận sống mũi cũng chẳng hề hay biết, vẫn ngáy khò khò.
"... Ở dòng thời gian trước ạ."
"Ừm."
Tôi gợi mở câu chuyện rồi lại nhìn thẳng về phía trước theo hướng lái của thanh tra, tiếp tục nói:
"... Đó là dòng thời gian sau khi cháu chết một lần. Thanh tra đã nói với cháu vài điều."
"... Là gì?"
"Một là về In Ha-yoon............"
Tôi lại nhìn qua gương chiếu hậu xác nhận mấy đứa kia vẫn đang ngủ rồi mới nói tiếp:
"...... In Ha-yoon. Chú đã nói với cháu là cô ấy không có gia đình."
"... Gia đình?"
"Vâng."
Đúng như dự đoán, thanh tra phát ra một tiếng "Ừm" trầm đục vẻ hoàn toàn không biết gì. Ngay sau đó, có vẻ đã đoán ra điều gì nên chú ấy gật đầu:
"Chuyện điều tra thân thế mà lần trước cậu nhờ tôi đúng không."
"Vâng, chuyện cháu nhờ lúc đó............"
Sau khi sự kiện Kune-kune kết thúc, lúc ngồi ở Starbucks trước nhà thảo luận về chiếc túi tiền với thanh tra. Đó là điều tôi đã nhờ chú ấy lúc đó.
"... Nghĩa là ở dòng thời gian đó tôi đã làm việc đó rồi."
"Vâng."
"Thế nào. Không còn lời nào khác sao?"
"......."
Tôi cố nhớ lại một chút rồi trả lời:
"... Vâng. Về chuyện đó chú chỉ nói đúng một câu như vậy thôi. In Ha-yoon không có gia đình, chỉ vỏn vẹn thế............"
"............ Thế sao?"
"Điều đó có nghĩa là gì nhỉ............? In Ha-yoon không có gia đình............"
"......."
"Ngay sau đó cháu bị chết nên... không nghe thêm được gì nữa..."
"......."
Thanh tra giữ nét mặt trầm tư, chỉ tập trung lái xe bám theo chiếc xe của cô Jang Hwa-eun phía trước.
Một lúc sau, khi xe dừng lại trước đèn đỏ. Chú ấy ấp úng mở lời "Để xem nào", rồi chia sẻ suy nghĩ của mình:
"... Nếu tôi đã nói như thế thì chắc đúng là theo nghĩa đen rồi. In Ha-yoon không có gia đình, không chỉ bố mẹ mà đến cả anh chị em cũng không."
"... Ý chú là họ đã qua đời rồi sao?"
"Có lẽ vậy."
Thanh tra gật đầu.
"Nếu tôi đã bảo là không có thì chắc là mang ý nghĩa đó. Khi trích xuất giấy chứng nhận quan hệ gia đình, bên cạnh tên của bố và mẹ sẽ có chữ 'Tử vong' viết bằng chữ Hán. Mấy loại tài liệu tôi có thể xem được thường là như thế."
"... Ra là vậy, quả nhiên..."
Tôi gật đầu với cõi lòng hơi nặng trĩu.
Từ ngữ chắc chắn đang ghi trên tờ giấy chứng nhận quan hệ gia đình của Ha-yoon.
Bên cạnh tên bố và mẹ: Tử vong.
Bằng chữ Hán.
"......."
Dừng lại trước vạch đèn đỏ là chiếc Matiz màu đỏ của cô Jang Hwa-eun.
Qua ô kính sổ sau, tôi nhìn thấy tấm lưng của Ha-yoon đang hơi cúi đầu. Cô ấy cũng nghiêng đầu đứng yên không nhúc nhích, có vẻ như đã ngủ rồi.
'... Không có gia đình sao.'
Ha-yoon.
'Tại sao lại không có gia đình chứ............ Seon-ah cũng vậy............'
"......."
Tôi nhẹ nhàng cắn môi.
'Mình cứ tưởng cô ấy là kiểu người lớn lên trong tình yêu thương đong đầy chứ.'
Tưởng là tiểu thư nhà giàu từ khi sinh ra đã được chiều chuộng cưng phụng mà lớn lên.
'... Tại sao lại như thế nhỉ.'
Cảm xúc trong tôi trở nên hỗn loạn.
Từ trước đến nay, hình ảnh về một Ha-yoon luôn chỉn chu, băng giá và điềm tĩnh. Một hình ảnh kiêu kỳ nhưng lại mang vẻ bí ẩn khó đoán. Hình ảnh đó trong đầu tôi bắt đầu trở nên lộn xộn.
'Ha-yoon... rốt cuộc là một cô gái như thế nào?'
Không Bạch Giáo—giáo phái sẽ thống trị Hàn Quốc trong tương lai.
Cuộc sống được gọi là "Tiểu thư" ở nơi đó là một cuộc sống như thế nào?
Tôi đắm chìm trong suy tư khi nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô ấy qua lớp kính xe.
Chẳng mấy chốc đèn giao thông chuyển màu, xe lại tiếp tục lăn bánh.
"......."
Thanh tra lái xe bám theo cô Jang Hwa-eun chạy dọc con đường lớn, rồi giảm tốc độ rẽ phải cùng nhau.
Ngay sau đó, một tòa nhà sauna lớn hiện ra trước mắt.
Nhìn thấy thanh tra đang từ từ giảm tốc độ để đỗ xe gần tòa nhà, tôi tranh thủ hỏi thêm một câu cuối cùng:
"Thanh tra ơi, cháu còn một chuyện nữa."
"Ừ. Nói đi."
"Lần này là về In Tae-sang... ạ."
Tôi lấy vẻ mặt nghiêm trọng nói với chú ấy:
"Người sau này sẽ trở thành Tổng thống, tên giáo chủ hiện tại của Không Bạch Giáo ấy ạ."
"... Ừ. Người đó."
Thanh tra hơi cau mày.
"Người đó làm sao."
"Người đó... không có ở Hàn Quốc, chú đã nói với cháu như vậy đấy ạ."
"... Cái gì?"
"Không tồn tại người nào có cái tên như vậy ở Hàn Quốc. Chú nói với cháu như thế............"
"......."
"Rốt cuộc điều đó có nghĩa là gì nhỉ............"
Thanh tra phát ra một tiếng thở dài trầm đục, từ từ đỗ xe lại. Sau khi tắt máy, chú ấy đặt cả hai tay lên vô năng.
Cứ giữ tư thế chống cằm như thế một lúc lâu.
Đến khi cô giáo và mấy đứa con gái mở cửa bước xuống từ chiếc xe phía trước, chú ấy mới lại ấp úng mở lời "Để xem nào".
Lần này có vẻ chú ấy mất nhiều thời gian suy nghĩ hơn.
"... Cái đó chắc cũng đúng theo nghĩa đen thôi. Không có cái tên In Tae-sang, không tìm thấy trong dữ liệu công dân Hàn Quốc. Nghĩa là không có ai mang cái tên đó ở Hàn Quốc cả. Ý là vậy đấy."
"......."
"Ít nhất là tại thời điểm tôi tra cứu thì không thấy. Chắc là vậy."
"... Thế sao ạ............"
"Theo tôi nghĩ nhé."
Nhìn cô Jang Hwa-eun đang tiến lại từ chiếc xe phía trước, thanh tra nhấc cằm khỏi vô năng.
"In Tae-sang. Có khi nào hiện tại hắn đang dùng cái tên khác... hoặc sau này mới đổi tên không? Liệu có khả năng đó không?"
"... Cháu nghĩ là không phải đâu ạ. Hắn là người sau này làm đến chức Tổng thống cơ mà."
Tôi lắc đầu phủ nhận.
"Chỉ vài năm nữa thôi, nếu trước đó cả đời hắn sống bằng một cái tên khác... chắc chắn chuyện đó đã được nhắc đến trên truyền hình rồi. Đây đâu phải chuyện gì khác mà là chuyện của Tổng thống cơ chứ."
"...... Quả nhiên là vậy nhỉ?"
Thanh tra gật đầu.
"Vậy thì cũng không có chuyện hắn sống ở nước ngoài về, hiện tại chưa có quốc tịch Hàn Quốc nên không tra ra được... kiểu thế đâu nhỉ."
"... Vâng, đúng vậy ạ."
Tôi cũng gật đầu.
Đây không phải là chuyện của một người bình thường, mà là chuyện của Tổng thống.
Ở cái ghế mà chuyện không thành có cũng bị mang ra công kích đó, làm sao có chuyện việc đổi tên hay việc từng sống ở nước ngoài lại không được nhắc tới chứ.
Trên thực tế, theo những gì tôi nhớ thì hắn trở thành Tổng thống có phần bất ngờ, nhưng nhìn vào hành trạng được đưa tin trên thời sự thì cả đời hắn sống như một công dân Hàn Quốc, lại còn đảm nhận chức vụ người đứng đầu các tổ chức nhân quyền khác nhau nữa.
Hắn không đổi tên, lại càng không phải là người nước ngoài tóc đen.
'... Thế nhưng lại không tìm thấy trong dữ liệu công dân Hàn Quốc sao?'
Thế nhưng In Tae-sang với tư cách là giáo chủ Không Bạch Giáo, hắn rõ ràng là một người đang tồn tại ở hiện tại.
Bởi trên trang web hắn còn đưa ra những dòng văn tự gắn liền với tên mình cơ mà.
"......."
Cốc cốc— Trong lúc tôi và thanh tra đang giữ vẻ mặt nghiêm trọng thì cô Jang Hwa-eun chắp hai tay lại, ngó qua ô kính xe dán phim cách nhiệt rồi cười.
["Hai người nói chuyện gì đấy? Ra mau đi chứ. Joon gọi mấy đứa đằng sau dậy đi em."]
"À, vâng. Nào, Ahn Kyeong-won~ Oh Deok-hoon~" Tôi ngoái đầu ra sau gọi hai đứa nó thức dậy.
"Đến nơi rồi, dậy nào~ Mau lên~"
"Ưuuuu..."
"Vào phòng sa-u-na ngủ tiếp. Dậy nào, mau lên~"
"Ưưực..."
Kyeong-won và Deok-hoon nhăn nhó cả mặt mày rồi mới ngồi dậy.
Tôi mở cửa bước ra ngoài, tiến về phía mấy đứa con gái đang ngồi xổm gật gù chờ đợi chúng tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn