Chương 197: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (34)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~54 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200
"Hộc, hộc… Hừừừg!"
"Lại thêm một người nữa ra rồi! Thêm một người nữa!"
In bóng trên nền trời đêm, những ánh sáng điềm xấu lóe lên liên hồi từ tầng cao nhất của tòa nhà.
Và từ lối vào, những thí sinh chuẩn bị cho kỳ thi công chức (gọi tắt là "cổ thí sinh") lảo đảo lao ra ngoài như đang tháo chạy.
Nhóm cảnh sát túc trực cùng thanh tra Park Kang-woon ngay lập tức lao về phía họ.
"Đi hướng này, mau lên! Đi đường này!"
"Oẹ, oẹ, oẹẹẹ............"
"Trời đất ơi, có chuyện gì thế này............?"
"Cái gì vậy............?"
Thấy đoàn xe cảnh sát xếp hàng dài cùng khung cảnh náo loạn của đám thí sinh, mấy tiểu thương khu Noryangjin gần đó liền mò lại gần nhón chân dòm ngó.
Cảnh sát giơ tay ngăn họ lại ngay lập tức:
"Không được đến gần, xin hãy lùi lại!"
"Kìa, mấy cậu học sinh lại ra nữa kìa, lại ra nữa… Bị cháy nhà hay sao thế?"
"Nhìn kìa, trên tầng cao nhất ấy! Ánh sáng cứ chớp chớp liên tục kìa?"
Hiện trường trở nên vô cùng hỗn loạn bởi những thí sinh lảo đảo tràn ra, người qua đường kéo đến chật nát, cảnh sát chăng dây phong tỏa và nhân viên cấp cứu thì túc trực dìu nạn nhân.
Dẫu vậy, thanh tra Park Kang-woon vẫn tỏ ra vô cùng lão luyện, chỉ huy hiện trường đâu vào đấy.
"Chặn người qua đường lại không cho tới gần. Mấy người mất tích bước ra từ bên trong, nếu còn giao tiếp được thì hỏi nhân thân, không thì lấy dấu vân tay tra cứu ngay lập tức."
"Thanh tra! Người này thì—"
"Đưa đến bệnh viện. Trường hợp nào biểu hiện bất thường thì không đưa lên xe cảnh sát mà hãy cho lên xe cấp cứu dìu đi. Nhanh lên."
"Chú ơi, ở đây rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
"Tò mò quá đi............"
Thấy người qua đường dồn dập hỏi nhóm cảnh sát đang chăng dây, một viên cảnh sát lớn tuổi khác thay vì Park Kang-woon đã bước tới giải thích giùm:
"À thì, chúng tôi đang bắt giữ tổ chức lừa đảo qua điện thoại (voice phishing) ở cái tòa nhà này… Chúng treo biển quán trọ goshiwon rồi tiếp cận mấy cậu học sinh thi công chức đang túng tiền bằng lời dụ dỗ việc nhẹ lương cao. Một khi mắc bẫy, chúng sẽ nhốt ở đây làm đồng phạm cưỡng bức............"
"Trời đất, lừa đảo qua điện thoại sao............"
"Đúng là quân thất đức… Đến tiền của bọn học sinh thi công chức mà cũng bòn rút cho bằng được......."
Mọi người xung quanh bất bình giận dữ. Khoảnh khắc có kẻ giơ điện thoại lên định chụp ảnh, thanh tra Park Kang-woon lập tức lao tới chặn lại.
"Không được chụp ảnh."
"Tại sao chứ?"
"Nạn nhân không muốn điều đó."
Viên thanh tra đanh thép giơ tay che ống kính:
"Những người đang được áp giải hiện tại đều là nạn nhân. Xin hãy tự giác không chụp ảnh."
"Đúng rồi đó, hạ máy xuống đi… Việc này có thể vi phạm pháp luật đấy nhé............"
Nghe viên cảnh sát phụ họa thêm, người qua đường ngượng ngùng hạ điện thoại xuống.
Trong lúc nhân viên Cảnh sát Noryangjin giải tán đám đông, thanh tra Park Kang-woon quay lại hiện trường, tiếp tục đứng ra điều phối như thể mình chính là người chịu trách nhiệm chính tại đây.
"Đừng có nhét đại người ta lên xe, phải hỏi tên trước! Lấy tên và xác nhận danh tính trước!"
"Nào nào, đi hướng này—"
"Oẹ, oẹeee............!"
"......!"
Thấy Lee Do-hyeong, trưởng nhóm học tập ở goshiwon chuẩn bị nôn mửa, Kang-woon nhanh chóng lao tới giữ lấy đầu anh ta, ấn gập người xuống đất.
"Oẹ, oẹ............"
"Cậu không sao chứ?"
Nghe Kang-woon thản nhiên hỏi, Do-hyeong lắc đầu lia lịa, cơ thể lảo đảo:
"A, chú ơi, hát… Bọn điên đó cứ hát hò làm cháu không học bài được… Cháu phải học bài… Sắp thi rồi mà............"
"Chuyện học hành cậu không cần bận tâm nữa đâu. Gia đình đang chờ cậu đấy."
"Gia đình?"
"Đi thôi."
Dù ông thản nhiên vác tay Do-hyeong quàng qua cổ mình, Do-hyeong vẫn hất tay ông ra, tiếp tục lảo đảo trên mặt đất:
"Không phải, không phải… Cháu phải học bài mới được............"
"......."
Kang-woon nhíu mày, chộp lấy đầu Do-hyeong kéo ngửa ra sau. Sau đó, ông rút điện thoại ra, rọi thẳng đèn flash vào mắt anh ta.
"……Ưg, hự… Chói quá............"
'…Đồng tử có vấn đề.'
Đó là đôi mắt giống như những kẻ nghiện ngập mà ngày trước khi làm ở đội phòng chống ma túy Kang-woon rất thường gặp.
"Chú ơi, chú ơi............"
"H-Học… Kỳ thi công chức............"
Không chỉ riêng Do-hyeong. Rất nhiều thí sinh vừa tháo chạy khỏi tòa nhà, dù đã được khiêng đi nhưng tay chân vẫn run rẩy bần bật, hoặc liên tục nôn mửa, phát giật.
Những phản ứng không khác gì triệu chứng cai ma túy.
Có lẽ các cảnh sát khác cũng nhận ra điều bất thường, một người tiến lại gần ông:
"Th-Thanh tra! Tất cả những người này cứ thế áp giải đi sao? Hình như bọn họ dính vào ma túy hay sao ấy?"
"......."
Giữ chặt Do-hyeong, Kang-woon ngước nhìn tòa nhà một lúc rồi gật đầu với nét mặt trầm ngâm:
"…Ừ, áp giải đi hết đi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Về đồn rồi tính tiếp."
"V-Vâng ạ............! Nào, đi đường này............"
Dù sao thì chỉ cần Lee Joon tiêu diệt xong chuyện ma quái, mọi thứ sẽ được giải quyết. Viên thanh tra nghĩ vậy và tiếp tục triển khai công việc.
Bởi chính ông đã từng chứng kiến phép màu người chết sống lại ngay trước ga Seoul lần trước.
"B-Buông tay ra............! Mấy người là nghĩa vụ quân sự đúng không............! Tôi là người sắp trở thành cảnh sát đấy............! Có buông tay ra không............!?"
"Ơ ơ, này! Bắt lấy!"
Mấy cậu thí sinh vừa nôn mửa vừa đòi chạy ngược vào trong tòa nhà khiến cảnh sát phải vội vàng giữ chặt lấy. Cảnh tượng kẻ đòi quay lại, người ra sức kéo ra vô cùng nhốn nháo.
Ngay trước tòa nhà đang rơi vào hỗn loạn, Soo-bin, cô nữ sinh học lại mặc bộ đồ ngủ của Ha-yoon, đang bò bằng cả tay lẫn chân ra ngoài.
"Hà, hà… A-Ai đó hát… Tiếng Nhật làm ơn… Xin đừng hát nữa............"
Soo-bin cũng trong tình trạng chảy nước miết bò ra, trông chẳng hề bình thường chút nào.
Hwa-eun vội vàng chạy lại phía cô bé:
"Cháu không sao chứ!?"
"A, cô… Ai vậy ạ............"
Nghe từ "cô", Hwa-eun khựng lại nhíu mày một chút, nhưng ngay sau đó liền giấu đi cảm xúc, ân cần dìu cô bé đứng dậy:
"Nào, đi thôi. Đứng lên nào. Không sao rồi. Gia đình đang đợi cháu đấy. Nhanh lên."
"A, không phải đâu... Gia đình… Cháu chặn hết rồi mà............"
Được Hwa-eun dìu đi về phía xe cảnh sát, Soo-bin vẫn liên tục lẩm nhẩm những lời nhảm nhí:
"N-Nhưng mà cô ơi, cô biết không? Lúc học bài ấy… Có loại bút bi giúp tập trung rất tốt, cũng có loại không tốt… Nên cháu đã ngắm nghía cái loại dùng tốt rồi ăn trộm nó............"
"Mọi chuyện qua rồi, không sao đâu. Nào, đi bên này."
Đúng lúc đó, các cảnh sát khác chạy tới tiếp quản Soo-bin từ tay Hwa-eun. Thanh tra Park Kang-woon, người vừa nhét Do-hyeong vào xe, cũng sải bước đi tới:
"Cảm ơn cô đã giúp đỡ, cô giáo."
"Tình cảnh này làm sao tôi đứng yên được chứ."
"Thanh tra! Ở đây vừa tra ra một người nữa............"
Ngay sau đó, một cảnh sát khác cầm thiết bị như máy tính bảng chạy lại. Kang-woon quay đầu hỏi:
"Ừ, sao rồi? Tra ra ai?"
"Vâng, đã xác nhận danh tính Lee Do-hyeong, 33 tuổi, mất tích 3 năm trước. Còn bên này gõ tên Jae Soo-bin thì hiện ra thông tin nữ sinh 23 tuổi mất tích ở quận Dongjak năm ngoái ạ."
"Đưa cả hai về đồn rồi gọi người nhà đến xác nhận mặt."
"Chuyện đó… Khi chúng tôi liên lạc thì thái độ người nhà có vẻ không quan tâm lắm ạ............"
Viên cảnh sát trẻ lúng túng trả lời:
"Dù chúng tôi bảo chính họ đã nộp đơn báo mất tích, giờ tìm thấy rồi nên hãy đến xem, nhưng họ lại tỏ ra thờ ơ, cằn nhằn sao nửa đêm nửa hôm lại làm phiền giấc ngủ............"
"Dù vậy cứ gọi họ đến đối mặt đi. Xuất phát."
"V-Vâng ạ!"
Nhìn viên cảnh sát dõng dạc đáp rồi quay đi, thanh tra lẩm nhẩm trong miệng:
'…Rồi sớm muộn tất cả cũng sẽ tỉnh táo lại thôi.'
Những gia đình vốn dĩ đều chịu ảnh hưởng mà coi con cái mình là lũ vô dụng bỏ nhà đi chỉ vì không học hành đàng hoàng.
Chỉ cần Lee Joon giải quyết xong chuyện ma quái, tất cả bọn họ sẽ trở lại bình thường. Viên thanh tra tin là vậy và quay lại tiếp tục chỉ huy hiện trường.
Chẳng mấy chốc, những chiếc xe cấp cứu và xe cảnh sát chở đầy các thí sinh lảo đảo nối đuôi nhau rời khỏi tòa nhà.
Thế nhưng ngay cả trong lúc đó, người mất tích bên trong vẫn cứ ùn ùn tràn ra.
"Chết tiết, rốt cuộc là bao nhiêu người nữa đây............"
"Đ-Đã chở đi được hơn 20 người rồi đấy chứ............"
"Bảo họ đi nhanh rồi về nhanh! Nếu không kịp thì gọi xe cấp cứu tư nhân đến chở! Không thể để họ nằm vương vãi ở đây được!"
Từ lúc nào không hay, Kang-woon đã tự nhiên dùng xưng hô ngang hàng để điều phối hiện trường. Tuy nhiên, nhờ phong thái uy nghi như hùm xám cùng danh tiếng lẫy lừng trong ngành cảnh sát, chẳng ai dám hoạnh hẹ nửa lời.
Trái lại, tuy không phải cấp trên trực tiếp nhưng ai nấy đều coi ông như một tiền bối gạo cội mà khúm núm vâng lời làm việc.
Cùng lúc đó, Hwa-eun cũng tất bật chạy đôn chạy đáo hỗ trợ hiện trường.
"Em chóng mặt lắm đúng không? Ráng chịu một chút… Lên lưng cô cõng nào............"
"Hướng này! Hướng này! Bên này!"
"Chú ơi cháu phải học bài mà chở cháu đi đâu đấy… Buông ra............"
"Ở đây! Bên này!"
"Thả ra, thả ra… Tôi sẽ kiện đấy… Tôi là người học luật đấy nhé............"
[Một! Hai! Ba! Hếch!] Tờ-đơ-đơn tờ-đơ-đơ-đơn— Tờ-đơ-đơ-đơn!
[Bướng bỉnh ngơ ngác Xoay xoay tròn tròn Một ngày của Seon-ah............] Seon-ah vừa nhảy choi choi vừa hát.
[Seon-ah của chúng ta… Đúng là hết cách nổi............]
"Seon-ah ơi!!!"
"Oẹẹẹẹẹ oẹẹẹẹ............"
"Cứu tôi… Cứu tôi với............"
Trong lúc chúng tôi nỗ lực ca hát, đám thí sinh ở hành lang vẫn vừa nôn mửa, vừa stên hỉu chạy về phía cửa ra vào.
Đối với những kẻ vốn chỉ sống kiếp đời thất bại xơ xác trong phòng giam lỏng, tiếng hát của chúng tôi giống như một cú xóc nách lôi xềnh xệch họ về với thực tại, tạo ra sự kích thích quá mạnh.
"Trưởng CLB! Có vẻ hơn một nửa đã thoát ra ngoài rồi!"
Kyeong-won vừa nhảy nhót hào hứng vừa ngó ra ngoài hét lớn.
"Cứ đà này ráng thêm chút nữa là xong đấy!"
"Tốt lắm! Tiếp tục cố lên nào!"
Bất ngờ.
Ầm— Ầm ầm— Tòa nhà rung lắc dữ dội kèm theo tiếng động chấn động kinh hoàng.
Rầm rầm— rầầmầmầm............
"Ơ ơ, ơ! C-Cái gì thế!"
"Ák, ááák............"
Tòa nhà chao đảo khiến chúng tôi đành phải ngừng hát, ngã chao đảo trong phòng.
Deok-hoon đang nhảy múa thì ngập ngừng lùi lại, trong khi trần nhà rung lên bần bật làm bụi bẩn rơi xuống rào rào.
Ầm… Ầm ầm……………
"Ối, ối!"
"C-Cái gì vậy. Mọi người bám chắc vào!"
"......."
"... Oo 00 oo............"
Rần rần rần rần rần.
Cơn rung lắc kéo dài một lúc rồi dừng lại. Giữa bầu không khí cả nhóm đang đứng sững giữ thăng bằng trong tư thế gượng gạo, chỉ có tiếng nhạc nền karaoke vẫn vang lên ồn ã.
🎶♬🎶♬
"…Đ-Động đất sao............? Vừa rồi là cái gì thế………?"
"……Tớ không biết, Trưởng CLB…………… Trước mắt thì có vẻ dừng rồi……………."
"………"
Sau vài giây đứng hình, tôi mau chóng lấy lại tinh thần và ra hiệu cho các thành viên:
"…Trước mắt cứ tiếp tục hát đi! Cứ làm ồn tiếp đi!"
"Ư, ừm……………! Biết rồi……………!"
Seon-ah vội vàng cầm lại micro.
[Seon-ah nghèo rớt mùng mùng… Seon-ah chẳng có tiền… Lần tới biết làm gì đây………………] Tôi giao việc cho các thành viên rồi ghé mắt qua khe hở giữa các amply chèn cửa để dòm ra ngoài cửa sổ.
Ở ngoài đó, từ những kẽ hở trên trần nhà, những thí sinh kỳ cựu ở lâu năm nhất đang bò ra lúc nhúc.
"……!"
Tôi quay lại giữa các thành viên để cổ vũ họ:
"Lớn tiếng hơn nữa! Giờ đến cả mấy kẻ ở lâu nhất cũng đang chui ra hết rồi đấy! Hét to hơn nữa, làm ồn hơn nữa đi! Nào, sung lên!"
"Oaaa………………"
"Oaaaaa~!"
Dù tụi nó đã hiện rõ sự kiệt sức và cố ép tông giọng lên, nhưng không thể dừng lại được.
Cho đến khi tống khống được kẻ cuối cùng ra ngoài.
"Oẹ, mùi gì thế này……………!"
Viên cảnh sát đang khhiêng mấy thí sinh trông có vẻ nguy kịch thì lần này lại quay sang tự mắc oẹ.
Mấy cảnh sát định tiến lại gần cũng vội bịt mũi lùi lại phía sau.
"Cứu… tôi… Cứu……………"
"Mẹ kiếp, rốt cuộc là bao nhiêu ngày không tắm rửa rồi không biết………………"
Những thí sinh bị tống ra khỏi tòa nhà càng về sau độ tuổi càng cao và trạng thái càng tồi tệ.
Quần áo họ ngả sang màu vàng ố từ lâu, mặt mũi thì chét đầy vết bẩn, thậm chí trên người còn có côn trùng bu quanh hoặc nổi bếch lở loét.
Những kẻ vừa bước ra lúc này chính là những "dị nhân ở ẩn" thực sự của goshiwon, những kẻ mà ngay cả nhóm học tập cũng hiếm khi nhìn thấy.
Họ vốn là những kẻ ký sinh trong các kẽ hở của tòa nhà chứ chẳng phải trong phòng, và đây là khoảnh khắc họ rốt cuộc cũng phải bước ra ánh sáng.
"Oẹ, cái quái gì thế này……………"
"Mấy người làm cái gì thế hả!"
Thấy đám cảnh sát khiếp đảm lùi lại khi định tiến đến gần, thanh tra Park Kang-woon lao ra trước quát lớn:
"Làm việc của mình đi chứ! Nào, tất cả vào đây!"
"Trời ơi, cái mùi gì mà khủng khếp thế này………………"
"Điên mất……………"
Trước sự chỉ huy đầy uy quyền của thanh tra Park Kang-woon, dàn cảnh sát đành bịt mũi tiến tới tiếp tục khhiêng các thí sinh đi.
"Những người vừa ra lúc này cho lên xe cấp cứu chuyển thẳng đến bệnh viện ngay! Nhanh lên!"
"Bên này……………"
"Tên họ quý vị là gì ạ………………"
Khoảng một tiếng đồng hồ nữa lại trôi qua.
Từ lúc nào không hay, phòng karaoke goshiwon đã biến thành một không gian mang đầy màu sắc trầm lắng, cảm xúc.
"Tất cả chúng ta~ quay lại… thời điểm đó~ phải chăng là quá đà… hay là nói xạo lồn……………"
Do sung sức quá đà với những bản nhạc sôi động ngay từ đầu, theo thời gian cả lũ đã vắt sạch sức lực. Bây giờ bầu không khí đã biến thành buổi thong thả ai thích hát bài gì thì hát.
Bản thân tôi cũng đang thong dong thử sức với bản nhạc hot nhất trên mạng mang tên 'Nếu như sự quá đà có tập luyện'.
Các thành viên cũng thay phiên nhau hát những bài mình thích. Trong số đó, người cầm micro nhiều nhất vẫn là Jin-hee và Deok-hoon. Seon-ah thì thẫn thờ ngồi ngắm, còn Ha-yoon dựa lưng vào tường gõ màn hình điện thoại liên tục.
"Thời gian sao chẳng chịu chờ/ tôi… cứ thế trôi đi Trảm Mã Tốc thôi………………"
[Păm păm păm păm păm păm păm pắm!] [100 điểm~! Có làm ca sĩ được hay không đây ta~] Tiếng loa ăn mừng 100 điểm giờ đây chẳng còn mang lại cảm xúc gì. Tôi thở dài hạ micro xuống.
"Hùuuu"
"Micro!"
"Đây."
Jin-hee tự nhiên nhận lấy micro và hát bài tiếp theo.
Tính ra chúng tôi đã hát ở đây được hơn hai tiếng đồng hồ rồi.
[Lúc đó thật tốt biết bao… Sau khi xé nháp ra rồi~ mới nhận ra… Thật đỉnh chóp biết bao… Thật bá cháy biết bao… Chúng ta……………] Jin-hee nhập tâm hát.
Đèn phòng karaoke chớp nháy liên hồi.
Thế nhưng rốt cuộc vì mệt mỏi, vai của các thành viên bắt đầu rũ xuống.
Sau một hồi im lặng, Kyeong-won quay sang hỏi tôi:
"…Trưởng CLB. Chúng ta phải ở đây đến bao giờ nữa?"
"…Tớ cũng muốn biết. Chờ chút."
Tôi bước tới trước mặt Jin-hee đang say sưa hát rồi xoay màn hình máy tính.
Thay vì lời bài hát, màn hình lập tức chuyển sang giao diện CCTV.
Mặc kệ điều đó, Jin-hee có vẻ đã thuộc lòng lời bài hát nên vẫn tiếp tục cất giọng không chút vấp váp.
"…Thở dài. Vẫn còn à."
Nhìn màn hình CCTV, tôi thở dài nản nỏ.
'Sao vẫn chưa chịu cút đi hử, đù má............'
Trên màn hình, hầu hết mọi người đã rời đi khiến hành lang trở nên thưa thớt, nhưng vẫn còn vài kẻ lảo đảo cầm dao cố thủ như zombie.
'Cút ra ngoài giùm cái đi. Thật đấy. Làm ơn.'
Bước ra ngoài mà gặp gỡ người này người kia đi chứ, làm ơn............
Tại sao lại không chịu ra hả, tại sao?
Chỉ cần rời khỏi đây thôi là biết bao nhiêu việc đang chờ ở cái thế giới ngoài kia kìa.
'Mẹ cũng là người, là con người đấy! Đâu thể cứ ngồi đây hát hò hoài được chứ!'
Mấy người coi lời cằn nhằn của mẹ như tiếng hát hay sao!
Ức chế thật đấy, hay là xông ra đập cho một trận rồi tống cổ đi nhỉ, tôi nhẩm tính so sánh lực lượng hai bên.
'Xem nào, bên mình trước mắt có Jin-hee đánh nhau giỏi nè............'
Nhưng không gian quá hẹp, mà lũ cầm dao lại chẳng phải một hai đứa.
'Liệu có cân nổi không… Thế nào đây............'
Mà thôi, suy nghĩ vô ích. Dù có tống cổ được bọn chúng đi thì trước khi Thể Mẹ xuất hiện, chúng tôi vẫn phải cố thủ ở đây.
'Nhưng nếu mà đánh thật, thì Jin-hee sẽ đạp tường nhảy lên rồi đu trần nhà siết cổ gạt chân… Rồi bên kia nhào lộn………………'
Trong lúc tôi đang tưởng tượng ra kịch bản Jin-hee solo với 5 goshi sinh cầm dao, Kyeong-won tiến lại gần cùng nhìn vào màn hình CCTV rồi hỏi:
"Còn Thể Mẹ thì sao, Trưởng CLB? Vẫn chưa thấy à?"
"…Ừ. Vẫn chưa."
"Thở dài, còn phải đợi bao lâu nữa đây………………"
Kyeong-won thở dài mệt mỏi.
Ngoại trừ Jin-hee, các thành viên khác cũng đã rũ rượi cả rồi.
Thời gian đã dồn về gần 3 giờ sáng.
Buổi lễ trừ tà kéo dài đã vắt kiệt cả thể lực lẫn tinh thần của chúng tôi.
Người duy nhất còn sung sức cất cao tiếng hát lúc này chỉ có Jin-hee.
[Lúc đó thật tốt biết bao~ Sau khi xé nháp ra rồi nghêệệ............] Tuy nhiên đến cả Jin-hee cũng đã hạ nhiệt, thay vì những bài sôi động lúc đầu, cô ấy chủ yếu chỉ gào thét những bản Ballad trầm buồn.
Rừừm— Đang lúc trăn trở, điện thoại trong túi tôi đột nhiên rung lên.
Kiểm tra thì thấy có một tin nhắn từ chú thanh tra gửi tới: <Joon à. Bên này đã khống chế được tổng cộng 43 người. Hầu hết được xác định là người mất tích, những người chưa có đơn báo mất tích thì cũng là những kẻ đã bị gia đình lãng quên. Bên cháu thế nào rồi. Có cần chú giúp gì không. >
"......."
Tôi chìm vào suy nghĩ một lúc.
Liệu có góc nào cần sự trợ giúp từ cảnh sát không?
"......"
Không.
Tôi lắc đầu.
Dù có nhận được trợ giúp đi chăng nữa, điều tuyệt đối không được làm chính là lôi người bình thường vào.
Hiện tại bên trong goshiwon là cảnh tượng dị hợm khi người ta chui ra lúc nhúc từ kẽ tường và trần nhà.
Nếu những người bình thường không có sức đề kháng nhìn thấy cảnh này, không biết họ sẽ phản ứng ra sao.
Trong trường hợp tồi tệ nhất, chúng tôi có thể sẽ bị ánh mắt của xã hội soi mót.
'…Điều đó nguy hiểm lắm.'
Mấy người mất tích bên ngoài thì cứ để cảnh sát xử lý, nhưng việc trừ tà ở đây bắt buộc phải do CLB tự giải quyết triệt để.
Tránh để mấy chuyện ma quái này lọt ra ngoài gây chú ý cho xã hội.
Kyeong-won ghé mắt đọc ké tin nhắn liền đẩy gọng kính lên:
"……Trưởng CLB. Nhờ lực lượng cảnh sát thì khó, nhưng nếu chỉ gọi một mình chú thanh tra vào giúp xử lý mấy kẻ còn lại không chịu ra thì—"
"……Không được. Chú thanh tra cũng bận lắm."
Chú thanh tra còn phải dẫn dắt lực lượng cảnh sát bên ngoài áp giải hàng chục thí sinh và quản lý hiện trường.
"Chú ấy khó mà rời vị trí để vào giúp chúng ta dù chỉ một chút. Trong lúc đó, không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở bên ngoài, nơi chỉ có toàn người bình thường đâu."
"……Thế sao?"
"Ừ. Trong lúc chú thanh tra chịu trách nhiệm vắng mặt, lỡ như đám người bình thường xầm xì bàn tán điều gì đó thì sao. Dù họ có là cảnh sát đi chăng nữa."
Không thể để những lời đồn đoán nhảm nhí về tình huống này lan truyền ra ngoài.
Ngay lúc này, chú thanh tra cần phải có mặt tại hiện trường để kiểm soát chặt chẽ những ánh mắt tò mò.
"Thời buổi này chỉ cần cháy nhà một cái là ảnh check-in đã ngập tràn mạng xã hội rồi, cảnh hàng chục người bị hốt đi thế này mà không kiểm soát là chắc chắn bị rò rỉ ngay. Chú thanh tra phải trực tiếp giám sát chặt chẽ tại hiện trường."
"Cũng đúng………………"
Kyeong-won gật đầu đồng tình.
Và rồi một tin nhắn nữa lại tới: <Cô Jang Hwa-eun đang ở đây, hay là chú bảo cô giáo lên nhé? >
"......."
'…Cô Hwa-eun sao?'
Cô ấy đến từ bao giờ thế.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi cũng lắc đầu: <Không sao đâu. Cháu không nghĩ việc này có liên quan đến việc triệu hồi cơ thể Mẹ ngay lúc này ạ. >[note105203] <Ừm. > Tôi tóm tắt lại tình hình cho chú thanh tra: <Đó là điều quan trọng nhất, hơn bất cứ điều gì khác. Suy cho cùng, mọi nỗ lực đều vô ích nếu chúng ta không bắt được Mẹ của nó. Nhưng đến giờ nó vẫn chưa xuất hiện. > <Cháu nghĩ khi nào nó mới xuất hiện? > <Cháu không biết. Có lẽ đây là cái cuối cùng rồi. Những vẫn còn vài người đang bò ra từ trần nhà.
> <Vậy là phải cố gắng hơn nữa rồi. > <Vâng, bọn cháu sẽ dụ nó từ đây. Nhờ chú kiểm soát tốt ở dưới. > <Cháu đang làm rất tốt, hãy liên lạc với chú nếu có chuyện gì xảy ra và chú đang quan sát từ bên ngoài. > Đúng lúc chú thanh tra vừa dứt lời, tòa nhà lại nhẹ nhàng rung lên.
Ầm… Ầm ầm……………
"......."
"......."
[Tớ lỡ nghĩ đến cậu rồi nên là] Jin-hee cũng ngừng hát, bất an ngước nhìn lên trần nhà.
Seon-ah và Kyeong-won cũng giật thót mình, co rúm người lại nhìn quanh.
Cơn rung chấn mau chóng qua đi.
Tôi cắn chặt môi đưa ra quyết định.
'…Cứ tiếp tục chây ỳ tiêu tốn thời gian thế này là bất lợi. Đã ba tiếng đồng hồ rồi.'
Chúng tôi đâu phải cỗ máy có thể lực vô hạn.
Trời sáng một cái là phải chuẩn bị đi học, rồi chiều còn phải tham gia cuộc thi nữa.
'…Mẹ kiếp!'
Đã làm đến mức này rồi thì có hát tiếp cũng chẳng giải quyết được gì.
Ba tiếng đồng hồ là quá đủ rồi.
Sau khi hạ quyết tâm, tôi quyết định dùng đến tuyệt chiêu cuối cùng.
"Lee Jin-hee, đưa micro đây!"
"Hả? Ơ, đây."
Jin-hee ngơ ngác ngừng hát rồi chuyền micro cho tôi.
"Cái còn lại nữa!"
"Của ông đây nà."
Tôi nhận lấy chiếc micro thứ hai từ tay Deok-hoon.
Cầm hai chiếc micro ở hai tay, tôi ngồi xổm xuống trước bộ amply karaoke.
"Mọi người bịt tai lại! Sẽ ồn lắm đấy!"
"Ứ, ừm? Ơơ……………."
Tôi ngồi xổm trước amply, dùng một tay nắm chặt bao quanh chiếc micro thứ nhất rồi áp sát khăng khăng vào miệng như đang thổi nhạc cụ, chiếc còn lại thì dí sát vào loa amply, sau đó hít một hơi thật sâu.
'Áo nghĩa! Xướng pháp Vuvuzela!'
Bùúuuuuuuuuuuu!!!!
"Ưg, cái đệt điên rồi……………!"
"Cá, Caaaaaák……………!!"
Cả nhóm nhăn nhó mặt mày, vội vã lấy hai tay bịt chặt tai lại.
Ha-yoon cũng nhắm tịt mắt, cúi gập người bịt tai.
'Đây chính là áo nghĩa phòng karaoke của ta, Xướng pháp Vuvuzela!'
Bao bọc chặt chiếc micro bằng nắm đấm để âm thanh không thể thoát ra ngoài mà chỉ quẩn quanh bên trong, sau đó áp môi vào và phát ra tiếng Bù—.
Âm thanh kinh hoàng từ amply phát ra ở mức công suất tối đa lại được chiếc micro ở tay kia bắt lấy và khuếch đại lên.
Âm thanh đi vào micro lại tiếp tục dội qua loa tạo thành một vòng lặp cộng hưởng vô tận, đây chính là Xướng pháp Vuvuzela - đỉnh cao của ô nhiễm tiếng ồn.
"H-Hiện tượng hú loa (Howling)……………! Quả nhiên là Trưởng CLB…………!"
Kyeong-won thốt lên thán phục đứng dậy, nhưng âm thanh của cậu ấy ngay lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng cộng hưởng ngày một xé óc.
Bùúuuu—
"Hự, t-tai, tai tôi!"
"Áaaaaa, ồn quá!"
Các thành viên bịt tai gào lên đau đớn.
Nhưng người đau đớn nhất lại chính là kẻ thi triển - bản thân tôi.
Vì hai tay bận giữ micro để tạo tiếng hú, chính hai tai tôi lại đang hứng trọn thứ âm thanh tàn khốc đó.
Bùúuuuuuuuuuuu
"Khự, hự…………!"
"Áááák… Áááák……………!!"
Các thành viên phải lùi xa hết mức khỏi amply, trốn vào góc phòng bịt chặt lấy tai. Trong lúc tôi đang cố chịu đựng cảm giác màng nhĩ như muốn rách tung ra để ráng sức thổi...
Thì có ai đó tiến lại gần, áp tay bịt tai giùm tôi.
"J-Joon à………………"
'Seon-ah……………!'
Quay đầu lại, tôi thấy Seon-ah đang chịu đựng nỗi đau, dùng hai bàn tay nhỏ bé ôm trọn lấy đôi tai tôi.
Mặc cho đôi tai của chính mình đang hoàn toàn không có gì bảo vệ.
"…Kh-Khự!"
"Ưg, ự…!'
Âm lượng ngày càng dội lên dữ dội, hai bàn tay nhỏ nhắn của Seon-ah vẫn bịt chặt lấy tai tôi không một kẽ hở.
Mồ hôi đầm đìa, hai chúng tôi cùng chịu đựng tiếng cộng hưởng gầm rú như muốn xé tạc chiếc loa.
"Áák… Áááák………………!"
"Caaaaák… Caáááák……………!!"
Và đúng khoảnh khắc âm thanh đạt đến đỉnh điểm.
ĐOÀÂÂÂÂNG!
Rầm rầm rầm, RẦM-!
Khác hẳn với lúc nãy, một cơn chấn động kinh hoàng như thể tòa nhà đang sụp đổ giáng thẳng xuống sàn nhà.
Đến lúc đó, tôi và Seon-ah mới ngã nhào ra sàn, buông rơi chiếc micro.
Bùúuuuuuuuuuuu
"Hộc, hộc, hộc……………!"
"C-Cái gì thế……………! Chuyện gì…………!"
Rần rần… Rần rần rần…………………
Lỗ tai ù đi. Tòa nhà rung lắc dữ dội.
Seon-ah và tôi nằm xoài ra sàn chưa kịp định thần, các thành viên khác cũng nháo nhào bám lấy bàn ghế, mảng tường.
"Đ-Động đất rồi! Động đất!"
Deok-hoon gào lên hốt hoảng.
"Cần có bản lề từ tính nà! Bản lề từ tính!"
Trong lúc cả đám đang nháo nhào, Kyeong-won chỉ tay về phía màn hình gào lên điều gì đó với tôi.
Thế nhưng vì thứ tiếng ồn lúc nãy làm tai tôi ù đi không nghe thấy gì, Jin-hee đã lao đến đập đập vào người tôi rồi chỉ thay vào màn hình.
[Năng lực đặc biệt: Đọc Khẩu Hình được kích hoạt.] ["Này! Mắt kính kêu ông nhìn màn hình kìa!"] ["Trưởng CLB, màn hình……………!"] Tôi cố giữ thăng bằng trong căn phòng đang chao đảo, ngước mắt nhìn vào màn hình CCTV.
Rần rần… Rần rần… Rần rần rần
"Ra rồi! Ra rồi!"
"Tổng vụ kìa! Tổng vụ xuất hiện rồi!"
Các thành viên hét lên như thể vừa gặp trùm cuối trong game.
Tôi cũng cắn chặt môi, nắm chặt hai tay.
'………………Xuất hiện rồi!'
Trên màn hình CCTV, tại góc cuối hành lang của tòa nhà đang rung lắc dữ dội.
Ở nơi vốn là mảng tường xi măng trơn lỳ, một cánh cửa mới vừa được sinh ra.
"Ra rồi! Ra rồi!!"
"Mọi người chuẩn bị! Tóm lấy cái gì làm vũ khí được đi!"
Trong khung hình chao đảo, tên Tổng vụ tóc dài đang lắc lư cái đầu, mở cửa bước ra, và chúng tôi lập tức tiến vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Bùúuuuuuuuuuuu Trền bầu trời đêm Noryangjin, vang vọng tiếng tù và khổng lồ từ đỉnh tháp.
Thứ âm thanh đó hòa cùng những ánh sáng điềm xấu phát ra từ cửa sổ tầng cao nhất, nghe chẳng khác nào một tiếng còi cảnh báo vang lên điềm báo cho điều tồi tệ.
"Mau lên mau lên! Thối một chút mà đã né là sao! Bịt mũi vào mà đi!"
"Th-Thanh tra! Kìa!"
Hwa-eun, người đang tất bật hỗ trợ hiện trường, đột nhiên giữ lấy tay Kang-woon.
"Nhìn tòa nhà kìa! Có cái gì đó!"
"......!"
Viên thanh tra ngước nhìn tòa nhà giật mình.
Dù trời tối khó nhìn rõ, nhưng từ lúc nào tòa nhà đã rung lên bần bật, bụi đất bay mù mạt.
Ngay sau đó, tường ngoài tòa nhà bắt đầu xuất hiện các vết nứt, gạch ốp tường vỡ ra nổ lách tách.
Rần rần— Rần rần— Rần rần rần—
"Né ra!"
"Áaaaa!"
Bốp- Một mảng gạch tường rơi xuống ngay vị trí Hwa-eun đang đứng, viên thanh tra vội lao đến đẩy cô ra né tránh.
"Hà, hà……………."
"Hộc, hộc……………."
Rần rần— Rần rần rần— Rần rần rần Bùúuuuuuuuuuuuuuuu— Cơn chấn động và tiếng còi điềm xấu dữ dội.
Cùng với đó là bụi bẩn và gạch đá gãy đổ trút xuống từ tòa nhà.
Dàn cảnh sát đang chạy quanh hiện trường cũng hoảng hốt la giật nẩy, tháo chạy lùi lại.
"Ơ ơ, sụp mất! Sụp tới nơi rồi!"
"Tránh ra! Ra mau, ra mau! Đã bảo lùi lại mà!"
"Coi chừng cái đầu! Đầu kìa!"
Tháp diệt vong Noryangjin càng lúc càng rung giật mạnh mẽ, rạn nứt dữ dội.
Viên thanh tra siết chặt nắm đấm.
Không cần suy nghĩ thêm, ông lập tức lao thẳng vào bên trong tòa nhà.
"Mẹ kiếp……………!"
"Th-Thanh tra! Cho tôi đi cùng với!"
Hai người lớn rẽ đám đông đang tháo chạy, xông vào bên trong để giải cứu nhóm học sinh trên tầng 5.
Rần rần… Rần rần rần…………………

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn