Chương 193: Truyện ma thứ mười tám: Quán trọ khó ở (31)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 209 chương · ~36 phút đọc · Tạo 11/08/2026
101-200 [1 tiếng trước khi nhóm học chung phân liệt] Sau khi họp xong, chúng tôi tới tầng 5, khu quán trọ.
"Đi theo tớ."
"Joo, Joon à……………"
Sau khi lấy chìa khóa vạn năng ở quầy lễ tân, tôi dẫn các thành viên tới phòng nằm ở cuối dãy hành lang.
Rồi cắm chìa khóa vào ổ phòng của anh trưởng nhóm và vặn.
Lạch cạch!
'P, Trưởng CLB…………!'
Các thành viên hạ thấp giọng gọi tôi.
'Cậu làm cái gì thế……………!'
Thế nhưng tôi chẳng hề lộ vẻ gì, chỉ đường đột đẩy toang cửa ra.
'M, Mau chạy Các thành viên suýt thì hoảng vía muốn bỏ chạy, nhưng tôi vẫn giữ khuôn mặt bình thản chỉ tay vào trong như muốn bảo họ nhìn.
'Look.'
'Xem đi.'
Các thành viên đang giật mình lùi lại liền ngập ngừng quan sát.
Nhanh chóng, Seon-ah là người đầu tiên rón rén bước tới ghé mắt nhìn vào trong.
'…Ák.'
Cậu ấy bịt miệng ngạc nhiên.
Jin-hee cũng ló đầu vào rồi nhíu mày.
'... Ơ?'
'Phòng trống mà, Joon à.'
Muốn nói nhỏ nhẹ nên Seon-ah kiễng chân sát tai tôi thì thầm.
Tôi gật đầu.
"Ừ. Đúng rồi. Tớ muốn cho các cậu xem cái đó đấy."
Phòng của gã đàn ông tầm tuổi chú từng lao ra quát mắng chúng tôi ồn ào ngày hôm qua theo góc nhìn của bọn họ.
Là một phòng trống.
Lại còn vô cùng sạch sẽ, dọn sạch không còn một món đồ nào.
'…Thật này.'
'Là sao ta?'
Chẳng mấy chúc, các thành viên khác cũng lần lượt đi tới ghé nhìn, mặt ai nấy đều vẻ khó hiểu.
'Rõ ràng hôm qua gã lao ra từ đây mà. Còn quát mắng bảo chúng ta ồn ào rồi cãi nhau với Lee Jin-hee nữa.'
'Ừ nhỉ.'
Người nhăn nhó đảo mắt nhìn quanh nhiều nhất dĩ nhiên là Jin-hee, người đã đụng độ gã đàn ông đó tới hai lần.
Sau khi cho tụi nó xác nhận đó là phòng trống một lúc, tôi sải bước tiến vào trong.
Rồi ở trong phòng, tôi nhìn tụi nó và nói.
'Jin-hee vào đây một chút được không?'
'…Hả? Ờ, được.'
Jin-hee vừa quan sát trong phòng vừa bước vào, tôi liền đóng cửa lại.
Cạch-
"………"
Phòng quán trọ chật hẹp.
Chỉ có hai chúng tôi.
Tôi đối diện với Jin-hee ở khoảng cách rất gần.
"………"
"……?"
Jin-hee vừa quan sát phòng vừa chau mày chạm ánh mắt tôi như muốn hỏi "gì thế?".
Khi nói chuyện với Seon-ah, tôi thường phải nhìn xuống, còn với Ha-yoon ở cự ly gần cũng phải hơi cúi đầu.
Jin-hee là người có chiều cao vượt trội nhất trong các nữ sinh, có lẽ vì thế mà tôi có thể nhìn thẳng mặt cậu ấy thế này.
"………"
"Gì."
Khuôn mặt xị ra.
Đã đến lúc nói những lời chưa kịp nói.
Sau khi trở về không có cơ hội ở riêng hai người nên tôi vẫn chưa thể nói ra.
Ngay khi Jin-hee chuẩn bị nhíu mày như muốn hỏi nhìn cái gì, tôi liền thì thầm nho nhỏ.
"... Lee Jin-hee."
"Gì?"
"Hôm nay đừng đi làm thêm nữa."
"………"
Jin-hee khẽ mở to mắt.
Tôi nói với vẻ mặt nghiêm túc.
"Nếu bị đuổi việc tớ sẽ nuôi cậu. Tớ sẽ lo hết sinh hoạt phí nên hôm nay đừng đến đó. Ở lại đây với bọn tớ đi."
" Cái gì?"
Jin-hee khẽ giật giật đầu, ngập ngừng một lúc rồi gật đầu.
"…Cứ tưởng bao giờ cậu mới chịu nói câu đó chứ. Dù sao cũng sắp tối rồi, hôm nay mà đi làm ca đêm thì gần như khỏi ngủ luôn."
"…Ừ."
Tôi gật đầu.
Tôi nợ Jin-hee rất nhiều.
Dù cậu ấy hoàn toàn không hề hay biết.
"…Với lại, cảm ơn cậu."
"………………Cảm ơn gì?"
Jin-hee cộc lốc hỏi.
Có vẻ cậu ấy thấy ngượng ngùng khi bầu không khí trở nên nghiêm trọng.
"Chỉ là… tất cả mọi chuyện."
Jin-hee tỏ vẻ không thích cho lắm.
Cậu ấy khẽ nheo mắt nhìn tôi.
"Cậu có chuyện gì à?"
"Không."
Tôi nói bỏ ngỏ.
Rồi tự mình mím môi vài lần.
Đó là một câu chuyện dài.
Sẽ có lúc chúng tôi nói về điều này sau.
Sau một hồi im lặng như thế.
Cảm nhận được tiếng động của các thành viên bên ngoài đang thì thầm với nhau vì mãi không thấy chúng tôi ra, tôi nghĩ đã đến lúc phải bắt tay vào việc nên thầm nhủ trong lòng.
'Được rồi, bắt đầu thôi.'
…Mình là một thí sinh thi công chức.
"………"
Im lặng.
'Không phải. Không phải cảm giác này.'
Tôi tự lắc đầu với chính mình.
Rồi lại suy nghĩ tiếp.
'Yếu tố kích hoạt đã được đáp ứng khi đi tuần đêm rồi. Mình có thể bị đồng hóa vào đây bất cứ lúc nào nếu suy nghĩ lệch lạc.'
Tôi xốc lại tinh thần, tiếp tục lẩm bẩm với chính mình.
'Mình là thí sinh thi công chức… Mình là thí sinh thi công chức ở Noryangjin…………….'
"………"
Nhưng quả nhiên không có hiệu quả mấy.
Jin-hee vẫn ngơ ngác nhìn tôi.
'Không phải cảm giác này.'
Trăn trở một lúc, tôi đưa tay về phía cậu ấy.
"Lee Jin-hee. Cho tớ mượn tay cậu một chút."
"……?"
Jin-hee nheo mắt nhìn bàn tay tôi đang đưa ra.
"Nhanh lên."
"………"
Jin-hee dù biểu cảm trên mặt như không muốn, nhưng ngay sau đó vẫn vươn tay ra, khẽ móc đầu ngón tay vào tay tôi.
"Cậu bị sao thế, từ nãy đến giờ cứ………"
"Tớ có một cách muốn thử để tìm gã đàn ông sống ở đây."
Có lẽ do làm việc ca đêm rửa bát nhiều nên da ở đầu ngón tay Jin-hee hơi tróc ra.
Tôi khẽ nắm lấy đầu ngón tay ấm áp đó rồi lại hô vang trong lòng.
'Mình là thí sinh thi công chức! Mình là thí sinh thi công chức ở Noryangjin!'
"………"
'Mình muốn ở lại đây với Jin-hee thêm chút nữa! Mình muốn dành thêm thời gian với Jin-hee!'
"………"
'Cùng nhau trò chuyện tâm sự! Giải tỏa lòng mình! Muốn trở thành mối quan hệ sâu sắc hơn nữa!'
Ngay lập tức, cảm xúc hồi hộp dần lớn lên trong lòng. Một cảm giác kỳ lạ.
Tôi lại cảm nhận được sự thôi thúc kỳ quặc như đêm đầu tiên ở trong phòng tôi cùng Seon-ah.
Và lần cuối cùng, tôi thầm nhủ trong lòng.
'Mình là thí sinh thi công chức.'
Mình là thí sinh thi công chức ở Noryangjin.
"………"
Bốp- Tôi bừng tỉnh là sau khi Jin-hee tống một cú đấm vào mặt tôi.
"Mày điên hả, đm!?"
Jin-hee đỏ mặt, hổn hển chửi nhỏ.
Tôi từ lúc nào đã chộp lấy tay phải của Jin-hee bằng cả hai tay và áp vào má mình.
"Xin, xin lỗi."
Tôi vội vã buông tay ra rồi nhìn quanh.
Và ngay chiếc giường bên cạnh.
'…Quả nhiên.'
"Phù~ hà… Phù~ hà………………"
Nơi mà vừa nãy còn trống rỗng, giờ đây hiện ra anh trưởng nhóm kiểu chú đang say giấc nồng.
Cái thằng đảo lộn ngày đêm này giờ vẫn đang ngủ say như chết ở đây.
Cái sự nhạy cảm quá mức của hắn hóa ra không phải do tai thính, mà là vì lúc tỉnh luôn áp tai vào cửa như một kẻ biến thái, thế nên hắn mới hoàn toàn không nhận ra tiếng động của chúng tôi mà chìm sâu vào giấc ngủ.
Tôi xoa xoa cái mũi ê ẩm vì bị đấm, chỉ tay về phía gã đàn ông hướng về Jin-hee.
"Cậu thấy không?"
"……?"
"Thử chạm vào xem."
Tôi nắm lấy tay Jin-hee đưa về phía gã đàn ông.
Ngay lập tức, tay của Jin-hee xuyên thấu qua gã giống như đang chạm vào một hình ảnh 3D.
Ngược lại, tay tôi thì không thể xuyên qua mà dừng lại trên chiếc chăn của gã.
"……?"
Jin-hee dường như vẫn không nhìn thấy nên nheo mắt lại.
Tôi vừa xoa chiếc mũi bị đấm vừa nhìn quanh phòng.
'…Quả nhiên.'
Đúng như tôi dự đoán, nơi này không hề trống rỗng.
Ở đây chỉ có một gã đàn ông đã biến mất dấu vết khỏi thế giới này.
Bị gia đình lãng quên, bị bạn bè lãng quên, bị xã hội lãng quên, chỉ biết tự sướng bằng cách làm trưởng nhóm học chung—phòng của một gã thi lại lâu năm trong suốt.
Chẳng mấy chúc, khắp nơi bắt đầu xuất hiện sách vở cùng đủ loại đồ đạc linh tinh.
Thế nhưng có lẽ vì tôi đã lấy lại sự tỉnh táo nên các đồ vật lại mờ đi, có dấu hiệu trở lại thành gian phòng trống, tôi liền nhanh chóng lục soát khắp phòng.
'…Đây rồi. Cái này.'
Tôi tìm thấy chiếc ví trên bừa bộn bàn học và cầm lấy.
"Éng? Ơ?"
Jin-hee tỏ vẻ ngơ ngác nhìn chiếc ví đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Tôi ra hiệu "Suýt~" nhắc nhở cậu ấy rồi bước ra khỏi phòng.
Cạch-
'Joon à…………….'
'Trưởng CLB.'
Cùng Jin-hee đi ra ngoài, các thành viên nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.
Tôi đắc thắng vẩy vẩy chiếc ví trong tay trước mặt tụi nó.
'Thành công.'
'Oa…………….'
Seon-ah mệt mỏi giơ tay hoan hô.
'Được rồi, đến quầy lễ tân thôi. Phải hoàn thành nấc việc còn lại.'
'Ừ.'
Tôi dẫn tụi nó nhanh chóng đi về phía quầy lễ tân.
Sau đó kiểm tra file Excel trên máy tính để xác định năm đầu tiên chuyển vào của các khách lưu trú tại đây.
"…Tốt rồi. Có khoảng hai người mới vào chưa đầy 3 tháng. Những người này chắc vẫn bình thường. Ahn Kyeong-won, sao chép số điện thoại này gửi cho chú cảnh sát đi. Nhờ cảnh sát liên lạc để họ tự tìm cách đưa ra ngoài trước."
"Tớ biết rồi, Trưởng CLB."
"Tất nhiên, đừng quên tóm tắt lại tình hình từ trước đến nay rồi gửi cho chú ấy."
"OK."
Kyeong-won nhận số điện thoại chú cảnh sát từ tôi rồi bắt tay vào việc.
Trong lúc đó, tôi kiểm tra phòng phát sóng riêng tư trên AfreecaTV xem video CCTV có được truyền tốt xuống tầng 4 hay không.
Deok-hoon và Jin-hee đi ra ngoài, vươn tay điều chỉnh lại góc quay của CCTV hướng về phía hành lang.
"Trưởng CLB, tớ đã giải thích cho chú cảnh sát rồi. Chú ấy bảo sẽ tự lấy lý do kiểm tra để đưa những người bình thường ra ngoài, tối nay chú ấy sẽ qua Noryangjin."
"Tốt. Với lại có ai có tiền mặt không? Trong cái ví chôm được này không có mấy tiền. Tiền dư tớ đã dùng hết để thuê phòng học buổi sáng rồi."
"Tớ có 200. 000 won bố tớ cho, tớ sẽ bỏ vào đây. Bố tớ cho để ăn đồ ngon vì nghe tớ bảo chuẩn bị đi thi đấy."
"Tốt rồi, cảm ơn cậu. Seon-ah với Ha-yoon bây giờ đến Daiso mua búa cao su với thảm cách âm về nhé. Dán thảm lên tường phòng tớ. Để trong lúc con bé thi lại chôm ví, tiếng ồn chúng ta tạo ra không làm nó giật mình bỏ chạy."
"Ừm……………"
Sau khi phân công mọi việc, tôi một mình xuất phát về trường để lấy tiền.
Vì có vẻ như lễ trừ tà buổi tối diễn ra sau khi ngăn chặn cuộc hẹn nhậu nhẹt sẽ cần rất nhiều thứ.
Tất nhiên, ngay cả trong lúc đi taxi về trường, tôi vẫn liên tục kiểm tra nhóm chat chung xem tụi nó làm việc có tốt không.
<Ahn Kyeong-won: Trưởng CLB, mọi thứ đã cài đặt xong hết rồi, bọn tớ đang tập trung ở tầng 4. > <Lee Joon: Tốt. Tiếp tục đi. > Lý do phải gấp rút xử lý đồng thời các việc như thế này là vì tôi nhớ không rõ thời điểm chính xác gã đó đi nhậu lúc nào.
'Biết là buổi tối đấy, nhưng dù sao đối với góc nhìn của mình thì đó cũng là chuyện của mấy năm trước rồi.'
Tuy không thực sự cảm thấy như mấy năm trước, nhưng nó mờ nhạt như một giấc mơ vậy.
Thế nên tôi mới phân công các thành viên làm việc cùng lúc để đẩy nhanh tiến độ.
Nếu không chặn ở đây, chúng tôi sẽ phải ngơ ngác trải qua một đêm như công cốc.
"Chú ơi, cho cháu dừng ở đây. Cháu sẽ quay lại sau 10 phút nên chú cứ chờ ở đây nhé."
"Ừ, cháu cứ đi đi~" Có lẽ vì tôi đã thỏa thuận trả gấp đôi nên bác tài xế taxi rất vui vẻ đợi.
Tôi vội vã xuống xe chạy về phía cổng chính.
Nhìn trời chiều đã bắt đầu sập tối, tôi nhanh chóng băng qua sân trường chạy về phòng CLB.
May mắn là ở trường không có chuyện gì xảy ra.
Có lẽ vì chưa phải là đêm nên bảo vệ chỉ liếc nhìn một cái rồi kệ.
Vừa tới phòng CLB, tôi lập tức mở cửa hàng vật phẩm ra để đặt mua tiền, cầm lấy xấp 50. 000 won bay tới từ vũ trụ rồi vội vã bắt taxi quay lại Noryangjin.
"Xin chào ạ~"
"Vâng, chào cậu."
Quay lại phòng học.
Tôi gật đầu chào qua loa với nhân viên làm thêm rồi đi tới phòng hội thảo, nghe thấy tiếng thì thầm của các thành viên.
"Cãi nhau rồi. Cãi nhau rồi."
"Này Otaku, ngồi xuống chút đi. Không thấy đường kìa."
"Khi nào Trưởng CLB mới đến nhỉ. Đang đoạn hay nhất nè."
"Có nên can không nhỉ… Căng quá "
"Đừng lo, Yoon Seon-ah. Trưởng CLB đã dặn thì chắc chắn có tính toán cả rồi. Cứ tin tưởng chờ đợi đi."
"Woa, thấy người vừa rồi không? Chặn đường không cho chạy kìa?"
Cạch- Tôi bước vào phòng hội thảo nơi các thành viên đang thì thầm bàn tán.
Ngay lập tức, các thành viên vui mừng quay lại nhìn tôi, tôi đóng cửa lại rồi chào.
"Thế nào? Mọi chuyện tốt chứ?"
"À, Trưởng CLB. Đến rồi đấy à. Sắp đến đoạn cao trào rồi này. Ngồi xuống nhanh đi."
"Joon à… Mấy người này cãi nhau rồi………………"
Đang mải xem video CCTV ở tầng 5 thì tụi nó quay lại chào tôi.
Tôi đặt phong bì tiền mang từ trường về xuống rồi dỡ đồ đạc.
Rồi tôi nhìn các thành viên nhóm học chung đang xỉa xói cãi vã nhau trong video CCTV và suy nghĩ.
'Tớ sẽ trả lại tất cả.'
Nhóm học chung ở quán trọ đã trở thành tay sai cho truyện ma.
Và CLB Truyện Ma của chúng tôi đến đây để tiêu diệt truyện ma đó.
Ở hiệp 1, chúng tôi đã rạn nứt, chia rẽ, xỉa xói và cãi vã lẫn nhau, nhưng lần này thì hoàn toàn ngược lại.
Lần này chính bọn chúng đang chửi rủa và chia rẽ lẫn nhau.
[Kỹ năng đặc biệt Đọc khẩu hình được kích hoạt.] ["Jae Soo-bin, cô muốn đi đồn cảnh sát đúng không! Hả! Nếu không muốn đến đó thì hai chúng ta nói chuyện chút đi!"] ["T, Tại sao tôi phải ở cùng với một kẻ xấu xí như anh chứ? Chị Si-young, giúp em với, một chút……………"] ["Bây giờ cô có quyền gọi tôi chắc? Chẳng phải trước giờ có lắm anh theo đuổi cô lắm sao, sao không đi mà nhờ họ đi?"] Nhóm học chung biến chất đang gào thét chửi rủa và cãi nhau.
Sau khi chào hỏi Jin-hee, tôi ngồi xuống bên cạnh Ha-yoon đang mỉm cười hài lòng.
Đúng như nguyện vọng của cậu ấy, tôi sẽ trả lại cho bọn chúng đúng những gì chúng ta đã phải chịu đựng.
"………"
Đêm hôm đó.
'Ây, bực mình thật. Sao học hành không vào thế này.'
Si-young, một thí sinh thi công chức, lật dở cuốn sách trong phòng với khuôn mặt phiền muộn.
Sau khi các thành viên trong nhóm học cãi nhau một trận kịch liệt, cuộc hẹn nhậu nhẹt bị hủy bỏ, cô cũng chẳng có việc gì để làm.
Cô vô thức lật cuốn sách giáo khoa cơ bản hết từ trang trước ra trang sau.
Ôm đầu một lúc, cô lấy chiếc PMP ra định nghe bài giảng trực tuyến, nhưng giọng nói của giảng viên cứ chui từ tai này sang tai khác một cách vô định.
[~đang giải thích đấy. Là Light On đúng không? Thế nên chúng ta cùng làm cho nó sáng lên nào. Nào, Light~ On!] [Oái!]
"………"
[Nào, Light~ On!] [Oái!] [Nào, Light~ On!] [Oái!] [Mở rộng ra nào, Wide~ Shot!] [Đây chính là đích đến của các em. Hahaha………………]
"……"
Rốt cuộc Si-young thở dài rồi rút tai nghe ra.
'Chẳng tập trung được chút nào.'
Một buổi tối cô đơn chẳng có ai rủ rê.
Si-young thẫn thờ ngồi một mình trong đó rồi lại thở dài.
"…Thở dài."
Bên ngoài thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng ho hắng của ai đó.
Chỉ có tiếng nước xả tòm tèm từ phòng bên cạnh đang tắm rửa vang lên trong gian phòng quán trọ cô đơn.
Si-young đột nhiên cảm thấy cuộc đời sao mà trống rỗng, cô quạnh và mất phương hướng.
'Mới lúc nãy thôi còn tưởng hôm nay cả lũ sẽ đi nhậu cùng nhau chứ……………
Khi đó còn tưởng hôm nay cả nhóm sẽ cùng nhau nhậu nhẹt nhiệt tình rồi buổi tối chơi đùa vui vẻ.
Thế mà đột nhiên tỉnh ra thì chỉ còn một mình cô ở lại đây.
Vì sự cố lúc nãy mà hôm nay ai nấy đều chỉ biết giốt mình trong phòng riêng giết thời gian.
'…Tất cả là tại con đĩ ăn trộm Jae Soo-bin đó, điên thật.'
Tự dưng lại đi trộm ví của anh trưởng nhóm làm buổi tập hợp bị bể kèo là sao?
'Bộ chưa ăn trộm bao giờ chắc? Có cái đụng được có cái không được chạm vào chứ.'
Dù sao cũng là những người gặp mặt hàng ngày, cứ ráng nhẫn nhịn chút rồi đi trộm cái khác có phải hơn không, như thế thì tôi cũng thông cảm được.
Tự dưng lại để bị bắt quả đấm vào lúc này………….
"………"
Nghĩ vậy, Si-young lại thở dài một hơi thật sâu.
Bây giờ có trách móc thì cũng chẳng giải quyết được gì, vì bầu không khí đi nhậu đã bị phá hỏng hoàn toàn rồi.
Trước mắt cứ yên lặng vài ngày rồi tính tiếp.
Dù sao ở đây thì cũng vẫn sẽ còn giáp mặt nhau dài dài.
'Tối nay chắc gọi đồ về ăn thôi.'
Dù rơi vào tình cảnh này thì Si-young vẫn ghét việc phải ra ngoài ăn một mình hơn bất cứ điều gì.
Có lẽ chính cái tính nết như chuột dắt đó lại càng đẩy Si-young tìm đến những chỗ đông người để tụ tập.
Si-young lấy điện thoại ra, mở ứng dụng giao hàng lên xem xét đủ thứ.
Gà rán, pizza, thịt heo chua ngọt, hamburger………………
Si-young vừa nuốt nước bọt vừa lướt nhanh các món ăn.
Trong đầu cô giờ đây đã ngập tràn những món ăn ngon lành.
'Tối nay phải làm một bữa thật nhiều dầu mỡ mới được!'
Giữa vô vàn món ăn lướt qua, chuyện học hành đã bị ném ra sau đầu từ lâu.
Vừa gọi đồ ăn vừa đá thêm ly bia hơi nữa thì đúng là hoàn hảo.
'Dạo này nghe đâu bộ phim Phi Vụ Bá Đạo làm món gà rán sườn nướng Suwon nổi lắm, hay là ăn thử món đó nhỉ. Hay là…………….'
Khoảng 30 phút sau.
Vừa chờ gà rán vừa dùng laptop xem Netflix, Si-young nghe thấy tiếng động liền rút tai nghe ra.
(Sở dĩ có PMP, smartphone rồi mà vẫn có thêm laptop là vì cái suy nghĩ nông cạn muốn phân chia thiết bị ra để phục vụ cho việc học.)
'…Đồ giao đến rồi à?'
Tiếng động cảm nhận được ở gần cửa ra vào.
Những người thi công chức ở đây thậm chí còn chẳng tạo ra tiếng động như thế.
Người phát ra tiếng bước chân chỉ có thể là người giao hàng, hoặc là người mới chuyển đến.
Những kẻ ở lại nơi này sẽ dần dần biến mất cả dấu vết.
'Ở đây này, ở đây~' Si-young mỉm cười hé mở cửa.
'Ở đây có người gọi gà rán này~ Ở đây-' Mỉm cười ló đầu ra nhưng người đập vào mắt cô tiếc thay lại không phải người giao hàng.
Ở đó chỉ có các thành viên của CLB Truyện Ma đang cẩn thận vận chuyển một chiếc máy lớn.
"……?"
"Cẩn thận………………"
"……"
"Một hai ba………………"
Các thành viên CLB Truyện Ma đang rón rén khiêng chiếc máy to cao đến ngang hông người vào trong quầy lễ tân.
"………"
Đó là một chiếc máy hát Karaoke.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn