Chương 54: Lời lẽ thô bỉ
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100
"Mấy ví dụ về chửi thề thì tôi nghĩ mình không cần phải bốc phét ra thêm nữa, còn cả cái thủ thế này nữa... À mà thôi, tôi đoán tiểu thư cũng chẳng hiểu được đâu."
Joshua vừa nói vừa làm ra một động tác tay kinh điển nhất của người Trái Đất để bộc lộ cảm xúc phẫn nộ — giơ ngón tay thối. Ý nghĩa của ngón tay thối này thậm chí có thể truy ngược về tận giai đoạn cuối của cuộc Chiến tranh Trăm Năm giữa Anh và Pháp.
Nói chung, văn hóa chửi bới ở Trái Đất cũng có lịch sử lâu đời và sâu sắc lắm chứ chẳng đùa.
Ví dụ như trong tiếng Trung cổ có mấy từ kiểu "vô lại dơ bẩn", "đồ mũi đỏ trâu bò", hay như Trần Lâm từng viết hịch sỉ vả Tào Tháo:
"Tháo là dòng dõi hoạn quan dơ bẩn, vốn không có đức hạnh."
Về phong hướng văn hóa của thế giới này, Joshua cũng đã dành một thời gian để sục sạo tìm hiểu. Chung quy cũng chỉ là mấy từ vựng sinh ra từ mâu thuẫn giữa các chủng tộc từ nhiều năm trước.
Chẳng hạn như lúc Joshua lướt "Hội bạn phong thư Cú Mèo", anh có đọc được vài câu chửi nhau giữa đám dùng phép thuật:
「Cái gã Goblin bỉ ổi nhà ngươi! Ta phải khắc ngươi lên cây gậy phép của ta, biến ngươi thành minh văn để ném Hỏa Cầu Thuật bắn nát gáo ngươi ra mới được! 」 Túm cái váy lại là ở thế giới nào thì cũng có lời thô thiển thô tục cả thôi. Joshua không hề cổ xúy cho cái thứ văn hóa lăng mạ người khác này, chỉ là sau khi quay xong 《Giai Nhân Và Ác Ma》...
Anh đã phải bắt tay vào lên kế hoạch bấm máy cho 《Sát Thủ Chuyên Nghiệp》 luôn rồi. [note101388] Bộ phim 《Sát Thủ Chuyên Nghiệp》 này không giống như Người Đẹp Và Quái Vật, nó không phải kiểu truyện cổ tích viết ra cho mấy cô nhóc mộng mơ xem.
Joshua đánh giá tone giọng của bộ phim này cực kỳ tăm tối. Băng đảng, mai thúy, bạo lực gia đình... tất cả đều phơi bày góc khuất thối nát của xã hội.
Nếu như 《Giai Nhân Và Ác Ma》 có thể tạo nên một cơn sốt càn quét trong giới thiếu nữ và các phu nhân quý tộc ở Nolan...
Thì 《Chàng Ác Ma Chuyên Nghiệp》 này đủ sức để khiến từ trên xuống dưới Nolan phải vò đầu bứt tai suy ngẫm về nhân tính và các vấn đề xã hội. Đây là một bộ phim thuần gắn mác 18 cộng dành cho người trưởng thành.
"……"
Bàn tay của Garoli khẽ siết chặt lấy tà váy bên sườn, cô hoàn toàn bị câu hỏi của Joshua làm cho đứng hình mất năm giây. Vài năm trước, cô từng trải qua vòng casting của không ít đại sư kịch nghệ lừng danh thế giới.
Những bài test họ đưa ra cho Garoli chẳng qua cũng chỉ là hóa thân vào một nhân vật nào đó, và kết cục là Garoli luôn dùng kỹ năng diễn xuất đỉnh chóp làm lay động lòng người của mình để ẵm trọn cơn mưa lời khen từ họ. Đó chính là thiên phú của Garoli.
Bấy lâu nay, Đóa hoa xứ Faroci này chưa từng gặp phải bất kỳ vai diễn nào mà mình không cân nổi... Nhưng, đó cũng chỉ là cô "tự rước dây buộc mình" mà nghĩ thế thôi.
Còn bây giờ, ngay câu hỏi đầu tiên của Joshua đã tiễn cô "bay màu" luôn rồi!
"Cần tôi lấy ví dụ không? Chẳng hạn như từ 'Fk', tiểu thư Garoli này, cô có thể dùng chất giọng tràn ngập sự phẫn nộ để thốt ra từ này được không?"
Joshua tự rót cho mình một cốc nước lọc, ngồi rung đùi lặng lẽ chờ đợi màn biểu diễn của Đóa hoa xứ Faroci.
Ở thế giới này, ngôn ngữ Nolan chính là tiếng Anh, chỉ là rất nhiều từ lóng của Trái Đất vẫn chưa xuất hiện. Nhưng từ 'Fk' thì có tồn tại, và ý nghĩa biểu thị của nó đủ để khiến bất kỳ một cô tiểu thư quý tộc nào sống trong nhung lụa phải đỏ mặt tía tai.
Garoli dường như cũng bị cái từ này làm cho nghẹn họng, cô hé môi nhưng nửa ngày trời chẳng thốt ra được chữ nào.
Thân phận của cô, ngoài việc là diễn viên chính của đoàn kịch Thiên Nga Đen ra, thì còn là con gái cưng của một Đại Công tước!
Từ nhỏ Garoli đã được hưởng nền giáo dục xuất sắc nhất, điều này khiến cho khí chất lẫn hành vi của cô đều thanh lịch đến mức không ai có thể thay thế được. Garoli cũng bị ảnh hưởng rất sâu sắc bởi tư duy đó.
Mấy cái hành vi thô lỗ như chửi bới người khác, một Garoli có gia giáo hoàn hảo tuyệt đối không bao giờ động vào. Đứa nào chọc điên cô đến mức không thể nhịn nổi, Garoli thường sẽ chọn cách cho đối phương "bốc hơi" luôn cho khuất mắt, dù trường hợp này cực kỳ hiếm gặp...
Chuyện này hoàn toàn là hành vi tự hủy hoại hình tượng của cô còn gì...
"Ngài Joshua... yêu cầu này hình như có chút quá đáng rồi."
Garoli khẽ thở dài một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu, cô dường như đang rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan.
"Chẳng quá đáng chút nào đâu. Trong kịch bản tiếp theo của tôi thì đây chỉ là điều cơ bản nhất thôi. Nếu tiểu thư Garoli không thích nghi được thì tôi cũng chịu, hết cách."
Joshua hoàn toàn hiểu được lý do tại sao Garoli lại do dự như vậy.
Nhìn từ mấy cuốn kịch bản sân khấu mà Tước sĩ Bạch Kinh Hoa đưa cho Joshua, lời thoại của kịch bản thế giới này toàn dùng phương thức "ca tụng, tán dương" để nói ra, đây cũng là cách biểu hiện rất phổ biến của sân khấu kịch cổ điển.
Điều này dẫn đến việc trong các vở kịch ở thế giới này, dù có một vài kịch bản có cốt truyện rất đen tối, nhưng phong cách diễn xuất trông vẫn cứ sặc mùi văn nghệ sến sẩm.
Nhưng cái Joshua muốn quay là phim điện ảnh! Phim ảnh là phải tái hiện lại một thế giới khác.
Trong thế giới thực tế, làm quái gì có ai nói chuyện mà tự tăng tone giọng lên quãng tám rồi hét lớn:
"Ôi! Hôm nay gã cấp trên tàn bạo vô nhân tính lại ép tôi tăng ca, đây mới là điều bi thảm biết bao nhiêu!"
đâu chứ?
Joshua đọc kịch bản thôi mà cũng thấy ngượng ngùng giùm luôn rồi. Thế nên, nếu Garoli muốn chuyển mình từ một diễn viên sân khấu kịch sang làm diễn viên điện ảnh, cái dốc này cô bắt buộc phải bò qua.
Garoli nhìn Joshua, biểu cảm của anh rất nghiêm túc. Tài nhìn người của cô vẫn rất chuẩn, Joshua đưa ra yêu cầu này không phải cố tình làm khó để xem cô tấu hài, mà là đang cực kỳ nghiêm túc test năng lực diễn xuất của cô.
Điều này khiến Garoli mím chặt môi, cuối cùng vẫn cắn răng thốt ra cái từ thô tục mà Joshua vừa nói, thậm chí còn có thiên phú tự động bonus thêm từ "you" ở phía sau.
"Fk you."
Giọng điệu của Garoli cứng ngắc như khúc gỗ, chẳng có tí cảm xúc nào bên trong cả. Thiên phú biểu diễn bẩm sinh của Đóa hoa xứ Faroci trong khoảnh khắc này coi như bay màu sạch sẽ.
Còn Joshua lúc này đang phải gồng hết cơ mặt để nhịn cười. Một cô tiểu thư quý tộc đoan trang, xinh đẹp tuyệt trần đang phải nén chịu sự xấu hổ, dùng hết sức bình sinh trước mặt bạn để nói ra câu "Fk you", Joshua bỗng thấy có một cảm giác cực kỳ vi diệu.
Đặc biệt là khi nhìn thấy trên đôi gò má trắng nõn của Garoli bắt đầu ửng lên vài vệt hồng rực rỡ.
Nhưng Joshua vẫn biết điều mà chừa lại chút thể diện cho vị tiểu thư này. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời cô phải mở miệng nói ra lời thô thiển như vậy trước mặt người khác.
Để không làm cô ngượng chín mặt, Joshua không cười, chỉ giữ khuôn mặt lạnh như tiền. May mà Joshua ở Trái Đất đã có kha khá kinh nghiệm làm interviewer tuyển dụng rồi.
Lính mới có tấu hài đến mức nào thì Joshua vẫn duy trì được gương mặt poker face, đây là sự tôn trọng cơ bản nhất dành cho cô ấy.
"Chẳng có tí cảm xúc nào, lại còn cứng ngắc nữa. Tôi nghĩ với tư cách là một diễn viên của đoàn kịch, kỹ năng diễn xuất của cô không nên chỉ dừng lại ở mức này chứ nhỉ."
Joshua đưa ra lời nhận xét đúng lúc, giúp Garoli thở phào nhẹ nhõm một chút, lấy lại được trạng thái bình tĩnh ban đầu.
"Nếu cô tự nguyện, lúc bộ phim tiếp theo bấm máy, tôi sẽ gửi lời mời cast vai cho cô."
Joshua nhìn Đóa hoa xứ Faroci trước mặt. Ngoại hình của cô ấy trông thực sự rất nhỏ tuổi, cực kỳ hợp với vai Mathilda trong 《Sát Thủ Chuyên Nghiệp》... Có thể nói là hợp nhất trong số tất cả các diễn viên mà Joshua từng gặp.
Nghĩ đến đây, Joshua mới phát hiện ra ngoại hình của cô ấy có vài phần hao hao giống Natalie Portman — nữ diễn viên thủ vai Mathilda năm đó, còn về khí chất thì chuẩn bài không lệch đi đâu được, đúng nghĩa "Thiên Nga Đen" trong truyền thuyết. [note101389]
"Tôi trúng tuyển rồi sao?"
Garoli không ngờ mình chỉ mới phun ra một câu chửi thề mà đã khiến Joshua gật đầu chấp nhận, cô cứ nghĩ sẽ phải trải qua mấy vòng audit trầy da tróc vẩy cơ.
"Vẫn chưa đâu. Bộ phim tiếp theo của tôi sẽ bấm máy vào hai tháng nữa, tức là sau khi Hội chợ Triển lãm Vạn quốc kết thúc. Nếu cô sẵn sàng ở lại thì tôi sẽ mời cô, vớ lại hiện tại kỹ năng diễn xuất của cô hoàn toàn chưa đạt chuẩn đâu."
Joshua nói thẳng thừng.
Mấy yêu cầu trước đó của Joshua, ngoại trừ kinh ngạc ra thì Garoli vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận được. Nhưng khi nghe Joshua phán một câu "kỹ năng diễn xuất chưa đạt chuẩn", trong lòng Garoli lập tức bùng lên một ngọn lửa gọi là phẫn nộ.
Đây là sự kiêu ngạo đến từ vị thế diễn viên xuất sắc nhất xứ Faroci của cô.
Nhưng rất nhanh, ngọn lửa giận của Garoli đã bị sự xấu hổ dập tắt ngúm. Bởi vì lời thoại từ 'Fk' vừa rồi của cô đúng là một quả bom xịt, là lời thoại thất bại thảm hại nhất trong suốt sự nghiệp diễn xuất của cô từ trước đến nay.
"Một diễn viên chuyên nghiệp thì phải có khả năng tái hiện hoàn hảo bất kỳ lời thoại nào. Cho nên tiểu thư Garoli, hy vọng cô trong hai tháng tới có thể luyện tập cách chửi bới người khác cho ra trò."
Joshua lại một lần nữa đưa ra lời đề nghị khiến cô tiểu thư quý tộc này phải méo mặt.
"Dùng cách nào luyện tập cũng được, tôi suggest là nên bắt đầu từ 'Fk' trước, sau đó nâng cấp lên 'Sh*t', rồi tiến tới level cao hơn là 'M*ther fk'."
Tràng từ lóng thô tục liên hoàn này của Joshua làm Garoli nghe xong mà đơ toàn tập. Giờ cô mới biết hóa ra trên đời này lại tồn tại nhiều từ ngữ thô thiển đến như vậy.
"Chỉ cần cô luyện được đến mức phun ra từ 'Fk' mượt mà như bắn rap, tôi sẽ giao cho cô vai nữ chính trong bộ phim tiếp theo. Hãy tin tôi đi, phim điện ảnh trong tương lai sẽ thay thế hoàn toàn sân khấu kịch. Mà ở cái thế giới này, người có thể quay phim, người biết cách quay phim... chỉ có duy nhất một mình tôi thôi. Và tôi đang dạy cô cách để trở thành một diễn viên điện ảnh thực thụ, chứ không phải một diễn viên kịch."
Joshua quan sát biểu cảm của Garoli. Cô cứ im lặng suốt, có vẻ như thế giới quan mười mấy năm qua đang bị rạn nứt nghiêm trọng. Có khi đến lúc cô chính thức nhận vai nữ chính của 《Chàng Ác Ma Chuyên Nghiệp》, cũng là lúc thế giới quan của vị tiểu thư này sụp đổ hoàn toàn.
Nghĩ đến đây, Joshua bỗng thấy có chút cảm giác tội lỗi. Cái này có tính là đang dạy hư trẻ con không nhỉ?
"Tôi... tôi sẽ thử xem sao."
Garoli hít một hơi thật sâu. Cô biết thứ đang ngáng đường biểu diễn của mình chính là cái gọi là sự rụt rè quý phái, cùng với lòng kiêu hãnh của giới quý tộc. Và chính lòng kiêu hãnh đó khiến cô không cam lòng tin rằng trên đời này lại có vai diễn mà mình không trị nổi!
"Không tiễn."
Joshua mắt nhìn theo Đóa hoa xứ Faroci rời đi. Anh hy vọng lần tới gặp lại nàng thiên nga đen này, cô ấy sẽ thực sự biến thành một con thiên nga hung hãn.
Mấy con ngỗng với thiên nga mà điên lên thì mổ đau phải biết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn