Chương 16: Quay Phim
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Ngôi làng bị băng cướp tàn phá này có tên là Mocanali, nằm dưới chân dãy núi phía tây bắc của thủ phủ pháp sư Nolan. Hầu hết các ngôi nhà trong làng đều là nhà gỗ.
Trước khi băng cướp tràn vào càn quét, một phần lớn dân làng đã kịp trốn vào rừng sâu, số người bị Zenas bắt đi thực ra chỉ là một nhóm nhỏ.
Thế nên, khi Joshua cứu những người dân này từ Ma giới trở về, ngôi làng nhỏ này đã diễn ra vô số màn đoàn tụ đẫm nước mắt và cảm động.
Sau những cái ôm xiết và những giọt lệ nóng hổi là một bữa tiệc cuồng nhiệt để ăn mừng người thân bình an vô sự. Dân làng đều tụ tập trong ngôi nhà gỗ lớn nhất làng để chung vui.
"Sao không ngồi lại chơi thêm chút nữa chứ, sữa dê tươi được uống thả ga luôn kìa."
Đáng tiếc là Ciri còn chưa kịp tận hưởng không khí tiệc tùng được bao lâu thì đã phải lủi thủi đi theo Joshua rời khỏi đó.
"Bởi vì những góc máy tôi cần đều đã quay xong rồi."
Mấy viên thẻ nhớ tinh thạch trên tay Joshua lúc này đã ghi lại một lượng lớn hình ảnh. Những thước phim này có được từ việc Joshua chủ động tiếp xúc với dân làng trong lúc họ đang quẩy banh nóc.
Trong bộ phim Beauty and the Beast vốn có một cảnh quay tại quán rượu chuyên dùng để ca ngợi Gaston, thế nên Joshua đã mượn ngay cơ hội này để hoàn thành xuất sắc phân đoạn dân làng bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nhân vật "Gaston".
Tiến độ quay phim diễn ra mượt mà ngoài sức tưởng tượng của Joshua, thậm chí ngay cả phần mà anh dự tính là khó nhằn nhất cũng đã được giải quyết êm đẹp.
Phong cách biểu đạt của bộ phim Beauty and the Beast mang một đặc trưng kinh điển của nhà Disney, đó chính là dùng hình thức nhạc kịch (opera) để dẫn dắt và mô tả một đoạn cốt truyện cụ thể. Mà phần mở đầu của phim chính là màn "hợp xướng" giữa dân làng và Belle để mở màn.
Joshua không muốn phá hỏng cái hương vị nguyên bản vốn có của phim Disney. Khi tiến hành cải biên, anh vẫn muốn cố gắng hết sức để tái hiện lại bầu không khí gốc.
May mắn thay, bài toán hóc búa từng khiến Joshua đau đầu suy nghĩ hóa ra lại... không tồn tại ngay từ đầu.
Bởi vì đám dân làng này thực sự là những người... tài hoa, ca hát nhảy múa đều cân được hết. Lúc nãy Joshua vừa được chiêm ngưỡng một cụ già trong làng dùng chất giọng đậm chất opera để kể lại trải nghiệm kinh hoàng ở Ma giới.
Về mảng nhạc kịch truyền thống thì Joshua chưa từng nghiên cứu sâu nên không dám đánh giá chuyên môn cao thấp, chỉ có thể đưa ra một lời nhận xét ngắn gọn: Nghe khá là bánh cuốn.
Như vậy là Joshua hoàn toàn có thể kê gối cao đầu ngủ ngon rồi. Yno vốn là một Succubus, mà giọng nói của tộc Succubus thì cũng giống như tiếng hát của loài Sirens trong truyền thuyết, có khả năng thao túng và gây ảnh hưởng đến tâm trí của các sinh vật sống.
Kháng tính chủng tộc của Joshua quá cao nên anh thấy bình thường, chứ con người tối cổ thì chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng lớn từ Yno. Sự ảnh hưởng này mang tính chất gợi ý và ám thị, ví dụ như ham muốn thể xác khi nhìn thấy Succubus chính là biểu hiện trực quan nhất.
Cho nên, chỉ cần đám dân làng này nghe thấy tiếng ca của Yno, họ nhất định sẽ không tự chủ được mà hòa giọng hát theo.
Bây giờ, việc còn lại của Joshua chỉ là đi quay những khung hình của Belle và cha cô ấy – à không, mẹ cô ấy – là có thể chính thức bắt đầu giai đoạn bấm máy cho phân đoạn cốt truyện chính của 《Giai Nhân Và Ác Ma》. Đây mới là phần cốt lõi quan trọng nhất.
Joshua thò tay vào vali lấy ra một lọ bột tàng hình.
Loại bột này không phải do vị Tam hoàng tử kia tự chế tạo, mà là tinh thể kết tinh còn sót lại sau khi những thực thể u linh hùng mạnh tiêu biến, hay còn gọi là nguyên liệu rớt ra từ quái vật.
Loại bột này ở thế giới loài người có giá trị cực kỳ xa xỉ và có rất nhiều công dụng.
Ngoài việc có thể khiến bất kỳ vật thể nào bám vào trở nên vô hình, nó còn là một nguyên liệu giả kim vô cùng đắt đỏ.
"Anh... anh cứ thế mà đem đống Bột U Linh này ra xài phí phạm vậy luôn hả?!"
Ciri rõ ràng là nhận ra thứ đồ chơi trong lọ của Joshua là gì. Cái thứ này chỉ cần một nhúm nhỏ thôi là đủ gánh tiền cơm mười năm của cô nàng tội nghiệp này rồi.
Kết quả là Joshua lại nhẫn tâm đem tiền cơm mười năm của cô đi "vỗ béo" cho một cái thiết bị ma đạo không rõ tên tuổi!
"Có gì không ổn sao?"
Joshua dùng tay bốc một nắm bột tàng hình trong lọ rồi rắc đều lên máy quay phim. Rất nhanh sau đó, chiếc máy quay liền giống như một con tắc kè hoa, hoàn toàn hòa nhập vào cảnh sắc xung quanh.
"Không có..."
Dù sao cũng không phải đồ của mình, Ciri thấy mình chẳng việc gì phải xót tiền hộ tên nhà giàu này.
"Vậy thì nhắm mắt lại đi." Joshua bốc nắm bột tàng hình thứ hai, quay sang bảo Ciri.
"Tôi nghĩ... chắc không cần nhiều đến thế đâu."
Lúc này Ciri thực sự muốn chọi nguyên một cuốn từ điển nguyên liệu giả kim vào mặt Joshua, để thông não cho tên ác ma này biết cái thứ này nó quý giá đến mức nào.
"Đầu tư mạo hiểm là cần thiết."
Ngoại trừ mấy bộ phim kinh phí thấp mang tính thử nghiệm hoặc dòng phim cult[note99637], có bộ phim bom tấn nào mà số tiền đầu tư không từ hàng chục triệu trở lên chứ?
Mấy nhà sản xuất phim để có được hiệu ứng hình ảnh tốt nhất thì chuyện ngân sách cơ bản không nằm trong danh mục họ cần bận tâm.
Dù Joshua không đến mức vung tiền qua cửa sổ vô tội vạ, nhưng anh luôn tâm niệm một điều: Thứ gì đắt đỏ đến mấy mà không đem lại giá trị sử dụng thì cũng chỉ là đống rác vô giá trị!
Nắm bột giả kim trên tay Joshua lạnh lùng rắc thẳng lên mái tóc dài màu xám nhạt của Ciri.
Khoảnh khắc những hạt bụi sáng lấp lánh ánh bạc chạm vào tóc cô, các lọn tóc của Ciri bắt đầu trở nên trong suốt...
Giải thích theo một cách khoa học thì chính là ánh sáng đã bị đống bột này bẻ cong và khúc xạ đi mất.
Nhưng đây là thế giới ma thuật, Joshua cũng không rảnh đâu mà dùng mấy cái kiến thức thường thức cũ kỹ của mình để mổ xẻ cái thế giới này.
Ví dụ như cái máy quay phim ma năng kia, nếu không có một đống trận pháp và cổ tự khắc trên đó thì cùng lắm nó cũng chỉ là một cái hộp sắt phế thải.
Khi cả Joshua và Ciri đều đã được bôi kín thứ bột phấn này, Joshua cuối cùng cũng được trải nghiệm một lần cảm giác phê pha như khi khoác chiếc Áo choàng Tàng hình trong Harry Potter.
"Bắt đầu làm việc."
Joshua ước lượng vị trí theo cảm giác rồi vác chiếc máy quay lên vai, ném cho Ciri một viên thẻ nhớ tinh thạch đã được rắc bột tàng hình, rồi sải bước đi về phía rìa ngôi làng.
Ciri nhìn chằm chằm vào cánh tay đã hoàn toàn trong suốt của mình.
Nếu không phải vì viên tinh thạch khống chế trên cổ đang giới hạn hành động, có lẽ cô đã tận dụng cơ hội này để chuồn lẹ, hoặc là... nhân cơ hội này gõ lén một gậy cho tên hoàng tử ác ma kia bất tỉnh nhân sự?
Cô nhìn bóng lưng của Joshua, thò tay vào pháp bào rút ma trượng ra, lưỡng lự một hồi rồi cuối cùng vẫn từ bỏ cái ý định tự sát này.
"Anh tuyển dụng tôi về chỉ để bắt tôi làm chân cửu vạn khuân vác mấy cái thứ này thôi hả?"
Ciri rảo bước đuổi kịp Joshua, nhịn không được bèn lên tiếng hỏi. Dù Joshua đang ở trạng thái tàng hình, cô vẫn có thể dựa vào những dấu chân lún xuống trên thảm cỏ để định vị được vị trí của anh.
"Giai đoạn hiện tại thì là như vậy, nhưng sau này có thể sẽ có một số công việc đặc thù hơn."
"Đặc thù hơn..."
Chẳng lẽ là hầu tẩm?
Ciri vội vàng che lấy khuôn ngực lép kẹp của mình, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không khả thi lắm.
Ciri tự biết mình chẳng đẹp đẽ gì cho cam, ít nhất là so với cô nàng Succubus bên cạnh Joshua thì sức quyến rũ của cô hoàn toàn là muỗi.
"Tóm lại đó sẽ là một công việc thú vị hơn nhiều so với việc làm một pháp sư. Giải thích đến đây thôi, đến lúc làm việc rồi, tiểu thư Ciri."
Joshua dẫn Ciri đi đến rìa làng. Căn phòng tạm trú của cô nàng thương nhân Marina nằm ngay sát bìa rừng.
Ở trong ngôi làng này, bà ấy cùng lắm cũng chỉ tính là người ngoài cuộc, thế nên bà đã chọn cách không tham gia vào bữa tiệc cuồng nhiệt của dân làng.
Dưới sự sắp xếp kịch bản của Joshua, Yno hiện tại đang ở chung một phòng với bà ấy. Joshua nhìn qua khung cửa sổ, có thể thấy Yno đang cùng Marina to nhỏ thảo luận điều gì đó.
Yno quả nhiên đã dùng kỹ năng diễn xuất đỉnh chóp của mình để thành công lấy được lòng tin của bà lão thương nhân kia, nói một cách chính xác hơn thì là... chiếm trọn cảm tình?
Trên tay Joshua hiện tại chưa có mấy thứ như bảng clapperboard hay sổ ghi chép phân cảnh (storyboard), thế nên anh đành phải vận dụng bộ nhớ siêu cấp của mình để ghi nhớ từng khung hình cần quay rồi so sánh với bản gốc trong đầu.
"Phân cảnh tiếp theo:
'Belle và mẹ của cô ấy', "
"Action!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn