Chương 30: Đóng máy
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Ác ma cuối cùng vẫn đầy rẫy vết thương, ngã gục vào lòng Belle. Nàng đặt bàn tay thon thả lên bờ vai vạm vỡ của hắn, nước mắt từ khóe mi không ngừng tuôn rơi.
Hắn dùng hết chút sức tàn cuối cùng, giơ móng vuốt sắc nhọn khẽ lau đi giọt lệ nơi hoen mi nàng, rồi nhắm mắt lìa đời mãi mãi.
Belle đổ gục lên lồng ngực ác ma, òa khóc nức nở.
Góc máy lúc này được kéo cao lên, lên tận bầu trời, thu trọn toàn cảnh tòa lâu đài vào trong khung hình.
Từ dãy núi xa xăm, một tia sáng ló dạng. Mặt trời ló rạng, chiếu rọi khắp lâu đài, và bộ phim cũng chính thức khép lại trong ánh hào quang ấy.
"Cắt! Hoàn thành!"
Đạo diễn Joshua lồm cồm bò ra từ vách đá dựng đứng bên cạnh. Trong phân cảnh này, Zenas — thủ vai Quái vật, đã dùng toàn lực ném "Gaston" xuống vực sâu bên hông lâu đài.
Joshua còn đặc biệt quay riêng một góc cận cảnh (close-up) lúc mình rơi xuống vực.
Ngay khi nghe thấy tiếng "Cắt" của Joshua, "ác ma" vừa mới ngoẻo lập tức mở bừng mắt, lật đật ngồi dậy phủi đi vết máu giả trên người.
Chỗ máu này đều do Skeleton Duke thân thiện tài trợ, chứ máu của tộc Sin Demon bộc phát không phải màu đỏ tươi như nhân loại.
Yno cũng lau đi giọt lệ còn vương nơi khóe mắt, phủi bụi trên tà váy công chúa rồi quay sang nhìn Joshua.
"Chúc mừng mọi người đã hoàn thành xuất sắc buổi bấm máy cho bộ phim điện ảnh đầu tiên trên thế giới."
Joshua đưa tay ra, mười hai Banshee lần lượt bàn giao lại các Thẻ nhớ tinh thạch (Nguyên tinh thạch) ghi hình cho anh.
Đây chính là phần nội dung cuối cùng của 《Giai Nhân Và Ác Ma》. Khâu còn lại chỉ là để Joshua edit, cắt ghép các góc máy, chèn thêm đoạn intro đầu phim và phần credits cuối phim là có thể chính thức tuyên bố bộ phim hoàn thành.
"Điện hạ, tiếp theo ngài còn chỉ thị gì nữa không?"
Zenas hiện tại vẫn chưa ý thức được mình vừa làm nên một điều vĩ đại đến nhường nào. Hắn chỉ đơn thuần diễn xuất theo đúng mệnh lệnh của Joshua mà thôi.
"Tạm thời chưa có. Zenas, anh rút lui vào trong lâu đài lánh tạm đi, chú ý đừng để đám nhân loại kia nhìn thấy."
Joshua dặn.
"Thần tuân lệnh."
Gã Sin Demon nhanh chóng rút vào bên trong, hiện trường lúc này chỉ còn lại Joshua và Yno.
Yno có vẻ không mấy vui mừng sau khi đóng máy bộ phim. Hai tay "cô" cứ liên tục bấu lấy tà váy, bồn chồn mân mê như thể đang giấu tâm sự gì đó trong lòng nhưng lại chẳng dám mở lời với Joshua.
"Yno, cậu đi theo tôi."
Joshua đi guốc trong bụng cô nàng Succubus này. Anh không giải thích nhiều, chỉ để lại một câu mệnh lệnh rồi sải bước về phía bên kia lâu đài.
Yno thấp thỏm bám theo sau... tâm trạng vô cùng rối bời, mãi đến cuối cùng cô mới nhận ra Joshua đã dẫn mình đến trước đại môn của lâu đài.
Khi Joshua đẩy tung cánh cửa lớn, đám dân làng phía ngoài nhìn thấy nàng Belle của họ vẫn bình an vô sự đứng đó thì đồng loạt vỡ òa, hò reo vang dội.
"Belle... con không sao chứ?"
Marina kích động nhìn Belle đang đứng cạnh "Gaston", định lao đến ôm chầm lấy cô.
Nhưng Yno lại sợ hãi lùi về sau một bước. Bởi vì cô không còn là Belle nữa — cô gái nhân loại xinh đẹp, lương thiện được dân làng yêu mến và có một người mẹ nuôi hết mực quan tâm.
Câu chuyện cổ tích tốt đẹp kia đã kết thúc vào vài phút trước rồi.
Hiện tại, thân phận thật của cô là Yno, một Succubus hạ đẳng... Yno có thể sống sót dưới đáy xã hội Ma Giới ngần ấy năm là nhờ cô biết tự trọng thân phận, biết rõ thứ gì không thuộc về mình.
Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc đó, Joshua đã giữ lấy cánh tay Yno, rồi nhẹ nhàng đẩy nhẹ sau lưng cô một cái.
"Phu nhân Marina đang lo sốt vó cho cậu kìa, mau qua đó đi."
"Nhưng Điện hạ, thần... không phải..."
Yno muốn bộc bạch nỗi lòng liền bị Joshua ngắt lời.
"Đúng vậy, "cô" không phải Belle. Tên cô là Yno. Thế nên bây giờ, hãy cho phu nhân Marina biết tên thật của cô, còn thân phận thì dĩ nhiên vẫn có thể giữ bí mật."
"Bà ấy sẽ không chấp nhận đâu..."
Yno lắc đầu, bờ vai khẽ run rẩy.
Joshua biết sự quan tâm chu đáo của Marina có sức "sát thương" chí mạng thế nào đối với Yno.
"Cô nàng" Succubus này đã chịu quá nhiều tủi nhục ở Ma Giới, và Marina có lẽ là người đầu tiên chịu mở lòng quan tâm cô.
"Cô nghĩ phu nhân Marina sẽ vì chuyện nhỏ nhặt này mà ghét bỏ cô sao?" Joshua mỉm cười.
Lời nói của Joshua làm Yno khựng lại một chút, nó như tiếp thêm sức mạnh cho nội tâm đang lung lay của cô.
Cô bắt đầu nhấc chân bước về phía Marina, và cuối cùng, giữa tiếng reo hò của dân làng, Yno và Marina đã ôm chặt lấy nhau.
Khoảnh khắc được Marina ôm vào lòng, sống mũi Yno chợt cay cay, nước mắt lại trào ra nơi khóe mi.
Giọt nước mắt lần này dĩ nhiên không phải là những giọt lệ diễn kịch giả trân vừa nãy nữa.
Joshua chứng kiến cảnh này, thầm nghĩ đối với Yno thì đây mới là một cái kết True Ending viên mãn nhất.
"Thật là mỉa mai."
Ciri đứng lọt thỏm giữa đám dân làng vừa xông vào lâu đài để "giải cứu Belle". Nhìn cái điệu bộ ăn mừng chiến thắng hoành tráng của họ, cô không nhịn được mà buông một câu cảm thán.
"Nhưng đối với họ, đây mới là cái kết có hậu đúng không? Con quái vật kia là kẻ ác đã bắt cóc Belle, và họ đã giải cứu được cô ấy từ tay kẻ ác. Chính nghĩa chiến thắng tà ác, biết đâu câu chuyện này sẽ được lưu truyền mãi mãi ở ngôi làng nhỏ này đấy." Joshua lấy thân phận Gaston bước đến bên cạnh Ciri, thản nhiên nói.
"..."
Ciri im lặng. Suốt quá trình quay phim cô đều có mặt, chỉ có người biết rõ chân tướng như cô mới thấy tiếng hò reo của những người này nực cười đến mức nào.
"Mọi người! Nghe tôi nói đây! Con quái vật kia trước khi chết đã hạ một lời nguyền lên tòa lâu đài này, bất kỳ ai dám bén mảng vào đây đều sẽ bị oan hồn quấn thân!"
Joshua không tiếp tục tán dóc với Ciri nữa mà bắt tay vào công cuộc giải tán đám đông.
Dù Skeleton Duke đã rộng lượng cho đám nhân loại thấp kém này "đi ngang qua" lâu đài của mình, nhưng nếu quay phim xong rồi mà bọn họ vẫn dám nán lại, thậm chí dở thói tắt mắt trộm cắp, thì ngài ấy sẽ không nương tay đâu.
Thực tế là nếu Joshua không can thiệp, đám dân làng này đã tính vơ vét đồ đạc trong lâu đài về làm của riêng rồi.
Diệt được rồng thì phải hốt được kho báu của rồng, đó là định lý phổ quát ở thế giới loài người. Mà đám dân làng này dù sao cũng là một bầy quần chúng diễn viên rất kính nghiệp, Joshua không thể vắt chanh bỏ vỏ, để họ diễn xong rồi bị ném đi cho ác linh ăn thịt được.
Gaston sau khi hạ gục quái vật đã trở thành thủ lĩnh có uy quyền tuyệt đối trong mắt dân làng.
Nghe lời cảnh báo của anh, cộng thêm việc bên trong lâu đài bộc phát có tiếng ma khóc quỷ hờn thật, họ liền bị nỗi sợ hãi nguyên thủy thúc ép, vội vàng cuốn gói chạy chạy trốn khỏi tòa lâu đài.
"Ngài Gaston..."
Marina có vẻ muốn tiến lại hướng Joshua để nói lời cảm ơn, dù sao cũng nhờ anh cứu được con gái nuôi của bà.
"Xin cứ gọi tôi là Joshua, Gaston chỉ là một... nghệ danh thôi. Phu nhân Marina, bà mau rời khỏi đây trước đi, tôi sẽ thu xếp và theo sau ngay."
Lúc Joshua nói câu này, bên trong lâu đài vang lên những tiếng gầm rống rợn tóc gáy, bầu trời xung quanh cũng lập tức tối sầm lại, khiến Marina ý thức được mối nguy hiểm nơi đây vẫn chưa hề được dập tắt.
"Tôi hiểu rồi, ngài Joshua."
Marina gật đầu, dắt tay Yno cùng dân làng nhanh chóng rút lui.
"Việc còn lại là xử lý hậu kỳ thôi."
Joshua lấy viên Nguyên tinh thạch trong tay ra ngắm nghía. Đây chính là viên tinh thạch đầu tiên gánh vác và kết tinh tinh hoa văn hóa đến từ Trái Đất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn