Chương 26: Người hầu
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Hai bóng ma vừa rồi còn ký túc vào chiếc chân nến và đồng hồ báo thức, lúc này đang chậm rãi hiện lên hư ảnh lơ lửng giữa không trung.
"Để một nhân loại sống trong tòa lâu đài này... liệu có phải là quá giới hạn không? Công tước đại nhân từ trước đến nay vốn ghét nhất là nhân loại."
Giọng điệu của Fake vẫn tràn ngập sự sợ hãi và bất an.
Hai bóng ma này đã hầu hạ Skeleton Duke từ vài trăm năm trước, đối với ngài ấy là một lòng trung thành tuyệt đối.
Suốt mấy trăm năm qua, họ đã chứng kiến quá nhiều nhân loại vô tri xông vào lãnh địa của Skeleton Duke, để rồi ngay sau đó liền bị một đàn Soul Eater[note100180] lao vào cấu xé đến mức một mảnh vụn cũng không chừa lại.
Cho dù có vài kẻ may mắn hơn một chút, thì cuối cùng cũng bị chuyển hóa thành sinh vật bất tử, rơi vào kết cục sống không bằng chết.
Tất cả nhân loại dám bén mảng đến gần lãnh địa của Skeleton Duke cuối cùng đều nhận lấy một kết cục vô cùng bi thảm.
Vậy mà bà lão kia. người thậm chí còn chẳng phải là một pháp sư, không những bước vào tòa lâu đài này, mà còn được tận hưởng một bữa tối tuyệt vời bên trong!
Chuyện này nếu đặt vào trước đây là điều mà hai người bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, hoặc nói đúng hơn, chỉ cần thoáng qua ý nghĩ đó thôi đã là đại nghịch bất đạo rồi.
Thế nhưng sự thật lại rành rành ngay trước mắt, Skeleton Duke đã tiếp đón vị nhân loại này một cách đầy "nhiệt tình".
"Đây là chỉ thị của Điện hạ. Ngươi không nhận ra từ sau khi Tam hoàng tử điện hạ đến đây, hai ngày nay Công tước đại nhân đều vui vẻ đến phát điên rồi sao? Linh hồn chi hỏa của ngài ấy sắp biến thành hình dạng nốt nhạc đến nơi rồi kìa."
Hualuo là một nghệ sĩ vĩ cầm trong dàn nhạc của Skeleton Duke. Những kiến thức học được thuở sinh thời, ngay cả khi đã trở thành đồ tùy táng của Công tước, gã vẫn không hề quên.
"Hơn nữa, bản khúc 《Canon》 đó của Hoàng tử điện hạ đúng là một kiệt tác xuất thế. Nếu ta còn sống, ta thật sự muốn đến cái quốc gia xa xôi nào đó để bái phỏng vị nhạc sĩ vĩ đại đã sáng tác ra nó."
Trong lúc họ đang trò chuyện, bên trong lâu đài bỗng nhiên lại vang lên tiếng đàn piano du dương. Những nốt nhạc này dịu dàng hơn rất nhiều so với bầu không khí âm u và lạnh lẽo thường ngày của lâu đài.
"Ngươi không thấy hai ngày nay Công tước đại nhân trông có phần giống với ngày xưa sao?"
Nghe bản nhạc này, Hualuo mới nhận ra kể từ khi Joshua đến đây, Skeleton Duke đã có những thay đổi cực kỳ lớn.
Trước đây ở Ma Giới, Skeleton Duke chính là một kẻ hoang tưởng, cố chấp tuyệt đối.
Ngài ấy sẽ không cho phép bất kỳ sinh vật sống nào bước vào lãnh địa của mình, và bản thân ngài ấy nếu không có việc gì thực sự cần thiết thì cũng tuyệt đối không rời nửa bước, cứ như vậy giam mình trong lâu đài trải qua những tháng năm đằng đẵng.
"Ngày xưa? Đúng là vậy, ít nhất thì ngài ấy đã biết cười rồi, ta cũng phải mấy chục năm rồi chưa được thấy lại."
Fake liếc nhìn gã bạn thân của mình. Làm tri kỷ của nhau lâu như vậy, Fake dĩ nhiên hiểu rõ cái "ngày xưa" mà Hualuo nhắc đến là gì.
"Khốn kiếp! Nếu không có đám quân cách mạng chết tiệt kia, ta tin chắc Hoàng tử điện hạ hiện tại nhất định sẽ rung động trước Công tước đại nhân."
"Khụ... Hualuo."
Fake hắng giọng một cái để nhắc nhở. Dù đã là một bóng ma, Hualuo vẫn cảm thấy sau lưng mình chợt thoáng qua một luồng khí lạnh thấu xương.
"Mấy lời các ngươi vừa nói, nếu để Công tước đại nhân nghe thấy thì đủ để biến các ngươi thành thức ăn cho chó đấy."
Một giọng nói có phần non nớt vang lên từ phía sau họ. Cả hai lập tức quay người lại, hành lễ với hư ảnh trẻ tuổi kia.
"Quản gia."
Joshua cũng đi cùng bóng ma đó vào trong đại sảnh. Vị ghost dẫn đường này có địa vị chỉ đứng sau Skeleton Duke trong lâu đài, đồng thời cũng đảm nhận vai trò quản gia tại đây.
Chính là bóng ma vừa vào vai chiếc tách trà lúc nãy.
"Cảm ơn sự phối hợp của mọi người, bộ phim này vẫn còn rất nhiều phân cảnh chưa hoàn thành cần mọi người chung tay giúp sức."
Joshua vốn không giỏi nói mấy lời khách sáo, xã giao. Sinh vật mang chủng tộc "lập trình viên" luôn làm nhiều hơn nói, thế nên anh chỉ tóm tắt một cách ngắn gọn nội dung công việc tiếp theo cho những bóng ma đang sống trong cổ lâu đài này.
Tổng cộng có hai mươi mốt bóng ma có đặc quyền hầu hạ Skeleton Duke trong cổ lâu đài. Họ rõ ràng khác biệt hoàn toàn với những linh hồn mới chỉ duy trì trạng thái bóng ma được một hai năm; có vài vị trong lâu đài này có tuổi đời từ tận một thời đại trước của nhân loại.
Cả hai mươi mốt bóng ma này đều có năng lực nhập vào đồ vật, biến đồ vật thành cơ thể của mình.
Điều này đã giúp Joshua giải quyết được một điểm nhấn cực lớn khác trong bộ phim 《Beauty and the Beast》 — chính là những món đồ nội thất biết cử động.
"Chỉ cần là điều Điện hạ mong muốn, xin cứ tự nhiên sai bảo."
Ba bóng ma cùng hành lễ với Joshua theo một nghi thức không rõ đến từ quốc gia nào.
"Nhiệm vụ hiện tại trước mắt đã tạm ổn thỏa, mọi người có thể đi nghỉ ngơi trước."
Đối với tòa lâu đài này, Joshua chỉ là một người ngoài, một người ngoài không có tư cách ra lệnh cho họ. Nhưng điều kỳ lạ là Joshua không hề cảm nhận được một chút bất mãn nào từ ba bóng ma này.
Chẳng lẽ là do thân phận Tam hoàng tử đã phát huy tác dụng?
Joshua lúc này cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều về chuyện đó. Sau khi chứng kiến ba bóng ma biến mất vào hư không, anh quay sang nhìn Zenas bên cạnh.
Gã Sin Demon này hiện đã khoác lên mình một bộ âu phục may đo riêng, che đi làn da như đá nham thạch bên ngoài, nhìn qua rốt cuộc cũng có được vài phần khí chất của một vương tử.
Vừa rồi Zenas đã hoàn thành cảnh quay đầu tiên của mình — chính là phân cảnh Quái vật ném cha của Belle vào ngục tối.
Zenas diễn rất tốt, lột tả một cách nhập tâm hình ảnh một vị vương tử quái vật cuồng bạo, bất an và sợ hãi khi phải giao tiếp với người khác.
Thế nhưng lúc này, tâm trạng của Zenas có vẻ hơi trùng xuống.
"Bản nhạc rủ ngủ của Skeleton Duke đã đưa vị nữ thương nhân kia vào giấc ngủ sâu rồi, khi tỉnh dậy bà ấy sẽ được chăm sóc tử tế."
Joshua biết lý do khiến tâm trạng của Zenas sa sút như vậy.
Là một Sin Demon kiêu dũng thiện chiến, trước đó ở trong làng, Zenas có thể chặt đầu đám cướp không một chút nương tay, dùng máu của chúng để gột rửa mặt đất.
Thế nhưng khi phải đối mặt với một bà lão không có sức chống cự, chỉ riêng việc gầm thét vài tiếng rồi thô lỗ ném bà vào ngục tối đã khiến Zenas cảm thấy tự trách.
Lòng nhân từ sao?
Một Sin Demon được sinh ra vì sát chóc hoàn toàn không cần đến loại cảm xúc này. Đây chỉ là lòng tự tôn và sự tu dưỡng cơ bản nhất của một kẻ mạnh — ngọn lửa của Zenas là để dành cho những kẻ thủ ác và bọn tội phạm.
"Buổi chiều Yno sẽ đến lâu đài. Sau khi buổi quay phim kết thúc, vị nhân loại kia sẽ được tự do. Còn Zenas, tranh thủ khoảng thời gian này, ngươi có thể tìm vài bóng ma biết khiêu vũ để học một chút vũ đạo giao tiếp."
Joshua tự tin có thể kết thúc buổi bấm máy 《Giai Nhân Và Ác Ma》 trong một thời gian ngắn.
Quá trình quay phim thường tiêu tốn thời gian ở những phần như diễn viên dính lỗi NG, sắp xếp góc máy, hay khâu hậu kỳ kỹ xảo...
Những vấn đề này đối với Joshua cơ bản là không tồn tại. Dàn diễn viên bên trong lâu đài đều là thuộc hạ của Skeleton Duke, không giống như những người dân làng khó kiểm soát ngoài kia.
Nếu tiến độ thuận lợi, Joshua dự kiến chỉ mất khoảng một tuần là có thể hoàn thành toàn bộ công việc quay phim cho tác phẩm này.
Dù sao thì 《Giai Nhân Và Ác Ma》 cũng chỉ là một mảnh ghép rất nhỏ trong bản thiết kế (blueprint) của Joshua. Bộ phim này được coi là viên gạch gõ cửa để anh tiến quân vào thế giới của nhân loại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn