Chương 25: Cảnh thứ hai
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Phân cảnh tại ngôi làng được quay phim vô cùng thuận lợi, chỉ có điều lúc Joshua đích thân vào vai Gaston để tỏ tình với Belle thì xảy ra một chút rắc rối nhỏ.
Với tính cách của Yno, bất kể Joshua có yêu cầu gì cô cũng chẳng bao giờ dám tỏ thái độ bất mãn.
Thế nhưng, đời thực là đời thực, mà diễn xuất là diễn xuất. Joshua đã phải làm công tác tư tưởng cho cô nàng Succubus này một lúc lâu, cô mới dám lấy hết can đảm để thẳng thừng từ chối lời tỏ tình của anh.
Đây cũng là phân đoạn duy nhất trong cả buổi bấm máy bị dính lỗi NG[note100100] vài lần, còn lại những cảnh khác đều mượt mà "một phát ăn ngay".
Phân cảnh tiếp theo chính là phần nội dung cốt lõi của bộ phim 《Giai Nhân Và Ác Ma》.
"Mục tiêu đã rời khỏi làng, dự kiến một tiếng nữa sẽ tới vị trí của cổng dịch chuyển. Zenas chuẩn bị sẵn sàng đi, đừng để mục tiêu phát hiện ra dấu vết của cổng dịch chuyển."
Joshua gửi một dòng tin nhắn cho Zenas thông qua giao diện chat do chính mình tạo ra.
Lúc này, Marina — người thủ vai "mẹ hờ" của Belle, đã lên xe ngựa, từ biệt Belle để chuẩn bị khởi hành đến Nolan, thành phố pháp sư nằm cách ngôi làng nhỏ này mười mấy cây số.
Trên khung chat nhảy lên một ký tự minh văn duy nhất mà Zenas sở hữu, báo hiệu cho Joshua biết hắn đã nhận được lệnh.
Joshua siết chặt bàn tay trái có khắc ấn ký của mình, bắt đầu dồn toàn bộ sự chú ý để điều khiển hành động của các Banshee.
Ấn ký này không chỉ có khả năng thao túng sinh vật vong linh, mà còn cho phép Joshua chia sẻ giác quan với chúng.
Lần này, Joshua chỉ chia sẻ tầm nhìn của các Banshee. Việc chuyển đổi góc nhìn liên tục giữa mười hai con Banshee dư sức khiến cho một bệnh nhân bị hội chứng tiền đình hay say game 3D phải nằm liệt giường nửa tháng, cũng may là Joshua không mắc căn bệnh này.
Thông qua tầm mắt của một Banshee, Joshua đã nhìn thấy cỗ xe ngựa đang gồng mình di chuyển trong khu rừng phủ đầy tuyết trắng.
Marina kéo lại chiếc áo choàng đang khoác trên người. Mùa tuyết năm nay đến sớm một cách bất thường, lúc bà ra khỏi nhà, trên bầu trời đã lác đác những bông tuyết nhỏ.
Đây chẳng phải điềm lành gì. Nếu vài ngày tới tuyết rơi dày hơn, con đường duy nhất từ ngôi làng nhỏ này dẫn đến Nolan sẽ bị phong tỏa.
Để Belle sớm có nhà mới để ở, Marina buộc phải tăng tốc cập bến Nolan càng sớm càng tốt.
Sự sốt ruột khiến bà không ngừng thúc giục người hầu và lão ngựa già của mình.
Lớp tuyết tích tụ trên mặt đường ngày một dày lên. Đột nhiên, Marina cảm thấy tim mình thắt lại một cái, một cảm giác bồn chồn khó tả dâng lên.
Bà khẽ kéo chiếc mũ trùm đầu xuống, nhìn ngó xung quanh.
Rừng vẫn là rừng, tuyết vẫn là tuyết, nhưng Marina luôn cảm thấy bầu không khí quanh đây đã trở nên kỳ quái.
Nó quá mức... yên tĩnh. Marina tuy đã có tuổi, nhưng tư duy của bà không hề chậm chạp. Khu rừng này bỗng nhiên im ắng đến phát sợ.
Vừa nãy thỉnh thoảng còn nghe thấy vài tiếng chim kêu không rõ loại, nhưng vào lúc này, dường như toàn bộ động vật sinh sống trong rừng đều đã biến mất tăm.
Những bông tuyết trút xuống từ bầu trời ngày một dày đặc, chẳng mấy chốc nơi này sẽ đón một trận bão tuyết kinh hoàng.
"Một tòa lâu đài sao?"
Marina đang suy nghĩ xem nên trốn trận bão tuyết này ở đâu thì một công trình cổ kính và trang nghiêm đập vào mắt bà.
Đây không phải lần đầu tiên bà qua lại trên con đường dẫn đến Nolan này, nhưng trong ký ức của bà, chưa từng có một tòa lâu đài nguy nga nào như vậy xuất hiện ở đây.
Chẳng lẽ là do vị đại pháp sư nào đó mới xây dựng sao?
Trận bão tuyết đang ầm ầm ập xuống không cho phép Marina có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Bà bảo người hầu đánh xe về phía tòa lâu đài, thầm hy vọng chủ nhân nơi đây sẽ nhân từ cho bà tá túc qua đêm.
Xe ngựa tiến vào khuôn viên sân vườn có phần âm u của tòa lâu đài. Marina bước xuống xe, ra hiệu cho người hầu dắt xe về phía chuồng ngựa bên trong.
Bà chỉnh đốn lại trang phục của mình, bước lên các bậc thềm và dừng chân trước cánh cửa lớn của lâu đài.
Marina còn chưa kịp gõ cửa, cánh cửa lớn của lâu đài đã chậm rãi tự động mở ra.
"Cảm ơn..."
Marina bước vào trong, cứ ngỡ là gia nhân nào đó trong lâu đài đã phát hiện ra mình. Nhưng khi bà nhìn ra phía sau cánh cửa, nơi đó lại trống trơn, chẳng có một bóng người.
Điều này khiến Marina có chút kinh ngạc. Tuy nhiên, bà là một nữ thương nhân từng trải, các pháp sư thường sở hữu đủ loại năng lực kỳ quái, thế nên bà lịch sự tự tay đóng cửa lâu đài lại.
"Có ai ở đây không?"
Marina lớn tiếng hỏi. Không gian trống trải bên trong lâu đài vang vọng lại tiếng của bà, toàn bộ bầu không khí và ánh sáng trong lâu đài có phần âm u, tăm tối.
"Có ai không ạ? Xin lỗi vì đã làm phiền... Tôi là một lữ khách qua đường, chỉ muốn vào đây để lánh tạm trận bão tuyết."
Marina gọi thêm một lần nữa, nhưng vẫn không có bất kỳ ai đáp lại.
Thế nhưng trong bóng tối, có vô số đôi mắt đang chằm chằm nhìn vào vị khách nhân loại không mời mà đến này, trong đó bao gồm cả hai bóng ma.
"Công tước đại nhân thế mà lại thật sự cho phép một nhân loại bước vào lãnh địa của ngài. Nếu là trước đây, mụ nhân loại này đã bị họ hàng của ta ăn sạch từ vòng ngoài của Rừng Shadow Dusk rồi..."
"Câm mồm đi Hualuo! Công tước đại nhân đã liên minh với Tam hoàng tử điện hạ, mệnh lệnh của Điện hạ chính là ý chí của Công tước. Điện hạ đã đặc biệt để hai đứa mình tham gia vào cái... cái gì gọi là..."
"Phim ảnh, Fake à."
Một giọng nói lén lút khác nhắc nhở.
"Đúng đúng, được tham gia quay phim đã là vinh hạnh cực lớn rồi, ngươi bớt cằn nhằn đi. Lời thoại thuộc hết chưa đấy? Mấy con Banshee kia bay tới rồi kìa, câu thoại đầu tiên là gì ấy nhỉ?"
Chiếc chân nến đặt trên bàn mở mắt ra, gõ gõ vào chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh, thấp giọng đọc lời thoại:
"Bà ấy chắc chắn là đã bị lạc đường trong rừng rồi."
"Khóa cái miệng nhà ngươi lại đi."
Lời thì thầm trong bóng tối ngay lập tức thu hút sự chú ý của Marina. Bà nhìn về phía phát ra âm thanh nhưng không thấy bất kỳ ai, ngoại trừ một chiếc chân nến và một chiếc đồng hồ báo thức được đặt trên cùng một chiếc bàn.
"Xin lỗi, có ai không ạ?"
Marina chậm rãi tiến về phía chiếc bàn, tầm mắt nhanh chóng bị thu hút bởi chiếc chân nến và đồng hồ báo thức tinh xảo đặt trên đó. Bà cầm chiếc chân nến lên đoan trang ngắm nghía.
Là một thương nhân, ngay từ cái nhìn đầu tiên bà đã nhận ra giá trị của hai thứ này, nhưng bà không dám nảy sinh bất kỳ ý định trộm cắp nào, nơi này thật sự quá mức quỷ dị.
Bà đặt chiếc chân nến mạ vàng xuống, nhìn quanh một lượt và nhanh chóng tìm thấy nơi duy nhất tỏa ra ánh lửa trong đại sảnh âm u này.
"Tôi chỉ muốn tìm một nơi để sưởi ấm thôi!"
Marina nói lớn, hy vọng có ai đó nghe thấy. Đồng thời, bà cũng nương theo ánh lửa chỉ đường, chậm rãi bước vào một căn phòng có lò sưởi.
Ngọn lửa ấm áp bập bùng trong lò sưởi đủ để khiến Marina vui mừng khôn xiết. Bà rảo bước về phía lò sưởi, hơi ấm tỏa ra nhanh chóng xua tan cái lạnh giá do trận bão tuyết mang lại.
Ngay sau đó, Marina nghe thấy tiếng bát đũa lách cách phát ra từ căn phòng bên cạnh. Marina đi theo âm thanh đó và bước vào phòng, phát hiện trên bàn đã bày sẵn một bữa tối thịnh soạn.
Cứ như thể nó được chuẩn bị riêng cho bà vậy.
"Vô cùng cảm ơn..."
Marina nhìn quanh bốn phía, tuy không biết người trong lâu đài này đã đi đâu hết, nhưng trước cơn đói cồn cào, bà vẫn ngồi xuống và bắt đầu thưởng thức bữa tối khó bộc phát có được này.
Thế nhưng mới ăn được vài miếng, chiếc tách trà trên bàn bỗng nhiên tự di chuyển.
Marina sửng sốt nhìn chiếc tách trà, lúc này bà mới đột nhiên phát hiện trên chiếc tách trà dường như có một khuôn mặt người.
"Mẹ cháu bảo cháu không nên cử động lung tung, như vậy có thể sẽ làm bác sợ đấy ạ."
Chiếc tách trà dùng chất giọng non nớt nói với Marina.
Đầu óc của Marina lập tức "đứng hình" mất vài giây. Hèn chi trong tòa lâu đài này chẳng thấy một người sống nào, bởi vì bản thân tòa lâu đài này "đang sống", nó hoàn toàn không cần người sống dọn dẹp, quản lý.
"Cháu xin lỗi ạ."
Chiếc tách trà dùng giọng điệu vô cùng chân thành nói với Marina.
"Không... Không sao."
Marina cố gắng hết sức để duy trì sự bình tĩnh, nhưng... chẳng lẽ người sống trong lâu đài này đều đã biến thành đồ nội thất?
Tòa lâu đài này đã trúng phải một lời nguyền nào đó sao?
Ngay lập tức, đủ loại suy nghĩ sợ hãi tràn ngập tâm trí Marina, khiến bà dứt khoát đưa ra quyết định phải trốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này ngay lập tức.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn