Chương 22: Đêm tối
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~21 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Một con quạ đậu bên bậu cửa sổ mở toang của tòa lâu đài. Nó nghiêng đầu nhìn ngó khung cảnh bên trong, ngay đúng lúc tiếng dương cầm mềm mại và êm dịu bỗng nhiên cất lên.
Dưới giai điệu piano thư thái này, ngay cả sắc lửa ma mị, quái dị vốn có của tòa lâu đài dường như cũng trở nên dịu nhẹ hơn hẳn.
Khu rừng rậm rạp bao quanh lâu đài có vẻ cũng bị lây lan thứ cảm xúc từ tiếng đàn. Lũ ác linh vốn cư ngụ trong bóng tối của cánh rừng đột ngột ngừng gầm rú, chúng ngơ ngác, mờ mịt ngẩng đầu lên lắng nghe những nốt nhạc như đang muốn vuốt ve, xoa dịu mọi oán hận trong lòng mình. Giai điệu êm ái, ấm áp đến mức khiến người ta chỉ muốn chìm sâu vào giấc ngủ.
Con quạ nhảy nhót vài cái trên bậu cửa sổ, ban đầu định vỗ cánh bay đi, nhưng rốt cuộc cũng bị nhiễm thứ hơi ấm như ánh mặt trời từ những nốt nhạc mang lại.
Nó nhắm nghiền hai mắt, quyết định đứng yên trên bậu cửa để chợp mắt một lát.
"Một bản nhạc ngủ ngon không tồi."
Joshua ngồi bệt xuống sàn nhà của căn phòng ăn lúc nãy, thong thả cứu rỗi lỗ tai bằng phiên bản Canon nhịp chậm do Skeleton Duke diễn tấu.
Tâm huyết mà Skeleton Duke đổ vào âm nhạc xem ra chẳng kém cạnh gì so với mảng ma pháp hắc ám của cô.
Sau khi Joshua chép lại nhạc phổ bản 《Canon》 cho cô, dưới ngón đàn của vị tiểu thư Lich này, bản nhạc có thể biến tấu ra hàng trăm hàng ngàn phong vị khác nhau.
Và bản biến tấu này chính là bản ballad êm đềm dùng để ru ngủ. Xem ra Skeleton Duke vẫn còn nhớ Joshua là một sinh vật cần phải ngủ nghê tử tế.
Trên sàn nhà có trải một tấm thảm lông xù xì, mềm mại đến mức hoàn toàn có thể lôi ra làm giường ngủ được luôn.
Thực tế thì cô nàng pháp sư Ciri đã coi tấm thảm này là giường thật. Cô gối đầu lên chiếc gối ôm thêu hoa văn chỉ vàng, nằm cạnh lò sưởi và đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
Những trải nghiệm vài ngày qua đã khiến Ciri mệt đứt hơi. Chuyến hành trình đến Ma giới này đối với cô đúng là vừa ly kỳ vừa kích thích.
Dù Ciri thừa biết tuyệt đối không được lộ ra vẻ mất cảnh giác trước mặt lũ ác ma này, nhưng dưới sự tra tấn của cơn buồn ngủ, cô vẫn cứ thế rúc vào gối mà ngủ thiếp đi ngay giữa đại sảnh.
Có điều, đáng tiếc là Ciri vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng cảnh giác với Joshua. Anh liếc nhìn bàn tay cô đang nắm chặt lấy cây gậy phép, chỉ cần xung quanh có chút động tĩnh nhỏ, cô nàng sẽ lập tức bật dậy ngay.
Mái tóc dài màu xám tro của nàng pháp sư xõa tung trên bờ vai, dưới ánh lửa bập bùng của lò sưởi hắt lên, đôi gò má cô trông có chút ửng hồng.
Lúc giữ im lặng trông cô nàng cũng ra dáng mỹ nhân đấy chứ.
Joshua luôn cảm thấy Ciri có một khí chất rất đặc biệt, cụ thể là gì thì anh cũng không biết mô tả sao cho đúng. Hoang dã?
Có vẻ hơi lệch sóng một chút, dùng một từ bình dân học vụ hơn để hình dung thì là: hơi cọc.
Kiểu con gái như Ciri nếu ở Trái Đất thì chắc chắn là kiểu ra đường không bao giờ thèm makeup, và cho dù có bạn trai cũng chẳng bao giờ biết làm nũng.
Nhưng Joshua lại nghĩ, chính kiểu con gái như thế này mới là đối tượng cần được nuông chiều nhất.
Ciri đã ngủ say, nhưng Joshua thì chẳng có tí cảm giác buồn ngủ nào.
Dân Dev/Coder vốn là loại sinh vật có thể miễn dịch với giấc ngủ khi đang gõ code, chuyện tăng ca cày đêm gần như là cơm bữa.
Công việc hiện tại của Joshua dù không đến mức bán mạng như thế, nhưng mỗi khi bắt tay vào gõ code, anh thực sự rất hay quên ngủ... Về lý do á?
Joshua chỉ có thể nói: fix bug thì trầm cảm chứ tự tay build source code thì cuốn vô cùng!
"Zenas, anh không cần ngủ à?"
Ngón tay Joshua liên tục gõ gõ vào khoảng không trước mặt, cố gắng chuyển hóa đống ký tự minh văn ma pháp này thành ngôn ngữ lập trình mà mình quen thuộc.
Việc Joshua nhìn thấy được các minh văn không có nghĩa là anh có thể dùng được chúng ngay lập tức. Hiện tại anh mới chỉ đọc hiểu được khoảng một nửa ý nghĩa của đống ký tự này, nửa còn lại vẫn đang trong quá trình nghiên cứu.
Nhưng bấy nhiêu đây thôi cũng đủ để Joshua tự tay code ra vài phần mềm ứng dụng mini chạy độc lập mà không cần dựa vào hệ thống rồi.
Tay kia của Joshua nhấc ly rượu vang nóng đặt trên sàn lên nhấp một ngụm. Trạng thái làm việc này rốt cuộc cũng giúp anh tìm lại được cảm giác ở Trái Đất.
Tất nhiên, ở Trái Đất làm gì có chuyện có một con sư tử hình người cao gần hai mét đứng sừng sững gác sau lưng như thế này.
"Điện hạ."
Vì Joshua đang ngồi bệt dưới sàn nên Zenas phải quỳ một chân xuống. Hắn ngập ngừng một lát, có vẻ đang phân vân không biết có nên nói ra điều tiếp theo hay không.
"Có gì anh cứ nói thẳng đi, tôi không chấp nhặt đâu."
Joshua nhận ra gã Sin Demon này đang ôm tâm sự. Nội tâm của hắn ta xem ra tinh tế hơn cái vẻ ngoài bặm trợn nhiều.
"Thần không phản đối việc Ngài kết giao với nhân loại. Thế nhưng, nếu Ngài muốn tìm kiếm bạn đời, Bệ hạ tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Ngài cưới một cô gái nhân loại đâu." Nói đoạn, Zenas còn liếc nhìn Ciri đang ngủ say như chết bên cạnh lò sưởi.
"Phụt... Khụ khụ khụ..."
Một câu này của Zenas làm Joshua sặc ngay ngụm rượu vang đang uống dở.
Huyết thống Chaos Demon ở Ma giới cực kỳ hiếm hoi, cộng thêm việc tuổi thọ của chủng tộc này ngắn đến đáng thương và tỉ lệ sinh sản siêu thấp, nên hoàng tộc Chaos Demon bị nghiêm cấm thông hôn với các tộc khác ở Ma giới.
Đến quý tộc Ma giới còn không có cửa, huống chi là một nhân loại.
"Tôi còn ba đứa anh chị em nữa cơ mà, cha tôi nếu có muốn duy trì nòi giống thì cũng chẳng trông chờ gì vào tôi đâu. Với lại... tôi sớm đã có người trong mộng rồi."
Joshua đặt cái ly xuống, tay kia khẽ gạt một cái vào không trung. Đống ký tự minh văn vừa được anh lập trình xong liền bị kéo sang một bên.
Ngay sau đó, Joshua nắm chặt tay lại, đống minh văn tức thì ngưng kết thành một khối thống nhất, rồi biến thành hình dáng của một giao diện cửa sổ ứng dụng.
Cảm giác này làm Joshua liên tưởng đến phân cảnh Tony Stark đang thao túng hệ thống Jarvis trong phim Iron Man.
"Bỏ qua chuyện đó đi. Zenas, anh có đức tin hay tín ngưỡng gì không?"
Joshua lấy ra một bức tượng gỗ, chính là bức tượng mà Ciri đã dùng để "truyền giáo" cho anh lúc trước. Joshua chấm ngón tay vào chút rượu vang, dùng vệt nước viết các minh văn ma pháp xuống sàn nhà bên cạnh, cấu thành một ma pháp trận mini.
"Tộc Ác Ma chúng thần tín ngưỡng Tội Nghiệp Chi Hỏa (Ngọn lửa của tội lỗi và hình phạt). Kẻ địch phạm phải càng nhiều tội nghiệt, chúng sẽ phải gánh chịu nỗi đau đớn càng lớn."
Từ những kẽ hở trên làn da trông như đá nham thạch của Zenas phun ra vài tia lửa nhỏ.
Thấy Joshua có ý định kết thúc chủ đề kết hôn kia, Zenas cũng không dám ho he hỏi xem "người trong mộng" của anh là ai, chỉ dồn sự chú ý vào cái ma pháp trận nhỏ mà Joshua đang vẽ.
"Vậy nếu bắt anh học thêm một môn ma pháp nữa, anh có ngại không?"
Ma pháp của tụi ác ma dùng không có hệ thống bài bản như nhân loại. Tụi nó chỉ chú trọng vào việc uy lực phải to, hỏa lực phải mạnh, dùng được súng chống tăng RPG thì kiên quyết không thèm cầm súng lục Beretta.
Điều này dẫn đến việc lũ ác ma chả bao giờ thèm dựa vào minh văn để build ra từng chiêu thức hay Spell có công năng khác nhau, cứ trực tiếp xả sạch Mana ra mà giã là xong, đơn giản thô bạo.
"Nếu đây là mệnh lệnh của Điện hạ..."
Zenas cung kính đáp.
"Vậy anh đặt tay lên bức tượng này đi."
Đến cả đại ca cầm đầu phe ác ma như Joshua còn "tin Chúa" được thì Zenas sợ cái gì. Một luồng ánh sáng trắng nhạt tinh kiến tràn vào cơ thể Zenas, gã ác ma với diện mạo dữ tợn bỗng chốc "chuyển chức" thành công thành một Bạch pháp sư đại diện cho phe Trật Tự.
"Trước mắt anh xuất hiện mấy ký tự kiểu này?"
Joshua show ra vài ký tự minh văn dễ hiểu nhất cho Zenas xem.
"Một cái ạ."
Xem ra gã Sin Demon dũng mãnh này chẳng có tí năng khiếu nào trong mảng ma pháp học thuật cả. Sức mạnh cơ bắp của hắn đã đủ để hắn ném luôn đống kiến thức sách vở này vào sọt rác rồi.
"Thế giờ anh có nhìn thấy thứ này trên tay tôi không?"
Joshua xòe năm ngón tay ra, trong mắt Zenas, một khối lập phương màu trắng đang xoay tròn trên lòng bàn tay của Joshua.
Zenas gật đầu ra hiệu là có thấy.
"Ném này, đỡ lấy."
Joshua hất tay một cái, ném khối lập phương đó về phía Zenas. Khối vuông dễ dàng chui tọt vào trong người hắn ta.
Kết quả này làm Joshua sướng rơn. Xem ra dù User có hiểu biết ít về minh văn đến mấy thì vẫn có thể tiếp nhận và chạy được chương trình code do anh viết ra.
Suy cho cùng, người dùng khi xài một cái App thì làm sao bắt người ta phải học khóa lập trình tạo ra cái App đó trước được, đúng không?
Có vẻ như định nghĩa về minh văn mà các vị Thần linh thế giới này thiết lập cũng theo logic như vậy.
Lúc này, trong tầm nhìn của Zenas đột ngột hiện ra một vật thể hình vuông màu trắng.
"Điện hạ... cái này là cái gì thế ạ..." Zenas dụi dụi mắt, phát hiện cái vật thể này vẫn cứ trôi lơ lửng trong phạm vi thị giác của mình.
"À, khung chat (cửa sổ trò chuyện) đấy, còn công dụng của nó á..."
Ngón tay Joshua gõ nhẹ vào hư không một cái.
「Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho buổi biểu diễn ngày kia chưa? 」 Một dòng chữ bất ngờ nhảy ra trong khung cửa sổ trước mắt Zenas. Hắn đơ toàn tập, ngơ ngác nhìn sang Joshua.
"Ờ... anh mới mở được có một minh văn nên hình như không rep (phản hồi) lại tôi được nhỉ. Xem ra mình lại phải code thêm một bộ gõ gạch input (bộ gõ chữ) nữa rồi."
Joshua thở dài nhận ra con đường để hiện thực hóa tương lai phủ sóng Internet ở dị giới này vẫn còn xa tít tắp, mặc dù hiện tại thứ anh đang xài mới chỉ là mạng LAN nội bộ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn