Chương 45: Chuẩn Bị
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Khi Joshua bước ra khỏi nhà hát, trời cũng đã sập tối.
Trước khi đi, bà Marina có đưa cho Joshua một tấm bản đồ vẽ tay. Dựa theo tấm bản đồ này, anh men theo khu phố thương mại của Nolan, đi bộ khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ thì tìm được nơi ở tạm thời của bà.
Khá trùng hợp là chỗ ở của bà Marina lại chỉ cách Nhà hát Quốc gia Nolan có hai con phố. Joshua đứng từ đây vẫn có thể nhìn thấy những quầng sáng lộng lẫy hắt ra từ nơi được mệnh danh là nhà hát số một của Nolan kia.
Tối nay, Nhà hát Quốc gia Nolan có một buổi biểu diễn của đoàn kịch Thiên Nga Đen. Đúng như cái tên của mình, tối nay Nhà hát Quốc gia chắc chắn sẽ là chú chim thiên nga đen kiêu sa, nổi bật nhất trên mặt hồ Nolan phẳng lặng này.
"Herland... Vé tớ lấy được rồi đây này..."
Sansa cầm trên tay hai tấm vé ở hàng ghế đặc quyền (VIP) của vở kịch mới nhất mang tên 《Thế Giới Tiếng Cười》 do đoàn kịch Thiên Nga Đen biểu diễn.
Hai tấm vé này là do Sansa vừa "tống tiền" từ cậu bạn học tên Lycard ban nãy, bằng cách dùng lời hứa:
"Tớ nhất định sẽ lôi bằng được Herland đến" để đổi lấy.
Bây giờ đã cận kề giờ mở màn, cặp vé VIP vốn có giá gốc tầm hơn năm trăm đồng tiền vàng này có lẽ đã bị phe vé chợ đen đẩy giá lên tới cả ngàn đồng cũng nên.
Theo lý mà nói, Sansa đáng lẽ phải sướng phát điên vì sắp được tận mắt chiêm ngưỡng nhan sắc của đóa 'Hoa hồng xứ Faroci' huyền thoại, nhưng khổ nỗi sau khi xem xong 《Giai Nhân Và Ác Ma》, cô nàng cuối cùng cũng thấm thía cái cảm giác "mất sạch hứng thú với kịch sân khấu" của Herland là như thế nào.
"Hai người không cần bận tâm đến tôi và Ciri đâu. Dù sao cơ hội để gặp đóa Hoa hồng xứ Faroci truyền thuyết kia cũng chỉ có một lần này thôi đúng không?"
Joshua mở lời.
"Phải đó... Herland à, dù sao thì cũng chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ thôi, tụi mình cứ đi xem thử đi."
Sansa cũng không muốn lãng phí cặp vé trị giá hơn hai ngàn đồng tiền vàng này. Thôi thì cứ coi như bỏ tiền ra để ngắm nhìn cô gái được mệnh danh là xinh đẹp nhất thế giới một lần cho biết, vả lại người trả tiền đâu phải cô.
Dưới sự đồng thuận của ba người, Herland cuối cùng cũng gật đầu đồng ý với đề xuất của Sansa, rồi cùng cô bạn hướng về phía Nhà hát Quốc gia Nolan.
"Anh không muốn đi xem cái cô Hoa hồng xứ Faroci gì đó à?"
Ciri tay cầm ổ bánh mì vừa mua ở tiệm ven đường làm bữa tối, vừa gặm vừa hỏi Joshua.
"Gu thẩm mỹ của mỗi người mỗi khác thôi. Thay vì mấy cô nàng phấn son lòe loẹt, thích xòe hoa múa quạt trên sân khấu, tôi lại thích kiểu con gái biết nấu ăn hơn."
Thích ngắm gái xinh là bản năng của mọi đàn ông, nhưng nếu phải chọn giữa một bên là xinh đẹp lung linh và một bên là biết vun vén, chăm lo cho gia đình, Joshua thà chọn vế sau. Tất nhiên, nếu vớ được một người vợ toàn năng hội tụ đủ cả hai yếu tố thì còn gì bằng.
Có điều, hiện tại Joshua chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương, và cũng chưa có đối tượng nào để mà yêu.
"Cũng đúng, mấy mụ đàn bà quý tộc toàn một lũ bích-chì (bitch) thôi."
Ciri lộ rõ vẻ thù địch với những tiểu thư quý tộc sống trong nhung lụa, suốt ngày chỉ biết xúng xính váy áo đi ngoại giao ở các buổi khiêu vũ. Bởi vì chính Ciri cũng từng là một trong số họ, khi mẹ cô còn sống, cô cũng từng được hưởng thụ cái đặc quyền quý tộc đó.
Tiếc là Ciri lại cực kỳ ghét kiểu cuộc sống bị gò bó, đóng khung trong đống quy tắc chết giẫm ấy.
Thế nên, thay vì làm một đóa hoa trong lồng kính như ngày xưa, Ciri hài lòng với cuộc sống tự do tự tại như bây giờ hơn. À, nếu mẹ cô vẫn còn sống thì mọi chuyện sẽ càng hoàn hảo.
"..."
Joshua không tiếp lời. Vị tiểu thư pháp sư dám lao vào đấm nhau tay đôi với một con gấu xám này quả thực không hợp để mặc váy dạ hội rồi khiêu vũ uyển chuyển trong các vũ hội đại sảnh chút nào, như thế thì phí hoài tài năng quá.
Joshua dời mắt về tấm bản đồ vẽ tay của bà Marina. Tấm bản đồ dẫn anh đến một vị trí khuất nẻo, mờ nhạt nhất trên khu phố thương mại, và đây cũng là kiến trúc duy nhất trong cả khu phố không có những quầng sáng của hệ văn tự làm biển hiệu quảng cáo.
Nhìn từ bên ngoài, quy mô của tòa nhà này khá rộng rãi, xây thẳng thừng ba tầng lầu. Joshua vừa giơ tay lên còn chưa kịp gõ cửa thì đã có người từ bên trong mở sẵn cửa cho anh.
"Điện... Điện hạ."
Ngay khi Joshua vừa tiếp cận nơi này, Yno đã cảm nhận được hơi thở của anh. Cậu chàng Succubus mang theo tâm trạng vừa kính sợ vừa bất an, vội vàng chạy ra mở cửa.
"Mẹ của cậu đâu rồi?"
Joshua không gọi là "bà thương nhân Marina", kể từ khi bà Marina nhận nuôi Yno làm con, cậu chàng cũng tình nguyện đi theo chăm sóc bà lão nhân loại này.
"Ở bên này, thưa ngài Joshua, tôi cứ nghĩ ngài phải một thời gian nữa mới tới tìm tôi chứ."
Bà Marina từ tầng hai vội vã đi xuống. Joshua cũng sải bước vào trong tòa nhà. Không gian tầng một trống huếch trống hoác, chỉ có vài cái tủ trưng bày nằm rải rác, tiếc là số hàng hóa đặt trong đó đã sớm bị thiêu rụi thành tro bụi sau vụ cướp.
"Bà là thương nhân duy nhất tôi quen biết ở cái thành phố này, bà Marina. Về chuyện làm ăn kinh doanh tôi chỉ là dân ngoại đạo, dĩ nhiên phải đến tìm bà tư vấn đầu tiên rồi."
Joshua tìm một chiếc bàn ở sảnh tầng một rồi ngồi xuống, Ciri cũng chẳng khách sáo mà kéo ghế ngồi ngay bên cạnh anh. Được Joshua ra hiệu, Yno mới rụt rè, run rẩy ngồi xuống phía đối diện.
"Vậy ngài Joshua dự định sẽ làm kiểu kinh doanh gì? Nếu nằm trong khả năng của mình, tôi nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."
Bà Marina lấy một ấm trà trong tủ ra, rồi quẹt một vật dụng trông giống như đèn cồn, có điều dung môi đốt cháy từ cồn đã được thay thế bằng ma lực.
Ở cái thời đại mà người người nhà nhà đều là pháp sư này, dù là một thương nhân thì bà Marina cũng biết vài ba cái mẹo vặt nhóm lửa bằng ma pháp thế này.
"Tầng một này, tôi dự định sẽ cải tạo thành một quán rượu."
Joshua một lần nữa đảo mắt nhìn quanh diện tích mặt sàn của tầng một, không gian ở đây rộng rãi chán, thừa sức biến thành một quán rượu.
"Quán rượu sao? Nhưng ngài Joshua này... Số lượng quán rượu ở Nolan không hề ít đâu."
Là một thương nhân dày dặn kinh nghiệm, thính giác nhạy bén với mùi tiền là kỹ năng cơ bản nhất của bà Marina. Thành phố Nolan về mặt bản chất là nơi chung sống giữa nhân loại và tộc Người Lùn.
Ban ngày sau khi tan làm dưới lòng đất, việc yêu thích nhất của đám Người Lùn là ngoi lên mặt đất, chui tọt vào các quán rượu để nốc một trận ra trò.
Điều này dẫn đến việc có không ít thương nhân đổ xô về đây nhắm vào túi tiền của đám Người Lùn "lắm tiền nhưng cục mịch" kia, dùng rượu và thịt nướng của nhân loại để móc sạch ví của họ.
Chỉ có điều, tộc Người Lùn đâu có ngu, cái tính cố chấp ăn vào máu khiến họ thường chỉ trung thành với vài quán quen mà thôi.
Còn các pháp sư nhân loại thì đa số đều né mấy thứ đồ uống có cồn làm mờ mịt đầu óc như né tà.
Thành ra, kinh doanh quán rượu ở Nolan đúng là rất kiếm ra tiền, nhưng cũng là một trong những ngành dễ phá sản, lỗ sặc gạch nhất.
"Quán rượu tôi muốn xây là một quán rượu cực kỳ đặc biệt. Những nét đặc sắc của nó đủ sức thu hút đám bạn bè dưới lòng đất phải ghé thăm, thậm chí đến cả các pháp sư trong thành phố này cũng sẽ hứng thú với nó. Về phần kinh phí xây dựng quán rượu, tôi sẽ rót vốn toàn bộ. Việc bà cần làm, bà Marina, là liên hệ với vài thương nhân cung cấp nguồn rượu xịn, chịu trách nhiệm thiết kế nội thất và thi công là được, thời gian dự kiến khoảng nửa năm."
Joshua dự định biến việc xây dựng Quán rượu Hearthstone thành một kế hoạch dài hạn. Số tiền kiếm được từ 《Giai Nhân Và Ác Ma》 cuối cùng cũng có chỗ dùng, vì kinh phí để Joshua bấm máy bộ phim tiếp theo thực sự là rất ít.
"Vậy... ngài Joshua, còn tầng hai và tầng ba thì ngài tính đầu tư làm cái gì thế?"
Bà Marina hiện tại chỉ là một thương nhân nghèo kiết xác, khoản đầu tư của Joshua đối với bà mà nói chẳng khác nào phao cứu sinh gánh cả mạng sống.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn