Chương 17: Vẻ Đẹp Giả Dối
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Tiếng củi khô trong lò sưởi thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng nổ tanh tách vui tai. Marina ngồi tựa bên cạnh, ánh mắt đờ đẫn nhìn những đốm lửa nhảy múa.
Hơi ấm từ lò sưởi phả ra giúp bà xua đi cái cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo trên da thịt, và cũng như một lời nhắc nhở rằng: Bà vẫn còn sống.
Marina đã quá già rồi, già đến mức chẳng còn đủ sức để hò reo ăn mừng như đám thanh niên ngoài kia.
Một kẻ nhà tan cửa nát như bà, sống lết đến tận bây giờ chẳng qua là để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của người chồng quá cố. Vốn dĩ bà đã chuẩn bị tinh thần để kết thúc cuộc đời bi thảm của mình tại Ma giới, vậy mà cuối cùng lại sống sót trở về.
Chẳng những sống sót, ông trời dường như còn ban cho bà một mục tiêu mới, một lý do để tiếp tục kiên cường sống tiếp.
"Belle, ta dự định ngày kia sẽ lên thành phố một chuyến."
Marina quay đầu lại nhìn cô thiếu nữ đang ngồi ở phía bên kia lò sưởi. Yno lúc này đang ôm một cuốn sách, chăm chú lật từng trang trước ánh lửa bập bùng.
Ở cái ngôi làng nhỏ rách nát này đào đâu ra thứ xa xỉ phẩm như sách vở cơ chứ. Cuốn sách này là một trong số ít những món hàng hiếm hoi còn sót lại của Marina.
Trận càn quét của băng cướp đã gần như hủy sạch toàn bộ gia sản của bà, nhưng may mắn vẫn còn giữ lại được một chút vốn liếng: một chiếc xe ngựa chở hàng và một con ngựa già lụ khụ.
Điều đáng mừng nhất là tiền bạc của cải luôn được Marina hộ tống mang theo bên người. Dù có mất sạch đống hàng hóa kia, thì ở thủ phủ pháp sư Nolan bà vẫn còn nắm giữ một căn bất động sản.
Chỉ cần người còn sống thì kiểu gì cũng có cách để qua ngày.
Nhưng Marina không chỉ muốn sống qua ngày đoạn tháng, bà còn muốn nuôi nấng cô bé ham học này được cắp sách đến trường đàng hoàng.
"Lên thành phố sao? Dì Marina... định dắt cháu đi cùng ạ?"
Yno dời tầm mắt khỏi trang sách. Nói ra thì có hơi đau lòng, thực ra Yno hoàn toàn không biết một chữ bẻ đôi của nhân loại, thậm chí đến cả chữ viết của Ma tộc "cô nàng"[note99638] cũng mù tịt.
Trước đây khi còn sống ở tầng lớp đáy xã hội của Ma giới, đừng nói đến chuyện học hành, mỗi ngày cô chỉ biết tìm cách sống sót dưới sự ép uổng và trách phạt nặng nề của đám chủ nô.
Thế nên, việc Yno ôm cuốn sách này lúc này chẳng qua là để hoàn thành tốt vai diễn mà Joshua giao cho, nhằm lòe người phụ nữ nhân loại trước mặt mà thôi.
Nhưng cho đến thời điểm hiện tại, Marina hoàn toàn không có một chút nghi ngờ nào. Tình cảm bà dành cho Yno lại càng ngày càng sâu đậm hơn.
Cùng nhau hoạn nạn bước qua khoảng thời gian đen tối nhất của cuộc đời – dù tính ra chưa đầy nửa ngày ngắn ngủi – nhưng Marina đã thực sự coi Yno như con gái ruột của mình mà đối đãi.
"Ừ, nhưng phải đợi một thời gian nữa. Chiếc xe ngựa đó chỉ đủ chỗ cho hai người ngồi thôi. Đừng lo lắng, ta nhất định sẽ quay lại đón cháu lên thành phố lớn sống. Ở đó có những tòa tháp thư viện chứa đầy sách vở, ta cũng sẽ để cháu chính thức vào một học viện để tiếp thu những kiến thức mà cháu mong muốn."
Gã gia nhân của Marina hiện tại vẫn đang ở trong chuồng ngựa để chăm sóc cho con ngựa già và sửa sang xe pháo.
Với thể trạng xương cốt rệu rã của Marina thì không còn thích hợp để cầm cương đánh xe nữa, bà chỉ có thể dựa dẫm vào gã gia nhân thuê được để giúp mình đánh xe đến Nolan.
Từ ngôi làng nhỏ này đến Nolan mất khoảng ba ngày đường, nếu đi đi về về hai lượt thì tầm chín ngày là hòm hòm.
"Cháu cảm ơn dì Marina... Cháu thực sự không biết phải làm sao để báo đáp lòng tốt của dì nữa."
Yno thực sự không hiểu nổi sự lương thiện và tử tế của người nhân loại trước mặt này từ đâu mà có. Cô sống ở Ma giới bao nhiêu năm nay, chưa từng có một ai đối xử tốt với cô như vậy cả.
Không... Có lẽ chỉ là vì thân phận hiện tại của cô đã khác. Bởi vì lúc này cô là Belle, một cô gái nhân loại xinh đẹp và nhân hậu.
Nếu như Marina biết được thân phận thật sự của cô – một con Succubus hạ đẳng – chắc chắn bà ấy cũng sẽ như đám người ở Ma giới, nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ như nhìn một đống rác rưởi, chán ghét vô cùng.
Vì vậy Yno không dám nghĩ ngợi quá nhiều.
Cô chỉ cố gắng hết sức để hoàn thành nhiệm vụ mà Joshua đã bàn giao, đây mới là cách để cô sinh tồn với tư cách là Yno, chứ không phải nhân vật Belle hư cấu kia.
"Không có gì đâu đứa trẻ tội nghiệp, nếu sau này cháu có thể đạt thành tích xuất sắc ở học viện thì đó đã là sự báo đáp lớn nhất dành cho ta rồi."
Marina đã bắt đầu mơ mộng và tràn đầy kỳ vọng về cuộc sống tương lai tại Nolan.
Thế nhưng Yno lúc này lại đang rơi vào một trạng thái giày vò cực độ, một thứ cảm giác debuff có tên là:
"Bị sếp tổng kè kè giám sát KPI ngay tại chỗ".
Dòng máu Succubus giúp Yno nhạy cảm cảm nhận được Joshua đã bước vào căn phòng này từ lúc nào.
Cô có thể cảm nhận được tầm mắt của anh... Cái kiểu áp lực bị một ác ma cấp cao chằm chằm chú ý, Yno có muốn quên cũng không quên nổi.
"Belle, cháu sao thế?"
Marina nhìn thấy nét bất an thoáng qua trên gương mặt Yno. Bà cho rằng cô bé có lẽ lại nhớ đến những ký ức kinh hoàng trước đó, ví dụ như cảnh tượng cha mẹ mình bị băng cướp sát hại, thế nên bà liền dịu dàng đưa tay ra nắm lấy tay Yno.
"Dạ không có gì ạ."
Yno hơi khựng lại. Cảm nhận hơi ấm từ mu bàn tay truyền đến, nỗi bất an lo lắng trong lòng cô trong nháy mắt đã bị sự quan tâm của Marina vuốt ve, làm cho phẳng lặng.
Đây chính là cái gọi là sự quan tâm sao? Thật là... không thể tin nổi.
Mặc dù Yno thừa biết tất cả những thứ trước mắt này chỉ là hoa trong gương trăng trong nước, một khi nhiệm vụ của Joshua kết thúc thì cô sẽ lại mất sạch sành sanh tất cả.
Thế nhưng tranh thủ lúc này để tận hưởng chút ấm áp ít ỏi này, xem ra cũng không phải là một ý kiến tồi.
"Anh nhẫn tâm lừa gạt một bà lão như vậy mà coi được hả?"
Ciri vừa bước ra khỏi nhà của Marina. Bên ngoài trời vừa vặn đổ một cơn mưa nhỏ, những hạt mưa tí tách rơi xuống người Ciri, gột rửa sạch bách đống bột tàng hình trên cơ thể cô nàng.
"Lừa gạt? Nếu xét theo thế giới quan của nhân loại các cô, thì tộc ác ma chúng tôi sinh ra là để làm cái nghề này mà."
Joshua đem chiếc máy quay cùng mấy viên thẻ nhớ tinh thạch đã ghi hình xong xuôi cẩn thận nhét vào trong vali.
Vừa rồi dưới sự trợ giúp của trợ lý Ciri, Joshua đã tốn gần như cả buổi chiều để tái hiện hòm hòm các khung hình trong phim.
Dù việc dàn dựng bối cảnh có hơi không như ý, nhưng đòi hỏi những đại cảnh nguy nga tráng lệ như của Disney được hiện thực hóa ở cái làng quê hẻo lánh này thì đúng là chuyện viễn vông.
"Nghe... cũng đúng thật."
Ciri lục lọi lại trí nhớ về cách nhân loại nhìn nhận đám ác ma, ngoài tàn bạo độc ác ra thì chính là xảo quyệt vàđê tiện.
Mấy cái tin đồn kiểu như nếu lỡ nghe theo lời thì thầm của ác ma thì sẽ bị dụ dỗ sa ngã, Ciri cũng từng nghe qua ít nhiều, nhưng đó cũng chỉ là nghe thiên hạ đồn thổi mà thôi.
Thế mà hôm nay Ciri rốt cuộc cũng được diện kiến một case thực tế bằng xương bằng thịt, chân thực đến mức cô có thể nghĩ cách viết hẳn một cuốn hồi ký nhật ký được rồi, đặt tên là gì nhỉ...
《Bà Lão Đáng Thương Và Cú Lừa Của Nàng Succubus》?
"Hơn nữa tôi không nghĩ vụ lừa gạt này có gì không ổn cả."
Joshua đứng ở rìa khu rừng, phóng tầm mắt nhìn về phía căn nhà gỗ của Marina, bên trong vẫn còn loáng thoáng truyền ra tiếng trò chuyện rôm rả giữa bà và Yno.
Dựa vào màn trình diễn vừa rồi của cô nàng thương nhân kia, bà ấy rõ ràng đã coi Yno là người thân duy nhất của mình, và cực kỳ tận hưởng khoảng thời gian được tâm sự cùng người nhà như vậy.
Ngược lại, Yno có vẻ như đang nhập vai quá sâu, có chút quá đà rồi.
Joshua không hy vọng Yno nảy sinh bất kỳ thứ tình cảm chân thật nào với người phụ nữ nhân loại kia.
Thứ tình thân có được nhờ sự lừa dối này chẳng khác nào hoa anh túc vậy, vừa tuyệt đẹp lại vừa chí mạng. Khi quá trình quay phim kết thúc, nhân vật Belle sẽ không còn tồn tại trên đời nữa... À không đúng...
Tại sao lại không thể tồn tại chứ?
Nếu người phụ nữ kia có thể chấp nhận thân phận thật sự của Yno, Joshua cũng chẳng ngại gì mà không tác thành cho Yno đến chung sống với bà ấy.
"Biết đâu sau này mình còn có thể phát triển thêm mảng dịch vụ triệu hồi ác ma nữa ấy chứ."
Joshua không nghĩ mấy cái nghi thức triệu hồi ác ma trong lời đồn có gì là tà ác cả.
Đôi bên thuận mua vừa bán, cứ chiếu theo các điều khoản ghi trên khế ước mà sòng phẳng trao đổi lợi ích thôi. Nói theo ngôn ngữ hiện đại thì chính là mối quan hệ đối tác chiến lược trong kinh doanh.
Chỉ là trong mấy lời đồn đại, cái giá phải trả cho nghi thức triệu hồi thường là mạng sống, nghe có hơi kinh dị hãi hùng một tí.
Nhưng trên thực tế, mạng sống của nhân loại đối với ác ma chẳng có cái vẹo tác dụng gì cả, không ăn được mà cũng chẳng giúp tăng tiến tu vi ma lực. Thế nên nếu đổi sang những thứ thực tế hơn... ví dụ như tiền tệ, tài chính thì có vẻ dễ chấp nhận hơn nhiều rồi.
"Dịch vụ?"
Ciri đã không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình nghe thấy mấy cái thuật ngữ quái gở phát ra từ miệng Joshua nữa rồi.
"Công ty hỗ trợ ác ma, văn phòng môi giới ác ma, tiệm vạn năng ác ma đại loại thế. Biết đâu còn có thể thúc đẩy giao thương, phát triển kinh tế giữa Ma giới và thế giới loài người nữa đấy. Slogan truyền thông cứ lấy luôn câu:
'Một trận pháp triệu hồi, cân mọi rắc rối của bạn.'
Ờm... thì đó mới chỉ là ý tưởng startup của tôi thôi."
Đây đúng là một đề án thiết kế hệ thống của Joshua, và đề án này chỉ có thể thành lập với điều kiện nhân loại phải có niềm tin vào ác ma.
Để hoàn thành được mục tiêu vĩ mô này, Joshua sẽ cần một khoảng thời gian rất dài. Nhưng hiện tại, bước đi đầu tiên chính là phải bấm máy sản xuất cho xong bộ phim này đã.
Hiện tại cốt truyện ở ngôi làng này chỉ còn sót lại phân đoạn Belle cùng dân làng "hợp xướng" vào ban ngày.
Nhưng ngó bộ dạng bầu trời thế giới loài người lúc này đã sập tối, Joshua chỉ có thể dời phân cảnh này sang ngày mai để tiếp tục quay.
"Đến lúc phải sang cái trường quay (set) khác để check tình hình rồi."
Phân cảnh tiếp theo chính là tòa lâu đài – bối cảnh quan trọng nhất của phim.
Hoàng thành ở Ma giới có phong cách khác biệt quá xa so với tòa lâu đài trong tưởng tượng của Joshua, thế nên trước khi chính thức bấm máy, anh đã cất công lùng sục trên bản đồ Ma giới và tìm được một tòa lâu đài khá là ưng ý.
Chỉ có điều, chủ nhân của tòa lâu đài đó có cam tâm tình nguyện cho Joshua mượn nơi đó làm trường quay hay không thì lại là một chuyện khác.
Và đó là nhiệm vụ tiếp theo mà Joshua bắt buộc phải tự mình giải quyết cho bằng được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn