Chương 33: Gặp Mặt
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Khu hạ thành Nolan.
Kể từ khi Luật bằng sáng chế ra đời, từ trên xuống dưới Nolan đã dấy lên một làn sóng cuồng nhiệt lấy chủ đề phát minh làm trọng tâm. Các pháp sư thi nhau dựng lên những xưởng ma pháp lớn nhỏ khắp Nolan, và khu hạ thành chính là nơi các xưởng này mọc lên với mật độ dày đặc nhất.
Có điều, các xưởng ở khu vực này đa phần đều thuộc về những học đồ pháp sư danh tiếng mờ nhạt. Họ chỉ ôm hy vọng một ngày nào đó tác phẩm của mình lọt vào mắt xanh của một đại thương nhân, từ đó đổi đời thành công giống như các nhà phát minh vĩ đại khác.
Herland cũng là một trong số đông đảo học đồ pháp sư đó, có điều chí hướng của cô cao thượng hơn hẳn những người bạn học chỉ biết đâm đầu vào tiền tài và địa vị.
Thứ cô muốn là danh tiếng. Cô hy vọng có thể dựa vào thiết bị ma đạo kiểu mới do chính mình chế tạo để đem đi triển lãm tại Triển lãm vạn quốc diễn ra vào hai tháng tới, khiến toàn thế giới phải biết đến cái tên của cô, cũng như dòng họ của cô — Lloyd.
Đây là tâm nguyện do người mẹ quá cố của cô để lại từ những năm trước, và tác phẩm mà Herland chuẩn bị đem đi tham gia triển lãm chính là di tác của mẹ cô.
Tiếc là hiện thực tàn khốc hơn Herland tưởng tượng rất nhiều. Chiếc máy vẽ hình khối không gian (3D) do cô chế tạo hoàn toàn không có giá trị thương mại bằng những thứ được gọi là "phương tiện di chuyển kiểu mới thay thế sức ngựa".
Dù sao thì bất kỳ họa sĩ nào cũng thích vẽ trên giấy thật, chẳng ai muốn thao tác trên những hình ảnh trình chiếu do ma lực khúc xạ ra, rồi biến tác phẩm của mình thành một đơn vị lưu trữ khô khan bên trong các cổ tự văn.
Chính vì vậy, Herland đang do dự không biết có nên từ bỏ hướng nghiên cứu này để quay lại trường hoàn thành nốt việc học hay không.
Nhằm kịp tiến độ cho Triển lãm vạn quốc, cô đã cúp liên tiếp mấy tiết học rồi. Cứ đà này, có khi sau khi tốt nghiệp cô còn chẳng lấy nổi chứng chỉ pháp sư cấp bốn.
Herland đặt công cụ khắc cổ tự văn xuống, cô nghe thấy có tiếng gõ cửa.
Chẳng lẽ lại là đứa bạn học nào chạy đến khuyên mình từ bỏ nữa à?
Herland vuốt lại mái tóc dài màu xám nhạt xõa ngang hông, nhanh chân đi ra cửa xưởng luyện kim của mình.
Nhìn qua khe cửa sổ bên cạnh, cô sững sờ khi thấy một người thân đã mất tích gần nửa năm trời... Em gái cô.
...
Dưới sự ép buộc của Joshua, Ciri cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn dẫn anh tới trước cửa nơi ở của chị gái mình.
Dẫn một con ác ma nguy hiểm tới trước mặt người thân, chuyện này nếu truyền ra ngoài tuyệt đối là một hành vi đại nghịch bất đạo đáng bị người đời phỉ nhổ.
Ciri thừa nhận mình quả thực có chút tham sống sợ chết. Ai mà bị cài một quả bom hẹn giờ trên cổ thì cũng chẳng dám vỗ ngực tự hào bảo: "Bố mày đéo sợ gì hết" đâu.
Hơn nữa, Joshua cũng không đến mức xấu xa như cô từng nghĩ.
"Ciri, nửa năm qua em rốt cuộc đã đi đâu?!"
Herland đẩy cánh cửa lớn của xưởng ra, nhìn từ trên xuống dưới cô em gái đã nửa năm không gặp.
"Nhiều nơi lắm..."
Ciri nghĩ ngợi một hồi, quyết định vẫn giấu Herland chuyện mình vừa sang Ma giới ở lì suốt nửa tháng qua.
"Thế... vị này là?"
Herland không trách phạt cô em gái đột ngột mất tích, chỉ dời tầm mắt sang nhìn Joshua đang đứng sau lưng Ciri.
"Tôi là bạn của Ciri quen được trong chuyến hành trình, tên tôi là Joshua."
Joshua đem lời giới thiệu bản thân đã chuẩn bị từ trước nói với người phụ nữ có vóc dáng cao ráo trước mặt. Chị gái của Ciri có chiều cao xấp xỉ cô em, nhưng vóc dáng thì ăn đứt cô em gái lép xẹp của mình, khí chất cũng trưởng thành và điềm đạm hơn Ciri rất nhiều.
"Herland Lloyd. Thời gian qua làm phiền cậu chăm sóc Ciri rồi, mời vào nhà ngồi chơi một lát."
Biểu hiện của Herland trông chẳng giống chị gái Ciri cho lắm, ngược lại trông giống mẹ cô hơn.
Nghe Herland nói vậy, Ciri chỉ biết ngoan ngoãn bước vào xưởng luyện kim, Joshua cũng không khách sáo mà tiến vào trong.
Bày trí của xưởng luyện kim này gọn gàng và tinh tươm hơn Joshua tưởng tượng khá nhiều. So với bãi chiến trường thí nghiệm của tên hoàng tử ác ma nào đó thì nơi này thực sự đã thỏa mãn cơn cuồng sạch sẽ nho nhỏ của Joshua.
Ngay chính giữa xưởng có đặt một khối lập phương màu xanh lam nhạt, hình ảnh bán trong suốt hiển thị trên đó lập tức thu hút sự chú ý của Joshua...
"Ngài Joshua, có thể phiền ngài sang bên kia nghỉ ngơi một lát không? Tôi có vài chuyện muốn hỏi em gái mình."
Herland túm chặt lấy cánh tay Ciri, tư thế này cho thấy dù Ciri có muốn chuồn cũng không được phép.
"Dĩ nhiên là được chứ."
Xa cách lâu ngày mới gặp lại, Joshua tâm lý để lại đủ không gian riêng tư cho hai chị em họ.
Herland kéo tay em gái đi thẳng vào một gian phòng nhỏ bên trong xưởng. Cô liếc nhìn Joshua ở phía bên kia xưởng, xác nhận anh không chú ý tới bên này mới hạ thấp giọng hỏi Ciri.
"Lần trước em bỏ nhà đi bụi một năm thì mang về cái chứng chỉ pháp sư cấp hai. Lần này bỏ đi nửa năm, em lại vác ngay một thằng đàn ông về à? Ciri, chị chẳng phải đã dặn em là trước khi qua lại với người khác giới thì phải báo cho chị biết đầu tiên sao?"
"Chị! Năm nay em mười chín tuổi rồi!"
Ciri cắn nhẹ môi dưới, dùng câu nói không biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần để phản bác chị gái.
Cuộc đời của Ciri không hẳn là bi kịch nhưng cũng chẳng mấy viên mãn. Mẹ cô qua đời năm cô mười tuổi, người cha vô trách nhiệm cũng bỏ rơi hai chị em ngay trong năm đó, thế nên suốt chín năm qua, hai chị em Ciri và Herland phải nương tựa vào nhau mà sống.
Từ năm mười lăm tuổi, Ciri đã nghĩ mình có khả năng tự lập, nhưng bà chị Herland lại luôn coi cô như đứa trẻ chưa lớn... Ngày trước, cũng vì cái lý do trẻ con đó, cộng thêm việc không chịu nổi mấy ông thầy giáo điều ở trường học nên Ciri mới chọn cách bỏ nhà đi bụi.
"Đúng là em đã trưởng thành rồi. Vậy em có thể nói cho chị biết thân phận của vị khách lặn lội đường xa tới đây cùng em là gì không? Mà em quen cậu ta thế nào?"
Câu hỏi của Herland lập tức làm khó Ciri.
Thân phận của Joshua? Tam hoàng tử Ma giới có tính không?
Nhưng nếu Ciri khai thật ra, Herland có khi sẽ lập tức báo cảnh sát, đội cảnh vệ Nolan sẽ rầm rộ kéo đến xích Joshua đi ngay, và rồi quả bom hẹn giờ trên cổ Ciri sẽ tiễn đầu và thân cô đi hai ngả.
"Đây là quà cậu ta tặng em à?"
Động tác sờ cổ theo bản năng của Ciri đã khiến Herland chú ý tới chiếc vòng cổ xinh đẹp xuất hiện trên cổ em gái mình.
"Lại là một viên Viêm tinh thạch... Ciri, đây là một món quà cực kỳ đắt giá đấy."
Herland nhận ra viên tinh thạch màu đỏ đính trên cổ Ciri.
Ciri dĩ nhiên biết thứ này đắt giá cỡ nào, vì nó đổi bằng cả mạng sống của cô chứ đùa!
"Chị, cái gã Joshua đó chỉ là một người làm... công việc nghệ thuật bình thường thôi, nhưng mấy thứ gã làm ra cũng ra gì và này nọ lắm."
Ciri ở bên cạnh Joshua bị mưa dầm thấm lâu suốt thời gian qua nên cũng học được vài từ ngữ kỳ quái, bao gồm cả mấy cái mini-game mà Joshua gửi vào máy cho cô.
"Thứ ra gì và này nọ?"
"Là cái này này..."
Ciri phất tay một cái, hiển thị tựa game 'Pong' mà Joshua truyền vào ý thức của cô cho Herland xem. Trên bảng Pong hiển thị thành tích thua 1 thắng 210 cay đắng.
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt hoang mang của Herland là biết cô chưa hiểu mấy con số này có ý nghĩa gì.
"Em nhớ gã làm thế này thì phải."
Trên đường đi Joshua đã dạy Ciri cách "truyền" chương trình ma pháp, Ciri cũng thuộc dạng có thiên phú, học một ngày là làm được ngay. Trong tay Ciri xuất hiện một khối lập phương mờ nhạt, cô trực tiếp đẩy nó sang cho Herland.
Trong số các vị thần mà Herland tín ngưỡng cũng có Thần Trật Tự giống như Ciri, ngoài ra Herland còn tín ngưỡng 'Thần Dòng Chảy Và Chữa Lành Swingerk'. Do đó, Herland nhận được chương trình do Ciri "truyền" sang mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Giao diện của trò Pong hiển thị ngay trước mắt Herland. Nhìn cái cửa sổ đang trôi nổi trong tầm nhìn của mình, Herland bỗng có một cảm giác cực kỳ vi diệu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn