Chương 18: Bạn Rất Có Tài Năng
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Ma giới, dãy núi Carnas.
Nơi này nằm ở vùng cực bắc của Ma giới, quanh năm bị bão tuyết bao phủ.
Nếu không phải vì mùa màng của Ma giới hiện đang ở vào năm Viêm Hạ, thì những trận bão tuyết ở đây đã đủ để đóng băng tất cả các sinh vật sống rồi.
Bởi vậy, những sinh vật có thể sinh tồn tại dãy núi Carnas này... toàn bộ đều là những bất tử giả sở hữu mạng sống thứ hai.
"Điện hạ, thần nghĩ việc trực tiếp đến bái phỏng vị đại nhân đó là... không khôn ngoan chút nào."
Joshua vừa bước ra khỏi cổng dịch chuyển do Zenas thiết lập, liền nghe thấy lời can gián từ vị chiến binh kiêu hùng của tộc Sin Demon này.
Chủng tộc của Zenas ở Ma giới vốn chỉ đứng sau Chaos Demon, hắn rất hiếm khi biết sợ hãi điều gì.
Nhưng rất không may, chủ nhân của dãy núi này lại chính là thực thể mà Zenas bắt buộc phải kiêng dè, thậm chí phải ôm giữ thái độ kính sợ tột cùng.
"Tôi từng gặp Công tước vài lần rồi, ông ấy là một người khá tùy hòa[note99865]." Joshua thong thả nói.
"Tùy hòa..."
Mọi khi Zenas luôn bảo gì nghe nấy, phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của Joshua, nhưng lần này hắn có đánh chết cũng không tin nổi cái lời nhận xét "dễ tính" này của anh.
Thế lực ở Ma giới được chia thành Nhất Vương, Tứ Công, Thất Hùng.
"Nhất Vương" ở đây chính là Ma Vương tối cao – Noctlyne, cha của Tam hoàng tử Joshua.
Ông là sự tồn tại đứng trên đỉnh vinh quang của Ma giới, là kẻ thống trị tuyệt đối. Mà xếp ngay dưới Noctlyne chính là bốn vị Công tước tương ứng cai quản bốn phương bờ cõi của Ma giới.
Kẻ mà Joshua chuẩn bị đến bái phỏng chính là một trong bốn vị Công tước đó, được xưng tụng là Skeleton Duke...
Về quá khứ của vị Công tước này, Zenas cũng chỉ mới được nghe loáng thoáng vài phần.
Bốn vị Công tước của Ma giới, mỗi người đều là đại danh từ của sự nguy hiểm tột độ.
Ngoại trừ trường hợp Ma Vương Noctlyne đích thân tới thăm, bằng không họ sẽ tùy theo tâm trạng và sở thích của mình mà thẳng tay sát hại bất kỳ sinh vật nào dám xâm nhập vào lãnh địa.
"Nếu chỉ dựa vào dăm ba lời đồn đại và vẻ bề ngoài để đánh giá một người, thì chẳng phải chúng ta cũng giống như lũ nhân loại hèn hạ kia rồi sao?"
Một câu hỏi ngược lại này của Joshua khiến Zenas hoàn toàn câm nín, không thể ho he thêm được lời nào.
Hắn bỗng nhớ lại cô bé nhân loại gặp ở nhà ngục lúc trước.
Sau khi mọi người đã rút đi, Zenas đã âm thầm ẩn nấp trong bóng tối, dùng chính ngọn lửa tràn ra từ cơ thể mình để tạo thành những đốm lửa chỉ đường giống như quỷ hỏa, dẫn dắt cô bé kia bước vào cổng dịch chuyển thành công.
Khoảnh khắc trước khi bước qua cánh cổng, cô bé đã mỉm cười và vẫy vẫy tay về phía đốm lửa chỉ đường đó.
Hình ảnh ấy đã chạm đến một thứ cảm xúc vô danh sâu thẳm trong lòng Zenas. Hắn không thể lý giải nổi thứ cảm xúc này, nhưng... nó thực sự rất khó quên.
Khung cảnh ấy còn đọng lại sâu sắc trong tâm trí hắn hơn cả những lần hắn dùng hỏa diệm thiêu rụi kẻ địch thành tro tàn trước đây.
Thấy Zenas giữ im lặng, Joshua cũng không tiếp tục làm khó vị thuộc hạ trung thành này nữa.
Anh dời tầm mắt, nhìn sang Ciri – cô nàng đang đi ngay sát sau lưng mình để cùng tiến vào Ma giới.
Sức uy hiếp từ viên tinh thạch gắn trên cổ đối với Ciri thực sự là không hề nhỏ chút nào.
Để đảm bảo không xảy ra bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào trong quá trình dịch chuyển dẫn đến việc viên tinh thạch trên cổ phát nổ, cô đã rất phóng khoáng mà chủ động nắm chặt lấy tay Joshua để cùng bước qua cánh cổng.
"Tôi cứ có cảm giác như trong khu rừng này đang có chó sói hoặc gấu chằm chằm nhìn mình ấy."
Ciri giẫm lên lớp tuyết dày cộp dưới đất, buông tay Joshua ra rồi rút cây gậy ma pháp nhỏ của mình ra, cảnh giác nhìn quanh khu rừng đang bị màn đêm nuốt chửng.
Kể từ khoảnh khắc đặt chân vào khu rừng ngập tràn tuyết trắng này, cô đã ngửi thấy một mùi vị vô cùng quen thuộc... Cái cảm giác như bị thứ gì đó rình rập, lại còn là một ánh nhìn tràn đầy ác ý.
"Ở đây làm gì có sinh vật nào vô hại như chó sói với gấu cơ chứ. Thứ đang nhìn chằm chằm cô có khả năng là một con Phệ Hồn Quỷ hoặc Đoạt Tâm Ma nào đó, còn nếu vận khí xui xẻo hơn, biết đâu lại là một Death Knight đấy."
Joshua lục lọi lại ký ức của vị Tam hoàng tử. Vùng địa giới này về cơ bản chính là khu vực lõi trong lãnh thổ của Skeleton Duke. Những sinh vật bất tử sinh sống trong khu rừng này tất nhiên không phải loại vong linh rơm rác, rẻ tiền như đám Skeleton Warrior được sản xuất hàng loạt.
Một người bình thường nếu dám đặt chân vào đây, chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, đám bất tử giả xung quanh sẽ ngay lập tức ùa ra xâu xé, gặm nhấm mục nát đến mức ngay cả linh hồn cũng chẳng còn lại một mảnh hư vô.
Joshua có thể an tâm đứng vững ở đây mà không gặp chuyện, hoàn toàn không phải vì cái danh phận Chaos Demon của anh, mà đơn giản là vì chủ nhân của khu rừng này đã ban cho anh một đặc quyền nhỏ mà thôi.
"..."
Ciri im lặng không đáp. Bởi vì một câu nói này của Joshua lại một lần nữa chạm đúng vào vùng mù kiến thức của cô rồi.
Cô chỉ cần biết rõ một điều duy nhất: Những thực thể đang rình rập trong góc tối của khu rừng này là loại quái vật mà cô có cầm gậy ma pháp quẩy cạn thanh mana cũng tuyệt đối không có cửa ăn, thế là đủ.
"Đi thôi, nơi này cách tòa lâu đài nơi chủ nhân ở không xa đâu."
Joshua dẫn theo Ciri cùng Zenas tiếp tục sải bước tiến sâu vào trong lòng khu rừng.
Phía sâu trong rừng quả nhiên tọa lạc một tòa lâu đài nguy nga. Khu rừng phía bên ngoài lâu đài hoàn toàn bị sương giá bao phủ, thế nhưng bên trong khuôn viên sân vườn của lâu đài lại đang đua nhau nở rộ vô số loài hoa không rõ tên tuổi.
Sắc hoa trông khá là u tối, những bức tượng điêu khắc dùng để trang trí trong trang viên cũng bị những bụi gai đen kịt quấn quanh chằng chịt.
Cộng thêm sự bao trùm của màn đêm tịch mịch, tổng thể tòa lâu đài toát lên một bầu không khí vô cùng quái dị và ma mị.
Khi Joshua bước qua gần trăm bậc thềm đá để đi đến trước cổng chính của lâu đài, cánh cửa lớn bỗng nhiên chậm rãi tự động mở ra như để nghênh đón sự xuất hiện của anh.
Phong cách bài trí và nội thất bên trong lâu đài ngập tràn hơi thở xa hoa và tráng lệ. Xem ra gu thẩm mỹ và óc nghệ thuật của vị Skeleton Duke này không hề bị mục nát tiêu biến đi theo cái chết của ông ta.
Lại còn có cả âm nhạc nữa. Toàn bộ không gian lâu đài đang vang vọng một thứ âm nhạc không rõ tên, là một bản hòa tấu...
Những âm sắc phát ra trong bản hòa tấu đó đều là những nhạc cụ vô cùng quen thuộc đối với Joshua.
Chắc là nhờ phúc của cái thế giới song song này rồi?
"Sao tôi cứ thấy mấy cái điệu nhạc này nghe nó rợn rợn tóc gáy thế nào ấy nhỉ."
Ciri đi theo Joshua bước lên những bậc cầu thang ở chính giữa đại sảnh lâu đài. Trên bức tường ngay phía hiên cầu thang có treo một bức tranh sơn dầu phác họa chân dung của một nam tử trẻ tuổi.
"Rợn tóc gáy? Nhóc con, một câu nói này của ngươi đã đủ tư cách để ta đem linh hồn của ngươi đi cho chó ăn rồi đấy."
Một chất giọng khàn đặc, thô ráp như tiếng móng tay sắc nhọn cào xé lên bảng đen bỗng vang vọng khắp không gian đại sảnh...
Một bóng đen kịt xuyên qua bức tranh sơn dầu kia rồi từ từ "bước" ra ngoài.
"Điện hạ..."
Vị chiến binh tộc Sin Demon đi sau lưng Joshua thấy bóng người kia xuất hiện, liền có ý định bước lên phía trước để chắn cho anh, nhưng Joshua đã kịp thời đưa tay ra hiệu ngăn cản cái động tác thất lễ này của Zenas lại.
Diện mạo bên ngoài của vị Skeleton Duke này có sự khác biệt rất lớn so với hình tượng tiêu chuẩn của một Lich – kiểu như nhân vật "Kel'Thuzad"[note99866] trong ấn tượng của Joshua.
Mặc dù bên trong cơ thể đã mục nát đến mức chỉ còn lại một bộ xương khô đúng nghĩa, nhưng gu ăn mặc phối đồ trên người ông ta trông giống một tên thuyền trưởng hải tặc hơn là một pháp sư.
"Tốt nhất là ngươi nên cho ta một lý do chính đáng về việc dám tự tiện xông vào lãnh địa và làm phiền đến buổi diễn tấu của ta. Bằng không, cho dù ngươi có là huyết mạch của Noctlyne đi chăng nữa, ta cũng sẽ róc xương ngươi ra thành một bộ tiêu bản để gửi tặng cho cha ngươi."
Nghe thấy những lời tuyên bố đằng đằng sát khí này của Skeleton Duke, ngọn lửa trên người Zenas lập tức bùng lên dữ dội.
Thế nhưng, hai hốc mắt đen ngóm của Skeleton Duke bỗng lóe lên một tia sáng đỏ rực đầy quỷ dị, thân hình đồ sộ như ngọn núi của Zenas trong tích tắc liền đổ rầm quỳ sụp xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục, nặng nề.
Đây chính là thứ sức mạnh ở đẳng cấp có thể ngồi chung mâm, đối kháng sòng phẳng với Ma Vương sao?
Joshua đứng trước mặt một thực thể cường đại như thế này đúng là không bõ dính răng, cái danh phận hoàng tử của anh ở đây cơ bản chẳng có tí trọng lượng nào cả.
Thế nên anh biết mình không thể tiếp tục dùng cái bài "chém gió" bay nóc nhà giống như lúc ở hoàng thành được nữa rồi.
Anh nhìn thẳng vào bộ xương khô trước mặt, nở một nụ cười chuẩn thương hiệu của một nhà sản xuất:
"Tôi thấy ông thực sự là một người có thiên phú nghệ thuật đỉnh cao đấy, hay là bắt tay cùng tôi lập một ban nhạc đi!"
"..."
Cái đầu lâu của vị Skeleton Duke đột nhiên quay ngoắt một góc chín mươi độ, có vẻ như hệ điều hành của ông ta đang bị delay để xử lý và suy nghĩ xem cái thuật ngữ "ban nhạc" phát ra từ miệng Joshua rốt cuộc có hàm ý gì.
"Nói một cách đơn giản và dễ hiểu, tôi tới đây là vì muốn thưởng thức tài năng biểu diễn của ông, thưa Công tước đại nhân. Nếu không phiền, ông có thể chơi cho tôi nghe một khúc nhạc được không?"
Joshua đưa ra một lời đề nghị đánh trúng tim đen mà bất kỳ một nghệ sĩ, người biểu diễn nào cũng không thể khước từ.
Nếu vị Lich trước mặt này là một nhà soạn nhạc đại tài sở hữu những buổi concert lên tới hàng vạn thính giả, thì lời đề nghị này của Joshua rõ ràng chẳng khác nào trò tự sát.
Thế nhưng ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, ngoại trừ đám u linh hầu cận câm lặng phục dịch xung quanh ra, thì đào đâu ra một khán giả chân chính nào có thể đứng đây để thưởng thức và tán thưởng cho tiếng nhạc của ông ta cơ chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn