Chương 23: Nhân tài? Không đúng... phải là quái tài!
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Không đúng... phải là quái tài!
Từ 1 - 100
"Điện hạ, ma pháp này do Ngài sáng tạo ra, giá trị chiến lược... quả thực không tầm thường."
Đối với tác dụng của khung chat, Zenas chỉ có thể liên tưởng đến phương diện chiến tranh. Hắn ta từng tham gia vài cuộc chiến bình định nội loạn ở Ma giới, cho nên hắn ta hiểu rất rõ tốc độ truyền tin có tầm quan trọng lớn đến thế nào đối với một trận chiến.
"Công cụ chiến tranh? Không đúng đâu Zenas, thứ ở trước mắt anh lúc này là cả một thế giới mới, một thế giới mà ai ai cũng đều bình đẳng."
Những lời này của Joshua một lần nữa khiến gã Sin Demon rơi vào trạng thái ngơ ngác.
Với tư duy hiện tại của Zenas, hắn ta quả thực rất khó để thấu hiểu được thời đại vĩ đại mang tên "Internet+" rốt cuộc là như thế nào.
"Đi nghỉ ngơi đi."
Khối lập phương trong tay Joshua biến mất, anh không tiếp tục làm khó hộ vệ của mình nữa. Dù chủng tộc Sin Demon có mạnh mẽ đến đâu thì cũng biết mệt và cần phải ngủ nghỉ tử tế.
Chưa kể mấy ngày qua hắn ta đã liên tục mở vài cái cổng truyền tống, việc cấu tạo cổng truyền tống tiêu hao một lượng lớn ma lực, muốn khôi phục lại trong thời gian ngắn là điều rất khó khăn.
"Thần tuân lệnh."
Joshua đã kết giao khế ước với Skeleton Duke, có thể nói không chút khách khí rằng tòa lâu đài này đã biến thành lãnh địa của anh.
Nhờ có sự ủng hộ của Skeleton Duke, Joshua cũng chính thức từ một vị hoàng tử chỉ biết nghịch ngợm vài ba món phát minh nhỏ, triệt để chen chân vào vòng tròn quyền lực tầng thứ hai của Ma giới — ngang hàng với Đại hoàng tử và Nhị hoàng nữ.
Tất nhiên, tất cả những điều này chỉ có ý nghĩa nếu Joshua thực sự có dã tâm muốn tranh giành vương vị.
Joshua mục tống Zenas rời khỏi đại sảnh, sau đó tập trung sự chú ý vào dấu ấn trên tay mình.
Dấu ấn này chính là minh chứng cho việc Joshua và Skeleton Duke đã thiết lập khế ước. Trong lúc nắm giữ một phần mạng sống của cô ấy, Joshua cũng đồng thời sở hữu quyền điều khiển đội quân tử linh dưới trướng của nữ Công tước.
Chỉ có điều, với lượng ma lực hiện tại của Joshua, việc chi phối mười mấy tên Kỵ sĩ bóng đêm cấp cao đã là giới hạn rồi, chứ so với cấp độ cầm Frostmourne[note100096] dẫn dắt hàng vạn vạn quân vong linh xưng vương như Skeleton Duke thì anh còn kém xa lắm.
Nhưng dưới góc nhìn của Joshua, năng lực mà những sinh vật vong linh này sở hữu không chỉ đơn điệu ở mỗi việc tước đoạt mạng sống của người sống hay nuốt chửng linh hồn nhân loại.
Bàn tay trái có khắc dấu ấn của Joshua khẽ siết chặt, dấu ấn bùng phát ra một luồng ánh sáng đen kịt. Ngay sau đó, một hai bóng mờ trong suốt từ ngoài cửa sổ chậm rãi bay vào trong phòng khách.
Hai bóng mờ này có ngoại hình giống như những cô gái trẻ, trên người mặc những chiếc váy dài rách nát, trên váy minh khắc một lượng lớn các minh văn tỏa ra một loại dao động tà ác.
Họ chính là một nhánh tiến hóa cấp cao của chủng tộc u linh: Banshee[note100097]...
Những Banshee này không có ý thức tự chủ, nếu không có chủ nhân khống chế, họ sẽ điên cuồng tấn công mọi sinh vật sống trong tầm mắt, dùng tiếng khóc than nhọn hoắt đầy oán hận để thao túng tâm trí đối phương.
Tất nhiên, họ còn có một năng lực quan trọng hơn, đó là có thể xuyên tường đi mây về gió giống như u linh thông thường, nhưng khi cần thiết lại có thể cầm nắm được vật thể thực tế, lại còn sở hữu khả năng tàng hình...
Quan trọng nhất là họ không hề sợ ánh mặt trời, ánh nắng cùng lắm chỉ làm suy yếu một phần sức mạnh chứ không thể làm tổn hại đến bản chất cấu trúc của họ.
Joshua mở chiếc vali của mình ra, lấy máy quay phim đặt lên bàn, sau đó hạ lệnh cho hai con Banshee.
Họ chậm rãi bay đến bên cạnh máy quay, một con trong số đó thành công nhấc chiếc máy quay vốn không mấy nhẹ nhàng lên, rồi bay lơ lửng trên đỉnh phòng.
Dù Joshua đã đoán trước được kết quả, nhưng khi tận mắt nhìn thấy mấy con Banshee này ôm máy quay bay tới bay lui trong phòng, anh vẫn có một chút kinh hỉ nhỏ.
Có sự giúp đỡ của Banshee, Joshua sau này sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề góc máy nữa. Cái gì mà ống kính góc rộng, góc hẹp, rồi độ ổn định của máy quay, hay chân đế đỡ máy và xe ray trượt chuyên dụng... tất cả những thứ đó đều trở nên thừa thãi!
Nếu ở Trái Đất mà cũng có sinh vật như Banshee, chắc chắn tất cả các đạo diễn tên tuổi ở Hollywood đều sẽ tranh nhau thuê họ về làm thợ quay phim.
Có thể các đại đạo diễn ấy chẳng tiếc gì tiền mua trang thiết bị, nhưng sự hỗ trợ của Banshee có thể giúp họ thực sự đạt được những thước phim quay toàn cảnh 360 độ hoàn hảo không góc chết.
Mấy người ở đây làm vong linh thì đúng là chôn vùi tài năng rồi, theo tôi đến Hollywood phát triển đi.
Chủng tộc Banshee tuyệt đối là những nhân tài trong mảng quay phim, không... phải gọi là "quỷ tài" mới đúng!
Đáng tiếc là hai con Banshee này không có ý thức của riêng mình.
Joshua buông lỏng tay, hai con Banshee đặt máy quay xuống rồi biến mất vào không trung. Ánh mắt của Joshua liền hướng về phía Ciri đang ở bên cạnh lò sưởi, cô ấy lúc này đã tỉnh dậy sau giấc ngủ sâu.
"Không ngủ được à?"
"Bị hai con ác linh nhìn chằm chằm như thế thì làm sao mà ngủ cho nổi."
Ciri lườm về phía nơi hai con Banshee vừa biến mất. Ngay khi họ vừa bay vào phòng là cô ấy đã tỉnh rồi, dù có bản 《Canon》 của Skeleton Duke làm nhạc chuông an thần đi chăng nữa cũng vô dụng.
"Vậy cô ngủ tiếp đi, đêm nay sẽ không có thứ gì làm phiền cô nữa đâu."
Joshua ngáp một cái. Liên tục mấy ngày liền không chợp mắt, dù huyết thống của anh có mạnh mẽ đến đâu cũng bắt đầu có chút quá tải.
"Anh... không phải cũng định ngủ ở đây đấy chứ?"
Ciri nhìn quanh một lượt, phát hiện chỉ có chỗ mình là có một chiếc gối ôm. Nếu Joshua tìm một căn phòng khác trong lâu đài này để ngủ, thì vì cái vòng cổ chết tiệt này, cô ấy bắt buộc phải đi theo anh vào phòng.
"Tôi ở đây làm cô không vui à?"
Joshua hỏi.
"Không vui chút nào. Ừm... nói trước cho anh biết, tôi không có hứng thú với anh đâu, cả đời này cũng không bao giờ có."
Ciri dù có hơi ham sống sợ chết thật, nhưng cô ấy không sợ hãi một cách hèn nhát. Sự bất mãn trong lòng cô ấy chưa bao giờ thèm giấu giếm.
Nghĩ đến cuộc đối thoại giữa Joshua và Zenas lúc nãy mà cô ấy tình cờ nghe được, nội tâm Ciri hiện tại đang có chút rối bời.
"Thế thì ngủ sớm đi, ngày mai còn có việc phải làm đấy."
Joshua chẳng thèm để ý đến lời mỉa mai của Ciri, anh kéo một chiếc ghế bên cạnh bàn ra rồi trực tiếp ngả lưng dựa vào đó, nhắm hai mắt lại.
"..."
Ciri nhìn chăm chú vào góc nghiêng khuôn mặt khi nhắm mắt của Joshua, bất giác rơi vào im lặng. Cô ấy suy nghĩ kỹ lại, dù Joshua hạn chế tự do của cô ấy, nhưng ở cái nơi Ma giới này, cô ấy có thể sống sót được hoàn toàn là nhờ có anh.
Xét trên phương diện nào đó, Joshua cũng có thể coi là ân nhân cứu mạng của cô ấy.
Nhưng cái tính cách hoàn toàn chẳng có chút uy nghiêm nào của Joshua khiến Ciri thực sự không tài nào nghiêm túc mở lời cảm ơn anh được, vì anh chắc chắn sẽ cười nhạo cô ấy cho mà xem, Ciri dám khẳng định như vậy.
"Cảm ơn nhé."
Ciri ôm chiếc gối ôm, lầm bầm một câu với âm lượng nhỏ đến mức chỉ có chính mình mới nghe thấy.
"Tiểu thư Ciri, cô vừa nói gì cơ?"
Thế nhưng thính giác của Joshua lại nhạy bén đến đáng sợ, anh lập tức lọc qua tiếng nhạc an thần 《Canon》 để bắt trọn hai chữ nhỏ xíu kia của Ciri.
"Tôi... tôi... Đợi sau khi tôi lấy lại được tự do, tôi nhất định sẽ cho anh biết tay!"
Gương mặt Ciri bỗng chốc bị sắc hồng đỏ rực phủ kín. Để duy trì lập trường mạnh mẽ của mình, cô ấy buộc phải thốt ra một câu đe dọa đầy hung hãn.
"Ờ."
Tuy vậy, câu trả lời của Joshua vẫn cho thấy anh chẳng hề để tâm đến lời dọa dẫm của Ciri.
Anh tiếp tục nhắm mắt để dưỡng tinh thần cho công việc ngày mai.
Ciri khẽ cắn môi dưới, cuối như để dỗi hờn, cô ấy ôm chặt chiếc gối, quay lưng về phía Joshua rồi chìm vào giấc ngủ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn