Chương 14: Triển Khai Kế Hoạch
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Trước lúc lên đường, Joshua tranh thủ dọn dẹp lại đống di sản mà vị Tam hoàng tử đen đủi kia để lại.
Khi kiểm kê được một phần, anh mới ngỡ ngàng phát hiện ra mấy món phát minh của gã ác ma này chẳng khác nào chiếc túi thần kỳ không đáy của chú mèo máy Doraemon bản 2D vậy.
Trong đó có cả một tá "di vật" với công dụng cực kỳ quái đản, và Joshua đã may mắn đào bới được một chiếc nhẫn có thể dùng ngay cho giai đoạn này.
Chiếc nhẫn mang tên "Nhẫn Hóa Sinh", nhưng nếu gọi theo phong cách Tây hóa chất chơi hơn một chút thì chính là: The Ring of Joshua Anorode.
Chiếc nhẫn này được khắc một loại ma pháp có khả năng gây nhiễu loạn tinh thần của những người xung quanh.
Chỉ cần đeo nó vào, anh sẽ biến thành một hình dáng hoàn toàn khác trong mắt người nhìn.
Hồi Zenas tiễn đám cướp bay màu, đám dân làng và thành viên thương đoàn đều đã tận mắt chứng kiến Zenas nói chuyện với Joshua.
Thế nên, kế hoạch tiếp tục giả làm nhân loại để trà trộn vào giữa họ rõ ràng là bất khả thi. Anh buộc phải tìm cách đổi cho mình một cái mặt khác.
"Ực... ực... ặc... Khục?!"
Trong lúc Joshua đang hí hửng nghiên cứu cách test tính năng của chiếc nhẫn, bên tai bỗng vang lên những tiếng rên rỉ nghẹn ngào rất dị kỳ.
Anh ngẩng đầu lên thì thấy thủ phạm không ai khác ngoài cô nàng pháp sư Ciri.
Lúc này, trong phòng của Joshua đã dọn sẵn một bàn ăn. Trên bàn là bữa tối do đám Water Elemental hầu cận bưng lên. Bữa ăn này xem như là khá thịnh soạn...
Ít nhất là đối với một đứa có lối sống kiểu lập trình viên – loại người mà mỗi tối chỉ cần úp một bát mì tôm là xong bữa như Joshua – thì đống thịt nướng bốc khói nghi ngút trên bàn đúng là sang chảnh không còn gì để bàn.
Còn đối với Ciri, những món ăn trên bàn này có lẽ là mỹ vị mà cả tháng trời cô cũng chẳng dám mơ tới.
Dưới sự thúc giục mãnh liệt của cơn đói, Ciri ăn uống hoàn toàn không có một chút phong thái thục nữ nào.
Đến cả chút khí chất tri thức, điềm đạm ít ỏi của cái nghề pháp sư cũng bị hai bên má đang phồng trợn trạo của cô đánh cho tan tành mây khói.
Nhìn thế này trông lại có vẻ đáng yêu? Nói theo thuật ngữ chuyên ngành thì chính là kiểu "ngốc nghếch dễ thương"
"Tôi khuyên cô không nên ăn quá nhiều đâu tiểu thư Ciri, lát nữa chúng ta còn có kha khá việc nặng nhọc cần dùng đến thể lực đấy."
Joshua đẩy một ly nước đến trước mặt Ciri.
Nhìn cái điệu bộ cô nàng vừa trợn mắt vừa liên tục đấm thùm thụp vào ngực, rõ ràng là đã bị nghẹn đến mức sắp nhìn thấy tổ tiên rồi.
"Việc nặng nhọc gì chứ? Mà sao mặt mũi anh lại biến thành cái dạng này rồi?"
Ciri chộp lấy ly nước Joshua vừa đẩy qua, ngửa cổ uống sạch bách chất lỏng bên trong, thành công né được cái danh hiệu sử thi: Pháp sư đầu tiên trong lịch sử bị chết nghẹn.
"Chút mánh khóe lừa con nít thôi, đây không phải trọng điểm. Kế hoạch vượt ngục bắt đầu vào lúc rạng sáng, không lẽ cô quên sạch rồi à?"
Joshua tháo chiếc nhẫn trên tay ra.
Đến cả một pháp sư tập sự như Ciri còn nhìn ra được chút sơ hở, xem ra chiếc Nhẫn Hóa Sinh này chỉ đủ trình để lòe mấy người bình thường có nhận thức ma pháp cực thấp mà thôi. Nhưng thế là quá đủ dùng rồi.
"Không quên, chỉ là thấy anh rảnh rỗi vẽ chuyện thật đấy."
Ciri dùng khăn ăn trên bàn lau sạch khóe miệng.
Lúc nãy Joshua nói cái gì, cô thực ra chỉ nghe bập bõm được đại ý, bởi vì toàn bộ sự chú ý của cô đều đã va phải vào cái đĩa thịt nướng thơm phức trên bàn rồi.
Nhưng dù chỉ nghe loáng thoáng, cô cũng biết đại khái Joshua sắp sửa làm cái trò gì tiếp theo.
"Để cho một bộ phim xuất sắc được ra đời, thì chút công đoạn này có là gì đâu."
Điều kiện quay phim hiện tại của Joshua nếu dùng từ "thô sơ" để mô tả thì vẫn còn là một lời khen tặng quá lời.
Ở Trái Đất, một bộ phim điện ảnh xuất sắc từ lúc bấm máy cho đến khâu hậu kỳ đều phải trải qua một quá trình mài giũa cực kỳ công phu.
Ví dụ như bộ phim Cast Away [note99636], từ lúc khởi quay cho đến khi ra rạp phải mất gần một năm rưỡi, mà trong đó có hẳn một năm chỉ là để đợi cho tóc và râu của nam diễn viên chính mọc dài ra đến độ dài thích hợp.
Hiện tại, lợi thế duy nhất của Joshua chính là ký ức của bản thân, cùng với tố chất diễn viên bẩm sinh của cái thế giới này.
Joshua nhớ rõ từng khung hình, từng góc máy của bộ phim gốc.
Cho nên khi quay phim, anh hoàn toàn không cần phải vò đầu bứt tai nghĩ xem
'phân cảnh này nên dùng góc máy chuyên nghiệp nào để biểu đạt'.
Việc của anh chỉ đơn giản là tái hiện lại bộ phim đó một cách trọn vẹn nhất, điểm khác biệt duy nhất chỉ là thay đổi diễn viên mà thôi.
"Vẫn không hiểu nổi cái thứ gọi là 'phim ảnh' của anh cho lắm, nhưng... tôi thực sự muốn biết cái kết của 《Giai Nhân Và Ác Ma》 sẽ như thế nào."
Quả nhiên Ciri vẫn để ý cái cốt truyện kia đến phát điên.
Quyển kịch bản Joshua để trên bàn làm việc, cô mới đọc đến đoạn cao trào gần kết thúc thì anh đã ngừng viết. Nếu không phải vì lúc nãy quá đói, đói đến mức sắp thăng thiên, có khi cô đã quên ăn quên ngủ vì tò mò rồi.
"Vài ngày nữa cô sẽ biết kết cục thôi, còn bây giờ thì lên đồ làm việc nào."
Joshua nhẩm tính thời gian, hiện tại đã gần rạng sáng, tính từ lúc Yno bị tống vào ngục đến nay cũng đã trôi qua khoảng bốn tiếng đồng hồ.
Nếu kỹ năng diễn xuất của Yno đủ chuẩn, bốn tiếng này đã là quá đủ để cô ấy lấy lòng và hòa nhập với đám dân làng kia rồi.
Joshua đeo Nhẫn Hóa Sinh vào, khoác lên mình một bộ pháp bào trông khá là bảnh bao, tay cầm một cây ma trượng trông có vẻ rất ra gì và này nọ...
Cây ma trượng này là do Joshua tốn hẳn bốn tiếng đồng hồ lấy một khúc củi khô để gọt ra, thế nên ngoài công dụng làm kiểng và làm màu ra thì chẳng có tí bonus chỉ số ma pháp nào cả.
Hiện tại, trông Joshua hoàn toàn là một vị đại pháp sư lão luyện đầy khí chất.
"Bây giờ nói luôn cái kết không được à? Ờ... biết rồi."
Ciri có chút hậm hực đứng dậy. Trước đó vì bị đe dọa đến tính mạng nên cô mới phải ngoan ngoãn nghe lời Joshua, còn bây giờ, cô làm là vì bị lương tâm cắn rứt. Lúc trốn khỏi ngục, cô đã hứa là sẽ quay lại cứu đám dân làng.
Dù lúc đó chỉ là một lời nói dối bốc phét để chạy trốn, nhưng không ngờ lại có ngày nó trở thành sự thật.
Ciri sẽ đóng vai trợ lý của Joshua...
Trong tình huống liên quan đến tính mạng của bản thân, cô nàng pháp sư này vẫn là một đồng minh đáng tin cậy.
Chưa kể Joshua đã thực hiện đúng lời hứa "đi theo tôi, có thịt ăn", lại còn treo giải thưởng là cái kết của cuốn kịch bản nữa.
Cái trò giúp người ta vượt ngục này, kiếp trước Joshua thực ra cũng đã làm vài lần rồi.
Dù toàn là làm trong game, nhưng ít ra cũng gọi là có kinh nghiệm thực chiến mô phỏng, Joshua cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.
Nhà ngục của vương đô thực sự nằm rất gần hoàng thành.
Joshua dẫn theo Ciri đi bộ hơn nửa tiếng là đã có thể nhìn thấy tòa kiến trúc ngục tù đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh rêu u ám dưới màn đêm.
"Tiểu thư Ciri, thả lỏng cơ mặt ra chút đi. Cư dân của Ma giới cũng là những người dân bình thường có suy nghĩ thôi, họ không ăn tươi nuốt sống cô đâu mà sợ."
Suốt dọc đường đi, dây thần kinh của Ciri lúc nào cũng căng như dây đàn, bởi vì cô là một con người! Một nhân loại nghênh ngang đi lại trên đường phố Ma giới thì đúng là muốn nổi bật bao nhiêu có bấy nhiêu.
Ciri thề là dọc đường cô liên tục nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán truyền ra từ những góc tối bên đường, đại loại như
"Trông có vẻ ngon đấy",
"Mùi vị của con nhỏ này thơm phức luôn"... Mấy câu thoại khiến cô nổi hết cả da gà da vịt.
Nhưng Ciri cũng không phải dạng vừa, cái từ "nhát gan" chưa bao giờ có trong từ điển của cô.
Thế nên suốt cả quãng đường, cô cứ xắn tay áo lên, lăm lăm cây gậy ma pháp nhỏ nhắn của mình, mặt đằng đằng sát khí như thể sẵn sàng lao vào combat với bất kỳ ai.
Đây là "luật rừng" mà cô tự đúc kết được trong những tháng ngày sinh tồn ngoài hoang dã, cụ thể là từ một lần solo đối đầu trực diện với một con gấu!
Kẻ nào rén trước trong khoảnh khắc chạm trán thì kẻ đó thua.
Chỉ với vài tên Ma tộc bình thường, Ciri tự tin chỉ cần dùng cây gậy ma pháp này cũng đủ vả cho tụi nó nằm sàn.
Thế nhưng, lời nhắc nhở kèm theo cái cử chỉ chỉ tay vào cổ của Joshua đã khiến toàn bộ ý chí chiến đấu và khí thế ngút trời của Ciri trong nháy mắt tan thành mây khói.
Dù dũng mãnh đến đâu thì dã thú cũng không thể thắng được gã thợ săn xảo quyệt!
Huống chi Ciri cũng chẳng phải dã thú dũng mãnh gì cho cam, cùng lắm cô chỉ được tính là một sinh vật nhỏ thuộc họ mèo có móng vuốt hơi sắc một tí, kiểu như một con mèo rừng Serval mà thôi.
"Tới nơi rồi."
Joshua dừng bước trước cổng đại lao. Vài tên lính gác từ trong bóng tối của tòa nhà bước ra, cung kính đưa tay ra hiệu "mời" đối với Joshua.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn