Chương 15: Trốn Chạy
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100
"Belle, sau khi thoát khỏi nơi này, cô đã tính đi đâu chưa?"
Sau vài tiếng đồng hồ trò chuyện, Marina đã thực sự quý mến cô bé nhiệt tình và lạc quan này.
Dưới sự ảnh hưởng của cô, bầu không khí u ám, tuyệt vọng bao trùm cả nhà ngục cũng đã có chút chuyển biến tốt hơn.
Ít nhất thì đám dân làng cũng chịu mở lòng trò chuyện với nhau vài câu, mượn cách này để giải tỏa bớt nỗi tuyệt vọng và sự căng thẳng trước cái chết đang cận kề.
"Tôi vẫn chưa biết nữa. Cha tôi luôn muốn tôi đến trường học ở những thành phố lớn, tôi cũng rất muốn đến tham quan các thư viện ở đó. Nơi ấy chắc chắn là có rất nhiều sách đúng không?"
Dưới sự dẫn dắt của cuốn kịch bản mà Joshua đưa cho, hình tượng mà Yno xây dựng đã thành công chiếm trọn cảm tình của dân làng, cô ấy nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của cả phòng giam.
Giống như một nhóm người đang trôi dạt giữa biển Đại Tây Dương băng giá và bóng tối mịt mù lúc nửa đêm, bỗng nhiên nhìn thấy một ngọn đèn hải đăng vậy.
Dù không biết bờ bến còn cách bao xa, nhưng ít nhất trong thâm tâm cũng có được chút an ủi.
"Tất nhiên rồi, có một thành phố tên là Nolan, tháp thư viện ở đó cao tới hàng trăm mét đấy. Belle, tôi có thể dẫn cô đến đó mở mang tầm mắt."
Marina chưa từng từ bỏ hy vọng, vậy nên bà mới dám mơ tưởng về những điều tốt đẹp sẽ xảy ra sau khi trốn khỏi nơi này.
Tia hy vọng nhỏ nhoi ấy đều đến từ cô bé trước mặt. Có lẽ đây là sự bù đắp mà ông trời dành cho Marina? Để bà được gặp cô ấy vào những năm tháng tuyệt vọng và chạm đáy cuộc đời...
Nếu đứa trẻ này thực sự tứ cố vô thân, Marina thậm chí còn muốn nhận cô làm con nuôi. Có cô đồng hành trong quãng đời còn lại, Marina nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ cảm thấy cô đơn nữa.
Thế nhưng, tất cả những điều này đều có một tiền đề: Họ phải trốn thoát khỏi cái ngục tù này thì cuộc đời của bà mới có cơ hội tiếp diễn. Không đúng... là cuộc đời của cô bé này bắt buộc phải được tiếp diễn.
Vì vậy, Marina bắt đầu thành tâm cầu nguyện trong lòng. Đây cũng là lần đầu tiên bà cầu xin thần linh, nội dung cầu nguyện không phải vì bản thân mình, mà là vì cô gái trước mặt.
Lời cầu nguyện của bà nhanh chóng nhận được phản hồi. Tất nhiên, kẻ đáp lại bà không phải thần linh, mà là ác ma.
Xét về hiệu suất xử lý công việc, đám ác ma chắc chắn ăn đứt mấy vị thần rồi.
Bên trong nhà ngục lại vang lên những tiếng động kỳ quái, một con quạ đen xuất hiện bên ngoài phòng giam.
Nó nghiêng đầu nhìn đám nhân loại bên trong, sau đó vỗ cánh bay lên bậu cửa sổ bên cạnh.
Ngay sau đó, hai bóng người rảo bước đi ra từ phía bóng tối cuối hành lang nhà ngục. Trang phục của hai người này hoàn toàn không phải đám lính gác đeo mặt nạ...
"Là đại nhân pháp sư!"
"Đại nhân pháp sư thực sự quay lại rồi!"
Dân làng lập tức nhận ra một trong hai người chính là Ciri – kẻ duy nhất từng trốn thoát thành công.
Họ kích động lao rầm rầm đến rìa phòng giam, hai tay bấu chặt lấy những thanh sắt đã hoen gỉ, cảm xúc dâng trào mãnh liệt đến mức chẳng khác nào khoảnh khắc đội tuyển bóng đá quốc gia ghi bàn quyết định, suýt chút nữa là đã reo hò ầm ĩ lên rồi.
Joshua hoàn toàn hiểu được tâm trạng của họ, niềm vui sướng và sự kích thích khi từ cõi chết trở về không phải là thứ có thể gói gọn trong một hai câu từ.
Nhưng đến lúc này, anh mới thấm thía vì sao những vụ vượt ngục quy mô lớn kiểu này chỉ có thể xảy ra vào thời Cách mạng Pháp.
Nếu không phải do anh đã sớm dùng tiền mua chuộc toàn bộ cai ngục ở đây, thì ngay giây sau tiếng hét lớn kia, cả lũ đã bị điệu thẳng lên máy chém rồi.
"Xin mọi người trật tự một chút, đừng thu hút sự chú ý của cai ngục!"
Vâng... Mặc dù đám cai ngục hiện tại vẫn đang đứng ngay bên cạnh nhìn chằm chằm vào họ.
Joshua dùng ánh mắt liếc nhìn hai tên lính gác đang nấp trong góc tối bên cạnh. Chúng tới đây là để giám sát Joshua, đề phòng anh thừa cơ thả xích cho những sinh vật khác ngoài đám "thú cưng vô hại" này.
Nhưng đã diễn thì phải diễn cho trọn vai. Thật không biết nếu đám nhân loại trong phòng giam này biết được nhất cử nhất động của mình đều đang nằm dưới sự giám sát đạo diễn của cai ngục thì họ sẽ có cảm tưởng gì.
Riêng Joshua lúc này thì chỉ có một cảm xúc duy nhất:
"Vượt ngục ngay trước mũi cảnh sát đúng là kích thích vcl."
Joshua cố ý hạ thấp giọng nói ra câu nói này.
Âm lượng tuy nhỏ, nhưng hơn ba mươi người dân làng bị nhốt trong ngục đều nghe thấy rõ mồn một, bởi vì lúc này toàn bộ sự chú ý của họ đều đang đổ dồn vào anh.
"Anh ấy... anh ấy là... thầy của tôi... Ờm... thầy của tôi..."
Có lẽ Joshua từng đọc qua cuốn 《Kỹ năng tự tu dưỡng của diễn viên》, chứ Ciri thì chắc chắn là chưa từng chạm vào.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cô công khai lừa dối nhiều người đến vậy. Thực ra, thứ gây áp lực lớn nhất cho Ciri chính là hai tên lính gác bên cạnh.
Nhưng để sớm được xem miễn phí cái kết của 《Giai Nhân Và Ác Ma》, Ciri vẫn cắn răng phối hợp hết mình với Joshua, diễn tròn vai diễn của mình.
"Tôi sẽ cứu mọi người ra ngay lập tức. Sau khi ra ngoài, tất cả hãy bám sát tôi. Đây là Ma giới, chạy lung tung thì cái giá phải trả không chỉ đơn giản là mất mạng đâu."
Joshua cố gắng hết sức để diễn vai một vị pháp sư lão luyện. Trong kịch bản gốc, nhân vật Gaston đáng lẽ phải là một thợ săn.
Nhưng... một thợ săn nhân loại cầm súng hỏa mai nghênh ngang đi dạo ở Ma giới, lại còn ra vào nhà ngục Ma giới dễ như đi chợ?
Thợ săn của thế giới này không biết thuần hóa thú cưng cũng chẳng biết xả đạn nhanh như sấy đâu. Thợ săn ở đây đa số là cận chiến, hay còn gọi là Thợ săn quỷ (Witcher).
Thế nên, cái nghề pháp sư với những khả năng biến hóa vô hạn xem chừng vẫn có độ uy tín cao hơn.
Một luồng ma lực màu xám tràn ra từ tay Joshua, trong nháy mắt đã rã nát cánh cửa ngục vốn chẳng có bất kỳ trận pháp bảo vệ nào, chỉ là một khối sắt hoen gỉ.
Joshua không hề che giấu luồng ma lực đặc trưng của tộc Chaos Demon này.
Thứ sức mạnh này ở thế giới loài người là một loại thiên phú cực kỳ hiếm có, nếu không phải mấy lão đại pháp sư sống lâu năm thì người thường cơ bản là chưa từng nghe qua, chứ đừng nói đến việc xếp nó vào loại "sức mạnh tà ác bị người người căm ghét".
Bầu không khí âm u, mục nát của nhà ngục như dội một gáo nước lạnh lên tâm trạng đang kích động của đám dân làng.
"Đi lối này."
Joshua không hề do dự, lập tức dẫn đội nhanh chóng đi về phía căn phòng đặt cổng dịch chuyển do Zenas thiết lập.
Phòng tra tấn nơi đặt cổng dịch chuyển nằm ở khu vực sâu hơn của nhà ngục, nhưng đám dân làng lúc này chỉ biết dựa dẫm vào mỗi mình Joshua.
Dưới sự dẫn đường đầy "tình thương mến thương" của hai tên cai ngục, Joshua thuận lợi dắt theo ba mươi hai dân làng nhân loại đến trước cửa phòng tra tấn mà không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
Cổng dịch chuyển đã được kích hoạt, vầng hào quang màu xanh lam nhạt đang chậm rãi xoay tròn giữa phòng tra tấn.
Nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của khu rừng phía sau cánh cổng, dân làng hoàn toàn vứt bỏ tư duy, kích động ùa thẳng vào trong.
"Đại nhân pháp sư... Xin hỏi tên của ngài là..."
Một bà lão lớn tuổi đi ở cuối hàng bỗng dừng lại trước cổng dịch chuyển. Joshua chú ý thấy Yno đang đi ngay sau lưng bà lão này.
Cô ấy đóng vai cha của Belle... à không... là vai mẹ à?
"Gaston, cứ gọi tôi là Gaston là được. Lời cảm ơn hãy để dành khi nào đến nơi an toàn rồi nói." Joshua hối thúc.
Bà lão gật đầu, nắm chặt tay Yno rồi nhanh chóng bước vào cổng dịch chuyển.
Kể từ khoảnh khắc tất cả bọn họ đặt chân qua cánh cổng đó, chương mở đầu cho buổi quay phim 《Giai Nhân Và Ác Ma》 chính thức bắt đầu.
Thân hình hộ pháp của Zenas lúc này xuất hiện trước cửa phòng tra tấn, trên tay hắn đang cầm một chiếc vali da.
Chiếc vali có kích thước cỡ một chiếc cặp công sở, nhưng bên trong lại chứa toàn bộ thiết bị quay phim chuyên dụng của Joshua.
"Vất vả cho cậu rồi, Zenas."
Joshua đỡ lấy chiếc vali từ tay Zenas. Không gian bên trong chiếc túi da này rộng hơn vẻ bề ngoài của nó rất nhiều, tuy vẫn chưa đến mức thần kỳ như chiếc vali của nhà sinh vật học ma thuật Newt Scamander.
Joshua kiểm tra lại các thiết bị bên trong, máy quay phim và thẻ nhớ tinh thạch đều đầy đủ, ngoài ra còn có một lọ bột tàng hình dùng để che giấu tung tích của bản thân.
Chính thức bắt đầu thôi, buổi bấm máy của bộ phim 《Giai Nhân Và Ác Ma》.
"Ciri, không phải cô muốn xem cái kết của câu chuyện này sao? Vậy thì từ bây giờ, hãy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ nhé."
Joshua xách vali bước vào cổng dịch chuyển.
"Anh có giỏi thì viết cái kết ra trước đi chứ!"
Trời mới biết cái lão đạo diễn này định quay phim đến bao giờ. Nếu Ciri mà đánh thắng được Joshua, cô thề là sẽ ấn đầu tên này vào bàn làm việc, kề dao vào cổ bắt hắn phải gõ cho xong cái kết mới thôi!
Nhưng Ciri cũng chỉ dám nghĩ bụng thế thôi, cô chẳng muốn dây dưa ở cái nơi Ma giới này thêm một giây nào nữa, bèn rảo bước chạy nhanh vào trong cổng dịch chuyển.
Zenas đứng trong phòng tra tấn mắt nhìn theo Joshua rời đi. Đúng lúc hắn đang chuẩn bị thực hiện bước tiếp theo theo kế hoạch của Joshua, thì đột nhiên, hắn ngửi thấy mùi của con người...
Zenas thò đầu ra khỏi phòng tra tấn, nhìn về phía hành lang nhà ngục, liền bắt gặp bóng dáng của một cô bé nhân loại đang hoang mang, sợ hãi chạy loạn khắp nơi.
Cô bé trông có vẻ đã bị lạc mất cha mẹ, hoặc... cô bé đã mất cha mẹ từ lâu rồi. Dù thế nào đi nữa, đứa trẻ nhân loại này rõ ràng đã bị rớt lại phía sau.
Một mình cô bé bị bỏ lại giữa Ma giới đầy rẫy hiểm nguy này, chắc chắn sẽ không sống nổi bao lâu...
Nếu là trước đây, Zenas tuyệt đối sẽ không thèm quan tâm đến sự sống chết của đám nhân loại này, nhưng Joshua đã hạ lệnh cho hắn là phải cố gắng để toàn bộ đám nhân loại này quay về thế giới cũ.
Vị chiến binh kiêu hùng của tộc Sin Demon trong khoảnh khắc này bỗng hơi do dự một chút. Cuối cùng, hắn vẫn chậm rãi bước ra khỏi phòng tra tấn, tiến đến trước mặt cô bé kia.
"Này nhân loại, lối ra để trở về thế giới của ngươi ở đằng kia!"
Zenas đã cố gắng hết sức để khiến giọng điệu của mình nghe có vẻ thân thiện, đồng thời đưa tay chỉ về phía căn phòng tra tấn.
Thế nhưng, dù giọng điệu của hắn có cố tỏ ra thân thiện đến mức nào, thì những tia lửa phun ra từ trong miệng, cùng với những dòng nham thạch cuồn cuộn chảy dưới các kẽ da của hắn ngay lập tức khiến cô bé sợ hãi khóc thét lên òa òa.
"..."
Cảnh tượng này khiến Zenas rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu là một kẻ địch dám khóc lóc trước mặt, hắn có thể thẳng tay xé xác nó ra làm trăm mảnh mà không chớp mắt.
Nhưng đây chỉ là một đứa trẻ... không phải kẻ địch.
Zenas nhìn lại bàn tay của mình, ngay cả khi muốn bế đứa trẻ này ném vào cổng dịch chuyển, thì những móng vuốt sắc nhọn kia cũng có thể tước đi mạng sống của nó trong tích tắc.
'Ngươi sẽ trở thành một siêu sao toàn cầu, những thiếu nữ nhân loại sẽ vì được chạm vào bờm của ngươi mà la hét gào rú, họ sẽ lấy làm vinh hạnh khi được đứng cạnh ngươi...'
Zenas chợt nhớ lại những lời Joshua vừa nói cách đây không lâu...
Quả nhiên là chuyện không tưởng.
Đối mặt với cô bé nhân loại đang sợ hãi khóc lóc không ngừng này, Zenas nhận ra mình chỉ có duy nhất một cách để khiến nó nín khóc.
Hắn xoay người bước đi, thân hình đồ sộ một lần nữa lùi sâu vào trong những góc khuất, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong bóng tối.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn