Chương 41: Hội Bạn Thư Cú
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Sáng hôm sau.
Công tác chuẩn bị quảng bá của Tước sĩ Bạch Kinh Hoa còn cần khoảng hai ngày nữa, trong thời gian này, tuy rạp hát đã chính thức công chiếu 《Giai Nhân Và Ác Ma》 nhưng cơ bản là chẳng một ai hay biết.
Tranh thủ chút thời gian rảnh này, Joshua kéo Ciri và Herland cùng đi một chuyến đến Nghị hội Cấp phép Sáng chế của Nolan.
Đây là một tòa kiến trúc mới được xây dựng chưa đầy hai mươi năm, so với một cơ quan hành chính quốc gia, nơi này trông giống một viện bảo tàng hơn.
Bên trong Nghị hội tuy người qua kẻ lại tấp nập nhưng không hề ồn ào. Các ma pháp sư mặc đủ loại pháp bào, ôm những xấp giấy dày cộm vội vã đi ngang qua đại sảnh.
Một vài vị khách nước ngoài có màu da khác biệt cũng bị bầu không khí trật tự, quy củ này làm cho nghiêm túc lây, trò chuyện đều dùng âm lượng thì thầm nhỏ nhẹ.
"Bên này."
Herland đã không phải lần đầu đến đây. Cô thông thuộc đường lối, dẫn Joshua đến bên cạnh một cửa sổ đăng ký.
Phía sau quầy là một người phụ nữ đeo kính gọng gỗ, cô ta lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên khi nhìn thấy Herland.
"Herland, tác phẩm của bồ cuối cùng cũng hoàn thành rồi hả? May quá, từ nay về sau không cần phải nghe vị giáo sư kia lải nhải mỗi ngày nữa."
"Còn khướt nha, Sansa..."
Herland lắc đầu phủ nhận suy đoán của cô bạn. Người phụ nữ ngồi sau quầy đăng ký kia là bạn học của Herland ở học viện, một người bạn có quan hệ rất tốt nhưng đôi khi cũng khiến Herland phải đau đầu.
"Thời gian lâu như vậy rồi mà vẫn chưa xong sao? Herland à, dạo này bồ nên đến học viện ló mặt chút đi, không chỉ có giáo sư đâu mà còn có kha khá nam sinh đang mong ngóng bồ đấy. Nhắc mới nhớ, hôm nay Ricard kiếm được bốn tấm vé của Nhà hát Quốc gia, chính là vở diễn của đóa hoa Faroci kia kìa. Vương quốc Nghệ thuật Faroci, bồ nghe nói qua chưa? Tin đồn bảo con gái ở đó là xinh đẹp nhất thế giới đấy."
"..."
Herland không buồn nhắc nhở cô bạn mình câu "Bồ cũng là con gái mà". Cô chỉ muốn kết thúc cái chủ đề dây dưa này càng nhanh càng tốt.
Tin tức Đoàn kịch Thiên Nga Đen gần đây đổ bộ vào Nhà hát Quốc gia Nolan, Herland cũng có nghe phong phanh, bởi vì lực lượng truyền thông của họ thực sự quá khủng khiếp.
Bây giờ mỗi ngày Herland ra đường, dọn dẹp cái sân nhỏ của xưởng luyện kim một chút thôi là đã nhặt được mấy tờ tờ rơi liên quan đến đoàn kịch này rồi.
Ban đầu Herland còn có chút hứng thú, nhưng từ sau khi xem xong bộ phim điện ảnh 《Giai Nhân Và Ác Ma》, chút tò mò duy nhất của cô đối với kịch sân khấu đã hoàn toàn bay biến.
Người đã từng được nếm thử món cao lương mỹ vị sẽ không bao giờ lưu luyến những bữa cơm dưa muối đạm bạc trước kia nữa. Kịch sân khấu đúng là một loại hình nghệ thuật đáng được ghi vào sử sách, nhưng xét về tính giải trí và trải nghiệm thì còn kém xa so với điện ảnh.
"Chuyện này lát nữa nói sau, hôm nay mình đến đây là để tiến cử vị tiên sinh này, anh ấy có một phát minh hoàn toàn mới muốn đăng ký bản quyền sáng chế."
Herland dùng cách này để nhanh chóng cắt đuôi câu chuyện.
"Đăng ký sáng chế? Vui lòng đợi một chút."
Sansa lấy từ sau quầy ra một tờ giấy có đóng một con dấu sáp không rõ hình thù. Bốn phía tờ giấy được bao phủ bởi một chuỗi các ký tự minh văn, ma lực ẩn hiện đang lưu động tùy ý trên bề mặt giấy.
Đây là một tờ đơn đăng ký đặc biệt. Joshua đón lấy tờ thỏa thuận này, liếc nhìn nội dung bên trên, cơ bản đều là vài thông tin cá nhân nền tảng nhất.
Joshua lần lượt điền hết các thông tin, mục họ tên anh chỉ viết tên của mình chứ không để lại họ, còn mục quốc tịch thì Joshua suy nghĩ một chút, vẫn quyết định không tiết lộ thân phận thật sự của mình.
Cuối cùng, anh điền vào một quốc gia có tên là "Đại Hạ".
Bức tranh thủy mặc nhìn thấy ở rạp hát Bạch Kinh Hoa hôm qua có thể chứng minh thế giới này quả thực tồn tại một quốc gia nào đó có nét tương đồng với Trung Quốc cổ đại, tên gọi là Đại Hạ.
"Phòng số 372, cầm lấy huy hiệu này rồi đứng lên trận pháp dịch chuyển bên kia là được."
Có lẽ vì đang vội buôn chuyện với Herland nên cô nàng chẳng thèm kiểm tra kỹ nội dung Joshua điền, thậm chí đến cả mấy giấy tờ chứng minh liên quan cũng bỏ qua.
Joshua cầm lấy chiếc huy hiệu có khắc số 372. Để không làm mất thời gian và cũng không muốn tiếp tục làm phiền Herland ôn chuyện cũ với bạn, anh ra hiệu cho Ciri đi theo mình, bước lên trận pháp dịch chuyển được khắc bằng minh văn ở ngay cạnh cửa sổ.
Chiếc huy hiệu lóe lên những ký tự minh văn màu trắng nhạt. Sau khi cảm giác mất trọng lượng ngắn ngủi biến mất, Joshua nhận ra mình đang đứng trong một văn phòng bừa bộn.
Tài liệu bị vứt ngổn ngang trên mặt bàn làm việc, các giá sách xung quanh cũng lộn xộn vô cùng.
Thứ gây chú ý nhất là một con cú mèo đang đứng trên giá sách, đôi đồng tử của nó đang nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Joshua – kẻ vừa đột ngột xuất hiện trong phòng.
Joshua gõ gõ cửa để ra hiệu có khách đến thăm, và chủ nhân của văn phòng này cũng nghe thấy tiếng gõ cửa của anh, đột ngột nhô đầu lên từ sau bàn làm việc.
Đá đó là một lão già trông có vẻ đã ngoài bảy mươi, trên người mặc một bộ pháp bào màu xám có phần bẩn thỉu, trông khá có phong thái của một "pháp sư xám" hoặc một "pháp sư cận chiến" Gandalf trong 《Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn》.
"Khụ, tôi đến đây để đăng ký quyền sở hữu sáng chế."
Joshua chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng trong phòng.
"Đăng ký? Đợi chút đã, ta đang tìm một bức thư."
Lão pháp sư lục lọi đống sách vở hỗn độn trên giá sách. Vừa mới rút ra một cuốn, những cuốn sách còn lại liền đổ sụp xuống như quân bài domino, đè sấp mặt vị lão nhân đáng thương này xuống dưới.
Bỗng nhiên, các ký tự minh văn màu trắng nhạt xuất hiện giữa không trung, những cuốn sách rơi rụng trên mặt đất cũng được bao phủ bởi một vầng sáng tương tự, ngay sau đó, chúng trực tiếp bay vèo vào tận góc trong cùng của căn phòng.
"Mấy cuốn sách chết tiệt này suýt nữa thì đè gãy cái bộ xương già của ta rồi."
Pháp sư áo xám lồm cồm bò dậy từ mặt đất, xoa xoa trán.
Con cú mèo đứng trên giá sách dường như cũng nhìn không nổi nữa.
Nó vỗ vỗ cánh, dùng móng vuốt quắp một bức thư có tiêu đề 《Liệu minh văn Trật Tự có thể cấu trúc nên ma pháp đàm thoại tầm xa? —— Đến từ Hội bạn phương xa của Cú Mèo lần thứ 72》 đặt lên bàn.
"Đây rồi... Tìm ròng rã hai ngày trời cuối cùng cũng thấy!"
Pháp sư áo xám mừng rỡ phủi phủi bụi bặm trên bức thư, đeo kính lão lên rồi lật xem. Tìm được một dòng trong đó, lão cầm cây bút lông ngỗng bên cạnh lên, viết câu trả lời mới nhất vào rồi cuộn bức thư lại.
Con cú mèo bên cạnh nhảy lên bàn, quắp lấy bức thư có phần cũ nát kia rồi vỗ cánh bay ra ngoài cửa sổ. Con cú màu xám vừa mới bay đi không lâu, một con cú màu trắng khác lại đáp xuống bậu cửa, để lại một bức thư trên bàn.
Vị pháp sư kia mở thư ra, lướt qua nội dung bên trong.
"Nói nhảm hết sức! Cấu trúc minh văn dịch chuyển kiểu này thì có ý nghĩa gì chứ!"
Lão tức giận cầm bút viết xoẹt xoẹt một đoạn lên phong bì, sau đó lại để con cú trắng kia mang thư đi.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Joshua cuối cùng cũng hiểu rõ vị pháp sư áo xám này đang làm cái gì.
Nói một cách dễ hiểu thì chính là:
"Đang lướt forum và chửi chủ thớt là đồ thiểu năng".
Joshua trong một khoảnh khắc đã nhìn rõ nét chữ trên bức thư kia, tất cả các nét chữ đều hoàn toàn khác nhau, rõ ràng là đến từ những người khác nhau.
Họ thông qua việc viết ý tưởng của mình lên thư rồi dùng cú mèo để chuyển phát cho nhau, mượn cách này để đạt được mục đích "ngồi trong nhà mà vẫn đàm đạo được chuyện thiên hạ".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn