Chương 51: Hợp tác
Xâm Chiếm Dị Giới Bằng Văn Hóa · Roro coco · 88 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Từ 1 - 100 Khi buổi chiếu phim kết thúc, một tình huống nhỏ khá thú vị đã diễn ra ngay tại hội trường.
Đó là một pháp sư dũng cảm đã tận dụng cơ hội này để tỏ tình với cô gái bên cạnh mình.
Cô gái đó có vẻ là bạn học của anh ta. Dưới sự cộng hưởng từ cái kết bi kịch đầy cảm động của bộ phim, cô không hề từ chối lời tỏ tình mà ngược lại còn ôm lấy má, xúc động gật đầu đồng ý.
Màn tỏ tình táo bạo này lập tức biến họ thành tâm điểm của cả khán phòng. Cái kết của bộ phim để lại niềm xúc động sâu sắc trong lòng mỗi người, khiến không ít khán giả đã lên tiếng gửi lời chúc phúc đến cặp đôi mới cưới tương lai này.
Joshua cũng rất biết cách phối hợp khi bảo thuộc hạ tìm một ít cánh hoa hồng đỏ, rồi dùng ma pháp hệ Trật Tự — Bàn tay Ma lực — đưa những cánh hoa lên không trung, sau đó để chúng từ từ rơi xuống.
Đây là một khung hình vô cùng lãng mạn, lãng mạn đến mức đủ để tất cả những ai có mặt ở đây ghi nhớ suốt đời, bao gồm cả hai nhân vật chính. Biết đâu sau này khi tổ chức hôn lễ, cô gái ấy còn đặc biệt mặc một bộ váy công chúa màu vàng kim giống hệt của Belle.
Joshua thầm nghĩ, đáng lẽ anh nên thêm một câu vào phần quảng bá của 《Giai Nhân Và Ác Ma》:
"Muốn tỷ lệ tỏ tình thành công đạt 100% không? Hãy dẫn cô gái bạn thầm thương trộm nhớ đến xem buổi diễn này."
Nếu là phiên bản Happy Ending của 《Giai Nhân Và Ác Ma》 thì quảng bá kiểu này chắc chắn chuẩn bài, nhưng phiên bản Joshua vừa chiếu lại là bản bi kịch... Thế nên câu slogan này mà nói ra thì anh không dám đảm bảo hiệu quả 100% được.
"Tuyệt thật đấy, tuyệt thật đấy, lại có thêm những người mới bước chân vào nấm mồ hôn nhân."
Ciri tựa người bên cửa sổ phòng VIP, nhìn cặp tình nhân đang ôm nhau dưới cơn mưa hoa hồng phía dưới. Cô cũng rất nhiệt tình vỗ tay theo cổ vũ, chỉ là nhịp vỗ tay của cô cực kỳ chậm rãi, nhìn thế nào cũng chẳng giống đang chúc mừng.
"Nếu cô có người trong mộng rồi, cô cũng có thể dùng cách này mà."
Joshua chẳng hiểu cái oán khí này của Ciri từ đâu mà ra nữa.
"Cách gì cơ?"
Ciri thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Joshua.
"Dẫn anh ta đi xem bộ phim này."
Joshua đáp.
"……"
Ciri bỗng nheo mắt lại, chăm chú nhìn Joshua chằm chằm một lúc lâu. Ánh nhìn này lại một lần nữa khiến Joshua khẳng định cô nàng pháp sư này có vẻ đã mắc hội chứng Stockholm giai đoạn cuối rồi.
Bị cô nhìn chằm chằm nhưng biểu cảm của Joshua vẫn tỉnh bơ không chút thay đổi. Cuối cùng, Ciri như thể bỏ cuộc, khẽ thở dài một tiếng, lầm bầm một câu nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Đúng là đồ vô dụng", rồi lại tiếp tục quay mặt nhìn sang hướng khác.
"Đi thôi, chúng ta nên đi nói chuyện với bà Marina một chút rồi."
Joshua đẩy cửa phòng VIP ra. Phòng của anh nằm ngay sát vách phòng của bà Marina.
Để giữ lịch sự, Joshua gõ cửa trước rồi mới trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Bà Marina đang ngồi bên trong, dùng khăn tay lau nước mắt, còn Yno ở bên cạnh thì đang nhẹ nhàng an ủi người phụ nữ đã ngoài bảy mươi tuổi này.
Xét trên tư cách một người phụ nữ, những gì bà Marina từng trải qua thực sự quá mức bi thảm. Thời trẻ mất chồng, vất vả bươn chải mười mấy năm mới tích cóp được chút vốn liếng thì lại bị bọn cướp quét sạch sành sanh.
Hiện tại bà Marina...
Joshua cũng không biết bà có được coi là may mắn hay không, vì điều đó còn tùy thuộc vào góc nhìn của cá nhân bà.
"Bà Marina, hiện tại bà có điều gì muốn nói không?"
Joshua đi tới trước mặt bà rồi ngồi xuống, nhìn bà và hỏi.
"Cậu Joshua... Cậu hiện tại cũng đang chế tác những thứ xuất hiện trên bức tường phía sau kia sao?"
Trong phút chốc, bà Marina không nhớ ra tên của buổi biểu diễn vừa rồi nên chỉ có thể dùng cách này để diễn đạt.
Và câu hỏi mà bà Marina muốn hỏi, Joshua có thể tạm giải thích thành:
"Tất cả những gì tôi đang trải qua lúc này, liệu có phải cũng chỉ là một cảnh quay được dàn dựng?"
"Dĩ nhiên là không rồi. Ở đây không có góc máy nào cả, cũng không có máy quay phim, mọi thứ đều là sự thật. Tôi thực lòng muốn hợp tác với bà, còn Yno ở bên cạnh, cậu ấy cũng thực sự hy vọng có thể cùng bà sống một cuộc đời bình yên. Điều này tôi có thể bảo đảm."
Sau khi xem xong bộ phim này, tâm trạng của bà Marina có lẽ khá giống với nhân vật Truman trong phim The Truman Show, nhưng lựa chọn của bà lại hoàn toàn khác biệt.
Bà đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu không gặp được Joshua, kết cục của bà có lẽ không chỉ đơn giản là mất sạch hàng hóa, mà ngay cả mạng sống này cũng chẳng giữ nổi.
Khi nghe Joshua khẳng định tất cả đều là sự thật, bà Marina không thể tin tưởng hoàn toàn, nhưng không tin thì đã sao chứ?
Bà đã già rồi, cho dù tất cả những điều này là do dàn dựng, bà Marina cũng sẵn lòng mỉm cười chấp nhận.
Sự hợp tác của Joshua, và quan trọng nhất chính là đứa con nuôi Yno của bà.
"Cậu Joshua, sáng nay tôi đã tìm được một thương nhân sẵn sàng cung cấp rượu lâu dài, vài ngày nữa là có thể ký kết hợp đồng với ông ta."
"Hồ sơ xin thành lập Hiệp hội Thương mại của tôi đã hoàn tất, phần việc còn lại là sửa sang và trang trí quán rượu. Tối nay tôi sẽ gửi cho bà khoản tiền vốn đầu tiên, làm phiền bà rồi, bà Marina."
Cuộc trò chuyện này về cơ bản đã xác định bà Marina sẽ trở thành "Bà chủ quán rượu" của quán rượu Hearthstone trong vài năm tới.
Sau khi hoàn tất việc thiết lập quan hệ hợp tác kinh doanh với bà Marina, Joshua cần phải dặn dò Yno vài câu để cậu ấy trở thành một diễn viên chuyên nghiệp, đặc biệt là những việc cần chú ý sau khi trở thành một diễn viên đang nổi đình đám.
Chú nhóc Succubus này khi tiếp xúc với Joshua vẫn còn có chút sợ hãi, nhưng ít nhất cậu đã cố gắng hết sức để kiềm chế không để cơ thể mình run rẩy.
"Yno, cậu có nghe thấy những tiếng bàn tán của khán giả ở phía dưới không?"
Joshua chỉ tay xuống hàng ghế khán giả trong hội trường vẫn chưa giải tán hoàn toàn.
"Thần... Thần nghe không rõ."
Yno lắc đầu. Từ lúc bước vào phòng VIP này, cậu chỉ chăm chú chú ý đến bà Marina, cậu rất sợ bà Marina sẽ đột ngột tức giận mà quay lưng bỏ đi.
Giống như trước đây khi cậu còn ở Ma Giới, những vị khách mà cậu bị ép buộc phải tiếp đãi đã nổi trận lôi đình khi phát hiện ra giới tính thật của cậu vậy.
"Vừa rồi họ liên tục bàn tán về một cái tên — Belle. Cậu có biết hiện tại sức hút của cậu trong mắt họ lớn đến mức nào không?"
Joshua nhìn chú nhóc Succubus này. Đối với tộc Succubus mà nói, số lượng nam giới bị họ mê hoặc chính là vốn liếng để họ khoe khoang.
Hoàn cảnh tuổi thơ bi thảm của Yno đã giúp cậu không bị nhiễm phải cái tính cách kiểu "lẳng lơ, rẻ tiền" đặc trưng của tộc Succubus.
Nhưng hiện tại Joshua có thể vỗ ngực tự tin khẳng định một điều:
"Kể từ khi thế giới này khai thiên lập địa cho đến nay, kẻ dùng sức hút của mình để chinh phục được nhiều nam giới nhất chính là con quỷ Succubus đang đứng trước mặt ta."
Kẻ đó chính là Yno. Nếu bây giờ Yno tiếp tục biến tóc thành màu hạt dẻ, rồi thay bộ váy mà Belle đã mặc vào...
Thì hôm nay cậu đừng hòng bước chân ra khỏi rạp hát Bạch Kinh Hoa.
"Thực sự... Sẽ như vậy sao?"
Yno có chút không dám tin vào những lời Joshua nói.
"Chắc chắn 100%. Cho nên tôi đã chuẩn bị cái này cho cậu, đeo vào đi."
Joshua lấy ra một cặp kính mắt. Gọng kính ở thế giới này được làm bằng gỗ, chỉ có kính một mắt của đám quý tộc mới được làm bằng vàng hoặc bạc.
Yno rất ngoan ngoãn đeo cặp kính mà Joshua đưa cho. Cặp kính trông có vẻ hơi quê mùa này đã hoàn toàn che giấu đi mị thái trên người Yno, khiến cậu trông khác một trời một vực so với một Belle đầy sức hút tỏa sáng trên màn ảnh.
"Sau này khi ra ngoài thì nhớ cải trang như thế này. Cậu cũng đã thấy những gã đàn ông bị tộc của cậu mê hoặc có bộ dạng thảm hại thế nào rồi đấy."
Đến lúc đó thì không phải chỉ có một hai gã đâu. Sức ảnh hưởng của Belle chắc chắn sẽ càn quét khắp các đường phố ngõ hẻm của Nolan trong vài ngày tới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn