Chương 54: Phần 53: Về việc có cảm giác bất thường ở phía sau tấm gương
Vì muốn cứu thế giới nên tôi định từ bỏ tình yêu với "Oshi" , ai ngờ lại khiến cô ấy hóa Yandere luôn rồi · Hikittk · 90 chương · ~76 phút đọc · Tạo 29/07/2026
VOL 3: Phần 53: Về việc có cảm giác bất thường ở phía sau tấm gương Hóa thành làn sương rời khỏi bãi bồi bên bờ sông, tôi và Kirishima-Senpai bám theo sau lưng Mephila để bay lên bầu trời.
Sau vài phút phi hành, nơi chúng tôi đặt chân đến là một trong những khách sạn sang trọng bậc nhất của thành phố này —— căn phòng suite nằm ở tầng cao nhất.
"Mà này, cứ tự nhiên ngồi xuống và thư giãn đi."
Xâm nhập vào trong phòng dưới dạng sương, Mephila vừa tái hiện thực thể vừa ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, rồi bắt chéo chân và bắt đầu thư giãn một cách tao nhã.
"……"
Tôi nhìn quanh phòng với một tâm trạng không biết phải diễn tả thế nào.
Vì chưa từng tận mắt chứng kiến nên tôi không thể khẳng định chắc chắn, nhưng nơi này có lẽ chính là căn phòng cao cấp nhất được gọi là phòng suite.
Chỉ riêng phòng khách thôi đã rộng bằng cả một lớp học, không gian được sử dụng một cách xa hoa với một chiếc tivi treo tường khổng lồ và những món đồ nội thất rõ ràng là vô cùng đắt đỏ.
Tấm thảm lót sàn mềm mại đến mức bước chân như lún xuống, và từ cửa sổ sát đất bằng kính, toàn cảnh thành phố thu trọn vào tầm mắt. Dù là một kẻ có thể bay lượn trên trời, nhưng nếu nhìn chằm chằm vào đó quá lâu, tôi vẫn có ảo giác như mình sắp bị hút vào trong.
Bốn phía căn phòng có khá nhiều cánh cửa, có lẽ phía sau đó là phòng ngủ, phòng tắm và nhà vệ sinh.
"Này cô…… Trong lúc tôi đang trầy da tróc vẩy để giải mã cơ chế của thế giới này, thì cô lại thong thả hưởng lạc ở một căn phòng sang trọng thế này hả?"
"Bảo ta thong thả thì thật là oan uổng quá đấy. Chẳng phải họ cũng đã nói rồi sao? Ta cũng bị phiên bản trong gương của cậu truy đuổi mà. Ta chỉ bất khả kháng, phải ẩn mình đi thôi. Này, nói đến chuyện ẩn náu thì phải là khách sạn chứ?"
"Không, những lúc như thế người ta thường chọn mấy nơi kiểu như…… một nhà nghỉ tồi tàn rách nát, hay một căn hầm tối tăm cơ."
Chắc chắn không đời nào lại là một căn phòng suite là biểu tượng của sự xa hoa tột bực thế này.
Phòng khách quá đỗi rộng lớn, tấm thảm êm ái, khung cửa kính nhìn ra toàn cảnh thành phố.
Nơi này giống như một kỳ nghỉ dưỡng sang chảnh hơn là một nơi ẩn náu.
"Thôi mà, dù sao kết quả là họ không tìm ra ta, thế là tốt rồi. Thêm nữa, hiếm khi mới có dịp, cậu có muốn ăn chút gì không? Dịch vụ phòng ở đây phong phú lắm đấy."
Mephila nhẹ nhàng ném một cuốn sổ màu đen qua. Tôi đón lấy theo phản xạ, lật qua vài trang thì thấy một loạt thực đơn với mức giá khiến tôi không tin vào mắt mình.
"……Không, bây giờ không phải là lúc để ăn uống lấp đầy bụng đâu. Điều tôi muốn hỏi là về con mắt lúc nãy kìa."
Tôi khẽ khép cuốn sổ lại, nhìn thẳng vào Mephila với ánh mắt nghiêm túc.
Dù đã tạm thời rút lui khỏi chiến tuyến, nhưng lúc này việc thu thập thông tin nên được ưu tiên hàng đầu.
Chuyện ăn uống tính sau cũng được.
……Thật là. Chính vì vậy nên Mephila mới ——
"Ồ! Trông ngon lành cành đào quá vậy nè! Lúc nãy ở nhà Izayoi ăn chưa có đã cái bụng, giờ thấy đói bụng ghê á~"
"Vậy thì không còn cách nào khác rồi ạ! Chúng ta ăn cái gì đó thôi!"
"Cái sự chiều chuộng của cậu dành cho Kirishima Rei của thế giới này rốt cuộc là sao thế hả……?"
Im đi.
Vì bà chị Kirishima đã bảo là đói bụng rồi, nên biết làm sao được chứ.
"Trước tiên, cứ gọi hết từ đầu đến cuối cái menu này đi ạ!"
"Ủa? Được hả……? Chị nhìn kỹ thấy giá chát chúa lắm luôn á……"
"Không sao đâu chị! Tất cả cứ để Mephila bao hết ạ!"
"Chẳng phải cậu từng nói dùng tiền của người khác để tặng quà là không nên sao?"
"Tùy cơ ứng biến! Vạn vật luôn dịch chuyển và thay đổi mà!"
Mephila nhún vai với vẻ cạn lời, rồi thở dài một tiếng thườn thượt.
"Rồi rồi. Vậy thì ta sẽ gọi sơ qua toàn bộ. Chắc là sẽ mất chút thời gian, trong lúc chờ đợi cậu có muốn đi tắm rửa một chút không?"
"Ừm, đúng thế thật. Hiếm khi mới có dịp, để tôi mượn phòng tắm. Senpai, nếu chị muốn thì chị tắm trước đi ạ?"
"Thôi, chị không cần đâu. Chị cũng chưa có vận động gì nhiều, với lại trước khi ra khỏi nhà chị cũng tắm rồi."
"Dạ vậy hả. Thế thì em xin phép đi tắm trước đây. Mephila."
"Phía sau cánh cửa bên kia kìa. Khăn tắm với đồ dùng vệ sinh cá nhân có đủ hết rồi, cậu cứ tự nhiên xài đi."
"Cảm ơn cô."
Tôi hiếm khi thốt ra lời cảm ơn một cách thành thật như vậy, rồi bước về phía phòng tắm.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"Phù……"
Tiếng nước chảy của vòi hoa sen lặng lẽ lấp đầy không gian.
Dòng nước ấm áp lướt qua vai, chảy dọc xuống lưng.
Tôi tì trán vào bức tường, nhắm nghiền đôi mắt lại.
Sâu trong tâm trí, những dòng suy nghĩ đang cuộn xoáy không ngừng.
Tôi không biết Mephila và Kirishima-Senpai đã nhận ra trạng thái của tôi đến mức độ nào.
Thế nhưng, việc họ cho tôi một khoảng thời gian để ở một mình thế này, tôi thực lòng vô cùng biết ơn.
Tôi của hiện tại, tuy bên ngoài cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng bên trong đã rối bời thành một mớ hỗn độn.
"Tiêu diệt thế giới là cái quái gì chứ, cái thằng này……"
Điều tôi đang suy nghĩ là phát ngôn của Tôi phương gương.
Để bảo vệ thế giới —— bằng cách hy sinh thế giới của chúng tôi.
Giọng nói của chính mình cứ liên tục vang vọng và lặp đi lặp lại trong đầu.
Tôi vô thức cảm thấy chóng mặt, nhưng cơ thể tôi đã được tái cấu trúc thành một thực thể có siêu hiệu năng, không cho phép ngay cả một chút bất ổn nhỏ nhặt nào về thể trạng xảy ra. Cơn chóng mặt lập tức dịu đi, nhục thể được tối ưu hóa ngay tức khắc.
Đó là một năng lực tiện lợi, nhưng lúc này nó lại khiến tôi thấy thật phiền toái.
"Phù……"
Thở dài một tiếng thật lớn thêm lần nữa, tôi nhìn vào tấm gương ở ngay trước mặt.
Từ phía bên kia tấm kính mờ sương, một tôi với gương mặt u sầu đang nhìn chằm chằm ngược trở lại.
Không phải ai khác mà chính là tôi —— Jito Yuto.
Một kẻ mở miệng ra là bảo vì bảo vệ thế giới —— rồi làm tổn thương người quan trọng của mình, để rồi kết quả là phải dùng đến hàng loạt hành vi gian lận để cưỡng ép đánh bật cuộc khủng hoảng do chính mình chuốc lấy.
Một kẻ như thế, lần này lại mở miệng ra bảo vì bảo vệ thế giới —— để rồi mưu toan tiêu diệt thế giới còn lại.
Thật là. Dù là chuyện của chính mình nhưng tôi cũng phải công nhận là nó cực đoan đến mức không còn gì để nói.
Nói thẳng ra là tôi không thể nào chịu nổi cái bản tính đó.
Thế nhưng, tôi lại có cảm giác rằng chính sự cực đoan này mới đúng là phong cách của Jito Yuto.
À thì, việc nó là một sự tồn tại gây phiền hà cho người khác thì vẫn không có gì thay đổi đâu nhé?
"Mà, đây chắc là cái bản tính rồi……"
Nói ra thì có vẻ hơi kỳ quặc, nhưng việc kẻ địch là chính bản thân mình lại khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút.
Bởi vì, nếu đối phương là chính mình, tôi có thể vung kiếm giết chết hắn ta m・à・ k・h・ô・n・g・ m・ộ・t・ c・h・ú・t・ d・o・ d・ự・ n・à・o・.
Tôi lại thở dài một hơi, rồi dùng lòng bàn tay lau đi lớp sương mờ do hơi nước bám trên bề mặt gương để nhìn cho rõ hơn.
Ngay khoảnh khắc đó ——
"—— Gì thế này?!"
Trong gương, có một cái gì đó, đang phản chiếu.
Ngay ở phía sau lưng tôi.
Ở trong gương, có một thiếu nữ lạ mặt đang đứng đó.
Đôi mắt trắng dã.
Mái tóc trắng muốt.
Làn da trắng bệch.
Một sự tồn tại hoàn toàn không có sắc màu.
Cứ như thể đó là một sự hiện diện bị tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới.
Đường nét của cô ta mờ ảo, trông như thể có thể tan biến thành làn sương bất cứ lúc nào, vậy mà cô ta chắc chắn đang "ở đó".
Trái tim —— lồng ngực vốn dĩ không còn trái tim của tôi, đã suýt chút nữa ngừng đập trong một khoảnh khắc.
Thế nhưng, có lẽ nhờ việc đã chứng kiến khung cảnh phi thường lúc nãy nên khả năng tái khởi động của tôi nhanh hơn bình thường.
"Ai đó?!"
Kiếm —— ngặt một nỗi vì đang trần như nhộng nên tôi không có mang theo.
Thay vào đó, tôi dùng sức mạnh của ma cà rồng để kéo dài móng tay ra, rồi lập tức quay phắt người lại phía sau.
Tôi trừng mắt nhìn quanh phòng tắm rộng rãi bằng đôi mắt đỏ rực.
……Chẳng có một ai cả.
Không gian hoàn toàn tĩnh lặng.
Chỉ có tiếng nước từ vòi hoa sen là vẫn tiếp tục chảy như cũ.
Hơi nước bảng lảng bay, và tấm gương lại bắt đầu mờ sương lần nữa.
"……Ủa?"
Tôi vội vàng nhìn quanh quất một lượt.
Rìa bồn tắm, góc tường, bóng tối trên trần nhà —— không có một ai ở bất cứ đâu.
Tôi lại nhìn vào gương.
Tôi chằm chằm nhìn vào bề mặt gương, nơi thiếu nữ lúc nãy vừa mới phản chiếu.
Thế nhưng, quả nhiên.
Ở nơi đó, chỉ có duy nhất hình ảnh của tôi đang phản chiếu mà thôi.
♰♰♰♰♰ ♰♰♰✜♰♰♰ ♰♰♰♰♰
"Ồ! Em tắm xong rồi hả! Nhìn nè, món nào trông cũng ngon mắt hết sẩy luôn á!"
Mang theo một tâm trạng bồn chồn khó tả sau khi tắm xong và trở lại phòng khách, những món ăn được gọi lúc nãy đã được giao đến nơi.
Tất cả những chiếc bàn có trong phòng đều được huy động hết công suất, những món ăn được xếp chồng lên nhau như núi, bày biện hệt như một bữa tiệc buffet.
Kirishima-Senpai với đôi mắt rực sáng, một tay cầm chiếc đĩa đang chăm chú nhìn vào các món ăn.
"Nhiều khủng khiếp thật đấy ạ…… À, Senpai. Mời chị dùng trước đi ạ."
"Ủa, thiệt hả? Vậy thì chị không khách sáo đâu nha, xin mời cả nhàaa!"
Kirishima-Senpai, người có vẻ đã cất công chờ đợi cho đến khi tôi tắm xong mới chịu ăn, giống như một chú cún nhận được lệnh "ăn đi" từ chủ nhân, vừa lắc lư mái tóc đuôi ngựa vừa liên tục gắp thức ăn bỏ vào đĩa của mình.
Tôi cũng đặt chiếc khăn tắm xuống, cầm đĩa lên và chọn vài món ăn mà mình chú ý để bày lên đĩa, rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái.
"Cậu đã bình tĩnh lại chút nào chưa?"
"Thì, cũng tạm……"
Ngồi đối diện tôi, Mephila đang tận hưởng khoảng thời gian thư thái một cách tao nhã, khẽ liếc mắt đưa tình nhìn qua.
Thực tế thì thay vì bình tĩnh, tôi suýt chút nữa đã rơi vào một cơn hoảng loạn lớn hơn, nhưng vì chuyện đó diễn ra quá đỗi chớp nhoáng, và cũng không loại trừ khả năng một kẻ đang mệt mỏi như tôi đã nhìn thấy ảo ảnh, nên tôi chỉ đưa ra một câu trả lời mập mờ cho qua chuyện.
"Mà này, Mephila."
"Gì thế?"
Tôi hướng mắt về phía chất lỏng được rót trong chiếc ly mà Mephila đang cầm —— thứ trông giống như rượu vang —— rồi gạn hỏi:
"Không phải cô đang mang thiết lập là một nữ sinh trung học sao?"
Tuổi thật của cô ta chắc chắn không phải là vị thành niên, và vốn dĩ cô ta còn chẳng phải là con người nên tôi biết luật pháp không có áp dụng được với cô ta. Thế nhưng, khung cảnh một kẻ dù sao cũng đang mang lốt nữ sinh cấp ba mà lại thản nhiên uống rượu thế này, tôi có cảm giác nó sai sai ở nhiều chỗ lắm.
Chủ yếu là về mặt thuần phong mỹ tục và kiểm duyệt.
Mephila nhún vai đáp lại:
"T・ù・y・ c・ơ・ t・ù・y・ b・i・ế・n・ m・à・, khế ước giả yêu dấu của ta."
"Một từ ngữ tiện lợi ghê nhỉ."
"Chính xác là vậy rồi."
Có vẻ cô ta không có ý định nghiêm túc tiếp chuyện tôi, vừa dùng chính lời nói lúc nãy của tôi để vặn vẹo lại, Mephila vừa cười một cách khoái chí.
"Phù…… Mà thôi, sao cũng được."
Cái đứa này có uống cái gì đi chăng nữa, hay vì chuyện đó mà bị bắt đi chăng nữa thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi dời tầm mắt trở lại các món ăn, quyết định sẽ im lặng tập trung vào việc ăn uống trong một khoảng thời gian.
Bản thân tôi không nhận ra rõ lắm, nhưng có vẻ như tôi đã tiêu hao một lượng năng lượng khá lớn.
Mặc dù trước đó đã được chiêu đãi một bữa thịnh soạn ở nhà Izayoi, vậy mà khi nhận ra thì tôi đã tống một lượng thức ăn không hề nhỏ vào trong dạ dày rồi.
Bên cạnh Kirishima-Senpai, người cho đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu giảm sút sức ăn và đang nhai thức ăn với nụ cười tràn ngập hạnh phúc, tôi đã cảm thấy thỏa mãn ở một mức độ nhất định và hướng mắt về phía Mephila.
Cô ta vừa nhấm nháp đồ nhắm vừa tao nhã lắc lư chiếc ly, nhưng khi nhận ra ánh mắt của tôi, cô khẽ nheo một bên mắt lại rồi lên tiếng:
"Có vẻ như cậu đang có điều gì đó muốn hỏi ta phải không?"
"Dĩ nhiên rồi."
Tôi vừa gật đầu vừa đáp lại.
"Điều tôi muốn hỏi nhiều đến mức tôi không biết phải bắt đầu hỏi từ cái nào trước nữa đây."
"Hửm. Ta cũng không phải là không hiểu tâm trạng đó của cậu, nhưng thời gian là có hạn. Ta khuyên cậu nên hỏi từ điều mà cậu muốn biết nhất trước đi."
Điều muốn biết nhất.
Chuyện đó thì đã được định đoạt từ trước rồi.
Chuyện ở phòng tắm lát nữa hỏi sau cũng được —— Tôi khẽ hít một hơi thật sâu, vừa hồi tưởng lại cảm giác rợn tóc gáy vào khoảnh khắc đó, vừa mở lời:
"Con 'mắt' lúc nãy, rốt cuộc là cái gì thế?"
"……"
Mephila đổi tư thế bắt chéo chân, chậm rãi xoay nhẹ chiếc ly rượu vang trong tay.
Chất lỏng màu đỏ trong suốt khẽ lay động, cô hạ tầm mắt nhìn vào chuyển động đó, rồi đáp:
"Thứ đó ấy à, nó được gọi là 'Observer'(kẻ quan sát) đấy."
"Observer……?"
Trước một từ ngữ nghe có vẻ quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ, tôi nghiêng đầu thắc mắc.
"Ta cũng không biết quá chi tiết đâu…… Nhưng thứ đó có vẻ là một hệ thống dùng để xác định các dòng thế giới."
"Xác định dòng thế giới? Chuyện đó có nghĩa là ——"
"Nó là một sự tồn tại chứng minh rằng thế giới đó 'đang thực sự hiện hữu' đấy."
Mephila nghiêng ly, uống một ngụm để thấm giọng rồi tiếp tục:
"Ví dụ như, cậu chắc là đã từng nghe qua từ 'thế giới song song' rồi đúng không? Ta đang nghi ngờ thân phận thật sự của khế ước giả yêu dấu của ta chính là kẻ xuất thân từ nơi đó đấy…… Nhưng mà chuyện đó lạc đề rồi nên tạm thời gác lại đi. Nói chung, thế giới có vô số lựa chọn, và có những khả năng. Đến đây thì hiểu được đúng không?"
"Ừm…… Ví dụ như, dòng thế giới chọn phương án A và dòng thế giới chọn phương án B sẽ trở thành những thế giới hoàn toàn khác biệt nhau, đúng không?"
"Chính là như vậy. Giống như việc thế giới mà cậu chọn lập khế ước với ta và thế giới mà cậu không chọn lập khế ước sẽ dẫn đến những kết cục hoàn toàn khác nhau vậy. Chắc chắn nếu không lập khế ước thì thế giới đã diệt vong rồi. Cứ tự hào đi, c・ậ・u・ c・h・í・n・h・ l・à・ m・ộ・t・ a・n・h・ h・ù・n・g・ đ・ấ・y・. Mặc dù số người biết đến điều đó là vô cùng ít ỏi."
"……"
Trước những lời nói có vẻ đắc ý của Mephila, tôi chỉ biết nở một nụ cười phức tạp.
Bởi vì tôi biết rõ kẻ đã chuốc lấy cái gọi là "khủng hoảng của thế giới" đó chính là hành động của bản thân tôi.
Mephila đưa một miếng bánh quy giòn có đặt trứng cá tầm lên miệng ăn, dùng rượu vang nuốt trôi xuống rồi lại mở lời:
"Những thế giới 'Nếu như' —— tức là các thế giới song song được sinh ra từ các giả định, chắc chắn đang mở rộng ra vô hạn tương ứng với số lượng của các lựa chọn. Thế nhưng, chuyện đó chúng ta không thể nào thực chứng được đúng không? Bởi vì chúng ta chỉ có thể biết được duy nhất thế giới mà bản thân mình đã lựa chọn mà thôi. Việc một thế giới khác đang tồn tại suy cho cùng chỉ là lý thuyết trên giấy. Nếu ví von thì nó giống như 'Con mèo của Schrödinger' vậy.
Trước khi mở hộp ra để 'quan sát' thì nó vừa ở trạng thái sống, vừa ở trạng thái chết. Nói cách khác, cho đến khi được quan sát, thế giới vừa có thể coi là 'đang tồn tại', vừa có thể coi là 'không tồn tại'."
Con mèo của Schrödinger —— một thí nghiệm tưởng tượng của cơ học lượng tử.
Cho đến khi được quan sát, nhiều trạng thái khác nhau sẽ chồng chất lên nhau, và chỉ thông qua việc quan sát thì trạng thái đó mới lần đầu tiên được xác định.
Vào lúc đó, con "mắt" khổng lồ nổi lên trên bầu trời đang tiến hành "quan sát" thế giới này.
Nói cách khác, một sự tồn tại chứng minh rằng thế giới này "chắc chắn đang hiện hữu" đã xuất hiện ở nơi đó.
"Nhưng mà, tất cả những chuyện đó đều là câu chuyện của 'thế giới song song' đúng không? Việc tồn tại một 'Quan Sát Viên' thì tôi có thể hiểu được…… Nhưng thế giới này đâu phải là 'thế giới song song' đâu chứ?"
"Quả không hổ danh là khế ước giả yêu dấu của ta. Nhạy bén lắm."
Vừa đặt chiếc ly rượu vang đã cạn xuống bàn, Mephila vừa khẽ vỗ tay tán thưởng.
Đúng vào khoảnh khắc đó, Kirishima-Senpai, người cũng vừa ăn sạch sành sanh chiếc đĩa của mình, vừa nghiêng đầu vừa vỗ tay một cách vui vẻ theo. Dễ thương ghê.
"Đừng có chọc ghẹo tôi chứ. Tôi đang suy nghĩ một cách nghiêm túc đấy."
"Ta đâu có chọc ghẹo gì đâu. Ta thực sự cảm thấy khâm phục đấy chứ. Khi cậu nhận ra việc thế giới này là một 'thế giới hư cấu tuyệt đối không thể nào tồn tại'."
"……Thì chuyện đó là hiển nhiên mà."
'Thế giới hư cấu tuyệt đối không thể nào tồn tại'.
Khác với thế giới song song là sự mở rộng mang tính khả thi của các lựa chọn, đây là một thế giới tạm thời, một thứ vốn dĩ không được phép thiết lập thành công.
Thế giới này không phải là cái "có thể xảy ra" nằm ở phía sau các lựa chọn, mà là tập hợp của những điều "không thể nào xảy ra".
Ví dụ như Yui-chan.
Em ấy đã biến đổi thành một cô gái khỏe mạnh, thành thật và thẳng thắn.
Đó là một điều vô cùng đáng mừng, thế nhưng —— đó là chuyện không thể nào xảy ra.
Một cô gái tội nghiệp tự căm ghét bản thân, đem lòng yêu anh trai mình, và lớn lên một cách thuần khiết ngây thơ đến mức hoàn toàn mù tịt về sự đời.
Đó mới chính là Izayoi Yui. Tiền đề đó tuyệt đối không bao giờ lay chuyển. Bởi vì chính vì một cô gái như thế nên Tử Vương Nữ mới bị thu hút —— và kết quả là điều đó đã dẫn đến việc cứu mạng cho Yui-chan.
Giả sử trong quãng đời về sau tính cách của em ấy có khả năng thay đổi đi chăng nữa, thì đó cũng không phải là câu chuyện của "hiện tại".
Kirishima-Senpai cũng vậy.
Người đang nhai thức ăn một cách hạnh phúc ở ngay trước mắt tôi đây không phải là phiên bản ngoài đời thực của chị ấy.
Thật đáng tiếc, xét từ những kinh nghiệm trong quá khứ của chị ấy, rất khó để chị có được một tính cách như hiện tại.
Cuộc đời của chị ấy giống như một chuyến hành trình khắc nghiệt không có hồi kết để tìm kiếm nơi thuộc về mình, và khi đánh mất ngay cả nơi thuộc về duy nhất vừa mới có được, việc giữ một gương mặt vô cảm như thể kiềm nén tất cả mọi thứ đã trở thành điều thường trực của chị.
Và chính vì một cô gái như thế nên chị mới bị huyết đại công tước nhắm vào, và rồi trong lúc hỗn loạn, chị đã lập huyết khế với tôi.
Cuối cùng, người mà tôi không có cơ hội gặp mặt —— Rina.
Cô ấy chắc chắn cũng không thể nào sống như ở thế giới này được.
Từ trước đến nay, cô ấy luôn đè nén sự phản kháng và lợi ích cá nhân của bản thân để sống.
Vì người khác. Cô ấy chỉ sống vì người khác mà thôi.
Chính vì một cô gái như thế nên cô ấy mới trở thành một sự tồn tại giống như một thánh nữ vặn vẹo.
……Rina thực sự, có lẽ không phải là kiểu người ăn mặc thanh lịch như hiện tại, mà cô ấy có thể có những thứ khác mà bản thân muốn thử làm. Có lẽ cô ấy có một cách thức biểu hiện bản thân, một cách trút bỏ tinh thần phản nghịch theo phong cách của riêng mình.
Không chỉ riêng Rina, tất cả mọi người đều như vậy.
Yui-chan, thực ra có lẽ em ấy muốn nói ra những điều mình suy nghĩ một cách thẳng thắn hơn.
Kirishima-Senpai, có lẽ chị ấy muốn sống một cách hào sảng vừa cười đùa từ tận đáy lòng.
Thế nhưng, mọi chuyện đã không diễn ra như vậy.
Họ đã không thể trở thành như vậy.
Chính vì thế, thế giới này —— là một thế giới không thể nào xảy ra.
"……Tại sao một thế giới không thể xảy ra như thế này lại có thể được thiết lập thành công chứ?"
Tôi vừa cảm nhận được một cơn đau âm ỉ vừa gạn hỏi.
Mephila nhún vai:
"Ta chỉ có thể nói là do kẻ sáng tạo đã làm rất tốt mà thôi. Tuy nhiên, việc Observer tiến hành 'quan sát' cũng chỉ là chuyện của lúc này thôi. Thế giới này ẩn chứa quá nhiều mâu thuẫn, và suy cho cùng dù có đi đến đâu thì nó cũng chỉ là một món đồ sao chép mà thôi. Nó mỏng manh đến mức chỉ cần chúng ta nghiêm túc một chút là lớp vỏ ngoài sẽ xuất hiện vết nứt ngay, và nếu Quan Sát Viên ngừng việc 'quan sát' lại, nó sẽ sụp đổ trong nháy mắt."
"Vậy thì, Tôi phương gương định làm cách nào để cứu thế giới này chứ……?"
"Dù không trực tiếp nghe chính chủ giải thích, nhưng ta đại khái có thể suy đoán được đấy."
Mephila đặt chiếc ly rượu vang xuống bàn, rồi không biết từ đâu lấy ra một chiếc gương cầm tay.
Và rồi, cô chậm rãi nghiêng góc độ của chiếc gương sao cho nó bao quanh chiếc ly.
Từ vị trí của tôi, chiếc gương phản chiếu chuẩn xác chiếc ly rượu vang —— và trong tầm nhìn, có hai chiếc ly đang xếp hàng cùng hiển thị.
"Cứ coi chiếc ly đặt trên bàn này chính là 'thế giới ban đầu' của chúng ta đi. Còn chiếc ly phản chiếu trong gương chính là 'thế giới hư tượng'. Giả sử nếu ta cứ thế buông bàn tay đang cầm gương ra, hoặc chỉ cần làm sai lệch góc độ một chút thôi, thế giới hư tượng này sẽ biến mất khỏi tầm nhìn của cậu. Nói cách khác —— thế giới sẽ diệt vong đấy."
Vừa đung đưa chiếc gương cầm tay một cách nhẹ nhàng, Mephila vừa thản nhiên giải thích.
Ra là vậy.
Tôi từng thắc mắc tại sao Observer lại có thể xác định một thế giới hư tượng như thế này thành "hiện thực", nhưng khi được ví von thế này thì lại vô cùng dễ hiểu.
Kẻ sáng tạo của thế giới này đã "dàn dựng" thế giới hư tượng này sao cho nó khớp với góc độ phản chiếu vào tầm nhìn của Observer.
"Vậy thì, từ đây nếu muốn làm cho thế giới phía bên gương này 'tồn tại vĩnh viễn' —— cậu nghĩ phải làm thế nào?"
"……"
Trước câu hỏi của Mephila, tôi im lặng trong một khoảnh khắc.
Tôi khoanh tay, vận hành bộ não của mình.
"Nếu làm cho chiếc ly ban đầu biến mất…… thì chiếc ly trong gương cũng sẽ biến mất theo đúng không."
"Đúng thế. Nhưng về mặt ý tưởng thì cậu nghĩ đúng hướng rồi đấy. Chẳng phải cậu ở trong gương cũng đã nói rồi sao?
'Tiêu diệt thế giới của các người để duy trì thế giới này'."
"……"
"Có vẻ như cậu hiểu ra rồi nhỉ."
Dù tôi không có ý định biểu hiện lộ liễu ra mặt, nhưng quả nhiên việc giấu giếm trước con ác quỷ này là điều bất khả thi.
Mephila áp bàn tay lên má tôi, trượt ngón tay lên đến tận vùng mắt trái, rồi cưỡng ép xoay hướng đầu của tôi lại.
"Cứ coi như chiếc ly phản chiếu trong gương này là thứ lọt vào tầm nhìn của cậu 'trước tiên' đi. Còn chiếc ly ban đầu, chỉ cần thay đổi góc độ một chút là sẽ không còn nhìn thấy được nữa."
Tầm nhìn bị giới hạn.
Đúng thật, lúc này trong mắt tôi chỉ phản chiếu duy nhất chiếc ly ở trong gương mà thôi.
"Observer suy cho cùng chỉ là một hệ thống, ở đó không có cảm xúc. Vì thế, nó sẽ 'quan sát' những thứ lọt vào tầm mắt, và không 'quan sát' những thứ không lọt vào tầm mắt. ……Cho dù thứ vừa biến mất khỏi tầm nhìn trong một khoảnh khắc lại chính là thế giới chính xác đã tồn tại trong suốt nhiều năm qua đi chăng nữa."
"……"
Con gà có trước hay quả trứng có trước.
Đối với một Quan Sát Viên không có mạch tư duy, chuyện đó thực sự chẳng có gì quan trọng cả.
"Cụ thể là phải làm cách nào để giới hạn ánh nhìn của Quan Sát Viên vào thế giới bên này. Cách thức đó thì ta không biết, nhưng ít nhất thì cậu ở thế giới gương có vẻ như đang có một kế hoạch nào đó đấy."
Mephila nói đoạn, rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Kế hoạch sao…… Tôi phương gương rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì chứ."
"Ủa? Bản gốc đáng lẽ phải là khế ước giả yêu dấu của ta chứ, vậy mà cậu lại không biết sao?"
"Nếu biết thì tôi đã không phải ngồi đây mà sầu não thế này rồi……"
Rõ ràng là chuyện của chính mình, vậy mà bản thân lại không thể hiểu nổi.
Đó là một cảm giác kỳ lạ và có chút đáng sợ.
"……Tôi đã thử suy nghĩ lại những điều Tôi phương gương đã nói một lần nữa, nhưng quả nhiên là vẫn không thể hiểu nổi. Tại sao cậu ta lại có thể dẫn đến suy nghĩ như vậy được chứ."
Để bảo vệ thế giới này, mà đi tiêu diệt một thế giới khác.
Tôi phương gương đã khẳng định chắc nịch rằng chính điều đó mới là Jito Yuto —— mới chính là bản thân tôi.
Giống như việc đã vứt bỏ Amaha Rina, hành động như vậy mới chính là "tôi".
Đúng là tôi cũng có cảm giác rằng có lẽ là như vậy thật.
Chính vì được sinh ra ở thế giới này và biết trước vận mệnh diệt vong của nó, nên việc dẫn đến suy nghĩ như vậy cũng không phải là không thể hiểu được.
Thế nhưng —— dù thế nào đi nữa tôi vẫn thấy lấn cấn.
Như thế chẳng phải là sai rồi sao.
Sâu trong thâm tâm, tôi có cảm giác như có ai đó đang gào thét lên như vậy.
"Không biết thì cứ hỏi thẳng mặt nó chứ có cái gì đâu nè?"
"Dạ?"
Người vừa ngồi xuống bên cạnh tôi chính là Kirishima-Senpai, người vừa mới thưởng thức xong bữa ăn theo phong cách tiệc đứng.
Có vẻ đã đánh chén xong món chính, trong tay chị lúc này là một đĩa bánh ngọt được xếp chồng lên nhau như núi.
"Nếu không biết thì bảo nó chỉ cho đến khi nào hiểu thì thôi. Nếu không phục thì cứ nói chuyện thảo luận cho đến khi nào phục thì thôi. Đó chẳng phải là cái gọi là đối thoại sao?"
"Nhưng mà đối phương là chính em đấy ạ? Chuyện của mình mà lại đi hỏi chính mình, chẳng phải kỳ cục lắm sao ạ……?"
"Kỳ cục cái đầu cậu á."
Kirishima-Senpai vừa nhai quả anh đào đặt trên hũ pudding vừa khẳng định một cách dứt khoát.
"Cứ tưởng là chính mình thì sẽ hiểu rõ bản thân mình, cái đó mới chính là sự ngạo mạn đấy. Con người ta thậm chí còn có thể thản nhiên nói dối chính bản thân mình nữa kìa. ……Cậu cứ nhìn chị mà xem. Bản thân không biết mình muốn làm cái gì rồi cứ thế lao đầu vào làm càn, kết cục là suýt chút nữa đã biến người dân của thành phố này thành vật tế thần rồi còn gì?"
Chị ấy thốt ra những lời tự giễu bằng một giọng điệu như thể đang đùa cợt.
Thế nhưng, đôi mắt đỏ rực ấy lại vô cùng nghiêm túc.
Đằng sau sự nhẹ nhàng đó, nỗi đau và sự giác ngộ chắc chắn đang rỉ máu.
"Thêm nữa, những người ở thế giới này có vẻ khá là khác so với những người ở thế giới của cậu đúng không? Tính cách mà khác nhau thì đã là người khác rồi. Người ta đang nghĩ cái gì, chỉ có chính chủ mới biết được thôi."
Mặc dù giọng điệu có vẻ vô tư lự, nhưng những lời nói của chị ấy hoàn toàn là chính luận.
Đúng vậy. Thế giới này không phải là một món đồ chơi sao chép y xì đúc thế giới ban đầu.
Tính cách khác, lựa chọn khác, và khoảng thời gian tích lũy được cũng khác.
Cho nên, việc tôi bên này dẫn đến một kết luận khác biệt —— đó là một điều hoàn toàn hiển nhiên.
"Em cảm ơn Kirishima-Senpai. Đúng là Em phương gương là một sự tồn tại khác biệt so với em. Nếu không nhận thức rõ điều đó, suýt chút nữa là em đã bị bên kia kéo đi mất rồi."
Những lời nói của Kirishima-Senpai lặng lẽ thấm sâu vào trong lồng ngực tôi.
Dù cho Tôi phương gương có liên tục lặp đi lặp lại một cách dai dẳng rằng 『Anh chính là tôi』 —— thì hắn ta cũng không phải là tôi.
Nếu không vạch rõ ranh giới ở điểm đó, tôi sẽ chỉ toàn suy nghĩ những điều thừa thãi và làm cho cử động của mình trở nên chậm chạp.
Suýt chút nữa là tôi lại để cho vòng xoáy tiêu cực thường ngày giữ chân mình lại rồi.
……Rốt cuộc tôi phải để cho chị ấy chăm sóc bao nhiêu lần nữa mới chịu thôi đây không biết.
"Ờ! Giúp ích được cho cậu là tốt rồi! Ăn miếng pudding lấy tinh thần không em?"
"Dạ có! Em xin nhận ạ."
"Nào, há miệng ra chị đút cho nè."
"Aaa~" Tôi ngậm lấy miếng pudding nằm trên chiếc thìa được chìa ra.
Vị ngọt ngào tan chảy lan tỏa khắp đầu lưỡi, mang lại một cảm giác hạnh phúc dâng tràn lên tận não bộ.
"Chà chà. Ta có cảm giác như mình vừa hiểu được phần nào lý do tại sao khế ước giả yêu dấu của ta lại chiều chuộng Kirishima Rei của thế giới này một cách ngọt ngào đến thế rồi đấy. ——Có điều, nếu khung cảnh này mà lọt vào mắt của Amaha Rina, chắc chắn cô ta sẽ nổi trận lôi đình lôi đình cho mà xem?"
"……"
"Bị gì vậy Yuto? Tự nhiên đứng hình cứng đơ như tượng vậy."
"……Dạ không có gì đâu ạ, tại vì em thấy no bụng rồi nên……"
"Pudding là nằm ở một cái dạ dày khác mà em? Nào, còn có khoảng 2 muỗng nữa chứ mấy?"
"Thôi được rồi ạ. Senpai ăn giùm em đi ạ……"
"Vậy hả? Vậy thì chị không khách sáo đâu nha."
Kirishima-Senpai thản nhiên ăn sạch phần pudding bằng chính chiếc thìa mà tôi vừa mới chạm môi vào mà chẳng thèm bận tâm đến việc đó tương đương với một nụ hôn gián tiếp.
Nhìn sang dáng vẻ hồn nhiên đó của chị, tôi vừa lau đi những giọt mồ hôi hột không biết tại sao đột nhiên lại túa ra, vừa hướng mắt về phía con ác quỷ đang cười khúc khích ở chiếc ghế sofa đối diện.
"Nói nghe nè, đúng là nếu bị Rina nhìn thấy thì sẽ là một khung cảnh khá khó xử, nhưng vốn dĩ lúc này có muốn gặp cũng đâu có gặp được đâu chứ, cô có hiểu tình hình không vậy?"
"Tất nhiên là hiểu rồi. Cho nên ta đang tính để dành khi nào về sẽ mách lẻo lại cho cô ta nghe nè."
"Cái đứa này bớt giỡn lại giùm cái coi."
"A ha ha! Gương mặt cậu nghiêm túc quá cơ. Thật sự người khế ước của ta trêu chọc vui quá chừng luôn á."
"Rồi rồi. Cứ tự nhiên mà tận hưởng đi……"
Nói thì nói thế thôi, chứ việc cô ta đi méo mó lại với Rina thì làm ơn hãy tuyệt đối đừng có làm —— kiểu vậy á.
Trong lúc đang suy nghĩ những chuyện như thế, có một câu nói bỗng nhiên thốt ra khỏi miệng tôi.
"—— Mà nhắc mới nhớ, ngay khi vừa gặp cô là tôi đã có điều muốn nói rồi."
"Tỏ tình với ta hả?"
"Mơ mộng giữa ban ngày vừa thôi cái đồ nát rượu kia."
Vừa thản nhiên gạt phăng lời nói đùa của con ác quỷ, tôi vừa dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Mephila.
"Hãy đưa tôi trở về thế giới bên kia đi."
"Ủa? Thế giới đang lâm nguy mà cậu lại nói một câu thong thả quá heng. Cậu muốn gặp Amaha Rina đến mức đó sao?"
"Chuyện đó là hiển nhiên rồi. Nhưng hơn cả thế —— ở thế giới bên kia, chẳng phải còn có những người đồng đội của chúng ta sao."
Rina, Kirishima-Senpai, Izayoi Ren, Izayoi Yui.
Đứng từ góc độ của một kẻ biết trước nguyên tác như tôi, đó quả thực là một đội hình vô cùng sừng sỏ.
Dù có chút khó xử và cảm thấy có lỗi khi kẻ chủ mưu đứng sau màn lại chính là Tôi phương gương —— nhưng những chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ trước đại sự mà thôi.
Khủng hoảng của thế giới đang cận kề, lúc này chính là thời điểm cần phải mượn đến sức mạnh của họ.
"Hửm. Đúng là điều đó cũng có lý. Giống như cậu nói, thế giới bên kia tập hợp đầy đủ những con người đáng tin cậy. ……Thế nhưng, thật đáng tiếc cho cậu rồi."
Mephila vừa nhún vai vừa khẽ lắc nhẹ chiếc ly rượu vang.
"Cho đến khi dọn dẹp xong mớ hỗn độn ở bên này, chúng ta sẽ không thể trở về thế giới bên kia được đâu."
"Tại sao chứ?"
"Bởi vì thế giới đã bị đóng kín lại rồi."
"Thế giới bị đóng kín……?"
"Nếu ví von thì có nghĩa là nó đang dần trở thành một thế giới hoàn toàn độc lập giống như một thế giới song song vậy. ……Đến giai đoạn này thì ngay cả ta cũng không thể tự tiện di chuyển qua lại giữa các thế giới một cách dễ dàng được nữa đâu. Việc còn lại chỉ có thể là tự mình giải quyết sự việc từ phía bên này mà thôi."
"……Vậy thì, chúng ta phải làm cái gì đó ——"
"Thế giới của chúng ta sẽ bị diệt vong mà thậm chí còn không kịp nhận thức được chuyện gì đang xảy ra đâu. Observer vốn dĩ là một thứ thuộc về cảnh giới tầm cỡ như thế đấy."
"……"
Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh con "mắt" khổng lồ lúc nãy.
Thứ giống như một vết nứt chiều không gian mở ra trên bầu trời.
Chắc chắn, đó là một sự tồn tại nằm ngoài quy chuẩn của thường thức.
Một thực thể tồn tại duy nhất vì mục đích "xác định" sự hiện hữu của thế giới, chính là bản thân hệ thống.
Nếu thứ đó bị phá vỡ, không một ai có thể kháng cự lại được.
——Dù nói là vậy, nhưng trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh của vài nhân vật sừng sỏ ở thế giới bên chúng tôi, những kẻ có vẻ như sẽ dùng đến dùng lực lượng thô bạo để giải quyết vấn đề…… Thế nhưng, việc phải gánh chịu những tổn thất nặng nề là điều không thể tránh khỏi.
Dù thế nào đi chăng nữa, dã tâm của Tôi phương gương nhất định phải bị đập tan.
Đó là con đường duy nhất để chấm dứt thế giới vặn vẹo này, và là bước đi đầu tiên để bảo vệ thế giới của chúng tôi.
Thế nhưng —— trước đó, có một điều tôi nhất định phải xác nhận cho bằng được.
"Lúc nãy cô có bảo là 'thế giới đã bị đóng kín' đúng không? ……Vậy vốn dĩ, k・ẻ・ đ・ã・ s・á・n・g・ t・ạ・o・ r・a・ t・h・ế・ g・i・ớ・i・ n・à・y・ l・à・ a・i・ t・h・ế・?"
Tôi vừa hồi tưởng lại những lời nói lúc nãy của Mephila vừa nghiêng đầu thắc mắc.
Tôi không thể nào tin được rằng cái thế giới vặn vẹo mà Tôi phương gương đang ra sức bảo vệ này lại được sinh ra một cách ngẫu nhiên.
Một cấu trúc được xây dựng một cách chuẩn xác đến mức độ đó, cùng với mánh khóe nhằm đánh lừa ánh nhìn của Quan Sát Viên.
Những thứ đó tuyệt đối không thể là sản phẩm của một sự tình cờ.
Có một ai đó đã sáng tạo ra thế giới này với một ý đồ rõ ràng.
Dù mục đích của kẻ đó có là gì đi chăng nữa, hành động của Tôi phương gương chắc chắn nằm trên đường kéo dài của ý đồ đó.
Chính vì vậy, việc biết được thân phận thật sự của kẻ sáng tạo sẽ là chiếc chìa khóa quan trọng trong cuộc chiến sắp tới.
Mephila cũng không có vẻ gì là muốn úp úp mở mở, cô thẳng thắn thốt ra cái tên đó một cách dễ dàng.
"Kẻ đã sáng tạo ra thế giới này chính là con ác quỷ được gọi là 'Kính Đại Công Tước (Mirror Grand Duke)' đấy."
"Kính Đại・Công・Tước……? Cái đó, không lẽ là ——" Đang nói dở, tôi bỗng nín thở.
Tôi có ấn tượng về cái tên đó.
Nếu ký ức của tôi là chính xác ——
"Kẻ phế vật?"
"Cậu có cách ghi nhớ phũ phàng quá heng."
"Nhưng mà hắn ta là kẻ phế vật đúng không?"
"Chán cậu ghê luôn á ——" Mephila khẽ thở dài một tiếng với vẻ cạn lời, rồi dùng đầu ngón tay xoay tròn chiếc ly.
"——Đúng là Huyết Đại Công Tước dù sở hữu sức mạnh và giai cấp ở một mức độ nhất định, nhưng hành vi và lời nói lại quá đỗi ái kỷ, cộng thêm thói quen tự mãn mãi không chịu sửa đổi, và bản tính nịnh bợ bợ đỡ trước kẻ mạnh, là một kẻ phế vật xấu xí, hèn hạ và không thể cứu vãn nổi, đó là một sự thật không thể chối cãi giống như việc vạn vật trong vũ trụ vận hành, bầu trời màu xanh, đại dương màu xanh, máu màu đỏ và ta thì xinh đẹp tuyệt trần ——"
"Cô cũng đừng có nói nặng lời với hắn ta đến mức đó chứ."
Mặc dù chính cô mới là kẻ đã đâm sau lưng hắn ta một cú đau điếng ở phút cuối.
Mephila ngó lơ lời đỡ lời của tôi và tiếp tục câu chuyện:
"Mà, kẻ bên phía Kính thì lại là một con ác quỷ khác hoàn toàn so với Huyết Đại Công Tước đấy. Nói theo cả nghĩa tốt lẫn nghĩa xấu thì hắn ta thuộc kiểu chuyên hóa về một kỹ năng độc nhất thì phải?"
Mephila vừa nhìn quanh căn phòng xa hoa vừa thốt ra với vẻ khâm phục.
Theo như lời của Tôi phương gương thì ngay cả hai Mephila hợp lực lại cũng không thể duy trì được thế giới này, nên dù có là chuyên hóa về một kỹ năng độc nhất đi chăng nữa, sức mạnh được giải phóng ra chắc chắn là vô cùng khủng khiếp.
……Thế nhưng, cái danh xưng "Đại Công Tước" đó chỉ mang lại cho tôi duy nhất những ký ức tồi tệ mà thôi.
Tôi vừa cảm thấy một tâm trạng cực kỳ tồi tệ vừa định gạn hỏi Mephila.
Rằng chúng ta lại phải chiến đấu với một đứa thuộc "series Đại Công Tước" vô dụng nữa hay sao? —— kiểu vậy á.
Thế nhưng.
"Khế ước giả yêu dấu của ta ——" Trước khi tôi kịp thốt ra câu hỏi của mình, giọng nói của Mephila đã xé toạc bầu không khí.
Âm điệu đó vô cùng ngọt ngào, và trên bờ môi cô vẫn nở một nụ cười dịu dàng như mọi khi.
Thế nhưng —— đôi mắt hoàng kim rực sáng ấy lại lóe lên tia nhìn sắc lẹm, hệt như một loài chim săn mồi đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.
Cô khẽ lắc nhẹ chiếc ly rượu vang bằng đầu ngón tay, rồi ngả sâu người vào chiếc ghế sofa.
Tư thế bắt chéo chân và tựa lưng vào ghế đó trông hệt như một ma vương đang ngự trị trên ngai vàng của mình —— Giống như một ma vương cảm nhận được sự xuất hiện của dũng sĩ, cô lặng lẽ cất lời tuyên cáo:
"—— Có khách đến kìa."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả khách sạn rung chuyển dữ dội.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn